Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 11 giờ trước
Bác sĩ sống chung với HIV: hành trình 15 năm hồi sinh khó tin

GÕ CỬA THĂM NHÀ là chương trình truyền hình thực tế với nhiều cung bậc cảm xúc về gia đình nhằm mang lại giá trị trân quí về tình cảm gia đình. Chương trình sẽ đến gõ cửa vào đúng bữa cơm của một gia đình để thăm hỏi và tìm hiểu câu chuyện cuộc sống hiện tại của các gia đình, điều hạnh phúc, trăn trở, nuối tiếc, mong ước...

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Nhóm là nhóm biết đầu tiên mình, tức là mình vừa biết xong rồi mình gọi alo, thú vị rồi.
00:06Rồi xong rồi bạn nó khóc dùm, mình khỏi khóc.
00:08Người thứ hai mình chia sẻ là chị rùa của mình.
00:11Cái cảm giác mà nhìn một đứa trẻ sinh ra xong rồi mình búng búng, kêu con chưa lại, nó
00:16khóc á.
00:17Là một cảm giác rất là thú vị, là cảm giác rất là hay ho.
00:21Hồi đó mới nghe buồn ghê lắm, trầm cảm năm rưỡng.
00:36Kết quả dương tính với HIV đã khiến con đường trở thành bác sĩ sản khoa của chàng sinh viên
00:41Nguyễn Tấn Thủ gần như sụp đổ.
00:44Biến cố nghiệt ngã ập đến ở năm thứ 5 đại học đầy anh vào vực thẩm tuyệt vọng.
00:49Nơi danh giới giữa tiếp tục sống hay buông xuôi trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
00:54Thế nhưng, từ những mảnh vỡ của cuộc đời, một sứ mệnh mới đã được hồi sinh.
00:59Hơn 15 năm sống chung với HIV, anh không chỉ học cách đứng vững,
01:03mà còn trở thành điểm tựa cho hàng ngàn mảnh đời từng lầm lỡ, mất phương hướng.
01:07Hãy cùng gõ cửa thăm nhà, gặp gỡ bác sĩ Nguyễn Tấn Thủ.
01:15Xin chào mọi người đã đến với chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà.
01:18Ngày hôm nay chúng ta sẽ gõ cửa thăm nhà của ai?
01:21Nhà mình.
01:22Mọi người, không phải nhà em đâu nha mọi người.
01:25Chữ nhà mình thôi chứ không phải là nhà của em.
01:27Nên bây giờ em mời mọi người đi theo em để xem ngày hôm nay chúng ta sẽ gặp gỡ
01:30vị khách mời ngày hôm nay là ai nha.
01:34Hello bạn, mình muốn gặp bác Thủ.
01:37Bác Thủ trong này nhẹ kìa.
01:39Cảm ơn.
01:40Bây giờ mình đi theo em.
01:42Hello con.
01:44Hello.
01:46Chào bác.
01:47À chào bạn.
01:49Em chào bác Thủ.
01:50À chào bạn.
01:50Em đến từ chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà.
01:52Xin chào Maika, chào mọi người.
01:54Đây là...
01:55Xin phép được vô tham quan cái phòng của bác Thủ làm việc nha.
01:58Dạ.
01:59À đây là phòng khám.
01:59Đây là cái phòng để khám bệnh.
02:01Dạ.
02:01Phía sau đây là phòng xét nghiệm.
02:02À là tầng phòng riêng mắt ha.
02:05Đúng rồi đúng rồi.
02:06Quy định là cái phòng này là phòng tư vấn xét nghiệm nè.
02:08Bây giờ thì chắc là mình sẽ đi lên một cái không gian ở trên lầu để mình nói chuyện
02:12nha.
02:12À dạ.
02:27Khi mẹ bước vô cái phòng khám của mình á.
02:31Thì nó tên là nhà mình.
02:33Dạ đúng rồi.
02:34Nhà của mình.
02:34Nhà của mình.
02:35Đúng rồi.
02:36Lúc mà xây dựng cái phòng khám thì có đặt tên.
02:39Thì giám đốc mới hỏi.
02:40Mình muốn cái không gian của phòng khám nó giống như là...
02:42Là một cái không gian ở nhà.
02:44Cảm giác được xa diệu những cái tổn thương.
02:46Họ được chăm sóc như là người thân.
02:48Cho nên là cái tên là nhà mình.
02:50Khi mà em bước vô căn phòng này thì em thấy á.
02:52Sao lân của bác thủ là trái tim.
02:54Trái tim.
02:55Nói chung là vô đây là đầy sự ấm áp.
02:57Thực ra là cái này là mình tiểu cảnh để mà mình sử dụng trong một cái dịp rất là
03:02đặc biệt.
03:03Bước tới phòng chống S.
03:04Ngày tháng 11, tháng 12 đó.
03:05Nó có tên là Sống Trọng Vẹn.
03:06Khi mình làm sự kiện thì mình cũng sẽ huy động sự tham gia của người bệnh hoặc là người
03:11thân của người bệnh.
03:12Và mình muốn là họ sẽ góp phần vào trong cái chương trình của mình ở tối đa có thể.
03:17Đây là những cái hỗn thuốc mà bệnh nhân đã dùng.
03:18Bệnh nhân khắp cả nước đã dùng.
03:20Với mong muốn là có thể họ ở xa họ không tham gia được cái sự kiện của mình.
03:24Nhưng họ cũng đã góp phần tạo ra cái sự kiện.
03:26Nhưng mà bác ơi, thật sự ra khi mà mình bị bệnh thì em thấy đa số là sẽ chọn
03:34cách là im lặng.
03:35Nhưng tại sao bác lại là bác sĩ nhưng bác lại chọn cái hướng là mình lên báo và nói
03:41ra tất cả những câu chuyện về bản thân mình.
03:44Thật ra là mình cũng im lặng khá lâu ấy chứ.
03:46Tức là mình nhiễm từ năm 2009, lúc mình 23 tuổi.
03:50Thì lúc đó là mình còn là sinh viên y kìa, 16 năm hơn rồi.
03:53Cuối năm 2008 á, tôi nghĩ là cái bệnh, bệnh HIV đối với thụ nó, nó khá là bình thường.
04:00Cái nội tâm của mình thì mình cũng có những cái nỗi buồn, cũng có những cái tăng trở đối
04:04với bệnh của mình.
04:05Hoặc là những cái lo lắng đối với bệnh của mình.
04:06Nhưng mà tôi nghĩ là như tất cả những bệnh khác á, nhưng mà nó cũng không phải là cái
04:09gì tốt để khoe.
04:10Cho nên thật ra là mình cũng sẽ không nói về tình trạng bệnh của mình trong những cái dịp
04:13cần thiết.
04:14Ví dụ như là mình đi truyền thông, mình đi chia sẻ với bệnh nhân.
04:17Sẽ có một số bệnh nhân họ sẽ muốn nghe một cái sự đồng điệu.
04:21Mình có bệnh thì mình nói chuyện nó sẽ có sức ảnh hưởng hơn.
04:24Cái câu mà mình nghe nói là bác sĩ có uống thuốc đâu mà biết.
04:26Bác sĩ có bị giống như tôi đâu mà biết.
04:28Chỉ có đến gần đây thì trong một cái sự kiện năm 2022,
04:33mình đang ngồi trong sự kiện đó là mình được kêu lên trên sân khấu chung với một loạt người
04:37khác.
04:38Thì cái người dưỡng chương trình hỏi là ở đây thì ai đã nhiễm và nhiễm bao nhiêu năm?
04:42Tất cả những người trên sân khấu đều nói số năm của mình hết.
04:45Và thấy hóa ra là người ta cũng nói, thế thôi mình cũng nói luôn.
04:48Đó là lần đầu tiên mình đứng trước một cái sự kiện mà gọi như là nó tương đối public.
04:52Và sau đó Thủ thấy là nó có nhiều ý nghĩa không phải với mình mà với những người khác
04:57nữa.
04:58Nói như mình bước vào một cái step mới vậy đó.
04:59Cho nên là sau đó thì Thủ quyết định là Thủ sẽ không im lặng như trước nữa.
05:06Tiếng nói mà mình đã muốn nói từ rất lâu rồi.
05:09Nhưng mà mình ngại.
05:10Thủ nghĩ đa số bệnh nhân cũng như vậy.
05:11Có là họ không phải là im lặng đâu.
05:13Họ rất muốn nói nha.
05:13Bệnh nhân nhiễm thấy mình rất muốn nói nhưng mà không dám nói.
05:16Không dám.
05:17Đúng rồi, không dám nói và cũng không biết nói với ai.
05:19Thật sự đó em cảm thấy là cái căn bệnh này thì đối với một người có chuyên môn như
05:24bác
05:24thì bác sẽ có một anh nhìn khách quan hơn, thoáng hơn.
05:28Nhưng mà đối với những người bình thường họ sẽ cảm thấy nhất là khoảng thời gian trước đây
05:33đây giống như là một cái bản án tử đối với những người bình thường.
05:37Thật ra là cái mặt cảm về bệnh nó có nhiều lắm.
05:40Cái gian đầu của dịch vào năm 90 chưa có thuốc điều trị.
05:43Phải tới năm 2004 đến năm thì Việt Nam mình mới tiếp cận được cái thuốc ARV để điều trị.
05:50Cho nên giai đoạn đó trước đó là gần như đúng cái chữ mà truyền thông dùng là bác án
05:54tử.
05:54Tại vì nhiễm xong thì thường là chết.
05:57Và khi mà đã phát hiện tình trạng bệnh là thường là nặng rồi.
06:00Tại vì tới năm khoảng 95-97 thì mới có xét nghiệm.
06:04Cho nên là cái câu chuyện là bệnh xong là chết là một câu chuyện đúng.
06:07Nhưng mà nó thời 2-30 năm trước.
06:09Sau đó thì nó để lại cái vết.
06:11Tức là nó để lại một cái tư tưởng trong đa số.
06:14Là tới bây giờ nhiều người vẫn nghĩ nó sẽ chết.
06:16Từ năm 2004 khi mà mình đã bắt đầu có thuốc điều trị ARV
06:19thì bệnh nhân không có chết nữa.
06:21Số lượng tử vong nó giảm hẳn.
06:23Coi như giảm 75% còn khoảng 25% so với trước đây.
06:26Hiện tại bây giờ nếu như bệnh nhân điều trị ARV thì hầu như không có chết.
06:29Trừ phi là bệnh nhân điều trị muộn, thuốc nó chưa kịp bắt vi tác dụng
06:33thì bệnh nhân có thể bị những cái bệnh nặng nó trồng chất lên
06:36hoặc là bệnh nhân bỏ trị.
06:38Thì đó là 2 cái nguyên nhân mà hiện nay tử vong.
06:40Bên cạnh cái chuyện là mặt cảm đối với bệnh
06:42hay là lo sợ đối với bệnh.
06:44Còn có một cái mặt cảm nữa, một cái định kiến nữa là
06:46nhiễm HIV là đồng nghĩa với lại là phải ăn chơi, phải hút chích.
06:51Cái gian đầu của dịch là bệnh nó tập trung trên cái nhóm
06:54và người phụ nữ.
06:56Cho nên là người ta dần như gán vô lên là bệnh là tài nạn xã hội.
07:00Thôi nói tuần đầu của Thủ đi.
07:01Năm 2008 thường phát hiện tình trạng bệnh.
07:03Cái đường lay mình biết.
07:04Lúc mình chưa có đi làm mà.
07:05Nó không phải lay do do nghề nghiệp đâu.
07:07Mà lay do cái đời sống tình dụ của mình.
07:10Mình đã yêu, mình cũng giống như các bạn trẻ khác
07:12vào độ tuổi 18-20 thì mình cũng yêu.
07:16Mình cũng yêu xong rồi mình cũng quan hệ.
07:18Độ tuổi đó là quan hệ được rồi.
07:20Đó mình phát hiện mình bệnh thôi.
07:22Một số người sẽ đặt ra cái câu hỏi là
07:24có phải là cộng đồng nam hay đồng giới
07:26gần đây là cái dịch nó tập trung cho cái nhóm đó
07:28là nam hay đồng giới thì bị bệnh nhiều hơn.
07:30Là do những người đó, tức là cắt định ký xã hội
07:33là do những người đó có một cái đời sống tình dục
07:35phóng khoáng, nhiều bạn tình họ không chung thủy.
07:38Nếu như mà chúng ta không có kỳ thị, chúng ta không có ấy
07:40thì họ sẽ cởi mở, họ sẽ chịu đi xét nghiệm hơn.
07:43Nó nghĩa là làm cho tất cả mọi người dù có biết
07:46nghi ngờ mình bệnh cũng không dám đi luôn.
07:49Không dám đi xét nghiệm ra rồi thì không dám đi điều trị
07:53hoặc là không dám chia sẻ tình trạng bệnh đó với những người cần thiết.
07:56Luật thì quy định là vợ chồng phải chia sẻ tình trạng bệnh nếu như có.
08:01Bây giờ nếu như chồng nhiễm thì bắt buộc phải công khai tình trạng bệnh với vợ.
08:04Đó là đối tượng duy nhất mà luật bắt buộc phải chia sẻ.
08:06Thì nhiều khi họ sợ không dám.
08:08Và chính vì không dám cho nên nó mới lây.
08:11Sợ bị người ta sẽ xà lánh mình.
08:14Mà còn cái sợ hơn là sợ bị đi đồn nữa.
08:17Ví dụ như là thú kể cho Micah, Micah đi kể cho một người khác nữa.
08:22Tại vì nó không hẳn là do người ta nhiều chuyện đâu.
08:25Mà là do cái kỹ năng giữ bí mật của đa số là không tốt.
08:29Mình nói là sống để bụng chết băng theo nhưng có ai làm vậy không?
08:32Hay là đa phần sẽ là một dịp nào đó, trong một sự tình cờ nào đó.
08:37Bác bị cách đây 15-16 năm.
08:3915-16 năm trước thì cái định kiến, cái dị nghĩ nó còn kinh khủng hơn thời điểm bây giờ.
08:46Và bản thân lúc đó thuốc thang nó cũng không có phải là quá nhiều hay là có quá nhiều
08:53cái phương pháp điều trị.
08:54Thì lúc khi mà bác phát hiện ra là tôi bị bệnh như vậy rồi.
08:59Thì lúc đó cảm giác của bác như thế nào bác?
09:01Cái người phát hiện cho mình là thầy, thầy cô của mình.
09:04Tại vì lúc đó mình đi thực tập tại bệnh viện nhiệt đới.
09:07Mình có một cái hạch ở cổ.
09:09Tức là nó là do tình trạng bệnh, hay vì nó gây ra cái hạch to thôi.
09:14Thế thì là mình mới hỏi anh chị, cái chị mà hướng dẫn mình lúc đó là thầy, coi như
09:19là thầy cô của mình rồi.
09:20Lúc đó là bác sĩ nội trú.
09:22Thì chỉ nói là với cái hạch to như vậy thì chỉ nghĩ cái 3 bệnh thôi.
09:26Một là HIV, hai là lao, rau hạch, ba là ung thư.
09:31Trong 3 bệnh đó là HIV là nhẹ nhất rồi đó.
09:33Và cái thái độ của bác sĩ nó sẽ hơi khác lắm.
09:36Bệnh thì đi xét nghiệm, bệnh thì đi khám thôi.
09:38Bây giờ trước mắt mình có 3 vậy thì mình loại trừ.
09:41Thì lúc đó mình mới đi xét nghiệm HIV, tung tăng mình đi thôi.
09:44Sau khi mình đi xét nghiệm xong rồi thì ra dương tính thì chỉ cũng không biết trả lời mình
09:47sao.
09:47Thì chị mới gọi mình cho thầy, thầy của mình ở trong khoa.
09:50Thầy cũng giật mình, thầy cũng nói trời phải con không, phải con không.
09:53Nói dạ đúng con rồi.
09:54Tại vì lúc đó cái trạng thái khi mà mình tiếp nhận thông tin bệnh đó,
09:59thường nó sẽ là trạng thái trống rộng.
10:01Không biết mình phải làm gì và nói gì.
10:04Nhưng mà thời điểm đó thì mình may mắn là mình đã có tiếp xúc với nhiều bệnh.
10:10Tại mình đi từ năm nhất tới năm 4, năm 5, mình đã tiếp xúc với nhiều bệnh nhân.
10:15Mình đã nhìn được, nói chung nhìn thoáng hơn về cái chết,
10:18về bệnh tật, về cái chết, mình đã nhiều thứ rồi.
10:20Mình cũng đỡ hơn một chút.
10:21Cái thứ hai là mình có những người thầy cô.
10:24Có thầy Châu hay là cô phó giáo sư tiến sĩ Cao Ngọc Nga.
10:27Còn như là người thầy hướng dẫn cho mình sau này.
10:30Mặc dù cô không trực tiếp dạy mình, cô cũng có khuyên mình.
10:33Và cái câu lúc đó mình hỏi là mình có học y tiếp được hay không?
10:36Mình có học y tiếp được hay không?
10:37Mình có học tiếp được hay không?
10:38Tại vì nó là năm 5 rồi.
10:39Nếu như lúc đó mà thời điểm thầy cô nói là không học nữa đâu, không học được nữa,
10:43thì thôi mình nghỉ.
10:45Mình rất là rõ ràng.
10:46Tại vì nguyên tắc của bác sĩ là trước bắt là mình phải bảo vệ cho cái phẩm giá đạo
10:51đức con người của mình.
10:52Thì lúc đó mình hỏi cô thì cô nói là học vẫn được.
10:55Rồi mình mới hỏi là có làm bác sĩ được hay không?
10:57Thời điểm đó là mình chưa uống thuốc nữa mới bắt hẹn mặt.
11:00Thì cô nói là vẫn làm được.
11:03Như vậy thì mình mới học tiếp.
11:04Nhưng nếu lúc đó mà thầy cô nói là không là nghỉ rồi.
11:07Mình sẽ chọn những cái ngành nó ít thủ thuật hơn như vậy.
11:10Thời điểm đó mình chưa có uống thuốc.
11:11Tại vì lúc đó tiêu chuẩn điều trị nó phải có tới mức nào đó thì mới uống thuốc.
11:15Bây giờ thì điều trị ARV là tất cả bệnh nhân.
11:18Nhưng mà hồi đó phải có tiêu chuẩn.
11:19Tức là phải dưới một cái mức nào đó.
11:21CD4 phải thấp, sức khỏe bệnh nhân phải có bệnh cơ hội rồi thì mới bắt đầu điều trị.
11:26Lúc đó thì mình kể cho nhóm bạn ở trong trường.
11:29Mình kể với mục đích là chia sẻ cảm xúc.
11:32Nhóm đó là cái nhóm rất thân. Thế bây giờ là gần hai mươi mấy năm vẫn còn chạy chung
11:36mắt.
11:36Vừa bạn, vừa anh chị, vừa em.
11:38Tức là một cái nhóm tập thể y bác sĩ chung với nhau.
11:41Mười mấy người.
11:42Thì nhóm đó là cái nhóm có thể khóc cười với mình.
11:44Nhóm đó là nhóm biết đầu tiên mình.
11:46Tức là mình vừa biết xong rồi mình gọi alo.
11:48Thủ bị rồi.
11:51Rồi xong rồi bạn nó khóc giùm.
11:52Mình khỏi khóc.
11:53Người thứ hai mình chia sẻ là chị rùi của mình.
11:55Và một người, một cái nhóm bạn.
11:58Bắt đầu từ năm 2, cuối năm 2 tới chờ đến năm 6 là đi tập tập đều hết.
12:02Lúc nào cũng được tập.
12:03Bình viện này không, mình này, mình kia.
12:04Thì sẽ có những cái đêm trực, phải trực.
12:06Và phải làm một số chỉ tiêu.
12:08Ví dụ như mình phải đỡ bao nhiêu ca sanh.
12:09Mình phải phụ bao nhiêu ca mổ.
12:12Thế thì là lúc mà mình phát hiện nhiễm xong.
12:14Thì mình mới bàn với cái nhóm tổ của mình.
12:17Là nhóm trực của mình có 5-6 người đó.
12:18Thì mình nói là bây giờ tình trạng tôi gì rồi.
12:21Thì bây giờ tôi sẽ không có làm những cái thủ thuật đâu.
12:24Tôi sẽ tự hạn chế mình.
12:27Tức là tôi sẽ không có đụng vô máu.
12:29Tôi chỉ khá bệnh nhân.
12:30Ví dụ đụng tay bệnh nhân thì bình thường.
12:31Tụi nó nói thôi vậy thì bây giờ đi trực chia.
12:33Thì nó sẽ làm giùm mình.
12:34Thì mình chỉ đứng coi thôi.
12:36Chứ mình không có làm nữa.
12:37Mình cũng vô nhưng mình chỉ đứng nhìn thôi.
12:39Đúng rồi, mình đứng coi thôi.
12:40Cái thời điểm mà bác vừa phát hiện mình bệnh đó là bác nói là lúc đó là năm học
12:45thứ 5 rồi.
12:46Khi mà bác học y thì theo như em được biết là tất cả mọi người đều có một cái
12:51định hướng cho riêng mình.
12:52Thí dụ học y ngành nào sản nè hay là về đa khoa nè, nội khoa, ngoại khoa các kiểu.
13:00Thì cái thời điểm đó bác lựa chọn ngành nghề nào cho mình.
13:03Và khi bác phát hiện ra được là bác bị bệnh như vậy thì nó có ảnh hưởng gì tới
13:07cái lựa chọn ngành nghề của bác hay không?
13:09Có chứ.
13:10Sau 5 năm là mình đi hết tất cả các chuyên khoa.
13:12Năm 3 là mình đi tổng quát hết.
13:15Năm 4 là mình mới đi nội ngoại sản nhi.
13:17Năm 5 mình sẽ đi chuyên khoa lẻ.
13:18Chuyên khoa lẻ ví dụ như mắt, tay mũ họng, từng kinh, nhiễm, tức là rất là nhiều chuyên khoa
13:22lẻ trong đó.
13:23Thời điểm đó thì thủ định hướng là có lẽ mình thích hợp với hệ ngoại hơn.
13:28Ngoại có nghĩa là làm về những cái thủ thuật hả bác?
13:30Ngoại là mổ.
13:31À đó dạ.
13:32Điều trị nội khoa là mình sẽ uống thuốc, hoặc là chích thuốc uống thuốc.
13:35Còn điều trị ngoại khoa là mình sẽ bọc lộ cái cơ quan đó ra ngoài.
13:39Đó.
13:39Mổ sẽ.
13:40Đúng rồi.
13:40Trong đó thì mình thấy sản nó có vẻ thú vị với mình.
13:43Thời điểm đó là mình đã đi sản năm 4 là mình đi sản xong rồi.
13:47Ở đầu năm 5 đó là mình đi nhiễm.
13:49Đó là mình phát hiện luôn đó.
13:51Thực ra là mình có một cái đam mê đó với môn sản.
13:53Tại vì là nó thú vị ở chuyện là nó có cái mầm sống ở trong đó.
13:57Ví dụ như là khi mà mình...
13:58Nếu mà nói sản thì có sản phụ nha.
14:00Sản.
14:00Những người thích sản là những người sẽ thích chăm sóc cho bà bầu.
14:04Có những cái phút giây mình nói chuyện với bà bầu nè.
14:07Mình phải nói chuyện với chồng của bà bầu nữa.
14:09Rồi mình sẽ nhìn đứa bé nó phát triển qua trợ lũng.
14:12Và lúc đó năm 4 là mình đi sản là mình sẽ phải đỡ sanh.
14:15Cái cảm giác mà nhìn một đứa trẻ sinh ra xong rồi mình búng búng.
14:19Cái con chơi lại.
14:20Nó khóc á.
14:21Là một cảm giác rất là thú vị.
14:23Là cảm giác rất là hay ho.
14:25Hay là ví dụ như là...
14:26Thủ nhớ là ví dụ như là mình tiếp xúc với những bệnh nhân hiếm mộng chẳng hạn.
14:31Mình cảm nhận được cái mong muốn có con.
14:34Cái khao khát có con đó.
14:35Thủ nhớ có một lần là đỡ sanh cho một cái chị đó là chị bị hiếm mụn.
14:40Chị bị béo phì á.
14:41Là mình vẫn nhớ hoài.
14:43Tại vì cái ca đó rất là đặc biệt là vô là phải mổ.
14:46Tại vì chị đã hiếm mụn con so lớn tuổi.
14:48Bốn mươi mấy mới có con.
14:50Tại vì hiếm mụn nhiều năm á.
14:51Mình bị béo phì.
14:52Thì phải sanh rất là khó.
14:53Đem bé nó cũng bự á.
14:55Cho nên sanh khó.
14:55Thì phải đưa lên cho mổ.
14:57Chị chè bàn tay ra tìm bệnh nhân mà.
14:59Họ lo đó.
14:59Thì mình nắm tay.
15:01Nguyên cái cuộc mổ đó tầm 30-45 phút.
15:04Là chị có nắm tay mình.
15:05Mà mình muốn đi coi.
15:07Chị nói chị không buồn.
15:08Chị lo cho đứa con.
15:09Chị lo cho chị nữa.
15:10Thì là chị có nắm tay mình hoài.
15:12Cái là mình.
15:13Lúc đó mình mới nhận ra là.
15:14Thói ra là mình thích cái cảm giác đó.
15:16Mình thích cái cảm giác được hỗ trợ cho bệnh nhân hơn là cái cảm giác kia.
15:20Mình đâu cần coi.
15:21Tại vì thật ra coi mổ thì mình có thể coi rất nhiều ca.
15:24Là nguyên một cái buổi đó.
15:25Mình chỉ nắm tay và nói chuyện với chị đó thôi.
15:26Và mình thụ nó cảm thấy rằng là đó là cái sự thú vị.
15:29Một cái nắm tay nó sẽ có ý nghĩa.
15:30Thụ nghĩ là nó có ý nghĩa đó với chị.
15:32Cho nên là khi mình phát hiện bệnh rồi thì mình không có đi sản nữa.
15:35Nhưng mà cái bàn tay đó mình mới còn nhớ.
15:38Thiên chức của người bác sĩ thì nó có hai thiên chức.
15:40Một là điều trị bệnh.
15:41Và hai là tư vấn để xoa dịu nỗi đau bệnh tộc.
15:44Thì bây giờ mình.
15:45Một phần là do tình nhân bệnh của mình.
15:47Một phần là do sau đó thì mình có một cái biến cố lên.
15:49Mình bị tổn thương mắt và tỷ lực mình giảm thấp.
15:52Mình không có làm điều trị được nữa.
15:55Thế thì mình chuyển hướng sang làm dự phòng.
15:57Và mình dùng cái tiếng nói, dùng cái kiến thức của mình để mình tư vấn.
16:00Mình từ bỏ cái gọi là cái ước mơ làm bác sĩ sản đó.
16:04Nhưng mình vẫn giữ lại.
16:05Mình giữ lại những cái kỷ niệm, giữ lại những cái cảm xúc đó.
16:08Để mình tiếp tục làm cái nghề của mình.
16:09Gần đây thì tôi bắt đầu là cùng với lại đơn vị của mình.
16:13Là hay làm về giáo dục giới tính.
16:16Làm về sức khỏe sinh sản, sức khỏe tình dục.
16:19Rồi về cách ngừa các cái ung thư của tư cung.
16:22Chẳng hạn người ung thư vú nữa.
16:23Và mình cảm thấy là khi mình đi làm thì đúng là một phần cái mơ ước của mình.
16:27Quá câu chuyện cái nắm tay em cũng muốn nắm tay bác thổ một cái sao?
16:30Cái cô đó cũng nắm giữ vậy mấy đứa.
16:32Cứ bác thổ.
16:33Khi mà bác bị bệnh là bác chia sẻ với cái người chị.
16:37Vậy thì cho tới bao lâu bác mới chia sẻ với bố mẹ?
16:41Lúc mình bệnh là mình không có muốn đâu.
16:44Mình chưa muốn.
16:47Vì mình nghĩ rằng là chưa cần.
16:49Vậy là lúc đó mình nghĩ là mình có thể tự lo được thì mình sẽ không nói.
16:54Vì nói là ông bảo buồn thôi.
16:55Mình phải đợi cho mình ổn hết đã.
16:57Tụi nghĩ như vậy.
16:57Cuối năm 2008 mình bị thì tới đầu năm 2009 gần Tết thì mình bắt đầu uống thuốc.
17:02Thì lúc đó mình bị một cái đợt bệnh rất là nặng.
17:04Mình bị dị uống thuốc rất là nặng.
17:06Mình bị Steven Johnson người ta gọi là hội chứng bỏng da do thuốc á.
17:10Và lúc đó là mình đi nhập cấp cứu.
17:11Thì mình có công khai cái tình trạng bệnh của mình với bác sĩ điều trị ở bệnh viện cấp
17:15cứu.
17:16Thì là mình công khai luôn với ba mẹ mình.
17:19Nó hơi đột ngột và nó không được dự đoán trước.
17:23Mình nằm ở một tháng cấp cứu á.
17:25Quy cái Tết á.
17:26Thì là nhà cả nhà chăm sóc mình ở trong bệnh viện.
17:28Ông bảo chí cần hỏi thủ là thuốc đều hơn không?
17:31Gần đấy thì ba mẹ cũng bắt đầu lên mạng.
17:34Lên mạng cũng có coi mình live stream rồi cũng có đọc mấy thông tin.
17:37Thì mình share trên facebook á.
17:39Thì mẹ có coi rồi mẹ đọc.
17:41Lâu rồi bà cũng hỏi là ráng uống điều trị.
17:44Tức là mẹ cũng nói.
17:45Còn trước đây đó thì thường ít hai mẹ con không nói.
17:48Và thủ cũng không muốn nói.
17:49Hồi đầu á.
17:50Là đi điều trị là ba thủ chở thú đi mà.
17:53Chở đi lãnh thú hàng tháng á.
17:54Đi tới phòng khám mẹ trú ở quận ba đó để điều trị.
17:57Bây giờ em rất là thật sự rất là muốn gặp mẹ của bác thủ.
18:00Người nhà của bác thủ để em hỏi được cái cảm xúc của bác như thế nào
18:04khi mà nhận được con mình bị bệnh như vậy.
18:07Mà chưa có phải nhận một bệnh luôn, hai bệnh luôn.
18:10Vừa bị cái này rồi vừa bị dị ứng thuốc rồi phải nằm bệnh viện.
18:14Thì lát nữa thì có thể nếu mà mình muốn thì có thể sẽ gặp tới nhà gặp.
18:18Nhưng mà thủ khiến khi nào nói với ba mẹ về câu chuyện là bệnh của mình.
18:27Có bao giờ là bác đã dẫn ai về nhà.
18:30mà giới thiệu với ba mẹ quay rồi vậy chứ?
18:33Hả?
18:34Có một vài lần là dẫn về nhưng mà chú ý là mình lấy tiêu cảnh thôi.
18:41Chứ có một lần là một cái báo nước ngoài hồi qua quay.
18:44Hồi qua quay. Hồi hỏi về tình trình HIV ở Việt Nam á.
18:47Ở đây là nhà của cổ thủ nè.
18:48À dạ.
18:49Với lại hôm nay có lọc ăn nha.
18:50Ồ có lọc ăn?
18:51Chè chuối.
18:52Chúa đảm.
18:52Ma nấu ma nấu.
18:53Trời ơi.
18:54Rồi.
18:54Trời ơi nhà bự dữ vậy trời ơi.
18:57Để thương quá trẻ.
18:58Ê cái cây tắt đúng không bác?
19:01Cây này cây tắt đúng không?
19:02Hình như vậy á.
19:03Ủa?
19:04Cây ba má chồng.
19:05Không biết.
19:06Không biết luôn.
19:07Cảm ơn mẹ.
19:09Ba mẹ đâu bác?
19:10Phía sau nha.
19:11Đây là nhà của bác thủ nha cả mọi người.
19:15Rất là dễ thương.
19:16Rất là xinh đẹp.
19:17Và có hơi một chút gì đó cổ kính á.
19:20Tất cả đều bằng gỗ.
19:21Gỗ rồi.
19:22Maika đây là ba của anh.
19:24Với lại mẹ.
19:25Dạ.
19:25Con chào hai bác.
19:26Con tên là Maika.
19:28Hân hạnh được gặp hai bác ạ.
19:29Ừ.
19:30Dạ.
19:30Con nghe đồn á là bữa nay con có lọc ăn lắm.
19:34Con được ăn chè chuối.
19:35Dạ.
19:36Mời.
19:36Dạ.
19:37Em cảm ơn bác.
19:38Bác là bác sĩ á.
19:39Con kêu bác là bác sĩ.
19:40Dạ.
19:41Con cảm ơn hai bác.
19:42Cái này là bác nấu luôn hả bác?
19:43Ừ.
19:43Nấu.
19:44Nhưng mà bác cái này là nấu riêng cho bác thủ ăn là có phải là ít ngọt, ít đường
19:49đúng không bác?
19:49Không nấu cả nhà ăn vậy đó.
19:52Rồi cái nhà không đi nấu ít ngọt.
19:53À cả nhà ăn đường.
19:54Nhưng mấy đứa kia cũng không nấu, nó biểu dạng ngọt.
19:57Ít ngọt thôi.
19:57Ít ngọt.
19:58Cũng có ngọt ghê lắm.
20:00Mẹ tên ngọt mà.
20:01Cho nên là hồi xưa nấu ngọt lắm.
20:03Nhưng mà sau này thì bớt ngọt lại một phần là do ba cũng tiểu đường.
20:07Thủ cũng tiểu đường với lại.
20:08Với lại là giờ nhà cũng biết về cái tiểu đường đó.
20:10Cho nên là giảm ngọt toàn thể.
20:12Cho nên là trong cái nấu ăn là mình giảm ngọt đi.
20:14Cũng dưu phòng cho cả nhà luôn.
20:17Dạ, con mời cả nhà anh.
20:18Dạ, dạ.
20:19Bác ăn đây con mới dám dùng.
20:20Bác chai thiền.
20:22Ồ, ngon quá hả?
20:24Bác em đỡ.
20:25Ngon.
20:25Cái này là bác có dằn chút muối vô luôn luôn không bác?
20:27Nấu dày bỏ muối vô.
20:29Nấu dằn bỏ muối lúc nào cũng đạt.
20:30Dạ, nó dằn bỏ muối nó ngon.
20:32Bất cứ cây gì cũng phải bỏ miếng muối.
20:34Cái nấu ăn là anh không biết.
20:35Anh không biết không?
20:36Không.
20:37Không, anh biết những cái khác là được rồi.
20:38Biết ăn thôi.
20:40Không, em nói anh quá dạy về những cái khác rồi.
20:43Nấu ăn để cho ba mẹ dạy.
20:44Bây giờ ở nhà là bác với là bác trai danh thủ là ở đây?
20:48Ừ, tụi con 2 chồng thằng trai lớn nữa.
20:52Dạ.
20:53Với 2 chồng nội nữa.
20:54Là 4 người ở trên lầu 2.
20:56À.
20:57Còn đây là sinh vật chung.
20:58Ồ, dễ thương quá.
21:00Con thích gia đình ở quay quận với nhau vui.
21:02Tới bây giờ bác cảm thấy là bác coi TV nè, bác coi những cái chương trình.
21:07Dạ, con cũng có hỏi.
21:08Bác thủ là đã từng có ai tới đây để phỏng vấn 2 bác lần nào chưa?
21:13Thì anh thủ nói là có, có, có một lần.
21:16Tới qua nhưng mà không có phỏng vấn ba mẹ.
21:17À, không có phỏng vấn ba mẹ.
21:18Nhưng mà tới quay về bác thủ và cái HIV mà của nước ngoài quay đó đúng không?
21:24Đúng rồi, đúng rồi.
21:24Bác, thì có bao giờ bác cảm thấy tự hào về con trai của mình không?
21:28Sẽ có.
21:29Dạ, con nhắc hai bác có hơi buồn này cho con xin lỗi.
21:34Thực sự ra một người ở trong cộng đồng bị như vậy, bị HIV như vậy thì thật sự ra
21:39cái tâm sinh lý và những cái họ phải chịu đựng là rất là nhiều thứ.
21:46Rồi gia đình, rồi xã hội.
21:48Nhưng mà bác thủ lại là một người hết sức lạc quan, hết sức yếu đùa đời.
21:53Đã dạy, còn có thể đi truyền cái cảm ứng rồi đi giảng dạy về những cái cách phòng ngừa,
21:59giống như phòng chống nè rồi.
22:01Phải như thế nào khi mà mình bị rồi rồi điều trị ra sao?
22:04Thì con thấy là quá nghị lực và quá giỏi.
22:07Đối với bạn thân con?
22:08Bác có thấy vậy không?
22:09Thấy cũng tận hào luôn á.
22:11Hôm bữa nó lên việc mình cũng thấy cũng được.
22:14Dạ, đúng không bác.
22:16Bây giờ thì cái câu chuyện bệnh này nó bình thường quá rồi, đúng không bác?
22:19Ờ, hồi đó mới nghe buồn ghê lắm.
22:21Trong cả mươi năm rưỡng.
22:25Đi bác sĩ bệnh hiện nhiệt đới á, bác sĩ quyền cầu.
22:29Tại giờ hỏi tình hình, tình hình mình cũng kể nó là học năm bốn rưỡi á.
22:33Ông nói thì thôi giờ, cái giác còn có số.
22:36Mỗi người đều có số.
22:36Cô buồn một, em buồn có mười lắm, thôi cô đừng buồn.
22:40Tự nhiên cô có về khoảng đấu.
22:41Tại gian trị đúng một năm rưỡi hết.
22:44Chứ trầm cảm rất là khó trị.
22:47Mà cô trị hết luôn á.
22:48Năm rưỡi cô bỏ thuốc luôn.
22:50Rồi cái xong cái bình thẳng, sống bà đồng nó cần gì?
22:54Nói chung Thủ bình dụ cần gì?
22:56Cả nhà anh chị em đều cho nụ cầu đó.
23:00Dạ.
23:01Bác Thủ nói với con như vậy nè, bây giờ ở nhà bác Thủ là ăn bám chín.
23:06Bác Thủ nói với con như vậy đó, ăn bám chín, ăn bám ba mẹ là chín luôn.
23:10Có không bác?
23:11Làm gì có.
23:11Lo cho nó đầy đủ chứ.
23:14Ừ, dễ lắm.
23:15Với lại là mấy người kia, nhà 5 anh em thì 4 người kia có gia đình hết rồi.
23:19Ừ.
23:20Thì tự la nhau.
23:21Ừ.
23:22Ừ.
23:22Ở nhà tôi đi, nó muốn ăn gì đầy đủ đâu hết rồi.
23:26Lo hết rồi.
23:27Con thấy anh Thủ giống bác á.
23:28Nó thích, cho tiền cho con thích thôi.
23:30Không cần tiền bạc.
23:31Không cần luôn.
23:32Ừ, mình có đủ, đánh bác.
23:35Trời ơi, con phải biết anh, bác Thủ là có cái thức tính lạc quan là từ ai rồi đó.
23:40Từ bác gái.
23:41Nó không có làm gì vậy trời.
23:43Quang lúc nào cũng cười, dễ thương quá à.
23:45Phản đón, cười buồn.
23:46Dễ thương.
23:48Cười nữa kia, cười nữa kia.
23:50Còn bác trai ít nói ha.
23:52Bác trai hiền ha bác ha.
23:53Cũng được.
23:54Cũng được hả?
23:55Chưa hiền mấy.
23:55Chưa hiền mấy hả?
23:57Ai cướp.
23:59Vậy, bác hỏi là vậy dần sau mới gọi là hiền?
24:01Bác không biết ha.
24:03Ý các bạn, bác trai hiền rồi đây.
24:05Bác giữ, giữ rồi.
24:07Tôi chấp nhận hết mà.
24:08Trời ơi, tôi chấp nhận hết mà.
24:10Con thấy gia đình mình thật sự là
24:12gọi là hạnh phúc á.
24:14Hai bác sống với nhau tới độ tuổi này rồi
24:17rất là nhường nhịn nhau.
24:20Bà muốn sao không được.
24:20Tôi chấp nhận hết.
24:21Bà muốn tiền gì, muốn tôi giữ.
24:23Tôi nhịn nó sao không được á.
24:25Bác Thủ, em nghĩ là bác sống trong một môi trường
24:28gia đình hạnh phúc và luôn yêu thương nhau.
24:31Vậy nên mới dẫn tới cái sự lạc quan, yêu đời
24:34cũng như cái tinh thần thoải mái.
24:37Thống khoáng cho bác luôn.
24:38Thì cũng một phần là tại vì nhà thì
24:43nhiều người, thật ra nhà nào cũng có lục lục,
24:45cũng có những chị trong nhà.
24:46Nhưng mà cơ bản là cũng vào với nhau.
24:48Ở nhà có hai ba mẹ rồi, trước đây có chú nữa
24:51với lại năm anh em.
24:52Bây giờ thì bố mẹ đi có gia đình rồi.
24:54Nhưng mà cũng gần, sống gần gần nhau.
24:55Cũng gần đây.
24:56Vô em gái cái bên, rồi chị cũng gái trong cái bên.
24:59Rồi cũng thường xuyên tụ hợp.
25:01Thụ nghĩ là mình, mọi người hay nói là mình lạc quan nhưng mà vô cái hoàn cảnh thì nó
25:08sẽ phải như vậy.
25:09Và mình cũng đã trải qua khá là dài, thời gian dài.
25:12May mắn, mình gọi là mình may mắn hơn là vì mình may mắn hơn những người bệnh nhân khác
25:16là mình,
25:16gia đình vẫn hiểu, vẫn thông cảm, vẫn hỗ trợ cho mình.
25:20Đó là cái may mắn của mình.
25:21Rồi thêm nữa là thụ nghĩ là càng mình càng làm nhiều với người bệnh nhân thì mình lại càng
25:26lạc quan hơn.
25:27Tại vì là mình thấy nhiều người khác khổ hơn mình,
25:31nhiều người khác họ vực vã, họ vực lộn, họ khó khăn hơn mình.
25:35Thì nhiều khi đó là mình lại cảm thấy mình lạc quan hơn.
25:37Nói chung là càng làm thì thụ thấy vui vẻ bình thường.
25:39Càng ngày càng vui hơn đúng không á?
25:41Và mình đem lại được rất là nhiều lợi ích cho cộng đồng thì mình càng vui hơn nữa.
25:45Đúng rồi.
25:45Bác có đôi lời nhắn nhũ hay là muốn gửi gắm tới tất cả những khán giả đang xem chương
25:52trình của chúng ta ngày hôm nay không ạ?
25:53Cái thông điệp thoa sẵn đang ở trong gia đình thì lũ hay nói bệnh nhân là nếu như có
25:58thể và thật ra là nên bọc lộ tình trạng bệnh của mình,
26:03đặc biệt là với gia đình.
26:04Bởi vì đó là một cơ hội để bản thân mình yêu thương mình và cũng như gia đình yêu
26:08thương mình và yêu thương lẫn nhau.
26:10Vì Thủ thấy có nhiều bệnh nhân trong cộng đồng của mình ngại không giống nói với gia đình.
26:14Sợ này sợ kia và cuối cùng làm lỡ đi cái cơ hội được gia đình được yêu thương nhau.
26:19Còn những người bên ngoài thì cái thông điệp nó vẫn quay trở lại là kỳ thị sẽ làm giảm
26:25đi cơ hội và sự an toàn cho tất cả mọi người.
26:27Hi vọng rằng là có thể chấm dứt được dịch HIV-S vào năm 2030 theo đúng cái mục tiêu
26:34quốc gia Việt Nam mà nhặt ra.
26:35Dạ. Cảm ơn bá Thủ.
26:37Bác gái có thể chia sẻ với con cũng như quý vị khán giả đây một chút kinh nghiệm.
26:43Nếu như chúng ta lỡ nhận được cái tin như vậy thì chúng ta nên đối mặt như thế nào?
26:48Hồi đó nó nhận nó bệnh cái buồn ghê lắm á.
26:52Dạ.
26:52Buồn á, thời gian á.
26:54Cái nó bệnh, mình diện mới biết á, chứ đâu biết.
26:56Dạ.
26:56Ông này ở trong tháng, không có nhà mà ăn tết luôn.
26:59Cái đó buồn về khóc, khóc rồi thời gian rồi.
27:02Xoay rồi mấy đứa con cũng khuyên khuyên rồi.
27:04Mình cũng suy nghĩ thôi kệ, mỗi người có cái số rồi thôi kệ nó đi.
27:07Rồi từ từ nó đi làm này nọ.
27:09Rồi chủ yếu là cô muốn cho nó đi làm để nó khuây khỏa cái nỗi buồn của nó thôi.
27:15Rồi đi làm không, tìm bạc không quan trọng.
27:17Cũng cũng rất là quan trọng.
27:18Nhưng mà đối với cô là con nó đi làm để nó khuây khỏa.
27:22Là nó không có nghĩ tới những cái đời buồn rồi bả thôi.
27:26Lo, chờ anh nghĩ nó lỗng quẩn cái nó buồn này nọ, cái lo vậy thôi.
27:32Dạ.
27:33Nó nghĩa là khi mà mình đón nhận những cái tin tức như vậy thì đối với gia đình của
27:38các bệnh nhân
27:39nên cực hơn để chấp nhận.
27:41Và cũng như là cái điều quan trọng nhất hiện giờ là vẫn là an ủi và động viên người
27:47bệnh.
27:47Đúng không bác?
27:48Ừ, bây giờ thì bình thường thôi.
27:51Không có gì mà cử kia nữa chứ.
27:54Dạ, con cảm ơn hai bác đã tham gia chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà ngày hôm nay.
27:58Con cảm ơn chiếc chè của bác rất là ngon.
28:01Cảm ơn quý vị khán giả đã đón xem chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà.
28:04Và bây giờ chương trình của chúng ta cũng đã kết thúc rồi.
28:07Đừng quên khung giờ phát sóng của chương trình.
28:0919h thứ 3 hàng tuần trên kênh MCV Network nha.
28:12Bây giờ mình chào tạm biệt quý vị khán giả nha.
28:15Xin chào.
28:17Chào tạm biệt quý vị khán giả nha.
28:49Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh mình nhé.
Bình luận

Được khuyến cáo