Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
#movies excerpts #phimbo #phimbomoinhat
XEM TRỌN BỘ TẠI ĐÂY : https://dailymotion.com/playlist/xccf7i

NỘI DUNG PHIM :
Xuất thân danh môn, Mộc Thanh Mặc tính tình thuần lương, trong khi Xích Vân – thiếu hiệp lớn lên giữa núi rừng – lại trọn đời si tình với nàng. Hai người yêu nhau sâu đậm nhưng vì gia đình, Mộc Thanh Mặc buộc phải gả cho Lăng Vân Thịnh Luân. Sau một lần trọng thương mất trí nhớ, nàng được Xích Vân dùng linh lực cứu chữa, tình cảm càng thêm khắc cốt. Nhưng khi họ quyết định phá bỏ mọi ràng buộc để đến bên nhau, Mộc Thanh Mặc lại rơi vào hiểm cảnh. Để bảo vệ nàng, Xích Vân lựa chọn hy sinh tính mạng, đổi lại cho người mình yêu một tương lai bình yên.

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:17Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:30Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:06Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:28Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:39Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:01Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:15Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:37Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:47Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:52Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:10Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:24Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:31Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:01Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:03Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:14Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:30Những dương tử nói quả là kiến thức uyên thâm.
04:32Nhưng mà...
04:41Thành Luân,
04:43con là đại dương tử của tộc Lan Dân,
04:45lại là hiện tế của tuyên dương dương.
04:48Con có suy nghĩ gì không?
04:55Như thần cho rằng,
04:56hiện giờ chúng ta và tuyên dương
04:58vẫn chưa phải là đối thủ của quyền mục.
05:00Phụ dương, quyền mục,
05:02từ sau khi hào hứa lên ngôi,
05:04đã cho các đại thần tướng lĩnh
05:05không xem thân phận, chỉ xét năng lực.
05:08Khi thể đội quân tăng danh,
05:10sức chiến đấu không thể coi thường.
05:12Như thần vẫn cho rằng,
05:13ta nên phòng thủ thị hơn,
05:15đồng thời chỉnh đốn quân đội,
05:17đưa một bộ phận quý tộc năng lực kém
05:18loại khỏi quân đội.
05:20Lăn chân ta sẽ mạnh hơn dương.
05:24Làm sao mà được chứ?
05:25Không thể nào.
05:26Sao mà được chứ không thể nào?
05:28Làm sao mà được?
05:28Đúng vậy,
05:29không thể nào.
05:32Im lặng.
05:44Dương thần quý tộc của làng dân ta
05:46đều là những nhà nhiều đời công lao to lớn,
05:50nào có người năng lực kém cỏi như còn nói đâu chứ.
05:54Hơn nữa,
05:56tướng sĩ của làng dân ta
05:57đều là hậu thế trung liệt,
05:59đều dù xuất thân là gì,
06:01cũng có thể làm tướng lĩnh,
06:03nhất định sẽ khiến lòng quân giao động.
06:07Cách này không thể dùng.
06:09Phù dương,
06:11chế độ quân đội của làng dân đã quá cũ rồi.
06:14Rất nhiều tướng lĩnh quý tộc đang rất rạnh rội.
06:17Ví dụ như,
06:18tướng lĩnh độ đa của Bạch Hổ Bộ,
06:20tướng lĩnh mong vũ của quyền vũ bộ,
06:22mà họ rất lười biến.
06:24Thiên diện người thân,
06:25lạm dụng tư quyền,
06:27khiến do sức chiến đấu của quân đội giảm xuống.
06:30Thậm chí,
06:31có nguy cơ làm phạt.
06:34Thành Luân,
06:35ở trên triều đường,
06:37Quynh phải chịu trách nhiệm những lời mình nói.
06:38Đồ na và mong vũ đều là thuộc hạ của ta.
06:40Quynh nói họ cố tình lười biến,
06:42lạm dụng tư hình,
06:43thì phải có chứng cứ.
06:44Quynh có đưa ra được không?
06:46Những binh sĩ này,
06:47đã quen những đại ngộ bất công.
06:49Không ai muốn ra mặt.
06:51Nhưng chỉ cần phù dương,
06:53bằng lòng muốn tìm hiểu,
06:54sẽ khiến các binh sĩ nhìn thấy hy vọng.
06:57Quân đường,
06:58con là dương tử,
06:59không có chứng cứ,
07:01lại dám chỉ trích đại tướng quân trong tộc.
07:03Con thấy mình làm vậy,
07:04có thỏa đáng hay không?
07:06Phù dương,
07:07con thấy những điều này,
07:08thực sự tồn tại.
07:09Lẽ nào tình trạng của quyền mục,
07:11chứng chứ đủ để chứng minh hay sao?
07:13Phù dương,
07:14như thần cho rằng đại ca quá phiến diện,
07:16chỉ nhìn thấy một mặt,
07:17không thấy mặt bên kia.
07:18Quyền mục thay đổi xích lược,
07:20là do xích dân,
07:21đằng sau suối dục,
07:22mà những người quyền mục dân chiêu đạp,
07:24đều giống như xích dân,
07:24nhưng xuất thân là thảo dân không hiểu lễ thiết,
07:27không biết xấu hổ,
07:28cuồng giọng tự cao.
07:29Cả quyền mục dương cũng không có đa diện,
07:32có khả năng tới thời khắc thay chốt,
07:33sẽ không quản giáo được,
07:35gây ra tai quả.
07:36Quan trọng hơn là,
07:37điều này khiến quyền mục dương ở trong tộc,
07:39mất đi sự ủng hộ của quý tộc,
07:41nội bộ tộc chia thành hai phái.
07:43Như vậy không những là không mạnh hơn,
07:44mà còn yếu đi.
07:45Đây chẳng phải là cho tuyên dương và lẫn dân chúng ta,
07:48một cơ hội tốt hay sao?
07:49Địa âm,
07:50chuyện này không thể nhìn phiến diện.
07:53Sức chiến đấu của nhóm người dạ phong là rất mạnh.
07:55Hơn nửa đồng ranh và các đại tướng khác,
07:57càng không cần phải nói.
07:59Một khi họ cùng chung đối tượng,
08:00chủ động tấn công,
08:02chúng ta không thể nào chống lại.
08:03Trong mắt của Quynh,
08:05đại quân của lăn dân yếu ớt như vậy sao?
08:08Tốt xấu gì thì Quynh cũng là đại dương tưởng.
08:11Tại sao lại thiếu lòng tin với người trong tộc như vậy chứ?
08:14Phù dương,
08:15quân đội là gốc rễ của dương tộc.
08:17Bệnh nhỏ không chữa,
08:18ác sẽ có bệnh lớn.
08:19Tuyệt đối đừng để tiểu nhân chai mất.
08:21Hốn sực!
08:24Tiểu nhân còn nói là ai?
08:26Đệ đệ địa âm của con sao?
08:28Ta cứ tưởng,
08:29bất quả những quân đệ các con đã tiêu tăng,
08:31nhưng không ngờ,
08:33con với các đệ đệ của mình
08:35vẫn còn định ý.
08:37Vậy trước đây,
08:38con diễn kịch trước mặt ta hay sao?
08:41Như thần chỉ là đang bàn luận,
08:43nhất thời lỡ lời.
08:44Xin phù dương thứ tội.
08:45Đừng nói nữa!
08:48Xem ra con không rời khỏi ngũ thần Sơn,
08:50triều đường của ta,
08:51tuyệt đối sẽ không yên.
08:53Dạ.
08:54Kể từ ngày mai,
08:55con tới thang gốc trấn thủ,
08:57không có gì gấp,
08:58không được quay lại.
09:00Hôm nay nghị triệu,
09:01kết thúc tại đây.
09:06Dạ,
09:07phù dương.
09:18Đúng là sản phái trong người.
09:20Thật sự không ngờ,
09:21chúng ta vẫn chưa nghĩ hết cách đối phó thành luân.
09:24Nhưng mà không ngờ,
09:25hắn đã tự để lộ sơ hở lớn như vậy.
09:28Đúng là ngu sửn vô cùng mà.
09:29Coi ra cái tên thành luân này đã quá nóng dội rồi.
09:33Nhưng mà,
09:34nếu hắn không nóng dội như vậy,
09:36chúng ta sẽ không có cơ hội này đâu.
09:39Vì ca,
09:40lần này thành luân bị điều tới thăng khốc,
09:42chúng ta nên nắm thời cơ rèn sắc khi còn nóng,
09:45làm suy yếu thế lực của hắn trong triệu.
09:47Nhất định không được như lần trước,
09:49để hắn dễ dàng trở về ngũ thần Sơn.
09:53Cho dù thành luân quay lại rồi,
09:55hắn cũng phát hiện ra lời mình nói cũng không có tác dụng gì.
09:59Đúng vậy,
10:00đúng vậy.
10:02Hạm biến,
10:04vậy thì để cảm thấy lần này chúng ta nên đối phó với ai đây.
10:10Vì ca,
10:11để cảm thấy người đầu tiên phải là cảnh thời.
10:15Ồ.
10:16Lần trước chuyện chúng ta lợi dụng quyên hàng,
10:19khiến cho thành luân bối rối.
10:20Lần này hắn đi rồi,
10:22chỉ bằng chúng ta.
10:24Thử lại lần nữa coi.
10:30Đang lạnh không?
10:31Ừ.
10:35Ta ghi kỹ rồi,
10:37lát nữa sẽ về Lan Dân.
10:41Sao chàng về sớm vậy?
10:44Chàng không thể ở lại với ta thêm hai ngày nữa sao?
10:47Ta nắm dò trở về,
10:49để chuẩn bị chuyện cầu thân.
10:55Nhưng mà nói tới cầu thân,
10:56thân phận của hai chúng ta chênh lệch,
10:58tình hình đại quan bây giờ không rõ ràng,
11:00thực sự ta không biết sẽ gặp trở ngại gì nữa.
11:05Chàng sợ sao?
11:08Sợ?
11:11Không.
11:12Cho dù phải chết,
11:14ta cũng sẽ cưới nàng về.
11:17Nhưng mà ta lo chuyện của chúng ta,
11:19sẽ bị đại thần ở trong triều của hai tộc ngăn cản.
11:22Đặc biệt là nè,
11:24thân là trưởng dân cơ,
11:25thân phận cao quý,
11:26là gã cho một tướng quân nhỏ bé như ta.
11:29Sợ lại sẽ gây cho đàn,
11:30và đại đại của đàn,
11:31những phiền phức không đáng có.
11:34Nếu không thì,
11:36mấy ngày tới,
11:37chàng khoan hãy về.
11:38Sợ là,
11:39chúng ta sẽ phải đi tìm sức dân một chuyến,
11:42vợ quýnh ấy đối với các đại thần trong triều.
11:47Rất có lý.
11:49Với sự sức ảnh hưởng của sức dân đại nhân ở trong triều,
11:51có lẽ có thể giúp hai chúng ta.
11:53Ừ.
12:16Thành Luân,
12:18A Mịch đã quyết định trở về Lan Dân.
12:21Ngày mai,
12:22quân có thể tới tuyên Dương Sơn,
12:24đón mọi ấy trở về.
12:30A Mịch,
12:32cuối cùng vẫn lựa chọn trở về.
12:34Tốt quá rồi.
12:37Hảo hứa.
12:38Tỉ.
12:41Đại đã hồi phục sao rồi?
12:43Đã hoàn toàn khỏe rồi.
12:44Tỉ xem.
12:46Vì để kìa,
12:47đã là quyền bột Dương rồi,
12:49bà vẫn giống như hài tử.
12:50Trước mắt tỉ tỉ,
12:51Hảo hứa,
12:52dĩ nhiên là một hài tử.
13:01Hảo hứa,
13:03nếu như có một ngày,
13:04tỉ tỉ gã đi rồi,
13:06rời xa đệ,
13:08đệ sẽ vui hay là buồn?
13:10Đương nhiên là đệ vui rồi.
13:12Tỉ tỉ tìm được Lan Quân như ý,
13:13là chuyện mà đệ quan hỷ nhất.
13:17Tỉ,
13:18tỉ đã làm quá nhiều chuyện gì đệ rồi.
13:20Tỉ không thể cả đời,
13:22ở bên cạnh bảo dây đầy,
13:23đệ tử sắp xếp được.
13:31Tỉ,
13:32sao tự nhiên tỉ lại hỏi chuyện này?
13:36Ồ,
13:37lẽ nào tỉ,
13:39và tướng quân Lăng dân kia?
13:43Tỉ chỉ nghĩ vậy thôi,
13:45vẫn chưa có quyết định cuối cùng.
13:46Vậy là sắp rồi mà.
13:48Đệ quá hiệu tỉ rồi.
13:50Tỉ à,
13:50nếu trong lòng tỉ không có tính toán,
13:52chắc chắn sẽ không nói với đệ những chuyện này.
13:55Hôm nay Hảo hứa,
13:56xin chúc mừng tỉ tỉ trước.
13:58Tới lúc đó,
13:59đệ nhất định sẽ chuẩn bị một phần hồi môn,
14:01lớn nhất đại quan dành cho tỉ.
14:05Đệ đó,
14:07chỉ cần bình an khỏe mạnh vui vẻ,
14:09là tỉ tỉ yên tâm rồi.
14:17Mậu Hậu,
14:18Tứ Ca Tứ Tổng,
14:20còn phải về Lăng dân rồi,
14:22mà người nhớ chăm sóc tốt bản thân.
14:24A Minh,
14:25nhớ lời Tứ Ca nói với Mùi,
14:27bất cứ lúc nào,
14:28nếu Mùi có khó khăn gì,
14:29thì cứ về tìm ta.
14:31Ừ, Mùi nhớ rồi.
14:35Mậu Hậu,
14:36người còn không yên tâm nhất chính là người.
14:39Người nhất định phải tự chăm sóc tốt cho mình.
14:41Yên tâm đi.
14:44Nếu như có thời gian,
14:45nhớ về thăm nhà nhiều.
14:48Xin Mẫu Thân cứ yên tâm,
14:50vì con,
14:50nhất định sẽ chăm sóc tốt cho A Minh.
14:53Được.
14:55Vậy bọn con đi đi.
14:57Đi đi.
15:20Xích Dân.
15:22Vậy này là...
15:23Xích Dân Đại Dân.
15:24Đây là tướng quân cảnh thời của tộc Lăng Dân mà ta từng nhắc tới.
15:29Ồ,
15:30quá ra đây là tướng quân cảnh thời mà trưởng Dân Cơ nhớ mãi không quên sao?
15:35Quá nhiên là,
15:36mặt như Ngọc Bích,
15:37mắt như sao sáng.
15:38Anh Tuấn trẻ trung tướng mạo phi phạm.
15:40Được rồi,
15:41Quynh đừng có treo nữa mà.
15:43Nếu hai người muốn tìm ta,
15:44tới Thảo A Lĩnh là được rồi.
15:45Cần gì hẹn tới đây?
15:46Cảnh thời,
15:47dù sao cũng là tướng quân có tộc Lăng Dân,
15:49thân phận đặc biệt.
15:51Nếu ta bị ai khác nhìn thấy ở tử Kim Đỉnh,
15:53sợ sẽ dẫn tới nhiều hiểu lầm không cần thiết.
15:55Vậy nên,
15:56ta mới hẹn Quynh ra đây.
15:57Là có chuyện muốn tương lượng với Ngài.
16:01Hai người tung hứng cho nhau ăn ý thật đó.
16:03Trúc cùng ai nói trước?
16:05Vậy nàng nói trước đi.
16:09Ta quyết định,
16:10gã cho cảnh thời.
16:12Thật sao?
16:14Ừ.
16:14Mùi nghĩ kỹ rồi hả?
16:15Ta nghĩ kỹ rồi.
16:17Bây giờ,
16:18quyền bụt của Quynh giúp đỡ,
16:20tình hình cũng không bất ổn như trước nữa.
16:22Lại thêm,
16:23Quynh đã giúp hạo hứa,
16:24chiêu bộ được tướng giỏi như giả phong và kỳ ký trì xính.
16:28Bây giờ ta không còn dịu chứng mận như xưa nữa,
16:30nên mới dám quyết định như vậy.
16:32Tốt quá rồi.
16:34Ta đã sớm khuyên Mùi,
16:36đừng để thân phận trưởng dương cơ làm khổ mình.
16:39Cuối cùng Mùi cũng hiểu ra rồi.
16:41Thật sự vui mừng thay cho hai người.
16:43Chúc mừng hai người.
16:44Đa tà đại dương,
16:46bọn ta vẫn còn một chuyện,
16:47muốn nhờ giả đại dương.
16:48Nói đi.
16:51Ta dự định không lâu nữa,
16:52sẽ đề thân với đương kim Quyền Mục Dương.
16:55Nhưng mà ta và dân tan,
16:57thân phận trên là trất lớn.
16:59Nàng ấy là trưởng dương cơ của Quyền Mục,
17:01còn ta,
17:01chỉ là một tướng quân nhỏ bé của Lanh Dân.
17:04Nên lúc lên triệu,
17:05dứt định sẽ khiến cho quần thần tranh luận.
17:08Ta muốn xin đại nhân đỡ lời,
17:10ủng hộ hôn sự của bọn ta.
17:13Đương nhiên ta có thể ủng hộ hôn sự này.
17:16Chỉ có điều,
17:18ta đoán là sự phản đối nhất định sẽ không nhỏ đâu.
17:21Đặc biệt là những lão thần theo nền ép cũ.
17:24Mà chuyện này lại không bàn hành quân đánh trận,
17:26không thể dùng linh lực và vũ khí giải quyết.
17:29Trừ khi...
17:30Trừ khi cái gì?
17:33Trừ khi mụi từ bỏ thân phận,
17:35trưởng dương cơ của Quyền Mục,
17:37từ bỏ mọi thứ ở Quyền Mục Quốc,
17:39là một nữ tử bình thường,
17:42sống cuộc đời của một nữ tử bình thường,
17:44không còn những dễ dàng của dương tộc,
17:46không còn quyền lợi của trưởng dương cơ.
17:49Mụi chấp nhận được không?
18:04Ta đồng ý.
18:06Vì cảnh thời,
18:08ta chấp nhận tự bỏ tất cả mọi thứ của mình ở Quyền Mục,
18:10từ đây về sau,
18:12sẽ không còn là Quyền Mục trưởng dương cơ,
18:14mà chỉ có thể là thê tử dân tan của cảnh thời.
18:20Cảnh thời,
18:21ta hy vọng được ở bên cạnh chàng,
18:23lâu dài,
18:24mãi mãi về sau.
18:26Cảnh thời ta kiếp này,
18:28sẽ không phụ nào.
18:36Tốt quá rồi.
18:38Chúc mừng hai người đã trút bỏ gông xị.
18:40Lão đầu trên trời có thiên,
18:42cũng sẽ chúc mừng cho hai dị.
18:57Suốt cuộc là ai?
18:59Lại trồng cây hoa đảo ở đây chứ?
19:03Ta biết là ai trồng.
19:07Xích dân.
19:11Cũng phải,
19:13trừ hắn ra,
19:14còn ai được nữa chứ?
19:16Nàng đưa ta tới đây,
19:17chỉ để nhìn cây hoa đảo này sao?
19:22Ta muốn tìm A Tệ và Liệt Dương.
19:24Ý nàng là,
19:25thú hồ tộc và Lan Điều,
19:27bên cạnh nàng sau.
19:31Khi đó,
19:32chúng rơi cùng ta xuống Ngô Quyên.
19:34Ta sống tại Ngô Quyên này,
19:35giống như đã có một mối liên hệ.
19:38Ta cảm nhận được Liệt Dương vẫn đang còn sống.
19:42Chàng cùng ta đi tìm chúng được không?
19:44Đương nhiên.
19:47A Tệ!
19:49Liệt Dương!
19:51A Tệ!
19:55Liệt Dương!
19:58Liệt Dương!
20:00A Tệ!
20:02Lại tới nơi này rồi.
20:03Nơi quân địa ta tương tạm lẫn nhau.
20:05Ta sẽ không còn là cá bống của ngươi nữa.
20:08Ta là nhị dương tử của Lan Dân.
20:10Chuyện gì cũng không thu kém ngươi.
20:12Đừng hào phí linh lực lên người ta nữa.
20:15Ta không còn sức ra khỏi Ngu Quyên.
20:18Bao nhiêu đoạn hạ đùa lạc thư đi.
20:20Đừng có ra giải Lan Dân chỉ thuộc về một mình Quyên.
20:22Chỉ có Quyên mới quan tâm đến sự siếm tụ của Lan Dân sao?
20:24Lẽ là ta không quan tâm sao?
20:26Từ đây về sau,
20:27ta chứng là đại dương tự của Lan Dân.
20:29Chuyện của Lan Dân, ta sẽ tự lo liễu.
20:40Nhưng dị Lan Dân này suốt cuộc hấp dẫn tới bắt đầu.
20:53Thịnh Lương.
20:55Thịnh Lương.
20:57Thịnh Lương.
21:04A Minh.
21:05Sao lại quay lại đây?
21:07Chúng ta là đồng minh.
21:08Nếu sống thì cùng sống.
21:09Nếu chết thì cùng chết.
21:11Đa tạ A Minh.
21:13Không cần đa tạ.
21:15Ta chỉ sợ chàng chết rồi sẽ về báo mộng cho ta.
21:18Trách ta không cứu chàng.
21:19Nghĩ tới thôi đã sợ rồi.
21:21Cho nên,
21:22dị giấc ngủ ngon ở đời sau của ta,
21:25ta cũng phải đưa chàng đi.
21:28Mau đi thôi.
21:30Nào.
21:31Nào.
21:35Tụi với ta,
21:36nàng và Dương Dị rốt cuộc bơi nào quan trọng hơn?
21:47Liệt Dương.
21:54Liệt Dương.
21:55Sao người bị thương rồi?
21:56Đó bị thương rất đặng.
21:57Cần lập tức chữa trị.
21:59Nhưng mà A Tệ vẫn chưa quay trở lại.
22:01Âm Bình.
22:02Mặt trời sắp lặng rồi.
22:03Chúng ta không còn nhiều thời gian.
22:06Liệt Dương bị thương rất đặng.
22:07Cần đưa tới than cốc trị thương.
22:09Than cốc?
22:11Linh khí nước ở than cốc rất mạnh.
22:13Có thể hỗ trợ rất lớn.
22:15Để hồi phục chết thương.
22:22Nhưng mà A Tệ chưa quay lại nữa.
22:24Phải làm sao đi?
22:26Đành để lần sau tới tiền thôi.
22:27Nếu không,
22:28cả tính mạng của Liệt Dương
22:29cũng gặp nguy hiểm.
22:37Được rồi.
22:38Cứ làm dễ chàng nói.
22:39Tới than cốc trước đi.
22:44Hôm nay,
22:45triệu các chị tới đây
22:47là vì quýnh đệ kết nghĩa của ta.
22:50Thủ lĩnh tộc Nhật Cương,
22:51xích dân.
22:53Có gì quan trọng
22:54muốn bàn với các chị?
22:57Nghĩ đệ.
23:00Chưa dị đại nhân của quyền mục.
23:02Từ lúc nghĩ đệ ta đăng cơ tới nay,
23:04có rất nhiều sự dụng
23:05của quyền mục quốc không hiểu rõ.
23:07Đều do đại dương cơ dân tan quyết định.
23:09Xin hỏi các chị,
23:11đại dương cơ như vậy
23:12là có công
23:13hay là quá phận?
23:15Ờ, chuyện này quá rõ ràng rồi.
23:17Tị tỉ ngày đêm
23:18lo nghĩa cho quyền mục.
23:19Đương nhiên là đại công thần
23:20của quyền mục.
23:23Các dị đại nhân thì sao?
23:25Đương nhiên,
23:26trưởng dân cơ
23:26chăm lo cho quyền mục như vậy.
23:28Lẽ nào
23:29chứng chứ đủ nhiều công lao hay sao?
23:31Đúng vậy.
23:32Trưởng dân cơ
23:33lao tâm vì quốc sự.
23:34Công đương nhiên là có.
23:36Nhưng phần quá
23:37rõ ràng nhiều hơn.
23:39Xích dân đại dân
23:40nói như vậy là sao?
23:41Trưởng dân cơ
23:42là người quan trọng nhất
23:43của quyền mục.
23:44Sao gọi là công lao quá phận được?
23:46Ê,
23:47khôn bốc tướng quân
23:48nói lời này có hơi mâu thuẫn rồi.
23:50Nếu trưởng dân cơ
23:50là người quan trọng nhất
23:51của quyền mục,
23:52vậy xin hỏi tướng quân
23:53nghe xem nghỉ đệ
23:54quyền mục dương của ta
23:56nằm ở địa dị nào.
24:00Ta...
24:03Trưởng dân cơ là tỷ tỷ ruột
24:05của nghỉ đệ ta.
24:06Nghỉ đệ ta đăng cơ dương dị,
24:08xử lý quốc sự còn thiếu soát nhiều.
24:10Trưởng dân cơ tới hỗ trợ,
24:12ta không có ý kiến gì.
24:14Nhưng hiện tại hạo hứa
24:15đã có thể một mình đảm nhiệm.
24:17Trưởng dân cơ
24:18lại không hề có ý muốn
24:19trả quyền cho bệ hạ,
24:21mà vẫn độc
24:22chiếm đại quyền như trước.
24:23Một nước hai chủ
24:24vốn là điều đại kỵ.
24:26Các chị nghĩ xem,
24:28đây là công
24:29hay là quá phận?
24:31Xích dân,
24:32Quỳnh nói như vậy là ý gì?
24:34Dân tan là tỷ tỷ ruột của ta.
24:36Sao Quỳnh có thể nói như vậy chứ?
24:38Bây giờ,
24:39tỷ tỷ đang đứng ở đây.
24:41Quỳnh có gì bất mạng
24:42hay có ý kiến gì
24:43thì cứ nói thẳng ra.
24:45Không cần dòng do dài dòng.
24:47Xích dân có lời,
24:48đừng ngại nói thẳng.
24:50Dân tan xin rửa tay lắng nghe.
24:53Trưởng dân cơ,
24:55Xích dân chỉ là một người ngoài,
24:57nhưng mà
24:58lại muốn nói một câu công bằng.
25:00Từ khi nghĩ đệ ta
25:01tiếp quản quyền mục,
25:02vô cùng chuyên tâm
25:03yêu nước thương dân,
25:05vừa không thẹn với quyền mục dương đời trước,
25:07vừa không thẹn với bách tính quyền mục.
25:08Hôm nay có cơ hội này,
25:10Xích dân mạo phạm.
25:13Xích dân khẩn cầu trưởng dương cơ,
25:16thề trước mặt quần thần trong triều,
25:18trả quyền cho quyền mục dương,
25:20từ nay không can dự triều chính.
25:24Chỉ dị quần thần làm chứng,
25:27bệ hạ tuy là đệ đệ của ta,
25:29nhưng mà dù sao,
25:30đệ là vua,
25:32ta là thần.
25:34Ta đã muốn trả quyền từ lâu.
25:36Nếu hôm nay,
25:37Xích dân đã ngỏ lời trước mặt quần thần,
25:39ta cũng xin thề ngay tại đây.
25:46Thương thiên tại thượng,
25:48dân tan xin được thề dưới trời.
25:51Từ đây về sau,
25:53không can dự vào việc trong tộc.
25:55Nếu chi phạm lời thề,
25:57cả đời không được dư ý.
26:00Dương cơ!
26:03Hôm nay,
26:03trưởng dân cơ đã trả quyền cho ta,
26:05không hề do dự.
26:07Chứng tỏ,
26:08tị tị trung thành với ta,
26:10trung thành với quyền mục.
26:14Xích dân,
26:15bây giờ quân còn nghĩ,
26:17tị tị của ta,
26:18quá phần nữa không?
26:21Trưởng dân cơ một lòng dị nước,
26:23không hề ích kỷ.
26:24Xích dân bái phục.
26:32Cảnh thờ,
26:33xin đa tạ xích dân đại dân.
26:35Có bước đệm ngày hôm nay,
26:37về hôn sự của hai người,
26:38ở quyền mục quốc,
26:39sẽ không ai dám phản đối nữa.
26:41Xích dân,
26:42đa tạ quân.
26:43Không cần khách sáu,
26:44hy vọng hai người có thể bách niên dài lão.
26:47Cảnh thờ tướng quân,
26:48có thể về chuẩn bị chuyện cầu thân rồi.
27:06Làm sao đây?
27:07Hình như Liệt Dương đang rất đau.
27:10Nó ở Ngu Nguyên nhiều năm,
27:11bị ma khí tập kích,
27:13đang diễn phải ma tính.
27:15May là nước ở Thang Cốc,
27:16có thể trì cho nó.
27:18Nhưng nếu như muốn tẩy sạch ma tính,
27:20thì phải chịu nỗi đau khoét xương.
27:29Liệt chứ,
27:31ráng nhận nhìn một chút,
27:32ráng chút nữa là không sao rồi.
27:34Sợ là,
27:35nó còn phải chịu đựng một thời gian dài.
27:47Chị ca,
27:48quên nhìn xem,
27:50ta đưa ai tới đây?
27:57Uyên hàng tham kiến địa âm điện hạ.
28:00Mùi mùi không cần đa lễ.
28:02Theo bối phận ở trong tộc thì,
28:03tính ra mùi cũng là đường mùi của ta.
28:06Lúc bình thường,
28:07cứ gọi ta là địa âm ca ca được rồi.
28:11Dạ,
28:12địa âm ca ca.
28:16Đã, ngồi xuống đi.
28:24Ngồi đi.
28:28Không biết hai dị điện hạ hôm nay gọi mùi tới là có chuyện gì?
28:31Đã,
28:32mùi nói như vậy là có hơi quá xa cách rồi.
28:35Không có chuyện,
28:36thì không mời được mùi tới phủ để chơi hay sao?
28:40Thật ra chuyện là như vậy.
28:42Hôm trước,
28:43ta và dị ca nói tới chuyện giữa mùi và cảnh thời.
28:46Tên cảnh thời này đúng là tiểu nhân vô sĩ,
28:48lại dám để mùi mùi phải chịu quốc ức lớn như vậy.
28:52Ta và dị ca quyết định sẽ báo thù cho mùi.
28:54Báo thù?
28:56Báo thù ra sao?
28:58Đương nhiên là cho cảnh thời một tội danh mới rồi.
29:01Cho hắn vào thiên lao,
29:02trúc giận cho mùi mùi.
29:04Không được.
29:04Hai dị điện hạ,
29:06cảnh thời tướng quân chưa từng làm nhục mùi,
29:07không cần phải mạnh tay như vậy.
29:12Xem ra là mùi mùi vẫn có tình với cảnh thời.
29:17Nhưng mà cảnh thời tướng quân lại vô tình với uyên hàng.
29:23Nếu như mùi mùi không muốn bọn ta gây sự như cảnh thời,
29:27vậy thì bỏ đi.
29:28Coi như quá tốt cho tiểu tử đó rồi.
29:30Chỉ có điều,
29:32mùi phải chịu thiệt thôi.
29:36À,
29:37hãy là như vậy đi.
29:39Ta cho mùi một cách này,
29:41khiến cho cảnh thời hồi tâm chuyện ý.
29:44Thế nào?
29:45Thật sao?
29:46Điện hạ hãy nói đi.
29:49Người ta nói,
29:51lâu ngài xin tình.
29:52Ta có một cách này rất hay,
29:54sẽ giúp cho mùi mùi cả ngày
29:56được ở bên cạnh cảnh thời tướng quân,
29:58sớm chịu kề cận.
30:00Vậy cơ hội của mùi mùi
30:01chẳng phải là lớn hơn rồi sao?
30:03Chỉ có điều,
30:05làm như vậy,
30:06cần mùi phải chịu thiệt thôi một chút.
30:08Chỉ cần được ở bên cạnh thời,
30:10muốn mùi làm gì mùi cũng chịu.
30:11Được.
30:12Có câu này của mùi là được rồi.
30:15Chỉ có điều chuyện này,
30:16cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng.
30:18Mùi cứ về phủ,
30:19đợi tin của ta.
30:21Chân đã đã chuẩn bị thỏa đáng rồi,
30:23tự khắc sẽ thông báo cho mùi sau.
30:25Tạ ơn Điện hạ.
30:26Ừ.
30:27Có điều,
30:28hay gì Điện hạ,
30:29tại sao lại giúp mùi?
30:31Ờ,
30:32ca ca giúp mùi mùi.
30:34Cần gì có lý do chứ?
30:37Nguyên Hàng,
30:38nói thật lòng,
30:39bọn ta có tính toán riêng.
30:42Cảnh thời tướng quân đầy
30:43là một tướng tài hiếm có.
30:46Ta muốn chiêu mộ hắn về dưới trướng,
30:48dốc sức vì ta.
30:50Nếu như mùi và hắn
30:51có thể kết thành lương duyên,
30:53với mối quan hệ của chúng ta,
30:55về cảnh thời,
30:56tự nhiên sẽ trở thành người của ta rồi.
30:59Điện hạ nói rất phải.
31:00Cảnh thời tướng quân tài qua xuất chúng,
31:02nhất định có thể giúp Điện hạ
31:03xây dựng một phương bán nghiệp.
31:05Tới lúc đó,
31:06phải nhờ mùi mùi đây giúp đỡ ta đó.
31:10Hai dị Điện hạ,
31:12Nguyên Hàng xin cáo lui trước.
31:13Về phủ đợi tin của hai dị Điện hạ.
31:15Đi, ta tiễn mùi nhờ.
31:36Ma tính trên người nó,
31:37đã tiêu tan khá nhiều.
31:40Chỉ cần tiêu trừ toàn bộ ma tính,
31:41thì sẽ không đau đớn nữa.
31:43Đây là giai đoạn cuối cùng.
31:53Thành Luân,
31:54tài nhớ ba năm trước,
31:56quan hệ của chàng và phụ dương
31:58đã quả quản lại rồi.
31:59Bây giờ sao lại biến thành như vậy?
32:01Rốt cuộc chàng đã làm gì,
32:02mà bị lưu đầy tới tận đây?
32:05Khi nàng rơi xuống ngu uy,
32:07khung bốc đã thương đồng tranh.
32:09Đồng tranh,
32:10bị nhốt vào cổ trần quyền mục.
32:12Hào hứa mất đi đối thủ mạnh,
32:14bắt đầu hành sự theo ý muốn của mình.
32:17Chế độ cổ của quyền mục,
32:18bị phá dở hoàn toàn.
32:20Bây giờ quyền mục có rất nhiều nhan tài,
32:22tận dụng triệt đệ,
32:23vô cùng phùng dinh thịnh dữ.
32:26Vậy là chàng muốn,
32:27làm theo hào hứa.
32:31Nhìn thấy sự thay đổi của quyền mục,
32:33ta muốn sớm chỉnh đốn binh mạng.
32:35Nhưng không cẩn thận lời nói,
32:36hành sự gấp gáp,
32:37khiến phụ dương nổi giận,
32:39nên mới lâm vào kết cục này.
32:42Hiện giờ đại thần trong triều,
32:43đều cho rằng ta thất thế,
32:45không ít người,
32:46đã chạy theo địa âm.
32:49Nhưng mà,
32:50cho dù là năng lực,
32:51hay đầu óc,
32:52chàng đều hơn hẳn địa âm.
32:54Điểm này mọi người phải thấy chứ.
32:56Giữa quýnh đệ bọn ta,
32:58phụ dương cũng thích địa âm.
33:02Vậy không lẽ chàng cam tâm ở lại than khốc này,
33:05chờ địa âm tiếp quản lăng dân sao?
33:07Đương nhiên là không thể.
33:09Ngày địa âm tiếp quản lăng dân,
33:11không chỉ là ngày chết của ta,
33:13mà còn là ngày tộc lăng dân diệt dân.
33:15Ta chết thì không sao,
33:17nhưng tộc lăng dân không thể bị diệt.
33:20Vậy chàng tính sẽ làm gì?
33:24Ta muốn nhờ nàng giúp một chuyện.
33:26Là chuyện gì?
33:30Từ thời bàn cổ đại đế tới nay,
33:32tộc lăng dân đã có hơn ngàn năm lịch sử.
33:34Cung đình tranh đấu,
33:35đổi triều đổi đại,
33:36nhiều vô số kể.
33:38Thần khí nghiệm độc cũng vô cùng đầy đủ.
33:40Nhưng có độc dược nào có thể tránh được?
33:42Có lẽ,
33:43chỉ có quyền một thị,
33:45lấy thân mình để thử dược,
33:46mới có cách để điều chế ra.
33:48Một loại dược,
33:49mang theo người mà không bị phát hiện.
33:53Chàng muốn đầu độc phụ dương sao?
33:57Ta muốn nhờ nàng chế giúp ta.
34:00Một loại dược tránh được mọi thần khí nghiệm độc.
34:03Không cần đoạt đi tính mạng,
34:05chỉ cần khiến người dần suy yếu,
34:07tới khi không thể chạy nổi.
34:10Chàng muốn dùng cách ôn quà,
34:12em phụ dương thoái gì?
34:19A mịt.
34:20Ta không muốn để phụ dương và đệ đệ
34:22đổ máu thêm được.
34:27Nhất định phải làm vậy sao?
34:28Không lẽ không còn cách khác?
34:31Ta không còn sự lựa chọn nào khác.
34:33Ta phải bảo vệ nàng.
34:35Và đây là cách duy nhất.
34:36Để bảo vệ ta,
34:38mà phải hại phụ thân mình sao?
34:41Làm dân thành luôn.
34:42Sao chàng phải làm như vậy?
34:46Ta hiểu được nỗi khổ của chàng.
34:50Vậy ta hiểu cho chàng.
34:52Nhưng mà...
34:53Dù bị cả thiên hạ chỉ trích,
34:55nhưng mà có một mình đang hiểu ta.
34:58Vậy là đủ rồi.
34:59Chúng ta là đồng minh.
35:00Hôm nay ta làm việc này cho chàng.
35:03Sau này,
35:03cũng mong chàng tuân thủ ước định của chúng ta.
35:10Ta sẽ tuân thủ lời hứa của mình.
35:13Cho nàng cơ hội tự do lựa chọn.
35:18Đã tạ chàng.
35:22Ta còn một chuyện nữa.
35:25Chàng nói đi.
35:27Thứ nhất,
35:28nàng mất tích ba năm.
35:30Ta luôn dùng con rối thay thế nàng.
35:32Mấy lần suýt bị phát hiện.
35:33Nhưng mà hôm nay nàng trở về.
35:36Đương nhiên sẽ không thể giấu.
35:37Nàng phải lộ diện trước mặt phụ dân và mẫu hầu.
35:41Thứ hai,
35:42ta cần về Lan Dân xử lý dài chuyện.
35:44Nhưng bây giờ phải trấn thủ Thăng Cốc.
35:46Không thể vô cửa qua về.
35:49Nhưng nếu ta đưa Dân Tử Phi cùng về.
35:51Để chữa bệnh cũ.
35:52Là hoàn toàn hợp lý.
35:54Sẽ không ai dám dì nghị.
35:57Chàng muốn ta về Lan Dân cùng chàng sao?
35:59Đúng vậy.
36:02Vậy Liệt Dương phải làm sao đây?
36:05Thăng Cốc này hiếm người qua lại.
36:07Liệt Dương ở đây trị thương.
36:08Sẽ không bị làm phiền.
36:10Hơn nữa nó cần thêm thời gian.
36:12Để chúng ta quay lại.
36:17Vậy được.
36:19Ta sẽ đi cùng chàng.
36:23Người nói xem tướng quân vừa đi là mất hút.
36:25Cũng không biết là đi đâu.
36:27Đúng là làm người khác lo.
36:29Người đoán coi tướng quân đã đi đâu?
36:31Khắp nữ tỉ tỉ hầu hạ cảnh thời đại dân nhiều năm còn không biết.
36:34Nói gì mấy gia hoàng bọn ta mới tới được có hai năm.
36:39Cũng đúng.
36:40Không có tướng quân trong phủ có vẻ lạnh lẽo quá.
36:43Đúng vậy.
36:44Tướng quân vừa đi.
36:46Hạ dân trong phủ ai nấy đều buồn bả.
36:48Ngay cả cơm bà trù tử nấu.
36:49Cũng không ngon như trước đây.
36:51Người đó.
36:52Chỉ biết có ăn thôi.
36:53Cẩn thận mập lên.
36:54Tướng quân vừa không nhận ra người đâu.
36:55Được rồi.
36:56Tới trù phòng phủ diệt đi.
36:57Ta ở đây làm cho.
36:58Được.
37:18Chị cô nương này là...
37:21Cô ta là người có thể giúp mùa và cảnh thời tướng quân sớm tối được ở bên giao.
37:30Cô ta.
37:31Đúng vậy.
37:32Nữ nhân này tên khắp nữ là tỳ nữ thiếp thân của cảnh thời.
37:37Từ nhỏ đã đi theo cảnh thời.
37:39Tình cảm chủ tớ rất sâu đậm.
37:41Ý đồ của bọn ta là dùng cách mật pháp biến mụi thành hình dạng của khắp nữ.
37:47Như vậy mụi sẽ có thể cùng cảnh thời tướng quân của mình sớm tối bên nhau rồi.
37:53Nhưng mà...
37:55Ngày đêm ở bên nhau như vậy...
37:59Mụi mụi hối hận rồi sao?
38:02Vậy để ta trả cô ấy về...
38:03Không.
38:04Mụi không hối hận.
38:07Mụi mụi nghĩ kỹ mà xem.
38:10Tuy là mụi không thể dùng thân phận dốn có để ở bên cạnh cảnh thời tướng quân.
38:14Nhưng mà...
38:15Mụi có thể ở bên cạnh để hiểu thêm giảng dần dần bồi dưỡng tình cảm.
38:20Rồi sẽ có một ngày tình cảm tới rồi.
38:22Lại nói rõ thân phận.
38:24Vậy chẳng phải quá thuận lợi hay sao?
38:29Điện hạ nó rất có lý.
38:30Uyên hạ nghe theo các quân là được.
38:32Ừ.
38:43Chúc mừng Dương Tử.
38:45Thân thể Dương Tử Phi không có gì đáng ngại.
38:47Thời gian tới phải chú ý nghỉ ngơi.
38:49Sẽ không sao nữa.
38:50Vất vả rồi.
38:51Người lưu xuống đi.
38:52Dạ.
38:57Chưa tới một canh giờ nữa.
38:59Cả lăng dân đều sẽ biết chuyện thân thể nàng khỏe lợi.
39:16Bề ngoài đã giống y hệt rồi.
39:19Nhưng mà hành động vẫn phải chú ý một chút.
39:21Để tránh lộ ra bất cứ sợ hở nào.
39:24Tuyên Hàng đã biết.
39:27Mụi mụi.
39:29Ca Ca có một chuyện muốn nhờ mụi.
39:31Ca Ca có chuyện gì cứ diệt dạng dò.
39:33Uyên Hàng sẽ cố hết sức làm.
39:35Vậy thì tốt.
39:36Ta hy vọng là mụi mụi.
39:38Có thể định kỳ nói ta biết hành tung của cảnh thời tướng quân.
39:41Như vậy.
39:42Ta sẽ hiểu hắn hơn.
39:44Tìm cơ hội.
39:44Tiếp xúc với hắn.
39:46Lôi kéo hắn về dĩ trướng của ta.
39:48Mụi thấy có được không?
39:48Đương nhiên không vấn đề.
39:50Uyên Hàng cũng hy vọng cảnh thời sớm trở thành cánh tay của Ca Ca.
39:54Được.
39:55Chuyện không thể chậm trễ.
39:56Ta sẽ phái người đưa mụi về phụ cảnh thời.
39:58Tới lúc đó mụi cứ nói với họ.
40:01Mấy ngày nay.
40:02Thân thể của mụi không được khỏe.
40:04Tìm y sư ở trong thành để xem bệnh.
40:07Ừ.
40:07Uyên Hàng biết rồi.
40:11Người đâu?
40:15Điện hạ.
40:17Đưa khắp nữ về phụ.
40:19Tốt mệnh.
40:19Cô đương.
40:20Mời bên này.
40:21Điện hạ.
40:22Dạ ta đi trước.
40:32Vì ca.
40:33Quynh cảm thấy.
40:35Chúng ta làm như vậy thực sự có hiệu quả không?
40:38Hàm yến.
40:39Để phải biết rằng.
40:41Uyên Hàng.
40:42Càng yêu cảnh thời.
40:43Thì sẽ càng dốc toàn lực để giúp chúng ta.
40:46Chỉ cần hai bọn họ thành đôi.
40:49Vậy thì cảnh thời.
40:50Không thể nào thoát khỏi tay ta.
40:53Nếu Uyên Hàng vô dụng.
40:54Không thành đại sự.
40:56Vậy thì ít nhất chúng ta.
40:57Có thể nắm được động tĩnh của cảnh thời.
40:59Từ đó có thể suy đoán được tin thức của Thành Luân.
41:03Cho dù chuyện này có bại lộ.
41:05Chúng ta.
41:06Cũng chẳng qua là chỉ giúp đỡ.
41:08Một nữ tử si tịnh.
41:10Tìm chân ái thôi.
41:14Dị ca nói rất có lý.
41:16Bước này của Quynh.
41:17Chỉ có thể nói là.
41:19Trăm lợi mà vô hại.
41:21Dị ca quả là cao minh.
41:25Điện hạ.
41:28Hai dị điện hạ.
41:29Nói.
41:30Tính từ điện thường qua.
41:32Đại dương tử phi.
41:33Từ tuyên dương trở về rồi.
41:34Một canh giờ trước.
41:35Đã gọi y sư tới chặn bệnh.
41:36Thân thể đã khỏi hoàn toàn.
41:39Ta biết rồi.
41:40Lui xuống đi.
41:41Dạ.
41:46Dị ca.
41:47Lúc trước chúng ta luôn hoài nghi.
41:48Chuyện dương cơ tuyên dương mất thích.
41:50Hiện tại.
41:51Cô ta trở về thật luôn.
41:53Xem ra.
41:55Chuyện này không phải là giả.
41:57Rất gây bất lợi cho ta.
41:59Đúng vậy.
42:00Tuy rằng thành luôn đã bị chúng ta lật đổ.
42:02Nhưng mà dương tử phi của hắn.
42:04Vẫn là dương cơ duy nhất của tuyên dương.
42:07Một khi tuyên dương dương ra tay can dự.
42:10Chỉ sợ là.
42:11Chúng ta sẽ rơi vào thế bị động.
42:14Vậy nên.
42:15Chúng ta phải nhanh chóng hành động.
42:16Đúng vậy.
42:17Không thể nào đợi thêm được nữa.
42:18Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:21Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại.

Được khuyến cáo