- 27 phút trước
Danh mục
🎥
Phim ngắnPhụ đề
00:28Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
00:54Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:27Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:38Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:54Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:04Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:09Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:25Hãy đăng ký kênh của chúng mình nhé.
02:29Vậy thì chúng ta đi thăm cô ấy.
02:31Không được đâu đương đương.
02:32Đinh Công Công nói rồi.
02:34Nội thị tỉnh phụng chỉ, không cho ai vào đại quà cung hết.
02:39Cả ta cũng không được sao.
02:41Việc này...
02:42Việc này nô tì không biết.
02:45Vậy thì chờ Hoàng thượng đến hỏi Hoàng thượng xem sao.
03:02Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
03:18Đó là công việc theo lệ của Hồng Lưu Tự Khanh.
03:21Trong gì phải bấm báo với Trẩm.
03:24Thần...
03:24Thần...
03:26Khởi tấu Hoàng thượng.
03:28Theo thông lệ như các nước,
03:31Hồng Lưu Tự phải hồi đắp chung với thư quà quý phi gửi về nhà.
03:36Cần đưa thì đưa.
03:37Không lẽ nhờ Trẩm hạ chỉ sao?
03:40Bấm Hoàng thượng.
03:42Sau khi quà quý phi đến tiếng cung,
03:45Hoàng thượng chưa từng tới gặp.
03:48Hồng Lưu Tự sợ.
03:51Lỡ như trong thư quà quý phi đề cập việc này...
03:55Ê là...
03:56Đủ rồi.
03:58Trẩm đồng ý nạp cô ta làm phi.
04:01Chứ Trẩm không hứa sẽ lâm hạnh cô ta.
04:04Gặp cô ta hay không là việc của Trẩm.
04:06Không liên quan tới các Khanh.
04:08Trong thư cô ta có đề cập hay không cũng không liên quan tới Trẩm.
04:12Có hiểu hay không?
04:14Nhưng...
04:14Nhưng thừa tưởng...
04:16Khanh là người đứng đầu Triều Tống.
04:18Những việc đại sự cần giải quyết nhiều không kể siết.
04:22Chuyện hậu cung của Trẩm không cần Khanh phải bận tâm.
04:27Hoàng thượng...
04:28Được rồi.
04:29Việc này không được nói nữa.
04:32Lui xuống hết đi.
04:35Tuân chỉ.
04:41Hoàng thượng đủ dương thừa tướng và quý cần ra khỏi ngựa thư phòng.
04:45Đương nhiên.
04:47Ai khi họ can thiệp vào chuyện hậu cung của Trẩm.
04:49Trẩm chưa dám tội họ đã là gia ơn cho họ rồi.
04:53Hoàng thượng hạ tất phải làm như vậy.
04:56Họ cũng chỉ muốn tốt trong ban giao hai nước thôi.
04:59Vậy cũng không nên bắt Trẩm nhất mực phải nghe theo họ.
05:05Hoàng thượng không đi gặp cô ấy thật sao?
05:09Không gặp.
05:11Ai Phi.
05:13Nếu Trẩm đảnh thì đến thăm Ai Phi không tốt hay sao?
05:17Đương nhiên tốt.
05:20Nhưng thần thiếp thật sự không hiểu.
05:23Tại sao Hoàng thượng không cho cô ấy rời khỏi đại hòa cung?
05:26Một nữ tử dị ban đi lung tung trong hậu cung của Trẩm còn ra thể thống gì?
05:32Vì tại sao không cho phép người ngoài vào thăm cô ấy?
05:38Ai Phi.
05:40Sao nàng quan tâm tới cô ta quá vậy?
05:43Thần thiếp chỉ nghĩ cho cô ấy thôi.
05:46Cô ấy không thể ra ngoài.
05:48Cũng không thể gặp người ngoài.
05:50Ngày tháng lâu rồi,
05:52nhất định sẽ buồn chán sinh bệnh.
05:56Hoàng thượng,
05:57có thể cho thần thiếp đi gặp cô ấy được hay không?
06:01Nàng đi gặp cô ấy.
06:03Phải.
06:05Cô ấy rời xa quê nhà nhất định rất cô đơn.
06:08Thiếp có thể đi trò chuyện với cô ấy.
06:12Hoặc là...
06:13Ai Phi.
06:15Nàng quá nhân tư rồi.
06:18Cả tiếng nói của chúng ta chưa chắc cô ta đã nghe hiểu.
06:21Nàng đi nói gì với cô ta?
06:22Cho dù không nói chuyện,
06:24có người đến thăm nhiều cô ấy cũng cảm thấy an ủi mà.
06:29Hoàng thượng,
06:30xin Hoàng thượng cứ cho thần thiếp đi đi.
06:35Được rồi.
06:36Nhưng nàng không được gặp cô ta khi trầm đến châu thành cung đó.
06:41Đương nhiên,
06:43đã tả Hoàng thượng.
06:49Khấu kiến bàn nương nương,
06:51thiên tuế, thiên tuế, thiên, thiên tuế.
06:53Bình thân.
06:55Tả nương nương.
06:58Đinh Quý.
06:58Có nô tài.
07:00Hoàng phi nương nương biết bổn cung đến không?
07:02Hồi nương nương.
07:03Có biết.
07:05Hoàng thượng Hạ Chỉ không cho Hoàng phi ra khỏi cung,
07:07cho nên không thể ra ngoài cung ngay tiếp nương nương được.
07:12Bành Kỳ.
07:13Có nô tài.
07:14Trên dưới đại Hoàng cung,
07:16cả những thị dệ canh giữ cửa cung.
07:18Toàn bộ ban thưởng.
07:20Dạ.
07:21Đinh Tổng Quản,
07:23lát gửi đến chỗ ta lãnh thưởng của nương nương.
07:26Đa tạ bành Tổng Quản.
07:28Khấu tạ nương nương ban thưởng.
07:30Đứng về hết đi.
07:31Tạ nương nương.
07:33Đinh Tổng Quản,
07:35dẫn đường.
07:36Dạ.
07:36Nương nương mời.
07:49Nương nương.
07:50Đây chính là đình viên của Đông Doanh sao?
08:03Tỉnh thương công chúa nên đón bà Nguyễn Phi nương nương.
08:17Cô biết nói tiếng Hán sao?
08:33Không ngờ cô nói tiếng Hán lưu loát như vậy.
08:37Quỹ trũng bà bà là người dạy tiếng Hán cho tôi.
08:39Tổ tiên của bà bà hơn 100 năm trước từ nhà đường đi di cư qua Nhật Bản,
08:43sau đó thay đổi họ.
08:45Tập tục của người Hán cũng là bà ấy dạy cho tôi.
08:48Thiên Hoàng đặc biệt sai bà ấy cùng tôi đến Đại Tống Hòa Thân.
08:54Người tên là gì?
08:56Người cũng biết nói tiếng Hán chứ.
08:58Đó là Diệp Tử, từ nhỏ đã không biết nói, xin nương nương thứ tội.
09:05Thật đáng thương.
09:09Hỷ thước, có Nô Ti.
09:11Tụi của Diệp Tử cũng tương đương với ngươi, sau này ngươi phải chiếu cố cô ấy một chút.
09:16Dạ, nương nương.
09:18Diệp Tử, sau này ta thường đến thăm cô.
09:23Cô đừng hành đại lễ với ta như vậy.
09:24Ta cũng giống cô, đều là hầu hạ nương nương.
09:29Đó là tập tục của quốc gia chúng tôi.
09:31Nghi lễ cũng là học theo nhà đường thôi.
09:35Chúng tôi tự nhận là đất nước lễ nghi.
09:37Không ngờ Nhật Bản cũng là nước biết lễ nghi.
09:41Đa tạ nương nương khen tặng.
09:44Đừng gọi ta là nương nương.
09:45Hai ta đều là thân phận quý phi.
09:47Chúng ta xưng nhau là tỷ mũi được rồi.
09:51Dạ.
09:53Ngoài quỷ trũng và Diệp Tử ra, mũi còn đưa ai đến nước tống?
09:59Dạ, hết rồi.
10:01Chỉ ba người thôi.
10:05Chỉ ba người thôi.
10:10Thôi được rồi.
10:12Sau này ta sẽ thường tới thăm mũi.
10:14Mũi sẽ không từ chối ta chứ.
10:17Tỉnh hương không dám.
10:19Đa tạ tỷ tỷ quan tâm tỉnh hương.
10:42Nương nương, quà quý phi thật là đáng thương.
10:46Đúng vậy.
10:48Chỉ có một lão bà bà và một tiểu cô nương bên cạnh.
10:51Những người khác đều không quen biết.
10:53Nhưng cũng may, đại quà cũng được xây dựng giống như quê nhà cô ấy.
10:57Nếu không thì cô ấy càng không quen.
11:00Tuy nói là vậy.
11:02Chỉ e lại càng khơi dậy nỗi nhớ quê hương.
11:09Bành kỳ, có nô tài.
11:12Đi nói với đình tổng quản.
11:14Đại quà cung cần gì cứ nói.
11:16Châu thành cung chúng ta sẽ bổ sung.
11:19Nô tài tuân chỉ.
11:27Việc chúng ta làm được cũng chỉ có bấy nhiêu.
11:30Ngoài ra thì chỉ có thể thường xuyên đi thăm cô ấy.
11:34Trò chuyện với cô ấy nhiều hơn.
11:42Hôm nay thu hoạch được không ít.
11:44Không tôn tiên sinh, ông có lộn không?
11:47Ông định biến chúng ta thành kẻ giang hồ xem bệnh bốc thuốc hay sao?
11:50Như vậy có gì không tốt?
11:52Giờ có thể che giấu thân phận trong thành,
11:53giò la tin tức biên quan đến Duyên Kiệt.
11:56Giờ có thể kiếm chút tiền, thêm hương quả cho chùa.
12:00Nhưng chúng ta bày quán ngoài đường mấy ngày rồi,
12:02cũng không giò la được tin tức của Duyên Kiệt.
12:05Ai nói không có?
12:08Biên quan đến Duyên Kiệt,
12:09ngươi đã nghe ngóng được gì từ lão bá tánh chưa?
12:14Đại đa số bá tánh đều cho rằng ông ta không tệ.
12:16Nhưng tôi nghĩ chỉ có như đó.
12:19Rất khó giao phố với bao đại nhân.
12:21Như vậy phải làm sao đây?
12:27Không giỏi.
12:28Từ từ sẽ có thu hoạch.
12:30Ngủ đi.
12:32Ngày mai còn phải ra ngoài.
12:42Tiểu sư phụ,
12:43Thí chủ,
12:45xin dừng bước.
12:48Phương trượng đại sư,
12:50đành làm phiền quý tử rồi.
12:53Xin Thí chủ yên tâm.
12:55Lão nạp sẽ nói tăng nhân trong chùa,
12:57tụng kinh cầu phúc cho Duyên Tướng Quân mỗi sáng tối.
13:00Làm phiền đại sư.
13:02Lôi thông,
13:03có mặt tứ,
13:04hồi phủ.
13:05Xin Thí Lão nạp không tiện.
13:07Không dám, không dám.
13:08Xin đại sư dừng bước.
13:12Đại sư,
13:13A-di-đà Phật,
13:15Thí chủ lại ra ngoài bày hàng trị bệnh sao?
13:18Đang định ra ngoài,
13:19cho phép Tài Hà hỏi thăm.
13:21Quang Minh Tự không nhận hương quả tục khách.
13:24Nhưng dị ban nảy,
13:26Thí chủ có điều không biết.
13:28Dị lúc nảy là viên trung quản gia của viên kiệt tướng quân.
13:34Lão hiền sứ,
13:35thì ra Quang Minh Tự không tiếp những khách thông thường.
13:38Gặp quang lớn vẫn phải tiếp sao?
13:40Cầm miệng, không được vô lễ.
13:42Không sao, không sao.
13:43Không thể trách Tiểu Thí chủ nghi ngờ.
13:45Đợi sau khi đấu nạp nói đỏ nguyên nhân,
13:47Tiểu Thí chủ tự nhiên sẽ hiểu thôi.
13:50Vậy xin lão thiền sư nói,
13:52con đang đợi lắng nghe.
13:53Được.
13:55Phú Trân Định và Khiết Đan giáp nhau.
13:58Viên tướng quân thống lĩnh 30 dạng quân,
14:01trấn thủ biên cương phía Bắc,
14:03đề phòng Khiết Đan xâm lược.
14:05Quân đội đông như vậy,
14:07nhưng ít khi xảy ra tình trạng nhũng nhỉu bá tánh.
14:12Vì là quá giỏi rồi.
14:15Tình chắc viên tướng quân này ngày thường
14:16trị quân hết sức nghiêm ngặt.
14:20Chính vì như vậy,
14:22viên tướng quân rất được lòng dân
14:24ở phủ Trân Định này.
14:26Lão Nạp tuy là người xuất gia,
14:28nhưng cũng rất kính trọng ông ấy.
14:32Lão thiền sư,
14:33chính vì kính trọng viên tướng quân
14:34cho nên ông đặc biệt giữ lễ với quảng gia,
14:37cho phép ông ấy đến thắp hương Quang Minh Tử.
14:40Không,
14:41viên trung thí chủ chưa từng đến đây.
14:43Hôm nay đến là muốn cầu phúc cho viên tướng quân.
14:47Cầu phúc.
14:48Không lẽ người nhà của viên tướng quân có chuyện hay sao?
14:51Viên tướng quân cả đời trên lưng ngựa.
14:54Vì muốn góp sức cho triều đình,
14:56nên vẫn chưa thành thân.
14:57Cũng không có người nhà.
14:59Là viên trung thí chủ giấu ông ấy,
15:02nhờ Lão Nạp cầu phúc cho ông ấy.
15:05Nói vậy, bản thân viên tướng quân có chuyện rồi.
15:08Cũng không phải là chuyện gì.
15:10Chỉ là gần đây ông ấy chịu cái khổ của bệnh tật,
15:13tìm danh đi khắp nơi cũng không trị khỏi.
15:20Anh Hùng chỉ sợ bệnh tật hành hạ.
15:22Một võ tướng tung hoành trên xa trường,
15:24một khi bệnh trong người,
15:26thì đúng là sống không bằng chết.
15:29Đúng vậy.
15:30Lão Nạp cũng không đành lòng nhìn viên tướng quân chịu khổ sở.
15:34Nên mới đồng ý cầu phúc giải nạn cho ông ấy.
15:38Lão Thiên Sư, tiên sinh nhà con y thuật cao minh.
15:41Ông xem, thuốc vào bệnh đi.
15:42Nếu để tiên sinh xem bệnh cho viên tướng quân,
15:45bảo đảm sẽ trị khỏi.
15:48Việc này...
15:48Đại sư,
15:51Tài Hạ là lăng trung phiêu bạc.
15:53Nếu nói y thuật cao minh,
15:54chỉ e không bao nhiêu người chịu tin.
15:57Nhưng Tài Hạ có vài phương thuốc bí phương
16:00của tổ tiên trị các bệnh lạ.
16:02Dù vì viên tướng quân cũng đã gặp không ít danh y,
16:05giờ thêm Tài Hạ cũng không sao.
16:07Sao không nhờ viên trung quản để Tài Hạ khám thử xem?
16:11Cũng được.
16:12Lão Nạp sẽ chuyển lời với ông ấy,
16:14A-di-đà-phật.
16:19Thí chủ,
16:22Tiểu sư phụ,
16:23hôm nay chúng tôi không ra ngoài nữa.
16:32Công Tôn Thiên Sinh,
16:33sao hôm nay chúng ta không ra ngoài?
16:36Mục đích đạt được rồi,
16:37còn ra ngoài làm cái gì?
16:39Ngươi định theo ta bày quán ngoài đường
16:41trị bệnh thật hay sao?
16:44Ý ông nói
16:45Diên Kiệt nhất định sẽ tìm ông chịu bệnh sao?
16:48Nhất định.
16:55Phủ trấn bắt tướng quân.
17:07Phế rồi.
17:09Cánh tay này của ta tàn phế rồi.
17:13Tướng quân,
17:14đừng nổi giận với chính mình.
17:18Sao ta lại không nổi giận?
17:20Tung hoành chiến trường mấy chục năm.
17:23Cây trường thương trong tay đã giết bao quân địch.
17:27Này đến chén trà cũng không cầm nổi.
17:30Thì làm sao cầm thương ra trận đây?
17:32Tướng quân,
17:33thuộc hạ biết một dị đại phu?
17:36Diền Trung,
17:37Ngươi,
17:37Tướng quân,
17:38thuộc hạ biết tướng quân cho rằng
17:40không có đại phu nào trị khỏi cánh tay của tướng quân.
17:43Nhưng mà cũng phải xem thử.
17:45Thử cái gì?
17:46Đều là bọn lan băm.
17:48Người này thì không phải.
17:50Ông ấy có bí phương của tổ tiên
17:51chuyên trị các chiến bệnh lạ.
17:53Cứ thử một lần đi tướng quân.
17:56Tướng quân,
17:57chúng ta và khiết đang lúc nào cũng có thể giao chiến.
18:00Nếu tướng quân không thể ra trận,
18:02sẽ ảnh hưởng rất lớn đến lòng quân.
18:04Mong tướng quân lấy quốc sự làm trọng.
18:12Gã lang trung này có biết không được tiết lộ chuyện trị bệnh cho ta ra ngoài hay không?
18:16Tướng quân,
18:16thuộc hạ đã dẫn dò nhiều lần,
18:18tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.
18:20Người nói hắn
18:21có biết phương của tổ tiên?
18:23Dạ.
18:24Không chừng tướng quân uống xong thuốc
18:25thì sẽ khỏi bệnh.
18:34Được rồi.
18:35Ta sẽ thử thêm lần nữa.
18:41Đại sư
18:43A-di-đà-phật
18:45Vị này chắc là viên quản gia.
18:47Chính là tôi.
18:48Vị này là lôi thông phó tướng của viên tướng quân.
18:52Xin hỏi tiên sinh tôn tính đại danh.
18:55Tại hạ họ Tôn
18:56tên đọc một chữ sách
18:59thì ra là Tôn Tiên Sinh.
19:02Đại tạ Đại sư giới thiệu Tôn Tiên Sinh.
19:05Không làm phiền phương trượng Đại sư Thanh Tu nữa.
19:08Cũng được.
19:09Thí chủ xin tự nhiên
19:11A-di-đà-phật.
19:17Nghe nói Tôn Tiên Sinh có biết phương của tổ tiên
19:20có thể trị các chiến bình lạ.
19:23Không phải Tại hạ quên quang.
19:25Bệnh mà người khác chữa không khỏi
19:26Tại hạ ít nhiều có thể chữa được.
19:28Vậy thì mời Tôn Tiên Sinh
19:29mau tới chữa trị cánh tay cho viên tướng quân.
19:35Tôi không thể không dặn trước tiên sinh.
19:38Cho dù chữa được hay không
19:39vẫn mong Tôn Tiên Sinh
19:41không tiết lộ ra bên ngoài
19:43việc chữa bệnh cho viên tướng quân có được hay không.
19:47Đương nhiên Tại hạ hiểu
19:48Tại hạ cũng là người nước tống
19:51đương nhiên sẽ không tiết lộ tin tức này
19:53cho người khiết đang biết được.
19:55Chuyện bất đắc dĩ
19:56mong tiên sinh rộng lòng tha thứ cho.
19:59Không dám.
20:00Nhưng không biết viên tướng quân có gì không ổn
20:04khiến cho các đại phu đều phải bó tay.
20:08Việc này...
20:11Nếu viên quân gia có điều khó xử
20:12có thể không nói ra
20:13Tại hạ chỉ muốn tìm hiểu bệnh tình trước khi chữa trị
20:17nhằm không bỏ qua thời cơ trị bệnh
20:19như vậy có được hay không.
20:21Viên quân gia
20:21chúng ta đã mời Tôn Tiên Sinh đến
20:23thì nên để cho ông ấy biết rõ.
20:25Thôi được.
20:27Tướng quân thân qua trăm trận
20:29nhiều lần bị thương
20:30đặc biệt là cánh tay phải của tướng quân
20:32bị thương hết lần này tới lần khác.
20:34Có điều năm xưa tụi trẻ tráng kiện không để ý.
20:38Này...
20:39giấc thương cũng tái phát
20:40cánh tay không thể cử động
20:42không có sức cầm nắm
20:43Sao biết?
20:45Đó chính là nguyên nhân Tài Hạ
20:47có thể kiếm cơm trong giang hồ.
20:50Nói vậy thì Tài Hạ
20:51nói đúng rồi có phải không?
20:53Tôn Tiên Sinh nói không sai
20:54đích thực là như vậy
20:56nhưng bệnh này giống không khó chữa
20:58sao các danh y đều không chữa khỏi
21:01trừ khi
21:02bên trong còn có ẩn tình gì?
21:07Vì quán gia
21:07chúng ta không thể không nói cho ông ấy biết
21:11không cần biết có ẩn tình hay không
21:13khi Tôn Tiên Sinh chữa bệnh
21:15có thể nào chỉ dùng thuốc
21:17không dùng chăm không?
21:22Tài Hạ hiểu rồi
21:24Thông thường mà nói
21:25muốn chữa khỏi bệnh này
21:27phải kết hợp chăm cứu và thuốc uống
21:28các vị đại phu chữa bệnh cho tướng quân
21:30chắc cũng nói vậy
21:33thứ cho Tài Hạ
21:34cả gan suy đoán
21:36nguyên nhân tướng quân
21:37chữa lâu không khỏi
21:38là vì tướng quân
21:39không cho họ chăm cứu chứ gì?
21:42Tôn Tiên Sinh
21:42tướng quân từng bị đủ loại
21:44binh khí sát thương
21:45trên chiến trường
21:46tôi tận mắt nhìn thấy
21:47tướng quân bị thương
21:48máu chạy khắp người
21:48nhưng vẫn xông lên giết giặc
21:50ngay cả cái chết cũng không màn
21:52chỉ sợ cây ngân chăm bé xíu
21:54Tôn Tiên Sinh
21:55viên quản gia
21:57tại Hạ Hành Y lâu năm
22:00số bệnh nhân từng chữa trị
22:01so với kẻ địch
22:02mà tướng quân giết
22:03trên chiến trường
22:03chỉ nhiều chứ không ít
22:05trong đó những người không chấp nhận
22:06dùng kim chăm quá quyệt
22:07càng nhiều không đếm sợ
22:10đây không liên quan tới sợ hay không
22:13mà là mỗi người
22:14có thói quen khác nhau
22:16điều này hoàn toàn
22:17không tổn hại
22:18đánh quy phong của tướng quân
22:20đa tạ Tôn Tiên Sinh thông hiểu
22:23nhưng mà
22:24viên quản gia yên tâm
22:26tại Hạ bảo đảm
22:27có thể chữa khỏi cho tướng quân
22:29hơn nữa bảo đảm tướng quân
22:31sẽ không cự tuyệt lại
22:32tại Hạ chữa bệnh cho ngày ấy
22:33quá tốt rồi
22:35dám hỏi Tôn Tiên Sinh
22:36khi nào thì đến phủ tướng quân được
22:39tại Hạ cần tốn ít thời gian
22:41chuẩn bị thảo dược
22:42có lẽ ngày mai mới đến được
22:45đa tạ rồi
22:52cái gì
22:53một dị tướng quân sung trận mạc
22:54lại sợ cây kim vỏ xíu sao
22:57ngại hủ
22:58ngươi đừng lấy làm lạ
22:59mỗi một người đều có nỗi sợ
23:01giấu kính trong lòng
23:02người ngoài thấy tức cười
23:04nhưng đương sự lại rất khó bảo phục
23:06tôi không tin
23:08vì tôi không sợ gì hết
23:11thật sao
23:11thật
23:13nếu ngươi mặc một bộ nữ phục
23:15thùy mỹ thì sao
23:17vậy
23:18vậy thì không được đâu
23:19vậy là lấy mạng tôi đó
23:20vậy thì đúng rồi
23:23Công Tôn Tiên Sinh
23:24còn ông
23:25ông sợ gì nhất
23:26ta hả
23:27sợ nhất là gặp cái gì cũng hỏi
23:30ông
23:32được rồi
23:32đừng đùa nữa
23:34ngươi mau ra ngoài mua thuốc cho ta đi
23:36không vấn đề
23:37thuốc gì
23:37ngay nói đi
23:39một cân ớt cây
23:41loại cây nhất
23:42một cân gừng già
23:43loại già nhất
23:44còn một cân tiêu
23:46loại nồng nhất
23:48Tiên Sinh
23:48ông đều chế thuốc ha
23:50hay là nấu ăn vậy
23:52tất cả là để tăng hiệu quả của thuốc
23:54các loại thuốc khác ta đều đã có
23:56người mau đi mua đi
23:57đi trễ không mua được
23:59sẽ không chữa bệnh cho mấy được đâu
24:01được rồi
24:01giờ tôi sẽ đi ngay
24:05còn nữa
24:06bắt đầu từ bây giờ
24:07ta họ Tôn
24:08không phải Công Tôn
24:11tại sao
24:12nếu ta nói ta là Công Tôn Sách
24:14vậy
24:15phải
24:15đúng rồi
24:16dùng một cái tên giả
24:17nếu không
24:18họ sẽ biết Tiên Sinh là Công Tôn Tiên Sinh
24:20bên cạnh bao đại nhân của khủ phai phong
24:24còn tôi thì sao
24:26ngươi à
24:27tiểu hiệp ngại hổ
24:28đương nhiên không dùng được
24:30ngại ngọc hà
24:33nhưng ngươi ăn mặc như vậy
24:35thì không giống nữ nhi
24:38vậy gọi là hổ tử đi
24:40hổ tử
25:03sao hả
25:04ông có thể trừ khỏi cánh tay của bốn tọa sao
25:08ít chiếc tại hạ cũng đắm chính phần
25:11nếu tướng quân chịu uống thuốc đúng giờ
25:13chấp nhận điều trị
25:15không quá nửa tháng thì sẽ khỏi hoàn toàn
25:19vậy ngài định chữa thế nào
25:21tại hạ ghi phương thuốc
25:24theo đó bốc thuốc
25:25uống đúng giờ
25:26có thể nội trị
25:29như vậy là xong
25:30không
25:31còn có ngoại liệu
25:34ngoại liệu thế nào
25:36tướng quân bị thương ở dai
25:39tại hạ đã bào chế xong
25:40than dược dùng ngoài
25:41sau khi làm nóng thì xoa bóp nơi bị thương
25:44sau đó trùm nóng
25:46trong khi trùm nóng
25:47tướng quân nhất định phải ngồi yên
25:49nhắm mắt điều chỉnh hơi thở
25:50mỗi ngày hai lần
25:52mỗi lần kéo dài một nén nhang
25:54sau bảy ngày có thể dừng ngoại liệu
25:58còn gì nữa
25:59không còn gì nữa
26:01nội trị ngoại liệu
26:02cùng lúc dùng cả hai
26:04tại hạ bảo đảm tướng quân
26:06có thể cầm thương ra trận
26:07tuân hoành tự do
26:09được
26:10ông lập tức trị bệnh trong bóng tỏa
26:19đây là nơi bóng tỏa thương nghị quân sự
26:22việc liên quan cơ mặt quân sự
26:24hai người không được đi lại
26:25tùy tiện nghe ngóng
26:26biết không
26:28dạ
26:28tại hạ hiểu
26:30hổ tử
26:31có
26:31chuẩn bị hâm thuốc
26:33dạ
26:41trong lúc thoa thuốc sẽ nóng
26:43bỏng
26:44nhói đau
26:45đa số đều khó chịu đựng được
26:49bốn tỏa mà là người sợ đau sao
26:52ông cứ diệt thoa thuốc đi
26:54dạ
26:59tôi
27:01tôi
27:21bắt đầu thoa thuốc
27:22xin tướng quân nhắm mắt điều chỉnh hơi thở
27:25tuyệt đối không được mở mắt động đậy
27:27nếu không
27:28không chỉ bị nghịch khí
27:29mà còn ảnh hưởng hiệu quả điều trị
27:35hổ tử
27:58hổ tử
28:11cũng không chỉ bị nghệ nghệ
28:45Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
29:08Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
29:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
29:46Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
29:54Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:00Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:11Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:33Khi đó chăm cứu ông ấy sẽ không có cảm giác gì hết
30:37Ông ấy thì không có cảm giác
30:38Đôi tay của tôi cũng sắp hết cảm giác luôn rồi
30:43Ta đã hết cách
30:44Nếu ta thoa thuốc thì không cách nào chăm cứu được
30:48Đành phải làm khổ ngư
30:50Công tôn tiên sinh
30:51Vậy thì tốt xấu gì cũng phải nói trước một tiếng chứ
30:54Sau này ngày nào tôi cũng phải làm vậy sao
31:00Lát nữa ta sẽ làm chút thuốc cho người
31:02Thoa sẽ giảm đau ngay
31:06Tôi có thể không quan tâm
31:08Nhưng mà Duyên Trung mời chúng ta
31:10Ở lại phụ tướng quân
31:11Sao tiên sinh không đồng ý
31:12Điều kiện ở đó tốt hơn nơi này nhiều
31:14Hơn nữa có thể ở cạnh ngang ngóng tình hình của Duyên Kiệt mà
31:19Thời gian chúng ta tới phụ tướng quân chữa trị đã đủ dài
31:22Sẽ có cơ hội dò la tin tức
31:23Nếu ở lại đó
31:25Sẽ bị người ta giám sát
31:27Ngược lại hành động không tiện
31:31Ngày nào chúng ta cũng tới chữa bệnh cho mấy
31:33Vậy phải kéo dài đến khi nào
31:35Phải đợi nửa tháng thật sao
31:37Không sai
31:38Đến lúc đó chắc đại nhân cũng đã đến phủ chân định
31:41Người đáng chịu đựng nửa tháng đi
32:02Cảnh quan đình viên của Đông Doanh
32:03Đích thực rất khác với chúng tôi
32:06Nội thị tỉnh xây nơi này có giống hay không
32:09Rất giống
32:10Nhưng có giống hơn nữa cũng không phải là nhà mụi
32:21Xin lỗi
32:22Tỷ không cố tình khơi dậy nỗi nhớ nhà của mụi
32:27Không sao
32:29Cũng may mà trong khoảng thời gian này
32:30Tỷ tỷ thường đến chơi
32:32Những ngày tháng nhớ nhà cũng dơi đi rất nhiều
32:39Tịnh thương
32:42Sau này chỉ cần tỷ có thời gian
32:43Nhất định sẽ thường xuyên tới thăm mụi
32:46Hay là để thì nói với hoàng thượng
32:49Xin hoàng thượng cho phép mụi ra ngoài cung nhìn ngắm
32:51Không
32:53Đừng
32:55Sao vậy
32:57Mụi không muốn ra khỏi cung hay sao
33:00Không phải
33:05Hoàng thượng giống không thích mụi
33:08Mụi không muốn hoàng thượng cảm thấy mụi phiền phức
33:11Như vậy
33:12Hoàng thượng sẽ càng ghét mụi hơn
33:15Mụi ngốc quá
33:16Không phải hoàng thượng không thích mụi đâu
33:21Tỷ tỷ đừng gạt mụi
33:24Nếu không phải hoàng thượng không thích mụi
33:27Thì tại sao từ khi mụi tiến cung đến nay
33:29Người chưa hề ghé qua
33:31Việc này
33:36Hoàng thượng ngày bận trăm việc thật sự không rảnh
33:39Cả châu thành cung của Tỷ
33:40Hoàng thượng cũng ít ghé thăm
33:43Mụi đừng nghĩ lung tung
33:45Tỷ tin rằng
33:46Hoàng thượng sẽ nhanh chóng đến thăm mụi thôi
33:52Chỉ e là
33:54Mụi không có phúc phần đó
34:01Phải rồi
34:02Quê nhà của mụi có cháu bác bữ không
34:08Cháu bác bữ
34:09Phải rồi
34:10Chính là loại cháu dùng tấm loại nguyên liệu khác nhau
34:13Bỏ chung vào nấu
34:16Nghe thật mới mẻ
34:18Không biết là tám loại nào
34:21Mỗi người dùng loại nguyên liệu khác nhau
34:24Vậy đi
34:24Tỷ nấu một chén cho mụi dùng thử nha
34:28Tỉnh hương sao dám làm phiền tỷ tỷ
34:29Phải đích thân nấu cháu
34:33Cháu do chính tay mình nấu
34:34Mới đặc biệt thơm ngon
34:36Đợi nấu xong rồi
34:38Tỷ sẽ kêu họ đem đến cho mụi
34:40Hỷ thức chúng ta hồi cung
34:42Dạ
34:44Nương nương khởi giá hồi cung
34:47Bà nương nương khởi giá hồi cung
34:51Xin trí lỗi tỉnh hương không thể xuất cung tiễn nương nương
35:22Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
35:28Bà bà
35:29Như vậy được không
35:32Được
35:33Chỉ cần phí chút công sức ở chỗ cô ta
35:37Hoàng thượng
35:38Sẽ đến đại hòa cung gặp cô
35:51Ái Phi mời trảm đến là gì việc này sao
35:56Hoàng thượng
35:57Thần thiếp không nhẫn tâm thấy mụi ấy lẻ lôi một mình bị nhúc ở đại hòa cung
36:02Hoàng thượng không cho phép mụi ấy rời cung
36:04Vậy tốt xấu gì cũng đi gặp mụi ấy một lần đi
36:07Ái Phi
36:09Tỉnh hương tinh thông án ngữ
36:10Hiểu rõ hán tục
36:11Ưng biến lên lợi mụi ấy cũng rất biết dữ phận
36:16Hoàng thượng gặp mụi ấy thì sẽ thích ngay
36:19Trấm hoàn toàn không muốn nạp cô ta làm phi
36:22Cho cô ta tiến cung là vì Trấm
36:26Vì Trấm không muốn làm trái ý quyền của bác Hoàng Thúc
36:31Nàng muốn đi gặp cô ta Trấm không can nè
36:33Nhưng khi Trấm đi gặp cô ta tuyệt đối không được
36:36Hoàng thượng
36:37Được rồi
36:39Ái Phi
36:41Trấm còn chút gì không phải làm
36:44Việc này đến đây chấm dứt đừng nhắc lại nữa
36:48Khởi giá
36:50Hoàng thượng khởi giá
37:07Nương nương
37:07Nếu Hoàng thượng đã không muốn đến Đại Hoa Cung thì thôi đi
37:10Nương nương đừng nhắc tới việc này nữa
37:13Tránh làm Hoàng thượng mất vui
37:16Không
37:18Sớm muộn gì ta cũng phải để Hoàng thượng gặp mụi ấy
37:35Công Tôn Thiên Sinh
37:37Ông đang viết gì vậy
37:39Những việc liên quan tới Duyên Kiệt
37:40Ta ghi lại những gì ta nghe được biết được
37:44Đợi khi Đại Nhân đến Phủ Chân Định
37:46Đưa cho Ngài ấy tham khảo
37:49Công Tôn Thiên Sinh
37:50Có một chuyện tôi nghĩ lâu rồi mà không hiểu
37:53Ông nói cho tôi biết được không
37:56Là chuyện gì
37:57Tôi cảm thấy Tiên Sinh giống như mèo mù
37:59Giớ phải cá ráng
38:00Nên chúng ta mới có cơ hội tiếp cận Duyên Kiệt
38:04Sao người lại nói vậy
38:05Ông xem
38:06Chúng ta vừa đến
38:07Ngày nào cũng đã được chữa bệnh cho người ta
38:09Dĩ nhiên cũng không được gặp Duyên Kiệt
38:12Đúng là không tiếp xúc được
38:14Nếu chúng ta không ở lại trong chùa
38:16Thì sẽ không biết Duyên Kiệt bị bệnh
38:17Có đúng không
38:18Đúng
38:18Đích thực là không biết
38:20Nếu Duyên Kiệt thật sự không bị bệnh
38:22Chúng ta ở trong chùa cũng vô ích mà thôi
38:24Đúng không
38:25Đúng
38:26Cho nên mới nói
38:27Tiên Sinh chính là mèo mù
38:28Giớ phải cá ráng
38:29Toàn nhờ ăn mây
38:33Dù nói thế nào
38:34Chúng ta cũng đã ở trong chùa
38:37Duyên Kiệt bị bệnh là thật
38:39Chúng ta cũng đã sắp chữa khỏi bệnh cho Duyên Kiệt cũng là thật
38:42Điều quan trọng hơn là
38:43Chúng ta không chỉ có thể tiếp cận ông ấy
38:46Mà còn dò la được tin tức
38:47Không được
38:48Tôi không phục
38:50Tại sao không phục
38:52Lúc đầu ông nói chúng ta giải dạng thành lăng trung phiên bạc và dược đồng theo hậu
38:56Còn nói bảo đảm dò la được tin tức của Duyên Kiệt
38:58Bây giờ toàn là nhờ số hơn
39:00Ông nói đi
39:00Sao tôi phục được
39:04Vậy phải làm sao ngươi mới phục
39:05Tôi muốn biết
39:07Duyên Kiệt không có bệnh
39:09Ông có kế sách gì
39:11Kế sách thì đã có lâu rồi
39:13Có điều bây giờ không cần dùng nữa
39:17Ông có kế sách thật sao
39:18Kế sách gì
39:22Nửa đêm người lén vào phủ tướng quân
39:23Bỏ chút đồ vào đồ ăn thức uống của ông ấy
39:26Thì tự nhiên sẽ có bệnh thôi
39:29Cái gì
39:30Ông
39:30Ông kêu tôi đi hạ độc sao
39:32Đúng
39:33Loại độc đó chỉ có một mình ta là giải được thôi
39:36Tới cuối cùng ông ấy cũng phải tới tìm ta trị bệnh
39:42Không tôn tiên sinh
39:43Chiêu sự dùng độc mà ông cũng nghĩ ra được hay sao
39:48Dùng độc
39:49Là một trong rất nhiều kế sách
39:52Đương nhiên cũng có thể đổi qua cách khác
39:54Đó chính là
39:56Cho ngươi giả dạng làm thê tử của thuộc hạ Duyên Kiệt
40:01Cái gì
40:03Ngại hổ
40:03Lúc nãy ta chỉ nói đùa thôi
40:06Kế sách tốt nhất cũng không thoát khỏi bốn chữ tùy cơ ứng biến
40:11Cho dù thế nào
40:12Chúng ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ đại nhân giao phó
40:44Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:51Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:16Chỉnh đại nhân nhận được thông báo của công tôn tiên sinh
41:18Nên đi tìm ông ấy rồi
41:28Mấy ngày nay chúng tôi đều như vậy
41:32Tình hình cụ thể của Duyên Kiệt ta đã ghi lại
41:35Nhờ cậu giao lại cho đại nhân tham khảo
41:38Chỉnh đại ca
41:39Quýnh đừng nhìn nữa
41:40Tôi ở trong phòng chứa củi còn tệ hơn chỗ này của công tôn tiên sinh
41:44Người yên tâm
41:46Ta sẽ báo bao đại nhân biết tình hình cực khổ của ngươi
41:50Quýnh
41:51Thôi đi thôi đi
41:52Tôi chịu thua rồi
41:54Bao đại nhân đã về rồi
41:56Vậy tại sao chúng ta còn phải ở đây
41:58Tại sao không thể theo mọi người tới dịch quán ở
42:01Ngươi đừng quên
42:01Chúng ta còn phải chữa bệnh cho Duyên Kiệt
42:04Nếu tới dịch quán ông ấy sẽ biết thân phận của chúng ta
42:06Nếu ông ấy phát hiện chúng ta đến vừa la tin tức
42:10Có thể sẽ làm hỏng kế hoạch có bao đại nhân
42:13Vậy chúng ta phải ở lại đây bao lâu nữa
42:16Không biết
42:17Để xem đại nhân nói thế nào
42:21Chỉnh đại ca
42:22Thôi đi
42:24Đại nhân xem xong thư sẽ có quyết định
42:42Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:08Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:31Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:06Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:05Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận