- 2 ngày trước
- #movies
- #phimbo
- #phimbomoinhat
#movies excerpts #phimbo #phimbomoinhat
XEM TRỌN BỘ TẠI ĐÂY : https://dailymotion.com/playlist/xc3sig
NỘI DUNG PHIM :
Sau khi gia tộc bị quyền thần hãm hại, Độc Cô Già La trưởng thành với ý chí kiên cường và bản lĩnh hơn người. Nàng nên duyên với Dương Kiên, một vị tướng tài ba, cùng chàng trải qua loạn thế và chứng kiến hành trình lập nên triều Tùy, thống nhất Trung Hoa.
Không chỉ là hoàng hậu, Độc Cô Già La còn trực tiếp tham gia triều chính, cùng phu quân đề cao tiết kiệm, chăm lo quốc kế dân sinh, góp phần tạo nên thời kỳ thịnh trị “Khai Hoàng chi trị”. Hai người được tôn xưng là “Nhị Thánh”, trở thành biểu tượng hiếm có của đế hậu đồng tâm.
XEM TRỌN BỘ TẠI ĐÂY : https://dailymotion.com/playlist/xc3sig
NỘI DUNG PHIM :
Sau khi gia tộc bị quyền thần hãm hại, Độc Cô Già La trưởng thành với ý chí kiên cường và bản lĩnh hơn người. Nàng nên duyên với Dương Kiên, một vị tướng tài ba, cùng chàng trải qua loạn thế và chứng kiến hành trình lập nên triều Tùy, thống nhất Trung Hoa.
Không chỉ là hoàng hậu, Độc Cô Già La còn trực tiếp tham gia triều chính, cùng phu quân đề cao tiết kiệm, chăm lo quốc kế dân sinh, góp phần tạo nên thời kỳ thịnh trị “Khai Hoàng chi trị”. Hai người được tôn xưng là “Nhị Thánh”, trở thành biểu tượng hiếm có của đế hậu đồng tâm.
Danh mục
🎥
Phim ngắnPhụ đề
00:00Tập 37
00:09Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?
00:11Đúng thế, hình như còn nghe thấy tiếng đồ đạc khua nữa.
00:16Thái Linh, ra ngoài nghe ngóng thử đi.
00:18Vâng.
00:31Không đúng, đây là tiếng áo sáp và binh khí va chạm nhau.
00:35Trong cung chắc đã xảy ra chuyện lớn.
00:37Nếu không sao lại điều động cấm quân vào lúc này?
00:44Trong cung không xảy ra chuyện lớn gì hết, chỉ là... chỉ là cái gì?
00:49Nghe tiểu thái sám nói, trước khi nội cung phong tỏa, đại tư mã đã phụng chỉ vào cung.
00:57Bệ hạ, tất cả đều là vô căn cứ.
01:00Mong bệ hạ tuyệt đối đừng để những lời đồn như vậy che mắt.
01:05Những lời đồn đó không có lửa sao có khói.
01:07Chỉ một câu vô căn cứ của khanh thì có thể qua mặt chấm được sao?
01:11Đúng vậy, lúc thần nhậm chức ở Định Châu,
01:14Hòa Thực đã từng điều động nhân lực tìm kiếm số vàng đó.
01:17Nhưng làm như vậy là để đem số tài sản bất nghĩa đó sân lên cho bệ hạ.
01:21Có điều, Vũ Văn Hộ vốn gian hùng một cõi.
01:24Sao có thể để chúng thần dễ dàng tìm ra chỗ dấu vàng cho được?
01:29Sau nhiều ngày tìm kiếm không kết quả,
01:31tự thấy hành động này hao tốn nhiều tiền của,
01:33nên đã chấm dứt tìm kiếm.
01:36Nếu vệ hạ vẫn nghi ngờ,
01:38cũng có thể triệu người bầm báo chuyện này đến đây,
01:40cùng thần trực tiếp đối chất,
01:42xem suốt cuộc là thần đã vào lúc nào,
01:44ở đâu, tìm được tất cả bao nhiêu vàng.
01:48Khánh nói như vậy là ám chỉ chậm vô khống khanh sao?
01:52Thần không dám.
01:54Ý của thần là,
01:55mệ hạ đã hiểu lầm thần,
01:57không phải là vô khống.
01:58Hiểu lầm.
02:00Vậy thì ý khanh là,
02:02chẳng không biết phân biệt thị phi.
02:05Bệ hạ,
02:06người xem,
02:07hiểu lầm thường sinh ra từ đó,
02:09hoặc vì một bên chưa nói rõ hết những điều mình suy nghĩ,
02:13hoặc cũng vì bên kia chưa hoàn toàn hiểu rõ những lời đối phương nói.
02:18Dù hai người có đối chất trực tiếp thì cũng rất dễ nảy sinh hiểu lầm,
02:22hỗn hộ nghe được từ miệng người khác về một người thứ ba nữa chứ.
02:27Bệ hạ,
02:27xưa có câu,
02:29biện đời gian ác lời nói xói vàng.
02:32Thần quốc cung tận tụy tấm lòng thành khẩn,
02:35nhật nguyệt chứng giám,
02:36xin bệ hạ minh xét.
02:38Được rồi,
02:40sao khánh cứ cặp đàm mãi vậy?
02:42Bệ hạ,
02:43thần chỉ lo bệ hạ vì chuyện của thần ngày đêm lao lực tổn hại lòng thể,
02:48nên mới cả gan giải thích vài câu,
02:50kính mong bệ hạ thứ tội.
02:56Bỏ đi,
02:58chuyện này chậm sẽ tự điều tra.
03:01Anh nuôi xuống đi.
03:03Vâng,
03:03thưa bệ hạ.
03:21Bệ hạ,
03:22Dương Kiên hình như đã phát sát được,
03:23nên mới trả lời vô cùng trôi chảy.
03:25Chỉ bằng để nội viện hoàng cung trực tiếp bắt hẳn.
03:27Trực tiếp cái gì mà trực tiếp chứ?
03:30Chấm mới đăng cơ chưa bao lâu mà.
03:31Không có chứng cứ tự ý tản sát trọng thần triều đình.
03:34Hay muốn chấm làm một hôn quân tiếng xấu muôn đời sao?
03:38Thần biết tội.
03:40Khanh,
03:41Khanh,
03:41Khanh,
03:42Ta,
03:42Khanh.
03:45Lui,
03:45Lui xuống đi.
03:47Lệnh cấm quân giải tán hết.
03:49Thần tuân chỉ.
03:59Hoàng hậu từ từ thôi,
04:00từ từ sẽ xảy ra chuyện lớn mất.
04:04Tham kiến bệ hạ.
04:06Nửa đêm nửa hôm,
04:08nàng ra đây làm gì?
04:10Bệ hạ,
04:11phụ thân thần thiếp đâu rồi?
04:14Đi rồi.
04:17Bệ hạ,
04:18nửa đêm triệu gia phụ vào cung,
04:20có chuyện gì sao?
04:23Đó là quốc sự.
04:24Nếu luận quốc sự,
04:26sao lại phải điều động cấm quân?
04:28Dương Lệ Hoa,
04:30giờ đây đến cả nàng cũng muốn quản chuyện của chấm sao?
04:33Chuyện của bệ hạ,
04:34thần thiếp không quản được.
04:35Nhưng những chuyện này,
04:37không chỉ liên quan đến bệ hạ,
04:38mà còn liên quan đến gia phụ.
04:45Dương Lệ Hoa,
04:46nàng đang chất vấn chấm sao?
04:49Đừng có không biết thức thời.
04:50Thiếp chỉ quan tâm đến phụ thân mình,
04:52sao lại không biết thức thời?
04:53Quan tâm phụ thân.
04:55Nàng chỉ đang quan tâm địa vị nhà nàng có vững chắc hay không thôi.
04:58Dù cho thiếp có quan tâm địa vị Dương gia thì có gì sai chứ?
05:03Cuối cùng, nàng cũng chịu nhận rồi.
05:07Dương gia các người đều là kẻ xảo quyệt.
05:09Phụ thân mẫu thân nàng và cả nàng nữa.
05:12Ai nấy đều lòng lang dạ sói,
05:14cái gì mà phỏ trợ chấm,
05:16gì mà tốt cho chấm chứ?
05:19Còn nữa,
05:21nàng gà cho chấm
05:22cũng là có âm mưu từ đầu đúng không?
05:27Có âm mưu sao?
05:28Thì xưa là người xin thiếp gà cho người,
05:30bây giờ người lại nói thiếp có âm mưu.
05:32Người có dám hỏi lương tâm mình,
05:33nói lại một lần nữa không?
05:35Chấm xin nàng.
05:36Dương Lệ Hoa, nàng đề cao mình quá rồi đấy.
05:39Nàng tưởng,
05:40ta còn cần dựa vào nàng sao?
05:44Nàng có tin,
05:45bây giờ ta thấy chức hoàng hậu này của nàng không?
05:47Người phế đi,
05:48chỉ là phế hậu thôi mà.
05:50Dù có bị chém đầu,
05:51Dương Lệ Hoa ta cũng không có gì phải sợ hết.
05:53Được,
05:54được lắm.
05:56Là do nàng tự chúc lấy.
05:58Hôm nay không những chấm phải giết nàng,
06:00mà cả Dương ra các người,
06:02một người cũng không thoát.
06:05Phụ nhân,
06:06có chuyện không hay rồi.
06:07Phụ nhân,
06:09có chuyện không hay rồi.
06:11Xảy ra chuyện gì vậy?
06:12Trong cung đưa tin về nói,
06:13hoàng hậu và hoàng đế cãi nhau.
06:15Hoàng đế đòi phế hậu,
06:16còn đòi diệt cả Dương ra.
06:19Sao lại xảy ra chuyện này?
06:20Đại lang có tin gì không?
06:21Lang chủ đến giờ vẫn chưa về.
06:23Phúc thúc,
06:24chuẩn bị ngựa,
06:25ta phải vào cung.
06:26Phụ nhân chưa rõ ra sao,
06:27bây giờ vào cung nguy hiểm lắm,
06:28hay là đợi lang chủ về rồi hãy bàn bạc.
06:30Đại lang và Lệ Hoa vẫn đang trong cung,
06:32ta sợ họ sẽ gặp chuyện.
06:33Phụ nhân,
06:34ý ta đã quyết mau chuẩn bị ngựa.
06:35Vâng, thưa phụ nhân.
06:46Không phải nàng bản lĩnh lắm sao?
06:49Sao rồi?
06:49Câm rồi sao?
06:51Chẳng phải nàng không sợ gì hết sao?
06:54Nàng nói đi.
06:57Nếu nàng muốn cầu xin chấm tha cho nàng,
06:59thì nhớ thành khẩn vào.
07:01Nếu nàng chịu nhận tội,
07:03chấm sẽ tha cho nàng.
07:08Nàng,
07:09nàng nhắm mắt lại là có ý gì?
07:12Nàng không muốn nhìn chấm sao?
07:14Được,
07:15được lắm.
07:17Chấm,
07:17chấm sẽ...
07:20Bệ hạ,
07:21bệ hạ,
07:22buông ra.
07:25Được lắm.
07:27Chấm sẽ tọa nguyện cho nàng,
07:29chấm sẽ ban cho nàng cái chết.
07:30Nàng chết rồi thì không cần gặp chấm nữa.
07:33Đau ở đây.
07:36Nàng muốn chấm giúp nàng,
07:38hay là tự mình kết liễu?
07:44Bệ hạ.
07:47Bệ hạ.
07:49Xin bệ hạ,
07:50hạ đau nương tình.
07:52Độc cô giả la.
07:55Ngươi dạy được một đứa con gái được lắm,
07:57đại nghịch bất đạo như vậy,
07:59còn dám ngông cuồng với chấm.
08:01Sao hả?
08:03Ngươi còn dám đến cầu xin cho nàng ta?
08:09Bệ hạ.
08:10Bệ hạ,
08:10con người của lệ hoa,
08:12thần phụ hiểu rõ.
08:13Ngoài tính cứng đầu ra,
08:15lệ hoa,
08:15đối với bệ hạ trước giờ,
08:17luôn nghĩa nặng tình sâu.
08:19Nếu nó có vô ý,
08:20lỡ lời,
08:21mạo phạm đến bệ hạ,
08:22thiết nghĩ,
08:23cũng là vì vô tâm.
08:26Nguyên không phải tiêu lời.
08:27Dương Hoàng hậu coi thường quân chủ.
08:29Nếu hôm nay chấm không nghiêm trị,
08:31hậu cung này còn gì là quy củ.
08:33Bệ hạ,
08:34lệ hoa có tội,
08:36nhưng tội không đáng chết.
08:38Xin bệ hạ nể tình Dương gia xưa nay,
08:40luôn hết mực trung thành với Đại Chu,
08:42với bệ hạ,
08:43mà tha cho lệ hoa.
08:47Ngươi nói vậy có ý gì?
08:48Ngươi,
08:49ngươi có tâm tư gì?
08:50Ngươi dám lôi cả Dương gia ra để uy hiếp chấm phải không?
08:54Được,
08:55chấm cho ngươi biết.
08:57Hôm nay,
08:57chẳng những hoàng hậu phải chết,
08:59mà cả Dương gia các người đều phải chết hết.
09:02Bệ hạ,
09:03xin bệ hạ thứ tội.
09:05Thần phụ nhất thời nắm lòng không biết lựa lời xin bệ hạ thứ tội.
09:09Lệ hoa mạo phạm bệ hạ là do thần phụ không biết dạy bảo.
09:13Nếu có tội,
09:14thì thần phụ có tội đầu tiên.
09:17Thần phụ cam chịu lĩnh tội.
09:19Chỉ xin bệ hạ tha cho lệ hoa,
09:21tha cho Dương gia,
09:22xin bệ hạ thứ tội.
09:24Mẫu thần xin bệ hạ thứ tội.
09:26Mẫu thần xin bệ hạ thứ tội.
09:29Xin bệ hạ tha cho lệ hoa.
09:32Mẫu thần tha cho lệ hoa.
09:34Là nàng ta tự tìm cái chết chấm chỉ cho cô ta tội nguyện thôi.
09:38Bệ hạ.
09:40Bệ hạ.
09:41Người hãy thử nhìn đi.
09:43Đây chính là lệ hoa.
09:46Đây là lệ hoa mà năm xưa người nâng niu trong tay.
09:50Hai người quen nhau từ nhỏ.
09:53Sau khi lớn lên gặp lại nhau,
09:56bệ hạ có còn nhớ.
09:58Ngoài lệ hoa ra,
09:59sẽ không lấy bất kỳ ai khác không?
10:02Trong lòng lệ hoa cũng có người.
10:05Năm xưa,
10:06khi bệ hạ xuất trinh đi thổ sục hồn,
10:08nó ngày đêm lo lắng cho người.
10:11Trong lòng hai người rõ ràng là có nhau mà.
10:14Sao lại cứ dày vỏ nhau như vậy?
10:16Bệ hạ.
10:18Hôm nay người làm mẫu thân này cầu xin người.
10:21Xin người.
10:21Xin người nể mảnh tình xưa mà tha cho lệ hoa.
10:28Thứ nhất,
10:29từ nay về sau trong lòng người chỉ được phép có mình ta,
10:32chỉ được tốt với mình ta.
10:33Giống như phụ thân ta,
10:35đối với mẫu thân ta,
10:37trung trinh không đổi.
10:39Từ nay về sau,
10:40thê tử của ta chỉ có mình nàng.
10:42Tới chết cũng không thay đổi.
10:44Xin bệ hạ thứ tội.
10:46Xin bệ hạ thứ tội.
10:48Mẫu thân,
10:49bệ hạ,
10:50xin bệ hạ tha cho lệ hoa.
10:51Hãy tha cho nó.
10:53Xin bệ hạ thứ tội.
10:55Được rồi.
10:59Mau dỉ dương phụ nhân xuống đi.
11:03Tạm ơn bệ hạ khai ân.
11:04Tạm ơn bệ hạ khai ân.
11:09Mẫu thân.
11:25Đuôi xuống hết đi.
11:26Vâng.
11:32Mẫu thân.
11:33Con làm khổ người rồi.
11:35Con không nên tranh chấp với hắn.
11:38Mẫu thân biết,
11:39con không phải là đứa trẻ sốc nổi.
11:43Nếu không phải bất đắc sĩ,
11:46con chắc chắn sẽ không xung đột với hắn.
11:49Bây giờ thì con đã hiểu rõ thế nào là
11:51gần vua như gần hổ.
11:54Cho dù có là thê tử
11:56hay là người thân.
11:59Nếu như khiến hắn không vui,
12:01cũng sẽ bị chém đầu.
12:05Con chỉ không ngờ rằng
12:07Văn Vân ban đầu con quen,
12:09tình sâu nghĩa nặng với con.
12:11Giờ chỉ còn là một hoàng đế bạo ngược.
12:20Con hoan.
12:28Thật ra trong lòng mẫu thân vốn rất rõ.
12:32Thân là một đế vương.
12:34Ai mà lại không thay lòng chứ.
12:37Chỉ là mẫu thân vẫn luôn cho rằng
12:39hắn thật sự yêu thương con.
12:41Dù có ra sao,
12:43hắn cũng sẽ đối xử tốt với con.
12:49Có lẽ mẫu thân nghĩ
12:50tất cả nam tử trong thiên hạ
12:52đều giống như phụ thân
12:54chỉ trung thủy với thê tử của mình.
12:59Nhưng mẫu thân,
13:00con không trách người
13:02là con tự nguyện gả cho hắn.
13:06Mẫu thân,
13:07người nói xem,
13:09bây giờ con phải làm sao mới đúng.
13:10Con không biết nên đối mặt với hắn ra sao.
13:12Con không muốn gặp lại con người đó.
13:23Bây giờ,
13:24hắn chịu tha cho chúng ta.
13:27Nói cho cùng,
13:28con và hắn cũng là phu thê.
13:30Có đôi phu thê nào mà không cãi nhau chứ.
13:34Chỉ cần trong lòng đối phương có nhau,
13:36tất cả đều có thể làm lại từ đầu.
13:39Cuộc đời con người
13:40có biết bao nhiêu chuyện không được vừa ý,
13:42buộc mình phải như thế này, thế kia.
13:46Sau này, chúng ta chỉ có thể
13:48tuân theo ý ông trời sắp đặt thôi.
13:54mẫu thân.
14:13Giờ la.
14:17Chán của nàng không sao đâu.
14:19Thiếp chỉ bị ngã thôi, không sao đâu.
14:21Đang yên đăng lành, sao lại ngã?
14:25Đại Tẩu.
14:27Đại Tẩu.
14:29Đại Tẩu, nghe nói hoàng đế muốn phế lệ hoa rồi diệt luôn dương ra.
14:33Tẩu vào cung xin, khấu đầu đến chảy máu.
14:35Suốt cuộc chuyện này là sao?
14:36Mau kể cho mụi nghe đi, mụi tò mò quá.
14:39Giờ la, nàng đang xấu ta chuyện gì sao?
14:41Không có.
14:42Chuyện cũng qua rồi.
14:44Đại Tẩu, tẩu mau nói đi.
14:45Chắc chắn đại ca cũng muốn biết mà.
14:47Nếu nàng không nói thật với ta,
14:49ta lập tức vào cung.
14:52Chúng ta về phòng rồi nói.
14:54Đừng có về phòng rồi nói,
14:55dù bây giờ tẩu không nói,
14:56ngày mai mụi cũng sẽ tới chỗ khác nghe ngóng.
14:58Đại Lan, chẳng đi đâu vậy.
15:00Ta vào cung hỏi hoàng đế cho rõ ràng.
15:02Chuyện này khó khăn lắm mới êm xuôi.
15:05Bây giờ tốt nhất là giữ bình tĩnh.
15:06Đúng vậy đại ca.
15:08Đại Tẩu khó khăn lắm mới khuyên được bệ hạ.
15:10Nếu huynh lại thêm dầu vào lửa,
15:11đứa cháu hoàng đế này của mụi sẽ giết cả nhà chúng ta đấy.
15:15Không sao đâu.
15:16Nếu chút thương tích của thiếp có thể dẹp yên chuyện này,
15:18thì cũng đáng lắm.
15:20Thiếp nhìn hoàng đế lớn lên từ nhỏ,
15:22nên hiểu tính cách của hắn.
15:24Nếu hôm nay không làm như vậy,
15:25hắn sẽ không dễ dàng tha cho lệ hoa và dương gia đâu.
15:29Giả la,
15:30nàng vì dương gia thực sự hy sinh quá nhiều rồi,
15:33là ta nợ nàng.
15:35Giữa phu thê,
15:36không có chuyện nợ nần.
15:40Không có gì để xem hết.
15:42Đi thôi vào điên, đi thôi.
15:44Đúng rồi đại lang.
15:45Vừa rồi hoàng đế chịu chẳng vào cung,
15:47có làm khó cho chẳng không?
15:50Hoàng đế đã phát hiện chúng ta giấu số vẳng đó.
15:53Hắn cố tình tỏ hỏi ta.
15:56Xem ra,
15:57chuyện hôm nay chỉ mới là bắt đầu thôi.
15:59Chúng ta phải mau chóng tính toán.
16:02Chúng ta về thôi.
16:15Đại Tư Mã xin dừng bước.
16:19Công công,
16:20thuyền hơi bẩm báo với bệ hạ.
16:22Dương Kiên có việc cầu kiến.
16:24Xin Đại Tư Mã chờ một chút.
16:34Đại Tư Mã,
16:35bệ hạ cho mời.
16:42Bệ hạ,
16:43bệ hạ,
16:46bệ hạ.
16:51Thần Dương Kiên,
16:52tham kiến bệ hạ.
16:58Đứng dậy đi.
16:59Tạ ơn bệ hạ.
17:03Lần này thần đến đây
17:04là để xin bệ hạ cho thần đến
17:06cai quản Bạc Châu.
17:11Cai quản?
17:13Tại sao?
17:19Có phải ngươi đang muốn thăm dò chấm xem
17:21chấm có giữ lại ngươi không?
17:23Thần không dám.
17:24Thần thật sự muốn đến nơi đó.
17:28Không đúng.
17:30Dương Kiên,
17:32ngươi đang muốn ép chấm hay sao?
17:33Chấm nâng đỡ ngươi để ngươi ở lại phò tá chấm.
17:36Sao suốt ngày ngươi cứ gây chuyện vậy?
17:39Tiểu nữ lệ hoa mạo phạm bệ hạ.
17:42Giờ ơn bệ hạ sậm lượng
17:43đã không tính toán với nó.
17:46Thần thân là thần tử.
17:47Đáng lẽ nên phải tự kiểm điểm mình.
17:49Nên thần xin đến cai quản Bạc Châu
17:51là để tạ tội.
17:57Ngươi có biết chấm ghét nhất là loại người nào không?
18:03Chính là loại cứ tự cho mình là đúng.
18:05Tự cho mình thanh cao như ngươi.
18:08Chấm đã đồng ý tha cho các ngươi.
18:10Thì các ngươi hãy tự liệu
18:11mà hành xử an phận thủ thường.
18:13Lần này lại đòi đi Bạc Châu.
18:16Sao?
18:17Ngươi định chứng minh là
18:18nếu trong chiều không có ngươi
18:20chấm sẽ không làm được gì sao?
18:22Không cần chứng minh.
18:24Trong chiều có rất nhiều nhân tài.
18:26Có thần hay không cũng không khác gì.
18:29Hơn nữa,
18:30Dương Kiên với bệ hạ
18:31tuyệt không hài lòng,
18:32không dám có suy nghĩ khác.
18:34Lần này quyết định đến Bạc Châu
18:35đúng là để tạ tội.
18:37Mong bệ hạ ân chuẩn
18:39nếu không lòng thần bất an.
18:42Ngươi...
18:43Ngươi...
18:45Ngươi muốn làm chấm tức chết hay sao?
18:49Dương Kiên không giỏi ăn nói
18:50hay vô ý khiến cho bệ hạ tức giận.
18:53Nếu đến Bạc Châu,
18:54bệ hạ sẽ không cần phải nghe
18:56những lời ngu mụi của thần nữa.
18:58Mong bệ hạ ân chuẩn.
19:00Được, được.
19:03Bạc Châu đúng không?
19:04Vùng đất khô cằn đúng không?
19:06Đúng vậy.
19:11Được.
19:12Chấm tọa nguyện cho ngươi.
19:13Tạ ơn bệ hạ.
19:15Ngươi, ngươi...
19:21Bệ hạ, bệ hạ.
19:25Bệ hạ.
19:28Khánh nói xem Dương Kiên làm vậy là có ý gì?
19:30Chấm không bắt ép hắn đi.
19:31Nhưng hắn lại tự xin đi.
19:33Thả tới Bạc Châu chịu khổ
19:34cũng không muốn đổi lại trường an.
19:36Vì sao hắn lại làm vậy?
19:37Muốn uy hiếp chấm sao?
19:38Có phải không?
19:39Hắn nghĩ thiếu hắn
19:40chấm không làm được gì hả?
19:41Bây giờ cứ để hắn cút đi thật xa.
19:43Chấm không phải nhìn thấy đỡ phiền phức.
19:45Tuyệt đối không được đâu bệ hạ.
19:50Chuyện số vàng bị giấu
19:52vẫn chưa điều tra được.
19:53Để Dương Kiên đi như vậy là
19:54thả hồ về rừng
19:55muốn điều tra lại
19:56chuyện số vàng bị giấu khó như lên trời.
20:00Chấm đã 5 lần
20:01bền được thăm dò Dương Kiên rồi.
20:03Nhưng hắn không biết gì cả.
20:07Khánh phái người theo dõi Dương ra
20:09cũng mấy tháng rồi.
20:10Có thu hoạch gì không?
20:14Không có thu hoạch gì.
20:16Không phải rõ rồi sao?
20:17Dương Kiên thực sự không biết gì hết.
20:20Vậy sao còn phải giữ
20:21một người không biết điều như vậy
20:22lượn lờ trước mặt chấm?
20:25Bệ hạ
20:26xin người hãy cân nhắc lại.
20:29Được rồi.
20:31Ý Chấm đã quyết.
20:33Chuyền ý chỉ của Chấm
20:35lệnh cho Dương Kiên
20:36làm tổng quản Bạc Châu.
20:38Vâng.
21:04Thiếp ném không giỏi bằng chàng.
21:06Có muốn ta dạy nàng không?
21:08Mời chỉ giáo.
21:14Chọn đá thì phải chọn những viên
21:16có kích thước nhỏ một chút.
21:18Khi dùng lực phải nhớ là không được quá mạnh.
21:20Phải thật nhẹ nhàng.
21:27Nhớ thả lầm.
21:37Thì ra, phần lực rất quan trọng.
21:40Không được dùng lực quá mạnh.
21:41Lúc nãy ta dùng lực đúng là hơi mạnh.
21:47Có những lúc
21:49dùng lực quá mạnh
21:50sẽ bị cuột lại.
21:53Con người
21:54phải học cách thả lầm.
21:56Nếu biết thả lầm
21:57có khi còn đi xa hơn.
21:59Vậy thì cứ thả lầm đi.
22:01Thiếp ủng hộ chàng.
22:03Nàng không trách ta.
22:04Tại sao phải trách chàng?
22:06Chỉ là những gì chàng có được hôm nay.
22:09Không phải ngày một ngày hai mà có.
22:11Nếu bây giờ chàng buông tay
22:13vậy không phải mọi nỗ lực trước đây
22:15đều dã chàng sao?
22:17Và không muốn nàng phải sống trong lo sợ nữa.
22:19Cho dù có dã chàng
22:20thì ta thấy cũng đáng.
22:23Thực sự chàng vì thiếp
22:24nên mới đi Bạc Châu xong.
22:26Ta không muốn thấy nàng chịu ấm ức.
22:29Ta biết lòng tự tôn của nàng rất cao.
22:32Chuyện đêm đó
22:32đã để lại vết xẹo trong lòng nàng.
22:35Chỉ cần vẫn còn ở lại Trường An
22:37chỉ cần nàng nghe đến hai chữ Hoàng đế
22:39thì vết thương đó khó mà lành nổi.
22:41Ta không muốn vì tiền đổ của ta
22:43mà nàng phải chịu những ớt ức
22:44không thể nào chịu được đó.
22:46Làm gì có ớt ức?
22:47Hắn là Hoàng đế
22:48thiếp là thần dân
22:49dập đầu trước mặt hắn vài cái
22:50thì có là gì đâu.
22:54Nàng càng nói như vậy
22:55ta lại càng thấy nàng khó chịu.
22:58Ta rất đau lòng
22:59cũng rất ánh náy.
23:01Đến người thân nhất bên cạnh ta
23:03cũng không bảo vệ được.
23:05Chàng đã làm tốt lắm rồi.
23:07Thiếp chỉ sợ
23:08chàng mệt mỏi thôi.
23:10Nếu chàng thấy mệt rồi
23:11thì chúng ta rời khỏi nơi này
23:12đến nơi khác để nghỉ ngơi một thời gian.
23:16Thật ra có lúc
23:17thiếp cũng rất nhớ
23:18những tháng ngày chúng ta
23:19ở Định Châu.
23:22nhưng mà nàng phải biết
23:23nơi chúng ta đi lần này
23:24còn cực khổ hơn Định Châu
23:25rất nhiều.
23:28Đi đâu cũng không sao
23:29ta không sợ khổ
23:30chỉ cần có chàng bên cạnh
23:32nhưng ta thì không
23:35thì khi nàng ở nơi an toàn
23:37ta mới yên tâm
23:40còn nói đùa được
23:41xem ra
23:42tâm trạng tốt lên rồi
23:45nhìn thấy nàng cười
23:46ta có giận
23:47cũng nguôi hết.
23:49Vậy
23:50Hoàng đế có ý kiến gì
23:51về chuyện chàng xin đi không?
23:54Hắn đồng ý rồi.
23:57Vậy chúng ta đi rồi
23:59các huynh đệ phải làm sao?
24:00Hoàng đế chỉ muốn đối phó ta
24:02sẽ không làm khó họ đâu.
24:04Đừng nếu sợ chàng đi
24:05thì phải giải thích với họ chứ
24:07họ lo lắng cho chàng lắm.
24:16Hai người sắp phải đi thật sao?
24:18Thánh chỉ cũng lĩnh rồi
24:19còn giả được sao?
24:21À thật sự hết cách với hai người.
24:24Cao đại ca
24:25cũng đâu phải là lần đầu
24:27huynh nên quen dần đi
24:28sao vẫn còn thấy cảm thương như vậy?
24:33Không ngờ
24:34mụi lại nói nhẹ nhàng như vậy
24:35mụi tưởng ai cũng không có
24:36lương tâm như hai người sao?
24:39Bởi vì đây là lần thứ hai
24:40nên mới khiến lọc người khó chịu
24:42tên Hoàng đế này với tiên Hoàng
24:44đúng là cha con.
24:46Không được nói như vậy
24:48bọn họ cũng sắp phải đi rồi
24:50huynh đừng có gây thêm chuyện nữa
24:52rồi rồi ta không nói nữa
24:57ta chỉ tức giận quá mà thôi
24:59để nói xem hết lần này
25:01đến lần khác
25:01ép người ta rời khỏi Trường An
25:03một lọc một dạ trung thành với hắn
25:04nhưng rồi sao
25:05ngược lại còn bị xem là
25:07có mưu đổ
25:10huynh đừng có uống nữa
25:12uống quá chén
25:12lại thành khẩu xuất huộng ngôn
25:15chuyện trong triều đình
25:16vốn dĩ không phải vậy sao?
25:17hai người cứ rời đi lánh nạn cũng tốt
25:19cao đại ca
25:20đệ và giả la đều cho rằng
25:23trước mắt rời khỏi Trường An
25:24vân du tứ hải cho thoải mái
25:26sống những tháng ngày tiêu giao tự tại
25:29cũng không phải là không thể
25:30huynh đừng lo lắng quá
25:31được rồi được rồi
25:32ta không lo lắng nữa được chưa
25:34ta chỉ thấy không đáng cho hai người
25:36vậy mà hai người lại nói thành lỗi của ta
25:38đến rượu cũng không cho ta uống nữa
25:41uống đi uống đi
25:42đợi huynh uống xong
25:43ta sẽ không miệng của huynh lại sau
25:45được chưa
25:54dương huynh đệ
25:55sao hôm nay không thấy đệ lên tiếng gì hết
25:57không có gì
25:58đột nhiên thấy không còn ý nghĩa nữa thôi
26:00cái gì không còn ý nghĩa
26:02cái gì cũng không có
26:04các người nói xem
26:06dương đại ca đã ngồi vững vị trí đại tư mã rồi
26:09mà chỉ vì chọc giận hoàng đế
26:11liền bị đẩy đi chỗ khác
26:15mọi cố gắng trước đây
26:17đều đổ sông đổ biển
26:21chuyện này
26:21khiến chúng ta làm sao có tinh thần
26:23bán mạng cho hoàng đế nữa
26:24vì trí hướng trong lòng
26:25không được sao
26:45tới đây tới đây
26:46xem cái này đi xem đi
26:59đại thầu
26:59đây chính là nơi cẳng củi mà tẩu nói sang
27:02đệ thấy nơi này sắp đuổi kịp trường an rồi
27:04trước đây ta nghe nói
27:06bạc trâu vốn hay ngập đụt
27:08ta từng nơi này khó mà phát triển
27:10thật không ngờ
27:11đến đây lại thấy phồn vinh như vậy
27:14chỉ hết nạn lũ lụt rồi
27:15tiến hành cải cách thêm chút nữa tự nhiên sẽ phát triển tốt thôi
27:19hình như
27:20chẳng hiểu nơi này rất rõ
27:22vậy cũng không đúng
27:23hồi trước phản thứ xử
27:25có đến trường an cũng có trao đổi với ta
27:27nếu không ta sẽ không chủ động xin đến cai quản bạc trâu
27:32xem ra đại lang nhà ta đã tính toán hết rồi
27:34vậy mà còn giấu bọn ta đến giờ
27:36bây giờ bạc trâu đã thay đổi nhiều như vậy
27:38cũng là nhờ vào công lao dương tổng quản đây
27:42sau khi xương kiên đến bạc trâu
27:44vũ văn vân càng thêm hoang dâm bô độ
27:47rớt sức ăn chơi
27:49ngày đêm hoan lạc
27:50dùng hết tiền trong quốc hố
27:52để xây dựng cung điện
27:53sự xa hoa mỹ lệ đó
27:55khiến người người oán thán
27:57hơn thế nữa
27:58hắn còn kêu các triều thần đến
28:00để cùng hắn cả ngày chìm đắm trong tử sắc
28:02cả triều đình không ngừng trụ lạc
28:06hoàng đế cả ngày hưởng lạc không mảng chính sự
28:10hắn đã không còn là văn vân mà ta từng biết nữa rồi
28:13hiện giờ tam hậu được đắc dùng
28:15vị trí chính cung hoàng hậu của ta nguy cơ trùng trùng
28:19dù bây giờ quyền nuôi dưỡng siển nhi nằm trong tay ta
28:22nhưng siển nhi vẫn còn nhỏ
28:24tương lai vẫn còn nhiều thay đổi
28:28nàng không muốn nhìn chấm sao
28:30được chấm sẽ tội nguyện cho nàng
28:32chấm sẽ ban cho nàng cái chết
28:33nàng chết rồi thì không cần gặp chấm nữa
28:37đau ở đây
28:38nàng muốn chấm giúp nàng
28:40hay là tự mình kết liễu
28:44ta không thể để cho người tủy ý chém xiết
28:47mà không có chút phản kháng
28:48ta phải tự nắm vững vận mệnh trong tay mình
28:51ta phải thay đổi bản thân
28:54nếu siển nhi nhanh chóng lên ngôi hoàng đế
28:59Thái Linh
29:01Hoàng hậu
29:03ta muốn ngươi giúp ta một chuyện
29:04Hoàng hậu cứ việc giao phó
29:07ta muốn ngươi âm thầm loan tin
29:09đem chuyện hoàng đế hoang dâm vô độ
29:11nói với triều thần
29:13Hoàng hậu
29:14sao phải làm vậy
29:15nếu tin này bị truyền ra ngoài
29:17triều đình ác sẽ đại loạn
29:21điều ta muốn chính là kết quả này
29:23chỉ có như vậy thì
29:24ta mới mượn được thế lực của quần thần
29:26ép hoàng đế
29:28đường hôi cho siển nhi
29:30từ đó
29:30ngươi và ta
29:31không cần phải nhìn sắc mặt người khác nữa
29:45Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:10Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:14Được thôi
30:15vậy ngay bây giờ đi
30:20Thật đúng là một đôi thần tiên mà
30:22Đúng rồi
30:23Xin hỏi hai vị thần tiên còn nhớ người bạn cũ của hai người không
30:26Người bạn cũ nào
30:28Cao Đại Ca và Dương Tố Đại Ca đến rồi
30:30Thật sao
30:32Vậy sao còn không dẫn ta đi gặp
30:42Hâm Lan
30:44Bọn họ hay lên núi lắm sao
30:47Cũng không hẳn vậy
30:48Thường thì xử lý xong công vụ họ mới đi
30:52Lửa ai chứ
30:54Bọn họ ở đây tiêu diêu tự tại
30:56Trong khi chúng ta ở Trường An thì phải chịu cực khổ
30:58Ai khổ ai cực vậy
31:01Dương Đại Ca
31:02Đương nhiên là bọn ta chịu cực chịu khổ rồi
31:06Đệ nhìn hai người đi
31:07Mấy năm rồi không gặp
31:08Mà vẫn còn trẻ chung như vậy
31:11Đâu có như ta
31:12Ngày nào cũng phải lo lắng nên xả hết rồi
31:15Đừng tức giận
31:16Tức giận hại thân đấy
31:17Mời ngồi
31:22Mấy năm không gặp
31:23Hình như Cao Đại Ca ôm cả một bụng tức thì phải
31:26Còn phải nói
31:28Mấy năm rồi không gặp nhau
31:29Bên cạnh ta đến cả một người nói chuyện cũng không có
31:32Cho nên ta đem hết út ức tích trong bụng để dành cho hai người đây
31:38Xem ra là lỗi của chúng ta rồi
31:40Vẫn còn cười được à
31:42Trời cũng sắp sập xuống rồi đấy
31:45Được rồi
31:45Vậy Huynh nói cho bọn ta nghe
31:47Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
31:49Còn không phải là do hoàng đế sao
31:51Giờ hắn khiến cho cả triều đình đều tối tăm mù mịt
31:54Muốn phạt thề phạt
31:55Kẻ gian hoành hành
31:56Quân thần xa xỉ
31:57Thối nát vô độ
31:58Đám lão thần trong triều
32:00Bao gồm cả phụ thân ta
32:01Cũng không chịu nổi nữa
32:02Cứ liên tục dân tấu
32:04Nhưng không khuyên được
32:05Nên đảnh cáo lão về quê
32:13Mọi người nói gì đi chứ
32:15Cao đại ca
32:16Có nói gì bây giờ nữa
32:18Bọn đệ có thể làm gì bây giờ
32:20Giờ chẳng phải
32:21Đến tìm hai người nghĩ cách sao
32:23Làm sao để cuộc diện này không tiếp tục
32:25Không chuyển biến xấu đi
32:27Đại tru này đã nát từ trên xuống dưới
32:29Căn bản là không biết phải bắt đầu từ đâu
32:31Đúng vậy
32:32Đã thối nát lắm rồi
32:34Ta nghe nói
32:35Tử tuyển cũng đã bị bắt quốc chiếm đắm
32:38Nếu bọn họ mà tấn công qua đây
32:40Chắc đại tru sẽ gặp đại nạn
32:42Vận nước nguy to rồi
32:45Con người có số
32:46Quốc gia cũng có quốc mệnh
32:48Nếu như hoàng đế đương triều
32:49Cứ lơ là việc triều chính
32:50Thì ai mà ngăn nổi hắn chứ
32:53Đưng mà
32:53Chúng ta cũng không thể trơ mắt
32:56Nhìn đại tru bị hủy hoại
32:57Phải nghĩ ra cách nào đó
33:02Trọng bệnh cần phải có thuốc mạnh
33:04Giữa thời thế loạn lạc này
33:05Chuyện nước hương vong cũng là khó tránh
33:09Nếu nước tể năm đó lớn mạnh hơn đại tru gấp nhiều lần
33:12Nhưng cũng bị ta tiêu diệt
33:13Nếu đại tru đã thối nát
33:15Thì chẳng thuốc nào cứu nổi
33:17Thả rằng cứ như vậy
33:18Đồ nát rồi dựng lại
33:24Ta thấy độc cô Huynh cũng không phải không có lý
33:26Nếu đại tru đã hết thuốc chữa rồi
33:28Vậy thời thế tạo ách hùng
33:29Lẽ ra phải có người đứng lên để cứu bách tính khỏi biển khổ
33:34Nhị đệ à
33:35Điệm vụ to lớn
33:36Đại trượng phu nên đương đầu với khó khăn
33:40Mọi người
33:41Thấy có lý không?
33:42Có lý không?
33:44Ta cũng tán thành
33:46Trước giờ ta luôn nghe Dương Đại ca và Cao Đại ca phân phó
33:50Nếu có ngày đó thật thì
33:51Nhất định Dương Tố cũng góp sức
33:54Vì đại tru vì bách tính thiên hạ
33:56Máu chảy đầu rơi cũng quyết không tử
33:59Đúng vậy đại ca
34:00Đệ cũng ủng hộ Huynh
34:02Loại quân vương vô đạo như vậy có tư cách gì để trị vì thiên hạ?
34:05Đại ca
34:06Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?
34:11Bây giờ thời cơ vẫn chưa đến
34:13Đầu tiên phải nắm cho sỏ
34:15Hiện giờ ở Trường An vị Đại Thần nào đang nắm quyền
34:18Đặc biệt là những Đại Thần đang nắm binh quyền trong tay
34:21Cho dù chúng ta có tự nhận mình là người của chính nghĩa
34:24Nhưng chắc gì bọn họ đã nghĩ vậy
34:26Hơn nữa cũng không thể xem nhẹ binh quyền trong tay họ được
34:30Đúng vậy
34:31Kế hoạch hiện giờ là phải về Trường An xem tình hình cụ thể
34:34Để tính kế sau này
34:38Bây giờ tử tuyển đang nguy kịch đúng không?
34:41Đây có lẽ chính là một cơ hội
34:49Hai vị tướng quân xin dừng bước
34:51Ngươi tránh ra
34:52Cao tướng quân
34:52Hoàng đế đang nghỉ ngơi ở bên trong
34:54Ban ngày ban mặt mà ngủ gì chứ?
34:56Trời sắp sập rồi
34:57Nước sắp diệt rồi mà Hoàng đế còn ngủ sao?
34:59Vương Hạc
34:59Ngươi mau đi thông báo nói gấp lắm rồi
35:01Dương đại ca
35:02Hoàng đế thực sự đã sẵn
35:03Cho dù ai đến thì cũng không gặp
35:05Ý ngươi là sao?
35:07Nếu ngươi không tránh ra
35:08Bọn ta sẽ xông vào đấy
35:09Cao tướng quân
35:10Ngài không biết hậu quả của việc tự tiện xông vào sao?
35:13Tránh ra
35:16Ai đấy?
35:17Gám to tiếng bên ngoài hả?
35:20Bẩm bệ hả?
35:21Hai vị tướng quân cao cảnh và dương tố xin cầu kiến
35:23Đã bị thị vệ chặn lại ngoài cửa rồi ạ
35:25Không gặp không gặp
35:29Ôi
35:29Buồn ngủ quá
35:31Hai tên này đúng là to gan tẩy trời
35:33Lại dám lớn tiếng ngay trước tẩm cung
35:36Đúng vậy
35:37Cũng đâu phải là chuyện lớn gì tẩy trời đâu
35:40Không sợ bệ hạ chặt đầu bọn chúng sao?
35:42Bệ hạ
35:43Mặc kệ họ đi
35:44Chúng ta ngủ tiếp đi
35:51Ngươi còn dám động thủ với ta sao?
35:53Cao tướng quân
35:54Đừng ép ta ra tay
35:56Động thủ trước cửa tẩm cung
35:57Hoàng đế mà điều tra đến cùng
35:59Thì ngài cũng không gánh nổi đâu
36:00Ta sẽ không để hai người làm thằng mệnh ở đây đâu
36:03Bương hạng ngươi mau cất đau đi
36:05Cãi gì mà cãi, cãi gì mà cãi
36:08Đốn tiếng ở đây làm gì?
36:10Thăm đến bệ hạ
36:12Bệ hạ
36:12Trời sắp sập đến nơi rồi
36:14Tử tuyển đang nguy kịch
36:15Khẩn xin bệ hạ phái viện binh tới
36:18Sao lại là chuyện ánh trận vậy?
36:20Mấy tên võ tướng các ngươi sao cứ thích chém chém giết giết vậy?
36:22Bệ hạ
36:23Nếu cứ để mặc tử tuyển không lo
36:25Thì khác nào cúi đầu trước bác quốc
36:27Sau này làm sao trị quốc?
36:29Sao ăn nói viết liệt tổ liệt tông?
36:31Giang sơn này là do tổ tông chúng ta vất vả lắm mới gây sự nên
36:34Không thể cứ vậy buông tay được
36:36Đúng thưa bệ hạ
36:37Nếu từ bỏ tiểu tuyển
36:39Thì cũng đồng nghĩa từ bỏ căn cứ địa quan trọng ở phía Bắc
36:42Nếu vậy bác quốc sẽ dễ dàng tiến vào phía Nam
36:44Đến lúc đó không chỉ là mất đi mỗi tiểu tuyển
36:46Mà là cả một vùng lãnh thổ rộng lớn thưa bệ hạ
36:51Đứng lên đứng lên đi
36:54Hai năm này Bắc quốc dình dập chúng ta như hổ đói dịnh mồi
36:58Vậy cao tướng quân
36:59Thấm lĩnh của lần xuất trinh này đang ở đâu?
37:03Bẩm bệ hạ
37:04Thần cho rằng trận này liên quan đến tôn nghiêm của đại tru
37:07Không thắng không được
37:08Nên thần tiến cử
37:09Dương Kiên làm chủ xoáy
37:10Lĩnh binh thảo phạt Bắc quốc
37:12Sao lại là Dương Kiên chứ?
37:14Đại tru ta không còn ai dùng được nữa sao?
37:17Bệ hạ
37:18Dương Kiên đã nhiều lần sao chiến với Bắc quốc
37:20Nếu ngày ấy là chủ xoáy sẽ nắm chắc 8-9 phần
37:23Hắn
37:29Hai người tiến cử hắn với ta
37:31Các người có ý đồ gì?
37:34Bẩm bệ hạ
37:35Thần không có ý gì hết
37:36Chỉ là vì trận này bắt buộc phải thắng
37:38Nên mới tiến cử người thích hợp mà thôi
37:43Bệ hạ
37:46Bệ hạ
37:47Bệ hạ
37:51Bệ hạ
37:51Cao Tứng Quân và Dương Tứng Quân đã từ bỏ cơ hội kiến công lập nghiệp của mình
37:55Thay vào đó lại đề cử người khác
37:57Chứng minh bọn họ một lòng trung thành với đại tru với bệ hạ
38:00Nếu đại tru ta quyết định xuất trinh
38:02Thần cũng cho rằng
38:03Dương Kiên là sự lựa chọn thích hợp nhất
38:06Chúng thần cũng cho rằng Dương Kiên thích hợp nhất
38:12Được rồi
38:13Nếu như Triệu Thái Bốc
38:15Hai vị tướng quân
38:16Và mấy vị thân vương đều tán đồng để Dương Kiên xuất trinh
38:20Thì để hắn đi đi
38:22Tạ ơn bệ hạ
38:37Tên Triệu Việt này sao lại đột nhiên ủng hộ Dương Kiên xuất trinh chứ
38:41Với sự hiểu biết của ta về hắn
38:43Chắc là có ý đổi gì đó rồi
38:45Hắn mà dám làm gì
38:46Ta sẽ không tha cho hắn
38:49Cứ bình tĩnh quan sát đi
39:10Chiếu chỉ đến rồi
39:11Hoàng đế đồng ý cho đệ rồi
39:16Tốt quá rồi
39:17Đệ cũng muốn xuất trinh với đại ca
39:19Con cũng muốn đi nhất định phải đánh cho bác quốc cút khỏi đại chung
39:23Sao lại quyết định nhanh vậy
39:24Với tính cách của Hoàng đế
39:26Sợ là không nhanh chóng đồng ý để đại lang đi như vậy
39:29Bụi đang lo lắng chuyện gì
39:30Bây giờ chiến sự cấp bách
39:32Hoàng đế cũng không ngốc
39:33Đương nhiên phải biết quyết định sớm
39:34Nếu là cấp bách như vậy thật
39:36Thì Hoàng đế cũng sẽ không đợi lúc này mới xuất trinh
39:39Đúng rồi
39:39Ta nghe nói đám Triệu Việt vốn phản đối chuyện xuất trinh đánh bác quốc
39:43Nhưng khi vừa nghe Cao Cảnh và Dương Tố tiến cử đại lang
39:46Thì lại ủng hộ đại lang xuất trinh
39:47Vấn đề này từ Triệu Việt mà ra
39:49Trước đây Triệu Việt luôn coi chẳng là kẻ thù
39:51Sao lại đột nhiên đồng ý dùng chẳng
39:53Chắc là có ý đổi gì đó
39:56Đại lang
39:57Phải suy nghĩ cho kỹ
40:02Không sao
40:03Ta cứ tùy cơ ứng biến là được
40:31Lần này trở về
40:32Một khi bắt đầu lôi kéo tướng sĩ Triệu Thần
40:34Thì sẽ không còn đường quay đầu
40:36Chàng nghĩ kỹ chưa
40:39Dưới tay hắn
40:40Đại Chu
40:41Càng ngày càng thêm thối nát
40:42Bách tính lầm than
40:45Là hắn đã phụ bách tính trong thiên hạ
40:48Ta nghĩ kỹ lắm rồi
40:50Muốn làm chút gì đó cho bách tính
40:53Thì trong tay phải có chút quyền lực
40:55Đừng thiếp lo là Lệ Hoa
40:58Cho dù nó có thất vọng
41:00Tụt cùng với Văn Vân đi nữa
41:01Đừng hắn cũng là phu quân của nó
41:04Thiếp sợ nó không chịu nổi
41:06Văn Vân hiện giờ
41:08Là tên hoang dâm vô độ
41:11Hắn không quan tâm gì đến tình nghĩa với Lệ Hoa nữa
41:15Cho nên
41:17Chỉ cần nghĩ đến cuộc sống
41:18Đang trong dầu sôi lửa bỏng của bách tính
41:20Thì ta lại càng quyết tâm hơn
41:27Giả la
41:29Giờ nước nhà đang hoạn nạn
41:31Chúng ta không thể lơ lạ
41:34Phải mưu cầu cho bách tính
41:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận