Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 5 giờ trước

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:18Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:51Sao lại không nhìn trỏ nữa rồi
01:20Sao lại không nhìn trỏ nữa
01:26Bạn đạp ngựa của thiết kế không đủ linh hoạt
01:29Cái ta thiết kế này gọi là khóa tự hoạt
01:30Càng dùng sức càng siết chặt
01:31Không dùng sức tự lỏng ra
01:33Chân của tiểu đại ca không dùng sức được
01:34Tất nhiên sẽ không bị kéo lê
01:36Uổng công tôi còn vội vàng đến báo cho ngài biết
01:38Mà quân doanh bác phủ các ngài có một người đặc biệt đến
01:40Còn có cầm miệng
01:42Ổn quá
01:47Tiên vô yên ngài nuôn trái máu rồi kìa
01:49Ngài bị thương thật
01:50Ngài bị thương ở đâu vậy
01:53Ngài nói gì đi
02:03Chúng ta không nhìn thấy nữa
02:06Nếu cô để bất kỳ ai biết mắt ta có vấn đề
02:08Ta lập tức giết cô
02:10Cái gì?
02:11Rồi phế luôn bàn tay khéo léo của cô đó
02:16Ta...
02:17Chúng ta nhất định sẽ bất chấp sống chết
02:19Để giúp thế tử giành được ba châu
02:20Có thế tử dẫn đội chúng ta không thua đâu
02:22Đúng vậy có thế tử đây rồi
02:25Có chuyện gì vậy?
02:30Ôm chặt eo của ta
02:31Ta đưa ngài lên ngựa
02:41Nó nhỏ thôi
02:53Nếu ngài tin ta
02:54Thì cứ dắt ngựa đi
02:56Để ta làm mắt cho ngài
03:01Được
03:03Ta đưa tiêu vô y đi đây
03:04Trắc Phi
03:05Đêm tình hôn
03:06Thế tự nhiên người đã hứa sẽ dạy ta cử ngựa ngắm cảnh
03:08Kết quả là mấy ngày nay không bận cải cách thì cũng bận hoa đàm
03:11Ngày mai trên tao trường không biết sống chết ra sao
03:13Ta không muốn tuổi còn trẻ để làm quá vụ
03:15Cho nên hôm nay ngày ấy thuộc dạy ta
03:17Ngày mai trả lại cho các ngươi nha
03:19Cho nên
03:46Chui
04:03Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:18Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:01Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:16Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:03Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:18Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:44Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:44Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:00Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:01Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:13Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:31Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:39Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:41Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
08:04Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
08:05Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
08:42Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
09:00Ta canh, hay là được, mùi canh.
09:02Ta phải đi nghiên cứu lại mạch chứng nữa.
09:06Tị thị.
09:10Tính khí này của tiêu vô y, ta chăm sóc kiểu gì được.
09:13Hơn nữa ta còn phải ngủ mà.
09:14Ta ngủ còn ngáy nữa.
09:16Thế tượng 15 tuổi đã tầm quân màn trời chiếu đất.
09:18Đã quen gian khổ đừng nói là ngáy, sắm đánh cũng không sao.
09:21Đến lúc tiện dậy cho chút đồ ăn thức uống là được.
09:23Thế tượng dễ nuôi lắm.
09:25Dậy ngày ấy, thích ăn cái gì?
09:27Bánh sân tra, thế tượng thích ăn đồ chua nhất.
09:31Hai người canh không được à?
09:33Thế tượng không ở đây, bọn ta phải thay thế tượng dẫn dắt quân bắt phù hợp luyện chiến thuật
09:37không rời đi được.
09:38Thế tượng ngã ít nhiều cũng tại việc thử bộ bàn đạp ngựa của cô, cô phải chịu trách nhiệm
09:41chứ.
09:42Thôi được rồi.
09:50Đại ca.
09:52Mau.
09:55Mau chạy đi.
09:57Đại ca.
10:01Mẹ.
10:02Tiêu bộ y.
10:04Người như ngài
10:06cũng sẽ sợ hãi bất an trong mơ sao?
10:13Mẹ.
10:19Mẹ.
10:27Đại ca.
10:31Người không cho tiêu đại ca ra chiến trường.
10:34Không phải ngài sao?
10:41Tại Gia Ngư làm gì vậy?
10:45Nữ lăng.
10:46Có người để một loại thuốc ở cửa, hình như là Vương Phi.
10:56Vương Phi.
11:00Tại sao người không vào thăm tiêu bộ y?
11:05Người không muốn biết ngài bị thương thế nào.
11:07Không muốn biết trong mơ.
11:08Ngài gọi ai sao?
11:14Trong lòng vô y có chuyện giấu kính.
11:16Nó không muốn nói.
11:18Làm cha mẹ cũng không tiện hỏi.
11:22Trước đây ta cứ nghĩ là mẫu thân ta quản thúc nghiêm khắc.
11:25Sau này mới biết là
11:27việc quan tâm nên lo lắng.
11:29Nếu mẫu thân ta biết ta bị bệnh,
11:31chắc chắn sẽ canh bên giường ta để ta tỉnh lại.
11:36Vương Phi.
11:38Ta không biết giữa người và tiêu bộ y đã xảy ra chuyện gì.
11:41Sao người lại xa cách ngài ấy quá thế?
11:46Nhưng vừa rồi trong mơ,
11:48ngài ấy rõ ràng để gọi mẹ.
11:52Đứa trẻ không kêu đau chưa chắc đã không đâu.
11:54Người đã lo lắng cho ngài ấy.
11:56Sao không nói thẳng với ngài ấy đi?
12:05Ta nghĩ nửa đêm ngày ấy tỉnh dậy
12:06chắc chắn sẽ muốn uống một bát canh gà.
12:10Vương Phi.
12:11Người có thể dạy ta được không?
12:38Sao vẫn một bên dài một bên mỏng thế này?
12:41Vì cô quen dùng tay phải.
12:44Tay phải dùng lực mạnh hơn.
12:46Tay trái dùng lực nhẹ hơn.
12:47Tất nhiên sẽ thế rồi.
12:49Ngài tỉnh rồi, ngài nhìn thế rồi sao?
12:53Ta nghe thế.
13:06Bánh sân tra.
13:08Tiêu vô y.
13:08Ngoài việc mắc bù ra bốn giác quan còn lại của ngài đúng là thần thông quảng đại.
13:12Còn có canh gà đang hâm nóng nữa.
13:19Chua hơn lần trước một chút.
13:21Ta biết ngài thích ăn chua nên không cho nhiều đường.
13:26Đặc biệt làm cho ta sao?
13:27Ta có thích ăn bánh sân tra đâu, ở đây cũng không có người khác.
13:30Thôi ngài ăn đi.
13:43Tay trái thử gọi thêm 5 cái nữa xem.
13:54Tiêu vô y ngài là thần đấy à?
13:56Ngài chỉ nghe tôi cũng nhận ra ta dùng tay trái hay tay phải sao?
14:00Cô thử đi.
14:05Phải.
14:18Tay phải gọi bên trái 3 cái, tay trái gọi bên phải 5 cái.
14:21Vậy ngài cũng nghe được sao?
14:22Vì cô dùng lực không đều.
14:24Khi tay trái gọi bên phải, lực sẽ nhỏ hơn một chút.
14:27Giờ rồi cô chỉ gọi mấy cái, sự tương phản vẫn chưa đủ rõ ràng.
14:30Khi hai tay cô gọi cùng lúc động tác trôi giải, sự khác biệt về lực của hai tay sẽ
14:34càng rõ ràng hơn.
14:36Tiếng trống trận cũng phân nặng nhẹ nhanh chậm như thế.
14:41Cô làm bàn đạp ngựa giữa y ngựa mới cho đại ca mùi da rất nồng.
14:46Đúng thế.
14:56Thôi ngài đừng nghỉ nữa, nếm thử bát canh này.
15:05Đây là...
15:06Ta đến viện của Vương Phi chọn một con gà má già khỏe nhất, đặc biệt nhờ Vương Phi hầm
15:10cho ngài đó, ngon không?
15:14Ta nghĩ, trong lòng Lạc Vương Phi chắc chắn vẫn lo cho ngài.
15:18Bà ấy có lẽ cũng sự không vị chân của tiêu đại ca mà hận ngài đâu.
15:22Hai mẹ con ngài có lời trong lòng thì nên nói thẳng ra, chứ không phải hỏi trong mơ.
15:34Tạ Gia Ngư, cô có thích ta không?
15:38Ta hỏi cô.
15:41Cô có thích ta không?
15:43Ngài nói linh tinh như vậy?
15:44Nếu đã không có, thì cô con mình là gì của ta?
15:47Những lời ta cảnh cáo cô trước đây, cô con như gió thoảng bên tai hả?
15:49Cô lo chuyện chân của huynh trưởng ta thì thôi đi.
15:51Còn muốn quản mối quan hệ gì ta về mẫu thân ta nữa?
15:53Chuyện mà trên dưới trong phủ không ai quản liên quan gì đến cô chứ?
15:56Ta cần cô nhiều lời à?
15:58Chẳng lẽ cô thực sự muốn ở phủ tỉnh An Vân này cả đời sao?
16:01Vậy ta có thể tác thành cho cô đó?
16:03Ta vì thế ngài bị bệnh, mắt không nhìn thấy bất tiện.
16:05Chứ ngài nghĩ ta muốn quản ngay lắm sao?
16:07Ta cần cô quản à?
16:08Được.
16:09Ngài không cần ta quản.
16:11Lòng tốt của ta đều bị coi như lòng lan giả sói.
16:23Ra đây.
16:28Rãnh rỗi không có việc gì làm thì nhận 10 quân quân đi.
16:32Vâng.
16:38Đặt xuống.
16:59Nữ lạc, ngươi đừng giận nữa.
17:07Đây là nơi nào vậy?
17:09Sao vòng đi vòng lại vẫn ở viện văn xanh?
17:13Nữ lạc, thế tử không để người quản.
17:16Chẳng phải vừa hay sao?
17:18Sao người giận dữ như thế?
17:20Rốt cuộc người đang giận chuyện gì?
17:22Ta giận cái gì ư?
17:23Ta giận ngài ấy coi lòng tốt của ta như lòng lan giả sói, lãng phim ánh sơn tra của
17:27ta.
17:30Đi thôi.
17:33Tỷ tỷ.
17:35Thế tử xảy ra chuyện à?
17:38Ngài ấy không sao, là ta bị ngài ấy chọc tức quá phải bỏ ra ngoài.
17:42Tỷ tỷ, sao tỷ chịu đựng được ngài ấy?
17:47Thế tử bề ngoài nghiêm khắc và ngang ngược, thật ra tính tình rất tốt.
17:52Tính tình ngài ấy mà tốt à?
17:55Hờn dũi và không tính là nóng tính, nhất là hờn dũi với người bên cạnh mình.
18:04Vậy chứ mũi nói xem, thế tử trong lòng mũi là người như thế nào đây?
18:07Là một đại ma đầu cưỡng đoạt dân nữ lạnh nhạt với chính thề hay sao?
18:12Không đến mức đó.
18:15Trước đây, đúng là có hiểu lầm này.
18:18Nhưng sau đó, ta thấy những lời tỷ và nguyên cơ tỷ tỷ viết trên cây cầu phúc rồi.
18:22Từ khi cũng không phải là...
18:28Mũi đã biết một phần rồi, nhưng vẫn còn một phần khác.
18:31Chắc mũi không biết.
18:33Cái tên mũi thấy trên thẻ cầu phúc là vua quân ta.
18:36Chẳng ấy là phó tướng của thế tử, chết vì giữ thành.
18:40Lúc thành bị phá, ta theo quân làm đại phu, bị quân địch bắt đi, giam giữ hơn một tháng.
18:45Sau đó, thế tử dẫn đại quân đến viện trợ, dành lại thanh đã mất và tìm thấy ta.
18:50Nhưng không lâu sau,
18:53Ta phát hiện ra mình đã mang thai.
18:55Rất nhiều người nghi ngờ sự trong sạch của ta.
18:57Nghi ngờ la lịch của đứa bé này.
19:00Nhà vua quân, nhà mẹ đẻ, đều ép ta tuẩn tán theo vua quân, không muốn thừa nhận đứa bé
19:05này.
19:05Lúc thế tử tìm thấy ta,
19:08ta đã nằm nửa người trong dòng sông băng rồi.
19:13Vì nên tị đại gã cho tiêu vô y à,
19:15thế tử lấy danh nghĩa cưỡng ép,
19:17giúp ta ngăn chặn mọi nghi ngờ và uy hiếp của mọi người.
19:20Ai dám đi chọc giữa một vị thế tử tỉnh An Vương khét tiếng như thế chứ?
19:26Sau đó ta sinh ra tự kỳ.
19:29Tiêu vô y bảo ta có thể giúp bọn ta thay đổi thân phận,
19:32rời xa kiếm khẳng, sống những ngày tháng bình yên,
19:34hoặc ở lại để tự kỳ trở thành con của tiêu gia.
19:38Bọn ta có thể giống như trước đây, theo quân làm một đại phu.
19:42Tị đã chọn vế sau.
19:44Ta muốn ở gần nơi chôn cất phu quân mình một chút.
19:47Muốn cứu càng nhiều người giống như ngày ấy.
19:55Nếu mọi hỏi ta,
19:57thế tử là người như thế nào?
19:59Thì ta nghĩ,
20:02ngày ấy chắc chắn là người tốt.
20:07Tị tỉ,
20:08thật ra người thực sự không muốn để tiêu đại cao ra chiến trường
20:11là Lão Vương Phi có phải không?
20:18Tha tự mình làm kẻ ác,
20:20cũng không chịu giải thích một lời.
20:23Đúng là một người kỳ lạ.
20:35Ta bị ngài làm cho hồ đồ rồi,
20:36vốn gì ta đồng ý với nghị sinh tỉ tỉ,
20:38mình mới đến đây canh đêm cho ngài.
20:43Ta làm bàn đạp ngựa cho tiêu đại ca
20:45vì ta không nở lòng nhìn một thanh niên có trí khí
20:47vì tàn tực mà sinh lòng tự ti,
20:48do dự khó bước.
20:51Nên là dù có ngài hay không,
20:53ta cũng sẽ giúp hướng ấy thôi.
20:55Ta nói giúp cho ngài và Vương Phi
20:57vì ta nghe thấy ngài gọi mẹ trong mơ.
21:00Cũng nhìn thấy Vương Phi lén lút mang thuốc đến cửa.
21:03Ta biết hai mẹ con các ngài đều lo lắng cho nhau
21:05nên mới lắm lời một câu.
21:09Nhưng làm việc tốt,
21:10tới sao phải hỏi nguyên do?
21:14Còn ngài nữ tiêu vô y,
21:16dù không có A mẫu,
21:17thì ta cũng coi ngài là bạn.
21:20Tuy ta không hiểu cuộc diện triều chính
21:21cũng không đồng tình với nhiều cách làm của ngài.
21:24Nhưng ta biết lòng ngài vẫn là
21:26vì bách tính mà thôi.
21:29Vụ án lỏ liên hoàn,
21:30ngài có cả vạn lý do để đổ tội cho ta.
21:33Nhưng ngài không những không làm thế,
21:35mà còn thay dịu thủ giải oan
21:36trước mặt tướng sĩ Bắc Phủ,
21:38khiến tâm huyết bao nhiêu năm của ta không uổng phí.
21:41Lẽ nào như vậy còn chưa đủ
21:42để làm bạn hay sao?
21:52Thế nhưng mà tình bạn này
21:54cũng không đến từ một phía được.
21:56Nếu lòng ngài không coi ta là bạn,
21:57còn hung giữ với ta như thế,
21:59thì tình bạn của chúng ta
22:00sẽ kết thúc vào đêm nay.
22:03Sau khi ngày sáng mắt lại,
22:04chúng ta sẽ...
22:05Đừng ai nấy đi.
22:36Ăn chán đồ ăn chỗ các ngươi rồi.
22:38Mai mang món khác đến đi.
22:39Có dưa bà bà không?
22:40Chưa từng nghe nói.
22:45Giữa ngươi vào đây với ta một lát,
22:47ta vẽ cho ngươi xem.
22:54Lạ thật,
22:55đến đây bao ngày rồi,
22:57cũng không ra khỏi phòng,
22:58không cho ai vào nữa.
22:59Chỉ vì ăn một quả dưa
23:01mà lại mở cửa à?
23:02Đây là ai vậy?
23:18Nữ Lan!
23:19Nữ Lan!
23:20Nữ Lan!
23:23Sao vậy?
23:23Nữ Lan!
23:24Không ai rồi.
23:24Bân Vương và Kỳ Vân Điện Hà đến rồi.
23:27Sao bọn họ lại đến đây?
23:29Bây giờ tiêu vô y vẫn chưa nhìn lại được.
23:33Thú vị thật đấy.
23:36Tin tức và nhanh thật.
23:38Viện bên cạnh còn chưa chắc biết bệnh của ta,
23:41mà Trung Cung và Ưng Vương đã biết trước rồi.
23:49Nghe nói thế tử hôm qua bị thương do cửa ngựa.
23:52Cuộc thi sắp diễn ra tác phụng mình bệ hạ Thái Hậu đến tâm hỏi bệnh tinh.
23:56Còn Ưng Vương thì lo lắng thế tử không thể ra trần được nên đặc biệt đến hỏi thăm.
24:02Ưng Vương lo xa rồi.
24:03Con trai tới hôm qua chỉ bị thương nhẹ thôi không ảnh hưởng đến cuộc thi này đâu.
24:07Vậy sao thế tử còn chưa ra gặp mặt vậy?
24:09Có phải hôm qua vô y ở lại viện của Trắc Phi không thế?
24:13Con đi dục nó đi.
24:15Vâng, thưa mẫu thân.
24:20Anh hùng khó qua ải mỹ nhân nhỉ?
24:22Cũng tốt.
24:23Vừa hai bộn vương cũng đã chuẩn bị quà để tặng cho những người khác trong phủ đây.
24:32Đây là món quà ta đã cẩn thận chọn cho Đại Công Tử.
24:42Một liên dư.
24:44Người có ý gì?
24:45Không sinh động sao?
24:47Bộn vương rất tiếc, chưa từng giao đối với tiêu Đại Công Tử.
24:51Nghe nói những năm đầu hai vị tiêu Công Tử đều có tài tướng xoáy.
24:54Trên chiến trường, chiến công của Đại Công Tử chưa bao giờ thu nhị Công Tử.
24:58Nhưng đáng tiếc, bây giờ bắt cảnh chỉ nghe danh tiêu vô y.
25:02Không biết tiêu an chân là ai cả, tên họ một kia.
25:05Sáng sớm để đến gây sự cho bọn ta.
25:08Ta thấy người vốn là không muốn hòa đàm cho tử tế.
25:11Nếu đã như vậy, thì không cần phải đợi tỉ thí cái gì nữa.
25:15Người, ta, bây giờ, quyết một trận tử chiến.
25:20Nào, phụ thân.
25:33Đúng vậy.
25:35Ta chính là con chó săn què chân này.
25:38Nhưng sao ưng vương điện hạ biết
25:41con chó săn què này
25:43sẽ không có ngày được ra trận để chiến đấu chứ?
25:47Vậy thì cứ chờ coi.
25:56ưng vương, kịp vương điện hạ.
25:58Thế tử đã dậy rồi, đang đợi hai vỉa hoa viên.
26:03Đoán xem ta ở đâu?
26:05Nào, đến bắt ta đi.
26:06Ở đây, không bắt được ta phải không?
26:08Đoán xem ta ở bên nào, ở ngay đây.
26:15Họ đến rồi.
26:17Đừng chạy.
26:20Bên này, ở đâu nhỉ?
26:25Bắt được rồi.
26:36Kỳ vương điện hạ.
26:39Mạo phạm rồi, tham kiến điện hạ.
26:42Nghe nói thế tử bị thương, bổn vương vô cùng lo lắng.
26:45Rồi ảnh hưởng đến cuộc thi.
26:47Bây giờ xem ra, bổn vương lo xa rồi.
26:50Chốn dịu dàng này của thế tử đúng là xinh đẹp quá.
26:56Mời.
27:11Đi nào.
27:19Ưng vương và kỳ vương, có muốn chọn vài vũ cơ để bầu bản không?
27:23Không cần đâu.
27:25Thế tử không sao là tốt rồi, như vậy ta cũng tiện về quân bẩm báo lại với bệ hạ
27:29và thái hậu.
27:29Điện hạ cần gì phép vội chứ?
27:31Hiếm khi tiêu thế tử có nhả hứng như thế này.
27:34Bổn vương cũng có vài điều khoản hòa đàm, muốn bàn bạc cho kỹ với tiêu thế tử đây.
27:46Không biết Ưng vương muốn bàn chuyện gì?
27:52Hòa thân.
27:55Hòa thân, tiêu thế tử thấy, bây giờ trong triều đình nam nghiệp, ai thích hợp nhất?
28:04Có lẽ Ưng vương nghĩ ngược rồi.
28:07Nếu muốn hòa thân, phải là quyết quốc cử công chúa đến đại nghiệp bọn ta.
28:12Nhưng bây giờ bàn chuyện này thì vẫn còn quá sớm, trong lúc cưỡi ngựa bắn tên, bất cứ sự
28:16cố nào cũng có thể xảy ra.
28:18Hôm nay dù người và ta có nói chuyện hợp nhau đến đâu?
28:21Mà có ai không may bỏ mạng trong cuộc thi thì chẳng phải là nói chuyện vô ích sao?
28:25Nói cũng phải.
28:31Nghe nói nam nghiệp có trò ném tên giàu bình rất tào nhã, bộn vương rất ngưỡng mộ.
28:36Hôm nay có thể thỉnh giáo thế tử một chút có được không?
28:39Tao có thể dạy ngài.
28:41Tao thỉnh giáo thế tử, không phải nương tử.
28:45Thật ra trò ném tên giàu bình của các người cũng tương tự như trò cửa ngựa bắn tên của
28:49bọn ta.
28:50Chỉ là người bắt tầng bọn ta chú trọng sự sản khói trực tiếp.
28:53Cho nên mục tiêu để ném không phải bình cũng không phải bia.
28:57Mà chính là nô lệ, là những tu binh bị bắt về.
29:01Bọn ta biến những tiểu nô lệ bị bắt về thành bia ngắm,
29:04để họ hoảng sợ cháy trốn, vì sinh tuồn mà tan sát lẫn nhau.
29:09Họ tưởng chỉ cần thoát được mũi tên đêm này là có thể sống sót.
29:13Chỉ có bọn ta biết, cho dù họ có thắng,
29:16thì cũng sẽ trở thành dũng sĩ được số phận lựa chọn.
29:19Giây tiếp theo sẽ bị đưa ra chiến trường.
29:23Họ vẫn là mùi nhữ được bố trí hàng đầu tiên,
29:26sẽ bỏ mạng dưới mũi tên của đồng loại mà thôi.
29:29Đây chỉ là kết cục của tù binh nam nghiệp.
29:42Đừng sợ.
30:04Thế tử.
30:14Nếm tên vào bình bắt buồn tỷ lệ bắn cung.
30:16Người nếm tên không được nếm quá mạnh để tên vượt qua.
30:19Cũng không được nếm quá nhẹ khiến tên không tới
30:21mà phải vừa đủ ngay thẳng, không nghiêng, không lệch.
30:23Góc trễ của đạo là tu tâm dưỡng tính.
30:25Đó mới là lý do đại nghiệp bọn ta thịnh hành cho nếm tên vào bình.
30:28Đâu phải vì thú vui giết người đâu.
30:37Người dọa mỹ nhân của ta.
30:39Đây không phải là đạo làm khách.
30:43Bộn vương mạo phạm rồi.
30:45Nhưng mà ngày sau, cưỡi ngựa bắn tên.
30:48Điều ta muốn chính là niềm vui giết người.
30:50Tiêu thế tử, xin đừng đương tay.
30:53Tất nhiên.
31:04Tiêu vui, mũi tên dừa rồi của ngài ngầu quá.
31:06Sao ngài nghe ra được phương hướng của mũi tên hay thế ta còn không hình dung được.
31:09Nghe tiếng đoán vị trí.
31:10Như vậy dù sau này thật sự không nhìn thấy cũng không ảnh hưởng đến việc cầm quân đánh trận.
31:20Cẩn thận dưới chân.
31:34Tiêu vui, có lẽ ngài cho rằng ta vẫn chưa phải bạn của ngài.
31:39Nhưng ta muốn cho ngài biết một bí mật.
31:43Ta không phải con ruột của quần chúa.
31:45Mà là được quần chúa nhận nuôi từ trẻ trẻ mù côi.
31:50Cha mẹ nuôi đều nghĩ rằng ta không có ký ức lúc nhỏ.
31:55Nhưng thật ra, ta nhớ rất rõ.
31:58Diện mạo của người bác tận đã giết cha mẹ ruột ta.
32:01Rầu quai nón, tóc tết bím.
32:04Lông mày dài đến tóc mai.
32:05Giờ nốt rùi trên cả má hắn.
32:07Nếu không phải mẫu thân thương sót.
32:09Mạng của ta cũng giống như lời ưng vương vừa nói là tiểu nô lệ bị treo đùa đến chết
32:13thôi.
32:15Tiêu vui.
32:17Ngài có thể thắng ưng vương lần thứ nhất, cũng có thể thắng lần thứ hai.
32:23Lần thi đấu này, bác phủ nhất định phải thắng.
32:25Thắng vì tất cả những đứa trẻ mù côi cha mẹ trong thiên hạ này.
32:32Ngài cũng nhất định không được xảy ra chuyện gì.
32:35Người như ngài
32:36sinh ra là để giao rắc nổi kinh hoàng cho tất cả mọi người trên chiến trường.
32:44Được.
32:45Ta hứa với cô.
32:47Giang Ngư tiểu hữu.
32:52Ngài có thể nhìn thấy ta rồi.
32:54Sao giờ đợi ngài không nói sớm đi?
32:57Ngài nhìn thấy tôi hồi nào?
33:01Được lần.
33:04Thế tử,
33:05Kiều Vương Điện Hạ đang ở bên ngoài đợi người, mời người đến gặp.
33:09Được.
33:14Thế tử,
33:16Ưng Vương nhận được tin nhanh như thế.
33:19Tài của mực thám bắt tờn này,
33:21giám Vương đến tận phủ tỉnh An Vương ta.
33:23Cũng phải là một phen giết dài dọa khi đi dấn chỉnh rồi.
33:26Vâng.
33:30Á Mậu, yêu yêu.
33:33Rốt cuộc vô y bị làm sao dễ huynh đoán ra rồi à?
33:35Ngài ấy bị ngã ngựa không nhìn thấy nữa.
33:37Có thể phục hồi được không?
33:38Phải ảnh hưởng đến cuộc thi không thế?
33:40Huynh đừng lo.
33:41Chỉ là vết thương nhỏ, bây giờ đã phục hồi rồi.
33:44Vết thương nhỏ thì tốt.
33:46Nếu không phải huynh ấy chỉ huy chiến thuật thì chiến binh dũng mạnh đến đâu cũng chỉ là đám
33:49lính tảng mát.
33:50Huynh ấy không thể có chuyện gì.
33:52Nhưng sao hôm nay, ưng vương lại đến đột ngột như thế?
33:55Sáng sớm hắn đã vào cung, có chuẩn bị mà đến, ép ta cùng đi thăm bệnh.
34:00Không ngờ lại diễn ra một màn kịch hay như thế.
34:02Vô y nói không sai.
34:03Hắn muốn tìm mọi cách phá hoại hoa đam đấy mà.
34:06May mà hôm nay đã đối phó được với hắn.
34:08Không để hắn phát hiện ra, quân bắt phụ có điểm yếu quá lớn như thế.
34:18Yêu yêu, mùi không còn ghét vô y nữa sao?
34:25Con người ngày ấy tuy nhiều lúc vẫn rất đáng ghét.
34:28Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, nhưng có một điểm không thể nào chia cho đâu.
34:32Là gì?
34:33Ngài ấy là trụ cuộc vững chắc của đại nghiệp.
34:36Chỉ cần có ngày ấy có bác phủ, thì chúng ta mới có thể sống tuân nghi một chút.
34:42Ta kính trọng ngày ấy.
34:43Lúc cần thiết, cũng phải bảo vệ ngày ấy.
34:46À mẫu, bắt nhìn bạn bè của huynh tốt thật đó.
34:53May mà tất cả những chuyện kinh hồn bạc phía này đã sắp kết thúc rồi.
34:57Chuyện này mùi không thích, ta cũng không thích.
35:00Yêu yêu này, đợi hoa đam kết thúc, ta sẽ đến đón mùi đi có được không?
35:21Tiêu đại ca.
35:23Ngài nói chị hôm qua hai người bị ngã ngựa, để ấy bị thương nghiêm trọng không?
35:27Sắp thay đổi rồi.
35:28Hai người phải cẩn thận.
35:29Nhiều sinh tiệ tỷ đã đến xem rồi.
35:31Đây là thuốc trị thương ta thường dùng có tác dụng sinh cơn hoặc huyết giảm đau, hiệu quả đứt
35:35thuốc.
35:39Tiêu đại ca, huynh đi theo ta.
35:49Bộ bàn đạp ngựa lưng trước ta làm vẫn còn khuyết điểm không đủ linh hoạt.
35:52Đây là bản vẽ ta đã cải tiến dựa trên ý tưởng học được từ vị nguyên sư phụ.
35:56Nếu huynh cho ta một cơ hội nữa, ta sẽ làm ra nó cho huynh thử lại nha.
36:01Thôi bỏ đi.
36:03Cho dù có thể, vô y cũng sẽ không cho ta ra sân đâu.
36:06Ta nghe nguyên sư phụ nói,
36:08rất nhiều năm trước,
36:09tiêu vô y cũng từng nhờ ông ấy chế tạo cho huynh một bộ bàn đạp ngựa tương tự.
36:13Ta không biết giữ chân xe đất chuyện gì.
36:16Nhưng ít nhất,
36:17bà ấy từng muốn huynh quay lại chiến trường.
36:32Ngươi không nhìn đường à?
36:33Đường so đo nữa, là một tên què.
36:36Quay thì sao chứ?
36:37Dù chỉ còn một tay ta vẫn có thể đánh ngươi được, ta hiểu không?
36:41Ui, tiêu nghiêu.
36:45Đại ca.
36:47Phải dịp vụ rồi.
36:48Quay!
37:01Huyên thực sự rất muốn tham gia trận đấu này sao?
37:05Ta cứ tưởng rằng là vô y coi thường ta.
37:09Không muốn ta về bắt cảnh làm liên luyện đệ ấy.
37:12Nhưng hóa ra là mẫu thân.
37:15Không muốn ta quay lại chiến trường.
37:17Nguyên cơ à?
37:18Ta chỉ muốn chứng minh với mụi,
37:20với mẫu thân,
37:22và tất cả mọi người,
37:23rằng tiêu an dân ta không phải kẻ vô dụng.
37:39Gọi ta từ bắt cảnh xa xôi đến đây.
37:42Chỉ để ta nhận nha đầu đó làm đồ đệ.
37:46Tươi chất thì cũng có được một chút đấy.
37:49Nhưng ta có lợi ích gì?
37:52Thiêu đao tử nửa nhi hồng,
37:53trả nguyên nhưỡng liệu dịp thanh muốn chọn loài nào?
37:56Không chọn.
37:57Lấy hết.
37:58Ta còn muốn tàn phong lưu nữa.
38:00Đừng hồng.
38:01Tiêu vô y.
38:02Ta đã chế tạo vũ khí cho ngài bao nhiêu năm nay.
38:05Lẽ nào ta không thể có một sưởng binh khí của riêng mình?
38:08Ngài lại vì nửa nhân đó mà che che dấu dấu.
38:11Không biết mưu tính điều gì.
38:13Cô ấy hả?
38:15Cô ấy có tài hoa.
38:17Có sức mạnh thay đổi trời đất.
38:19Nhưng bản thân lại không biết.
38:21Tao lại không muốn người tài bị mai mục.
38:23Có khi ước mơ của cô ấy chỉ là
38:25trở thành thê tử của ai đó,
38:28trở thành mẹ của đứa trẻ nào đó.
38:29Tao cũng đâu có bảo ông đi tìm cô ấy ngay bây giờ.
38:32Là ý gì?
38:34Ngài coi ta là phương án dự phòng có phải không?
38:37Đã có người trong lòng thiền sao?
38:39Danh lại là đưa trôi.
38:41Ông nghĩ đây là đánh trận à?
38:42Quấy đã coi ta là bạn,
38:44thì ta sẽ làm bạn và cũng chỉ làm bạn thôi.
38:47Hy vọng,
38:49nếu thực sự có ngày,
38:51cô ấy có thể tự mình lựa chọn,
38:54thì bản thân việc lựa chọn đã là tự do rồi.
38:56Còn ngài thì sao?
38:59Tao vốn là kẻ thân bất do kỹ.
39:01Sẽ không bao giờ nằm trong lựa chọn của cô ấy đâu.
39:05Chuyện này thật ra,
39:06cũng không chắc đâu.
39:08Để tao bói một quẻ cho.
39:10Cô ấy có số 3 đời vua quân,
39:12vua quân là một kẻ đoán mệnh.
39:15Hổng rồi.
39:16Ngài không phải là vua quân đầu tiên của cô ấy đó chứ?
39:22Ngài tin thật à?
39:24Tiêu vua y ơi là tiêu vua y,
39:26năm đó ở cửu trượng nguyên.
39:27Tao nói ngài gặp nguy hiểm đến tính mạng ngài không tin.
39:29Còn lời nhảm vậy thì lại tin hả?
39:31Tao tất nhiên không tin vào số mệnh.
39:34Nhưng,
39:35nếu là lời hay ý đẹp,
39:36tao cũng có thể nghe thử.
39:39Kẻ đoán mình sống không tới 30 tuổi,
39:41là lời hay ý đẹp gì chứ?
39:42Sao lại không phải?
39:43Bích nhất không phải ngày mai chết,
39:45cũng không phải năm sau.
39:46Sao lại không phải lời hay ý đẹp được chứ?
39:47Được.
39:48Bệnh rồi.
39:50Vậy để ta xem đường nhân viên của hai người nhé.
39:53Xem nào.
39:54Không cần.
39:55Xem xem mà.
39:57Đừng nhắc càng thế chứ.
40:01Ngài cho ta xem đi.
40:03Thiệt tình.
40:15Trời mưa rồi.
40:16Vãi da của ta.
40:18Nữ Lan.
40:19Người mau dậy đi.
40:20Để ta thu dọn là được rồi.
40:21Người đừng để bị bệnh chứ.
40:24Đầu yếu đuối như vậy.
40:25Chuyện này không phải rất thú vị sao?
40:27Mau dọn da mau dọn dao không được để sót tấm nào.
40:29Nếu không đến lúc đó tiêu đại ca sẽ không kịp mất.
40:31Nhưng thế tự vẫn chưa đồng ý mà.
40:33Không sao đâu.
40:33Dù sao tiêu vô y cũng cứng miệng mềm lông.
40:36Em giúp ta mang những thứ này về trước đi.
40:38Được.
40:58Để không bỏ lỡ những gì.
41:03Để không bỏ lỡ những gì.
41:07Để không bỏ lỡ những gì.
41:50Để không bỏ lỡ những gì.
42:09Để không bỏ lỡ những gì.
42:42Để không bỏ lỡ những gì.
43:09Để không bỏ lỡ những gì.
43:32Để không bỏ lỡ những gì.
Bình luận

Được khuyến cáo