- 2 ngày trước
Review Phim Phi Đao Thủ: The Flying Dagger 1969
Danh mục
✨
Mọi ngườiPhụ đề
00:00Anh có phải là người không? Anh không phải con người. Anh là cái đồ xúc sinh chỉ thích đứng
00:04xem náo nhiệt.
00:05Đồ xúc sinh? Xúc sinh? Xúc sinh? Được lắm. Cô không phải mắng tôi là xúc sinh sao? Vậy tôi
00:12muốn cô.
00:12Tôi chỉ cần cô ở bên tôi một đêm. Hóa ra hoa phu nhân lúc còn trẻ tính tình lại
00:17xấu đến thế.
00:18Rõ ràng là đang cầu xin đối phương cứu mạng nhưng ngược lại mắng xối xả vào mặt người ta
00:22một trận.
00:23Lần này thì hay rồi, đối phương yêu cầu cô phải dùng thân xác để trả thù lao.
00:27Cô gái chưa trải sự đời ngay tại chỗ hoảng hồn nhưng nghĩ đến người cha đang trọng thương nằm
00:31lên giường và đứa em trai ruột bị kẻ thù bắt đi, cô cuối cùng vẫn lựa chọn thỏa hiệp.
00:35Cô gái tên là Dư Anh, là con gái lớn của Càng Khôn Kiếm Dư Viễn.
00:39Cách đây không lâu, cô thấy chuyện bất bình chẳng tha, đã ra tay chém chết một tên ác quỷ
00:44chuyên ức hiếp nam nữ.
00:45Ai ngờ hành động đó lại chọc phải ổ kiến lửa, tên ác ôn đó lại chính là con trai
00:49độc nhất của tiêu lôi, chạy chủ chạy thanh long.
00:51Tiêu lôi có biệt danh là truy hồn đao, là một tên cùng sát giết phụ nữ nổi tiếng.
00:56Hắn dựa vào tuyệt kỹ phi đao bách phát bách chúng mà đốt giết đánh cướp trên giang hồ, làm
01:00đủ chuyện ác.
01:01Những người qua tay hắn không một ai có kết cục tốt đẹp, ngay cả phụ nữ và trẻ em
01:05tay chói gả không chặt hắn cũng không chịu buông thà.
01:08Tiêu lôi biết tin lứa con trai duy nhất bị sát hại, dứt khoát huy động toàn bộ lực lượng
01:11chạy thanh long bao vây giết cả nhà hung thủy.
01:14Càng không kiếm dư viễn dẫn các đệ tử ra chống đỡ nhưng hoàn toàn không có sức phản kháng,
01:18bản thân ông cũng bị tiêu lôi phóng một đao trọng thương.
01:21Dư anh và mấy người sư huynh đưa người cha đang bị thương nặng liều chết mở vòng vây, trốn
01:25đến nhà của bác Phạm, một người bạn thân thích của cha cô.
01:28Bác Phạm quanh năm kinh doanh một quán rượu nhỏ ở vùng Tam Ngô.
01:31Vì cũng am hiểu y thuật nên bác có giao thiệp với rất nhiều đầu mục trên giang hồ, được
01:35xem là nhân vật đứng giữa hai phe hắc bạch.
01:36Bác viết một đơn thuốc, bảo Tam sư huynh của dư anh ra chấn trên bốc thuốc, người vừa mới
01:42đi chân trước, chân sau đoạt mệnh tứ hổ của chạy thanh long đã đuổi tới nơi.
01:45Bác Phạm giả ngu giả ngơ hỏi một câu không biết ba câu chẳng hay, đối phương lại không muốn
01:50dễ dàng bỏ qua, đề nghị lục xót phòng khách ở hậu Việt.
01:53Chính là tiêu trại chủ các người đích thân đến đây, cũng phải đợi tôi gật đầu đã.
01:57Anh Phạm không cho xót phòng khách, anh em về biết ăn nói sao với tiêu trại chủ đây.
02:01Mọi căn hệ cứ để Phạm Khôn tôi gánh chịu.
02:04Đại ca đôi co với lão làm gì, cứ xót rồi tính.
02:07Cái mạng già này của Phạm Khôn tôi giao cho các người, xin mời.
02:11Họ Phạm kia, đừng tưởng tôi không dám giết ông.
02:14Miệng chúng thì nói cứng như vậy nhưng lại chẳng dám giết đối phương thật.
02:17Phải biết rằng, trên giang hồ, giết lang chung, thầy thuốc, chính là điều đại kỷ.
02:21Mùi thuốc súng trong không khí nồng nặc tới cực điểm.
02:24Mấy người trốn trong nhà cũng đã sẵn sàng tư thế, chuẩn bị cùng đối phương cá chết lưới rách.
02:29Bên ngoài, tứ hổ tuy không dám giết Bác Phạm, nhưng cứng chế lục xót phòng khách thì lại chẳng
02:34ngại ngần gì.
02:34Mắt thấy bốn tên đó sắp xông vào, một tiểu hổ đột nhiên liên tiếp trúng hai cây phi đao,
02:39ghiên chuẩn sát vào hai con thằn lằn đang nấp trong bóng tối.
02:42Người ném đao nói ghét nhất là rắn rết côn trùng chuột bọ,
02:45bảo bốn tên kia tránh xa ra một chút để tránh bị ngộ thương, ý nghĩa đe dọa trong đó
02:49không cần nói cũng hiểu.
02:51Tứ hổ vốn quên thói bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh,
02:53nhận ra đối phương là cao thủ thí ngay lập tức sợ hãi phục mềm,
02:56lui về canh giữ trong quán rượu để ngăn nhóm càng khôn kiếm thừa cơ trốn thoát.
03:00Không phải địch cũng là bạn, Bác Phạm vội vàng tiến lên kết giao.
03:03Đối phương nói mình tên là Dương Khanh,
03:05nói rõ ràng mình chẳng quen biết cái gì mà càng khôn kiếm,
03:08sau lưng cũng chẳng có sư môn vai vế nào cả.
03:11Vừa rồi sở dĩ ra tay tương trợ chỉ là vì nhìn đối phương không thuận mắt mà thôi.
03:15Chân nhân bất lộ tướng, mời uống rượu, chút lòng thành tôi mời.
03:18Đúng lúc này, Tam Sư Huynh vừa đi ra ngoài mua thuốc cũng chạy về,
03:22cậu ta chỉ mãi cuối gặm mặt đi đường,
03:24chẳng hề chú ý đám tứ hổ trại thanh long cũng đang ở đây,
03:27đâm sầm ngay vào ngực đối phương.
03:28Nhìn mấy người đó lôi cậu ta đi,
03:30Dương Khanh vẫn ung dung ngồi uống rượu,
03:32chẳng hề có ý định ra tay cứu người.
03:34Câu chuyện này dạy chúng ta đi đường nhất định đừng có cuối đầu xem điện thoại,
03:38không biết chừng phía trước đang tiền ẩn nguy hiểm gì đâu.
03:41Dương Anh đang trốn trong phòng khách không thể ngồi yên thêm nữa,
03:43để đưa em trai 7 tuổi một mình ở lại trong non người cha trọng thương,
03:47còn mình thì cùng 2 vị sư huynh khác đi hỗ trợ Tam Sư Huynh.
04:00Nào ngờ lại trúng kế điệu hổ ly sơn của đối phương,
04:03tên đại hổ trong nhóm tứ hổ giữa đường quay lại,
04:05nhân lúc bác Phạm không chú ý lén lút mò vào vòng của càng khôn kiếm dư viễn.
04:09Ngay cả chính hắn cũng không ngờ người ở lại canh gác chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi.
04:13Tuy nhiên, hạnh phúc đến nhanh thì đi càng nhanh.
04:16Hắn còn chưa kịp ra tay thì đã bị người ta đâm cho một dao.
04:19Tôi vừa nhìn thấy người là đã thấy ngứa mắt rồi.
04:22Cái loại người kỳ cục như thế này,
04:23chắc bị giết chết cũng không nhắm mắt nổi đâu nhỉ.
04:26Dương Khanh không tiếp tục ở lại quán rượu nhậu nhẹt nữa mà một mình đi ra khu rừng bên
04:30ngoài.
04:31Giữa đường anh bắt gặp mấy cô thôn nữ đang hoảng hốt bỏ chạy,
04:34nói phía trước có người tụ tập đánh nhau.
04:36Sợ cái gì?
04:37Đi theo tôi xem náo nhiệt đi.
04:39Ai lại dám đi với huynh chứ?
04:41Không ngờ vẫn còn có người không sợ chết.
04:43Giả thân đi theo Dương Khanh cùng nhau đi hóng biến.
04:45Đến nơi thì thấy Dương Anh đang bị đám người của trại thanh long vây công.
04:55Dương Khanh bảo cô gái ăn dưa kia đưa cho mình mấy viên đá nhỏ,
04:58dùng để giúp Dương Anh đối phó kẻ địch.
05:00Cô xem kìa, cái tên đồng bọn đó, cô lau súng làm gì?
05:04Giúp một tay đi chứ?
05:05Không cần đâu.
05:07Vậy thôi coi như tôi đang xem kịch vậy.
05:09Xem xong náo nhiệt thì đi thôi.
05:11Dương Anh thấy thái độ của Dương Khanh cực nhả như vậy thì trực tiếp rút kiếm chĩa vào anh.
05:15Tam Sư Huynh và Đại Sư Huynh chạy theo ngay sau đó cũng chẳng phân biệt trắng đen phải trái,
05:19muốn ra tay với đối phương.
05:21Chỉ có Nhị Sư Huynh, Lão Nhị là còn hiểu chuyện,
05:24vội vàng cuối đầu nhận sai, kết giao với đối phương.
05:27Nếu Dương Huynh không chê thì mọi người kết giao bằng hiểu nhé.
05:30Tôi trước giờ độc lai độc vã, không kết bạn.
05:32Nhị Sư Đệ đừng phí lời với hắn nữa.
05:34Người ta bản lĩnh cao cường, coi thường chúng ta.
05:37Chúng ta về thăm Sư Phụ thôi.
05:39Cô Sư Mũi không hiểu chuyện thì thôi đi.
05:41Đằng này ngay cả Đại Sư Huynh cũng chẳng hiểu thế thái nhân tình,
05:44triệt tiêu hoàn toàn ý định hòa giải hiểu lầm đôi bên của Lão Nhị.
05:47Cậu ta nhìn thật sâu vào bóng lưng của đối phương một cái,
05:50đành bất lực đi theo mấy huynh đệ quay lại quán rượu.
05:53Dương Khanh lại tiếp tục đơn độc ngao du,
05:55tình cơ gặp truy hồn đau tiêu lôi bị người ta đánh lén.
05:57Đối phương tự xưng là giang hồ ngũ quỷ,
05:59muốn đen ăn đen cướp đoạt số bạc bẩn của tiêu lôi.
06:02Tiêu lôi tùy thân mang theo bốn cây phi đao,
06:04phóng liên tiếp nhưng chỉ giết chết được ba người.
06:13Mắt thấy sắp phải chết trong tay kẻ đồng hành ôm hận,
06:15thánh xem kịch Dương Khanh đột nhiên ném ra hai cây phi đao giúp hắn giải quyết phiền não.
06:19Ngay cả người xấu tội ác tay trời cũng cứu,
06:22xem ra Dương Khanh chỉ có thể tính là một hiệp khách thích lo chuyện bao đồng,
06:25chứ tuyệt đối không được coi là người tốt.
06:27Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại,
06:29anh cũng chưa từng vỗ ngực tự xưng mình là người tốt bao giờ.
06:32Tiêu lôi ái mộ tài năng,
06:34vung tiền mời Dương Khanh về làm nhị đương ra của trại thanh long,
06:36nhưng lại bị anh một câu từ chối.
06:38Quy tắc của tôi, thứ tiền dính máu tanh này ông cứ giữ lại mình dùng đi.
06:42Bên kia, cằn khôn kiếm Dư Viễn vì trọng thương nằm liệt giường,
06:46không tiện di chuyển.
06:47Mấy đệ tử đành phải lùi một bước,
06:49để lão nhị và lão tam hộ tống tiểu sư đệ rời đi trước,
06:51đây cũng là con trai duy nhất của Dư Viễn.
06:54Ba người nhân lúc trời tối lên đường,
06:56kết quả vẫn bị người của trại thanh long chặn đường.
07:39Cuối cùng lão tam uống hận Tây Bắc,
07:41tiểu sư đệ cũng bị truy hồn đau tiêu lôi bắt đi.
07:43Chỉ có lão nhị trong cái khó lo cái khôn,
07:45cô nén vết thương nặng nằm dạp xuống đất giả chết.
07:48Cậu không phải vì tham sống sợ chết,
07:50chỉ là muốn duy trì chút hơi tàn thêm một canh giờ nữa
07:52để quay về quán rượu báo tin.
07:54Sư mụi mau đi lấy thuốc về đây.
07:56Lấy thuốc gì nữa chứ?
07:58Lão nhị tuy vẻ mặt đau đớn nhưng trong lòng lại sáng như gương,
08:01nói sư huynh và sư mụi không phải là đối thủ của truy hồn đau tiêu lôi,
08:04bảo họ đừng hành sự lỗ máng.
08:06Bây giờ cách tốt nhất là mời vị độc hành hiệp Dương Khanh
08:08ban nãy ra tay thì mới có cơ hội cứu được tiểu sư đệ.
08:11Tình cơ Dương Khanh cũng đi ngang qua đây.
08:13Đại sư huynh có lẽ là được người ta kính trọng quen rồi,
08:16chẳng thèm giáo chức đón sau câu khách sáo nào
08:18đã yêu cầu Dương Khanh phải giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha.
08:21Kết quả có thể tưởng tượng được,
08:23Dương Khanh nói một câu không muốn lo chuyện bao đồng
08:25rồi từ chối thỉnh cầu của hắn.
08:26Cuối cùng vẫn phải dựa vào lão nhị để bán cái danh nghĩa tình người.
08:30Dương huynh, chuyện này sao có thể gọi là chuyện bao đồng?
08:33Chính ta bất lưỡng lập, hoặc là ra tay trựng nghĩa,
08:36còn bọn gian ác kia thì tội ác tay trời,
08:38làm nhiều điều bất nghĩa, tôi nhìn ra được huynh là một trang hảo hán.
08:41Lão nhị nén đau đớn vết thương rách toạc,
08:43quỳ cả hai gối xuống cầu xin đối phương ra tay,
08:46vừa rứt lời thì tắt thở.
08:47Đến lúc này nội tâm Dương Khanh đã thực sự rung động.
08:50Ai ngờ đúng lúc này, cô tiểu sư mụi dư anh lại mất não,
08:53đem tất cả bi thương và không cam lòng trong lòng chút hết lên đầu Dương Khanh.
08:57Cô mắng xối xả vào mặt anh một trận,
08:59cứ như thể Dương Khanh mới là hung thủ hại chết nhị sư huynh vậy.
09:02Mắng xong chưa?
09:04Tôi chẳng quan tâm ai chính ai tà,
09:06đời tôi ghét nhất là kết bạn,
09:07nhưng lần này coi như kết giao với một người bạn đã chết.
09:10Đa tạ Dương thiếu hiệp,
09:12khoan đã, tôi còn một điều kiện,
09:14tôi muốn cô, tôi chỉ cần cô qua đêm với tôi một đêm.
09:17Dư anh bi phẫn chạy đi,
09:19đại sư huynh muốn rút đao tương tàn,
09:21nhưng bị bác Phạm đứng bên cạnh ngăn lại.
09:23Dư anh trốn trong phòng tủi thân cùng cực,
09:25nước mắt tuôn rơi như vắt khăn mặt mãi không khô,
09:27chảy ảo ảo xuống dưới.
09:29Mãi cho đến khi khóc cạn nước mắt,
09:31cô mới hạ quyết tâm đồng ý yêu cầu mạo mụi của đối phương.
09:34Dương Khanh cũng coi như có nguyên tắc,
09:36nói đợi cứu người về rồi mới để giữ anh thực hiện lời hứa.
09:39Anh lén lút vòng ra cửa sau ngôi miếu hoang nơi giam giữ cậu bé.
09:51Vốn định thần không biết quỷ không hay cứu người đi.
09:53Ai ngờ vẫn kinh động đến tên lính canh bên cạnh.
09:56Anh phóng ra hai cây phi đao hạ gục lính canh,
09:58sau đó để cậu bé cưỡi ngựa đi trước, còn mình ở lại đoạn hậu.
10:02Vì quá tự tin vào sự chuẩn bị của mình,
10:04nên trước giờ anh chỉ mang theo đúng 4 cây phi đao.
10:07Kết quả sự tự tin này lại trở thành trở ngại lớn nhất.
10:10Hai cây phi đao còn lại rất nhanh cũng tiêu hào hết.
10:18Chuyên hồn đa tiêu lôi thấy vậy vội vàng ra tay,
10:20phóng liên tiếp 4 con dao chúng chuẩn xác vào tứ chi của Dương Khanh.
10:24Ta chỉ mượn ngươi 2 cây phi đao, ngươi lại trả ta tận 4 cây.
10:27Vụ giao dịch này ngươi chịu thiệt rồi.
10:29Ta không cho ngươi cây đao thứ 5 coi như là nể tình ngươi lắm rồi.
10:32Ngươi cứ nằm đó mà suy nghĩ kỹ xem là giúp dư viễn tốt hay giúp chạy thanh long của
10:37ta tốt.
10:38Nói xong, hắn quay người đi truy lùng càng khôn kiếm dư viễn,
10:41chỉ để lại 2 tên thuộc hạ canh giữ tên phế nhân này.
10:43Tuy nhiên tiêu lôi vẫn đánh giá thấp thủ đoạn của anh.
10:46Dương Khanh nín thở giả chết, nhân lúc 1 tên lính canh lại gần thì bất ngờ vùng lên tập
10:50kích,
10:51lần lượt giải quyết cả 2 tên lính canh.
10:53Nhưng mà tứ chi anh đều đã bị thương, chỉ có thể giống như con run mà nằm dạp xuống
10:57đất trườn bò.
10:58Chưa đi được bao xa đã vì mất máu quá nhiều mà hôn ghê bất tỉnh.
11:02Bên kia, mấy người dư anh từ miệng tiểu sư đệ biết được Dương Khanh tuy trúng phi đao nhưng
11:06chưa chết,
11:07bây giờ quay lại cứu người vẫn còn kịp.
11:09Dư anh muốn đi miếu hoang cứu người, đại sư Huynh lại ngăn cản cô.
11:12Người của trại thanh long sắp đuổi đến nơi rồi.
11:15Là cứu sư phụ quan trọng hay là đi cứu cái tên muốn em đi theo hắn?
11:19Chuyện biết ơn phải báo đáp đến đứa con nít còn hiểu.
11:21Hắn đường đường là một người lớn lại lựa chọn nhắm mắt làm ngờ.
11:24Ngay cả bác Phạm ở bên cạnh cũng nhìn không nổi nữa.
11:27Các người không đi cứu thì để tôi cứu.
11:29Tại sao phải đi cứu thằng nhãi đó ư?
11:31Vì sao cậu ấy trọng thương?
11:33Sống chết chưa rõ?
11:34Chỉ vì một câu nói đùa đó sao?
11:36Các người không có mắt nhìn người à?
11:38Không phân biệt được tốt xấu, đắc tội với người ta.
11:41Đến cuối cùng người ta còn xả thân đi cứu người giúp các người.
11:44Một trang hảo hán như vậy.
11:45Tôi là một ông già có chết cùng cậu ấy cũng đáng.
11:48Dư anh vốn đã mang lòng ái nái.
11:50Nay lại bị bác Phạm nói một chàng trúng tim đen.
11:52Không thể nào tiếp tục làm ngơ được nữa.
11:54Cô bảo đại sư Huynh đưa em trai và cha đi trước.
11:57Còn mình thì cùng bác Phạm đi cứu người.
11:59Hai người chưa đi được bao xa thì thấy Dương Khanh trọng thương ngất xỉu ngoài đồng hoang.
12:03Dư anh đưa Dương Khanh đến nhà cựu lão ra để dưỡng thương.
12:06Còn bác Phạm thì một mình quay lại quán rượu nhỏ của mình.
12:09Kết quả bị truy hồn đau tiêu lôi chặn ngay tại trận.
12:11Dư viễn đâu?
12:12Đưa đi rồi à?
12:13Đưa đi đâu rồi?
12:15Cái này làm sao mà nói được chứ?
12:17Ta hiện giờ vẫn chưa vội giết ông.
12:19Tôi để cho các ông giảng đạo nghĩa Giang Hồ.
12:21Đủ tình bằng hiểu.
12:22Tôi có cách gọi Dư viễn ra mặt.
12:24Chuyên thiệp báo cho Giang Hồ bảo Dư viễn trong vòng 15 ngày phải đích thân đến nhất thiên tử
12:28quán để giải quyết rứt điểm.
12:30Nếu không thì ta sẽ giết Phạm Khôn.
12:32Ở một diễn biến khác, có lẽ vì nhận ra tình cảm chân thành của Dương Khanh dành cho mình,
12:36thái độ của Dư anh đối với anh đã thay đổi đáng kể.
12:39Không những đích thân đút thuốc cho anh uống, mà ánh mắt sắc lẹm trước kia giờ đây cũng trở
12:43nên như tình như nước.
12:44Đại sư Huynh với tư cách là nửa bậc trưởng bối, lo lắng tiểu sư mụi bị Dương Khanh làm
12:48hại,
12:49liền quay sang kể lề quá khứ trăng hoa của Dương Khanh cho cựu lão ra nghe.
12:52Cựu lão ra ngầm hiểu ý, hào phóng chi ngàn vàng để Dương Khanh không tiếp tục quấy dày Dư
12:57anh nữa.
12:58Ai ngờ Dư anh đột nhiên đứng ra nói, hết thảy đều là tôi tự nguyện, không liên quan đến
13:02Dương Khanh.
13:03Ngọc cô nương, tôi đã cứu em trai cô, cô cũng đã cứu tôi, mọi người coi như hòa nhau.
13:08Những lời đã nói với nhau coi như từ đây xì xóa.
13:11Dương Khanh tuy đã động chân tình với Dư anh nhưng lại không muốn dính líu đến người nhà của
13:15cô,
13:15dứt khoát đoạn xá ly, một mình bỏ đi xa.
13:18Điều bất ngờ là, Dư anh đứng trước tình thân và tình yêu đã dứt khoát trọn vế sau.
13:22Cô bất chấp sự ngăn cản của người nhà, tay trắng bỏ đi để chăm sóc Dương Khanh đang trọng
13:26thương xa cờ lỡ vận.
13:28Cô vì chăm sóc tôi mà rời bỏ đệ đệ sao?
13:30Thật ra, không có quan hệ gì đâu, tôi tự chăm sóc mình quen rồi.
13:34Em thật sự không hiểu nổi con người anh.
13:36Nhờ sự chăm sóc tận tình những ngày qua của Dư anh,
13:40không thấy công lực cũng khôi phục được 7-8 phần.
13:43Vốn tưởng hai người sẽ cứ thế mà sống cuộc sống hạnh phúc không biết xấu hổ là gì.
13:47Kết quả lúc Dư anh đi dạo phố mua đồ thì tình cờ nhìn thấy cáo thị do chạy thanh
13:51long rán.
13:52Biết tin truy hồn đau tiêu lôi dùng bác phạm làm con tin ép cha mình là Dư viễn ra
13:56quyết đấu.
13:56Cô không muốn Dương Khanh vì mình mà bị thương thêm nữa,
13:59chỉ nói mình muốn về nhà thăm cha.
14:01Khi nào em về, Dương Khanh còn tưởng Dư anh hối hận vì đã đi theo mình,
14:05ngay tại chỗ đổi sắc mặt.
14:07Đúng rồi, em quay lại làm gì?
14:09Đi theo cái thằng nghèo kết xác lang bạc sang hồ như tôi làm gì?
14:12Em muốn đi theo anh.
14:14Tôi hứa với cô, tôi chỉ nói là tôi muốn cô qua đêm với tôi một đêm thôi.
14:18Lời định nói đã dâng lên đến tận miệng Dư anh nhưng cuối cùng lại bị Dương Khanh làm cho
14:21ngại ngược trở lại.
14:22Cô quay người bỏ đi.
14:24Sáng sớm hôm xong, cô cùng cha đúng hẹn đi đến nhất thiên tử quán.
14:27Nói là quyết đấu một trọi một,
14:29nhưng truy hồn đau tiêu lôi lại chẳng nói võ đức,
14:31ý đông hiếp ít, cho thuộc hạ xong lên đánh hội đồng.
14:53Chỉ trong chút lát chỉ còn lại hai cha con cản khuôn kiếm Dư Viễn.
14:57Con gái của ngươi giết con trai của ta,
14:59hôm nay là ngày chết của cha con các ngươi.
15:01Dư Viễn, ngươi thích kiểu chết thế nào?
15:03Đầu, ngực, hay là bụng?
15:05Nhát đau này của tiêu lôi cứ để dành cho tôi đi.
15:08Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Dương Khanh bất ngờ chạy tới.
15:11Hóa ra sau khi Dư anh rời đi không lâu,
15:13anh đã nghe được tin tức về cuộc quyết đấu từ miệng tên tiểu nhị quán trọ.
15:17Trải qua trận hỗn chiến vừa rồi,
15:19trong tay tiêu lôi chỉ còn lại một cây phi đao.
15:21Trực tiếp phóng ra cây phi đao cuối cùng nhắm thẳng vào trung môn của Dương Khanh.
15:25Tuy nhiên, cảnh tượng máu tươi bắn tung tué trong tưởng tượng lại không hề xảy ra.
15:28Dương Khanh giật phang lớp băng gạc, dựa vào đôi tay đã sớm hồi phục,
15:32tay không bắt lấy phi đao của đối phương.
15:41Phi đao nhanh lắm, tiêu lôi như gặp đại địch,
15:43rút đao kể lên cổ con tin là bác phạm.
15:46Đáng tiếc hắn vẫn đánh giá thấp công lực của Dương Khanh.
15:48Lần trước ta cũng là phóng hết bốn cây phi đao mới làm ông bị thương.
15:52Dương Khanh lấy răng trả răng,
15:54dùng bốn cây phi đao trên người mình đâm xuyên qua bốn ngón tay của tiêu lôi.
15:57Lần trước ta đã mượn ngươi hai cây phi đao,
15:59ngươi còn nợ ta ân tình,
16:01bây giờ dùng chính đao của ngươi để trả nhé.
16:03Tiêu lôi cuối cùng phải dùng cái giá là mạng sống của mình
16:06để kiểm chứng cho đạo lý diệt cỏ phải diệt tận gốc.
16:16Dương Khanh cũng không vì sự níu kéo của Dư Anh mà dừng bước.
16:20Đã có duyên không phận thì hãy ngày tái ngộ giang hồ.
16:22Anh đi đây, nhưng em sẽ không quên anh đâu.
16:25Một ngày nào đó khi anh đã chán trốn phong trần,
16:27anh hãy quay về, em, em sẽ chờ anh.
16:30Con người chính là một loài sinh vật kỳ lạ như thế.
16:33Cái gì không có được thì luôn liều mạng để tranh giành,
16:35đến khi thực sự có trong tay rồi mới phát hiện mình đã đánh mất đi nhiệt huyết ban đầu.
16:40Lời giải thích không thể thay thế phim gốc,
16:41vì vấn đề thời lượng nên nhiều tình tiết đặc sắc thú vị không thể hiện hết được.
16:45Nếu thích video này xin hãy like, bình luận, chia sẻ và theo dõi tôi để xem cập nhật kịp
16:50thời.
16:50Cảm ơn đã theo dõi. Hẹn gặp lại trong chương trình kỳ sau.
Bình luận