Skip to playerSkip to main content
  • 1 day ago
Chuyện tình hoa anh đào FFVN: https://dailymotion.com/playlist/x8n2mi

Triều đại Tùy đường VNLT: https://dailymotion.com/playlist/x86a74
Trọng Tử VNLT: https://dailymotion.com/playlist/x82l4s
Tương Kế Tựu Kế (2007) Sanyang: https://dailymotion.com/playlist/x6nu8d
Transcript
00:00The company Xe Nhan shows the film in Vietnam, the film, the film of the dreams of Taiwan.
00:07The director of Biên Kịch, Bảy Thị Thanh, Huỳnh Tân Cao, Lại Chính Kiệt, Châu Bình Chi, Phương Tịnh Nhi,
00:16Đạo Diễn, Phùng Khánh Hoa, với các diễn viên chính, Trần Di Dung, Phạm Giận Thần, Phòng Tư Vũ, Du
00:24Thi Cảnh, Hứa An An, Bành Phó Thiểu, Lý Bái Húc, Phạm Hồng Nhiên, Lưu Tú Khoa,
00:31Nhóm Biên Dịch và Lộng Tiếng, Ảnh Phương, Người Dịch, Lý Vịnh Nhi, Đạo Duyên, với các diễn viên Lộng
00:38Tiếng, Thanh Nguyền, Hoài Vân, Đức Hoàng, Trần Hà, Phương Trang, Quý Trang, Minh Hảo,
00:46Minh Giác, Đức Minh, Sĩ Tử, Việt Anh, Chí Bình, Tiến Ngọc, Thế Sơn, Kỹ thuật Lồng Tiếng, Nguyễn Việt
00:55Anh.
01:16Phua Trang, Ph chiến th
01:47?
01:51?
01:52?
01:52?
01:52?
01:52?
01:52?
01:52?
01:53I'm sorry you
02:03I'm sorry
02:04Tập 17
02:05Chúc mừng
02:08Cảm ơn
02:09Cậu thấy bộ sinh tập của Tĩnh Văn thế này
02:10Mình thấy đẹp
02:13Bà ăn
02:15Cậu biết mà
02:16Chúc mừng chị
02:19Tĩnh Văn
02:20Chúc mừng bạn
02:23Đừng chúc mừng tôi
02:24Giải thưởng này
02:25Đáng lẽ không thuộc về tôi
02:27Nếu ban giám khảo cũng giống tôi
02:29Có cơ hội được nhìn thấy tác phẩm của bạn
02:31Thì kết quả đã khác
02:34Mặc dù tôi cũng không muốn thừa nhận
02:36Nhưng tôi vẫn phải nói với bạn
02:39Bạn mới là người đoạt giải
02:48Tôi đến là để chia sẻ và hỏi thăm em
02:53Tác phẩm của em
02:54Ngồi đi
02:55Thật sự rất xuất sắc
02:57Đúng là rất tiếc
02:59Nếu em kịp đăng ký dự thi
03:01Thì người lên nhận giải hôm nay
03:03Chính là em
03:06Mr.Han
03:08Tôi có gửi tác phẩm dự thi đâu
03:10Làm sao ông biết được
03:12Có người đã làm hộ em
03:13Rồi gửi cho tôi
03:21Mở ra xem đi
03:33Cái này
03:34Chính cô giáo dương cùng văn phòng với em
03:36Đã mang đến cho tôi
03:38Cô ấy nói
03:39Cô ấy đã làm suốt mấy ngày đêm
03:40Để có sản phẩm đúng theo mẫu thiết kế của em
03:47Cô giáo dương
03:49Cô Dương đã xin cho em
03:50Bổ sung tác phẩm tham dự cuộc thi
03:52Tôi bằng lòng nhận sản phẩm này
03:55Nhưng để đảm bảo công bằng cho cuộc thi
03:57Nên tôi không để dự thi
03:59Có điều tôi không hiểu
04:01Tại sao cô ấy lại làm như vậy
04:03Sau khi tôi hỏi kĩ
04:05Cô ấy đã kể toàn bộ chuyện cho tôi nghe
04:09Tôi đã hiểu rồi cô Dương
04:13Nhưng mà cô Dương à
04:15Tôi rất tiếc
04:16Tôi thật sự không giúp gì được
04:18Mr. Hân
04:19Nếu các thành viên trong ban giám khảo không đồng ý
04:22Thì tôi sẽ xuất hiện
04:23Ít thần tự thú với họ
04:25Nói rõ đầu đua chuyện này cho họ biết
04:27Cô Dương
04:29Làm vậy cô sẽ bị thân bại danh liệt
04:31Với lại cô sẽ không còn chỗ đứng trong ngành này nữa
04:33Cô có biết không
04:35Tôi biết
04:37Nhưng tôi không sợ
04:40Tại vì
04:41Đây là điều tôi phải chịu
04:43Cô Dương à
04:44Sao cô lại làm thế này
04:46Dù có như thế
04:47Cũng không cứu vãn được chuyện cô đã gây ra
04:49Đúng không
04:50Phải
04:52Tôi biết
04:55Chuyện tôi gây ra
04:57Không bao giờ có thể cứu vãn được
05:00Tôi đã làm tôi thương má anh
05:03Chuyện đó không cách nào bù đắp lại
05:09Mr. Hunt
05:10Tôi xin lỗi đã làm phiền ông
05:13Xin cảm ơn
05:17Khoan đã
05:19Tay của cô
05:24
05:24Có gì đâu
05:26Khi tôi về quê ở Đài Trung
05:29Để làm cho xong tác phẩm của bà anh
05:33Suốt mấy đêm liền tôi không ngủ đủ giấc
05:36Chắc là tại làm mệt quá
05:37Nên nhiều lúc mất tập trung
05:40Sơ ý
05:42Bị kim đâm vào đầu ngón tay
05:48Mr. Hunt
05:50Còn người ta không ai tránh được sai lầm
05:52Đúng không
05:54Nhưng cứ nghĩ tới những lời bà anh nói với tôi hôm đó
05:58Thì tôi không biết phải làm thế nào cho phải
06:01Bà anh thật sự là một cô bè
06:03Hiền lành trong sáng
06:06Tôi đã làm hại cô ấy
06:09Nhưng cô ấy chỉ nhớ những mặt tốt của tôi
06:12Rõ ràng tôi đã làm hỏng ước mơ của cô ấy
06:15Nhưng cô ấy lại nói với tôi
06:17Nếu mình không nàn chịu
06:20Thì ước mơ vẫn còn đó
06:22Trời ơi
06:24Sao tôi lại làm thế chứ
06:27Sao tôi có thể làm tổn thương một người tôi
06:31Một người luôn tôn trọng tôi
06:33Luôn kính trọng coi tôi như cô giáo
06:39Mr. Hunt
06:41Tôi xấu hổ lắm
06:45Tôi đã từng là người mà cô ấy
06:46Kinh trọng quý bè
06:49Thế mà tôi lại làm hại cô ấy
06:53So với
06:54Vết thương trong lòng bà anh
06:58Thì vết thương trên tay tôi
07:01Có gì đáng kể
07:04Thật sự không đáng kể
07:21Cái nghề thiết kế thời trang này
07:23Nhìn bề ngoài thì đầy hảo quang
07:26Nhưng thực tế
07:27Nó lại phơi bẩy rất nhiều dục vọng cũng như lòng tham của con người
07:32Cô Dương làm chuyện như vậy tôi rất lấy làm tiếc
07:35Nhưng mà tôi rất khâm phục cô ấy
07:37Tại vì cô ấy đã can đảm nhận lỗi
07:42Có dũng khí sửa chữa lỗi lầm
07:48Vâng
07:49Vâng
07:51Mặc dù con dâu của tôi đã làm sai
07:54Nhưng những gì nó thể hiện sau đó
07:56Đã khiến tôi cảm thấy rất hãnh dịp
08:04Bai
08:06Đừng khóc nữa
08:08Cô biết là em nhớ chị Dương lắm
08:11Cô cũng biết là em không trách cô ấy
08:13Như thế là đủ rồi
08:14Đừng khóc nữa
08:16Nhớ
08:18Mặc dù tôi đã từ chối chuyện cô Dương nhờ
08:21Nhưng
08:21Tôi rất vui khi cô ấy tìm tôi
08:24Tại vì
08:25Khi tôi xem tác phẩm của em xong
08:28Tôi đã nảy ra một ý định khác
08:31Em Lưu à
08:40Bây giờ với tư cách đại diện nhà thiết kế Casey
08:43Tôi chính thức mời em
08:44Tới tổng bộ Casey ở Paris giao lưu
08:46Toàn bộ chi phí
08:47Sẽ do Casey chịu hết
08:50Không biết em có bằng lòng nhận lời mời này không
08:56À
08:57Xin lỗi
08:58Cô giáo lại
09:00Đáng lẽ tôi phải hỏi ý kiến của cô trước mới đúng
09:02Xin cô cho phép học trò của cô lưu bà anh tới Paris nhé
09:08Tôi hoàn toàn đồng ý
09:11Bà anh
09:12Chúc mừng em
09:26Bà anh
09:27Em sao thế
09:30Em Lưu à
09:32Paris là thánh địa mà mỗi nhà thiết kế đều muốn đặt chân đến
09:35Chẳng nhẽ em không muốn đến à
09:39Không
09:40Không phải em không muốn đến
09:43Mr. Hàn
09:45Cảm ơn ông đã đánh giá cao tôi
09:47Nhưng
09:49Hy vọng ông có thể cho tôi thêm một ít thời gian để suy nghĩ
09:53Tất nhiên
09:54Tất nhiên rồi
10:04Bà ơi
10:04Cháu đến rồi
10:09Dũ phần đấy à
10:10Sao dạo này mất mặt thế
10:12Bà ơi tại anh Trí Hiền cả đấy
10:14Cướp mất nhiệm vụ hộ tống người đẹp của cháu
10:19Ê
10:21Nó làm sao đấy
10:22Bị cô giáo mắng à
10:23Không phải ạ
10:25Cô giáo lại muốn để bà anh đi Paris
10:27Nhưng bà anh lại chưa nhận lời
10:28Hả
10:29Ôi giời
10:31Sao thế bà anh
10:32Đây là cơ hội tốt
10:34Đi Paris đấy
10:35Sao giáo chưa nhận lời
10:42Bà ơi
10:43Vì bà anh không nỡ xa bà thôi
10:52Bà anh
10:53Có phải vì chuyện này nên cháu mới ủ rũ không
10:58Ngốc lắm
10:59Có phải cháu đi rồi không quay về nữa đâu
11:01Hơn nữa sức khỏe của bà rất tốt
11:03Cháu lo gì chứ
11:05Không phải bà
11:07Bà quên rồi à
11:08Mấy năm trước có lần bà ốm nặng
11:10Nếu cháu đi vắng thì ai sẽ chăm sóc bà đây
11:12Ôi giời
11:13Không sao đâu
11:15Cháu không nỡ xa bà
11:16Thế là bà cảm thấy vui rồi
11:18Nhưng mà
11:20Vì bà
11:21Mà cháu tự bỏ lý tưởng của mình
11:23Bà cảm thấy ái náy lắm
11:28Chí Hiền
11:29Cháu nói đi bà nói thế đúng không
11:33Thưa bà
11:33Cháu xin lỗi
11:35Cháu ủng hộ quyết định của bà anh hơn
11:40Thế thì bà không nói gì đâu nhá
11:42
11:43Rửa tay đi rửa tay đi
11:44Ăn cơm được rồi đấy
11:46Vâng
11:46Ăn cơm thôi
11:47Chúng ta ăn cơm thôi
11:48Bà ơi hôm nay bà cháu có được ăn món chân giò kho không
11:51Món tủ đó chắc chắn được ăn mà
11:55Này cháu muốn ăn lắm phải không
11:57Dạ
11:59
12:00Hồi đó
12:01Tại sao bà về ông nội lại mở cửa hàng may ạ
12:06Hồi xưa mọi người đều rất nghèo
12:09Lâu lâu mới may một bộ quần áo mới
12:12Thường là vào các dịp quan trọng
12:14Như là lễ Tết
12:15Hoặc là đỗ đại học này
12:17Làm đám cưới
12:18Hoặc là ngày đầu tiên đi làm
12:20Lúc đó sẽ may quần áo mới
12:21Cho nên đối với rất nhiều người
12:23Dịp có quần áo mới là chuyện luôn được mong đợi
12:27Ông nội cháu hay nói với bà
12:29Người làm nghề thợ may
12:30Nếu không làm cho người mặc cảm thấy hài lòng
12:33Cảm thấy hạnh phúc
12:34Là có tội rất lớn
12:37Ông nội là người như vậy đấy
12:39Nghe những lời ông nói
12:40Bà thấy cảm động lắm
12:46Thảo nào
12:48Tình cảm giữa bà và hàng xóm xung quanh đây rất tốt
12:51Đây là tình cảm
12:54Mà các nhà thiết kế bây giờ khó có thể có được
13:02
13:04Cháu cảm ơn bà
13:06Cháu biết cháu phải làm thế nào rồi
13:09Suy nghĩ kĩ chưa
13:11Quyết định khi nào bay đây
13:13Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi
13:16Mr. Han
13:17Xin lỗi
13:19Tôi quyết định không đi Paris
13:22Tại sao lại không đi
13:23Paris là thủ đô thời trang của thế giới
13:26Là nơi mà nhà thiết kế nào cũng mong đặt chân tới
13:29Muốn trở thành nhà thiết kế thời trang
13:31Thì nhất định phải tới Paris
13:33Tôi biết ạ
13:34Nhưng bây giờ là thời đại thông tin
13:36Những gì cần biết đều có thể tìm thấy trên tạp chí
13:38Hoặc lên mạng có thể tìm được thông tin mới nhất từ Paris
13:41Hiện giờ với tôi tạm thời như vậy là đủ rồi
13:45Lên mạng xem tạp chí
13:46Chỉ là cưỡi ngựa xem hoa
13:49Nếu em muốn theo kịp trào lưu của thế giới
13:51Thực hiện giấc mơ tiếp cận các nhà thiết kế hàng đầu
13:53Học hỏi trực tiếp ở họ
13:55Thì em cần phải đến Paris
14:02Mr. Han
14:03Ông nói rất đúng
14:06Nhưng bây giờ
14:08Tôi thực sự muốn đi theo con đường tạo ra thương hiệu riêng của người Trung Quốc
14:15Tôi tin là
14:16Bằng cách này
14:17Ngành thời trang Đài Loan mới có tương lai
14:21Dù biết con đường này sẽ rất khó khăn vất vả
14:24Nhưng đó là cách lựa chọn duy nhất
14:26Không thể lùi bước được
14:30Tôi biết
14:31Nhiều nhà thiết kế tìm mọi cách để được tới Paris tu nghiệp
14:35Nhưng riêng tôi vẫn cảm thấy nơi này
14:38Mới là nơi tôi có thể học tập và trưởng thành
14:43Em có chủ quan quá không đấy
14:46Ở đây
14:47Có gì để em học hỏi chứ
14:49
14:52Trước đây
14:52Sở dĩ tôi thi vào phòng thiết kế của cô giáo lại
14:55Vì tôi biết cô giáo lại
14:56Muốn đi theo con đường tạo ra thương hiệu riêng
14:59Đây cũng là mục tiêu mà tôi muốn theo đuổi
15:02Cho nên bây giờ tôi muốn tiếp bước chân của cô giáo
15:05Thực hiện ước mơ tạo ra thương hiệu riêng của mình
15:11Nghe những điều em nói
15:13Tôi thấy em đang có giấc mơ hoang tưởng đưa mình lên cao thật cao
15:16Em hoàn toàn không hiểu Paris là cái gì
15:18Có đúng không
15:20Mr Han
15:21Thôi đừng nói nữa
15:23Tôi thật tình không ngờ
15:24Một cô trợ lý mới vào nghề
15:26Lại dám từ chối y tốt của tôi
15:30Nhà thiết kế lại
15:31Người này
15:34Chính là học trò mà chị đào tạo ra đây à
15:36Ếch ngồi ở đây giếng
15:37Mà lại không coi ai ra cái gì
15:39Lạm khí hết thời gian của tôi
15:42
15:42Mr Han
15:45Tôi
15:46Tôi
16:00Ngồi xuống đây
16:11Lưu bà anh
16:12Em muốn thể hiện cái gì hả
16:15Em tưởng người em từ chối cũng là một cô trợ lý như em sao
16:18Mr Han là đối tác quan trọng nhất của Mỹ Giai
16:20Em muốn công ty phải đóng cửa hay sao đây
16:23Tổng giám đốc tôi không có ý như thế này
16:24Em không đi Paris thì thôi
16:26Hả
16:26Sao lại đốt chát với ông ấy
16:28Trà đạp lên lòng tốt của ông ấy như vậy
16:30Em làm thế thì sao ông ấy có thể hợp tác vui vẻ với Mỹ Giai nữa đây
16:34Tổng giám đốc
16:35Tôi chỉ muốn trình bày suy nghĩ của mình về ông ấy
16:37Không hề có ý mạng phạm hay vô lễ về ông ấy
16:38Thôi đi thôi ngay
16:40Lối suy nghĩ nông cạn tự cho mình là đúng của em
16:43Chỉ làm cho người ta thấy bực mình
16:44Hoàn toàn không có tính thực tế gì cả
16:47Cái tư tưởng của em ấy
16:49Giống hết cô giáo của em
16:53Đấy em nhìn đi
16:54Đây là học trò xuất sắc của em đấy
16:56Đúng là thầy nào tròn ấy
16:58Nên trước mặt Mr. Hàn nó mới dám mạnh mồm
17:00Đề cao giấc mơ hoang tưởng tự tạo thương hiệu Diệp
17:05Trước...
17:06Trước thì Ngọc Hoa
17:07Giờ lại thêm ba anh
17:09Đều là học trò cưng của em cả
17:12Làm người ta quá thất vọng
17:15Phòng thiết kế này không thể tiếp tục được
17:17Đóng cửa đi, đóng cửa ngay đi
17:22Không được có ý kiến
17:32Cô ơi xin cô đừng giật em nữa
17:34Em thực sự không thể chấp nhận lời đề nghị của Mr. Hàn
17:39Em không có ý làm ra vẻ hay tự cho mình là đúng
17:42Em chỉ có ý muốn ở lại văn phòng này
17:44Vì em thấy làm vậy là thực tế hơn
17:46Có ích hơn so với chuyện tới ba đi tu nghiệp
17:49Về lại cô à
17:50Em nghĩ cô rất muốn tạo ra tương hiệu riêng của mình
17:53Em muốn ở lại đây cùng cố gắng với cô
17:58Em nói rất đúng
18:03Thực ra những lời em vừa nói
18:06Trong lòng cô
18:07Thật sự rất vui
18:11Có thật không cô
18:15Bà anh
18:17Em biết không
18:19Thời gian qua
18:20Cô mệt mỏi lắm
18:23Cô rất muốn tạo ra thương hiệu riêng cho phòng thiết kế của mình
18:27Nhưng luôn cảm thấy quá sức
18:29Với lại đi con đường này
18:31Cô luôn thấy mình cô đơn
18:35Đã vậy trong tập đoàn Mỹ dài
18:37Chỉ có văn phòng này là bị thua lộ
18:40Nên áp lực của cô càng lớn
18:43Cô biết rất rõ
18:45Cô chỉ có cái hư danh là nhà thiết kế nổi tiếng ở đây
18:49Còn nhiều việc khác
18:50Cô không làm sao thực hiện được
18:53Thậm chí cô không thể nào quyết định được
18:54Kể cả việc phòng thiết kế của mình
18:56Có tiếp tục hoạt động
18:58Hay là đóng cửa
19:03Hôm nay
19:05Nhìn cách thể hiện của em
19:07Nghe thấy những lời em nói với Mr. Hunt
19:11Cô rất cảm động
19:14Vì cô biết
19:17Cũng có người kiên trì giữ ước mơ như mình
19:20Nên cô
19:22Không cảm thấy cô đơn nữa
19:26Nhưng cô không hiểu
19:29Tại sao em lại có can đảm
19:31Kiên trì đi theo con đường tự tạo thương hiệu riêng này
19:35Bây giờ
19:37Chúng ta đã đứng trước nguy cơ phải đóng cửa
19:39Chẳng biết con đứng được bao lâu
19:42Còn đường tự tạo thương hiệu riêng này
19:45Chính cô cũng sắp không đi tiếp được nữa rồi
19:48Cô ơi
19:49Cô không thể nạn lòng được
19:51Có khi
19:53Có khi tổng giám đốc chỉ bột phát nó trong lúc tức giận
19:55Nếu cô muốn tiếp tục kinh doanh
19:57Cô hãy xin ông ấy đi
19:58Xin ông ấy cho phòng thiết kế hoạt động thêm một thời gian nữa
20:03Dù gì
20:05Phòng thiết kế cũng là tâm huyết của cô
20:07Là ước mơ của cô mà
20:10Không thể đóng cửa dễ dàng như vậy được
20:20Nào em đừng như thế
20:23Ngồi đi
20:28Em là người duy nhất
20:29ủng hộ cô tiếp tục duy trì phòng thiết kế này
20:34Ba anh
20:36Cô thấy em thực sự rất dũng cảm
20:39Có khi những chuyện cô không thể làm được
20:42Em sẽ làm được
20:49Cô quyết định rồi
20:51Em cứ ở lại đây
20:52Em không muốn đi Paris
20:54Thì không phải đi
20:56Thật không cô
21:00Với lại
21:01Thành tích của em và Tịnh Văn đều rất tốt
21:03Cô quyết định nâng hai đứa lên thành nhà thiết kế chính
21:06Để đào tạo tốt hơn
21:07Thật hay là giả
21:10Cô không thích người khác nghi ngờ lời cô nói được nhé
21:12Em xin lỗi em xin lỗi
21:14Cô ơi vậy là
21:16Chuyện cô vừa nói là thật rồi
21:18Cô cho em với Tịnh Văn lên làm nhà thiết kế chính
21:20Còn hỏi nữa
21:21Thì cô thay đổi quyết định đi nhé
21:23Em không hỏi nữa
21:24Không hỏi nữa
21:26Là thật hay là giả
21:28Em với Tịnh Văn được là
21:30Không đúng
21:31Cô không những cho em ở lại
21:33Còn cho em làm nhà thiết kế chính nữa
21:37Có nghĩa là
21:39Cô sẽ tiếp tục duy trì phòng thiết kế này
21:43Yeah
21:44Hay quá
21:45Phòng thiết kế vẫn tiếp tục hoạt động rồi
21:48Cô ơi
21:49Em vui lắm
21:51Được rồi
21:53Bà Anh à
21:54Đang suy nghĩ gì đấy
21:56Không có
21:58Còn giấu à
21:59Nếu bình thường thì nồi chân giò kho này cháu đã phép sạch từ lâu rồi
22:03Hôm nay cháu ăn uống tử tốn thế
22:05Không bình thường chút nào
22:07
22:09Sao bà tinh thế
22:11Bà lại nhìn rõ tâm can của cháu à
22:13Khôn đầu đến trẻ
22:15Không thế
22:15Làm sao làm bà nội cháu được
22:17Nói đi
22:18Cháu đang bắt khoăn chuyện gì
22:20Thì là chuyện với cái ông Hân đi
22:23Cháu nói với ông ấy cháu không đi Paris nữa
22:25Thế là ông ấy phát điên lên
22:27Cảm thấy cháu phụ lòng tốt của ông ấy
22:29Giận dữ bỏ đi
22:30Còn mắng cả cô giáo lại nữa
22:33Thế thì chuyện này nghiêm trọng đây
22:34
22:37Thảo nào
22:38Tả thấy cháu nghĩ ngợi quá
22:40Bây giờ cháu đang lo
22:42Ông ấy không hài lòng
22:43Không muốn hợp tác với tập đoàn Mỹ Giai nữa
22:45Thì cháu chết mất thôi
22:46Ôi
22:47Cái ông này vô lý quá rồi
22:50Ê
22:50Cháu có nói với ông ấy lý do không muốn đi không
22:53Có chứ
22:53Cháu đã nói rồi
22:55Cháu muốn tạo thương hiệu riêng ở Đài Loan
22:56Ông ấy nghe xong còn bực hơn nữa
23:00Thế
23:01Ông ấy thích ăn món ăn Đài Loan không
23:05
23:06Bà hỏi chuyện này làm gì
23:08Thì mời ông ấy về nhà mình ăn cơm
23:11
23:13Chẳng buồn cười chút nào
23:15Phải đấy bà ơi
23:16Bà đang đùa chúng cháu đấy hả
23:19Bà nói nghiêm túc đấy
23:20Bà không nói đùa hai đứa đâu nhá
23:22Bà nội
23:24Bà nói thật à
23:25Ôi
23:26Tóm lại
23:27Cháu đừng hỏi nhiều làm gì
23:29Cứ mời ông ấy về nhà ăn cơm mà được rồi
23:40Chuyện này là thế nào
24:01Mr. Anh
24:02
24:08Tôi xin phép được mời ông về nhà ăn cơm
24:11Tôi không thích
24:13Thật ra không phải tôi mời ông đâu
24:16Mà là
24:17Mà là bà nội tôi muốn mời ông
24:18Bà nội em
24:20Dạ
24:20Bà nội em là ai
24:21Bà nội tôi
24:24Thì là bà nội tôi
24:28Tôi hỏi là
24:29Bà nội em làm nghề gì
24:31
24:31
24:33Bà tôi làm thợ may
24:39Thợ may á
24:41Dạ
24:56Chủ nhiệm
24:58Đã tìm ra lý lịch của tên bắt cóc rồi
25:00Hắn tên là Triệu Chính Diệm
25:01Đây là địa chỉ của hắn
25:09Đánh ngay chỗ đó xem sao
25:26Này
25:28Hai anh muốn hỏi ai
25:29À
25:29Xin lỗi
25:31Chúng tôi muốn gặp anh Triệu Chính Diệm
25:32Nhà số 3 tầng 4
25:33Anh ấy dọn đi rồi
25:34Vậy anh có biết
25:35Cách nào liên lạc với anh ấy không ạ
25:36Tôi không biết
25:38Hộ khẩu của anh ấy vẫn ở đây
25:40Nhưng mà lâu rồi không thấy anh ấy về
26:12Chú Nhan
26:13Chú không muốn về sống với con trai chú sao
26:20Không về được nữa rồi
26:25Nhưng mà
26:25Ý nghĩ của cháu thì hoàn toàn khác chú
26:33Không chỉ ý nghĩ khác nhau
26:36Mà hoàn cảnh của cậu
26:37Cũng khác với tôi
26:42Vâng ạ
26:44Cháu luôn mong được sống gần gia đình mình
26:46Bố cháu cũng muốn như thế
26:50Chú Nhan
26:51Theo cháu chú nên rứt khỏi quá khứ đi
26:53Ai cũng cần có người thân
26:54Người nhà chú cũng thế
26:56Đừng vì chuyện trả thù
26:57Mà hủy hại cả gia đình mình
27:01Cậu đã ngồi tù chưa
27:03Đã từng đến mùi nhà tan cửa nát chưa
27:09Cậu rất yêu thương gia đình mình
27:11Và không thể rời xa họ được
27:14Nhưng trước khi vào tù
27:15Cậu phải nói với con trai mình
27:18Hãy quên ba con đi
27:22Chỉ vì cậu không muốn
27:23Lúc mãn hàn tù gặp lại nó
27:26Nó sẽ cảm thấy nhục nhã
27:28Thay vì cảm thấy vui mừng
27:30Cậu từng nếm trải mưu vị đó chưa
27:43Trên đời này
27:47Công bằng phải là lẽ tất nhiên
27:5315 năm trước
27:55Có kẻ hủy hoại gia đình tôi
28:00Đẩy tôi rơi vào vòng tù tội
28:04Chẳng còn gì cả
28:07Bây giờ tôi có thể không cần tiền
28:09Cả mạng sống tôi cũng chẳng thiết
28:14Nhưng những gì tôi phải làm
28:18Là đòi lại công bằng cho mình
28:20Tôi chỉ muốn đòi lại công bằng
28:22Cho tôi và gia đình tôi
28:44Phải ra mặt rồi đấy à
28:49Vội gì chứ
28:50Tôi biết lúc nào cần xuất hiện
28:51Thì sẽ xuất hiện rất đúng lúc
28:54Anh định đối phó với Lâm Khánh Thiên thế nào
28:57Đã nói cho tôi biết được chứ
29:00Đối phó với Lâm Khánh Thiên không cần phải vội
29:03Tôi muốn các anh xử lý vụ này trước đã
29:07Vụ gì
29:08Cho một môi lửa
29:10Thiêu trụi phòng thiết kế của Lãi Bích Hà
29:14Tại sao
29:15Anh đừng hỏi nhiều
29:17Cứ làm như tôi nói
29:19Được
29:20Dễ thôi
29:23Đừng có nhanh nhờ đòi
29:24Đã nghĩ kĩ chưa mà dám nhận lời
29:26Cũng như chú cháu đã chờ 75 năm
29:28Cháu chờ cái ngày này
29:30Lâu lắm rồi
29:36Rất tiếc
29:37Chuyện đốt nhà giết người
29:38Tôi không làm
29:51Anh Bình à
29:53Sau khi xử lý xong vụ này
29:55Thì bước tiếp theo sẽ là đối phó với Lâm Khánh Thiên
30:02Ra điều kiện cho tôi đấy à
30:04Tôi ra điều kiện
30:09Làm gì thế à
30:10Chú Nhan
30:11Thôi đi
30:12Chú không muốn làm cũng không sao
30:13Mình cháu làm là được rồi
30:15Giọng tai lên mà nghe
30:17Không ngoài ra điều kiện cho tôi được đâu
30:19Đừng đối xử với tôi kiểu này
30:30Tính của chú Nhan là thế đấy
30:31Chú đừng để bụng
30:34Lúc nào có thể ra tay
30:35Chú cứ báo cho biết
30:45Mr. Nhan
30:47Ông nhất định không suy nghĩ lại à
30:49Ông ấy cho Thiên Hà một cơ hội
30:51Cũng là cho đôi bên một cơ hội hợp tác đấy
30:54Xin lỗi
30:55Tôi không thể
30:56Bản tính của tôi xưa này rất quan trọng chữ
30:59Mr. Nhan
31:02Tôi rất lấy làm lạ à
31:04Về cách cư xử của anh
31:06Và anh trai anh
31:07Lâm Khánh Thiên
31:09Xưa này các anh vẫn luôn tranh nhau quyền kinh doanh tập đoàn Thiên Hà
31:12Ý kiến giữa hai người có bao giờ thống nhất với nhau đâu
31:15Nhưng mà tại sao lần này lại có ngoại lệ
31:17Tại sao ý kiến của hai người lại giống nhau thế
31:21Tôi nghĩ nếu hợp tác với Casey
31:22Thì rất có ích
31:23Cho sự phát triển của tập đoàn Thiên Hà
31:28Mr. Nhan
31:29Tôi không phải là người không biết phân biệt đúng sai
31:32Nếu như quyết định của anh tôi là đúng
31:34Thì tôi sẽ ủng hộ thôi
31:36Hay lắm
31:38Tôi cảm thấy anh trai anh thích hợp với vai trò người lính
31:42Nhận mệnh lệnh, làm theo lệnh
31:44Còn anh
31:46Thích hợp với vai trò ngoại giáo
31:49Nghe những lời anh nói
31:50Tôi thấy có vẻ rất tàng hoàng
31:52Nhưng lại hư hư thực thực
31:54Làm người nghe rất khó phân biệt thật rằng
31:58Mr. Nhan
31:59Những lời tôi nói đều là thật lòng
32:02Nhưng không sao
32:04Ông hãy tin tôi đi
32:06Có một ngày
32:08Ông sẽ đồng ý hợp tác với tôi
32:12Anh tự tin vậy cả
32:13Tôi có thể chắc chắn đến 200% này
32:17Được, chúng ta cứ chờ xem
32:36Mình không biết bà nội muốn gì nữa
32:38Tại sao lại mời ông Hăn đến nhà ăn cơm chứ
32:41Mình cũng chả biết
32:42Nhưng mà bà làm mình hết cả hồn
32:45Xuyên nữa thì tim nhảy khỏi lồng ngực
32:55Vậy công việc của chị là chuyên mai quần áo cho hàng xóm mà
32:59Họ đều là khách hàng của tôi đấy
33:02Đi lại lâu ngày rồi cho nên chuyện gì cũng quen
33:05Mà cũng chính vì tôi biết họ muốn gì
33:07Cho nên mỗi lần họ tới tìm tôi là tôi đều biết
33:11Vì sao họ muốn mai bộ quần áo mới này
33:13Tại sao họ lại muốn mai kiểu áo đầm kia
33:16Cũng vì quá hiểu rõ
33:17Nên tôi sẽ tùy theo thói quen của họ
33:19Mà mai cho họ bộ quần áo vừa tích hợp
33:21Lại vừa người nữa
33:24Đúng là không đơn giản
33:25Có gì đâu
33:26Còn người tôi rất đơn giản
33:28Đầu óc đơn giản
33:29Việc tôi làm cũng đơn giản
33:31Thời đại bây giờ
33:32Khác trước rồi
33:34Ngày nay
33:35Ít ai đến nhờ tôi mai quần áo
33:38Chỉ có khách cũ với hàng xóm
33:40Thường đến mai ủng hộ tôi thôi
33:42Nên tôi sẽ cố hết sức
33:43Mai cho họ những bộ quần áo hợp với họ
33:47Những bộ quần áo hợp với họ
33:49Đúng vậy
33:50Tôi mai quần áo cho họ
33:51Là để phù hợp với cuộc sống của họ
33:53Để họ có cảm giác
33:55Vui vẻ hơn trong đời sống bình nhật
33:57Mặc dù
33:58Nói nghề may bây giờ
34:00Có vẻ như đã lỗi thời rồi
34:02Chuyện thiết kế thời trang thì
34:05Tôi cũng chẳng biết nữa
34:06Nhưng mà nghĩ cho kỹ
34:08Thì cả hai ngành này
34:10Đều là phục vụ con người
34:11Đều là tô điểm cuộc sống của con người đấy
34:16Tô điểm cuộc sống à
34:17Đúng vậy
34:18Trong lúc mai quần áo cho khách
34:20Mấy yếu tố như là
34:21Mong muốn nhu cầu của khách
34:22Mình phải kết hợp lại
34:23Cũng có nghĩa là
34:24Tô điểm cuộc sống cho họ
34:27Mong muốn
34:28Nhu cầu của khách
34:29Đúng thế đấy
34:33Những lời chị vừa nói
34:35Làm tôi nhớ đến các cụ nhà tôi quá
34:38Suốt đời
34:39Ba mẹ tôi vẫn kiên trì
34:40Theo đuổi nghề thợ may
34:41Ở Montmartre ngoại ô Paris
34:43Những người dân
34:44Sống ở quanh đấy
34:46Chính là khách hàng thường xuyên của các cụ
34:49Thế thì cũng giống y như tôi
34:51Bà con hàng xóm quanh đấy
34:52Đều là khách hàng của tôi đấy
34:54Cuộc sống ở Montmartre với tôi
34:56Có nhiều kỷ niệm lắm
34:59Bây giờ tôi là nhà thiết kế hàng đầu của Casey
35:03Nếu tôi hướng chí sáng tạo một chút
35:05Thiết kế ra vài kiểu quần áo
35:07Đưa vào dây chuyền sản xuất
35:08Thì lập tức cho ra hàng chục ngàn bộ tiêu thụ trên toàn cầu
35:13Nhưng mà
35:15Mỗi khi tôi quay về nhà
35:17Nhìn thấy các cụ nhà tôi đang chăm chú
35:19Từng đường kim mũi chỉ
35:20Làm ra từng chiếc áo cho khách hàng
35:23Thì tôi cảm thấy hết sức cảm động
35:25Và rất kính phục các cụ
35:32Chị Lưu
35:34Bà anh không đi Paris
35:36Muốn tự tạo thương hiệu ở Đài Loan
35:37Chắc là do anh hợp với chị đúng không?
35:39Thực ra
35:41Bà anh là một con bé
35:42Rất đơn giản
35:45Tôi biết
35:46Nó nghĩ gì
35:47Việc nó không muốn ra nước ngoài
35:49Để học đòi kiểu cách
35:50Hay theo đuổi ước mơ viền vông
35:52Mà nó chỉ muốn ở lại đây
35:54Học thêm kinh nghiệm từ những người xung quanh
35:56Thực hiện suy nghĩ của nó thôi
36:04Ông Hăn nè
36:05Cảm phiền ông nhé
36:06Thấy ông tự nhiên
36:08Tôi lại đi nói mấy chuyện không đâu vào đâu
36:09Ông đừng để ý nhé
36:11Nghe chuyện của chị
36:12Tôi rất thích
36:14Bây giờ
36:14Tôi đã hiểu được lý do
36:15Tại sao bà anh không đi Paris
36:17Chị yên tâm
36:18Tôi sẽ tôn trọng quyết định của bà anh
36:21Có thật không?
36:24Thế thì tốt quá
36:27Lúc đầu
36:27Tôi cứ lo lo thế nào ý
36:29Không biết ông có cố chấp không
36:31Có nói chuyện lắm không
36:33No no no
36:34Người cố chấp chính là cháu gái của chị đấy
36:38
36:38Yes
36:40Tôi cũng thấy như thế đấy
36:44Cơm canh xong rồi ạ
36:46Ta ra ăn cơm đi
36:48Nga
36:49Mời chị
36:50Xin mời
36:50Xin mời
36:52Ăn cơm thôi
36:53Ông ngồi đi
36:54Bà ơi
37:00Bà ơi
37:01
37:01
37:04
37:05Bà cười gì thế
37:18Ông Hân
37:20Thức ăn bà tôi nấu có hợp với ông không?
37:22Cảm ơn cháu
37:23Hôm nay tôi đã được một bữa no nê
37:25Hai cháu
37:26Tạm biệt nhá
37:28Hy vọng một ngày nào đó
37:29Cháu sẽ đặt chân tới Paris
37:32Không phải làm trợ lý của tôi
37:34Mà là đối thủ của tôi
37:53Mr. Hân
37:55Anh thực sự
37:56Bỏ qua cho Lưu bá anh rồi ạ
38:00Hôm đó cô ấy từ chối thẳng thừng
38:02Nên tôi cảm thấy hơi sốc
38:05Nhưng mà bây giờ tôi không những bỏ qua
38:08Mà còn cảm ơn cô ấy nữa
38:15Anh không hiểu đúng không?
38:18Vừa rồi tôi có tới nhà cô ấy dùng cơm
38:21Được gặp bà nội cô ấy
38:23Chúng tôi đã trò chuyện với nhau rất lâu
38:26Những lời bà ấy nói
38:28Tôi cảm thấy rất có ích cho tôi
38:31Bà nội của bà anh
38:34Bà nội của bà anh là một thợ may lớn tuổi
38:37Bà ấy mở một tiệm may nhỏ ở nhà
38:39Chuyên may quần áo cho hàng xóm xung quanh
38:42Bà ấy bảo mình không biết thiết kế là gì
38:46Nhưng tôi lại cảm thấy
38:47Bà ấy mới là người có tư cách nói về thời trang nhất
38:51Khi được nghe suy nghĩ của bà ấy
38:53Tôi đã nhận thức ra rất nhiều điều mới mẻ
38:58Nhà thiết kế lại
38:59Em lại tịnh văn
39:01Làm một nhà thiết kế thời trang
39:03Ước mơ của hai người là gì?
39:13Mr. Hân
39:14Ông hỏi chuyện này bất ngờ quá
39:17Cháu không biết phải trả lời thế nào
39:19Bà Lưu nói với tôi
39:21Thợ may cũng như nhà thiết kế thời trang đều có chung mục đích
39:25Là phục vụ con người
39:27Làm đẹp cho cuộc sống
39:29Làm đẹp cho cuộc sống
39:31Câu nói này nghĩ đúng thật đấy
39:34Nghe thì có vẻ rất đơn giản
39:36Nhưng có mấy ai có thể hiểu được ý nghĩa thật của nó
39:40Câu nói của bà Lưu
39:43Đã làm tôi nhớ tới bà anh
39:46Nhớ lần đầu tiên tôi gặp cô ấy
39:49Cô ấy đã dám đuổi theo tên cướp
39:50Giật lại sợi dây chuyền kim cương cho tôi
39:53Biết là tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm
39:55Cô ấy cũng không sợ
39:58Lại có một lần
39:59Tôi đến phòng thiết kế của chị lại
40:02Tôi đã cao rộng phê phán tác phẩm của chị
40:06Không ngờ ngay sau đó
40:07Bà anh lại chạy theo tranh luận với tôi
40:09Cô ấy đã làm một việc
40:11Không mấy ai dám làm
40:13Chẳng cần biết tôi có phải là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng quốc tế hay không
40:16Sức ảnh hưởng của tôi lớn tới đâu
40:19Cô ấy cứ phản bác lời phê bình của tôi về cô giáo lại cho là tôi không công bằng
40:24Cô ấy làm như vậy không phải vì cô ấy muốn lấy lòng chị
40:27Mà cô ấy nghĩ cô ấy phải làm như vậy
40:33Đúng
40:34Ông nói rất đúng
40:37Gia đình họ rất trong sáng
40:40Bà anh cũng như bà nội cô ấy
40:41Họ đều rất trong sáng
40:44Cũng chính vì thế
40:46Tác phẩm của cô ấy lúc nào cũng tỏa ra sức cun hút mê người
40:50Làm người xem cảm thấy rất gần gũi
40:53Vì vậy
40:55Trước khi tôi về
40:56Tôi đã nói với cô ấy
40:58Tôi sẽ luôn chào đón cô ấy tới Paris tìm tôi
41:02Tìm tôi không phải để làm trợ lý cho tôi
41:04Mà là đối thủ của tôi
41:08Đối thủ của ông
41:10Đúng
41:12Tôi tin một ngày nào đó
41:14Bà anh chắc chắn sẽ trở thành đối thủ của tôi
41:29Hunt này
41:31Anh đã bỏ qua cho Liêu Ba anh
41:33Tôi cảm ơn anh rất nhiều
41:38Tôi nghe nói hình như anh muốn chị ấy đóng cửa phòng thiết kế
41:42Có đúng không?
41:44Đúng là tôi có dự định này
41:46Tập đoàn chúng tôi làm kinh doanh
41:47Không muốn thấy bất cứ công ty con nào của mình
41:50Làm ăn thua lỗ
41:53Thế thì thế nào?
41:54Bây giờ anh dự định sẽ làm gì?
41:59Tôi muốn được nghe suy nghĩ của anh
42:02Tôi hy vọng anh có thể suy nghĩ lại vấn đề này
42:08Tôi cảm thấy Liêu Ba anh cũng như lại thịnh văn con gái anh
42:12Sau khi được nâng lên thành nhà thiết kế chính
42:16Chắc là họ sẽ giúp rất nhiều cho chị nhà
42:18Khả năng làm việc của hai cô gái này đều rất cao
42:20Có lẽ sẽ giúp nhà thiết kế lại
42:23Đưa việc kinh doanh của phòng thiết kế từ lỗ thành lại
42:29Thực ra tôi cũng đã có suy nghĩ giống anh
42:32Nhất là lúc nghe anh nhắc đến
42:34Ước mơ của một người làm thiết kế thời trang
42:37Tự nhiên tôi cảm thấy
42:39Có lẽ do ở với nhau lâu quá rồi
42:41Cũng có thể do tôi quá bận rộn
42:44Nên đã không đứng ở góc độ của bà xa tôi mà hiểu cho
42:48Mong ước phát triển trong sự nghiệp của cô ấy
42:51Đã thế còn không ủng hộ cô ấy về mặt tinh thần
42:55Có lẽ tôi đã cư xử không phải với cô ấy
43:00Chết thật
43:03Tôi phải tạo cơ hội
43:05Để cô ấy tiếp tục phát triển
43:07Phòng thiết kế của mình
43:11Anh suy nghĩ như vậy thì hay quá
43:13Không không
43:14Chính lời anh nói đã nhắc nhận tôi
43:16Hunt
43:17Cảm ơn anh nhiều lắm
43:26Anh quyết định không ép em đóng cửa phòng thiết kế nữa
43:32Thật không?
43:33Cháy thật rồi
43:34Nhìn kìa
43:43Tịnh văn
43:43Tịnh văn
43:44Tịnh văn đâu
43:44Bá Anh
43:46Cô giáo giới thiệu mình à
43:48Mẹ mình đã đưa tác phẩm của bạn cho chị Bá Linh xem
43:51Chị Bá Linh đánh giá rất cao tài năng của bạn
43:53Chị Bá Linh
43:56Đúng vậy
43:57Chị ấy chính là Lâm Bá Linh
43:58Con gái của ông Lâm Khánh Thiên tổng giám đốc tập đoàn Thiên Hà
44:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:23Chị Bá Linh
44:25Chị Bá Linh
44:26Chị Bá Linh
44:27Chị Bá Linh
44:27Chị Bá Linh
44:27Chị Bá Linh
44:41Chị Bá Linh
44:46太多爱上你的理由
44:55其实如果一直默默在你的身后
45:02每天深夜都会数着星星找你的星座
45:06在心里脆弱把你收拾
45:09忘了自己的痛
45:13从很久以前到以后
45:17都坚持爱你没错
45:24其实看着你开始就能足够
45:31也许我还少了一点勇气把爱说出口
45:35只要你会走你会发现我
45:39我只是你的朋友
45:44这些年我一直站在爱你的路口
45:46无关
Comments

Recommended