Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 giờ trước
Tập 19 - Khuynh Thành Tuyết (Lồng tiếng)_DV Đổng Khiết, Đỗ Thuần, Hà Thịnh Minh

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:26Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:48Bộ phim Quynh Thành Tuyết
02:02Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:19Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:33Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:17Cảnh Trân, cô đừng giận cổ nữa
03:19Bộ dân nhà ta cũng như ta
03:21Rất là khờ
03:22Cổ khờ hả
03:25Nè, cô có khờ không
03:27Cảnh Trân à, mày đã nói với con rồi đừng xin sự nữa
03:32Trong ngôi nhà này
03:34Đúng là có người khờ
03:35Nhưng tuyệt đối không phải cô ta
03:37Cô ta thông minh lắm luôn
03:39Cô ta còn biết
03:40Hàng Cảnh Trân
03:45Cô nói coi, có phải Hàng Cảnh Trân khi bị bệnh không
03:48Nói tôi ngủ, nói tôi khờ đều là cô ta
03:51Lúc thì bỉa mai chăm chọc
03:52Nói tôi thông minh
03:54Cô còn xem lời nói của cô ta là thật sao
03:57Đúng rồi, tôi phải đề phòng cô ta
03:59Chứ ai biết cô ta còn có ý đồ xấu gì nữa không
04:02Cô nên vui mừng
04:03Vui mừng vì cô ta không phải tiểu thư nhà cô
04:05Nếu không
04:06Nói cũng phải
04:08Nè, vậy cô tính làm sao
04:10Cô ta là em chồng của cô đó
04:13Vậy tôi cũng phải chịu
04:14Diễn kịch mà thôi
04:19Diễn kịch với mẹ của Cảnh Phong
04:20Diễn kịch với Cảnh Trân
04:23Gương mặt cười này
04:24Phải diễn suốt đời
04:29Chỉ sợ cuối cùng
04:30Ngay cả bản thân cũng không thể phân biệt thật giả
04:42Cô ta là thật hay giả đi
04:43Cái gì mà thật giả
04:46Bội dân đó
04:48Rốt cuộc là thật sự không biết hay là giả vô không biết
04:50Thật sự tốt với văn gia nguyên hay là giả nhân giả nghĩa để bảo vệ văn gia nguyên
04:55Theo mẹ thấy là thật đó
04:58Hả
04:59Thật sự còn có người ngu vậy sao
05:01Thật ra cổ không ngu như vậy đâu
05:04Mà là cổ quá bình tĩnh
05:06Với hàng Cảnh Phong
05:08Với con nhà đầu đó
05:09Với nhân tính đều quá bình tĩnh
05:11Cho nên cổ mới ngu
05:15Trời ơi
05:16Lời nói của lão Tổ Tông không bao giờ sai
05:19Không thể có lòng hại người
05:21Nhưng mà không thể nào
05:23Không đề phòng người khác
05:24Con nhớ nha
05:26
05:27Còn chuyện này nữa
05:28Con đừng có xem vào chuyện này nha
05:31Một là không cần ra mặt cho cổ
05:33Hai là đừng để caca của con phải khó xử
05:37Chủ yếu là vì nguyên nhân này thì phải
05:38Chính là bảo vệ caca
05:40Con cũng phải bảo vệ cổ
05:41Tại vì lỡ như cha con mà biết được chuyện này
05:43Ông sẽ mất hết thể diện
05:45Chẳng phải trước đây bản thân cha cũng vậy sao
05:47Trời ơi cô đang nói cái gì vậy
05:49
05:50Đây là chuyện mẹ chỉ nói riêng với con
05:51Sao con có thể nói ra
05:53Vậy sao này con không nói nữa
05:55Con có biết là
05:56Không dễ gì mới đợi được từ lôi kia nói muốn đi
05:58Đầu ốc của cha con mới tỉnh táo được một chút
06:00Đừng nhắc đến chuyện nhận nghĩa tử nữa nha
06:03Đúng rồi
06:04Bây giờ từ hận kia cũng không tới sưởng theo học nghề nữa
06:07Vậy thì tốt quá
06:08Cha con cũng hiểu rõ sự tình rồi
06:10Cho nên mẹ nói cho con biết
06:11Con đừng có gây sóng gió nữa
06:13Để cho cha con phải giận ca ca con
06:15Nó là ca ca ruột của con đó
06:18Ôi
06:18Tốt nhiên con sẽ bảo vệ ca ca
06:20Từ hận kia là cái thái gì chứ
06:22Hắn cút đi càng xa càng tốt
06:28Lão gia
06:28A hận đang điều tra số tan vật mất tích
06:30Ông thấy tôi có nên
06:32
06:33Không cần
06:35Chuyện này tự ta sẽ xử lý
06:38
06:38Nhưng mà
06:40Hàng lão gia tôi
06:41Anh nói để ta xử lý rồi
06:47Sư phụ
06:48Dạ
06:48
06:50Máy sắp giả thô này
06:51Sao không có ghi chép vậy
06:52
06:53Đúng là không có hả
06:55Tại sao chứ
06:57
06:58Chính là không có đó
07:00Ông nói vậy là sao
07:01Hả
07:02Nếu tất cả giả dốc
07:03Đều không ghi chép rõ ràng
07:04Vậy nhà kho dùng đấy làm gì
07:05Vậy có thể là
07:06Nguyên liệu dự phòng của gian gia
07:08Vậy nguyên liệu dự phòng của gian gia
07:09Khỏi phải ghi chép sao
07:10Nếu không ghi chép rõ ràng
07:11Đầu ra của máy sắp giả này
07:12Làm sao kiểm soát nguồn hàng được
07:14
07:14Cái đó
07:15Cái đó
07:16Chuyện này
07:17Chuyện này là gì
07:19À
07:19Là từ tiên sinh
07:21Từ tiên sinh phụ trách đó
07:29Được
07:31Nếu như đã được nhập vào đây
07:32Đã để lâu như vậy
07:33Sao không đem ra ngoài phơi
07:35Máy sắp giả tốt như vậy
07:36Đều đã bị móc hết rồi
07:37Ê
07:37Cái này không có phơi được
07:38Phơi là sẽ bị ố liền
07:40Hàng chất lượng kém mà
07:41Nếu như không được dùng
07:42Cũng không được phơi
07:43Tại sao vẫn nhập chúng vậy
07:45Ai nhập vậy
07:45Ờ cái này
07:46Nhà của cậu
07:47
07:48Cha cậu
07:50Mau lên mau lên
07:50Lấy giải qua đây cho tôi đi xin
07:52Cậu nhìn đi
07:54Thị trường hàng theo
07:56Hàng ngày mỗi nghệ nhân theo
07:58Họ cần bao nhiêu giải theo
08:01Chỉ riêng giải thô
08:02Để sử dụng hàng quý
08:04Cũng có thể trải khắp tô châu rồi
08:06Vậy thì tại sao vẫn còn hàng tô
08:08À
08:09Chất liệu kém
08:10Chỉ có thể trở thành hàng tô
08:11Vậy tại sao vẫn nhập hàng chứ
08:13Dù sao cũng phải có hàng thô để tập theo chứ
08:16Vậy sửng theo gian da
08:17Có sản phẩm tập theo không
08:19Ê
08:21Tấm này theo nhìn được lắm
08:22Đa tạ
08:24Tay nghề càng ngày càng tốt rồi
08:26Cố lên nha
08:27Dạ
08:28Nhất định sẽ thành nghề
08:31Công nhân ở nhà kho nói với tôi
08:32Máy sắp giải này được nhập dưới danh nghĩa gian da
08:36Theo lễ thường gian da họ sẽ không mua giải thô
08:38Sản phẩm gian da đều là ngự phẩm
08:40Ngự phẩm thì cần phải giải mình tới chất lượng tốt
08:42Sao có thể
08:43
08:45Ta nghe mấy chủ tiệm đều nói gần đây
08:47Cậu đang kiểm tra sổ sách
08:48Không phải kiểm tra
08:50Mà là tìm hiểu
08:50Muốn tìm hiểu gì chứ
08:52Tất cả
08:53Tin ta đi
08:54Cậu sẽ không muốn tìm hiểu đâu
08:56Nhưng tôi muốn
09:03Được rồi cậu hỏi đi
09:05Ta sẽ cho cậu hiểu
09:09Thứ nhất
09:10Ngành theo tô châu giống là gian da đứng đầu
09:13Nhưng chỉ thiếu sổ sách của sửng theo gian da
09:15Cũng có nghĩa là
09:17Không có sổ sách
09:19Bản thân cậu cũng đã nói
09:21Gian da cung cấp ngự phẩm phục vụ triều đình
09:23Còn có lời lỗ sao
09:24Cho dù không có lời lỗ
09:26Cũng phải có xuất nhập khẩu chứ
09:28Thứ xuất đi là tay nghề
09:29Thứ nhập về là dinh dự
09:31Cái này có thể ghi vào sổ sách không
09:33Chỉ riêng tấm bản ngự ban kia
09:35Đã có giá trị như thế nào rồi
09:37Chỉ có thể ghi trên bài vị của tổ tổng thôi
09:39Vô giá đó
09:40Theo tôi được biết
09:43Sửng theo gian da
09:44Tôi cung cấp thượng dụng
09:46Nhưng trên thực tế
09:48Mua bán của ngành theo tô châu
09:49Và thị trường hàng theo khác
09:50Gian da cũng đã có tham dự
09:52Vậy cũng không được chia lợi nhuận hay sao
09:54Chàng trai trẻ ác
09:56Ta khuyên cậu đừng nên quỷ hoại thanh danh của lão tiền mối
09:59Tôi không có ý này
10:00Không có ý này
10:01Thì nói năng nên cẩn thận hơn
10:03Cái gì gọi là tham dự mua bán trong ngành theo
10:06Ông ta làm sao tham dự
10:11Tác phẩm theo của gian học gian không thể đem ra mua bán
10:15Với một bá tánh bình thường
10:16Có thể dùng đồ tôn quý như ở trong cung hay không
10:19Gian học gian là đại sư
10:21Là lãnh tụ trên mặt tinh thần của ngành theo
10:23Điều này cũng dù dạ
10:25Cũng không thể ghi chép vào sổ sách
10:31Vậy được
10:33Nếu là lãnh tụ trên mặt tinh thần
10:34Chiều chắc đến lượt hậu kỳ
10:35Các hậu theo thùa cũng không dành nhận ông ta
10:37Hợp đồng cũng không phải ông ta ký
10:38Điều này tôi cũng điều tra rồi
10:41Có thể nhận ra cậu đã tốn không ít công sức
10:46Sau đó dì hậu kỳ tranh thủ theo lông bào
10:49Cho nên có chút chuyện lạc giặc do ta phụ trách
10:52Sau đó ông ấy bị tống vào ngục
10:54Giang giao nguyên tuyên bố trước mọi người
10:56Mọi chuyện trong ngành theo đều do ta toàn quyền phụ trách
10:58Nếu như cậu đã điều tra
11:00Chắc là cậu cũng đã hiểu
11:05Tiếp theo đây
11:05Điều thứ tư
11:07Thứ năm thì sao
11:08Ta còn chiếm lợi ích gì của giang gia
11:11Hay là cậu nhận thấy giang gia nguyên còn chịu thiệt thòi gì
11:17Bây giờ để ta nói cho cậu biết
11:20Thứ nhất
11:21Nếu ta đã dám đặt cậu vào hạch tâm của ngành theo
11:24Thì không sợ cậu điều tra ra điểm khả nghi nào
11:28Thứ hai
11:29Cậu nên hiểu rõ
11:31Rất nhiều chuyện cậu đang điều tra
11:32Thật ra đều thông qua phụ thân của cậu
11:36Thứ ba
11:37Dần trăng đêm mùng một và đêm rằm khác nhau
11:39Nhưng đều là dần trăng
11:41Chỉ xem cậu ngước nhìn vào ngày nào
11:44Đừng tưởng là
11:45Đủ tháng mới là tháng
11:47Chỉ có chính nghĩa của cậu mới là chính nghĩa
11:50Đó đều do cậu tự nhận định mà thôi
11:52Tôi chỉ muốn có đáp án
11:53Không có đáp án
11:54Chỉ có kết quả
11:56Kết quả là giang gia bị tịch biên
11:58Giang gia Nguyên vẫn không lo cái ăn cái mặt được ai đó chiếu cố
12:01Kết quả là cha cậu xảy ra chút sai sót
12:03Nhưng cậu lại yên thân và được đào tạo
12:10Những nghệ nhân theo cậu nhìn thấy lúc nãy
12:13Họ đều là người mới dựa đến học nghệ
12:15Tác phẩm tập theo chỉ có thể nhìn chính diện
12:17Lật lại là không thể nhìn được
12:19Cũng chỉ có nghệ nhân theo lành nghệ
12:21Mới có thể sai khiến trước sau không được lựa chọn
12:24Đó cũng là ngựa phẩm
12:26Cậu phải học cách biết mặt hàng
12:28Học cách giám định ngựa phẩm
12:31Nhìn hai mặt có tác dụng gì chứ
12:32Đó đều là thứ không thể công khai
12:36Điều đó là điều chân thật nhất
12:41Điều chân thật là
12:43Mọi người đều được no bụng
12:44Mặt ẩm
12:45Sung túc
12:47Cho dù giang học giang còn sống
12:49Đây cũng là mong muốn của ông ấy
12:58Vào đi
13:04Nguyên Nguyên
13:05Đến rồi sao
13:07Hàng thuốc
13:08Thuốc tìm con sao
13:09
13:10Vô trong ngồi đi
13:11Dạ
13:14Ngồi xuống
13:15Không sao đâu
13:16Con đứng được rồi
13:17Khuya như vậy
13:19Làm con thức giấc rồi phải không
13:21Con vẫn chưa ngủ
13:22Nhưng thuốc thì
13:23Phải làm việc tới khuya như vậy
13:25Ta hả
13:26Vẫn ổn
13:26Vẫn ổn
13:30Trong nhà này
13:31Con ở quen chưa
13:33Rất tốt
13:34Nhà này
13:35Người trên kẻ dưới
13:36Đều rất tốt với chúng con
13:37Rất quan tâm
13:41Hàng thuốc
13:41Thuốc sao vậy
13:44Nguyên Nguyên à
13:46Con đã trưởng thành
13:48Cũng đã hiểu chuyện
13:50Hàng thuốc chứng kiến điều này
13:52Cảm thấy rất đau lòng
13:55Thật sự là rất tốt
13:58Không phải tốt lắm đâu
14:00Đến nơi không quen thuộc
14:02Dù sao cũng có chút ấm ức
14:05Nhưng khổ cho con
14:06Nhịn hết mọi chuyện
14:08Con không ấm ức gì hết
14:11Trong ký ức của ta
14:14Con là người không thể chịu ấm ức nhất
14:17Nửa năm trước
14:19Ở trước mặt của học văn
14:20Nếu ai đó để nguyên nguyên con chịu ấm ức
14:24Con còn không lật tung cái mái nhà lên hay sao
14:30Nhà đã mất rồi
14:31Làm gì còn mái
14:32Để lật tung lên nữa
14:35Giả lại
14:37Cũng không có ấm ức gì
14:40Nếu như có
14:41Con phải nói cho ta biết rồi
14:42Con không có
14:44Cũng chỉ có nói với ta mới có tác dụng
14:46Nói với người khác
14:47Không thể giải quyết vấn đề đâu
14:49Người khác
14:50Ai vậy
14:51À
14:52Không ai hết
14:54Nói tâm lại là
14:55Có bất cứ ấm ức gì
14:56Hãy trực tiếp nói với Hàng thuốc
14:58Con có hiểu chưa
14:59
14:59Con biết rồi
15:01Nếu không có chuyện gì khác
15:03Thúc nghỉ ngơi sớm đi
15:04Con về phòng đây
15:06Được
15:08À
15:08Đúng rồi
15:12
15:13Số tiền này
15:14Giữ bên người tự tự dùng đi
15:16
15:16Không cần không cần
15:17Con có tiền mà
15:18Ê trời ơi
15:18Cầm lấy đi
15:19Thật sự không cần đâu
15:19Trên người giang phúc có mà
15:21Ông không ăn cắp hả
15:21Đồ ăn cắp
15:22Ông chính là đồ ăn cắp
15:24Bà nói như vậy
15:24Thầy có chứng cứ đó
15:25Đây chính là chứng cứ
15:26Bắt ngay tại trận
15:27Ông còn muốn chối cãi sao
15:28Có chuyện gì
15:30Nửa đêm nửa hôm không ngủ
15:31Còn đeo rau gì vậy
15:32Dạ
15:33Trong nhà có trợm kìa
15:35Chính là ông ta
15:36Cô làm gì vậy
15:36Hàng thẩm
15:37Giang phúc nhà chúng con không ăn cắp đâu
15:39Ông là đồ ăn cắp
15:40Đây chính là chứng cứ
15:41Nói rõ ràng đi
15:43Chuyện này là như thế nào
15:44Dạ
15:44Gần đây trong nhà thường xuyên bị mất cắp
15:46Đặc biệt là thời gian gần đây
15:48Trong nhà hay bị mất đồ
15:50Cho nên
15:50Tại vì gần đây gian da chúng tôi
15:52Giờ mới dọn tới đây sinh sống
15:54Đây chính là chứng cứ của cô sao
15:55Được
15:56Ta sẽ cho con tâm phục khẩu phục
15:57Ta để ý ông ta lâu lắm rồi
15:59Gần đây vào ban đêm
16:00Chỉ có một mình ổng lén la lén lút
16:02Mờ ám thập thò
16:03Không chịu ngủ
16:03Không biết đang làm gì nữa
16:04Ông ấy đang làm gì
16:05Tại vì ban ngày chưa làm hết
16:07Ban đêm phải làm tiếp
16:08Để tránh bị người ta bàn tán
16:10Nói ông ta chỉ biết ăn
16:11Làm việc vào ban đêm là trộm hay sao
16:13Hàng thẩm
16:13Chính mắt thẩm nhìn thấy ông ấy ăn trộm sao
16:15Ta không cần chính mắt nhìn thấy
16:16Nhưng ta đoán từ lâu rồi
16:18Người không có đầu óc
16:19Cũng có thể nghĩ ra
16:20Từ đâu ổng có tiền
16:21Cung cấp cho đại tiểu thư đây
16:22Tiếp tục ăn uống
16:23Vui chơi phóng khoáng như vậy
16:25Còn mỗi đồ về giữ sử diện nữa
16:26Có gì đâu mà khoe khoan chứ
16:28Sau nửa ngày trời
16:29Những thứ này á
16:30Đều đánh đổi từ đồ ăn cắp
16:31Trong nhà chúng tôi
16:31Tôi không cần
16:33Cô im đi
16:34Cô dám hung chịu với ta sao
16:35Ta hung giữ với cô đó
16:36Có bản lĩnh thì cô đừng nhận quà của ta
16:37Nhận quà tới mỏi tay
16:38Cô không có tư cách để chê đâu
16:41Trả cô nè
16:42Trả ta sao
16:43Trước đây với chất lượng này
16:45Ở gian gia chúng tôi
16:46Ngay cả bộ dân cũng không thèm
16:48Nếu cô đã nhận
16:49Bây giờ trả cho ta
16:50Ta có nhận không
16:51Cô dám nói ta không bằng nha đồ của cô
16:56Nhận đây
16:57Thương hận
17:02Đứng trước mặt kẹ dưới
17:03Các người không thấy xấu hổ hả
17:06Không bằng không chứ
17:07Thì làm lết chuyện như vậy rồi
17:09Ta đã xét rồi
17:11Ta xét từng phòng
17:12Từng phòng một đó
17:13Và còn xét phòng của người ta
17:14Đúng vậy
17:16Ta những lúc ban đêm
17:17Tấn công bất ngờ
17:18Xét để trở tay không kịp
17:19Ta mở từng cánh cửa
17:21Khám xét từng phòng đó
17:23Bà đường đường là nữ chủ nhân
17:25Nửa đêm nửa hôm không ngủ
17:26Khám xét phòng của kẻ dưới
17:28Ta phải đi bắt trộn
17:29Và tìm tan vật
17:30Nếu ta không làm như vậy
17:31Hàng gia của chúng ta
17:32Không phải là bị ông ta
17:33Chẳng biệt
17:34Ê nàng nàng
17:35Trời ơi ông làm sao vậy
17:38Bà còn biết quận lý
17:39Còn biết làm chủ hay không
17:40Hả
17:41Mất mặt quá đi
17:42Bây giờ ta đang muốn tốt cho hàng gia
17:44Không ra thể tốt gì hết
17:46Hàng gia ta là nhà cửa tồi tàn
17:47Nhỏ mọn kêu kiệt vậy sao
17:50Ta sợ bị mất cấp hả
17:52Một đá mặt cấp
17:53Hàng kính nình này vẫn nuôi nổi
17:56Ta để bài vì món đồ cũ nát này
17:58Nửa đêm nửa hôm không ngủ
18:00Khám xét từng phòng từng nhà hay sao
18:04Trời ơi bây giờ ông bỏ ra là trộm cấp
18:06Tại sao ta không thể khám xét được
18:07Chẳng lẽ ngồi chờ đến khi hằng người này
18:09Đấy hết đồ của hàng gia này hay sao
18:10Mà chẳng biệt những cái gì cho phụ ghi xử nữa hả
18:11Trời ơi
18:12Đúng là tức quá mà
18:14Ta thật sự tức lắm đó
18:16Bây giờ họ là đồ trộm cấp
18:17Sao ông lại chửi ta
18:18Mất mặt quá đi
18:18Ông ăn cấp rồi mà
18:19Cho vô nhà có trộm
18:21Cũng không phải điều tra như vậy
18:22Vậy giờ ông muốn ta phải làm sao
18:24Ta làm chuyện gì cũng sai hết
18:25Làm chuyện gì cũng là ta không đúng
18:27Bây giờ ta thật sự mất mặt quá đi
18:29Ta một lần lo cho hàng gia
18:31Nhưng mà ông lại chửi ta
18:32Rõ ràng bọn họ là trộm cấp
18:34Tại sao ông lại chửi ta
18:35Quang cho ta quá mà
18:37Còn nói ta chửi không đúng hả
18:50Mẹ bà ta
18:51Thiết thẩm đó bà ta
18:53Lấy tiền hả
18:54Có phải lấy đâu
18:55Đó là ăn cấp mà
18:56Là mẹ để ở đó cho bà ta lấy
18:59Mẹ để bà ta bất nghĩa
19:00Cha từng nói
19:01Kết bạn dùng người
19:02Đừng để người ta bất nghĩa
19:04Trời ơi
19:05Mặc kệ lời dạy của cha con
19:07Làm sao cho con biết
19:08Cuộc sống khó khăn như thế nào
19:10Trong nhà thiết thẩm kia
19:11Trên có người già dưới
19:12Có trẻ nhỏ
19:12Mỗi ngày mở mắt ra
19:14Đều phải tiêu tiền
19:15Nhưng cũng đâu thể ăn cấp được
19:16Trời ơi
19:18Nếu không phải vì bất đắc dĩ
19:19Có ai muốn làm trộm cấp đâu
19:21Vậy mẹ để cho bà ta lấy cấp sao
19:25Con gái khờ
19:26Trộm không hết đâu
19:27Con nghĩ đi
19:29Bà ta không phải vì bản thân
19:30Mà là vì người trong nhà
19:33Bà ta đã làm không ít việc cho nhà mình
19:35Nếu chúng ta cho bà ta mượn tiền
19:37Trái lại bà ta giống như nợ ân tình chúng ta
19:40Cứu việc để cho bà lấy
19:42Con giúp bà đi
19:44Vậy bà ta có biết
19:45Chúng ta đang giúp bà ta không
19:46Để bà ta biết làm gì
19:48À chuyện này không được nói ra đó
20:00Mẹ giỏi lắm
20:07Tiểu thư
20:09Giang Phúc
20:10Ông đang làm gì vậy
20:11Mau đứng lên
20:13Tiểu thư à
20:14Người phải tin tôi
20:16Tôi thật sự không có mà
20:19Ông hồ đồ rồi sao
20:20Ta không tin ông hả
20:21Cha ta đã tin ông
20:22Ta dám không tin ông sao
20:27Lão già
20:33Tôi
20:34Tôi cũng nhớ phụ nhân rồi
20:41Kẻ mùa
20:42Kẻ mùa
20:42Cô đang nhìn cái gì vậy
20:51Hả
20:53Tiểu thư à
20:54Cô đang nhìn gì vậy
20:56Nhìn tùy điện thôi
21:11Ta muốn dọn ra ngoài
21:14Sao vậy
21:15Hai người không tán thành sao
21:18Ta cứ tưởng
21:19Hai người sẽ tán thành
21:20Tiểu thư
21:23Điều là chúng tôi không tốt
21:24Để cho người phải khó xử
21:27Không phải ta khó xử
21:28Mà là người ta làm khó chúng ta
21:29Chúng ta không có lỗi
21:31Nếu ấm ức
21:32Cũng không thể cầu toàn
21:33Tại sao còn phải chịu
21:34Nỗi ấm ức này chứ
21:35Tiểu thư
21:36Thật ra
21:36Nếu chỉ có một mình
21:38Người sống ở hàng gia
21:39Thì bọn họ
21:40Vẫn chưa đi đến mức
21:41Làm khó người
21:43Đều là tại chúng tôi
21:44Liên luyện người
21:45Lão Giang Phúc
21:46Nếu ông còn nói như vậy
21:47Ta sẽ bắn ông đó
21:50Lão Giang Phúc
21:51Ông ấy nói không có sai
21:52Cô còn nói
21:57Nói tóm lại
21:58Ta đã quyết định dọn ra ngoài rồi
22:01Bây giờ
22:03Chờ xem hai người thôi
22:08Chờ xem chúng tôi hả
22:10Hai người có thể
22:13Không đi theo ta
22:15Tiểu thơ
22:16Tiểu thơ
22:16Ta còn là một tiểu thư tốt không
22:18Không có bờ dai
22:19Không bản lãnh
22:20Ngay cả hai người cũng phải chịu tội cùng ta
22:21Tôi tình nguyện mà
22:22Tôi cũng tình nguyện mà
22:25Ta không thể
22:27Tiểu thơ
22:28Người nói như vậy
22:29Tức là muốn đuổi chúng tôi đi sao
22:33Lão Giang Phúc
22:34Tiểu thơ muốn đuổi chúng ta đi
22:38Tóm lại
22:40Không thể đuổi tôi đi đâu
22:42Cô ấy muốn đi đâu
22:43Tôi đi theo đó
22:44Tôi cũng không đi
22:47Trừ khi
22:48Trừ khi cô chê chúng tôi là gánh nặng
22:50Đương nhiên không phải rồi
22:51Tiểu thơ
22:52Lúc sinh thời
22:54Lão Giang đã từng hứa
22:55Chỉ cần tôi đồng ý
22:56Tôi có thể ở Giang Giang
22:58Dưỡng già đến chết
22:59Tiểu thơ
22:59Người
23:00Người không thể nút lời được
23:02Đây là lời nói của Lão Giang mà
23:04Đúng vậy
23:06Tiểu thơ
23:07Cho dù
23:08Dù sau này người có xuất giá
23:10Thì tôi cũng sẽ theo ngồi
23:12Tại sao
23:14Tại sao bây giờ không quan tâm tôi rồi
23:20Lý nào ta lại không muốn
23:21Giữ hai người bên cạnh suốt đời
23:24Nhưng bây giờ
23:26Không còn nhà cửa
23:28Ta phải chăm sóc hai người thế nào đây
23:30Tiểu thơ
23:32Phải đó
23:34Chúng tôi sẽ chăm sóc cho người
23:36Hai người còn muốn chăm sóc ta thế nào
23:38Làm việc ở hàng gia này bất kể ngày đêm
23:40Còn bị người ta đề phòng như trộm cắp
23:42Còn từng món một
23:44Đem đồ của hàng gia đi cầm nữa
23:46Ta
23:46Ta thật sự không có bản lãnh
23:50Bỏ công sức ra kiếm miếng cơm
23:51Là lẽ đương nhiên
23:52Hơn nữa
23:53Đồ của hàng gia chúng ta đem đi cầm
23:55Một ngày nào đó
23:56Chúng ta sẽ chuột lại mà
23:57Bây giờ
23:58Chỉ là ứng phó cấp bách nhất thời thôi
24:00Thật sự sẽ có ngày đó sao
24:02Tất nhiên là có
24:03Chắc chắn sẽ có
24:04Người sống gì hơi thở
24:06Chỉ cần còn có hơi thở
24:08Không có quả nhiệm sơn nào không qua được
24:11Sợ gì chứ
24:13Đúng rồi
24:14Bây giờ người đi theo chúng tôi là được
24:17Phải đồ
24:29Nàng cầm đi cầm đi
24:36Nè chúng ta quyết định dọn đi thiệt hả
24:41Nếu thật sự muốn dọn ra ngoài
24:42Là phải tốn một khoản chi phí
24:45Ăn
24:45Xài các kiểu
24:47Đó là chuyện sau này
24:48Bây giờ phải thuê nhà đó
24:51Ông nói cậu
24:52Cậu có mở miệng với hàng gia không
24:55Tôi đoán là không
24:56Cô nhìn cá tính của cô ấy đi
24:58Vậy thì phải làm sao
24:59Hay là hỏi cảnh phong thiết gia
25:01Ai biểu cậu ấy là người của cô
25:03Khó nói lắm
25:05Về chuyện này
25:06Ai cũng khó nói lắm
25:07Hơn nữa
25:08Cô ấy quyết định dọn đi vào lúc này
25:10Vậy tức là
25:11Cố tình chọn lúc cậu ta không có nhà
25:13Không muốn để cho cậu ta biết
25:16Trời ơi làm sao đây
25:17Không có tiền không thể dọn đi được
25:19Chỗ tôi còn có hai món đồ
25:21Có thể đem đi cầm
25:27Ê
25:27Cô làm cái gì rồi nè
25:30Như vậy không được đâu
25:31Sao lại không được
25:33Thật ra là của chúng ta mua mà
25:34Cô ta chê
25:35Thì mình đem đi cầm
25:36Cũng đáng ít tiền á
25:39Giá thúc
25:43Thôi đi ăn cầm trước nha
25:47Hai người đang nói gì vậy
25:49Đâu có gì
25:50Ta cũng đi ăn cơm đây
26:08Trời ơi
26:09Ta muốn nói sao lúc nào
26:10Người cũng theo ta vậy
26:11Người bám theo ta như vậy
26:13Chuyện gì cũng không làm được hết
26:15Ông muốn làm gì hãy nói cho tôi biết
26:16Tôi sẽ chạy việc cho ông
26:17Không nói được
26:19Bao bao bao
26:20Đi về đi
26:22Trời ơi
26:23Thiếu quân đệ à
26:24Ngươi
26:24Tôi không đi
26:25Đừng phi ông cho tôi biết
26:27Không nói được mà
26:28Thiếu thư dặn rồi
26:29Tuyệt đối không được nói chuyện này ra
26:32Vậy thì tôi càng không đi
26:33Tôi sẽ đi theo ông như vậy
26:34Để ông chuyện gì cũng không làm được
26:36Ngươi
26:38Trời ơi
26:40Ngươi
26:40Vậy ông có nói không
26:48Giang Phúc đặt cọc nhanh như vậy sao
26:50Chắc là vậy
26:58Giang Phúc à
26:59Ông nhanh tay nhanh dân như vậy hả
27:01Đặt cọc rồi sao
27:03Đặt cọc rồi
27:05
27:05Giá cả chủ nhà đưa ra có tốt không
27:07Ông ta chịu cho chúng ta nợ sao
27:10Chịu
27:11Chịu chứ
27:22Ai vậy
27:29Ê
27:29Ta đóng xong hai cánh cửa rồi
27:35Giang Phúc
27:45
27:46
27:49Nè nè nè
27:50Cô đang làm gì vậy
27:52Ta đuổi theo cô đến ngoài này rồi
27:53Người ta nhìn thấy còn tử hai chúng ta
27:54Ta mặc kệ cô nọ bà kia nhìn thấy nghĩ thế nào
27:56Thích nghĩ thế nào thì cứ nghĩ
27:58Ê
27:59Như vậy mới giống quả đồ tử ta quen trước đây chứ
28:01Có sao đâu
28:02Dọn ra ngoài thì dọn ra ngoài
28:03Tại sao không muốn cho ta biết
28:06Sợ mất mặt hả
28:06Trước đây ta kêu cô dọn ra ngoài cô không chịu nghe
28:08Nực cười
28:09Ta sợ mất mặt hồi nào chứ
28:11Vậy thì tại sao không muốn cho ta biết
28:12Tại sao ta phải cho quen biết
28:14Ngoài Giang Phúc và bộ dân ra
28:15Ai ta cũng không muốn nói
28:16
28:17Họ là người trong nhà
28:18Còn ta thì không phải
28:19Có Phúc cùng hưởng
28:20Có nạn cùng gánh
28:22Bây giờ không còn Phúc nữa
28:23Chỉ có nạn thôi
28:25Thì còn có bạn bè mà
28:26Đi thôi đi thôi
28:27Về bàn bạc lại đi
28:29Trời ơi những chuyện này ta tự có cách xử lý mà
28:32Hả
28:33Giang Phúc ơi
28:34Họ nắm tay rồi kìa
28:37Nhìn cái gì chứ
28:38Mà qua đây đi
28:39Nhanh lên
28:41Vậy
28:42Họ nắm tay vậy
28:43Cảnh phòng thiêu gia phải làm sao
28:45Cô nóng ruột làm cái gì
28:51Trời ơi cô đừng đứng ở trên phố nữa
28:53Lại đây đi thôi
28:57Được rồi mẹ
28:59Đừng giận nữa mà
29:01Chuyện này mẹ có thể không đau lòng sao
29:04Tao và ổng là phu thê hơn nửa đời rồi
29:06Còn ý nghĩa gì nữa
29:08Lúc nào cũng vậy
29:10Trước mặt rất là nhiều người
29:13Trước mặt nhiều người như vậy
29:14Phải để mẹ mất mặt
29:17Suốt ngày cũng nói là lỗi của mẹ
29:18Chuyện gì cũng là lỗi của mẹ
29:24
29:25Bây giờ trong nhà có trộm
29:27Không cần điều tra sao
29:28Hả
29:28Có phải muốn để người ta dọn hết đồ hàng gia đi hay không
29:32Nói ta không biết quản lý làm chủ
29:34Hai mươi mấy năm qua
29:35Trong nhà chưa từng mất món đồ nào
29:37Là gần đây mới bắt đầu có người ăn cấp đó
29:41Mẹ
29:42Mẹ tiết kiệm chút hơi sức đi
29:44Không có ở nhà có chửi cũng như không
29:46Không khéo lại truyền tới ta cha nữa đâu
29:51Trời ơi
29:53Mẹ thật sự không hiểu
29:54Tại sao cho con lại nói mẹ như vậy
29:57Cha là người giữ sỉ diện mà mẹ
30:00Trong nhà có trộm thì ổng có sỉ diện sao
30:02Phương thức bắt trộm của mẹ
30:03Làm cha cảm thấy mất mặt đó
30:05Ổng cần sỉ diện
30:06Chẳng lẽ mẹ không cần
30:08Đứng trước mặt mọi người
30:09Nói mẹ như vậy
30:10Sau này làm sao mẹ dẫn dắt họ đây
30:14Thật ra mẹ định sau khi làm xong chuyện này
30:15Đến làm công trước mặt ổng để được khen ngợi
30:18Không ngờ
30:22Người đáng ghét nhất chính là Giang Gia Nguyên
30:25Cô ta còn dám hôn giữ với con
30:27Thôi ở lúc Kha Kha vắng mặt
30:29Nếu mà Kha Kha ở nhà
30:30Sẽ bắt cô ta quỳ trước mặt chúng ta
30:31Nhận lộ với chúng ta
30:33
30:33Cảnh Phong chừng nào mới về
30:35Dằm ba ngày nữa
30:39Trời ơi
30:40Về chuyện này người không đòi Cảnh Phong thiếu gia trở về rồi bàn với cậu ấy hả
30:44Có gì mà bạn bạn
30:45Cậu ta có quyết định được đâu
30:48
30:48Quỳnh có tư tâm
30:50Có tâm tư thì sao
30:51Tôi luôn hướng về cổ đó
30:53Cảnh Phong thiếu gia cũng sẽ hướng về cổ
30:55Đủ rồi
30:55Cậu ta chính là đồ hèn nhát
30:56Ê
30:57Tôi không cho phép Quỳnh nói cậu ấy như vậy nha
30:59Không cho phép cũng hết cách
30:59Cậu ta chính là vậy mà
31:01Cậu ấy tốt với tiểu thư nhà tôi
31:02Tốt với tiểu thư nhà cô
31:04Nếu tốt với cổ thì bây giờ cổ đâu phải như vậy
31:16Quỳnh
31:16Trên lập trường của Cảnh Phong
31:18Quỳnh ấy tốt với ta
31:19Chỉ có thể để ở trong lòng
31:21Không dám công khai ra ngoài
31:25Trong lòng tiểu thư hiểu là được
31:27Cho nên ta mới không cho Quỳnh ấy biết
31:29Nếu Quỳnh ấy biết trước chuyện này
31:32Sẽ khó xử biết bao nhiêu
31:33Vậy đây chính là
31:35Không đợi Quỳnh ấy trở về
31:37Ta phải dọn ra ngoài trước
31:39Hả? Nhanh vậy sao?
31:40Bộ không nở đi hả?
31:43Về chuyện này chỉ bốn người chúng ta biết
31:45Ai cũng không được nói ra ngoài
31:46Sợ gì chứ
31:47Thật ra không ai muốn giữ chúng ta lại
31:49Nếu mà hai mẹ con đó biết
31:51Họ còn mong vậy nữa là
31:52Cũng không cho hàng lão gia biết sao
31:56Ta không muốn diễn kịch nữa
31:58Không ý nghĩa gì
32:00Nếu như nói làm ra vẻ
32:01Nói là muốn giữ lại
32:02Chưa hẳn là thật lòng muốn giữ lại
32:04Hạ tất như vậy chứ
32:05Chỉ bằng ta cứ làm tới cùng
32:08Làm kẻ không biết điều
32:09Không biết tri ân đền đáp một người vô tâm
32:11Cứ tự nhiên
32:13Chê trách tùy họ
32:18Trời ơi đi đường của cô đi
32:22Sao đột nhiên cô trưởng thành vậy?
32:24Không được quay đầu lái
32:25Ta không muốn trưởng thành đâu
32:26Tiếc là không có số đó
32:31Tôi thấy không đáng cho cảnh phong
32:32Kiều thiếu gia
32:33Cảnh phong cảnh phong
32:34Không biết phép ta
32:35Trời ơi tôi lỡ lời thôi mà
32:37Thôi thôi được rồi
32:38Đi mau đi
32:40Đi đi
32:44Chỉ cần cô đồng ý
32:46Ta có thể đợi
32:48Quỳnh muốn ta mãi không trưởng thành sao
32:54Chỉ có một nam nhân nói được
32:58Đó chính là cha ta
33:00Tiếc là ông ấy đã mất
33:03Cho nên
33:05Ta không có số mệnh đó
33:08Kéo hồ lô
33:09Kéo hồ lô đi
33:10Tôi làm với cô
33:13Không cần đâu
33:13Cô về phòng đi
33:14Sau khi nước sôi tôi sẽ bưng vô phòng cô
33:16Không có nước nóng đâu
33:18Việc không có ai trẻ củi
33:20Người làm việc từ sáng tới tối đều lừa biến
33:22Không biết chạy đi đâu tảng bộ nè
33:24Vậy chúng ta không tắm nữa
33:29Dơ bẩn
33:30Dạ Dân Nguyên
33:32Chuyện gì
33:34Xin lỗi ta đi
33:34
33:35Xin lỗi
33:37Không có thành ý
33:39Xin lỗi
33:39Ta rất thành tâm thành ý
33:41Xin lỗi cô
33:44Hàng cảnh đừng
33:45Bộ dân
33:45Về thôi
33:47Đi mau
33:50Tiểu thơ
33:51Dậy tôi về trước
33:58Được rồi chứ
33:59Có cần nói lại một lần không
34:06Hối hận rồi sao
34:11Ngoài miệng đang cười
34:12Nhưng trong lòng bắt đầu đánh trống
34:14Đúng không
34:17Vài ngày nữa
34:17Kaka ta sẽ từ nơi khác rỡ về
34:20Cô nghĩ
34:22Ta sẽ nói với Quỳnh ấy sao đây
34:26Rõ ràng kẻ dưới nhà tỉ ăn cắp đồ
34:29Nhưng người bị chửi
34:29Lại là mẹ ta
34:31Chuyện này nếu để Kaka ta biết thì
34:36Cô cười cái gì
34:38Có gì mà cười chứ
34:40Cảnh trân
34:41Cô có góc chăn muốn khâu không
34:43Hay là
34:44Có công việc kim chỉ nào khác không
34:46Cô đừng dỡ trò này với ta
34:48Cô đã hạ giận
34:50Đắc ý rồi
34:51Bây giờ còn hạ mình lấy lòng ta
34:53Cô cảm thấy có tác dụng không
34:54Dù ít thôi
34:55Không kịp rồi
34:57Tóm lại sau khi Kaka về
34:58Mọi hành vi của cô
34:59Ta sẽ một chính một người kẹn hết
35:00Vì Quỳnh ấy luôn
35:02Được
35:03Còn nữa
35:04Cho tới bây giờ mắt của mẹ ta
35:05Vẫn còn sơn kìa
35:06Kaka ta cũng sẽ biết
35:09
35:10Ta về phòng đây
35:11Cô cũng nghỉ ngơi sớm đi
35:13Dạ dạ nguyên
35:18Cô đắc ý cái gì
35:20Kaka ta thay lòng lâu rồi
35:23Quỳnh ấy thông gian với con nhà đầu của cô
35:27Không còn gì để đắc ý chứ gì
35:30Cho cô biết
35:31Ngay cả con nhà đầu của cô
35:32Cô cũng không bằng
35:33Hai người họ tốt với nhau lâu rồi
35:37Cô không cần phải nói
35:38Ta đúng là không bằng bộ dân
35:41Cảnh phong cũng khéo chọn lắm
35:47Cô về rồi tiểu thơ
35:48Cô cho tôi biết đi
35:49Cô ta sẽ nhục cô như thế nào nữa hả
35:51Tôi không tài nào hiểu được
35:53Sao chúng ta cũng sắp đi rồi
35:54Mà cô còn nhịn gì
35:57Cô ta cũng đáng thương mà
35:59Cô ta đáng thương hả
36:01Tôi thấy đáng ghét thì đúng hơn
36:02Tôi thật sự cảm thấy
36:05Cô ta khá đáng thương
36:07Lúc cô ta nên đi ngủ mà lại không ngủ
36:09Tối đen như mực
36:10Đứng canh ở nhà bếp để đợi chúng ta
36:12Lỡ như chúng ta không tới nhà bếp thì sao
36:14Cô ta không phải ủng công sao
36:15Cô nghĩ thử tình cảnh đó đi
36:19Cô yên tâm đi
36:20Cô ta sẽ đổi trò khác để dây dò cô
36:23Vậy thì càng đáng thương hơn
36:25Trước là đứng đợi
36:26Đợi không được lại giận
36:27Đã giận lại giận tới không ngủ được
36:29Sáng sớm ngày mai
36:31Đứng trước mặt cha cô ta
36:32Cô ta lại không tiện mắt lẻo
36:34Như vậy sẽ càng giận
36:36Ăn cũng không ngon
36:37Vừa giận vừa mệt
36:39Lỡ như lại bị đau bao tử
36:41Thì cô ta sẽ xấu hơn
36:46Nghe cô nói kìa
36:47Chỉ có cô mới nghỉ thoáng thôi
36:49Đúng là tôi đã nghỉ thoáng
36:50Trong lòng tôi
36:52Xưa nay chưa từng thoải mái như vậy
36:54Chỉ cần nghĩ tới chuyện
36:55Có thể rời khỏi đây ngay
36:57Tôi đã cảm thấy
36:59Tôi không cần hăng hái chiến đấu với cô ta nữa
37:01Cô ta đáng thương thật
37:02Tôi không hiểu sao
37:04Lại có người khiến người ta chán ghét tới mức độ đó
37:08Trong lúc tôi còn là đại tiểu thư
37:10Ăn uống vui chơi còn không kịp nữa là
37:12Cô ta đúng là không biết phúc
37:15Đúng là có người không biết phúc
37:17Bây giờ chúng ta phải đi ngủ rồi
37:21
37:24Bộ dân
37:26Cô muốn rời khỏi hàng gia thật không
37:29Cô đi đâu thì tôi đi tới đó
37:30Tôi sẽ đi theo cô
37:38Tiểu thơ
37:40Cô làm gì vậy
37:41Hai chúng ta đều chưa có tấm
37:45Sao lại có mùi hôi vậy nè
37:50Nhà đầu thú
37:52Người muốn làm việc hả
37:54Ta phải ăn cơm mà
37:56Không làm gì kiếm tiền
37:57Làm gì có cơm ăn
37:58Có tôi và bộ dân là đủ rồi
38:01Đúng rồi
38:02Hơn nữa tôi có thể tới xưởng theo để làm việc mà
38:06Vậy ta phải làm gì đây
38:08Người
38:10Người
38:12Chỉ là ăn uống ngủ nghỉ thôi sao
38:17
38:18Huynh đang cười thầm gì đó
38:21Đó là trước đây
38:22Ta trong lúc này sẽ không như vậy đâu
38:25Vậy
38:26Vậy cô có thể làm gì đây
38:30Trời
38:32Được rồi
38:33Chúng ta ngồi lại bàn với nhau
38:34Sẽ tìm được việc cho cô mà
38:36Hả
38:36Cái đúng không
38:37Đúng vậy đúng vậy
38:38Dù sao cũng có việc làm mà
38:39Nếu làm không nổi
38:41Chúng tôi có thể nuôi người mà
38:49Thật đó
38:51Ngoài chuyện ăn ra
38:52Ta không biết làm gì hết
38:55Trước đây
38:55Cha ta thương ta
38:56Ông ấy lúc nào cũng nói với ta
38:58Người biết làm việc sẽ làm suốt đời
39:00Người biết ăn sẽ ăn suốt đời
39:03Nguyên Nguyên à
39:04Cha nuôi con suốt đời
39:05Con chỉ cần ăn là được
39:08Bây giờ thì tốt rồi
39:10Ta cũng chỉ biết ăn thôi
39:15Nó ở đây rồi
39:21Người đâu rồi
39:22Xin lỗi người tìm ai vậy
39:23Mấy người gian gia đó
39:24Sao không thấy ai hết vậy
39:26Chạy đi đâu nữa rồi
39:27Tôi không biết
39:28Không biết
39:29Dạ phải
39:30Sáng sớm có tới đây
39:31Bộ dân đã giặt hết tất cả y
39:32Phục
39:32A Hận đã giúp lão Giang Phúc
39:34Chuyển củi vào bếp
39:34A Hận giúp ông ta trẻ củi sao
39:36Đúng vậy
39:36Giang tiểu thư và bộ dân
39:38Còn cùng nhau rửa sạch
39:39Tất cả chiến gì ở đó
39:41Không những không trở mặt
39:42Mà còn giúp ả làm việc nữa
39:43Tiểu thư người có chuyện gì không
39:45Sau đó thì sao
39:46Sau đó thì không thấy bóng dáng đâu nữa
39:48Bốn người cùng nhau biến mất
39:49Không biết nữa
39:50Chúng tôi đang làm việc
39:54Không được không được
39:54Tuyệt đối không được
39:56
39:56Sao lại không được
39:58Ta chỉ biết ăn thôi
39:59Thì không phải chính vì cô chỉ biết ăn thôi sao
40:02Ăn đó
40:03Chuyện ăn này là gì
40:04Quynh hiểu không
40:05Thì chắc chắn không hiểu bằng cô rồi
40:07Trời
40:07Tức là người ta nấu xong
40:09Bưng tới trước mặt ta
40:10Ta chỉ phụ trách há miệng
40:11Sau khi ta ăn xong
40:12Ở một cái rồi nói
40:13Ngon lắm
40:14Đây chính là chuyện mà ta làm được
40:17Vậy không phải cũng như nhau hả
40:18Chỉ là thay đổi vị trí thôi
40:20Lại đây
40:20Lại đây
40:21
40:24Cô đứng đây
40:25Bây giờ ta là thực khách
40:28
40:28Đặt xuống trước mặt ta
40:29Ta sẽ bắt đầu ăn ăn ăn
40:30Sau khi ăn no rồi
40:31Ta ở một cái
40:32
40:33Ngon lắm
40:33Vậy không phải được rồi hả
40:35Làm sao như nhau được
40:36Trước đây
40:37Là người ta làm cho ta ăn
40:38Bây giờ là ta làm cho người ta ăn
40:41Vậy thì cô làm đi
40:42Ta đâu có biết làm
40:44Thì học
40:47Kêu cô học nấu ăn
40:48Chuyện này có thể nói là
40:49Việc quen dễ làm
40:51Từ nhỏ tới lớn
40:51Có món ngon nào chưa vào bụng của cô
40:53Chưa từng vào miệng của cô đâu
40:55
40:56Bộ không phải vậy hả
40:57Ngay cả giò heo đường phèn
40:59Cũng ngựa tiện phòng cô cũng ăn luôn rồi
41:04Giò heo đường phèn
41:09Hả
41:09Gì chứ
41:13Trời ơi
41:14Cô không làm được đâu
41:16Quen nhìn dáng dễ
41:17Tiểu thơ nhà tôi nè
41:17Hai người đừng làm khó
41:19Cô nữa
41:19Bộ không được thiệt hả
41:20Quen á
41:21Làm sao hiểu cổ bằng chúng tôi được
41:23Nếu không tin
41:23Quen hỏi dành phút đi
41:24Cô có làm được không
41:25Hả
41:26Cô hả
41:27Trời ơi
41:27Không được không được
41:29Cô kêu cô đi chợ mua đồ ăn
41:31Sau khi rửa sạch
41:32Sắt
41:32Xào
41:33Chiên hả
41:33Thôi thôi thôi
41:34Vậy không được đâu
41:35Cô hả
41:35Ngay cả cái gì mà
41:37Bao tử với quạt thủy
41:38Mà cô còn không biết nữa
41:40Đừng nói là hành với cọng hoa tỏi
41:41Cô càng không biết đâu á
41:42Cô tưởng bánh đậu và mất táo là một nhà đó
41:45Đúng rồi
41:45Cô còn tưởng ngỗng chay tức là ngỗng
41:48Cái trời
41:49Điều này ngay cả ta cũng biết đó
41:50Hả
41:51Ta cũng biết mà
41:52Bao tử là cái bụng
41:54Quạt thủy là cái đuôi
41:55Mất táo được làm từ quả táo
41:57Bánh đậu được làm từ đậu
41:58Còn ngỗng chay
41:59Thật ra chính là giỏ đậu nành
42:02Nói ta không biết nấu
42:03Vì đó là ta khách sáo khiêm tố
42:05
42:06Các người thật sự xem thường ta vậy sao
42:08Được thôi
42:09Vậy thì cô nấu đi
42:11Nấu thì nấu
42:18
42:18Bên nào là cọng hoa tỏi
42:20Bên nào là hành
42:24Có hình dáng giống nhau quá
42:30Cái này là hành
42:32Cái này chính là cọng hoa tỏi
42:34À
42:35Ta chính là muốn nói cái này là cọng hoa tỏi
42:37Trời ơi
42:38Màu sắc đi
42:38Người sắc
42:40Ta hả
42:40Người là bà chủ mà không phải sao
42:42Ta không phải chỉ phụ trách dọn món thôi sao
42:44Đó là việc của tôi và Giang Phú
42:47Được rồi được rồi
42:48Ta sắc ta sắc
42:49Không phải sắc cọng hoa tỏi thôi sao
43:00Trời ơi
43:00Đại tiểu thư của tôi ơi
43:02Ngồi đây chính là
43:03Thiêu thùa sở chỉ dài
43:04Sao có thể sắc gì được
43:05Món chúng ta đang nấu là món địa phương
43:07Đâu phải là bánh hành nướng đâu
43:09Nè phải chú ý
43:10
43:11Nhớ sắc nhỏ chút đi
43:12Có được hôn
43:13Nhớ chú ý cách sắc đó
43:15Được
43:16Đầu bếp lớn
43:17Cô làm đi
43:18Được
43:19Nghe nhìn kỹ ha
43:19Giang Phúc chúng ta làm đi
43:21Ừ được
43:41Xong rồi
43:43Trời ơi
43:43Thật không ngờ
43:45Giang gia của chúng ta
43:46Đúng là ngọa hổ tàn lông
43:48Được rồi
43:49Thứ nên rửa nên sắc
43:50Chúng ta làm xong hết rồi
43:51Bây giờ tới lượt cô
43:53Bây giờ ăn được rồi sao
43:55Ông thấy chưa
43:56Đúng là tưởng mình chỉ cụ trách ăn thôi
43:57Cô đó
43:58Nấu chín chúng đi
44:00
44:01Phải nhâm lửa trước đó
44:02
44:03
44:04
44:05
44:05Đước
44:23V rico
44:24Giang Phúc
44:42Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:59Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:37Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:58Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo