- 2 ngày trước
ẤM ÁP VÀ NGỌT NGÀO - TẬP 27 - VTV3 THUYẾT MINH - PHIM TRUNG QUỐC- AM AP VA NGOT NGAO
Danh mục
🎥
Phim ngắnPhụ đề
00:01Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:30Anh đã lên kế hoạch cho tuần này rồi
00:33Thời gian biểu mỗi ngày anh đều viết hết ở đây rồi
00:36Bận động nhẹ nhàng vừa phải
00:38Chủ yếu là ra ngoài đi bộ
00:41Trong tuần này em tập trung phục hồi thể lực và tâm trạng
00:44Ăn uống bổ sung dinh dưỡng rồi ra ngoài phơi nắng một chút
00:48Tốt nhất là có thể luyện đàn trở lại
00:53Chiều nào anh cũng sẽ tới đây
00:54Mang cho em một ít trái cây tươi và rau quả
00:58Nếu có thời gian dành
00:59Anh có thể đi xem phim cùng em
01:05Ngày nào cũng như vậy thì công việc của anh phải làm sao
01:08Không sao
01:09Thời gian buổi sáng và buổi tối cũng khá nhiều
01:15Anh còn phải chăm sóc trần phát nữa
01:17Em không cần phải lo cho anh đâu
01:26Trần phóng
01:30Tại sao hôn nhân của người khác đều có thể tiếp tục được
01:36Còn chúng ta thì không
01:58Tới rồi à
02:03Đợi một chút nhé
02:04Anh xong ngay đây
02:16Hôm đó em cầm quyển sách gông cùng của con người đi đến trước mặt anh
02:21Anh thật sự có hơi mơ hồ
02:23Anh cứ tưởng mình đang nằm mơ
02:26Cuối cùng đúng là nằm mơ thật
02:30Thật ra
02:34Em vẫn luôn muốn hỏi anh một câu
02:37Đưng lại chưa từng có cơ hội hỏi
02:42Đã trải qua bao nhiêu năm rồi
02:46Lại cảm thấy bây giờ hỏi hình như có hơi buồn cười
02:50Em cứ hỏi đi
03:02Hôm đó
03:06Tại sao anh không đến
03:17Anh đợi em hỏi câu này
03:20Cũng đã quá lâu rồi
03:24Hôm đó
03:27Anh có đến
03:29Anh có đến sao
03:33Hôm đó em đợi anh ở trong trường
03:35Đến tận hơn 8 giờ mới rời đi mà
03:38Anh có đến thật
03:40Nhưng anh đến quá muộn
03:44Trong trường lúc đó tối đen như mực
03:52Buổi chiều hôm đó chắc là ngã sẽ lớn nhất trong cuộc đời của anh
03:59Đứng ra là anh đã chuẩn bị hết mọi thứ
04:02Thi xong môn cuối cùng
04:05Thì anh sẽ tổ lộ với em
04:08Anh sẽ nói với em là
04:10Anh thích em
04:16Nhưng mà
04:32Trước khi thi 5 phút
04:34Anh bị chủ nhiệm lớp gọi tới phòng giáo viên
04:38Có một anh cảnh sát ở đấy đợi anh
04:42Anh ta nói với anh là
04:43Khương Duy Băng tự tử
04:45Bây giờ đang cấp cứu
04:48Vì trong tư tuyệt mệnh
04:49Cô ấy có nhắc tới anh nhiều lần
04:51Cho nên họ mong anh hợp tác điều tra
04:57Và hôm đó
04:58Anh hoàn toàn không tham gia kỷ thi
05:04Mãi tới chiều cảnh sát mới nói với anh
05:06Khương Duy Băng đã được cứu sống rồi
05:20Anh đến bệnh viện
05:23Chỉ thấy cô ấy lẻ loi nằm một mình ở trên sườn bánh
05:42Đợi tới khi bố mẹ cô ấy tới
05:44Anh rời khỏi bệnh viện
05:46Thì cũng đã 8 giờ rưỡi rồi
06:02Lúc anh chạy tới trường thì không thấy em nữa
06:06Đừng ngay trong giây phút ấy
06:08Bỗng dưng anh ý thức được rằng
06:10Có lẽ đây chính là sự sắc đặt của số phận
06:17Cho dù em vẫn còn ở đó
06:19Vẫn đợi anh ở đó
06:21Thì anh biết nói gì với em nữa
06:25Vì thật ra trái tim anh đã quyết định rồi
06:33Cho dù anh có thích em thế nào đi nữa
06:36Anh cũng không thể bỏ mặt Duy Băng được
06:49Tại sao cô ấy lại làm vậy
06:53Khi cô ấy còn rất nhỏ
06:54Bố mẹ cô ấy đã li hôn
06:57Mẹ cô ấy đã bỏ đi nơi khác
07:00Và chưa lần nào về gặp lại cô ấy
07:03Bố cô ấy và mẹ kế sinh một đứa em trai
07:06Họ đối xử với cô ấy rất tệ
07:09Cho nên
07:11Anh là người duy nhất trên đời thương xót cô ấy
07:14Quan tâm tới sự sống chết của cô ấy
07:17Đúng vậy
07:20Anh không thể cự tuyệt cô ấy
07:23Cô ấy cứ như một người bị rơi xuống nước
07:25Nắm được cái phao cứu mạng
07:28Suốt mùa hè năm ấy
07:30Cô ấy đã theo đuổi anh rất quyết liệt
07:32Anh chưa bao giờ gặp một cô gái nào bạo gan và dữ dội giống như cô ấy
07:38Và còn xinh đẹp nữa
07:45Anh thử nhận
07:47Trong đó có một phần hư vinh
07:50Cái cảm giác muốn mình vĩ đại
07:52Điết đồng cảm
07:53Và ham muốn hư vinh không thể cững lại
07:56Khi được hoa khôi của trường theo đuổi
07:58Đan xem nhau
08:02Còn có cả sự mê hoặc nữa
08:05Anh từng suy nghĩ rất nhiều lần
08:07Nếu như hôm đó
08:08Xuân Duy Bang không tự tử
08:10Nếu như anh không thất hẹn
08:13Thì cuộc đời của anh
08:14Sẽ như thế nào
08:21Không đến nỗi thế chứ
08:23Ai mà chẳng có tình đầu
08:28Đó không phải là mối tình đầu thời nhiên thiếu
08:34Sau này
08:35Khi ở bên cạnh cô ấy
08:36Anh mới nhận ra
08:38Cô ấy bị dối loạn lưỡng cực rất nghiêm trọng
08:41Mỗi lần phát bệnh là vô cùng đau khổ
08:43Phải đến bệnh viện cấp cứu
08:48Điều đó lại càng làm anh thương cô ấy nhiều hơn
08:51Anh không muốn bỏ rơi cô ấy
08:53Bởi vì đó có thể là anh đang tự tay giết chết cô ấy
08:59Anh cảm thấy
09:02Chỉ cần anh ở bên cạnh cô ấy
09:04Thì sẽ có một ngày
09:06Cô ấy nhất định sẽ khỏe lại
09:15Nhưng thực tế không phải như vậy
09:21Cô ấy thường xuyên bị kích động quá mức
09:24Đa nghi cực độ
09:25Lần nào cãi nhau cô ấy cũng làm
09:27Hao tổn cạn kiệt sức lực của bọn anh
09:31Hứa giải vỏ nhau như vậy trong nhiều năm
09:39Nhưng mỗi lần anh muốn buông tay
09:41Đề cập đến việc chia tay
09:43Thì cô ấy lại lấy cái chết ra để ép anh
09:47Phát bệnh rồi đi bệnh viện
09:49Thỏa hiệp rồi lại cãi vã
09:52Cho đến cuối cùng
09:56Anh không còn một chút sức lực nào nữa
10:01Vẫn phải ly hôn
10:07Cuộc tình kéo dài suốt 10 năm này
10:09Có thể nói là đã hủy hoại hết thanh xuân của anh
10:14Thay đổi cả quỹ đạo cuộc đời của anh
10:19Nhưng anh không hối hận
10:22Bởi vì đây chính là số phận
10:25Anh phải chấp nhận thôi
10:35Nhưng đối với em
10:37Nam Phi
10:40Anh nợ em một lời xin lỗi
10:47Không cần xin lỗi
10:49Cũng không cần tiếc nuối
10:52Mỗi khi nhớ về bản thân mình
10:54Trong khoảng thời gian đó
10:56Thế mình không phải là đơn phương
11:01Từng dấu vết
11:02Từng khoảnh khắc
11:03Đều không phải do em tưởng tượng ra
11:16Là đã thấy mãn nguyện rồi
11:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
11:58Đây là thư anh viết cho em năm ấy
12:03Đúng ta định đưa cho em vào buổi chiều sau khi thi xong
12:07Nhưng mà
12:17Bây giờ có thể cho em xem được không?
12:24Không cần thiết nữa đâu
12:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
13:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
13:54Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh mình nhé.
14:15Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh mình nhé.
14:25Chính là sau khi anh với Duy Bang yêu nhau, có một hôm cậu ấy tức tối đến tìm anh
14:30tính sổ.
14:30Ai thắng vậy? Em đoán xem. Dù sao anh cũng là sư huynh của hai bọn em mà.
14:35Thảo nào, thảo nào cậu ấy lại chống nặng nửa học kỳ.
14:38Cũng không thể trách anh được. Đấy là vì lúc cậu ấy bỏ đi quá kích động, đạp xe lao
14:43xuống cống thôi.
14:45Nhưng anh tin cậu ấy thật lòng với em.
14:51Nam Phi
15:11Chị này, cảm ơn em.
15:16Cái bản này dùng để làm gì vậy?
15:18Dạ để bắn tiên laser.
15:20Cô à, tất cả thiết bị của bệnh viện, cháu đều dùng loại tiên tiến nhất.
15:25Nhìn nó trông cũng cao cấp thật.
15:29Còn cái này...
15:30Mẹ ơi, con về rồi.
15:32Về rồi à?
15:33Cậu về rồi à?
15:35Còn cái này...
15:36Cái này cũng để bắn laser.
15:38Bệnh viện của chúng cháu có rất nhiều thiết bị bắn laser.
15:41Sao cậu lại đến đây? Sao tớ lại không đến được?
15:43Cô tới chơi thì tớ phải tỏ ra hiếu thuận.
15:47Đây là bên trong phòng.
15:49Chỗ này là...
15:52Bó hoa này là tớ tặng cô.
15:53Cháu biết cô thích nhất là hoa bách hợp trắng.
15:58Sao cháu biết được cô thích nguồn trắng nhất?
16:01Chính cô đã nói với cháu mà.
16:03Cô...
16:04Hồi học cấp 3, có một lần cháu tới nhà cô chơi, cô có nói với cháu thích nhất hoa
16:08bách hợp trắng còn gì.
16:10Thằng bé này, đúng là có lòng mà.
16:13Chuyện về cô cháu nhớ kỹ lắm.
16:16Con nhìn đi.
16:17Kiêu dương này còn tặng cho mẹ một bộ mát xa cổ nữa.
16:22Nhiều tiền quá. Muốn đốt hả?
16:24Chi tiền cho cô cũng là chuyện nên làm mà.
16:26Anh nói kiểu gì thế?
16:28Coi lòng tốt của người ta như thứ bỏ đi à?
16:30Chẳng phải tại nó quá rắt sao? Cái con bé này.
16:33Kiêu dương nhà người ta đến tổ chức sinh nhật cho con đấy.
16:36Mai mới là sinh nhật con mà.
16:3712 giờ.
16:38Phải canh đúng giờ này.
16:40Cái gì mà giao thừa năm mới chẳng phải đều giờ này hay sao?
16:44Điều giờ này hay sao?
16:51Mà con vừa đi đâu về thế?
16:53Đi gặp tiêu nhạc à?
16:55Không.
16:56Con đi gặp một người bạn.
17:01Nắc đến cậu tiêu nhạc này lại điên hết cả người.
17:04Ngay từ đầu mẹ đã thấy nó không đáng tin rồi.
17:07Hơn 30 tuổi lại giỏi sang như vậy.
17:10Mà vẫn chưa có bạn gái.
17:12Cứ phải đợi chờ con, đợi tới 10 năm.
17:15Nó lửa ai không biết.
17:18Còn nữa, con xem, hôm trước gặp mặt thành ra như thế.
17:22Sao tới bây giờ nó vẫn không nói lời xin lỗi nào hết vậy?
17:27Đúng rồi đấy cô.
17:28Cháu cảm thấy có khi là anh ấy cố ý đấy.
17:30Thật ra cũng không phải đi châu Âu công tác gì.
17:33Chỉ là viện cớ chia tay thôi.
17:35Ừ nhỉ.
17:36Tại sao mẹ lại không hiểu theo hướng hiểu mạng nói nhỉ?
17:40Hiểu mạng.
17:40Nói cô nghe.
17:42Công ty của nó ở chỗ nào?
17:43Mai cô sẽ tới đấy xem có người này hay không?
17:46Mẹ.
17:46Cũng đã chia tay rồi.
17:48Có loại người đấy hay không thì liên quan gì nữa.
17:51Đúng đấy cô ạ.
17:52Cháu thấy Nam Phi nói rất đúng.
17:54Đã chia tay rồi.
17:55Chúng ta phải nhìn về phía trước.
17:57Đúng không cô?
17:58Đúng đấy mẹ.
17:59Phải nhìn về phía trước.
18:01Con cảm thấy đồng tân cũng rất tốt.
18:04Mẹ cân nhắc xem sao nhé.
18:05Lúc nãy con vừa gặp anh ấy xong.
18:07Nam Phi.
18:08Nam Phi.
18:09Nam Phi.
18:10Cô à.
18:11Cháu đi gặp Nam Phi một lát nhé.
18:16Khi con bé này.
18:18Chắc là bị sốc.
18:22Này.
18:24Cậu không có việc gì thì gặp đồng tân làm gì?
18:27Anh ta nói gì?
18:28Anh ấy nói hồi học cấp 3 anh ấy từng đánh cậu.
18:32Tớ đánh anh ta thì đúng hơn.
18:34Cậu đánh anh ta mà chân cậu bị gãy phải chống nặng cả nửa học kỳ à?
18:38Cậu đánh trần phóng, trần phóng không sao?
18:40Cậu bị gãy sống mũi, cậu đánh người ta rồi tự làm mình bị thương sao?
18:44Giỏi đấy.
18:47Rốt cuộc anh ta có thể diện không vậy?
18:49Anh ta nói với cậu là anh ta đánh gãy chân tớ à?
18:55Anh ta nói gì với cậu?
18:57Anh ấy nói...
19:00Ngày hôm đó tại sao anh ấy không đến?
19:03Đã bao nhiêu năm trôi qua, chuyện cũ dích vậy rồi mà vẫn lôi ra được ạ?
19:09Rốt cuộc anh ta có âm mưu gì?
19:10Là tớ hỏi anh ấy.
19:16Nam Phi.
19:17Ừ.
19:19Không phải cậu vẫn còn nhớ anh ta đấy chứ?
19:22Cậu cứ về đi đã.
19:34Mai mới là sinh nhật tớ.
19:35Tối mai cậu đón sinh nhật riêng với tớ được không?
19:47Đóng cửa cho cậu nhé.
19:48Đóng cửa đi.
19:49Tớ phải thay đổi.
19:50Ngủ ngon.
20:05Được rồi, cô không cần phải tiễn đâu ạ.
20:07Bên ngoài lạnh lắm, cháu về đây.
20:09Ừ, để em tiễn anh.
20:10Được, cháu chào cô.
20:11Tạm biệt, tạm biệt.
20:16Chút bằng tay.
20:22Nam Phi à?
20:23Lại đây.
20:25Ngồi xuống đi.
20:28Sao thế ạ?
20:29Sao Lăng Kiêu Dương xuống nhà một cái là đi về luôn vậy?
20:33Cậu ấy muốn đi con cũng không cản được.
20:36Mẹ nói cho con biết.
20:38Cái cậu Lăng Kiêu Dương này,
20:39E Quy cũng cao đấy.
20:41Rất biết thương người.
20:43Với lại, đừng quên,
20:44nó còn là xếp của con nữa.
20:46Còn phải đối xử tốt một chút.
20:51Mấy hôm trước, ai đó còn nói
20:55nghề phẫu thuật thẩm mỹ không cao quý.
20:59Là ai nói thế?
21:03Đấy là mấy hôm trước rồi mà.
21:06Nhưng mẹ nó còn biết.
21:07Chỉ cần nó không lửa đảo tiền bạc,
21:10không quá phỉ tiền,
21:11không kiếm sống bằng năng lực,
21:13thì nghề đó cũng được mà.
21:16Vâng, mẹ nói gì cũng đúng hết.
21:18Tất nhiên rồi.
21:21Hiểu mạng, lại đây.
21:23Sao vậy chị?
21:25Ngồi đi.
21:27Tặng cho em đấy.
21:28Tặng cho em sao?
21:30Tặng quà gì vậy?
21:32Cảm ơn chị Nam Phi.
21:34Xịn xò quá.
21:45Tình chất sữa chống nhăn,
21:47nó đâu cần dùng chứ.
21:49Này.
21:50Hình như mình cũng sắp dùng hết rồi.
21:52Sao cậu không tặng cho mình à?
21:54Đợi cậu dùng hết rồi mình tặng sau.
21:56Chị Nam Phi,
21:57thực ra em...
21:58em không cần dùng đồ dưỡng da đắt đỏ vậy đâu.
22:01Bình thường em cũng chỉ dùng Vaseline thôi.
22:04Em ở bên cạnh mẹ chị,
22:06vừa nấu cơm vừa nói chuyện vất vả lắm.
22:08Chỉ là một món quà nhỏ thôi,
22:09không có ý gì khác đâu.
22:11Chị Nam Phi,
22:12em thật sự rất ngại.
22:14Ở bệnh viện em làm gì chưa tốt.
22:16Chị nói đi,
22:17em sẽ sửa mà.
22:19Không đâu.
22:20Em là em họ Giang Nhi.
22:21Chị cũng xem em như là em gái rồi.
22:24Chúng ta đều là người một nhà mà.
22:25Bất kể là chuyện gì,
22:26cứ nói thẳng ra là được rồi.
22:28Nói đúng lắm.
22:29Cháu đấy,
22:30là em gái.
22:31Hai đứa nó là chị gái.
22:32Chăm sóc cho cháu là chuyện đương nhiên rồi mà.
22:35Cầm đi,
22:35đừng nghĩ nhiều.
22:37Em nhận đi.
22:38Được rồi,
22:39mấy chị em nói chuyện đi.
22:40Mẹ về phòng nghiên cứu đây.
22:50Hiểu mạng.
22:52Mẹ chị bình thường hay thích suy nghĩ lung tung.
22:55Lúc nào em nói chuyện với mẹ chị,
22:56thì em nói mấy câu chuyện vui vui một tí.
22:59Đừng để mẹ chị nghĩ linh tinh nhá.
23:09Làm phiền anh hôm nay phải đến đây rồi.
23:15Huyền cô lo hộ tôi phần thiết kế nhá.
23:17Không có gì.
23:18Mời anh chị vào trong.
23:19Anh đi nhá.
23:20Chị nhan khách hàng của chị đến rồi.
23:22Thật ngại quá.
23:23Hôm nay tôi hơi bận.
23:24Mời hai anh chị ngồi bên kia đợi tôi một lúc.
23:26Thật ngại quá, ngại quá.
23:29Để anh chị đợi lâu rồi.
23:33Lâu rồi không gặp.
23:36Công ty đều biết chuyện gì đang xảy ra.
23:38Bên ngoài đều không biết à?
23:40Bấy ngày hôm nay khách hàng tới đều đã đọc mấy bài phỏng vấn
23:43nên đến tìm chị ta.
23:44Dựa vào cái gì chứ?
23:45Lần nào sửa bản vẽ cũng là bộ phận chúng ta tăng ca
23:48làm gấp tới nửa đêm.
23:49Chị ta thì hay rồi.
23:50Ngư ông đắt lợi.
23:52Muốn in cái hình hôm đấy ra để dán lại cho chị ta xem.
23:54Đừng nhìn họ nữa.
23:56Vẫn chưa hết tức à?
23:57Chị bằng tìm khách hàng mới còn hơn.
24:00Còn khách hàng mới nữa?
24:01Chị.
24:02Chị ta sắp thành thần tượng mạng của công ty mình rồi.
24:05Các khách hàng đáng lẽ không tới tìm chị ta
24:07giờ đều chạy đến chỗ chị ta hết rồi.
24:09Có người còn nói sẵn sàng xếp hàng đợi nữa kìa.
24:12Chị nói xem tại sao bây giờ những người này lại thích chạy theo đám đông thế?
24:16Bây giờ em đang chuẩn bị gom mấy dự án trước đây chúng ta thực hiện
24:19để làm mấy bài viết
24:20rồi gửi lên mấy trang công khai làm nội thất để quảng cáo.
24:25Gần đây chị có đọc được một bài viết ở trên mạng.
24:28Chị muốn làm thử dự án đấy.
24:30Dự án gì thế?
24:33Cô ấy là dân văn phòng
24:34mới làm việc được hai năm ở doanh nghiệp nước ngoài.
24:37Cô ấy đăng một bài viết chế diễu gu thẩm mỹ của chủ nhà
24:40muốn kêu gọi ý tưởng thiết kế để thay đổi căn phòng của mình
24:43giúp gia tăng chất lượng cuộc sống sau khi toàn làm của cô ấy.
24:47Nhưng cô ấy chỉ có kinh phí 30.000 tệ thôi
24:49vì lương không được cao lắm.
24:51Đó là tất cả tiền để dành của cô ấy.
24:53Có 30.000 tệ thôi à?
24:54Chị bị điên rồi sao?
24:55Còn chẳng đủ phí thiết kế của chúng ta nữa.
24:58Chúng ta chắc chưa đến nỗi phải như vậy chứ.
25:00Chỉ cảm thấy dự án này cũng khá hay.
25:02Hoa người nghĩ thử xem.
25:04Chúng ta bình thường làm các dự án để kiếm tiền
25:06đâu có được sáng tạo gì đâu.
25:09Căn phòng này của cô ấy quá tuyệt vời.
25:11Có thể làm thỏa sức.
25:12Chỉ mất công một chút thôi.
25:14Hơn nữa, mọi người xem.
25:16Bài viết của cô ấy cực kỳ đáng yêu.
25:18Có rất nhiều người nhấn thích để động viên nữa.
25:21Nhìn cô ấy lại nhớ đến bản thân mình ngày trước
25:23nên muốn giúp cô ấy một tay.
25:27Nhưng kinh phí 30.000 tệ
25:30thì làm không nổi ở công ty mình đâu.
25:33Bới lại, sếp cũng sẽ không đồng ý đâu.
25:38Để chị nghĩ cách,
25:39hai người cứ liên hệ với cô ấy trước đi.
25:42Chán chết.
25:43Quay lại đây.
25:45Toàn bộ đại lý độc quyền đồ nội thất
25:47của Thẩm Tuyết ở trong tay chị.
25:49Hai người cứ kiên nhẫn chờ thêm vài hôm.
25:51Chắc chắn Nhan Nghệ sẽ tới xin chúng ta.
25:53Thật sao?
26:12Mẹ ơi!
26:13Mẹ!
26:16Mẹ ơi!
26:18Con trai!
26:28Ở chung với bố có vui không?
26:30Dạ vui ạ.
26:31Vậy con lao tới mẹ như con gấu túi là sao đây?
26:35Con nhớ mẹ mà.
26:37Lâu lắm rồi con không được gặp mẹ.
26:44Mẹ ơi!
26:45Hôm nay mẹ tô son đẹp quá.
26:50Đẹp lắm hả?
26:51Nhìn mẹ rất hợp để hẹn hò với bố đấy.
26:55Vậy ba người chúng ta hẹn hò nhé.
26:57Đi đâu vậy mẹ?
26:58Con nói đi đâu thì đi đấy.
26:59Vậy con muốn đi ăn kem rồi đến khu vui chơi.
27:02Đi thôi.
27:02Mình đi ăn kem thôi.
27:10Mẹ ơi!
27:12Mẹ ơi!
27:15Mẹ ơi!
27:18Mẹ ơi!
27:24Mẹ ơi!
27:26Mẹ ơi!
27:26Đúng không?
27:31Trượt rồi.
27:35Cái này được rồi, mạnh lên.
27:38Cộng phải ấn nút này đi.
27:39Chân Phách nhìn mẹ này.
27:44Năm trăm.
27:47Để bố kéo giúp con.
27:48Nhiều quá.
27:51Anh đã đổi bình nóng lạnh cho em.
27:53Anh đặt một cái giường nhỏ trong căn phòng nhỏ.
27:56Lúc nào anh với Trần Phách tới cũng có chỗ để ở.
28:01Lâu lắm rồi anh mới sống như bây giờ.
28:07Dịu dàng, tinh tế.
28:09Chú đáo mọi mặt.
28:18Bác sĩ nói, gần đây Trần Phách chuyển biến tốt.
28:22Tuy vẫn không nói chuyện với người khác.
28:24Nhưng lúc một mình ở chỗ đông người cũng thả lỏng hơn rồi.
28:29Cảm ơn anh.
28:30Lại cho em một chỗ để dựa vào.
28:33Mặc dù chỉ là tạm thời,
28:35nhưng em cũng rất mãn nguyện.
28:48Mổ hôi nhễ nhạy luôn rồi.
28:54Mẹ ơi,
28:55ngày mai nhà mình đi xem phim có được không?
28:58Trần Phách à?
29:00Có chuyện này mẹ phải nói với con.
29:03Mẹ có một chút vấn đề về sức khỏe.
29:07Nên ngày mai,
29:08mẹ phải vào viện để điều trị rồi.
29:13Sau này con không được gặp mẹ nữa à?
29:15Gặp được chứ.
29:16Nếu con thấy nhớ mẹ thì bố với con sẽ tới bệnh viện để thăm mẹ.
29:22Vậy buổi tối con còn được ngủ với mẹ nữa không?
29:27Thời gian nằm viện thì chắc chắn là không được.
29:29Nhưng xuất viện thì được.
29:31Vậy bao giờ mẹ xuất viện?
29:32Không lâu lắm đâu.
29:33Con yên tâm đi.
29:35Sẽ nhanh thôi.
29:35Trần Phách.
29:37Con cần phải biết,
29:38bị bệnh là một chuyện rất tự nhiên và bình thường.
29:41Mỗi người chúng ta đều có thể bị bệnh.
29:44Cũng giống như con đi gặp bác sĩ Khương Mạt vậy.
29:47Không sao đâu.
29:47Bác sĩ sẽ có rất nhiều cách để giúp chúng ta.
30:03Tôi hiểu.
30:04Vâng.
30:04Về vấn đề này anh cứ yên tâm.
30:06Sản phẩm của chúng tôi đảm bảo chất lượng không có vấn đề gì hết.
30:10Về mặt giá thành thì chúng tôi có thể bàn bạc lại một chút.
30:16Này.
30:18Nam Phi vừa mới đi.
30:21Khuấy đến làm gì?
30:22Tôi bảo khuấy với Tể Giang Nghi đến xem bản thiết kế xem thử có ý tưởng mới hay có
30:27lời khuyên gì không?
30:28Khuấy nói gì không?
30:31Khuấy hỏi tôi anh đang làm gì?
30:32Tôi nói là tôi không biết.
30:34Anh đi sớm để muộn xuất quỷ nhập thần.
30:37Rốt cuộc là anh đang làm cái gì thế?
30:41Mấy chuyện lặt vặt thôi.
30:43Trần Phách đâu rồi?
30:44Mẹ nó đến đón.
30:46Hôm nay nó ở bên đấy.
30:51Hôm nay...
30:55Hôm nay là sinh nhật của Nam Phi.
30:58Nếu anh khắc cốt ghi tâm thì phải về sớm chứ.
31:00Bây giờ thì hay rồi.
31:02Bữa tối người ta có hẹn rồi.
31:03Với ai?
31:04Làm sao tôi biết được?
31:05Hỏi Tể Giang Nghi thì cô ấy không chịu nói.
31:08Tôi buồn chút nhá.
31:10Ăn mặc cũng đẹp lắm đấy.
31:12Được rồi, được rồi.
31:13Không thành vấn đề.
31:15Này.
31:16Đơn sô pha lại thêm 10 bộ.
31:18Có nhận không?
31:20Tiểu thư ơi.
31:21Không làm hết đâu.
31:22Họ nói là không cần gấp.
31:23Khi nào làm xong thì gửi cho họ thôi.
31:25Tốt thế à?
31:26Tại sao vậy?
31:27Đây là một tiệm nội thất.
31:28Không làm cho tiệm nội thất.
31:41Không phải quần áo.
31:42Nào là đóng gói vận chuyển, gửi hàng, trả hàng.
31:45Rắc rối lắm.
31:47Có sao đâu.
31:48Làm từng chút một thôi.
31:50Tôi đã tìm cho hai người mấy sưởng nhỏ rồi và tìm được mười mấy thợ mộc tay nghề lão
31:54luyện.
31:55Tôi nghĩ có thể họ sẽ sắp nhập với Bất Kiến Sơn.
31:59Sắp nhập?
32:00Tính chú Lãnh khó nằn như vậy.
32:01Chú ấy sẽ đồng ý sao?
32:04Cho chú ấy cổ phần.
32:05Kéo chú ấy làm cổ đông.
32:07Chú Lãnh giả vờ không thích tiền đấy thôi.
32:09Còn có mười mấy cuộc gọi tới muốn mua tượng điêu khắc của anh rồi đấy.
32:13Chính là sản phẩm điêu khắc lọt vào ống kính trong đợt trưng bày sản phẩm lần trước đấy.
32:17Anh suy nghĩ thử xem làm mấy bản sao thu nhỏ được không?
32:20Không suy nghĩ.
32:21Anh không phải là nhà thiết kế đồ thủ công.
32:23Cũng có rất nhiều nhà điêu khắc nổi danh đang bán đồ thủ công mà.
32:27Đó là sự cám dỗ của đồng tiền sau khi thành danh.
32:31Bản sao có ký tên đâu.
32:33Miễn bản.
32:36Hai người cứ tập trung làm nội thất đi.
32:38Đừng làm khó thứ mà tôi xem như tâm huyết cả đời.
32:41Đi vào cuộc sống cũng chính là nghệ thuật mà.
32:45Với một nghệ thuật gia mà nói thì chuyện tốt nhất chính là
32:48khiến cho người bình thường cũng cảm nhận được niềm vui mà nghệ thuật mắc lại đúng không?
32:53Về chuyện này thì tôi có một quan điểm khác.
32:56Cô nói xem là
32:57một nghệ thuật gia hay cả chút thanh cao cũng không có.
33:00Chẳng phải tiêu đời rồi sao?
33:01Vậy tại sao lúc này anh lại hùa theo tôi?
33:03Tôi trêu anh ấy thôi.
33:07Bới lại nếu như tôi đứng ở bên cạnh cô thì sẽ khiến cô trông không hốc lắm đâu.
33:15Nói như vậy là tôi còn phải cảm ơn anh hả?
33:17Đừng khách xáo.
33:40Sao lại dẫn tôi đến chỗ này?
33:43Đón sinh nhật với cậu mà.
33:48Cậu không thấy chỗ này có hơi xui xẻo với cậu à?
33:53Bấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó.
34:03Lần đầu tiên thất tình,
34:05Tể Giang Nghi đã khóc một buổi tối ở đây với tớ.
34:08Chia tay với Trần Phóng,
34:10tớ cũng uống cả buổi tối ở đây luôn.
34:12Cậu dừng lại đi.
34:13Tớ nay tớ không muốn nói về bất kỳ ai khác ngoài cậu hết.
34:16Chỉ nói về cậu với tớ thôi.
34:21Bừng ngày sinh nhật đáng yêu.
34:24Bừng ngày cậu sinh ra đời.
34:27Dừng lại, bỏ qua, để tớ ước.
34:30Nam Phi tớ sẽ không bao giờ tới đây khóc nữa.
34:34Đúng, chỉ cần cậu tìm đúng người.
34:38Lăng kêu dương.
34:40Nhớ lại thì mỗi lần ở bên cạnh cậu,
34:43đều là lúc tớ vui nhất, thoải mái nhất.
34:48Cảm ơn nhé.
34:49Không có gì.
35:19Đừng lại.
35:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
35:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
35:45Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:06Bước điều khác này em thích lắm
36:13Cơ thể cô ấy khoan khoái
36:16Thần thái tuy có hơi nặng mề
36:19Đừng không do dự chút nào
36:22Cô ấy cũng rất dũng cảm
36:24Em có cảm thấy mới gặp như đã quen không?
36:30Không phải là em chứ
36:35Quyền đặt tên cho tác phẩm này
36:38Anh trao cho em
36:47Cậu đã đón sinh nhật với ai thế?
36:51Trần Phóng gửi tới à?
36:53Ừ
36:53Biết thấy hậu ở đây cho nên không dám vào nhà
36:56Anh ấy ở trên xe đợi cậu suốt hai tiếng đồng hồ
36:58Đừng không đợi được nên đã về rồi
37:03Bức tượng điêu khắc này có người muốn mua giá cao
37:06Nhưng giá nào anh ấy cũng không bán
37:09Sao không gọi điện cho mình?
37:10Anh ấy nói muốn cho cậu một bất ngờ
37:15Nhưng bọn mình đều không biết cậu đã đi với ai
37:19Lúc anh ấy rời đi
37:20Trông buồn lắm
37:24Thái hậu làm thịt kho tàu cho cậu
37:27Mình mua bánh kem cho cậu
37:28Kết quả thì
37:29Cậu lần đi đâu mất tiêu không đón sinh nhật với mọi người
37:34Quà đâu?
37:43Có đáng yêu không?
37:45Dễ thường quá
37:53Đẹp quá
37:55Chắc lúc mua nó tim cậu nhỏ máu nhỉ
37:59Cậu thích là được rồi
38:01Thật ra trước đây mình nhìn thấy nó trên app tích rồi
38:03Ăn ý không?
38:05Có biết là mình yêu cậu nhất không?
38:06Hiểu mình chỉ có cậu
38:10Đẹp không?
38:11Đẹp lắm
38:12Nào
38:13Cậu mau ước đi
38:24Cắt bánh kem nào
38:27Nói đi
38:28Rốt cuộc cậu đón sinh nhật với ai thế?
38:32Lăng kiêu sương
38:36Quả nhiên là có công mày sắt
38:38Có ngày nên kim
38:40Đã nên đâu
38:43Cậu nói xem
38:44Tại sao mình lại không yêu được lăng kiêu sương nhỉ?
38:48Chuyện đó phải hỏi bản thân cậu chứ
38:53Bao nhiêu năm nay cậu ấy luôn bảo vệ mình
38:55Thời gian ở bên cậu ấy là lúc mình tự tại nhất, thoải mái nhất
39:00Ngoài cậu ra thì cậu ấy là người hiểu mình nhất
39:05Về lý mà nói
39:06Nếu mình yêu được cậu ấy thì
39:08Chắc chắn đó là vận may lớn nhất cuộc đời mình
39:13Mình khuyên cậu nhé
39:15Lấy một quyền bở ra
39:17Từ mai bắt đầu viết
39:18100 lý do để yêu lăng kiêu sương
39:20Thôi biến đi
39:22Chúc cậu thành công
39:43Nào nào
39:45Sao lại...
39:48Sao bà mua nhiều đồ thế?
39:50Cảm ơn bà nhé
39:51Để tôi giúp, cảm ơn bà
39:54Nhà bà đâu thế?
39:55Để tôi xách về giúp cho
39:56Cảm ơn không cần đâu
39:57Không cần đâu
39:58Nhà tôi ngay đây này
40:02Nhà bà ngay đây à?
40:03Vâng
40:05Tôi ở ngay cạnh nhà bà
40:06Chúng ta làng xóm rồi
40:10Vậy...
40:10Bà là mẹ của Tề Giang Nghi à?
40:13Không không
40:14Con gái tôi là bạn thân của Tề Giang Nghi
40:18Vậy thì tôi biết rồi
40:19Thật ngại quá
40:20Sách đồ nặng như vậy lại nói chuyện ở ngoài cổng
40:23Bà vào đi, vào đi
40:24Được rồi
40:26Bà vất vả rồi
40:27Không có gì
40:31Tôi biết con gái bà là ai rồi
40:33Là em họ của Giang Nghi
40:35Tôi gặp rồi
40:37Không không, không phải
40:39Em họ của Giang Nghi tên là Hiểu Mạn
40:41Con gái tôi là đứa con gái khác
40:44Vậy thì đúng là tôi chưa gặp thật
40:47Nào, bà uống nước đi
40:49Được, cảm ơn bà
40:53Đây là nhà của con trai tôi
40:56Bình thường tôi không hay tới đâu
40:58Thỉnh thoảng tới một chút
40:59Giúp bọn nó dọn dẹp
41:01Sắp xếp lại nhà cửa
41:04Cách bài trí của nhà con trai bà
41:06Có cá tính lắm
41:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận