Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 11 giờ trước
ẤM ÁP VÀ NGỌT NGÀO - TẬP 32 - VTV3 THUYẾT MINH - PHIM TRUNG QUỐC- AM AP VA NGOT NGAO

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00Bộ phim ấm áp và ngọt ngào.
00:08Tập 32
00:12Cho dù thân phận anh ấy, mặc dù làm thợ mộc,
00:15nhưng dù là thợ mộc, anh ấy cũng là vì muốn trải nghiệm cuộc sống tìm lại chính mình,
00:19làm gì cũng tốt.
00:21Đúng là người con rể vàng.
00:23Còn về học vấn thì càng không cần bản đến.
00:26Trên thông tiền văn dưới tường địa lý,
00:27anh ấy hãy nói ra đều là chân lý.
00:30Có lúc cháu nghe anh ấy nói chuyện với chị,
00:32cháu không hiểu gì hết, cứ như là thần tiên đánh nhau ấy.
00:36Bịa đi, cháu tiếp tục bịa đi.
00:39Bác thấy cháu chỉ biết đến đây nịnh cho bà già này vui mà thôi.
00:43Cháu đâu có nịnh cho bác vui, cháu nói toàn bộ là sự thật mà.
00:46Tưởng đầu óc bác tệ giống cháu sao?
00:48Cháu nói ly kỳ như vậy làm gì?
00:50Cháu nói gì đáng tin chút đi.
00:53Cháu chỉ là đang chọn vấn đề trọng điểm thôi,
00:55chắt lọc cho bác cho nên cháu mới nói như vậy mà.
00:59Nếu cháu nói chẳng lan ra thì sự thật quá nhiều,
01:02quá nhiều ưu điểm.
01:03Chút điểm tâm này cũng ăn không đủ đâu.
01:06Ăn đi, cháu ăn đi.
01:07Ăn luôn phần của bác đi.
01:10Tóm lại nói chung là,
01:12tóm gọn mà nói,
01:13theo phản đoán của cháu,
01:15tiêu nhạc chắc chắn là cực phẩm trong số đàn ông,
01:17cực phẩm trong cực phẩm.
01:28Cháu nói bác nghe,
01:29cậu ta thích điểm gì ở chị cháu nào?
01:33Anh ấy thích chị cháu,
01:37thì xinh đẹp,
01:39dữ dàng,
01:40lịch lãng, thông minh,
01:41lại rất đáng yêu.
01:43Là nhà thiết kế cao cấp nổi tiếng,
01:45quan trọng nhất là chị ấy cực kỳ có gia giáo,
01:48có đạo đức, thấu tình đạt lý.
01:52Ở cùng nhau thì đúng là trời sinh một cặp,
01:54hổ mọc thêm cánh.
01:58Chuyện rất bình thường mà.
02:00Chị cháu ngoài sự nỗ lực của bản thân ra,
02:03con bé còn có tố chất,
02:04gen di chuyển, chất lượng từ gia đình nữa.
02:07Dạ đúng, cháu hiểu không?
02:08Đúng rồi còn gì nữa?
02:10Sao con người lại khác nhau như vậy chứ?
02:14Cháu cứ nghĩ nếu mẹ cháu bằng được một đửa của bác,
02:17thì cháu đâu đến nỗi thẳng như vậy chứ.
02:20Liều lạc đất cách không ai thương,
02:22không ai yêu,
02:23thiếu ăn, thiếu mặc.
02:25Nếu không có bác,
02:26cháu cũng không biết phải làm sao.
02:29Cho nên, nếu cháu gặp được người đàn ông như tiêu nhạc,
02:31chắc chắn ngày mai cháu sẽ lấy anh ấy luôn,
02:33chắc chắn cháu sẽ không đợi.
02:36Không hiểu chị cháu làm sao nữa,
02:37ngày nào cũng nhờn nha, nhờn nơ.
02:39Ngày nào đó người đàn ông tốt bị người ta cướp mất thì sao?
02:50Cháu bị lú rồi hả?
02:53Cháu lại lú lẫn rồi, đúng không cô bé?
02:58Bác chỉ khen cháu mấy câu thì cháu đã quên mình họ gì rồi hả?
03:02Cháu định bay lên ở nhà bác thật sao?
03:06Nếu cháu gặp được người đàn ông tốt giống như tiêu nhạc,
03:09cháu gặp được thì cháu sẽ làm gì?
03:11Cháu thật sự cho rằng bản thân nhan sắc khác người thật sao?
03:15Hay là cháu mong bác cho cháu ăn no,
03:18nuôi cho cháu mau khỏe mạnh,
03:19để cháu đi làm vệ sĩ cho cậu ta?
03:23Lau rể ra, sách vali.
03:26Cháu đấy,
03:28cùng lắm, cháu chỉ là người hâm mộ nhỏ của cậu ta thôi.
03:34Chị về rồi hả?
03:35Ừ.
03:42Mẹ.
03:43Ừ.
03:47Giang Y,
03:48con với cậu hàng xóm nhà bên yêu nhau,
03:51sao không nói cho mẹ biết?
03:53Con phải nói để mẹ chia sẻ với con chứ.
03:57Em hợp làm tay săn tim thật đấy.
03:59Bới tốc độ này của em, ai dám so sánh với em?
04:03Chuyện vui mà.
04:04Chuyện vui đương nhiên phải chia sẻ cho bác ngay chứ, đúng không bác?
04:07Đúng không bác?
04:08Ngay cả năm thì cậu ta cũng không bửa ý.
04:11Cậu ta lại đi yêu con, có đáng tin không?
04:13Con có phải là con ruột của mẹ không vậy?
04:16Cố hiểu mạng.
04:17Em không thấy vô vị à?
04:19Đâu có vô vị.
04:21Mẹ đang chờ đổi vận đây.
04:23Xem ra nhà mình sắp được đổi vận thật rồi.
04:27Con xem, con được thăng trức,
04:29giờ lại có được tình yêu mới.
04:32Con thăng trức có phải do vận may đâu?
04:34Đó là thành quả nỗ lực của con mà.
04:37Mẹ muốn hỏi con thời buổi này ai mà không nỗ lực,
04:39ai mà không liều mạng chứ?
04:41Cứ nói người gần gũi nhất ở xung quanh con thôi.
04:45Tiểu Hà bán trứng vịt muối ở đầu ngõ đấy.
04:47Cậu ấy không cố gắng sao?
04:48Để kiếm mấy đồng tiền vất vả đó mà cả ngày phải ở ngoài đường,
04:51đấu trí với quản lý thành phố.
04:54Còn Nam Phi nữa, con bé không chỉ cố gắng làm việc,
04:57liều mạng kiếm tiền,
04:58mà còn đóng giả làm người yêu của người ta,
05:00khiến mẹ con bé tức sồi máu,
05:01để lại lời nhắn rồi về Bắc Kinh,
05:03không thèm gặp mặt luôn.
05:05Cố hiểu mạng.
05:06Sau này em ít qua nhà chị một chút.
05:08Chuyện của chị nói cũng không sao.
05:10Chuyện của Nam Phi em mất lẻo làm gì chứ?
05:12Em có mất lẻo đâu, em cũng hết cách rồi.
05:14Chị xem, em ở với Bác,
05:16dù sao hai Bác cháu cũng phải nói chuyện.
05:17Bác chỉ là quan tâm hai chị thôi.
05:19Em đâu dám không nói chứ.
05:21Ai nhờ em nhiều chuyện như vậy?
05:23Nếu em còn nói lung tung nữa thì đừng ở nhà bọn chị nữa.
05:25Im đi, im đi, im đi được không?
05:30Con giúp đi mà.
05:31Đừng làm cho con bé sợ chết khiếp nữa.
05:34Này, con hiểu rõ tình hình của mình đi được không?
05:37Bây giờ con chỉ là đôi tất bị mất một chiếc,
05:39lại còn bị thủng một lỗ.
05:41Mẹ và em chỉ lo lắng cho con, suy nghĩ cho con thôi.
05:44Thật đấy, con đừng học theo Nam Phi
05:45cái tự cho là bản thân cao ngạo, lạnh lùng.
05:48Con nói tự do độc lập với một bà già như mẹ để làm gì?
05:52So, so, so.
05:53Suốt ngày so sánh con với Nam Phi làm gì chứ?
05:57Có gì để so sánh đâu.
05:59Mẹ, không phải là vì mẹ muốn con vui
06:00mà vì muốn thỏa mãn lòng hư vinh của mẹ thôi.
06:02Mẹ đừng lo chuyện của con nữa được không?
06:11Bác uống nước đi.
06:13Bớt giận chút đi bác.
06:37Cậu về rồi hả?
06:40Lần này mình đi công tác, mình có mua chút đặc sản về.
06:44Bình thường cậu rất thích ăn ngọt mà,
06:46nên mình nghĩ chắc cậu sẽ thích.
06:48Cậu thử đi.
06:49Bình không muốn ăn.
06:53Được, vậy mai cậu ăn nhé.
06:56Đồng nghiệp mình đều nói ăn rất ngon, nên mình mua về nhiều lắm.
07:00Mai cậu mang về cho mẹ một ít nhé.
07:03Còn nữa, mình cũng mua một ít cho bố mẹ tiêu nhạc rồi.
07:07Mình nói là của cậu tặng.
07:10Tại sao cậu phải dùng danh nghĩa của mình để tặng đồ cho người ta chứ?
07:13Cậu đã được sự đồng ý của mình chứ?
07:15Ai bảo cậu lo chuyện bao đồng thế?
07:17Mình đâu có lo chuyện bao đồng, mình chỉ muốn giúp cậu thôi mà.
07:20Mình biết chuyện mấy hôm trước khiến cậu vẫn luôn không thoải mái.
07:25Chiếc vòng của mẹ tiêu nhạc tặng cho mình, mình đâu có nhận.
07:28Cậu đừng vì chuyện đó mà giận mình.
07:31Giận suốt mấy ngày nay rồi.
07:33Vậy ý cậu là sao?
07:34Tại sao mình phải giận dỗi cậu chứ?
07:36Đồ cậu tặng thì cũng đã tặng rồi, mình có tư cách gì mà giận nữa.
07:40Tại sao cậu nhất định phải đến phòng mình nói tới nói lưu chuyện này với mình?
07:44Cậu đến đây để khoe mẹ với mình hả?
07:46Mình khoe mẹ với cậu để làm gì chứ?
07:48Cậu đừng nghĩ như vậy có được không?
07:52Tỏa nhà họ đều rất thích cậu, nhưng không hài lòng về mình.
07:55Lẽ nào cậu không nhận ra?
07:56Tại sao cậu phải tới trước mặt mình giống như vị cứu tinh vậy hả?
07:59Cậu nhấn mạnh sự tâm thường của mình sao?
08:01Nhấn mạnh gì?
08:03Mình nhấn mạnh sự tâm thường của cậu thì có lợi gì cho mình chứ?
08:06Tể ra nghi, cậu bình tĩnh lại đi.
08:07Bây giờ cậu nhìn đâu cũng cảm giác tự ti.
08:09Nó đã khiến cậu không suy xét bình thường được nữa.
08:11Phải là mình đang tự ti.
08:13Nếu mình có da thế giống như cậu, có điều kiện giống cậu thì mình cũng sẽ dễ dàng chỉ
08:17trích cảm giác tự ti của người khác giống cậu.
08:19Cậu nghỉ việc thì có bệnh viện khác tùy tiện cho cậu lựa chọn.
08:22Cậu chia tay thì có lăng kêu dương ở phía sau.
08:25Cậu có công việc, cậu có tình yêu, cậu có trần phóng vẫn luôn xin lỗi nhận sai với cậu.
08:29Nhưng cậu vẫn không muốn để mắt đến anh ấy.
08:31Bởi vì cậu không chấp nhận được dù chỉ một chút khuyết điểm.
08:33Cậu lúc nào cũng cao cao tại thượng, đứng ở trên cao phê phán mọi thứ.
08:36Tề ra nghi, sao cậu lại nghĩ mình như vậy chứ?
08:42Bởi vì cậu chưa bao giờ quan tâm đến cảm giác của người khác.
08:49Cậu còn nhớ ngày công bố điểm thi đại học không?
08:51Cậu đi một chiếc xe đạp mới toanh đến nhà mình.
08:54Nói đó là phần thưởng bố mẹ cậu mua tặng cậu vì thi đỗ vào trường danh tiếng.
08:58Nhưng cậu cũng không muốn nhập học vào trường đấy.
09:01Cậu nói là cậu thất tình, muốn ra nước ngoài tu học.
09:04Một người chỉ có thể đỗ vào trường cao đẳng như mình.
09:06Lại ở bên người trong tay cầm hai thư thông báo chúng tuyển đại học phát sáng lấp lánh, uống
09:11say khóc lóc suốt cả đêm.
09:13Cậu nói, cậu có nực cười không?
09:17Tại sao mình lại đạp xe đạp?
09:18Đó là vì mình muốn tặng xe đạp cho cậu.
09:21Không phải mình muốn que quang.
09:22Nếu không cậu nghĩ mình nên làm thế nào?
09:25Mình cứ mặc kệ cậu sao?
09:27Tránh mặt cậu, để cậu ở đó một mình buồn bã.
09:29Làm vậy là tôn trọng cậu sao?
09:32Nếu cậu thật sự quan tâm đến đi đại học, thì cậu sẽ không suốt ngày nói bằng cấp không
09:36quan trọng, không cần học hành chăm chỉ.
09:38Bọn mình suốt ba năm cấp ba đều bận biểu tối tăm mặt ngũi, còn cậu thì chạy đi hát
09:42quán ba.
09:44Mình đi hát ở quán ba là vì mình cần phải kiếm tiền.
09:46Một mình mẹ nuôi mình khôn lớn rất vất vả.
09:49Lúc đó sắp lên đại học rồi.
09:51Không lẽ mình phải để mẹ mình vất vả thêm 3-4 năm nữa hay sao?
09:54Cậu tưởng cuộc đời của tất cả mọi người đều dễ dàng giống cuộc đời của cậu à?
09:58Có cuộc đời của ai dễ dàng sẵn đâu?
10:00Lúc đó cậu thiếu tiền tại sao cậu không nói với mình?
10:03Bởi vì mình cũng có lòng tự trọng.
10:04Mình vẫn cần thể diện.
10:17Được, nếu chuyện đó khiến cậu bị tổn thương, mình xin lỗi cậu được chưa?
10:21Mình thật sự không hề cố ý.
10:25Cậu từ nước ngoài trở về, đến Thượng Hải tìm mình.
10:29Câu đầu tiên là cậu đòi ăn món nhật có giá đắt nhất.
10:33Cậu có biết lúc đó tiền lương một tháng của mình là bao nhiêu không?
10:37Bình nói muốn đi xe buýt, cậu nhất quyết phải gọi xe.
10:41Cậu có nhớ cậu nói gì không?
10:44Cậu đã nhấc đôi chân đi giày thể thao hàng hiệu của cậu lên và nói
10:48Giờ này cao điểm, trên xe buýt rất đông người, cậu không muốn làm bẩn đôi giày mới của cậu.
10:54Nhưng tiền xe với tiền ăn hôm đó đều là mình trả mà.
10:57Đó là vì lựa chọn của cậu, khiến cho mình không có khả năng để trả cùng cậu.
11:01Tại sao cậu không chịu nói thẳng ra?
11:03Cậu có thể nói thẳng với mình, cậu không có tiền, cậu thiếu tiền.
11:06Cậu cũng có thể chỉ trích mình không biết thông cảm người khác.
11:08Tại sao cậu không nói thẳng ra với mình?
11:10Sao cậu cứ giả vờ như mọi thứ đều không quan trọng?
11:13Và rồi ghi nhớ mấy chuyện nhỏ này mười mấy năm trời.
11:17Từ nhỏ đến lớn chuyện gì của mình, mình đều nói với cậu.
11:21Điểm tốt của mình, điểm xấu mọi thứ của mình đều bày ra trước mặt cậu.
11:26Còn cậu, cậu giỏi thật đấy che xấu suốt bao nhiêu năm.
11:30Bởi vì mình tự ti.
11:32Cậu lúc nào cũng xuất sắc như vậy, làm sao có thể hiểu được cảm giác của mình chứ?
11:36Lẽ nào trước mặt cậu, ngay cả tư cách che xấu sự tự ti của bản thân mình cũng không
11:40có.
11:41Lẽ nào mình không cố gắng hết sức hay sao?
11:43Bánh ở trên trời rơi xuống hả?
11:44Cậu đừng có lấy điểm yếu của bản thân so sánh điểm mạnh của người khác được không?
11:48Sao cậu không tự nghĩ xem mình đỗ trưởng danh tiếng là vì mình chịu khó học?
11:51Mình chăm chỉ cực khổ mà đạt được, sao cậu không so cái đó đi?
11:54Mình bị bệnh viện đuổi việc, cho vào danh sách đen, tại sao cậu không so việc đó?
11:58Mình và Trần Phóng yêu nhau 4 năm, mình đã chờ 4 năm, cuối cùng 2 người chỉ đành chia
12:02tay.
12:03Sao cậu cũng không so việc đó?
12:05Và sao cậu không so chuyện mình có một bà mẹ suốt ngày giúp mình lấy chồng,
12:08cuối cùng mình chỉ đành tìm một người yêu giả để lừa mẹ.
12:10Tại sao cậu không so điều đó?
12:12Có cuộc đời ai mà không có phiền tói chứ?
12:21Đúng là mẹ cậu không giúp đỡ được gì cho cậu về kinh tế.
12:26Nhưng mình thấy đã cho cậu sự tự do và tôn trọng lớn nhất.
12:32Cậu suốt ngày nói mình không hiểu cậu, mình không tôn trọng cậu.
12:36Không phải cậu đang ở đây so sánh tính toán mấy chuyện vật này hay sao?
12:41Mình mời cậu ăn là sai, mình tặng xe đạp cho cậu cũng là sai.
12:50Nếu cậu cứ nhất định phải mang lòng tự trọng của cậu ra để nói chuyện với mình,
12:54thì mình có làm gì cũng là sai.
13:01Không phải cậu muốn mình thẳng thắm với cậu sao?
13:03Mình nói ra cậu lại chơi mình so đo với cậu.
13:10Để ra nghi, mình không thể nào đảm bảo với cậu rằng
13:15mỗi một ngày mình ở bên cạnh cậu,
13:18mỗi giờ mỗi phút mình đều hoàn hảo được.
13:22Mình cũng sẽ mắc lỗi.
13:23Cậu có thể nói thẳng với mình mà.
13:26Nhưng trước giờ mình chưa từng giống như cậu nói,
13:29không tôn trọng cậu, không hiểu cho cậu và coi thường cậu,
13:31thậm chí cố ý khiến cậu tổn thương.
13:34Về điểm này, mình không thẹn với lòng.
13:36Phải, cậu lúc nào cũng không thẹn với lòng.
13:38Cậu là Nam Phi dù có đâm đầu vào tường cũng không quay lại.
13:41Là do mình tự ti, trái tim dễ vỡ,
13:44là lỗi của mình hết được chưa?
13:46Sao cậu có thể có lỗi được chứ?
13:48Đều là lỗi của người khác hết.
13:54Mình không ngờ cậu lại nói mình như vậy.
13:59Đó là vì cậu chưa từng cảm nhận được cảm giác của mình.
14:02Nếu cậu đã khó chịu như vậy thì khi ở cùng với mình,
14:05vậy tại sao cậu còn đề nghị mình cùng mua nhà với cậu?
14:09Muốn sống cùng nhau cả đời chứ?
14:12Mình biết ngay cậu sẽ nói như vậy mà.
14:14Nhưng cậu quên mất lúc đầu người đề nghị sống với nhau cả đời chính là cậu à?
14:38Vậy ý cậu là muốn giải tán.
14:44Gì mà không tạm bỡ,
14:45gì mà không tìm được tình yêu đích thực
14:47thì chúng ta sẽ nương tựa lẫn nhau cả đời.
14:51Chỉ vì khi đó cậu không có cảm giác an toàn,
14:54cậu cần đến mình.
14:56Bây giờ cậu có tiêu nhạc rồi không cần mình nữa, đúng không?
15:00Đúng đấy.
15:02Vẫn là lỗi của mình
15:03là mình không muốn sống cùng cậu nữa.
15:06Cậu hài lòng chưa?
15:09Mình thật sự cảm thấy
15:11tốt nhất là chưa từng quen biết cậu.
15:40Mình thật sự cảm thấy
15:41mệnh thật sự cảm thấy
16:12Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
16:42Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:12Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:29Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:35Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:37Vẫn còn giận chuyện bố mẹ anh sao?
17:39Không có.
17:42Bây giờ em đang ở đâu?
17:44Đang ở nhà mẹ em.
17:46Có chuyện gì sao?
17:49Không có gì.
17:51Hay là anh qua đó đón em nhé, rồi bọn mình đi ăn.
17:54Gặp được em, anh có thể trực tiếp ăn ủi em.
18:04Em hãy nể tình thái độ thanh thần của anh, dáng vẻ núm đường cộng thêm sự nóng lòng muốn
18:09gặp em.
18:10Em hãy đại nhân đại lượng chấp nhận tấm lòng chân thành này của anh được không?
18:19Được rồi.
18:22Vậy anh qua đón em đi.
18:23Được, chút nữa anh qua.
18:25Anh tắt máy đây.
18:26Tạm biệt.
18:29Cho nên cháu đã nói từ đầu rồi, Nam Phi và chị cháu vốn không phải bạn bè thực sự.
18:34Nếu không phải tại chị Nam Phi thì sao bố mẹ Tiêu Nhạc có thể ghét chị cháu được?
18:38Không phải vì chị cháu từng ly hôn một lần đấy chứ?
18:41Cũng không biết nữa.
18:43Tóm lại chị cháu là người yêu của Tiêu Nhạc.
18:45Vậy mà bố mẹ Tiêu Nhạc lại tặng cho Nam Phi cái vòng tay gì đó.
18:48Hình như còn tặng trước mặt chị cháu nữa.
18:51Chị cháu phản ứng như thế nào?
18:53Tức sôi máu luôn, mặt hầm hầm bỏ về.
18:55Từ lúc nó về đến giờ chưa nghe nó nói gì.
18:58Chắc chắn là không dám nói với bác rồi.
19:00Chị cháu ưa thể diện.
19:01Tóm lại nếu cứ như vậy, rất có khả năng chị cháu sẽ bị đá ra ngoài cuộc mất.
19:06Cái gì?
19:11Mẹ, con có việc đi trước nhé.
19:13Mặt lầm lì hẳn.
19:14Tối hôm qua con uống say vừa khóc vừa phá đã hành hạ mẹ cả đêm rồi đấy.
19:20Con xin lỗi.
19:21Con cãi nhau với Nam Phi à?
19:24Có ai ở với nhau cả ngày mà không cãi nhau chứ?
19:26Con với mẹ còn cãi nhau mà.
19:28Rồi rồi, con không cần phải nói gì với mẹ hết.
19:30Mẹ có vấn đề.
19:31Con thì không.
19:32Sau này mẹ sửa.
19:33Mẹ sửa là được mà.
19:35Mẹ không có vấn đề gì hết.
19:36Con đã chán lắm rồi.
19:38Mẹ đừng có nói nữa được không?
19:40Mẹ lo lắng cho con bị người hàng xóm bắt nạt thôi.
19:42Tự nhiên người ta bắt nạt con làm gì chứ?
19:45Ngày cố hiểu mạng.
19:46Nếu từ sáng đến tối em cứ đến đây nói lung tung thì em dọn đến đây ở với mẹ
19:49chị luôn đi.
19:50Chị, em thấy bất bình cho chị thôi mà.
19:52Cảm ơn nhá.
19:53Chị không cần.
19:55Con ra ngoài có ai đón con không?
19:57Tiêu nhạc đến đón con.
20:00Tiêu nhạc đến rồi.
20:21Cái cậu nhà hàng xóm này nhìn từ phía sau khí chất cũng không tệ.
20:28Mẹ vợ nhìn con rể tương lai đúng là bừa nhìn đã thích luôn rồi.
20:33Tìm đàn ông giống như đảo vàng.
20:35Giống như một viên vàng nhỏ ở trong cát trong tay cháu vậy.
20:39Cháu nhất định phải có mắt nhìn.
20:42Nếu không để ý kỹ thì nó sẽ chảy mất qua kẽ tay của mình.
20:46Bác mới chỉ nhìn một cái thôi.
20:49Đừng để về ngoài đánh lửa đôi mắt.
20:50Bẫn chưa kiểm tra mà.
20:52Sao bác đã khẳng định anh ấy chính là vàng ở trong đống cát kia được chứ?
20:57Khi đến tuổi của bác rồi.
20:59Mắt xanh nanh đỏ gì đi nữa.
21:01Nhìn một cái là biết.
21:05Siêu đến thế sao?
21:07Vậy bác thấy người yêu cũ của chị Nam Phi
21:09như thế nào?
21:11Ý cháu là Trần Phóng à?
21:18Bây giờ đúng là bác không thể hiểu được đám thanh niên bọn cháu.
21:21Bọn cháu xem chuyện yêu đương giống như chơi trò mạng hiểm.
21:25Toàn muốn chinh phục đối phương, thử thách bản thân.
21:29Cháu có làm được hay không chứ?
21:31Bác nói cháu nghe, nếu gặp được người có tố chất cao như Trần Phóng thì hãy trân trọng nó.
21:36Đương nhiên là cháu trân trọng tôi, vấn đề là người ta có tìm cháu đâu.
21:42Đừng nói về đàn ông tốt thì không ai sánh bằng viện trưởng lăng của bọn cháu.
21:47Viện trưởng của bọn cháu mới đúng là tình sâu nghiễn nặng thực sự.
21:50Theo đuổi chị Nam Phi bao nhiêu năm đến giờ, tình vẫn đậm sâu như xưa.
21:54Về ngoài đẹp trai, lại còn là viện trưởng.
21:57Bác nghĩ xem, anh ấy có thể kiếm được bao nhiêu tiền?
22:00Kiếm được bao nhiêu?
22:02Nhiều lắm.
22:04Dù sao cũng là đàn ông độc thân sầu có.
22:07Cô bé ngoan của bác.
22:10Cháu đúng là đáng thương quá.
22:12Sao chưa đến giờ mà cháu đã phát bệnh rồi?
22:15Đàn ông độc thân sầu có thì sao?
22:17Đàn ông độc thân sầu kết xù thì cũng đâu liên quan gì đến cháu.
22:22Bình phải tìm cái gì thực tế một chút.
22:25Ví dụ là ngày mai bác muốn đến bệnh viện của cháu Căng Sa rồi tiêm thẩm mỹ.
22:29Cậu ấy có giảm xá cho bác không?
22:33Trước khi quan hệ giữa chị cháu và Nam Phi tan vỡ thì chắc vẫn được.
22:36Còn bây giờ?
22:37Bây giờ đâu cần nữa.
22:38Dung mạng này của bác sao còn cần tiêm thẩm mỹ Căng Sa làm gì chứ?
22:43Và bác trắng mịn cứ như trứng gả bóc vậy.
22:47Cháu đấy, chỉ biết chọc cho bà già này vui thôi.
22:51Cháu giỏi lắm rồi đấy.
22:53Cháu chỉ chêu cho người đẹp vui thôi mà.
23:15Cháu giỏi lắm rồi đấy.
24:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
24:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
25:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
25:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
25:56Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
26:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
26:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
27:15Tôi biết, anh yên tâm. Đồ nỗi thất đã bắt đầu bán được tiền. Trả tiền thuê nhà nửa năm
27:21cũng không phải chuyện gì lớn cho lắm. Hơn nữa tôi vẫn còn ít tiền tiết kiệp có thể uống
27:25ra trước, để sau rồi tính.
27:29Lỡ bị lỗ thì sao? Tôi tính thử rồi. Lỗ thì không đến nỗi. Đương nhiên là cũng không đến
27:34mức kiếm được rất nhiều tiền.
27:42Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
28:06Tất nhiên là được rồi. Tốc độ của dù lượn này không nhanh lắm đâu. Hơn nữa cô có quen
28:10một người bạn. Quấy là vận động viên dù lượn. Từng tham gia rất nhiều cuộc thi. Quấy đã đồng
28:15ý sẽ cho cháu bay cùng.
28:17Thích quá. Cháu cảm ơn cô năm khi nhé.
28:22Khách sáo gì chứ. Chúng ta là bạn bè mà. Vậy khi nào chúng ta đi được hả cô? Để
28:26cô hẹn lịch với cô ấy đã. Sau đó dẫn cháu đi.
28:29Vậy tuần này chúng ta đi có được không? Cô sẽ cố gắng trong tuần này được không? Thích quá.
28:46Anh đến rồi à? Xin lỗi anh đến muộn. Không sao.
28:49Hôm nay anh sắp xếp lại một lượt các bức điêu khác ở xưởng. Mấy hôm nữa người ở phòng
28:53trung bày sẽ tới xem.
28:56Đây là triển lãm đầu tiên của anh sau khi chuyển nghề. Chắc hẳn vô cùng quan trọng. Ừ.
29:00Giống như là bài kiểm tra lần đầu tiên sau khi lên cấp 3 vậy.
29:05Anh có tự tin không?
29:08Nói thật thì mấy năm gần đây, đây là lần đầu tiên anh không dám chắc.
29:14Trước đây xem tác phẩm của người khác thì thấy rất rõ.
29:18Nhưng nhìn tác phẩm của chính mình có nhìn thế nào cũng không thấy rõ được.
29:22Vậy thì anh hạ thấp kỳ vọng xuống một chút. Dù sao thì cũng không ai nổi tiếng sau một
29:26đêm được.
29:26Với anh mà nói thì không giống nhau.
29:28Làm giám tuyển, danh tiếng vang xa.
29:31Một khi anh làm triển lãm thì ai cũng biết.
29:33Lần này nộp bài đi rồi.
29:35Rất có thể sẽ bị kết luận luôn.
29:38Thế nào mới được xem là một đáp án hài lòng?
29:41Ít nhất phải có một tác phẩm độc nhất vô hỷ, đại diện cho phong cách của anh, thể hiện
29:45được thái độ của anh và sự sáng tạo.
29:49Anh có không?
29:53Có lẽ là có.
29:56Dạo này bận việc quá.
29:58Trong lòng dối xen.
30:00Không có thời gian yên tĩnh suy nghĩ lại cho đàng hoàng.
30:14Bố con anh về rồi đây.
30:17Về rồi hả?
30:18Mẹ ơi, con về rồi à?
30:22Trần Phách, con làm sao vậy?
30:27Hôm nay em cảm thấy thế nào?
30:29Tốt lắm.
30:30Khẩu vị cũng tốt hơn.
30:32Buổi chiều em còn ăn hết một bát canh gà.
30:34Bây giờ thì tốt rồi.
30:36Có thể ăn thì cố gắng ăn nhiều và một chút.
30:38Em phải cố béo lên thêm chút.
30:41Sau phẫu thuật mới có sức hồi phục.
30:44Bác sĩ nói phẫu thuật xong vẫn cần làm hóa trị một thời gian.
30:48Cho nên bây giờ em phải tích lĩ thể lục.
30:56Việc triển lãm thế nào rồi?
30:58Đều rất thuận lợi.
30:59Em yên tâm.
31:03Lát nữa anh về trước nhé.
31:04Và ngày nữa, người của phòng triển lãm sẽ đến xem đồ.
31:07Anh phải chuẩn bị một chút.
31:11Thật ra anh không cần phải qua đây mỗi ngày đâu.
31:13Có tiểu lưu chăm sóc cho em rồi.
31:15Anh bận thì cứ làm việc của mình đi.
31:17Anh biết.
31:19Tóm lại cứ có thời gian là anh sẽ sang đây.
31:21Ở đây còn được ăn đồ nhà nấu.
31:23Ở chỗ làm thì chỉ gọi được đồ ăn ở bên ngoài.
31:27Hơn nữa, có anh với Trần Phách ở bên cạnh em.
31:29Em ăn cơm cũng ngon hơn mà.
31:31Đúng không?
31:35Vậy em nghỉ ngơi đi.
31:36Anh về đây.
31:38Anh cứ đi làm việc của anh đi.
31:46Con à, mẹ đã dặn trước khi vào phòng phải rửa tay trước mà.
31:50Con đi rửa ngay đây.
31:52Con đang xem gì thế?
31:53Dạ, dù lượn ạ.
31:55Mẹ ơi, con muốn bay dù lượn.
31:57Dù lượn có thể khiến con giống như chim bay lên trên bầu trời.
32:00Bây giờ vẫn chưa được.
32:02Con còn nhỏ quá.
32:03Trẻ con cũng có thể chơi mà.
32:05Mẹ xem trong này có một em bé nhỏ mới 2 tuổi đã bay được dù lượn rồi này.
32:09Đây là ngoại lệ.
32:11Con có biết dù lượn là mượn sức gió không?
32:14Con có kiểm soát được gió không?
32:16Lỡ như rơi xuống thì sao?
32:18Nghe lời mẹ đi.
32:19Đi rửa tay đi.
32:20Cô Nam Thi đã nói rồi, dù lượn an toàn lắm, trẻ con cũng có thể chơi.
32:26Cô ấy nói với con lúc nào?
32:28Mới chiều nay ạ?
32:30Cô ấy không phải là mẹ sượt của con.
32:32Cô ấy quan tâm đến sự sống chết của con à?
32:34Cô ấy là bạn của bố.
32:35Bây giờ cũng là bạn của con.
32:36Cô ấy nói sẽ tìm huấn luyện viên cho con.
32:38Con nói gì cũng vô ích.
32:39Mẹ không để người ta đưa con đi đâu.
32:40Bố đã đồng ý rồi.
32:41Bố đồng ý cũng vô dụng.
32:42Mẹ mới là người giám hộ của con.
33:08Mẹ ơi mẹ, mẹ đừng khóc nữa mà.
33:10Con hứa với mẹ con sẽ không đi đâu.
33:13Con không đi nữa đâu.
33:14Mẹ ơi con không đi đâu.
33:16Con không đi nữa mà.
33:18Mẹ con không đi nữa đâu.
33:23Con không đi nữa mà.
33:25Mẹ xin lỗi con.
33:27Có lẽ vì bị bệnh
33:28nên cảm xúc của mẹ không ổn định cho lắm.
33:32Mẹ xin lỗi con.
33:34Nhưng môn dụ lượn này
33:35có nói sao?
33:37Mẹ cũng không thể để con đi.
33:39Mẹ không thể để con gặp bất kỳ nguy hiểm gì.
33:41Con có hiểu không?
33:46Mẹ đồng ý với con.
33:48Đợi khi con khôn lớn đủ 18 tuổi
33:51mẹ nhất định sẽ cho con bay.
33:53Được không?
33:54Mẹ nhìn thấy con mẹ yêu bán.
33:57Cảm ơn mẹ.
34:02Mẹ chú ơn mẹ.
34:06Mẹ xuống được lượt.
34:07Mẹ mẹ chạy, mẹ.
34:11Mẹ chạy, mẹ chạy.
34:19Mẹ chạy.
34:23Lăng Kiêu Dương
34:32Đây là món bạch tuộc mù tạt
34:34Cảm ơn
34:35Không có gì
34:36Bạch tuộc mù tạt mà cậu thích nhất này
34:42Thế nào
34:44Cũng ngon
34:45Phải rồi
34:47Mỗi lần về Bắc Kinh
34:48Tớ còn cố ý mang cho cậu ít đồ
34:55Đây rồi
34:57Bánh cuộn đậu
34:58Bánh đậu Hà Lan
35:01Còn có bánh lửa lăn
35:03Và bánh ái hoa hoa nữa
35:07Thế nào
35:07Bánh cuộn đậu
35:09Bánh đậu Hà Lan
35:10Còn có bánh lửa lăn
35:11Và bánh ái hoa hoa nữa
35:12Cậu thích những món này đúng không
35:13Đúng
35:15Ăn cái nào trước
35:17Cái này
35:18Được
35:20Bánh đậu Hà Lan
35:21Đây
35:26Có ngon không
35:28Ngon lắm
35:30Phải rồi
35:32Còn ngón này nữa
35:36Thái hậu đặc biệt dặn giò mang cho cậu
35:46Sốt trộm mì
35:47Do mẹ tớ làm
35:51Đợt này mẹ vẫn không để ý đến tớ
35:54Lần nào gọi điện thoại cũng là bố tớ nghe
35:56Thì cô vẫn còn giận mà
35:58Cậu cũng nên hiểu cho mẹ hơn
36:00Cho cô thêm chút thời gian
36:02Lần này tớ trở về đã hoàn thành nhiệm vụ cả về chất lẫn lượng
36:06Tớ ở nhà cậu suốt từ chiều cho đến tối
36:10Nếu như tớ còn không chịu đi nữa
36:12Chắc bố cậu sẽ châm cứu cho tớ luôn đấy
36:14Cậu đáng bị châm mà
36:20Cậu muốn ăn gì nữa
36:23Cái kia
36:24Bánh lửa lăn đi
36:30Vẫn là mùi vị ngày xưa nhỉ
36:35Đây uống nước đi
36:45Sao lại thở dài nữa
36:46Không vui à
36:49Đâu có
36:50Cậu ăn đi
36:51Cậu ăn đi
36:52Cậu ăn đi mà
36:54Bị dính răng rồi đúng không
36:56Thơm lắm luôn
37:36Yêu bản thân thẩm mỹ có vẻ là cách tốt nhất
37:43Đ shock
37:44Bị dính răng rồi
37:51Cậu hiển
37:52bởi nào
38:09Cơ mà
38:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:09Cô nói cô đã tìm hiểu rất kỹ càng
39:11Vậy tôi xin hỏi cô, rốt cuộc có trường hợp nào tai nạn mất mạng vì bay dù lượn hay
39:15không?
39:16Tình huống đó là tai nạn có tỉ lệ cực kỳ thấp
39:19Nếu cô nói vậy thì chúng ta ngồi trong nhà cũng có khả năng gặp tai nạn mà
39:23Tàu hỏa, ô tô, máy bay, tàu thuyền, những phương tiện giao thông đó có cái nào mà chưa từng
39:27xảy ra tai nạn đâu
39:28Lẽ nào chúng ta đều không đi nữa
39:30Dù lượn không phải là phương tiện giao thông cần thiết
39:32Thằng bé không chơi dù lượn cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của nó hết
39:35Nhưng có thể sẽ có lợi cho bệnh tình của thằng bé
39:39Bác sĩ tâm lý đã nói
39:40Trứng câm của Trần Phách là kiểu tự kìm nén
39:43Bệnh nhân kiểu này nếu tìm thấy được một cánh cửa
39:46Hoặc một lối da giúp cho bé phát triển cảm xúc
39:49Thì bệnh tình của bé có khả năng hồi phục trong nháy mắt
39:52Con trai tôi hoàn toàn khỏe mạnh
39:54Từ bao giờ cần phải có sự chăm sóc của cô vậy?
39:58Trần Phách là một đứa trẻ ngoan
39:59Tôi chỉ muốn giúp cho bé thôi
40:01Tôi có yêu cầu cô giúp nó không?
40:03Nó có bố có mẹ mà
40:05Còn có ông bà nội và cô nó nữa
40:07Chúng tôi đều bó tay hết khách
40:08Chỉ có cô giúp được nó thôi
40:10Xin cô hãy tin vào ý thốt của tôi có được không?
40:13Là một người bạn của nó
40:14Tôi lắng nghe được tiếng nói của cậu bé
40:16Nó nói với tôi
40:18Muốn có được cảm giác bay giống chim
40:20Được nghe tiếng gió tội bên tai
40:21Được ngắm nhìn mặt đất từ trên bầu trời
40:24Tôi nghĩ cảm giác tự do đó có lẽ giúp thằng bé mở ra cánh cửa đó
40:28Sau khi tìm hiểu tôi được biết
40:30Bận động viên chuyên nghiệp có thể đảm bảo sự an toàn cho Trần Phách
40:33Tôi thật sự rất muốn giúp cho thằng bé thực hiện được nguyện vọng này
40:36Tôi thật lòng muốn giúp cho nó
40:39Tôi nói lại với cô một lần nữa
40:40Tránh xa con trai tôi ra
40:43Tôi có thể tránh xa Trần Phách
40:44Nhưng cũng mong cô nghĩ xem thằng bé đang thực sự muốn gì
40:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:52Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo