- 2 ngày trước
Danh mục
🎈
Vui nhộnPhụ đề
00:00Cách giải quyết sao?
00:01Không thể nào lại kém hơn một con nhóc được.
00:04Ngày mai sẽ đi tìm họ.
00:13Có nhà, có viện, có lão già, có chó.
00:19Cuộc sống này thật giống hệt trốn phàm trần.
00:23Giống như những vị quan viên cáo lão hồi hương vậy.
00:30Tiên sư, ngay tỉnh rồi.
00:43Lão già, hôm nay ông uống nhầm thuốc à?
00:46Không trúng độc, cũng chẳng bị đoạt xá mà.
00:49Trước kia là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn.
00:52Còn xin tiên sư đừng trách tội.
00:55Có thể bình thường một chút không?
00:58Ui, ta có thèm chấp ông đâu?
01:01Còn mở miệng một câu tiểu nhân, hai câu tiểu nhân nữa.
01:04Ta sẽ quăng ông ra ngoài tiếp tục ngủ hầm cầu ngay bây giờ.
01:08Lão Lý, ông nhớ kỹ cho ta.
01:10Bất luận trước kia ông là ai?
01:12Từ nay về sau.
01:14Ông chính là người nhà của vân giao ta ở thế giới này.
01:17Không phải là nô bộc, hiểu chưa?
01:24Lão già biết rồi.
01:27Cảm ơn cháu, nha đầu.
01:30Được rồi, được rồi.
01:31Lớn tuổi rồi mà cứ hở chút là đỏ mắt.
01:33Không thấy xấu hổ sao?
01:35Ta đói rồi.
01:35Có gì ăn không?
01:55Thế, thế nào?
01:56Lão già ta mấy chục năm rồi chưa xuống bếp.
02:01Vậy nên ông vẫn chưa ăn à?
02:03Ta ăn rồi.
02:04Hút một bát cháo rồi.
02:05Rau xanh, rau muối đất đỏ lắm.
02:07Cháo ăn là được rồi.
02:13Sau này không được phép như vậy nữa.
02:15Ta ăn cái gì thì ông ăn cái đó.
02:17Ăn đi.
02:18Ồ, được.
02:20Ta ăn ngay đây.
02:24Ta ra ngoài một chuyến.
02:25Thuê vài hại nhân.
02:26Thuê một đầu bếp nữ nấu cơm.
02:28Thuê thêm hai người quét sọ nữa.
02:30Ông chỉ cần dắt chó đi dạo.
02:31Cơi nắng thôi.
02:32Những việc khác không cần làm.
02:33Ôi chào.
02:34Phí tiền oan ủng làm gì chứ?
02:36Chút việc này cứ giao cho lão già này là được.
02:38Chuyện nấu nướng ta luyện tập thêm chút là được chứ gì?
02:41Ta không muốn phải lo hậu sự cho ông sớm thế đâu.
02:43Ta có một đề nghị.
02:45Không chỉ tìm được người làm việc
02:48Mà còn không tốn bạc.
02:53Nói nghe xem.
03:00Vân nhà đầu chính là chỗ này.
03:03Có khá nhiều nông dân lánh nạn từ hai năm trước.
03:05Chỉ cần cho miếng ăn.
03:07Chắc chắn sẽ làm việc chăm chỉ.
03:11Lão già, ông đừng qua đó vội.
03:14Xem ta diễn ảo thuật cho ông thấy này.
03:22À.
03:23Người, người đâu rồi?
03:32Đây, đây là màn thầu.
03:34Nhà đầu, con đúng là đại hảo nhân.
03:38Ai thèm làm người chứ?
03:39Ta là tiểu bá vương của thiên giới.
03:41Mau đi chia đi.
03:42Mỗi người hai cái.
03:43Bảo bọn họ không được tranh giành.
03:47Đứng dậy hết đi.
03:48Có màn thầu nóng đây.
03:50Xếp hàng đi.
03:51Mỗi người hai cái.
03:52Ai tranh giành thì không có phần.
04:05Thằng nào, thằng khốn nào dám đánh lão tử.
04:17Đúng là gặp quỷ rồi.
04:20Ban ngày ban mặt lấy đâu ra quỷ chứ?
04:22Kêu la cái gì?
04:23Màn thầu có ăn nữa không hả?
04:33Cha, cha ăn chút gì đi?
04:37Các con ăn đi, ta không đói.
04:43Vân nhà đầu, gã này tên là Chu Đại Nghiêu.
04:46Là một thợ mộc.
04:48Lúc chạy nạn vì cứu người mà bị gãy chân.
04:51Không có tiền chạy chữa nên bị tàn phế.
04:55Bên cạnh là nương tử và con gái Chu Tiểu Thanh của hắn.
04:58Con trai cả đã ra bến tàu bốc phác rồi.
05:01Kiếm được mấy đồng tiền lẻ đều dành hết cho gia đình.
05:03Hai Z, cả nhà đều là người thành thật.
05:06Chỉ là số mệnh không tốt.
05:09Chọn bọn họ đi.
05:11Hả?
05:13Ta nói là chọn bọn họ.
05:16Vân nhà đầu, hay là con cân nhắc lại đi.
05:18Chu Đại Nghiêu kia trông chừng như sắp không xong rồi.
05:21Đưa về còn phải tốn không ít bạc mời đại phu.
05:24Hay là chúng ta quay lại sau nhé?
05:26Đợi mấy người đi ăn xin quay về hết.
05:28Chọn lấy hai người trẻ tuổi khỏe mạnh.
05:31Ta có phải đang tuyển phi đâu?
05:33Cần gì trẻ trung lực lưỡng khỏe mạnh chứ?
05:36Được rồi.
05:36Đều nghe theo ý con.
05:42Các người, các người muốn làm gì?
05:46Đừng căng thẳng.
05:48Ta không phải người xấu.
05:53Chu nha đầu đừng sợ.
05:54Cháu có nhận ra lão già này không?
05:57Ông là, ông là Lý Đại Thúc.
06:01Chính là lão già này đây.
06:03Lý Gia Gia.
06:04Không ngờ ông vẫn chưa.
06:10Vị tiểu thư này là...
06:12Vị này là Vân Cô Nương.
06:15Lão già này hiện đang ở trong phủ của Vân Cô Nương.
06:19Trong phủ vẫn còn thiếu người làm.
06:21Hôm nay tới tìm các người là muốn mời về phủ ta làm việc.
06:26Bao ăn bao ở.
06:28Còn có tiền lương hàng tháng.
06:34Sao lại còn cho tiền lương nữa?
06:36Chẳng phải lúc nãy chúng ta nói chỉ cần bao ăn ở là được sao?
06:40Xem ông bùn xỉn đến mức nào kìa.
06:43Họ vốn dĩ đã rất đáng thương rồi.
06:45Bắt người ta làm việc mà không trả tiền lương.
06:47Chẳng phải là thừa nước đục thả câu sao?
06:50Ông xem ta là loại người đó sao?
06:54Cô Nương, người.
06:56Những lời người nói là thật sao?
06:58Thật sự bao ăn bao ở sao?
07:01Việc vặt trong phủ đều giao cho các người.
07:03Mỗi người mỗi tháng 2 lượng bạc.
07:06Sao thế?
07:07Chê ít à?
07:09Không không không.
07:09Không ít.
07:10Là người cho nhiều quá rồi.
07:12Tiểu nhân nào dám nhận?
07:14Ôi!
07:14Cái chân này của tiểu nhân người cũng thấy rồi đó.
07:17Có lẽ...
07:23Chuyện nhỏ thôi.
07:24Về phủ ta sẽ chữa cho ông.
07:25Nghe nói con trai ông đang bốc vác ở bến tàu.
07:28Đợi hắn về.
07:29Các người bàn bạc với nhau đi.
07:30Nếu đồng ý, thì hôm nay dọn qua luôn.
07:33Không cần bàn bạc gì đâu.
07:34Cả nhà bọn họ đều đồng ý.
07:37Đa tạ đại ân của vân giao cô Nương.
07:39Chúng tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.
07:41Được rồi, được rồi.
07:42Đừng quỳ nữa.
07:43Đứng lên cả đi.
07:45Lão già, ông ở đây đợi nhé.
07:47Người vừa về là đưa về phủ ngay nhé.
07:55Cho khất cái ăn cơm lại có thể thu hoạch được công đức.
07:58Nếu đã vậy.
08:00Vậy thì tiếp tục nghề cũ.
08:01Xem bói cho người ta vậy.
08:18Á, mau tránh ra.
08:21Xa giá của quý nhân đi tới.
08:22Kẻ nhàn rỗi mau chóng tránh đường.
08:35Tìm chết.
09:03Đứa nhỏ, em không sao chứ.
09:05Có bị thương ở đâu không?
09:09À, à, à.
09:26Đứa nào chán sống rồi.
09:28Được lắm.
09:29Con nhóc thối tha này.
09:30Gan to bằng trời.
09:32Giám động vào xe ngựa của phủ An Thân Vương.
09:34Không muốn sống nữa hả?
09:36Được rồi.
09:37Là vị tiểu bá vương của kinh thành đó.
09:40An Thân Vương chính là đệ đệ ruột của đương kim thánh thượng.
09:43Vị thế tử ra này đến cả hoàng tử cũng chẳng coi ra gì.
09:47Hai rét.
09:47Cô nương này gây họa lớn rồi.
09:51An Thân Vương thế tử.
09:53Là cái thá gì chứ?
09:55Ghê gớm lắm sao?
09:58Con nhóc thối tha.
09:59To gan thật.
10:00Dám bảo thế tử ra của chúng ta là cái thá gì sao?
10:03Còn không mau quỳ xuống dập đầu tạ tội.
10:17Cút ra.
10:18Cút ra.
10:19Sao lại ăn nói với tiểu mỹ nhân như thế?
10:23Tiểu mỹ nhân.
10:24Con ngựa này của bản thế tử là lương câu hiểm có.
10:28Nàng định bồi thường thế nào đây?
10:31Nó chỉ bị ngất thôi.
10:32Chưa chết đâu.
10:34Ngươi không thấy bụng ngựa vẫn còn phập phòng sao.
10:37Mắt có bệnh thì lo mà chữa đi.
10:46Thú vị.
10:47Thật thú vị.
10:49Tiểu mỹ nhân.
10:50Nàng là người đầu tiên dám mắng bản thế tử đấy.
10:53Không biết nàng là tiểu thư nhà nào.
10:55Đúng là thú vị thật.
10:56Ta cũng là lần đầu thấy hạng người như ngươi.
10:58Bị mắng mà vẫn cười hì hì.
11:00Đúng là đồ mặt dày.
11:01Ha ha ha.
11:06Tốt.
11:07Tốt lắm.
11:10Nếu nàng đã không biết điều.
11:12Vậy thì đừng trách bản thế tử không biết thương hoa tiếc học.
11:16Bắt tiện nhân này lại cho bản thế tử.
11:18Giải về phủ.
11:19Bản thế tử phải đích thân.
11:22Dạy dỗ quy củ cho nàng ta thật tốt.
11:28Dừng tay.
11:31Kiệt.
11:31Chẳng phải là bát đường mụi sao.
11:34Bát đường mụi.
11:35Vị này lại là vị đại cao nhân nào đây?
11:37Công chúa hay là quận chúa đây?
11:42Bát đường mụi.
11:43Mụi tự ý xuất cung.
11:45Bệ hạ có biết không?
11:48Nghe nói mụi đã bị cấm túc 6 lần rồi.
11:51Sao vẫn chưa chịu nhớ đời vậy?
11:52Chịu tỉnh nhiên.
11:53Vị cô nương này là vì muốn cứu người.
11:56Vừa nãy nếu không nhờ cô ấy, đứa trẻ này đã bị ngựa của huynh dẫm chết rồi.
12:00Sao huynh có thể coi thường mạng người như thế?
12:02Ha ha ha ha.
12:04Cứu một cái mạng hèn sao.
12:06Ngọc bội của bản thế tử.
12:08So với con lương câu tây vực giá 3 ngàn lượng này.
12:12Có muốn?
12:12Bát nữa bản thế tử sẽ vào cung nói với bệ hạ một tiếng.
12:15Để ngay phái thêm vài người bảo vệ mụi là được chứ gì?
12:19Chuyện người lớn trẻ con đừng sen vào.
12:20Mụi tránh xa ra một chút.
12:22Tôi không đi.
12:22Bọn họ đông người.
12:23Tỉ đánh không lại đâu.
12:25Yên tâm.
12:25Chỉ mấy tên giác rửa này thôi.
12:27Bản tiên sư chỉ cần một ngón tay là ấn chết được.
12:33Ngươi muốn bắt ta về sao?
12:35Giờ mới biết sợ thì muộn rồi.
12:38Xông lên.
12:40Để lại cho ả một hơi tàn.
12:42Bản thế tử phải đích thân đánh gãy xương cốt của ả.
12:44Dạy cho ả biết quy củ.
12:47A.
12:47A.
13:06Tất cả xông lên cho bản thế tử.
13:15Hết người rồi à.
13:17Có muốn bích thân lên không?
13:19Ngươi có biết ta là ai không?
13:20Ta chính là thế tử của An Thân Vương.
13:22Phụ thân ta là hoàng lệ của Đương Kim Thánh Thượng.
13:25Ngươi dám động vào ta sao?
13:30Ngươi, ngươi vẫn chưa cài sữa ả.
13:32Đánh nhau thua lại đi gọi phụ huynh.
13:34Đúng là đồ rác rửa.
13:36Ta không.
13:41Ta bảo là đừng có hở chút là lôi.
13:43Phụ huynh ra dọa.
13:44Sao ngươi không hiểu tiếng người thế nhỉ?
13:49Hãy nhớ kỹ.
13:50Mọi người đều là người như nhau.
13:52Đừng có ủy vào việc đầu thai tốt.
13:54Mà coi mạng người như cỏ rác.
13:56Trong mắt bản tiên sư,
13:57ngươi chẳng qua chỉ là một con kiến hôi.
14:00Cuối cùng tặng ngươi một lời trung cáo.
14:03Kim quang hộ thể của ngươi đã vỡ.
14:05Nghiệp chứng phản vệ.
14:06Nếu còn làm điều ác.
14:07Không quá nửa tháng chắc chắn sẽ mất mạng.
14:10Cút.
14:21Kẻ ác thì nên bị trừng trị như vậy.
14:23Cô nương không chỉ võ nghệ siêu quần.
14:25Mà còn người đẹp tâm thiện.
14:26Đúng là đại ân nhân trăm năm khó gặp.
14:28Khiêm tốn.
14:29Kiêm tốn thôi.
14:38Này, đây là tiền bồi thường.
14:39Cầm lấy chia cho mọi người đi.
14:42Ha ha ha.
14:43Mọi người đều thấy ta rất lợi hại đúng không?
14:45Có muốn biết điều gì lợi hại hơn không?
14:51Ta tên Vân Giao.
14:53Là kỳ nhân của huyền môn.
14:54Thông kỳ môn độ giáp.
14:56Xem tướng.
14:56Đoán chữ.
14:57Ông Thủy Kham Dư.
14:58Tiền trần hậu thế.
15:00Lưu niên tài vận.
15:01Gia trạch bình an.
15:02Nhân duyên sự nghiệp.
15:04Chỉ cần hỏi là biết ngay.
15:05Lời đoán chuẩn xác.
15:06Một quẻ chỉ cần một lượng bạc.
15:08Gia trẻ không gạt.
15:10Không chuẩn không lấy tiền.
15:12Cứ tưởng là cao nhân nào chứ?
15:14Hóa ra là một kẻ xem bói.
15:15Một lượng bạc.
15:16Cướp tiền chắc.
15:17Ở đầu phố Vương Mù cũng chỉ lấy 10 văn tiền.
15:21Nói thật lòng sao chẳng ai tin thế nhỉ?
15:23Làm người thật khó.
15:25Sao nào?
15:25Bắt công chúa.
15:27Có muốn gieo một quẻ không?
15:29Để tình lúc nãy mụi đã đứng ra nói giúp.
15:32Ta giảm giá cho mụi.
15:34800 văn thấy thế nào?
15:38Vân tỷ tỷ.
15:39Vừa nãy cảm ơn tỷ.
15:40Nếu không có tỷ, đứa trẻ này hôm nay đã...
15:44Cái này cho tỷ.
15:46Coi như là tạ lễ vì đã cứu đứa bé này.
15:4920 lượng.
15:50Mụi định nuôi ta luôn đấy à?
15:54Không phải.
15:55Không phải đâu.
15:56Hôm nay mụi xuất cung không mang theo nhiều bạc.
15:58Chỉ còn lại bấy nhiêu thôi.
16:00Tỷ đừng chê ít là được.
16:02Nếu mụi đã biết điều như vậy,
16:04bản tiên sư cũng không nhận bạc không của mụi.
16:08Sẽ xem cho mụi một quẻ nhé.
16:11À, không cần đâu.
16:12Không cần đâu.
16:13Ta thấy mụi dạo gần đây.
16:15Có phải sắp định thân rồi không?
16:18Người mà hoàng đế nhìn chúng cho mụi.
16:22Có phải họ riêu không?
16:24Tiểu nha đầu.
16:25Nghe ta khuyên một câu.
16:27Mối hôn sự này.
16:29Không thể nhận.
16:32Tại sao?
16:32Thứ nhất,
16:34hắn ta từ lâu đã nuôi ngoại thất bên ngoài.
16:37Chính là biểu mụi thanh mai trúc mã của hắn.
16:39Vì gia đạo xa xút,
16:41không xứng với môn đệ của thượng thư phủ.
16:43Nên bị hắn giấu gia đình.
16:45Nơi ở căn nhà thứ ba trong ngõ liễu điều phía tây thành.
16:52Thứ hai,
16:53nếu mụi gả qua đó,
16:55không quá nửa năm,
16:57hắn sẽ hạ thuốc tuyệt tự cho mụi.
17:00Đến lúc đó mụi không sinh được con.
17:03Hắn sẽ lấy danh nghĩa nhận con nuôi.
17:06Đưa đứa con hắn sinh với ngoại thất sang tên mụi nuôi dưỡng.
17:09Cuối cùng mụi vất vả nuôi lớn cốt nhục của kẻ khác.
17:13Mà tất cả những gì mụi có,
17:15đều sẽ rơi vào túi của đôi cẩu nam nữ đó.
17:23Không thể nào.
17:25Mụi đã nghe ngóng rồi,
17:27riêu công tử ôn văn nhĩ nháp,
17:29học rộng tài cao,
17:30ngay cả thông phòng nhà hoàng cũng không có.
17:32Làm sao có thể chứ?
17:36Biết người biết mặt không biết lòng.
17:39Ôn văn nhĩ nhã thì không thể nuôi ngoại thất sao.
17:42Học rộng tài cao thì không thể là kẻ phụ bạc sao.
17:45Địa chỉ ta đã đưa rồi.
17:46Nếu mụi không tin,
17:48phái người đi tra xét là rõ ngay.
17:51Mụi, mụi sẽ về cho người điều tra.
17:54Vân tỉ tỉ,
17:55bất luận lời tỉ nói,
17:56ta thật hay giả.
17:58Mụi đều cảm ơn tỉ.
17:59Không cần khách giáo.
18:00Dù sao mụi cũng đã trả tiền quẻ rồi.
18:02Còn dư ra 19 lượng nữa.
18:04Nhóc con,
18:05cái này cho đệ đi mua đồ gì ngon mà ăn.
18:07Tìm nơi nào an toàn mà ở.
18:09Sau này đừng chạy loạn khắp nơi nữa.
18:11Cảm.
18:12Cảm ơn tỉ tỉ.
18:13Vân tỉ tỉ.
18:14Mụi phải hồi cung rồi.
18:15Hôm khác,
18:15hôm khác mụi sẽ đến tìm tỉ chơi.
18:19Được,
18:20ta ở đầu ngõ đồng phúc phía đông thành.
18:22Trước cửa có một cây liễu.
18:23Mụi có thể đến bất cứ lúc nào.
18:25Ừ.
18:25Không cần mang quả cáp gì quý giá đâu.
18:32Hả?
18:39Mang trong mình huyết mạch hoàng gia.
18:42Đứa nhỏ lem lúc này
18:43lại chính là giọt máu rơi rớt bên ngoài của lão hoàng đế sao.
18:50Phần.
18:50Thần tiên tỉ tỉ.
18:53Nhóc con.
18:54Đệ tên là gì?
18:57Đệ.
18:57Đệ tên là Tiểu Thạch Đầu.
18:59Tiểu Thạch Đầu.
19:00Tên hay lắm.
19:01Ta thấy ngươi một mình cũng thật đáng thương.
19:04Có muốn theo tỉ tỉ thần tiên về nhà không?
19:06Nhà tỉ tỉ thần tiên có thịt để ăn.
19:08Có giường để ngủ.
19:10Còn có một chú chó vàng nhỏ chơi cùng ngươi nữa.
19:12Tỉ tỉ.
19:13Tỉ là kẻ bắt góc sao?
19:15Tất nhiên là không phải rồi.
19:17Nhưng sao tỉ cười trông giống thế?
19:20Ngươi có biết thế nào là kẻ bắt góc không?
19:23Người ta chỉ bắt góc hài nghi nhà giàu thôi.
19:25Như thế mới đáng tiền.
19:27Như hạng tiểu khất cái như ngươi.
19:29Ngoài đường vơ đại cũng được một nắm.
19:31Họ căn bản chẳng thèm đâu.
19:32Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.
19:36Vâng.
19:36Tiểu Thạch Đầu Nguyện Ý theo tỉ tỉ thần tiên về nhà.
19:40Đi thôi.
19:41Chúng ta đi ăn chút gì đó trước.
19:43Rồi mua cho người hai bộ y phục mới.
19:45Sau đó mới về nhà.
19:56Tiêu Thành Vũ, tên con trai ngốc của nhà hoàng đế.
19:59Sao hai người lại tìm được đến đây?
20:01Lại còn vào bằng cách nào nữa?
20:02Đường đường là hoàng tử và đích tử phủ tế tướng.
20:05Mà lại có sở thích leo tường nhà người khác sao?
20:08Thật là đạo đức suy đổi mà.
20:11Tiên sư, cuối cùng ngài cũng về rồi.
20:14Ngài chuyển nhà sao chẳng báo cho ta một tiếng.
20:16Ta phái người tìm ngài vất vả làm đấy.
20:19Xuyết chút nữa là lật tung cả Kinh Thành lên rồi.
20:21Chứ cũng mới nghe ngóng được ngài mua trạch viện ở đây.
20:26Ngươi đừng có qua đây.
20:27Có gì thì cứ đứng đó mà nói.
20:30Hơn nữa, ta chuyển nhà tại sao phải báo cho ngươi?
20:34Tiên sư, ngài thật vô tình quá.
20:37Dù gì ta cũng là khách hàng đầu tiên của ngài mà.
20:40Lại còn là đại khách hàng 3.100 lượng nữa chứ.
20:43Đại khách hàng không cần bảo trì hậu mãi sao.
20:45Với lại mụi mụi ta vẫn đang đi theo ngài.
20:47Ta đến chỗ ngài ở còn không biết.
20:49Thì làm sao tới thăm mụi mụi được?
20:53Còn không ăn nói cho hẳn hoi thì cút ra ngoài cho ta.
20:58Đây là thứ mẫu thân ta bảo mang đến cho ngài.
21:01Tự mình mở ra xem đi.
21:12Về nhà thay ta gửi lời hỏi thăm đến phu nhân tể tướng.
21:15Cứ nói là tấm lòng này ta xin nhận.
21:17Hôm nào rảnh ta sẽ sang dùng bữa ké.
21:19À không đúng. Để Huyền Thanh về thăm bà ấy.
21:22Đã rõ.
21:27Ồ, tên con trai ngốc của nhà hoàng đế.
21:31Không phải người nói không tin ta sao?
21:34Sao lại vác mặt đến đây nữa rồi?
21:39Ta cái gì mà ta?
21:41Đừng có nói với ta là tiện đường nhé.
21:43Tiện đường kiểu gì mà lại tiện đến tận đây?
21:55Thôi bỏ đi. Thể diện thì đáng gì chứ?
21:57Chuyện nối rõi tông đường mới là hệ trọng.
22:02Đây là một ngàn lượng.
22:04Mau nói cho bản điện hạ biết căn nguyên của bệnh rốt cuộc là gì.
22:09Nói trước đi.
22:12Ngươi xem ta là hạng người nào?
22:15Chẳng lẽ ta còn cướp của ngươi chắc?
22:19Ngươi đây không phải là bệnh.
22:21Ngài là trúng độc.
22:22Cái gì?
22:24Bản điện hạ trúng độc sao?
22:26Tại sao bao nhiêu thái y ở thái y viện đều không tra ra được?
22:30Ngươi tưởng thái y là vạn năng chắc.
22:33Nếu cái gì họ cũng biết,
22:34thì làm sao còn nhiều chứng nan y như vậy?
22:37Loại độc ngươi chúng phải có tên là tuyệt tự tán.
22:41Là độc tính mãn tính, không thể xoay chuyển.
22:45Tuyệt tự rồi thì không thể cứu vãn.
22:50Ý ý gì chứ?
22:51Nghĩa trên mặt chữ thôi.
22:53Một khi đã trúng độc thì không thể tự khỏi.
22:56Nhưng sắc diện và triệu chứng của ngươi
22:58có lẽ là đã trúng độc từ 5 năm trước.
23:01Hơn nữa ít nhất là đã uống liên tục trong 3 tháng.
23:055 năm trước.
23:07Khi đó mới 13 tuổi,
23:0913 tuổi đã bị hạ loại độc đoạn tử tuyệt tôn này sao?
23:13Khoan đã,
23:14khi nãy ngươi nói
23:16loại độc này cần phải dùng liên tục 3 tháng
23:18mới có tác dụng.
23:21Sai rồi.
23:22Thông thường chỉ cần dùng nửa tháng là đủ.
23:25Vậy tại sao kẻ đó
23:27lại hạ độc bản điện hạ suốt 3 tháng trời?
23:31Chẳng lẽ bản điện hạ thiên tư chắc tuyệt.
23:34Thể chất khác biệt với người thường
23:37nên khó đối phó hơn kẻ khác sao?
23:452Z
23:47Về nhà ăn nhiều ốc heo,
23:49hốc cá gì đó đi.
23:50Ý ngươi là sao?
23:51Ăn mấy thứ đó là có thể giải độc cho người bản điện hạ à?
23:54Không, đầu óc là một thứ rất tốt.
23:58Nhưng có vẻ ngươi hơi thiếu thì phải.
23:59Ngươi có được không đấy?
24:01Hy vọng có thể bồi bổ lại cho ngươi.
24:05Ngươi rốt cuộc là vì sao?
24:08Bởi vì ngươi vừa không có não lại còn ham ăn.
24:12Còn nhớ 5 ngươi 13 tuổi
24:15đã ăn trực của Hoàng đế suốt 3 tháng
24:18món canh hạt sen đó không?
24:21Cho nên liều thuốc đó
24:24là dành cho phụ hoàng của ta.
24:26Thông minh đấy,
24:27cũng không biết kẻ hạ độc đó.
24:29Lấy đau da kiên nhẫn lớn như vậy
24:31bị ngươi phá hỏng chuyện suốt 3 tháng
24:32mà vẫn không bỏ cuộc.
24:34Vậy, vậy ngươi có biết kẻ nào
24:36đã hạ độc phụ hoàng ta không?
24:38Cái này là cái giá khác.
24:41Lại bao nhiêu nữa?
24:42Một ngàn lượng, miễn mặc cả.
24:47Bản điện hạ sẽ để phụ hoàng tự mình điều tra.
24:50Ngươi không muốn chữa khỏi sao?
24:53Thái y viện đông người như vậy.
24:56Bản điện hạ không tin ngoài ngươi ra.
24:58Trên đời này thật sự không còn ai giải được độc này.
25:00Ta đã nói rồi,
25:01chỉ có ta mới chữa được.
25:03Ta đợi ngươi quay lại tìm ta đấy.
25:05Tam hoàng tử,
25:07chứng bệnh đó của hắn chỉ có ngày mới trị được sao?
25:09Tất nhiên rồi,
25:10phàm nhân không thể xoay chuyển.
25:12Nhưng ta đâu phải phàm nhân.
25:16Vậy sao vừa nãy ngài không ngăn hắn lại?
25:18Ngăn hắn làm gì?
25:19Người nên sốt sắng là hắn mới đúng.
25:22Không để hắn quay về nếm mùi thất bại.
25:24Thì sao hắn biết được bản tiên sư lợi hại thế nào?
25:27Đồ đã giao tới rồi, sao ngươi còn chưa đi?
25:30Đang đợi ta giữ lại ăn cơm tối ả?
25:32Ờ, cũng, cũng không phải là không được mà.
25:35Vậy ngươi ra tử lầu mua một bàn tiệc mang về đây đi.
25:41Nếu không thì sao?
25:42Ở đây chỉ có mấy người chúng ta.
25:44Không ra tử lầu mua.
25:46Chẳng lẽ ngươi định đích thân xuống bếp?
25:48Chuyện đó là không thể nào.
25:50Bản công tử đâu có biết nấu.
25:52Vậy thì đúng rồi còn gì?
25:54Được, ta đi mua.
25:58À đúng rồi.
25:59Lát nữa lão Lý còn dẫn bốn người nữa về đây.
26:02Ngươi nhớ mua nhiều thêm một chút.
26:03Bốn người.
26:04Đúng vậy.
26:05Hôm nay mới thu nhận từ hang ổ khất cái về.
26:07Sau này sẽ sống ở đây.
26:11Công tử, ngài về phủ sao?
26:13Không về.
26:13Đến Tuy Tiên Lầu.
26:15Tuy Tiên Lầu.
26:16Công tử không về phủ dùng bữa.
26:18Bảo ngươi đi thì cứ đi đi.
26:19Hỏi nhiều như vậy làm gì?
26:30Lão Lý, đưa họ đi chọn phòng đi.
26:33Sau đó vào bếp đun chút nước nóng.
26:36Tắm rửa cho thật sạch sẽ.
26:37Chỉnh đốn sạch sẽ rồi hãy ra ăn cơm.
26:41Đa tạ ân nhân.
26:45Sau này cả nhà chúng tôi nguyện làm thân châu ngựa.
26:48Để báo đáp ân tình của ngài.
26:51Tất cả đứng lên đi.
26:53Không cần các ngươi phải làm thân châu ngựa.
26:55Cứ nghe lời mà làm.
26:57Chăm chỉ làm việc là được rồi.
26:59Chúng tôi nhất định sẽ nghe lời ngài.
27:01Ngài bảo đi hướng đông.
27:03Chúng tôi tuyệt đối không đi hướng tây.
27:12Căn nhà này tuy không lớn nhưng người lại tụ họp khá đông đủ đấy.
27:15Tất cả qua đây ăn cơm.
27:17Cô, cô nương, chúng tôi là kẻ hạ nhân.
27:19Sao có thể ngồi cùng bàn ăn cơm với chủ nhân được chứ?
27:23Việc này, việc này không hợp lẽ.
27:25Chỗ ta không có nhiều quy củ như vậy.
27:27Sau này cứ ngồi chung một bàn mà ăn.
27:29Ta ăn gì thì các ngươi ăn ấy.
27:31Còn lão giả ông nữa.
27:32Quên những gì ta đã dặn trước đó rồi sao?
27:36Lão giả, ông nhìn hắn làm gì?
27:38Đây là nhà ta.
27:40Ta là người quyết định.
27:42Ngươi có ý kiến gì không?
27:43Có ý kiến à.
27:48Đi này.
27:50À.
27:55Vâng cô nương, sao cô có thể đá công tử nhà tôi chứ?
27:58Công tử không hề biết võ công.
28:00Nếu lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?
28:08Cứu.
28:09Cứu mạng với.
28:11Bản.
28:11Bản công tử sợ độ cao.
28:14Công tử đừng sợ.
28:15Thuộc hạ tới cứu ngài ngay đây.
28:17Công tử.
28:18Ngài không sao chứ?
28:19Có bị thương chỗ nào không?
28:25Vân Giao.
28:27Ngươi dám ra tay với bản công tử.
28:29Bản công tử.
28:39Bản công tử.
28:41Công tử.
28:42Hay là chúng ta về phủ dùng bữa đi?
28:49Về cái gì mà về?
28:51Bản công tử đã tốn tiền đi đường xa mua về.
28:53Tại sao lại không ăn chứ?
29:03Còn ý kiến gì nữa không?
29:08Không có ý kiến.
29:11Nghe thấy chưa?
29:13Còn không mau qua đây ngồi.
29:14Còn đứng đó nữa là thức ăn nguội hết đấy.
29:17Chà, cô nương đã bảo ngồi thì chúng ta cứ ngồi đi.
29:20Chúng ta vừa mới thề xong mà.
29:21Phải nghe lời cô nương.
29:30Ăn đi.
29:32Đa tạ thần tiên tỉ tỉ.
29:34Ngoan lắm.
29:35Ăn nhiều và nhẽ.
29:36Cố gắng sớm ngày lớn lên thật trắng chẻo mập mạp.
29:47Đi thôi.
29:51Hương vị không tệ.
29:52Hoan nghênh lần sau lại tới nhé.
29:56Bản công tử mà còn tới nữa thì làm chó.
30:11Cô nương, cô định làm gì vậy?
30:13Ta đã nói rồi.
30:14Đợi ông tới đây ta sẽ trị bệnh cho ông.
30:17Cái chân này của ông vẫn còn cứu được.
30:18Vậy thì tiện thể trị luôn một lượt đi.
30:21Là thuốc thì cứ là thuốc đi.
30:23Chỉ cần có thể khiến vợ con được ăn no mặc ấm.
30:25Cái mạng hèn này tôi xin liều một phen.
30:27Tức nghĩ ngợi linh tinh rồi tự hù dọa mình đi.
30:30Người khác mà mời.
30:31Bản tiên sư ra tay ít nhất cũng phải ngàn lượng bạc khởi điểm.
30:34Sau này ông làm việc cho ta.
30:35Coi như người mình nên không thu tiền.
30:38Có điều, cái chân này của ông cần phải đánh gãy để nối lại.
30:41Sẽ hơi đau đấy.
30:42Ông dáng chịu đựng một chút.
30:58Nốt xuống đi.
31:02À, mẹ ơi.
31:06À, mẹ ơi.
31:07À.
31:09À.
31:11À.
31:13Không sao.
31:14Đây là phản ứng bình thường.
31:16Đợi một lát là ổn thôi.
31:18Các người sao thế?
31:19Sao lại nhìn ta bằng ánh mắt như vậy?
31:22Vừa nãy cô nương đang trị chân cho tôi mà.
31:25Có phải vừa nãy tôi đau đến mức ngất đi rồi không?
31:28Chắc là vậy rồi.
31:30Bây giờ ông cảm thấy thế nào?
31:32Ơ.
31:33Nhà nó ơi.
31:34Đây không phải là mưa chứ.
31:35Chân của tôi thực sự khỏi rồi.
31:38Ông đứng lên thử xem nào.
31:44Chân của cha khỏi rồi.
31:46Sau này có thể đi lại bình thường rồi.
31:48Được rồi.
31:49Đứng lên cả đi.
31:50Ta chỉ hơi ra tay một chút thôi.
31:52Không cần phải kích động như vậy.
31:53Cái chân này còn phải tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa.
31:56Trước khi khỏi hẳn thì đừng làm việc nặng.
31:59Bà cũng ăn một viên đi.
32:00Ngày mai bệnh tình của bà chắc chắn sẽ thiên giảm.
32:02Cô nương.
32:03Viên thuốc đó của cô chắc chắn là rất quý giá.
32:06Bệnh này.
32:06Viên thuốc này đối với phàm nhân mà nói quả thực rất quý giá.
32:09Nhưng ta có rất nhiều.
32:10Đã đưa cho thì bà cứ ăn đi.
32:16Mẹ ơi.
32:17Con thương mẹ lắm.
32:21Các người ngoài việc bị suy nhược cơ thể thì trong người không có bệnh tật gì.
32:24Về ngủ một giấc thật ngon đi.
32:30Cô nương.
32:31Chuyện đó.
32:33Khi nào thì chúng ta ký văn tự bán thân ạ?
32:36Văn tự bán thân.
32:37Ta hảo tâm thu lưu các người.
32:39Các người vậy mà còn muốn bám lấy ta sao?
32:43Lúc ta làm việc.
32:44Thì miễn cưỡng coi như là người của ta.
32:47Nhưng nếu bán thân cho ta.
32:48Thì sẽ chính thức trở thành người của ta.
32:50Chưa làm được gì đã muốn làm người của ta sao?
32:52Mơ đi nhé.
32:53Cô nương.
32:54Tiểu nhân một khi đã vào trong phủ của cô nương.
32:57Thì dĩ nhiên chính là nô tài trong phủ của cô nương rồi.
33:00Chẳng lẽ nô tài không cần phải ký văn tự bán thân sao?
33:03Chỗ ta không cần ba cái thứ đó.
33:05Các người muốn làm thì làm.
33:07Không muốn làm nữa thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.
33:09Tiền công đã hứa mỗi tháng vẫn sẽ trả đủ.
33:12Nếu như các người tò mò.
33:14Thì cũng có thể thử này xinh ý đồ xấu xem.
33:17Xem thử kết cục sẽ ra sao.
33:18Cô nương có đại ân với cả nhà tiểu nhân.
33:21Tiểu nhân dù chết cũng không làm chuyện gì có lỗi với cô nương.
33:24Được rồi.
33:25Cứ vậy đi.
33:27Các người cứ lo làm việc cho tốt.
33:30Đừng có nảy ra ý định bán thân nữa.
33:35Lão chùa à.
33:36Chúng ta đúng là gặp được Bồ Tát sống rồi.
33:38Cô nương chắc chắn là không muốn chúng ta phải mang thân phận nô tì thấp kém.
33:42Nên mới cố ý nói như vậy đấy.
33:44Cô nương đúng là một lòng một dạ muốn tốt cho chúng ta mà.
34:04Công đức này từ đâu mà tới vậy?
34:18Áo lý cơ thể bị suy nhược quá nhiều.
34:21Nay đã nắm rõ được tác dụng phụ.
34:23Ngày mai sẽ cho ông ấy dùng.
34:26Sau này mỗi tháng dùng một viên.
34:27Để ông ấy sống thọ tới trăm tuổi cũng không thành vấn đề.
34:32Đợi ta trở về thiên giới sẽ để lại một khoản bạc.
34:35Coi như là báo đáp ân tình ông ấy đã nhặt ta về.
34:48Ra ngoài hít thở chút không khí đi.
34:55Tiên, tiên sư.
34:58Tiên phú cũng không tệ.
35:00Miễn cưỡng cũng có thể sánh được với bản tiên sư.
35:03Nếu như có thể tu thành quỷ tiên, thì ngay đó không còn xa nữa.
35:08Quỷ tiên.
35:10Thật sự có thể thành hiện thực sao?
35:15Đương nhiên rồi.
35:21Tiên sinh.
35:22À, ta thật sự có thể sao?
35:24Trên đời không việc gì khó.
35:26Chỉ cần biết từ bỏ.
35:28Phi, chỉ cần biết nỗ lực.
35:29Muốn nâng cao thực lực thì phải ra ngoài lịch luyện.
35:32Ngươi bây giờ đi ra ngoài đi.
35:33Tiên sinh.
35:34Ngài không cần ta nữa sao?
35:36Bảo ngươi đi lịch luyện thôi.
35:38Em đi ngày về.
35:39Vậy ta phải lịch luyện thế nào?
35:41Cứ ở bên ngoài đợi đến sáng sao?
35:46Linh hồn trong sạch.
35:47Hót thụ chọc khí xung quanh.
35:48Dẫn độ những sắc khí làm ác.
35:50Trực tiếp xé xác chúng.
35:52Dùng công pháp ta truyền cho ngươi để luyện hóa.
35:54Còn những quan hồn không muốn rời đi.
35:56Hãy mang về đây.
35:57Bản tiên sư sẽ giải oan cho bọn họ.
36:02Tiên sinh.
36:02Vạn nhất ta gặp phải minh sai quỷ sứ.
36:05Họ muốn cưỡng ép xích ta đi thì phải làm sao?
36:07Xích nữa thì quên cái này.
36:13Trên người ngươi đã có khí tức của ta.
36:15Bọn chúng sẽ không dám động vào ngươi.
36:17Gặp kẻ nào đánh không lại thì bóp nát linh phù ứng cứu này gọi ta.
36:21Đi đi.
36:44Chính là à.
36:45Vương gia có lệnh.
36:46Thấy người thì dùng xích xuyên xương quai xanh lại.
36:49Giữ lại một hơi thở mang về.
36:53Đại ca, con nhỏ này có lai lịch gì?
36:55Mà lại khiến thiên long vệ chúng ta phải xuất động toàn bộ.
36:58À ta dám đánh thế tử ngay giữa phố.
37:01Khiến thế tử đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh.
37:03Vương gia nói rồi.
37:04Nhất định phải bắt sống.
37:05Đợi thế tử tỉnh lại.
37:06Sẽ đích thân đập nát từng tóc xương của à.
37:10Rõ.
37:21Tiên sinh lợi hại như vậy.
37:23Ta với tư cách là quỷ bọc đứng đầu.
37:26Tuyệt đối không thể làm mất mặt ngại.
37:42Ta mất đầu rồi.
37:44Ta bị oan mạ.
37:45Tại sao chứ?
37:50Tại sao chứ?
38:02Kẻ mới tới không tính.
38:04Ta đã chết hơn nửa năm rồi.
38:07Ta không phải đến đây để ở.
38:09Ta đặc biệt đến để tìm các người.
38:15Chúng ta làm gì?
38:19Chủ nhân nhà ta là đắc đạo cao nhân.
38:21Ngày ấy bảo ta ra ngoài tìm kiếm oan hồn.
38:24Để giải oan cho các người.
38:26Ha ha ha ha ha ha ha.
38:30Giải oan cho chúng ta.
38:32Ngươi có biết chúng ta là hạng người nào không?
38:36Con hầu hèn mọn.
38:38Lính đảo ngũ, mụ điên, ăn mảy.
38:41Lúc còn sống chúng ta đều là lũ kiến hôi thân phận thấp kém.
38:44Chết rồi cũng chỉ là cô hồn giã quỷ nơi bãi tham à.
38:47Ai mà thèm quan tâm đến nỗi oan ức của chúng ta chứ?
38:50Con gà của ta.
38:52Đó là con gà hoa mà ta đã dùng trứng gà tích gót 3 năm mới đổi được.
38:56Huyện Thái Gia không nghe.
38:58Sai người đuổi ta ra ngoài.
39:01Tôi không muốn đảo ngũ.
39:02Mẹ tôi bị bệnh rồi.
39:04Tôi chỉ muốn về nhìn bà một cái thôi.
39:06Họ nói tôi lâm trận bỏ chạy.
39:08Nên đã chém đầu tôi.
39:13Ta không phải đến để bắt các người tin ta.
39:16Ta chỉ đến để nói với các người rằng.
39:18Có một người.
39:20Sẵn lòng nghe các người nói.
39:22Sẵn lòng giải oan cho các người.
39:24Các người chết bao nhiêu năm rồi mà không chịu xuống địa phủ.
39:28Chẳng phải là muốn đòi lại công đạo cho bản thân sao?
39:31Bây giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt.
39:33Tại sao không thử một lần?
39:44Ta vốn là nhà hoàng thân cận của nhị tiểu thư Trấn An Hầu Phủ.
39:49Chỉ vì khi chải đầu làm đứt vài sợi tóc của cô ta.
39:54Cô ta liền sai người chặt đứt cánh tay ta.
39:56Đánh gãy chân ta.
39:58Không cho cứu chữa.
40:00Để ta đau đớn mà chết đi.
40:01Ngươi nói xem ta có cam tâm không?
40:04Ta đi.
40:08Vậy vị cao nhân trong miệng ngươi.
40:12Có dám vì một tỷ nữ hèn mọn như ta?
40:16Ta đi đắc tội với Trấn An Hầu Phủ không?
40:19Dám.
40:20Tiên sư ngay cả thế tử của Vương Phủ còn dám đánh gần chết.
40:23Hoàng tử còn bị ngài ấy dạy rỗ ra bã.
40:25Chỉ là một Hầu Phủ thì có gì mà không dám chứ?
40:32Ngươi, ngươi nói cái gì?
40:34Tiên sư làm việc chưa bao giờ nhìn vào thân phận cao thấp hèn sang.
40:37Càng không sợ cường quyền.
40:39Chỉ cầu công bằng chính trực.
40:40Không thẹn với lòng.
40:42Ngài ấy là người.
40:44Tốt nhất, tốt nhất, tốt nhất trên đời này.
40:50Ta đi cùng ngươi.
41:13Hồn lực đánh nhau thật mạnh.
41:15Ít nhất là mạnh hơn thực lực hiện tại của ta gấp đôi.
41:18Đánh không lại, rút lui.
41:22Ha ha ha, hôn phách thơm quá.
41:25Chắn là rất ngon đây.
41:41Thôi xong, chưa kịp hành đạo đã mạng vong rồi.
41:44Lâm oánh oánh, ta không nên tỏ mò mới phải.
41:46Ai cứu mạng quỷ với?
42:04Nửa đêm nửa hôm còn có để cho người ta ngủ không hả?
42:08Vân tiên sinh, cuối cùng ngài cũng tới rồi.
42:10Nếu ngài đến muộn chút nữa,
42:12thì sẽ không bao giờ được thấy linh bọc tâm phúc của ngài nữa đâu.
42:16Tên tà linh này quá ức hiếp người rồi.
42:19Ta chỉ mới liếc hắn một cái.
42:21Hắn đã muốn nuốt chừng ta.
42:22Thật là quá vô lý.
42:29Linh bọc tâm phúc là cái thứ gì?
42:33Tránh sang một bên đi xem bản tiên sư thu phục kẻ không có mắt này như thế nào.
42:47Ngươi là ai?
42:48Mà dám quản truyện bao đồng của bản tọa.
42:50Bản tọa, tọa cái gì mà tọa?
42:52Bạch Dương tọa, Kim Miu tọa?
42:55Hay là sư tử tọa?
42:57Nhưng ta thấy ngươi giống tọa ngu ngốc hơn đấy.
42:59Tìm chết.
43:12Xong rồi.
43:13Hai bên đối xứng rồi đó.
43:16Hôm nay coi như ngươi may mắn.
43:18Bản tọa còn có việc quan trọng.
43:20Hẹn ngày khác lại tới lĩnh giáo.
43:21Thời buổi này đến cả tà linh cũng biết hư trương thanh thế rồi sao.
43:25Ngươi làm vậy là hơi thiếu tôn trọng bản tiên sư rồi đấy.
43:32Tiên sinh, tiểu nhân biết lỗi rồi.
43:34Xin ngài tha cho tiểu nhân một con đứa sống.
43:36Tiểu nhân là hãn quỷ làm ác đa đoan.
43:38Tàn hại hàng chục bá tánh vô tội.
43:39Đây là cái chưa từng hại người mà ngươi nói đó hả?
43:41Tiểu quỷ.
43:42Luông sắc khí này đã được ta dùng phù chú tịnh hóa thành linh lực thuần khiết.
43:46Mau hấp thụ linh lực đi.
43:47Xong việc thì theo ta về.
43:48Đừng.
43:49Đừng mà.
43:53Thực ra ta đã thành công rồi.
43:55Ồ, tốt lắm.
43:57Đi thôi, về thôi.
44:25Ta cứ cảm thấy...
44:28Hình như mình đã quên chuyện gì đó.
44:35Đại ca, có chắc là con nhỏ đó chú ở đây không?
44:38Tên canh phụ phụ trách phố này.
44:40Đích thân nói thì không sai được đâu.
44:42Dám mạo phạm thế tử ra.
44:43Ngày lành của con nhỏ này chấm dứt rồi.
44:45Chú ý động tác.
44:46Đừng để ả chạy thoát.
44:47Có trộm.
44:49Chỉ an kinh thành thịnh chiều lại kém đến vậy sao?
44:57Thế tử ra à?
45:00Tên cạn bã từ phủ an thân vương đó.
45:03Hóa ra không phải kẻ trộm nhỏ mà là thích khách.
45:23Hóa ra không phải kẻ trộm nhỏ mà là thích khách.
45:34Dám giả thần giả quỷ.
45:35Khôn hồn thì mau chóng chịu trói đi.
45:37Để khỏi phải chịu khổ hình xác thịt.
45:39Ta chào hỏi ngươi mà ngươi lại đòi đánh ta sao?
45:41Sư phụ ngươi không dạy ngươi thế nào là lễ phép à?
45:44Lễ phép với tổ tông ngươi ấy.
45:49Chào hỏi tử tế mà các ngươi không muốn.
45:51Vậy thì đừng ai tốt lành gì nữa.
46:19Nửa đêm canh ba quấy giày thanh mộng của người khác là rất thiếu giáo dưỡng.
46:22Có biết không?
46:23Lần sau nhớ tìm ta vào ban ngày.
46:26À, buổi tối ta còn phải ngủ.
46:28Không rảnh chơi với các ngươi đâu.
46:30Xin, xin lỗi, xin lỗi.
46:32Tiểu nhân không dám nữa.
46:35Không bao giờ dám đến nữa.
46:38Ta có giết các ngươi đâu.
46:40Sao lại không đến?
46:42Hả?
46:45Hả cái gì?
46:46Bản tiên sư còn phải ngủ.
46:47Mau giao bồi thường vì đã quấy giày giấc ngủ của ta ra đây.
46:50Tất cả những thứ đáng tiền trên người các ngươi.
46:52Mau móc hết ra.
46:56Sao nào?
46:56Muốn giữ tiền mà không cần mạng à?
46:59Dạ dạ.
46:59Chúng tôi sẵn lòng.
47:00Hết sức sẵn lòng.
47:06Chỉ có bấy nhiêu thôi à?
47:09Anh hộ trong vương phủ của các ngươi cũng kém quá đi.
47:13Nói là một đống.
47:15Thật ra cũng chỉ có mấy chục lượng bạc.
47:17Cái phủ an thân vương các ngươi thật là rác rửi.
47:20Cô Nini, chúng con ra ngoài làm việc.
47:24Chưa có phải đi dạo phố đâu.
47:26Làm sao mang theo nhiều bạc như vậy được?
47:28Có lý.
47:30Vậy lần sau tới nhớ mang theo nhiều một chút.
47:33Cứ mang theo toàn bộ gia sản đi.
47:35Ngày mốt giờ ngọ.
47:36Đến ngôi miếu hoang cách thành người dặm tìm ta.
47:39Chỉ cần ra khỏi thành.
47:40Không có các thế lực dò ngó.
47:42Tử sĩ của vương phủ nhất định sẽ băm vằn ngươi ra.
47:45Phải phải phải.
47:46Tiểu nhất nhất định sẽ đến đúng hẹn.
47:54Được rồi.
47:55Cút đi.
48:17Đã đến canh năm rồi.
48:18Sao con bé đó vẫn chưa quay lại nhỉ?
48:21Không lẽ nó đang bỗng cực chúng ta sao?
48:23Hay là chúng ta vào thành tìm nó hỏi cho ra nhé?
48:27Vào thành lỡ như đụng phải quỷ sai tuần đêm.
48:31Thì coi như tất cả chúng ta tiêu đời ở trong đó.
48:34Đừng vội.
48:35Đừng vội.
48:37Ta thấy trên người con bé đó có tiên gia trình khí.
48:40Trông rất chân thành.
48:42Không giống kẻ lừa đảo.
48:44Có lẽ có việc rấp gì đó làm chậm chẽ rồi.
48:48Chân thành cái nỗi gì mà lại bỏ mặc hơn một trăm mạng chúng ta ở ngoài thành hướng gió
48:52Tây Bắc thế này à?
48:54Người trong thành toàn là lũ lừa đảo.
48:57Trước khi đi con bé đó có nói
48:59Vị tiên sư mà nó nhắc đến
49:02Sống ở ngõ Đồng Phúc, phía Đông Thành
49:06Chúng ta đi tìm người đó đòi một lời giải thích ngay bây giờ.
49:11Nếu gặp quỷ sai thì phải làm sao?
49:13Sợ cái gì?
49:14Chúng ta có hại người bao giờ đâu?
49:16Thấy người thì cứ chia nhau ra mà chạy.
49:28Đám phàm nhân không có mắt đến tìm phiền phúc thì thôi đi.
49:32Lũ du hồn hèn mọn cũng dám đến quấy nhiễu thanh mộng của bản tiên sư sao?
49:41Các người nửa đêm không ngủ
49:44Lại chạy đến sân của bản tiên sư mở hội à
49:56Tiên sư bớt giận
49:57Chúng con là hồn thể
49:59Đều là ngủ ngày đêm mới ra ngoài
50:01Nhưng chúng con cũng không phải đến đây để mở hội
50:04Thu cái sợi xích sắt xách nát của người lại rồi hãy nói chuyện
50:07Ôn ao làm ta đau cả đầu
50:13Ồ, được được
50:26Tiên sư bớt giận
50:28Là một tiểu quỷ tên Tiêu Yển Thanh bảo chúng con
50:31Nói rằng Ngài sẵn lòng minh oan cho chúng con
50:33Chúng con mới tỉnh tới đây
50:35Đúng đúng đúng
50:36Tiểu quỷ đó nói sẽ dẫn chúng con tới
50:38Nhưng vừa đến cổng thành thì nó đã biến mất tăm
50:42Chúng con đã đợi suốt nửa đêm
50:44Chỉ muốn hỏi một câu
50:47Ngài thật sự sẵn lòng minh oan cho chúng con chứ
51:05Tiên sinh, có chuyện gì vậy?
51:09Mới bắt đầu màn ngụy miệng của người đi
51:15Ta cuối cùng cũng nhớ ra mình đã quên chuyện gì rồi
51:18Tiên sư, họ đều là do ta đặc biệt đến bãi tha ma đưa về đấy
51:23Không phải Ngài cần minh oan cho oan hồn để tích lũy công đức sao?
51:27Trường nay đã đủ chưa?
51:29Nếu chưa đủ, tối mai ta lại đi tìm thêm cho Ngài
51:32Ta thật cảm ơn ngươi quá cơ
51:34Ôi, tiên sư không cần khách sáo
51:36Đây đều là việc ta nên làm mà
51:39Chúng ta tiếp theo nên làm gì đây?
51:41Trực tiếp dẫn họ giết quay lại
51:43Giết chết kẻ đã hại họ luôn nhé
51:46Ta thấy
51:49Ta nên giết chết ngươi trước thì đúng hơn
51:53Vậy
51:54Ta đi nhập vào thân xác của Kinh Triệu Phủ Phủ Doãn
51:57Rồi bắt kẻ hại họ tới để thẩm vấn
52:01Ta thấy việc ngươi nhập vào Kinh Triệu Phủ Phủ Doãn
52:04Có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút
52:15Các ngươi đông quỷ quá
52:16Ta quản không sệt
52:19Nhưng ta có thể tìm người giúp các ngươi
52:37Thứ này lát nữa có thể khiến phàm nhân nhìn thấy
52:40Các ngươi mỗi người quản một canh giờ
52:43Dẫn họ đi tìm cha ngươi đi
52:46Nhưng cha ta ông ấy
52:47Ông ấy cái gì mà ông ấy
52:49Cha ngươi là Đương Triều Tể Tướng
52:51An Lộc Triều Đình thì phải làm việc vì bá tánh
52:54Những hoan hồn này lúc còn sống chẳng phải đều là bá tánh sao
53:19Hừm
53:20Vân nha đầu
53:22Tối qua ngươi bị người ta đánh hay là đi trộm châu thế
53:28Sao quầng mắt lại đen thui thế này
53:33Ta thức trắng cả đêm là vì ai chứ
53:36Cái lão già lụ khụ này
53:38Sang sớm ra đã đến đây lại nhảy với ta
53:40Vì tự làm khổ mình
53:42Chi bằng đi trả đũa kẻ khác
53:47Lão già lại đây
53:50Ta cho ông xem món bảo bối này
53:57Bảo bối gì vậy Vân nha đầu
54:00Tối qua ngươi rốt cuộc đã thói được món đồ tốt gì về vậy
54:10Ngươi, ngươi vừa cho ta ăn cái gì thế
54:12Một mùi thuốc kỳ quái
54:14Đồ tốt đấy
54:17Viên thuốc đặc chế có thể giúp ông cải lão hoàn đồng
54:20À hả
54:23Tìm nương, ta muốn tìm nương
54:26Muốn bế, bế bế
54:35Chăm sóc hắn cho tốt
54:37Chờ hắn khóc mệt rồi
54:38Nhớ giúp hắn hồi tưởng lại biểu hiện của ngày hôm nay nhé
Bình luận