- 11 giờ trước
Cô giáo của hàng trăm bệnh nhi: giữ lại hơi ấm cho những gia đình mất con
GÕ CỬA THĂM NHÀ là chương trình truyền hình thực tế với nhiều cung bậc cảm xúc về gia đình nhằm mang lại giá trị trân quí về tình cảm gia đình. Chương trình sẽ đến gõ cửa vào đúng bữa cơm của một gia đình để thăm hỏi và tìm hiểu câu chuyện cuộc sống hiện tại của các gia đình, điều hạnh phúc, trăn trở, nuối tiếc, mong ước...
GÕ CỬA THĂM NHÀ là chương trình truyền hình thực tế với nhiều cung bậc cảm xúc về gia đình nhằm mang lại giá trị trân quí về tình cảm gia đình. Chương trình sẽ đến gõ cửa vào đúng bữa cơm của một gia đình để thăm hỏi và tìm hiểu câu chuyện cuộc sống hiện tại của các gia đình, điều hạnh phúc, trăn trở, nuối tiếc, mong ước...
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Hai vụ chồng cô thì lúc trước là hai đứa con trai, nhưng mà đứa con trai đầu cô thì
00:05bị mất năm em đó 8 tuổi.
00:14Con cô mất đột ngột đó nên là cô về, cô trả lại hết tất cả cô về, lòng trống
00:21tay trơn.
00:22Mà bắt đầu là ngày 4 tháng 9 2009, lễ khai giảng đầu tiên do chương trình ước mực của
00:28Thúy phối hợp với khoa Hà Nội Nhi 3 của Bệnh viện, cái lớp ngày đó đó.
00:33Còn cái bài báo của nhà báo Tố Anh trên báo Tụ Trẻ đó, lễ khai giảng trong nước mắt
00:39là bởi vì có em ngày hôm nay nó khai giảng, ngày mai nó về rồi.
00:43Vì luôn á, thành ra lúc đầu cô sốc thiệt á, gì đâu mình mới dạy nó, cái tuần sau
00:50cái hay mất rồi.
00:51Rồi chịu không nổi luôn á.
00:52Bức tranh này là bức tranh của bé mới bắt đầu tập vẽ, bé mất lúc bé học lúc năm.
00:58Rồi rồi, bức tranh của Khánh Hồng hết toàn bộ.
01:01Ủa sao con bé này nó vẽ đẹp quá á.
01:03Nó vẽ những cái bức cuối cùng của nó rất là đẹp, nếu mà nó còn á, nó mong muốn
01:07nó là một hoạt sĩ đó.
01:08Bữa đó cái cô vô cô thăm thì cô thấy Mỹ Duyên đang truyền thuốc, thì sáng sớm đâu khoảng
01:137 giờ cái nhà báo Tố Anh á, gọi điện.
01:16Cô phấn ơi, Mỹ Duyên mới mất, cô vô gấp.
01:24Cái mẹ Mỹ Duyên quay qua, nói với con, thôi con, mình đi con, mình về với ba, với em
01:30con.
01:30Năm nay là qua là 17 năm đó.
01:33Cô dự kiến 3 năm nữa thôi, thì cô sẽ đi trao trả kỹ vật.
01:38Trao trả kỹ vật, tức là cô sẽ gom lại những cái quyển vở của các bé này, những bức
01:44tranh của các bé này, và cô sẽ đến tận nhà để mà cô gửi lại gia đình.
01:51Quốc Thuận xin kính chào quý vị khán giả đang đến với chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà.
01:54Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc.
01:56Hôm nay thì Quốc Thuận xin mời quý vị cùng với Thuận đến thăm nhà một nhân vật.
02:00Và thời gian dù qua thì nhân vật này đã được rất là nhiều người yêu mến, trân trọng.
02:04Một nhân vật đã truyền cảm hứng cho rất là nhiều người.
02:07Công việc của cô đó chính là dạy học cho các trẻ em là bệnh nhi, ung bú.
02:11Mời quý vị cùng theo Quốc Thuận tới Gõ Cửa Nhà Cô nha.
02:21Chào cô, xin được chạm vào đôi tay của cô.
02:26Hôm nay thì Quốc Thuận xin phép được vào thăm nhà cô được không?
02:30Rồi, cô đến với dự mà đón em đến trong nhà.
02:33Dạ, cảm ơn cô.
02:35Đằng sau trái tim kiên cường trước những bệnh nhi ung thư
02:38là trái tim đầy vết thương của người mẹ từng mất đi đứa con đầu lòng.
02:44Ở tuổi 70, ba giáo già vẫn miệt mài mang niềm vui đến cho những thiên thần kém may mắn.
02:50Và dù tuổi cao sức yếu, cô vẫn ấp ủ một sứ mệnh khó khăn nhưng vô cùng thiêng liêng.
02:56Hãy cùng gõ cửa thăm nhà cô giáo Kim Phấn.
03:02Quốc Thuận đang ngồi trong căn phòng của cô Phấn.
03:05Hồi nãy cô bước vô đây thì con thấy một bức tranh.
03:08Cô chụp trên một cái hồ với một cái chiếc khăn rằn và phía sau đó là một cái từ
03:13là Hơ Phấn.
03:14Cô có thể giải thích cho con biết được không ạ?
03:16Mới vừa giải phóng á, thì cô học trường sư phạm.
03:19Rồi sau đó thì cô ra trường.
03:22Thì cô sung phong lên Tây Nguyên dạy học.
03:24Và cô vào vùng dân tộc thiểu số, người ED.
03:28Cô dạy 12 năm.
03:29Và trong 12 năm đó, cô được tặng cái tên là Hơ Phấn.
03:33Nghe cô giải thích thì con biết được.
03:35Cô là dân tộc Kinh.
03:36Cô là người Sài Gòn 9 gốc.
03:37Người Sài Gòn 9 gốc.
03:39Vậy là chú, chồng của cô là người Tây Nguyên?
03:42Ổng là người ở Công Tâm á.
03:44Người dân tộc Xê Đăng.
03:45Bắt đầu đi làm việc.
03:47Rồi mới lan bạc tới cái Đắk Lắc.
03:51Rồi gặp Hơ Phấn.
03:53Hiện tại thì là chú vẫn ở đây làm việc.
03:56Vẫn về đây già rồi.
03:58Ủa nhưng mà chú hiện tại là...
03:59Ổng lãng tai, biết không?
04:01Ổng không có nghe được cho nên mỗi lần hỏi cái gì thì con người nhà mới biết.
04:05Rồi mà một chút nữa gặp chú được không?
04:06Ổng rời, ổng bệnh á.
04:08Dạ.
04:08Ổng đang uống thuốc.
04:09Đây là cái căn phòng của cô.
04:11Đây là phòng làm việc, dạy học.
04:13Nhưng mà phòng ngủ của cô ở đâu?
04:15Thì cô ngủ đây luôn.
04:16Tối thì cô bài ra.
04:18Vậy hả?
04:20Rồi ban ngày cô xếp cất lại cho gọn.
04:22Hiện tại thì là cô ở đây là cô ở với ai?
04:24Đây là nhà của ông bà.
04:27Dạ.
04:27Ba mẹ và cô.
04:28Rồi còn con trai cô, cháu nội cô nữa.
04:32Thành ra cái nhà này là năm đời ở đây.
04:34Tức là cũng được 100 năm rồi.
04:37Cô là có mấy cháu rồi?
04:38Hai vụ chồng cô thì lúc trước là hai đứa con trai.
04:42Dạ.
04:42Nhưng mà đứa con trai đầu cô thì bị mất năm em đó 8 tuổi.
04:53Nếu bây giờ còn sống là 40 năm.
04:57Em bị bệnh hả cô?
04:58Bị suốt rét ác tính.
05:00Dạ.
05:00Lúc cô còn ở trên Tây Nguyên đó.
05:02Dạ.
05:02Bởi vì em ấy mất nên cô mới về.
05:04Nếu em không mất các cô trễn cô thành gia làng.
05:09Là lúc đó là cô xin em ra xong là cô lên Tây Nguyên cô vậy?
05:13Cô lên Tây Nguyên lúc là cô mới vừa ra trường.
05:16Dạ.
05:16Rồi cô mới lập gia đình trên đó.
05:18Có nhà, có cửa, có hai đứa con trai.
05:21Và có ngôi nhà bên suối.
05:23Dạ.
05:24Rồi định ở luôn đó nha.
05:25Dạ.
05:25Đất rộng lắm.
05:26Nhưng mà con cô mất đột ngột đó nên là cô về.
05:30Cô trả lại hết tất cả cô về.
05:32Lòng trống tay trơn về Sài Gòn.
05:35Cô về lại Sài Gòn thì là cô vẫn muốn tiếp tục công việc là dạy học.
05:40Đúng rồi.
05:40Xưa là có cuốn phim Hơ Phấn.
05:42Năm 1982 là đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh có lên Tây Nguyên làm một cuốn phim Hơ
05:48Phấn.
05:49Khi năm 1989 thì lúc đó là con cô mất thì cô về lại Sài Gòn thì đài truyền hình
05:55mới can thiệp.
05:57Gửi công văn qua sở giáo dục.
05:58Mới nói là đây là cô Hơ Phấn ngày xưa đã từng cống hiến nhiều cho ngành giáo dục.
06:03Ồ hay quá.
06:04Tiếp nhận, đọc ý tiếp nhận.
06:06Cô được chuyển công tác về quận 1 luôn.
06:08Dạ.
06:08Cô dạy trường nào cô nhớ?
06:09Trường tiểu học đút sống quận 1.
06:11Ừ, cơ duyên nào cô đến với những lớp học tình?
06:13Còn như lúc đó là cô cũng vẫn còn đang dạy ở trường đút sống.
06:17Tình cờ cô đọc báo để cô thấy cái chương trình ước mơ của Thúy nói về cô bé Lê
06:23Thanh Thúy bị ung thư xương mà bé có một cái nghị lực phi thường.
06:26Cái tấm gương nghị lực của cô bé ấy được mọi người ủng hộ dữ lắm.
06:30Và Lê Thanh Thúy được là công dân trẻ của thành phố năm 2006.
06:36Tôi có đến gặp Thúy.
06:37Em rất là vui.
06:38Tới khi Lê Thanh Thúy mất thì báo tuổi trẻ mới thành lập chương trình viết tiếp ước mơ của
06:44Thúy.
06:45Hỗ trợ, chăm sóc về mặt vật chất cũng như tinh thần cho trẻ em ung thư bắt nguồn từ
06:51bệnh viện ung bú.
06:52Thế là cô tham gia.
06:53Thì cô tham gia là đi vận động học sinh mình đi vô tặng quà nè, viết thư nè, nhân
06:59dịp Noel, Tết rồi đó.
07:00Cho tới 2009 cái nhu cầu mà các bé muốn được đọc, được viết tên của mình thôi nha.
07:06Chừng đó thôi thì mà không được.
07:08Bởi vì các bé ở trong đó không à.
07:09Thì lúc đó nhà báo Tố Anh, báo tụ trẻ đó mới nói là bây giờ sẽ mở một cái
07:13lớp học.
07:14Cô phấn phụ trách được không?
07:16Thì lúc đó cô nhận lời mà chưa tới 30 giây đâu.
07:18Khi nhận rồi mấy bạn nó chết rồi.
07:21Ủa giờ đi dạy trong trường bán trú, sáng, chiều, trưa ngủ lại trong trường, tối cũng về càng ở
07:27nhà nữa.
07:28Ngày 3 buổi lấy giờ đầu rồi đi vô uống bú dạy.
07:31Cô mới đến ban giám hiệu mới kể cho cái cô diện phó nghe.
07:36Thì cô nói, ôi ơi cho cô tham gia với thêm cô khối trưởng, cho chị đi với.
07:41Thế là kéo bè.
07:42Tòa Hàn Giáo Nguyên luôn sống không?
07:44Phó diện trưởng mà phân giờ dạy cho trống nguyên chiều thứ sáu.
07:49Rồi ngày thứ bảy Chủ nhật là của mình.
07:51Đúng rồi.
07:51Đây là bắt đầu mở lớp.
07:53Mà bắt đầu là ngày 4 tháng 9, 2009.
07:56Lễ khai giảng đầu tiên do chương trình ước mực của Thúy.
08:00Phối hợp với khoa Hà Nội Nhi 3 của Bệnh viện.
08:03Cái lớp ngày đó đó ha.
08:04Còn cái bài báo của nhà báo Tố Anh trên báo Tủ Trẻ đó.
08:08Lễ khai giảng trong nước mắt.
08:10Là bởi vì có em nè, hôm nay nó khai giảng, ngày mai nó về rồi.
08:14Vì luôn á.
08:15Thành ra lúc đầu á, cô cũng sốc thiệt á.
08:17Cái gì đâu, mình mới dạy nó.
08:20Cái tuần sau cái hay mất rồi.
08:22Chịu không nổi luôn á.
08:24Thế là các cô mà theo á, 5-6 cô.
08:27Có cô 3 ngày cây rụng, cô 1 tuần rụng, cô 1 tháng rụng.
08:31Cô nói, chịu không nổi luôn.
08:34Nhưng mà cô không hiểu vì sao cô cứ ở hoài tới giờ 16 năm.
08:39Mình chưa hiểu được.
08:40Có lẽ là vì giống như mình được đặt để trong cái vị trí đó.
08:44Và mình phải làm công việc đó.
08:46Cái thời gian mà 16 năm dạy các bé thì chắc chắn là nếu mà hỏi về kỷ niệm thì
08:51không biết kể đến khi nào mới cho hết.
08:53Nhưng mà ngày hôm nay thì con muốn cô chia sẻ những cái kỷ niệm nào mà cô nhớ mãi.
08:59Cô không bao giờ quên nữa không?
09:01Nói đây là cô có một bé.
09:03Nó tên là Khánh Hồng.
09:05Đây, đây con.
09:06Chợ Phan Rí.
09:07Đây là chợ Phan Rí, là nơi mà quê hương của Khánh Hồng đó.
09:11Bức tranh này là bức tranh của bé mới bắt đầu tập vẽ.
09:15Đây là hình ảnh bé nè.
09:17Thấy không?
09:18Lúc mà còn tóc nè.
09:20Rồi khi nề hết tóc nè.
09:21Và khi gặp cô Phấn nè.
09:23Dạ.
09:23Được chưa?
09:24Và chữ viết của Khánh Hồng nè.
09:26Ôi trời ơi.
09:27Chữ viết Khánh Hồng đẹp lắm.
09:29Trời ơi, chữ viết này đẹp quá.
09:30Mà đặc biệt á nha, là Khánh Hồng chưa hề đi học ở trường đó.
09:35Chỉ có học cô không.
09:36Mà học cô học online không toàn bộ nha.
09:39Chứ không phải học trực tiếp đâu.
09:40Tại vì lúc đó là dịch mà.
09:42Dịch? Có đợt dịch là cô dạ online luôn?
09:44Dạ online không.
09:45Coi như là lớp không bao giờ nghỉ hết á.
09:46Nè học hết nguyên cuốn này luôn mà online toàn bộ.
09:50Bé mất lúc bé học lớp 5.
09:51Mà còn mới bắt đầu học cô là học lớp 2.
09:54Bé học giỏi lắm.
09:55Không phải.
09:56Có 2 năm mấy mà tới mấy lớp.
09:58Có mấy tháng cho lên lớp.
09:59Tại vì nó biết làm hết rồi.
10:01Để cho nó.
10:02Nó hiểu trong lớp 2 nên nó làm được.
10:03Mình cho lớp 3.
10:04Lớp 3 làm được cho lớp 4.
10:06Thơ quá.
10:06Bé giỏi lắm rồi.
10:07Cô giáo dạy vẽ thì lúc đầu nó còn vẽ cái nét nó chưa có cứng lắm ha.
10:12Rồi đây giờ nó ra nguyên một cái cuốn nè.
10:1470 bức, 70 bức tranh của Khánh Hồng.
10:16Ủa là Khánh Hồng nè hả?
10:16Khánh Hồng hết toàn bộ.
10:18Ủa sao con bé này nó vẽ đẹp quá á.
10:19Nó vẽ những cái bức cuối cùng của nó rất là đẹp.
10:22Nếu mà nó còn á.
10:23Nó mong muốn nó là một hoạ sĩ đó.
10:25Đây là bức tranh của Khánh Hồng.
10:27Có thể nói là bức tranh cuối của em luôn.
10:29Chắc mẹ bức tranh này rồi là bé bắt đầu mệt rồi.
10:31Một cái bức tranh mà nhìn rất là sinh động luôn.
10:34Rất là màu sắc luôn.
10:35Và thể hiện được một cái ước mơ của bé.
10:37Đó là một cô gái.
10:38Tóc dài.
10:39Với chiếc áo hồng.
10:40Và những cái bông hoa tulip màu sắc sạc sở.
10:43Trời ơi không có xúc động à.
10:44Hôm nay em phải ở trong bệnh viện.
10:46Để điều trị và vô hóa chất.
10:48Nhưng lần này em phải ở lại bệnh viện.
10:50Rất lâu để vô toa tái tấn công.
10:53Hôm qua em vừa vô thuốc xong.
10:55Và khi xong.
10:56Khi sáng bác sĩ cho em làm xét nghiệm máu.
10:59Bác sĩ nói máu em đã ổn.
11:00Đó là niềm vui của em.
11:02Nhưng em rất sợ.
11:03Nhất là công đoạn làm tủy đồ.
11:05Hôm thứ 5 tuần trước.
11:06Em phải đi lấy tủy về rất đau và ê lưng.
11:09Nhưng sau khi khỏe lại.
11:10Thì em được nghỉ ngơi.
11:12Và được ngưng vô hóa trị đến ngày 30 tháng 6.
11:15Em được tháo ven.
11:17Không phải đau tay.
11:18Không phải mệt khi vô thuốc nữa.
11:20Và em được vui chơi.
11:22Trò chuyện tâm sự cùng cô Phấn.
11:24Và em được online.
11:26Cùng các bạn, các anh chị và các cô giáo.
11:28Em đã rất vui.
11:29Nhưng điều đó đã làm em dần quên đi mệt mỏi.
11:31Và không còn buồn nữa.
11:32Em mong ước.
11:33Em sớm vô xong toa thuốc này.
11:35Để được về nhà.
11:43Hôm ước rất là đơn giản.
11:45Còn em cô muốn nói tới.
11:46Đó là Nguyễn Thị Mỹ Duyên.
11:47Cô hay nói là đẹp người đẹp nết.
11:50Nghe không?
11:51Lúc 9.
11:51Nguyễn Thị Nguyên xinh lắm.
11:52Nguyễn xinh lắm.
11:54Mà bé bệnh năm đó là bé học lớp 8.
11:56Cho tới năm 12 thì Mỹ Duyên mất.
11:58Mà Mỹ Duyên nói hay lắm.
12:00Nói như nè.
12:00Con á.
12:01Bây giờ con đang học lớp 12.
12:02Con cố gắng con thi đại học sư phạm.
12:04Rồi mấy mốt con vô đây.
12:06Con học sư phạm.
12:07Thì con ở trên Thủ Đức á.
12:09Rồi cuối tuần á.
12:10Con vô bệnh viện ung bú.
12:11Con dạy phụ cô.
12:12Làm trò dẻo.
12:14Dễ thương lắm.
12:15Nhưng mà cái bữa cuối cùng á.
12:17Cái Mỹ Duyên đang thi học kỳ 1.
12:20Thì bị sốt.
12:21Cái mẹ mới chở thẳng từ trên công tâm á.
12:23Về dưới Sài Gòn.
12:25Bữa đó cái cô vô cô thăm.
12:27Thì cô thấy Mỹ Duyên đang truyền thuốc.
12:29Cô hỏi là.
12:29Con nói là con đang thi mà.
12:31Cái Mỹ Duyên cũng cái mặt tươi lắm.
12:33Nói con thi được 5 môn.
12:34Đã cô.
12:35Mạng cứ tự tin rằng là mình vô mình truyền thuốc.
12:37Xong mình sẽ về.
12:39Mình thi tiếp.
12:39Bữa đó là ngày hôm sau cô tổ chức Noel.
12:41Cô hỏi con có qua chơi không?
12:43Thì Mỹ Duyên nói.
12:44Hôm nay con truyền thuốc.
12:45Cô không qua được.
12:46Cái bữa sau.
12:47Thì sáng sớm đâu.
12:48Khoảng 7 giờ.
12:49Cái nhà báo tố Anh á.
12:51Gọi điện.
12:52Cô phấn hơi.
12:53Mỹ Duyên mới mất.
12:54Cô vô gấp.
13:00Trời ơi cô ha.
13:02Cô không tưởng tượng được.
13:04Thế là cô đi ngay.
13:05Cô đến á.
13:06Thì mẹ vừa thấy cô.
13:08Cái chạy tới.
13:08Ôm cô.
13:09Lúc đó mẹ mới khóc.
13:11Còn mọi người chung quanh cũng nhào tới.
13:13Thế xong đó.
13:15Ôm mẹ Mỹ Duyên.
13:16Cái cô lấy 500 ra cô đưa.
13:18Thì mẹ Mỹ Duyên lắc đầu.
13:20Mẹ Mỹ Duyên nói không.
13:21Tiền này nên giúp cho những bé còn đang bệnh.
13:24Còn dù sao đi con em cũng mất rồi.
13:27Cái mẹ Mỹ Duyên quay qua.
13:28Cái nói với con.
13:29Thôi con.
13:30Mình đi con.
13:31Mình về với ba.
13:32Với em con.
13:33Cái đẩy.
13:34Đẩy cái băng ca đi.
13:36Thì cô cũng đẩy theo vậy đó.
13:38Đẩy theo thì xuống dưới đất á.
13:40Xe cấp cứu chờ sẵn rồi.
13:42Thì người ta đẩy băng ca lên.
13:44Cô nhìn cái hình ảnh.
13:46Mỹ Duyên đang nằm trên băng ca.
13:48Và một người mẹ ngồi ở băng ghế.
13:51Bên cạnh mẹ làm một túi hành lý.
13:54Giá tài chừng đó.
13:55Thì cô đứng cô nhìn theo mà.
13:57Cô đã trở ra.
13:58Cô thăm gia đình 4 lần.
13:59Là đủ biết cái tình cảm cô dành cho
14:01Mỹ Duyên và ba mẹ Mỹ Duyên nó như thế nào.
14:05Nhưng mà nhà Mỹ Duyên có khó khăn không cô?
14:07Ba đó.
14:08Thì 29 tuổi.
14:10Là lao động chính.
14:11Thì lái xe.
14:12Bị tai nạn.
14:14Thế là ba bị liệt.
14:15Ba nằm chỗ luôn.
14:16Trời.
14:17Mình nó thương ba lắm.
14:19Xong rồi ba mặc cảm.
14:2010 năm không tiếp xúc với ai.
14:22Cái sau này nè.
14:23Thì ba đỡ hơn.
14:24Có nghĩa là nằm trên giường.
14:27Rồi ai muốn vô nói chuyện như vậy thôi.
14:29Rồi cái con lần đó là ở ung bú đó.
14:32Thì có một mạnh thường quân hỏi.
14:34Bây giờ Mỹ Duyên thích cái gì.
14:35Thì họ sẽ mua đó.
14:37Họ tặng.
14:38Thì Mỹ Duyên nói là giờ con chỉ thích một cái xe lăng cho ba thôi.
14:42Thế là mạnh thường quân đó mua cho cái xe lăng.
14:44Rồi bây giờ mẹ Mỹ Duyên vẫn cứ ngày lễ, ngày Tết, ngày Tám, ba gì.
14:49Cái mẹ Mỹ Duyên gửi câu nha.
14:51Chúc cô.
14:52Trong quá trình mà cô dạy cho các con.
14:54Bên cạnh cô thì có ai đồng hành với cô nữa không ạ?
14:56Có nhiều lắm.
14:57Đầu tiên thì là lớp học này là thuộc chương trình ước mơ cửa thuyết của báo chủ trẻ.
15:02Dạ.
15:02Rồi có rất nhiều các bạn sinh viên, học sinh các trường.
15:07Cô nhẩm tính là khoảng 40 bạn.
15:0940 bạn không phải là 40 bạn cố định.
15:11Thí dụ như tuần này khoảng 40 bạn.
15:14Tuần sau 40 bạn khác.
15:15Hiện tại thì là cô dạy ở cơ sở 1 và cơ sở 2 cô?
15:19Ngày nói ra thì hơi tiếc thôi.
15:22Cô nghỉ rồi.
15:23Tức là không phải là cô nghỉ.
15:26Cô chuyển hướng rồi.
15:28Dạ.
15:28À chuyển hướng thôi.
15:29Tại vì thứ nhất là giờ cô 70 tuổi rồi.
15:32Dạ.
15:33Rồi thứ 2 nữa là xa quá.
15:35Dạ.
15:35Mỗi lần ở Bình Thạnh thì cô qua nó gần.
15:37Bây giờ tuốt ở trên số tiên á.
15:39Xa hơn số tiên.
15:40Rồi.
15:40Một lần cô đi á là cô phải đi xe buýt.
15:42Có khi cô ra cô đón nhầm xe buýt.
15:44Cô đi tới 3 chuyến xe buýt mới tới.
15:46Ờ.
15:47Rồi cứ gặp cái ngày trời mưa.
15:49Thì người ta la lối rồi.
15:51Cô lên người ta học cho lên rồi.
15:53Có rất nhiều cái khó khăn.
15:55Dạ.
15:55Cái cô mới tính tới tính luôn.
15:56Cô nói giờ cô chuyển qua cô dạo anh Lai.
15:58Hay quá á.
15:59Cái cô dạo anh Lai được.
16:00Được.
16:01Tốt lắm.
16:01Được lắm.
16:02Ủa.
16:02Một tuần cô dạy 3 buổi.
16:04Chiều thứ 3, chiều thứ 5, tối thứ 7.
16:06Cô dạy trên cái máy nào?
16:08Đây.
16:09Cô dạy trên điện thoại rồi.
16:11Cô dạy thường xuyên luôn.
16:13Cũng technique lắm nghe.
16:14Cô dạy từ hôm dịch tới giờ.
16:16Rồi lớp học chữ 1.
16:18Tại đông quá.
16:18Bữa đông quá 52 đứa.
16:20Đâu vô được đâu.
16:21Cô chia đôi.
16:22Cô cho nhóm lớp học chữ này là một nhóm nè.
16:25Rồi lát nữa là lớp nhóm cô phấn 1.
16:28Cô phấn 2.
16:29Chứ tại vì đâu có đợi nào nhóm.
16:31Mà sao nhớ hết.
16:32Có khi nào lỗn hông cô?
16:33Không.
16:33Không có lỗn.
16:34Bây giờ mà cô lên cái là tụi nó ào ào cho coi nha.
16:36Bây giờ cô làm bổ cô lên thử coi.
16:38Đó.
16:39Tụi nó lên liền thấy hông.
16:42Đó có Hòa Lâm nữa kìa.
16:43Thằng này nó đang nặng.
16:45Trong bệnh viện đó.
16:46Ai nộp bài rồi vô tay cô xem.
16:48Cô đếm nha.
16:491, 2.
16:50Ai nữa.
16:51Ủa?
16:51Cái người nào vô tay không đưa mặt sao biết được người nào?
16:55À.
16:55Thanh vàng đúng hông.
16:57Cô nhớ hết luôn ta.
16:58Nhớ hết á.
17:01Giỏi nè.
17:01Viết Huy.
17:02Ngập bài chưa?
17:04Không.
17:04Đúng hông?
17:05Đó.
17:05Không đó.
17:06Xin chào các con nha.
17:08Chú là chú Quốc Thuận.
17:09Các con nói với ba mẹ là đón xem chương trình gõ cửa thăm gia.
17:14Chú Quốc Thuận trò chuyện về cô Phấn.
17:16Cô Phấn khen các con rất là giỏi.
17:19Đứa nào cũng chịu học hết.
17:20Cố gắng học nha các con.
17:22Nè.
17:23Chú Thuận chúc cho các con nè.
17:26Học ngoan.
17:27Học giỏi.
17:27Sức khỏe mỗi ngày tốt hơn.
17:30Đồng ý hông?
17:32Đồng ý nha.
17:33Được rồi.
17:34Cô chào các bạn nha.
17:37Và cái lịch học của mình là chiều mai mình vẫn học bình thường 3 giờ.
17:41Nhớ chưa?
17:42Ai nhớ vô tay cô xem nào?
17:44Dạ.
17:45Đúng rồi.
17:46Đấy nha.
17:47Rồi.
17:48Bye bye mấy bạn nha.
17:49Nghe cô kể rồi đó.
17:50Thì Quốc Thuận rất là ủng hộ cô.
17:52Trong cái việc là cô không tới trực tiếp để dạy ở các bệnh viện nữa.
17:57Vì sự an toàn.
17:58Cho nên chính vì thế khi mà cô và các bạn tình nguyện viên chuyển qua online như vậy thì
18:02con thấy rất là thiết thực.
18:03Năm nay là qua là 17 năm đó.
18:05Dạ.
18:06Cô dự kiến 3 năm nữa thôi.
18:08Dạ.
18:08Thì cô sẽ đi trao trả kỹ vật.
18:11Trao trả kỹ vật.
18:33Xong rồi cô mới gửi qua cho cô giáo mà chuyên làm vi tính nè.
18:37Dạ.
18:37Cô làm xong cái cuốn này thế này.
18:39Dạ.
18:39Rồi cô phải tìm ra quyển vở mà em đó học mình.
18:43Rồi cô mới đem về quê.
18:45Dạ.
18:45Cô trao trả.
18:46Cô định đâu nè?
18:47Sắp tới là cô đi Đắk Lắc.
18:49Bé đó học cô 11 năm.
18:52Và bé mất năm 2017.
18:54Mà mẹ bé ở huyện Trong Năng, tỉnh Đắk Lắc.
18:58Mỗi lần thấy cô đăng mấy cái chuyện đi trao trả kỹ vật là mẹ nhảy vô.
19:02Cô ơi sao cô không đi con?
19:04Cứ hỏi hoài luôn.
19:05Đến nỗi cô hứa là cô sẽ đi.
19:07Dạ.
19:07Mỗi lần mà cô đi như vậy là cô đi với ai?
19:09Tình nguyện tâm huyết.
19:10Ờ.
19:10Có hết đó có hai người rất là tâm huyết.
19:13Nếu hữu duyên cô cho bác thuận đi theo một tiếng nè.
19:15À đi đi vui lắm.
19:16Được không?
19:16Được.
19:17À.
19:17Hay quá.
19:18Trao trả kỹ vật.
19:19Đây là một cái hoạt động rất là ý nghĩa.
19:21Có bé nào mà lâu rồi mà cô không liên lạc được và cô bị mất liên lạc với gia
19:25đình hả cô?
19:25Có.
19:25Có một bé đó là tên là Đặng Thùy Trâm.
19:29Trùng tên với liệt sĩ.
19:30Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
19:31Dạ.
19:32Đây là bức tranh này.
19:33Cô dạo online không?
19:34Em học lớp 5.
19:35Bữa đó thì cô biết Thùy Trâm bệnh nặng rồi.
19:38Cô đi lên Tây Ninh.
19:40Lúc đó trời tối là 4 giờ.
19:41Mà trời còn tối lắm mà cô đi một mình.
19:44Mà mình có cái cảm giác là nó khó tả lắm.
19:48Gần tới nơi thì mẹ mới gọi nói chuyện.
19:51Nói là đang hấp hối.
19:53Xong rồi cái cô gần tới thì mẹ báo mất rồi.
19:57Là cô không kịp đến.
20:00Thì khi cô đến là Thùy Trâm còn nóng á.
20:04Người còn nóng á.
20:05Thì mẹ vừa khóc vừa đem bức tranh này ra.
20:08Mới nói rằng là đây là bức tranh Thùy Trâm vẽ tặng cô.
20:11Dạ.
20:12Mà bé đau lắm.
20:14Mẹ nói là thôi con nghỉ đi.
20:16Nói nói không được.
20:16Đây là bức cuối cùng.
20:18Nên là con phải ráng con vẽ cho xong để con tặng cô phấn.
20:23Thì muốn rõ ràng là bức cuối cùng.
20:25Thành ra mẹ vừa khóc mẹ trang cho cô bức này.
20:27Nhưng mà rất tiếc là bây giờ cô không liên lạc được.
20:30Thế là mất số điện thoại hay sao cô?
20:32Có số điện thoại gọi không bắt máy.
20:33Nhắn tin không trả lời.
20:35Thành ra là không biết là đã thay đổi số điện thoại hay không.
20:39Hay là gia đình không muốn quay lại nhìn quá khứ.
20:43Dạ. Cả nhà có biết không?
20:45Đây là nỗi lòng của một người cô với một đứa học trò.
20:48Và rất là đặc biệt như là đặng Thị Trâm.
20:50Hy vọng rằng cái lý do số một nó chính đáng.
20:52Đó là có thể là gia đình thay đổi số điện thoại.
20:54Cho nên mất cái sự kết nối, mất sự liên lạc.
20:56Và qua chương trình gọi cửa tham nhà ngày hôm nay.
20:58Và với bức tranh này của bé.
20:59Thì Thượng mong rằng gia đình có thể liên lạc lại với cô phấn.
21:03Để cô có dịp đến với gia đình gặp gỡ.
21:05Và có thể nói chuyện nhiều hơn về cái cuộc sống hiện tại.
21:09Và cũng như là trao trả bức tranh này cho gia đình.
21:11Đúng không cô?
21:12Đúng.
21:12Đúng rồi.
21:13Chương trình thì lan tỏa là chắc chắn là cô sẽ gặp lại bấy trăm.
21:17Ngoài cái việc là trao trả kỹ vật ra.
21:19Thì không biết cô còn có những hoạt động gì nữa không?
21:22Coi như là một năm cô sẽ tổ chức sự kiện bốn lạc.
21:25Và cô sẽ làm ở khu vực nhà lưu trú.
21:28Tức là ở phía sau lưng bệnh viện bốn bút đó.
21:31Thì có một cái khu vực phụ huynh họ tập trung.
21:36Con em họ ở đó.
21:38Thế là cô đi ra ngoài khu vực đó.
21:40Rồi cô cũng làm mọi khâu về tổ chức.
21:43Ví dụ như là sân khấu, làm bắp rau.
21:46Rồi tổ chức ca hát múa ngoài đó.
21:49Và cô đã làm được ba lần rồi.
21:50Làm trung thu nè, Noel nè, Tết nè.
21:54Cứ năm bốn lần.
21:55Bốn lần đó là hoạt động là giao lưu.
21:58Giao lưu, múa hát.
21:59Triển lãm tranh.
22:00Rồi tặng qua.
22:01Rồi có ai ủng hộ tranh không cô?
22:03Cứ một đợt như vậy có người mà có nhả ý nói rằng
22:06Kỳ này cô triển lãm đi.
22:08Rồi tụi em sẽ đưa người tới mua cho.
22:11Thế là cô mới làm.
22:13Rồi có khi thì họ thầu hết toàn bộ.
22:16Năm chục bức là thầu hết cho cô.
22:19Thế là bắt đầu cô mới chia ra.
22:20Bé nào khỏe nhiều được tiền nhiều.
22:22Đứa nào khỏe ít được tiền ít.
22:24Đứa nào nhiều nhất là 5 triệu.
22:26Thôi thì bây giờ chắc có lẽ là con xin phép cô.
22:29Để mà con gặp một người nữa.
22:32Và một chút nữa cô cháu mình sẽ nói chuyện tiếp.
22:35Rồi anh mời em nghe.
22:38Cảm ơn anh.
22:39Xin giới thiệu với quý vị.
22:40Người đối diện quốc thuận.
22:42Đó chính là em Hằng.
22:43Em là một tình nguyện viên.
22:45Đồng hành với cô Phấn trong cái việc gọi là dạy các bé bệnh nhiên ủng thư.
22:50Nhưng mà sao mà em biết cô Phấn vậy?
22:52Em có đọc một bài viết ở trên Facebook.
22:54Em biết được cái công việc mà cô đang làm với các bé ở bệnh viện.
22:57Sau đó là em có nhắn tin cho cô.
23:00Em đã cùng với cô làm việc rồi với nhau là bao lâu rồi?
23:04Em thì mới phụ cô được có khoảng 5 năm thôi.
23:06Có một số các bạn, anh chị tình nguyên khác là mười mấy năm trở lên.
23:11Mười mấy năm.
23:11Em cảm nhận cái nào về cô Phấn?
23:13Cô khó không?
23:14Cô chắc chắn là rất là khó tính.
23:16Và cô làm việc rất là có kỹ thuật luôn.
23:18Cô sẽ là một người chỉ cho mình cách làm việc.
23:21Và quan trọng là mình có phải là một người muốn cầu tiến hay không.
23:24Đối với cô, kỹ thuật đúng giờ.
23:26Và mọi việc là phải sắp xếp và làm việc khoa học.
23:28Tụi em làm việc với cô cũng lâu rồi, tụi em muốn học.
23:31Và tụi em thấy nể vì cái tính cách đó của cô.
23:34Chứ không phải là vì cái sự đam mê trong một thời gian ngắn.
23:38Nhưng mà là cái kỹ luật của cô chính là cái mà làm cho công việc của cô kéo dài
23:43được tới tận bây giờ.
23:43Cô Phấn có một cái tinh thần thép mới có thể mà duy trì được cái công việc.
23:49Vừa là dạy, vừa là giúp đỡ các bé, vừa là trò chuyện, rồi nâng đỡ các bé về mặt
23:54tinh thần nữa.
23:55Cô lại là một người cũng rất là chỉnh chu và chi tiết luôn.
23:57Không, mỗi mùa Giáng sinh hay là Noel gì đó.
24:00Hay là Tết Trung Thu.
24:01Thì cô thích tổ chức các sự kiện cho các bé vui chơi.
24:04Cô sẽ thích là tự tay mình đi mua những cái đồ trang trí.
24:08Thì có một lần đó là đi mua một đồ trang trí Noel.
24:11Thì đang mua đồ thì có mẹ của một bạn báo với cô là bạn nó mất.
24:16Thì cô nghe xong rồi cô đứng im lặng một hồi lâu.
24:21Thì em nghĩ là cô thật là tinh thần thép luôn.
24:24Từ sao mà có thể chịu đựng bao nhiêu năm những cái cơ sống đó.
24:29Em đã từng trải nghiệm với những cái như cô chưa?
24:33Em không dám đâu.
24:35Em không dám.
24:36Em chứng kiến cô trải qua chuyện đó thôi.
24:40Là em đã thấy cô với em ở hai thế giới khác rồi.
24:44Nếu là em em chuyển nổi đúng không?
24:45Cô đang đắm chìm trong cái cảm xúc đó.
24:47Thì em nhìn thấy cô.
24:50Nhưng mà chỉ một chút sau thôi là cô đã quay trở lại công việc là cô sắp xếp công
24:54việc cho bé đó là đặt hoa, đi thăm, đi viếng như thế nào.
24:58Rất nhanh luôn.
24:59Cô là cô giáo.
25:00Cho nên là cô may trong mình một cái sứ mệnh.
25:05Còn những người khác thì em nhìn thấy cái góc độ là họ làm từ thiện như một nghề nghiệp.
25:12Nó cũng là một cái sự lựa chọn của họ.
25:14Nhưng mà cái điều mà tất cả tụi nguyện viên, tụi em quý ở cô đó là cô làm đúng
25:20sứ mệnh của mình.
25:22Và không có một cái điều gì để cho mình suy nghĩ khác đi về cô.
25:27Luôn luôn là cô dành tất cả mọi thứ cho các bạn đó.
25:31Và trước khi anh em mình tạm biệt thì anh có điều gì muốn nói với cô không?
25:36Thì anh chia sẻ.
25:37Dạ.
25:37Cái này thì con cũng luôn luôn nói với cô.
25:40Trong bất kỳ cái quyết định nào hay là công việc gì.
25:43Thì miễn cô cảm thấy vui, cảm thấy hạnh phúc và giữ được sức khỏe của mình là tụi con
25:48luôn ủng hộ cô.
25:50Cảm ơn em nha.
25:51Dạ.
25:51Rồi mời em uống trà.
26:05Chào hai em.
26:06Cảm ơn cô đã chuẩn bị một bữa ăn.
26:09Rất là nhờ cô giới thiệu hai bạn này.
26:11Hôm nay thì cô hân hạnh giới thiệu với em có hai người con của cô.
26:17Đây là Duy và con trai.
26:19Con trai duy nhất của cô.
26:21Còn đây là Giang là con dâu của cô.
26:24Dạ.
26:25Chào Duy với Giang.
26:27Hai vợ chồng là cưới nhau bao lâu rồi?
26:28Dạ tụi em cưới cũng 11 năm rồi.
26:3111 năm.
26:32Hơn chắc đã con mời cả nhà ăn cơm.
26:35Mình vừa ăn vừa nói.
26:36Dạ.
26:37Dạ em mời anh.
26:38Mời cô không?
26:39Mời hai đứa.
26:41Cô đó hả cô Khói ăn cái này.
26:43Dạ.
26:43Đó là cá gì cơm hả cô?
26:46Cơm kho.
26:47Cơm kho đúng không?
26:49Cơm kho đúng không?
26:49Đó.
26:49Cơm đó là ngon nhất đó.
26:51Đó.
26:52Cô biết mà cô dạy cho nên là những cái gì mà đạm bạc mà nó đơn sơ nó dễ
26:58dàng là là cô Khói rồi đúng không?
27:01Cả nhà mình thì có thường xuyên ngồi ăn cơm đúng với nhau không cô?
27:04Rất chung có chứ.
27:05Bình thường ngày thường thì công việc nhiều lắm.
27:07Thì mỗi ngày mới ăn.
27:08Dạ.
27:09Nhưng mà lâu lâu, ví dụ 1 tuần 1 lần có ăn cái món gì mà chung á.
27:13Dạ.
27:13Cả gì cuối tuần là mới ăn chung được.
27:16Thường là cô ở nhà cô nấu cơm hay là ăn?
27:18Ở nhà cô có phân ra mỗi người 1 công việc.
27:23Dạ.
27:23Ví dụ như nhà cô có chị của cô á.
27:26Dạ.
27:27Tháng 10.
27:28Tháng 10.
27:29Là nấu cơm ngon lắm.
27:30Chị của không?
27:31Đó là toàn là mỗi ngày rồi chị lo.
27:34Rồi chị lại biết khẩu vị của từng người trong gia đình.
27:38Ồ.
27:38Thành ra là cô á.
27:39Chỉ có tới giờ ăn là cô tới cô ăn thôi.
27:42Thôi.
27:42Đã vậy.
27:43Nhưng mà cô á thì nhận nhiệm vụ khác là cô dạy học.
27:46Dạ.
27:47Cô dạy cho 2 đứa nhỏ ở nhà nè.
27:48Dạ.
27:49Cô dạy tụi nó học là 1 nè.
27:50Thứ 2 nữa là việc gì mà liên quan tới bên ngoài á.
27:54Dạ.
27:54Đi giấy tờ, đi ký giấy, đi làm gì ở ngoài là cô giỏi hết.
27:58Đó.
27:59Đi bên ngoài.
28:00Ngoài như cái bếp đó thôi.
28:01Ngoài như cái bếp thôi.
28:02Đúng không?
28:03Đúng rồi.
28:04Bây giờ thì cô đã dạy qua online rồi.
28:06Thì cô cũng chỉ có ở nhà thôi.
28:08Nhưng mà trước đây khi mà đến trực tiếp, đến bệnh viện dạy đó.
28:13Cô đi á, em có những cái lo lắng về cái việc đó là mẹ phải đi xa rồi mẹ
28:18phải đi dạy một mình như vậy hay không?
28:20Thời gian đầu là mẹ dạy ở bệnh viện Uống Bứu.
28:23Uống Bứu 1.
28:23Uống Bứu 1 á.
28:25Nói Trần Long thì khá là gần nhà.
28:27Nhưng mà cái thời gian đó là mẹ cũng đã hơi yếu rồi.
28:30Là không có tự chạy xe được.
28:32Cho nên là cũng phải có người đưa đón.
28:36Hoặc là phải đi xe bên ngoài.
28:38Đó.
28:38Những thời gian đó thì mình cũng phải lo lắng.
28:40Tại vì để người ngoài họ chở mà.
28:43Đó.
28:44Còn về sau còn về ra xa nữa.
28:46Bệnh viện Uống Bứu là...
28:47Giờ là...
28:48Xúi Tiên.
28:49Thì lúc đấy là hai mẹ con cũng nói là chà giờ không biết là sẽ đi sao đây.
28:52Cũng tính cái phương án là đi lại như thế nào.
28:55Thì đi beat.
28:56Còn phải chuyển cạm rồi.
28:59Còn phải đón thêm xe ôm nữa.
29:02Đó.
29:02Cho nên là đi lại thì chuyển này cũng khá là vất quả.
29:05Nhất là những bữa mà trời mưa.
29:07Hoặc là đường đó được xa lộn mà.
29:09Thế lớn nhiều đó.
29:10Cũng lo lắng.
29:11Đó.
29:11Cho nên là...
29:12Về cái chuyện đi lại.
29:14Là...
29:15Là cũng có lo lắng nhiều.
29:17Nhưng mà đợi cái là mẹ là rất là...
29:20Chà trộn bía gọi là...
29:21Rất là năng động cho nên đi lại cũng nhanh nhẹn đó.
29:24Nên là...
29:25Cũng đỡ được phần...
29:26Rất là gân đúng không?
29:27Rất là gân.
29:28Có khi nào mà em thấy mẹ vất vả quá.
29:31Em khuyên mẹ dừng lại không?
29:32Cũng đã từng nói qua.
29:33Mẹ nói không có sao đâu.
29:36Chuyện rất là bình thường.
29:37Nó giống như là một cái thói quen, một cái nếp sinh hoạt của mẹ.
29:41Nên là không cần phải lo lắng.
29:43Thế là mẹ tạo cho cảm giác là nó ra một chuyện rất là bình thường.
29:47Nhưng mà nó hay một cái là nó kéo dài, một khoảng thời gian rất là dài.
29:50Rất là điều đậm.
29:51Đó là cái điểm mà em cũng rất là nể phục mẹ.
29:55Với những ngày mà mẹ sức khỏe nó ổn định.
29:58Nhưng mà chắc chắn là trong năm nó sẽ có những lúc trái gió trở trời.
30:03Và những lúc không khỏe.
30:05Và những lúc đó thì...
30:06Mẹ như thế nào?
30:07Cho dù như thế nào mẹ vẫn đi.
30:09Trời mưa hay nắng thì mẹ vẫn đi.
30:10Bệnh dẫn đi.
30:11Bệnh dẫn đi.
30:12Khi nào mẹ không thể nào ngồi được.
30:14Cái ngày hôm đó mẹ mệt lắm, mẹ không ngồi được.
30:16Thì mẹ mới là nhắc nhờ các cô khác phụ mẹ trong lớp.
30:20Chứ ít khi nào mẹ nghỉ lắm.
30:22Ủa nhưng mà mấy cái lớp này có nghỉ hè không cô?
30:24Không có nghỉ hè.
30:25Xưa giờ chưa có bao giờ chị nghỉ hè.
30:27Chỉ có mệt thì nghỉ thôi chứ không phải nghỉ hè.
30:29Giang từ trước tới giờ là có phụ mẹ để mà tham gia một cái lớp học nào?
30:34Dạ.
30:34Trước đây thì em cũng là một tình niệm viên của mẹ em.
30:37Năm 2013.
30:38Lúc đó là em vẹn với chồng của em.
30:40Thì là có đi vào tham gia những cái lớp của mẹ.
30:45Thì lúc đó mình lần đầu tiên mình vô mình thấy.
30:47Vẫn nhớ được cái cảm giác mà.
30:49Mình đi vào một cái phòng nó rất là chật.
30:51Và trong đó có rất là nhiều nhiều cái em bé Bệnh Nhi.
30:55Mỗi em thì tai là triền dịch nè.
30:57Mỗi em thì là tóc không còn nữa.
31:00Mỗi em thì là tư chi nó cũng không có còn đầy đủ.
31:02Nhưng mà đâu đó mình vẫn nhìn thấy đứa nào nó cũng rất là vui và lạc quan.
31:06Và mình tham gia mình thấy được mẹ, nghị lực của mẹ thật là quá phi thường.
31:11Là Duy đã có lần cũng là tham gia với cô với vai trò là một tình nguyện viên.
31:16Chắc chắn là em sẽ chứng kiến những cái việc gọi là cô nghe những cái cục lụa điện thoại
31:21của gia đình.
31:22Báo với cô là các bé nó mất.
31:26Thì em có bao giờ em nhìn, em chứng kiến cái sự đau lòng của cô.
31:30Mà em có nhớ lại mẹ như thế nào?
31:32Em cũng đã chứng kiến được cái lúc mà mẹ biết tin những bé bệnh nhi mất á.
31:39Tuy là mẹ rất là bình tĩnh xử lý những công việc để hỗ trợ cho các bé.
31:43Nhưng mà em đã từng chứng kiến là mẹ nằm một chỗ khá là buồn.
31:47Điều đó nó cũng làm em nhớ lại anh của em.
31:50Anh của em mất lúc em 6 tuổi.
31:52Thì lúc đó là anh em 8 tuổi.
31:55Thì anh của em là bị bệnh, xúc rét.
32:00Thì rất là đột ngột.
32:01Tuy lúc đó em 6 tuổi nhưng mà em vẫn nhớ được là
32:04chưa bao giờ thấy mẹ khóc nhiều như vậy.
32:08Lúc đó cứ chạy theo hỏi tại sao, tại sao mẹ khóc.
32:11Mà mình còn nhỏ, mình không biết, mình cứ hỏi
32:14tại sao mẹ khóc nhiều vậy.
32:17Thì lúc đó chỉ nhớ là mẹ ôm
32:20ôm vô nói là anh mất rồi con.
32:27Trong cái ký ức của em, em còn nhớ về những kỷ niệm với anh không?
32:31Bây giờ em vẫn còn nhớ chứ.
32:32Thì lúc đó 2 anh em là hay chơi ngoài sân nè.
32:38Rồi anh hay dẫn em đi chơi.
32:40Dạ.
32:41Rồi nhất là những lúc mà chơi cho anh gái hàng xóm này nọ đó.
32:45Thì anh lúc nào cũng đứng để bảo vệ em.
32:48Rồi mẹ có la.
32:51Thì anh cũng đứng để bảo vệ em.
32:53Em lười, không làm thì anh làm giùm em.
32:56Nhiều kỷ niệm.
32:57Xin lỗi cô nha.
32:59Tuy nhiên gọi lại cái điều này, nó cũng không vui lắm.
33:03Nhưng mà vì chứng kiến cái việc mà mẹ phải coi như là nghe những cái thông tin.
33:10Nó đau như vậy.
33:11Cho nên đã gọi lên cho Duy một cái cảm xúc nhớ lại.
33:14Tại vì lúc đó mẹ chỉ biết ôm em thôi.
33:16Tại vì lúc đó là chỉ còn có em thôi.
33:18Ngoài cái việc đau lòng ra, mẹ sẽ rất là sợ.
33:22Tại vì em là một cái gì đó rất là quý giá với mẹ.
33:25Thì chỉ còn một mình em thôi.
33:27Bây giờ mẹ không trực tiếp đến những cơ sở nữa.
33:31Bây giờ mẹ về nhà, mẹ dạy online.
33:34Nhưng mà mỗi một ngày như vậy là phải soạn giáo an,
33:38rồi phải chấm bài, rồi họp, rồi chuẩn bị những cái kế hoạch này nọ.
33:43Thì em thấy có bao giờ là mẹ thang phản một cái gì không?
33:45Có những lúc.
33:46Những lúc cũng là khó khăn.
33:48Giống như là ngay bắt đầu mẹ nghỉ.
33:51Những ngày đầu tiên mẹ nghỉ.
33:53Thì là mấy cái bé nó sẽ gọi, điện thoại nó kém.
33:57Cô ơi sao tới giờ mà sao con không có thấy cô tới.
33:59Trời ơi, chú yên ha.
34:01Vậy là mẹ nói lúc đầu mẹ cũng rất là buồn.
34:03Nhưng mà không gì cái đó mà mẹ bỏ cuộc.
34:06Mẹ vẫn tiếp tục.
34:06Bây giờ mẹ nói không, mẹ phải tìm cách mọi cách.
34:08Nhờ những bạn khác, những bạn từng nguyện viên khác hỗ trợ.
34:12Thì mẹ vẫn hoạt động cái lớp online chứ mẹ không thể nào mà bỏ các em được.
34:17Anh vừa gặp một bạn cũng là một tình nguyện viên.
34:20Bạn có nói mẹ là một người thấy dị cho mẹ rất nghiêm khắc và mẹ rất là kỹ luật
34:25luôn.
34:26Thế thì trong lúc công việc của mẹ là một cô giáo với một người mẹ chồng ở gia đình.
34:30Thì em thấy nó có khác biệt không?
34:33Chắc có lẽ là do tính nhất công việc của mẹ từ ngày xưa.
34:36Mẹ nó là giáo viên rồi.
34:37Cho nên là một giờ giấc thì mẹ phải là tuân thủ tiện đói.
34:41Cho nên em thấy kể cả giống như là đã có hẹn thì phải tới đúng giờ.
34:46Dễ là không được.
34:48Làm việc thì rất là nghiêm.
34:50Nhưng mà khi xong việc rồi thì mẹ rất là thoải mái.
34:53Kể cả mẹ, em thấy mẹ có khi là chết với các bạn sinh viên qua lại gửi những cái
34:59icon này kia.
35:00Nhìn rất là tin.
35:02Rồi kể cả những cái buổi đi uống nước với nhau hoặc là đi chơi bên ngoài thì là rất
35:08là thoải mái.
35:09Vừa một là một người cô mà giống như là bạn vậy.
35:12Cái em cũng không có cái gì là khó.
35:15Sẽ đến một lúc nào đó, cái máy mà chạy hoài thì nó cũng sẽ đến lúc nó mệt.
35:22Nó rượu rã và nó phải hư cái này hư cái kia hư chúc đỉnh.
35:26Con người cũng vậy.
35:27Cho dù tâm huyết đến đâu, tình cảm chứa trang đến đâu thì cũng sẽ đến lúc cũng sẽ mệt
35:34mỏi, cũng sẽ dừng lại.
35:36Này thì em có nghĩ rằng là mình sẽ là một người tiếp tục cái công việc này của mẹ
35:41mình không?
35:42Em có mong ước một cái điều gì đó không?
35:45Để tiếp tục duy trì một cái công việc cao quý này của mẹ phấn?
35:49Dạ, thì từ lâu em cũng có, em cũng nghe cái trang trở của mẹ là mẹ cũng lo là
35:56vì sau này mẹ cứ nói là mẹ sẽ cố gắng đi.
36:00Đến khi nào mẹ không thể nào đi được nữa.
36:02Nhưng mà mẹ vẫn lo là chưa có một người nào đó để mẹ tiếp nói để gửi lại, để
36:08là cái lớp học đó.
36:10Để là tiếp tục chăm sóc cho các em.
36:12Liên bản thân em thì em không có đi chuyên ngành cho nên là em không thể nào mà tiếp
36:16tục dạy giống như mẹ được.
36:18Nhưng mà em vẫn luôn hy vọng và mong muốn có những cô giáo có thể tiếp nói giống như
36:23mẹ em.
36:24Khi mà về hư rồi cũng có thể tham gia cái lớp học đó để giúp cho các em bé
36:29trong bệnh viện nó có một cái môi trường.
36:32Để khi mà nó đến cái lớp nó cảm nhận được là nó có thể tạm quên đi những cái
36:37cơn đau, những cái mà khó khăn mà các em phải chịu được.
36:41Cô chắc chắn là khán giả cũng rất mong muốn sẽ có những cái thế hệ tiếp nói.
36:46Thì cô có chuẩn bị trước tìm một cái điều đó để mà có thể tiếp tục cái công việc
36:51này với các cháu, các con hay không ạ?
36:53Cô có trăng trở cái điều đó không?
36:54Cô rất kỳ vọng ở các bạn tình nguyện bởi vì cô gần gũi các bạn tình nguyện nhiều lắm.
37:02Thậm chí tới có những bạn là hiện nay là đã đi theo cô mười mấy năm rồi.
37:06Thí dụ bây giờ mình không trực tiếp nữa thì cô còn cái lực lượng này.
37:11Thí dụ giờ mình không đi dạy trực tiếp nè, ai dạy online được thì nhảy vô dạy phụ nè.
37:16Rồi ai theo cô để đi trao trả kỹ vật được thì đi nè.
37:21Rồi ai phụ cô tổ chức sự kiện.
37:25Ví dụ tổ chức trung thu nè, Noel, Tết nè vẫn làm mà.
37:28Thì mấy bạn đó vẫn tham gia thôi.
37:30Sức khỏe không cho phép nữa đó thì cái tần suất nó sẽ giảm lại.
37:35Nhưng mà vẫn còn.
37:36Thì đó, đó là lực lượng kế thượng của cô.
37:38Cô đã mang đến vô bộ trưởng rất là nhiều những câu chuyện, những cái thông điệp
37:41và thậm chí là những cái giá trị trong một cái chương trình nó như thế này.
37:45Thì bây giờ tới đây đã nhận quá nhiều rồi.
37:48Rồi thậm chí là được ăn cơm nữa.
37:50Bây giờ trước khi về cũng phải có một cái gì trao lại chứ.
37:53Thì chương trình cũng có một cái món quà gửi tặng cho cô.
37:57Cũng như là cho gia đình.
37:58Tấn ơi, hổng ngày con vô hút ở trên khoa, con hổng có về gặp cô được.
38:04Con chúc cô vui vẻ, hạnh phúc.
38:07Dạ, con tên là Nguyễn Gia Quyên.
38:09Con là lớp trưởng, có lớp học chữ online do cô Phóng điều hành.
38:12Tới đến nay là con học cô Phóng được 5 năm rồi.
38:16Lúc mới vào lớp học chữ thì con khá là tự ti và con rất là lục đè.
38:21Nhưng mà cũng nhờ cô Phóng rất tích cực trò chuyện, động viên và an ủi.
38:27Nên là con cũng dần dần quên điều đó và hòa đầm với các bạn hơn.
38:31Lớp con thường học vào 3h chiều thứ 3, thứ 5 và sinh hoạt vào 7h tối thứ 7.
38:38Con rất là biết ơn vì cô đã dịu dắt con tới thời điểm hiện tại.
38:44Và con rất là cảm ơn cô.
38:46Con xin chúc cô Phóng thật nhiều sức khỏe, luôn bình an, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.
38:51Cô không chỉ là người truyền tải kiến thức cho tụi con,
38:54mà còn thấp lên niềm tin và nghị lực cho những người bệnh nhân như chúng con.
38:58Con xin hết ạ.
39:28Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:30Cô có clip vừa rồi thì cái cảm xúc có như thế nào?
39:33Tuy là tiếp xúc với các bé rất là nhiều, nhưng khi mình nghe thì mình phải có cái sự
39:38xúc động.
39:38Bởi vì các bé đã tỏ lòng biết ơn cô.
39:45Và đặc biệt là bé Gia Huy đó, bé đầu tiên đó.
39:50Bởi vì bé đó là bệnh nặng, phải ở nội trú.
39:54Mà lúc nào bé cũng cứ thắc mắc là con không được gặp cô Phấn.
39:59Tại những lần cô đến á, thì giữa bé khẽ mạnh nó mới gặp được.
40:03Chứ bé bé đang nội trú thì đâu có xuống được đâu.
40:06Thành ra cứ phân bì là con không gặp được cô Phấn.
40:09Còn Gia Huyên á, bé đó là đang ở Cần Thơ.
40:12Học cô 5 năm rồi.
40:15Mà tình cảm lắm.
40:17Cô giao làm lớp trưởng, là quản lý danh sách.
40:20Các bạn đi học là giỏi.
40:23Giỏi đều, văn toán, rồi thậm chí vẽ đẹp.
40:26Mà ngoan ngoãn nghe lời, hình ra là mình hiếm có tìm được một em học sinh nào mà được
40:33như vậy.
40:34Hình ra cô thấy mình không có ủng phí.
40:36Cái công sức của mình đã mình dành cho các em thời gian, sức lực.
40:40Mình dành cho các em không ủng phí chút nào.
40:43Dạ, và Giang đi.
40:44Nếu như cho Giang có một cái điều mong ước với mẹ mình, thì đó là một cái điều gì?
40:49Em chỉ mong cho mẹ luôn có nhiều sức khỏe.
40:52Luôn vui vẻ và làm những cái điều mà mẹ thích là được.
40:57Con Duy, em cũng vậy.
41:00Đầu tiên là sức khỏe.
41:01Thứ hai là vui.
41:03Em mong mẹ lúc nào cũng vui vẻ.
41:06Có được cái đất để mà mẹ thoải mái, bung ra sức để làm những cái ước mơ của mẹ
41:10đó.
41:10Tới đâu trời tới đó, đúng không?
41:13Bây giờ gì nè, trước khi mà tạm biệt cô, con muốn cô nói vài điều với các con.
41:18Nhân dịp mà chương trình gõ cửa thăm nhà, thì cô cũng có vài lời dành cho bé Bệnh Nhi.
41:27Thì nếu mà các con còn đang ở trong bệnh viện, hoặc là các con đang ở nhà xem chương
41:34trình này, thì các con hãy nhớ rằng lúc nào cô cũng gửi đến các con tình cảm thương yêu
41:41nhất.
41:42Và cô mong rằng các con cũng sẽ cố gắng tinh thần của mình vững chải.
41:47Rồi cô cũng hy vọng rằng cô cũng còn sẽ gặp lại các con trong những buổi mà cô tổ
41:53chức sự kiện.
41:54Bởi vì sắp tới đây là ngày 1 tháng 6, thì cô sẽ tổ chức để cho các con về
42:01vui chơi.
42:02Và cô sẽ dạy các em muốn hát giống như bao lần.
42:07Cô chào tất cả các con nha.
42:09Và cái đợt đó là xin phép cho Quốc Thận đi cùng nha.
42:12Các con ơi, những học trò của cô Phấn, chú Thuận rất là chúc mừng các con.
42:18Bởi vì các con đã có được một người đã gieo cho các con những cái tri thức, những cái
42:23chữ nghĩa.
42:23Chú Thuận hy vọng rằng là y khoa sẽ phát triển và giúp cho sự sống của các con nó
42:28sẽ trọn vẹn, nó sẽ kéo dài.
42:30Cảm ơn cô rất nhiều. Cảm ơn Duy, cảm ơn Giang.
42:33Thưa quý vị, chương trình gõ cửa thăm nhà đến đây xin phép được tạm dừng.
42:37Và mong rằng quý vị sẽ ủng hộ chương trình.
42:39Và chúng ta sẽ tiếp tục đến với những nhân vật giống như cô Phấn đây.
42:43Sẽ truyền cảm hứng và mang đến những cái giá trị tích cực cho cuộc sống này.
42:46Còn bây giờ thì cô Phấn cùng với gia đình em Duy Giang và Quốc Thuận xin chào tạm biệt.
42:51Và hẹn gặp lại quý vị trong truyền kịch kỳ sau.
43:22Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận