Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 11 giờ trước
Chủ trọ 165 phòng trọ vẫn ở cùng công nhân như gia đình

GÕ CỬA THĂM NHÀ là chương trình truyền hình thực tế với nhiều cung bậc cảm xúc về gia đình nhằm mang lại giá trị trân quí về tình cảm gia đình. Chương trình sẽ đến gõ cửa vào đúng bữa cơm của một gia đình để thăm hỏi và tìm hiểu câu chuyện cuộc sống hiện tại của các gia đình, điều hạnh phúc, trăn trở, nuối tiếc, mong ước...

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Wow, cái này là giận gương mặt hả chú?
00:03Mình có tính tới cái vấn đề này để bảo vệ cho mọi người trong cuộc đời.
00:06Là giận gương mặt xong rồi cửa tựa mở luôn.
00:09Wow, hay quá.
00:10Khu trọ sang xịn dữ vậy chú?
00:132005 là đầu tiên chú bắt đầu với 36 phòng.
00:16Bây giờ là mình cả khu này cũng gọi nhiêu phòng hả chú?
00:19Diện tích là khoảng 4.000 mặt chú không?
00:21165 phòng.
00:22Trời ơi, cái dàn đăng lượng bậc trời chắc nhiều tiền hả chú hả?
00:25Ừ, thế chung là hôn này cũng khá đáng.
00:28Bắp vậy á, những cái này hắn có phải đầu tư nó bao nhiêu tiền đấy.
00:31Cái quà tắt cho...
00:33Đấy là quà tắt hả?
00:34Ờ, cho khu nhà trọ.
00:35Năm năm mình cũng làm 165 phòng.
00:37Không phải là người ta sẽ tặng quà cho mình, phải tặng quà cho người ta hả chú?
00:40Không, tại vì mình chú mấy cái nợ người ta.
00:42Ủa, sao không?
00:43Chú mấy cái nợ là vì lý do là họ đã ở với mình một năm.
00:46À.
00:46Cũng giống như là văn hóa của Việt Nam mình á.
00:48Ừ.
00:48Tới mình mua đồ người ta là một năm.
00:50Trìa thân hàng.
00:51Cuối năm là họ mơ, cho một chai nước mắm, một cái gì xìu với đó.
00:54Hồi xưa mình cũng đã từng ở trọ, rồi mình cũng từng hiếu.
00:58Chào mừng mọi người quay trở lại với chương trình Gõ Cửa Thâm Nhà.
01:02Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc cốc.
01:03Mời mọi người cùng với Thảo đến thăm một nhân vật.
01:06Chú là một cái người đã giúp đỡ được rất là nhiều gia đình công nhân nè.
01:10Và có một cái tấm lòng cực kỳ tuyệt vời.
01:12Dành cho các bạn công nhân viên, lao động hay sinh viên mà còn nhà trọ.
01:15Bây giờ mình sẽ đi xem thử với chú là ai nha.
01:17À, con chào chú.
01:19Xin chào Thảo.
01:20Dạ, con chào chú.
01:21Chú hỏi với chú Tâm không ạ?
01:22Mình là Tân Tâm.
01:23À, là chú Tâm.
01:24Chú Nguyễn Thành Tâm, 60 tuổi, quê Bình Định, là chủ khu nhà trọ 165 phòng.
01:30Nơi chú dành hơn 20 năm gây dựng với mong muốn người lao động nghèo có chỗ ở sạch sẽ,
01:35an toàn và tử tế.
01:37Từ tay trắng đi lên, chú vẫn chọn sống ngay trong khu trọ để thấu hiểu được cuộc sống của
01:43công nhân.
01:44Không chỉ cho thuê phòng giá hợp lý, chú còn chi khoảng 150 triệu đồng tổ chức tiệc tất nhiên
01:50cho người thuê phòng trong suốt 20 năm.
01:52Xem họ như người nhà trong một cộng đồng nhỏ do chính vợ chồng chú cùng chung tay vun đắp.
01:58Hãy cùng gõ cửa thăm nhà.
02:00Dạ, con là Thảo.
02:02Con đến từ chương trình gõ cửa thăm nhà.
02:04Tại vì mọi người nghe câu chuyện của chú và cảm thấy rất là nhiều điều hay để có thể
02:08học hỏi nè.
02:09Cùng chia sẻ và lắng nghe là mạng phép của chương trình Tự Đến Thâm Chú ạ.
02:11Xin mời Thảo.
02:13Đây là cái khu của nhà mình luôn không chú?
02:15Khu của đây là cái đằng trước đó mà có nhiên hạn như là anh em có cái vấn đề
02:19gì ạ?
02:20Xin hoạt chung cho toàn người cái khu của nhà trò này.
02:23Xin mời Thảo.
02:24Đi hôm qua được không?
02:26Wow.
02:27Cái này là giận gương mặt hả chú?
02:28Mình có tính tới cái vấn đề này để bảo vệ cho mọi người trong khu gì đó.
02:31Là giận gương mặt xong rồi cửa tự mở luôn.
02:33Ừ, quên.
02:34Wow, hay quá.
02:35Khu trỏ sang xịn dữ gì chú?
02:38Cái khu này là tức là mình xây dựng cách đây cũng phải nói rằng là 21 năm.
02:4320 năm.
02:44Là xây được một khúc là khoảng 36 phòng từ khúc đó trở lại đây.
02:47Thì hồi đó mình tính nếu như mà xây...
02:50Thích đó.
02:50Dạ.
02:50Thì cũng một người trong khôi.
02:52Ờ.
02:52Thì thôi mình làm một lần nữa là trả đua mình.
02:54Nhưng thực sự tiền ở đó là tiền của ngân hàng chứ không phải tiền mình.
02:57Vì lý do là mình phải tập làm ăn là vừa vây ngân hàng.
03:01Ừ.
03:01Vừa tích lý vốn gì.
03:02Có lợi nhuận ra trong thế rồi còn lại cho gia đình.
03:05Bây giờ là cái 2005 là đầu tiên là chú bắt đầu với 36 phòng.
03:09Ừ.
03:10Bây giờ là mình cả khu này cũng còn nhiêu phòng hả chú?
03:12Diện tích là khoảng 4.000 mấy chú không?
03:15165 phòng.
03:15Chia sẽ là cái hôm nay là cái quà tất cho...
03:19Để làm quà tất hả?
03:20Ờ cho khu nhà trọ.
03:22Năm nào mình cũng làm 165 phòng.
03:24Không phải là người ta sẽ tặng quà cho mình thì mình phải tặng quà cho người ta hả chú?
03:27Không. Tại vì mình chú mấy cái nợ người ta.
03:29Ủa? Là sao?
03:30Là sao?
03:31Mình tưởng là mình là chủ nhà trọ phải được tặng quà chứ.
03:34Vâng.
03:34Thì chú mấy cái nợ là gì?
03:35Vì lý do là họ đã ở với mình một năm.
03:38Cũng giống như là văn hóa của Việt Nam mình á.
03:40Tới mình mua đồ người ta là một năm.
03:41Chiêu thân hàng.
03:42Cuối năm là họ mới cho một chai nước mắm, một cái gì xìu với đó.
03:46Hồi xưa mình cũng đã từng ở trọ rồi mình cũng từng hiếu với lại những người xung quanh buôn
03:51bán làm ăn.
03:52Thì mình đó là học tập họ.
03:53Mình cũng đã từng làm quản lý công ty.
03:55Cho nên là mình có hết tất cả các thứ từ ngay từ đầu.
03:59Cho nên mình xây dựng là xây dựng ở cái dạng thứ nhất là cuốn chiếu.
04:02Cái thứ hai nữa là mình tính luôn cái độ là không khí là đầu tiên nhất.
04:06Con thấy cái này là đồ mặt trời phải không chú?
04:08Vâng, cái này là 7 năm trước rồi.
04:11Là mình đang xanh đồ mặt trời.
04:12Nó rất là có lợi là cái thứ nhất là năng lượng sạch.
04:14Cái thứ hai nữa là cái chai trên nó mát cho cái khu trọ.
04:17Chú có tầm nhìn rất là rộng luôn ý.
04:19Bắt đầu là chú làm cái công việc gì ạ?
04:21Chú có làm là kiểu như có kinh nghiệm này quản lý nhà trọ hay là xây dựng không?
04:251985 là chú còn đi học.
04:27Là mình dân Bình Định.
04:28Rồi sau đó mình ra mình đi làm công ty.
04:31Hay quá.
04:31Khi làm công ty thì nói chung là ở lúc đó mình được học tập rất là nhiều.
04:34Mình phán đấu.
04:34Cái câu chuyện hay quá chú.
04:35Chúng ta phải ngồi xuống mà kể ít nhiều hơn cái câu chuyện này nha.
04:38Thì chú có con đi tham quan một vòng được không?
04:39Ok.
04:40Con đi con nhìn một vòng nha.
04:41Trời ơi cái dàn đồ mặt trời rất nhiều tiền hả chú hả?
04:43Ừ, thế chung là...
04:45Hơn này cũng khá.
04:47Nhìn cái này thấy con phải đầu tư rất là nhiều tiền đấy.
04:51Công nhận là đây là lần đầu tiên.
04:53Cô đến được cái khu trọ mà con thấy sự đầu tư nè.
04:55Rồi con thấy là công nghệ cao.
04:57Mở cửa bằng bằng nhận viện nữa.
04:59Hồi nãy chú có chia sẻ là chú ở quê Bình Định đúng không ạ?
05:02Vâng.
05:03Xong rồi đi Sài Gòn nè.
05:04Vô Sài Gòn đi học.
05:05Đi học.
05:05Đi làm.
05:06Trong cái quá trình mà đi học và đi làm á.
05:09Thì thực sự ở quê mình là dân gốc mình là dân làm ruộng.
05:12À dạ.
05:13Cho nên là mình vô Sài Gòn mình cũng muốn có cái chỗ nào để mình trồng tría rồi...
05:17Mình muốn trồng trọt.
05:19Trồng trọt cái gì?
05:19Thế của cái quê á.
05:20À dạ dạ.
05:21Thì lúc này mình có cái ý tưởng đó.
05:24Cho nên cái vùng này hồi đó là nói chung là nó rất là vắng.
05:26Hồi đó ở đây là trồng hộ Mai với Lai.
05:29Khu này là khu nước mặn nữa.
05:30Nhiễm phèn.
05:31Cho nên là trồng trọt rất là khó.
05:32Có những người xung quanh ở đây là người ta làm nhà trọ.
05:34Thì chú thấy rằng là người ta xây một cái phòng nhỏ.
05:38Không có toilet, không có...
05:39Cái chỗ là cái chỗ chia nắng chia mưa thôi.
05:40Không có gì hết.
05:41Dạ.
05:42Thì nói chung là cái giá rẻ là nó phải vậy rồi.
05:43Lúc đó mình có một cái suy nghĩ là thôi bây giờ là mình làm nhà trọ.
05:47Trong rồi là xây dựng cái khu nhà trọ để cho những người công nhân.
05:54Các nhà ở mới có khu trọ.
05:56Chú bảo là ngày xưa chú đi làm quản lý ở nhà máy.
05:58Ta không có hề liên quan đến công việc gọi là phòng trọ hay là nghỉ lưu trú gì chân
06:02á.
06:02Thì nếu người ta đang làm nghỉ lập nhà hàng khách sạn.
06:04Chẳng hạn người ta quen cái việc lưu trú, lập khách sạn rồi.
06:07Người ta xây cái nhà trọ thì cũng có hiểu được.
06:08Nhưng mà chú là chú không liên quan đến chân.
06:10Hình rút rồi bắt đầu chú nghĩ như thế nào, quyết định như thế ạ.
06:12Thực sự là hồi đó ở ngoài quê á.
06:13Má trù là cứ vừa đi học, vừa đi làm.
06:15Nhưng mà cũng đã làm cho học tư xã.
06:18Chấm công, ghi công tất cả cái thứ.
06:19Cái hồi đó đã làm rồi.
06:21Quen cái cách quản lý đó là một.
06:23Thứ hai nữa là hồi ở trung trường là tức là mình làm công tác đò.
06:26Thì nó có một cái khâu tu chức quản lý.
06:28Thứ ba nữa, khi mà vô Sài Gòn là tôi vô làm điện.
06:31Sau đó mình qua mình cơ khí mình làm.
06:32Sau đó là tức là ông chú, ông cho mình lên làm, mình lên làm trướng sướng.
06:36Mà làm trướng sướng thì anh phải biết hết tất cả mọi thứ.
06:39Chứ hai, quản lý công nhân là một.
06:40Thứ hai là xây dựng nhà sướng.
06:42Thứ ba là cái kế hoạch của công ty năm nay phải làm cái gì như gì.
06:46Tức là bắt đầu là mình phải vạch định hết những cái đó.
06:49Là một cái quá trình vận hành tổng thể luôn.
06:51Vận hành hết, tổng thể hết.
06:52Tức là mình học được cái kinh nghiệm đó.
06:53Cho nên khi mình về đây là tất cả đều phải tính nghi từ đầu hết.
06:57Cái thành quả mà được có ngày hôm nay.
06:59Từng cái, từng cái một đó là mình đã vạch được cách đây là trên 20 năm rồi.
07:04Mình lên kế hoạch toàn bộ hết.
07:06Tính toán lời, tính toán hết để mới làm.
07:08Chứ hại như đầu tiên nhất lên là phải xây từ rào.
07:11Bọc đất lại.
07:12Bọc đất lại.
07:13Bụng đốt đất lên.
07:14Bây giờ mình phải tính là cái chỗ đó là cái trụ.
07:17Thì sau này là mình chỉ còn gõ cái chỗ đó ra.
07:20Thì mình lấy cái cây sách mà hồi đó mình cấy vô đó.
07:21Đỡ làm cái tường bên này.
07:23Đã mất bao lâu để hoàn thành tổng cái khu này vậy chú?
07:26Tính rằng phải cỡ 5 năm.
07:285 năm?
07:295 năm cho 165 phòng à?
07:31165 phòng.
07:32Hồi đó ở thành phố Vươi nó rất là khó.
07:34Chuyến đất lên lên đất nhiệm đó là phải dưới 200.
07:37Phải dưới 200 cái chuẩn hủ cư được hả?
07:39Rồi 200 trớt trở lại.
07:40Không được dưới 200.
07:42Rồi sau đó là mới chuyển 200.
07:43Sau này mới chuyển được là tức là một mấy ngàn môn nhân phụ trí không được.
07:47Cho nên là cứ chuyển 200.
07:48Rồi sau rồi là tiếp tục lấy về chuyển 200.
07:50Cho nên là cái thời gian xây dựng này cũng khá lâu.
07:53Tại vì mình cũng muốn là làm cho nó nhanh.
07:55Thực sự ra mà nói là ở quê vô thì không có tiền.
07:58Cũng có tích lĩ góp một ít thôi.
07:59Mua đất là dối lắm rồi.
08:00Mà hồi đó thực sự đất này nó ré.
08:02Thì lúc đó là mình nghĩ bây giờ là muốn làm là mình phải có nhờ bên ngân hàng.
08:08Mà muốn mua vây được ngân hàng thì thất nhiên là ở nhà mình phải tốt rồi đã.
08:12Đầu tiên là vô làm ở trên bà Quẹo.
08:14Về tới quận 2 này đi bình xe đạp.
08:165 giờ là lo đi rồi.
08:17Hồi đây làm thường thường là về khoảng cỡ 9 giờ, 10 giờ đêm.
08:20Đi ngang qua bánh mì thơm phức không ăn.
08:23Mua một cái bánh tiêu đó ăn.
08:24Vì lý do tại sao mình vô mình còn ở trọ mà.
08:27Cho nên phải tích lĩ lại.
08:29Thực sự ra trong đó mình phải tính đó.
08:31Khi mình làm một đồng thiền là phải tính trong đó rất là nhiều khoảng.
08:34Khoảng đi học, vừa giữ trứ.
08:36Rồi khoảng tiêu xài.
08:38Hồi đó còn bà mẹ già ở nhà nữa.
08:41Cho nên phải quốc kết.
08:42Thế nên từ chỗ đó cho nên mình mới tích lĩ lại ngay từ đầu.
08:46Chứ còn thực sự ra hồi đó nếu đi làm là xài hết rồi, nó cũng hết rồi.
08:50165 phòng mà trung bình 1 phòng 2 người thôi là trong này khoảng 400 con người.
08:55Hồi 4 người ở đây.
08:56Thì cái khó khăn mà chú gặp phải khi làm chủ của một khu mà trong đó có 400 con
09:00người đang sinh sống.
09:00Người ta nói là người ta xây phòng trọ để người ta chọn khách.
09:03Nhưng mà thực sự ra nó không phải vậy.
09:05Nghĩ nó đúng hơn là mình xây phòng trọ.
09:07Mình thới hiện là cái phòng trọ như thế này.
09:10Là người ta thích vô đó nè.
09:11Tức là khách hàng chọn mình chứ không phải mình chọn khách hàng.
09:14Những người mà chẳng hạn, những người người ta thích mà gọi là an ninh thì họ là họ là
09:17thích ở đây.
09:17Con thích.
09:18Chứ còn có những người người ta đâu thích phải đi ra, đi vô, phải vân tây, phải mênh.
09:23Nói kiếm là họ không thích.
09:24Vô rất là tò mò.
09:25Một ông chủ của 165 phòng trọ, chất lượng cao.
09:29Thì mình có thể tiết lộ là một tháng mình thu tiền trọ là bao nhiêu không ạ?
09:32Nói về hạt thoát nha.
09:34Hồi trước đây để mà xây một phòng là nó là 20 triệu.
09:37À cái phí, cái tiền mình gửi đầu tư xây cái phòng.
09:39Xây một phòng thì nó là 20 triệu.
09:42Mà cho thuê là được là 400 ngàn.
09:43400 ngàn á?
09:44Hả? Thì đúng rồi.
09:45200 ngàn một tháng ạ?
09:46Một tháng, 400 ngàn một tháng.
09:48Hồi đầu tiêu lại ở đây là mình cho thuê được 400 ngàn giá còn ngon á.
09:51Thế hả? Năm nào đó chú?
09:53À 2005.
09:54Ồ 2005.
09:55Mà hồi đó xây cái phòng nó đẹp á?
09:56Phòng đó, mấy phòng này này?
09:58400 ngàn thì bao lâu mới lấy được cái tiền đó?
10:00Thì giờ tính ha.
10:01Vê ngân hàng.
10:02Ồ, vê ngân hàng nữa.
10:03Thì mình tí tiền vê ngân hàng nha.
10:05Là bằng 2 triệu là mỗi tháng phải trả 200 ngàn.
10:09Tiền lãi nha.
10:1020 triệu.
10:10200 ngàn.
10:11Mà thuê có 400 ngàn cho nó có 200 ngàn chảy ra ngân hàng rồi.
10:14Rồi.
10:14Là còn 200 ngàn còn lại.
10:15Còn lại khấu hào tài sản.
10:1720 năm.
10:17Mòn tường, hư tường, ống nước các kiểu hấu sao.
10:20150 ngàn nữa.
10:21Còn lại 50 ngàn.
10:22Là còn 50 ngàn một phòng.
10:23Là cái thời đó là có 36 phòng.
10:2536 phòng.
10:26Là được khoảng 1 triệu mấy một tháng.
10:30Wow, mà chú vẫn dám làm.
10:31Nó vẫn có lợi mà.
10:32Đúng rồi, vẫn có lợi đồng ý.
10:34Bây giờ đây.
10:35Một phòng là xây 100 triệu.
10:38Bây giờ lên 100 triệu rồi.
10:39Giờ xây 100 triệu rồi vậy là xây bộ địa chuyên nghiệp.
10:42Đức sơ, còn 1 ngàn đó.
10:43Chứ còn nếu mà xây xây thì không được rồi.
10:45100 triệu thì lãi xuất ngân hàng là có phải là 1 triệu không?
10:48Dạ đúng rồi.
10:491 triệu một tháng.
10:50Thì còn lại là 400 ngàn là tiền khấu hào.
10:54Thì bây giờ cho thêm 1 triệu xấu.
10:55Thì còn 200 ngàn.
10:56Thì 200 ngàn.
10:56Thật sự đó, hồi đó mình xây 1 triệu xấu là cách trước đây.
10:59Do đó có phòng nhân lớn.
11:00Dạ.
11:01Cho đó từ 1 triệu 2 cho tới là 1 triệu 9,50.
11:05Thì giờ là 1 triệu 9,50.
11:06Trừ đi 1 triệu tư tiền vừa khấu hào vừa ngân hàng là mình sẽ còn khoảng 550 ngàn.
11:11Tiền lợi 1 phòng 1 tháng.
11:12Nhân lên cho 100 mấy chục phòng.
11:14Thì đó lần là như vậy đó.
11:16Thật sự ra những người làm nhà trọ là nếu họ tính lại vì lý do là họ lấy tiền
11:22nhà ra.
11:23Họ cứ lấy ra họ tính rồi họ không tính gì hết.
11:26Thì không có tiền lãi.
11:26Dạ.
11:27Đồng ý là có tiền.
11:28Nhưng mà có nghĩa là ở đây mình cố gắng mình giữ làm sao cho tốt.
11:31Sau 20 năm mà nó còn hoạt động nữa thì tức là mình được income mà.
11:34Bây giờ 20 năm rồi.
11:35Thì 20 năm rồi.
11:37Do ở đây là món sữa rửa.
11:38Ồ dạ.
11:40Vậy là 20 năm rồi.
11:41Mới nâng cấp lên là 1 mét đó.
11:42Nâng toàn sàn lên ạ?
11:44Ờ 1 mét.
11:44Cho nên là chưa tới 20 năm.
11:46Phải quay là nghi từ đầu.
11:48Vậy là khấu hào tính 20 năm là tính hồi bị dư là phải tính 15 năm khấu hào thôi.
11:51Ờ.
11:53Mà chú cũng thấy chú ở đây luôn đúng không?
11:55Chú sống ở đây luôn ạ?
11:56À vâng.
11:56Nghĩ rằng là để cho một cái khu nhà trọ nó được hòa với nhau á.
12:00Được thông cám với nhau, được chia sẻ nhau á.
12:02Thì phải nói là mình nghĩ là tức là mình với họ là giống nhau.
12:05Là kiểu chú muốn hiểu thật sâu là cái cảm giác cách người ta sống ở đây.
12:10Rồi hiểu được họ, nhu cầu họ như thế nào.
12:12Chú ở đây luôn.
12:13Chú vẫn ở một phòng giống như mọi người.
12:15Thì cái hồi đó có cái ông bạn.
12:16Ông nói là cái khúc sau nó còn đắt trống á.
12:19Thì thôi cất.
12:20Cất cái nhà cho biệt thự lên ở.
12:23Thì chú mới nghĩ là nếu mà mình có tiền mình có thì chú không có ở đây.
12:29Vì do là nhìn thấy là tức là những người thuê trọ ở cũng khó khăn giống như vậy.
12:33Mà bây giờ lại mình là tự nhiên mình ở một cái nhà như thế.
12:36Thà đây mình muốn ngon thì vậy đó mình đi chỗ khác.
12:38Ở luôn chỗ khác xa xa luôn.
12:39Chỗ khác xa.
12:40Còn nếu mà mình ở đây là mình phải đông điệu với họ.
12:43Ví dụ như hình như là khi mà mình nói chuyện á.
12:46Nó rất là dễ dàng nói chuyện.
12:47Có nhiều khi mình cũng nắm tính mình la rồi á.
12:50Nhưng mà họ thông cám được.
12:51Chứ không phải là cái người trên cao người thấp rồi mà trước dịch á.
12:54Covid á.
12:55Thật sự là khi mà mình nói chuyện với họ.
12:57Có cái gì đó nó vẫn còn giống như mà.
12:59Chủ nhà với người ở trọ.
13:00Đó đó đó.
13:01Cái khoảng cách của chủ nhà với người ở trọ.
13:03Nhưng mà khi mà cái dịch nó qua rồi á.
13:05Thì họ nhìn thấy cái cách mình sống.
13:07Cái cách mình chia sẻ.
13:09Phải nói là mình cũng có rất là tâm huyết.
13:10Bởi vì mình nghĩ là nếu mình không làm thôi mà mình làm còn phải làm để đàng hoàng.
13:15Vì lý do là tức là mình mời mọi người vô đây sống với mình.
13:18Có những người sống cùng lúc mình lên đây làm đúng không?
13:21Sống ở đây 20 năm á.
13:23Ờ trên 20 năm.
13:24Bây giờ hiện nay nó khoảng 3-4 người vậy đó.
13:26Bên ạ.
13:264-4 gia đình.
13:27Họ không có muốn đi chỗ khác hay họ.
13:29Họ thích ở đây.
13:29Họ quen rồi.
13:31Họ thích ở đây.
13:31Hay quá.
13:323 phần nữa ở đây là người ta đi ra mua nhà người ta đi.
13:35Dạ.
13:36Trong này theo mình nghĩ nó có 2 cái rất là quan trọng.
13:38Vật chất và tinh thần.
13:39Khi họ sống với mình á, mình cần phải có những cái mà đừng có làm cho họ sau này
13:44họ xây ra những chuyện này kia.
13:45Là bệnh tật.
13:46Thế cho nên khi mình xây dựng cái khu này á, là mình quan trọng nhất là vấn đề không
13:50khí.
13:51Không khí phải là thông thoáng, phải đối lưu gió.
13:55Cho nên tất cả khu sau này mình đềm là là có mấy hớt hết.
13:58Nên làm hớt vậy á, tức là không khí nó đi vô cái cửa trước á, rồi nó ra, nó
14:02hốt ở cái nhà cầu, nhà bếp.
14:05Nó cuồn lại, cuồn lại, nó đẩy lên trên gác, trên gác nó cũng hở ràng nhiều dễ.
14:10Thấy mấy tuần đi ra ngoài.
14:11Trời, chú tính tán đến mức đó luôn á.
14:13Tại vì sao mình mò người ta đó ở với mình, mà mình không tính tán để người ta bệnh
14:16là tức là lỗi vậy mà.
14:17Đó là cái thứ nhất.
14:18Cái thứ 2 nữa là cái đường cấm, cái thoát nước mưa quan trọng, cái vấn đề mùi hôi đó
14:22rất là quan trọng.
14:23Tại sao nãy mình đi ngang, không có mùi gì hết, tâm ý.
14:26Mình đã tính tán luôn á, là cái ống cấm.
14:28Thì tất nhiên mỗi vụ này sẽ có cái hố gà, thì hố gà đó là cái máng xói ở
14:32trên này xuống á, nó xuống ngay chỗ hố gà đó.
14:34Thì mưa thì trên máng xói nó đi xuống cái hố gà đó.
14:38Nhưng mà hờ á, hờ của cái ống cấm á, hồ hồi á, thì nó lại lên cái máng xói
14:43để lại là lần trần mái nhạc.
14:45Cho nên những cái đó là mình phải tính.
14:47Cái cách mà chú hiểu về cái việc mà xử lý cái mùi hôi, xử lý hất hải.
14:51Cách mà chú đó là con thấy là như là một cái người xây dựng mà kinh nghiệm lâu năm,
14:55chắc lọc từ rất là nhiều kiến thức về.
14:57Không, hồi đó là đi học.
14:58Đi học đó chú, hồi đó chú học ở đâu hả?
15:00Trước khi muốn làm vụ đó, hồi đó là mình ở quận 2 mà.
15:03Thường đi xuống chỗ Thu Đức á.
15:05Mấy chỗ khác?
15:05Mấy chỗ khác đi tham quan, đi học.
15:08Xuống nhà là cháu chơi, mấy đứa cháu, mấy em nữa á.
15:10Xuống để chơi, xong rồi mình mới thấy cái nào hay.
15:12Mình hôi chú nhà, họ chia sẻ những cái riêng nữa, những cái đặc biệt nữa.
15:16Những cái cách quản lý nữa, những cái người mà sống như thế này, như thế này nữa.
15:21Cho nên từ giờ đó là mình phải thấy được hối như thế nào.
15:24Thật sự ra, được có một khu này là chính là tất cả những người đó mình được học tập.
15:30Vậy còn cái ý tưởng là mỗi một năm là mình sẽ bỏ ra một số tiền không nhớ là
15:35hình như là 150 triệu.
15:37Để mình tổ chức tất đi cho tất cả những người ở đây là học tập từ đâu ạ?
15:40Thì cái này của văn hóa của Việt Nam mình thôi.
15:42Văn hóa của tiền ra, trời ơi 150 triệu cũng nhiều lắm mà.
15:45Không, tiền của họ đâu có tiền của mình.
15:46Ôi dạ bà.
15:48Không, tại vì chú nghĩ là tiền của họ là gì đó do là...
15:51Cũng có lúc mà mình đi làm bụi hồ đó.
15:53Chiều thứ 7 là ông chú, ông dẫn đi nhậu.
15:56Mà nói chung là nhậu cũng không có gì sáng trợ không?
15:58Rê cũng chỉ ngại như mấy món gì đó thôi.
16:00Nhưng mà khi mà mình được cùng cái ly rượu với một cái ông chú, chú thầu đó.
16:06Thì ông nói một câu, muốn nói một câu đó là...
16:08Nói chung là thôi.
16:10Trong tuần qua nó có cái vấn đề gì đó thôi, anh em cũng bao qua luôn.
16:15Thì mình đã nghĩ ngay cái ly rượu đó là...
16:18Ly rượu là tức là ông đó anh đã xin lỗi.
16:22Hay quá ha.
16:23Xin lỗi những người mà cùng làm nhau.
16:24Dạ đúng rồi.
16:25Thì thực sự trong quá trình một ớ với nhau một năm á.
16:27Thì tất nhiên nó sẽ có những lời quay tiếng lại.
16:30Có những cái mình không thích người ta, có những cái mình có lệnh lời.
16:33Thì cố như cuối năm, số bắt đi.
16:36Mà phải mượn một dịp để ngồi lại với nhau.
16:40Để tâm sự với nhau.
16:41Vậy có nghĩa là đó là một cái dịp để mượn người có thể ngồi lại.
16:43Ngồi lại hiểu nhau hơn.
16:44Có cái gì mà khúc mắt thì bỏ qua.
16:46Có cái gì mà vui vẻ thì chia sẻ.
16:48Đúng không ạ?
16:49Và cũng học tập những cái nói vậy chứ.
16:51Trong đó có những lúc mà như vậy á.
16:53Thì họ mới nói thắng.
16:54Tức là họ cảm nhận.
16:55Họ nói thắng luôn.
16:56Ông như vậy là không được.
16:58Cũng bị bắn dấu à.
16:59Khó chứ.
17:00Mà chính cái lúc đó là họ mới nói được.
17:03Ông phải nhẹ nhàng đi một xíu.
17:05Thật sự là cái tách mà nóng.
17:06Chụp rồi nói như vậy.
17:07Dạ dạ dạ.
17:08Mà chính họ nói vậy á.
17:10Lúc đó là nó dễ đồng cảm lắm.
17:13Còn cái khó khăn, cái lo ngại của mình.
17:15Ví dụ như.
17:16Giờ đang kinh doanh rất là tốt.
17:18Nhưng mà chú có cái dự định tương lai nào đó.
17:20Và cái trắng trở nào đó.
17:21Về cái giải phòng trở ở khu vực của mình không ạ?
17:23Từng cái giai đoạn.
17:24Có những cái khác nhau.
17:25Mà mình nghĩ là sắp tới đây á.
17:27Là hơi khó khăn tí.
17:28Vì lý do là.
17:29Tức là sắp tới này á.
17:30Là cái công nghệ số ra rồi.
17:31Cho nên là người ta mua hàng trên mạng.
17:34Ai ra đời.
17:35Tất nhiên thì những cái đó là.
17:37Cái công nghệ rồi.
17:38Dạ.
17:38Thì chúng ta phải chấp nhận thôi.
17:40Xã hội phát triển mình phải đi theo thôi.
17:41Là mình phải với tôi thú thú thôi.
17:42Dạ.
17:43Chính cái điều đó là.
17:44Ví dụ như bây giờ là.
17:45Tất cả các cửa hàng đều đóng cửa.
17:47Cho nên là cái lượng công nhân đó.
17:50Thừa giải quyết sao đây.
17:52Cái những cái nhà kho bãi rồi.
17:54Nhà mặt tiền.
17:54Tất cả thứ giải quyết sao đây.
17:56Thì khu nhà đó sắp tới đây.
17:58Cũng sẽ ảnh hưởng về cái mặt này.
17:59Chính mình cũng phải làm cái vấn đề mà.
18:02Chăm sóc tốt hơn.
18:03Ví dụ như vậy.
18:04Vừa làm cái năng lượng bằng tròn đó.
18:05Làm cái tiêu chuẩn đó.
18:07Mọi thứ tốt hơn cho người ở.
18:09Theo con được biết là chú có một người bạn đồng hành này đúng không ạ?
18:12Là cô rúng không chú?
18:13Hôm nay cô có ở đây không chú?
18:14Dạ có ạ.
18:15Con có thể được xin phép nói chuyện với cô.
18:16Gặp cô một xíu đúng không ạ?
18:17Bạn sẽ ra ở trong nhà nấu ăn.
18:19Thật là gì mời Thảo vô tham gia cùng gia đình.
18:22Đến nhà không có gì mà bằng nghi dịp của anh.
18:24Không ạ.
18:24Con tư phép.
18:27Wow.
18:28Cô ơi cái này là tất cả là cô tự nấu tự chuẩn bị luôn đấy ạ.
18:31Là mình nấu như thế này mỗi ngày luôn hả cô?
18:33Mỗi bữa là mình thay món.
18:34Những cái món này là mang tới chất Bình Định.
18:37Tại vì Bình Định nó quen hoài.
18:39Chẳng hạn như cái kiểu râu này là dòng miền Nam.
18:42Rêu sống này là miền Nam là nó khác.
18:44Còn đây là kiểu của miền Trung.
18:46Xích là nhỏ nhỏ nhỏ.
18:48Mỗi cái từng tiết tiết tiết.
18:49Có hẹt trong đó được không chú?
18:49Có hẹt.
18:50Mời Thảo.
18:51Em bớt cơm.
18:53Em bớt cơm hả?
18:54Cảm ơn cơm.
18:55Nói chung là hôm nay mời Thảo An Bụt Bộ Cơm Gia Đình
18:58giới thiệu về cái người đồng hành.
19:00Bà xã cũng được may mắn là hồi đã quen bà xã lúc bà xã 17 tuổi.
19:04Dù tôi nhỏ luôn.
19:06Nhưng mà có một cái câu chuyện là bà xã đi học may.
19:09Ở quê thì nói chung là nữ là phải có một cái nghe gì đó.
19:11Dạ đúng rồi.
19:12Thực hiện làm nông rất là khó.
19:13Hồi đó mình còn đang học cấp 3.
19:15Yêu nhau từ còn nhỏ luôn dễ thương quá à.
19:17Nhưng mà chú là chú đi học trẻ.
19:19À là chú lớn rồi.
19:20Bao nhiêu tuổi à?
19:23À khoảng cỡ tuổi đó ở cùng một thôn.
19:25Wow.
19:25Bà xã.
19:26Thì lúc đó là ủi sao hôm nay ở nhà không thấy đi học.
19:29Mà lại đi bá lúa cho bà mẹ.
19:31Thì mình nói ủi sao đi kì à.
19:32Thì lúc đó mình nói thôi đi vô hôi.
19:34Thì lúc buổi tối đi học đòi á.
19:36Mình mới ra mà hỏi.
19:37Thì lúc đó là cái ý của mình là mình muốn là nên đi học lại đi.
19:41Chứ không thì sau này nó sẽ khổ.
19:44Mà trước khi mình muốn nói như vậy á.
19:46Thì mình phải làm sao để gần gũi với mình mới chia sẻ.
19:48Bởi vì thường thường là nó có gì đó thân thiện xíu nó dễ nói hơn.
19:51Lúc đó để ý nhau chưa ạ?
19:52Không. Lúc đó chưa.
19:53Chứ không liên quan gì tự nhi khuyên người ta.
19:56Không. Tại cái đó này cũng là cái bệnh của mình.
20:00Dạ.
20:01Thì mình cũng có làm nhiều những chuyện như thế mà ở một cái lĩnh thật khác.
20:05Khi mà nói chuyện á.
20:06Dưới nhau á.
20:07Thì thời gian nói chung là nó có một cái cảm tình.
20:09Cũng may mắn là bà xã bà nghe cho.
20:11Cho nên là bà đi học lại.
20:12À lúc đó cô định bỏ học ấy hả?
20:14Nói chung có một vấn đề thì cô mới nghĩ.
20:18Nghĩ thì về giới này thì mới đi học lại.
20:20Cô lúc đó cô có nhớ là có một cái anh lão quắc tới.
20:23Anh tự nhiên anh hỏi thang.
20:24Anh hỏi thăm mình rồi.
20:25Anh quan tâm chia sẻ.
20:26Cô nhớ là cảm giác mình như thế nào không ạ?
20:28Hồi đó cô không có cùng ở chỗ nơi cái nơi mình ở đó.
20:32Mà ở chỗ nhà ông anh.
20:33Thì mới mới đi về quê.
20:34Về quê xong là mình đi làm.
20:37Thì cũng như là bà con tới sớm.
20:38Kiểu như là cấp đôi mình dưới ông xã.
20:43Rồi dưới hai bà mẹ là...
20:45Hai bên đều là...
20:47Kiểu như bà giá hết á.
20:50Đều là mất cha hết.
20:51Cho nên là...
20:53Là mình thấy cũng được.
20:55Người này cũng được.
20:56Rồi mình cứ nghe người ta nói là cái túi tát nữa.
20:58Nhưng mà...
20:59Chú là hồi đó là túi mẹo, cô là túi mùi.
21:01Hợp quá trời.
21:02Thì nói chung là...
21:03Tự nhiên mình cứ đưa những đời đó là nặng.
21:05Cho nên mình mới thương nhiều.
21:07Ôi vậy á.
21:07Mình thấy hợp tuổi mình thương nhiều hơn.
21:09Đúng vậy.
21:10Mình thương từ đó.
21:11Là mình mới nghĩ rằng là...
21:13Có thể là mình đi đó với người này.
21:15Cho nên không có quen người nào nữa hết.
21:17Chỉ là quen chú rồi.
21:19Đi đó với chú thôi.
21:19Mối tình đầu và duy nhất đó.
21:22Đúng rồi.
21:22Mà cũng quen mấy rồi.
21:23Tới bà hồi giờ mình chưa quen ai.
21:25Ôi vậy luôn.
21:26Cả hai đều là tình hồn của nhau luôn.
21:27Wow.
21:27Dễ đương quá.
21:29Dạ.
21:29Xong rồi hai cô chú là cùng Sài Gòn lập nghiệp với nhau ạ.
21:31Khi mà đi vô Sài Gòn.
21:32Nó có nhiều cái mà phải nói là...
21:35Ở Sài Gòn là sự thường tiện thôi.
21:36Chỉ nghe như hồi đó là cái vấn đề hộ khấu.
21:38Không có hộ khấu ở thành phố.
21:39Thì có nghĩa là không có làm được một cái gì.
21:40Hồi đó quen mà xã trước đó.
21:42Rồi Sài Gòn rồi...
21:43Vô Sài Gòn đi học.
21:45Mà khi đến mình vô trong này.
21:46Tức là lo làm như nãy mình có chuyện.
21:48Tức là lo làm không có tiêu xảy nữa.
21:50Thì ba năm sau.
21:52Cất được cái nhà.
21:52Ở quận 2.
21:53Ôi trời ơi đi vô ngộ.
21:54Ba năm cất nhà rồi.
21:55Chú xịn quá vậy.
21:56Mà vô Sài Gòn rồi mình ở ba năm sau.
21:58Là về mới cứ vỡ.
22:00Là cô ở ngoài quê chờ.
22:01Chờ ba năm luôn.
22:03Thì hồi cô quen là chú là mùa bấy tuổi đó.
22:06Năm mai mới cưới mà.
22:07Hổ sợ người ta đi Sài Gòn người ta quen mình không cô?
22:09Không sao.
22:10Hồi đó tin tưởng lắm á.
22:12Tin tưởng lắm luôn.
22:13Ở quê đó.
22:15Ai cũng nói là vô Sài Gòn là đèn Sài Gòn không xanh không đó đâu vậy đó.
22:21Chọc cô suốt vậy á.
22:22Dạ.
22:23Nhưng mà nói chung là tin tưởng.
22:25Cũng có người đến mai mối.
22:27Nhưng mà cô nói là thôi cô chờ anh Tâm không nói vậy á.
22:30Vậy người ta sáng đó.
22:31Người ta chọc cô răng hết trơn.
22:33Kể như bà mai bà nói á.
22:34Bà nói là cô đã nói là quay như là em bà nói thôi để chờ.
22:38Chứ không có đồng ý.
22:40Dễ thương ha.
22:41Chú có hai dễ thương.
22:42Kể hồi đó là cô chờ chú.
22:43Nhưng mà nếu mà hồi đó mà không giờ cưới nữa là chắc là buồn dữ lắm luôn á.
22:48Ôi trời ơi.
22:49Chắc chắc là buồn dữ lắm luôn á.
22:51Thật là ghét như một chút.
22:53Thứ vợ xong.
22:54Thứ vợ xong.
22:54Thứ vợ xong.
22:55Ngày 8, 9 Tết á.
22:58Là vô xe lại Sài Gòn đi làm.
23:00Ủa?
23:01Là cưới vội vã rồi đi Sài Gòn lại.
23:02Cưới xong.
23:03Cưới tháng 10.
23:04Qua Tết là đi.
23:05Qua Tết là đi vô Sài Gòn.
23:07Rồi ớ cho tới ngày 29 Tết mới gì à.
23:10Một năm gì một lần.
23:11Một lần.
23:15Nhưng mà cưới tháng 10 đó là qua Tết là cô có bầu rồi.
23:19Chuẩn bị đi với tháng nhiên là chú đi nhá.
23:21Muốn biết là có bầu.
23:22Trời đất ơi là cô ôm bầu ở nhà mình luôn.
23:23Ở nhà là có bầu xong rồi chú đi đi miết.
23:26Dừng về có một bé thôi.
23:27Cái thời đó có gọi điện thoại cho nhau hàng ngày hay có gì không ạ?
23:30Hay là không có điện thoại tư giống chú.
23:31Cái hồi đó thì không có điện thoại.
23:33À ừ đúng rồi.
23:34Có thư tư giống ạ.
23:35Thư thì nó khó khăn lắm.
23:36Trời ơi cô ở nhà cô ngóng trời thôi.
23:38Cô không biết gì xảy ra hết.
23:39Nói chung là ở nhà dưới vô hôm nay ở với ông Anh mình cũng an tâm.
23:43Từ giờ ông Anh với hai cô chú đó.
23:45Đó còn cô thì ở nhà dưới mẹ.
23:48Đi Sài Gòn thì trong đó nó có những cái mà bà mẹ già ở nhà một mình.
23:53Cho nên chính từ đó hồi đó bà xã lại là nuôi bà già.
23:56Là lấy vợ về xong rồi vợ với mẹ già rồi mình đi làm ăn.
24:00Vô Sài Gòn là tức là mình cố gắng làm sao để mà mình có được cái nhà.
24:04Tại vì mình không muốn là mình ở nhà của ông Anh.
24:08Mà mình ở thì được.
24:10Nhưng mà giờ mình ở nhà thì chắc chắn là chị em sẽ có một bất đại gì.
24:14Thường thường là chị em cho thì dễ.
24:16Thường thường là dễ.
24:16Nhưng mà mình muốn muốn cái điều đó.
24:18Muốn tránh ra nó đi.
24:19Cho nên là không dám em ôi mẹ là lý do đó.
24:22Con thấy chú nhìn ôi mẹ mẹ mà chú mua được bao nhiêu cái nhà.
24:24Vì miếng tất cả chú.
24:25Chú nhìn là gì là gì là thành công.
24:26Chú bảo không có gì là gì.
24:29Nhưng mà bao nhiêu thì hai dạy chồng có lại ở với nhau.
24:32Về ở chung một nhà với nhau thật sự chính thức vậy ạ?
24:34Chú đi về là khoảng chừng bé đang bên quán.
24:37Thì là khoảng 2 tuổi.
24:382 tuổi lại có 1 năm sau thôi.
24:40Thì dẫn chú Sài Gòn.
24:41Lúc mà chồng mình về quê đón mình với con đi Sài Gòn vô ở.
24:44Thì cô có háo hức có hạnh phúc.
24:47Có kiểu như cảm thấy chỗ nó tuyệt vời quá không?
24:49Cái thời đó mình có tự hào không ạ?
24:51Nói chồng chạp cặp ghẹo mình.
24:52Ông này cũng đi ông kia.
24:53Cái gú đồ Sài Gòn còn sẽ ngọn đỏ đồ.
24:56Không, cái hồi đó là trừ cưới.
24:58Dạ đúng rồi.
24:58Nhưng mà lúc mà chồng mình đi như thế thì mình cũng lo lắng chứ hả?
25:01Không, hồi đã tin lắm.
25:02Tại ở đông mày, có 2 ông anh đông mày thì mình cũng tin.
25:06Cho nên là cũng không có suy nghĩ gì hết.
25:08Ở nhà thì cô chỉ mà lo con rồi lo với bà dạ thôi.
25:11Thế lúc vào Sài Gòn thì sao cô?
25:13Đầu tiên vô thì vẫn cứ ở nhà.
25:15Ở nhà bé lớn rồi ở đầu gới.
25:18Gới xong là cô có ngờ mây đó.
25:21Thì cô vô cô mới xin làm thêm chỗ cái tiệm đó là xin mình ráp đồ đó.
25:27Rồi xong là cô mới là cũng học hỏi theo dụ cách ở trong này là kêu hay là...
25:31Thì mình cũng đi làm.
25:32Cái gì đó.
25:33Rồi cô làm được 1 năm.
25:35Thì cô mới xin nghĩ với chị đó.
25:37Chị nói chị cũng tiếc nhưng mà chị nói thôi bây giờ là xem mới tiện thì chị cũng động
25:42viên.
25:42Chị cũng hỗ trợ nhiều.
25:44Cũng mới tiện ngay chỗ cái nhà cô chú ở đó.
25:47Rồi mình phải đi làm công ty mà.
25:49Thì làm công ty thì tức là lương nó chỉ có vậy thôi.
25:52Mặc dù là quản lý đồ gì đó thì lương nó chỉ có hơn đó thôi.
25:55Chất cao thì cao mà vẫn là lương thế thôi.
25:57Ừ, vẫn là như vậy thôi.
25:58Nhưng mà bà xã làm...
26:00Cho nên được mua đất đai từ các này là chính là tiền của bà xã.
26:04Oh wow!
26:05Ừ, chẳng phải tiền của bà xã.
26:05Thì Mai xem hình thông vậy cô.
26:09Trung hòa là cô có dạy học trò nữa.
26:12Tính ra nếu mà chẳng hạn như mình điếm á, mình tính á, thì nó khoảng là 80 mấy đứa
26:18học trò.
26:19Có một đứa như vậy là 3 triệu là 6 trĩ á.
26:22Dạ, 6 trĩ vàng.
26:236 trĩ vàng.
26:24Xong cứ tích trữ, 6 trĩ vàng, 6 trĩ vàng, nhiều thật là nhiều bàn.
26:27Ngồi đi mua đất.
26:28Có nhiều hỏi là chú cô lấy đi mua.
26:31Ủa, có nhiều chú lấy cô đưa luôn hả cô?
26:33Thì cứ đưa thôi, cứ đưa chú.
26:35Thì đi để làm cái chung mà.
26:38Thế lúc mà chú nói là đưa tiền của tôi đi, đưa dạng của tôi đi, tôi đi mua cái
26:40đất ở đây, xa xa đằng kia.
26:42Lúc này đất ở đây là ruộng vườn không?
26:43Rất là hoang vua đúng không?
26:45Cô có sợ không?
26:46Không, không có sợ.
26:47Yêu chồng tuyệt đối, tin chồng tuyệt đối.
26:50Không có suy nghĩ gì hết.
26:51Thế lúc mà chú bảo là chú thấy sao bay mấy chục căn nhà chợ, cả trăm mấy căn nhà
26:55chợ thì cô có lo lắm, có kiểu như anh ơi, phải suy nghĩ kỹ hơn đi, rồi cản chú
26:59vậy không?
26:59Hay là cũng cứ vậy thôi.
27:01Chú nói sao là cứ nghe vậy thôi.
27:03Trời đất ơi, thiệt luôn á.
27:05Cảnh cuộc đời chú là chú bây giờ nghe vợ cản câu rào đúng không?
27:08Vâng, thì nó có một cái như thế này, người đông hạnh phúc nhất là vợ yêu.
27:15Vợ không yêu là đàn ông chắc chắc.
27:17Yêu mà còn ngoan nữa, nhiều người yêu, ta có ngoan đâu chú.
27:19Yêu mà người ta còn cãi luôn, yêu mà nghe là đập đập luôn.
27:21Mới yêu, có yêu mới có ngoan.
27:25Cô cũng đơn giản lắm, sống đơn giản lắm.
27:27Nó không có cái gì phải là suy nghĩ, nói chung là gọi như là thoải mái.
27:32Rất thoải mái là dụ như là cô rất là thương chú.
27:35Rất yêu chú.
27:35Con thấy là cô rất yêu đấy, rất thương, rất yêu, rất tin tưởng là giao hết mọi thứ cho
27:40chú.
27:40Thứ là cô cũng không có suy nghĩ gì hết.
27:43Nãy lúc con gặp chú con đầu á, con thấy chú trang bị các kiểu mọi thứ nó rất là
27:47chuyên nghiệp nè, kỹ thuật cao nè, là một người rất hiểu biết rất là sâu.
27:50Thì cũng rất là ngưỡng mộ chú.
27:52Nhưng mà cô nghĩ là tại vì chú có một người phụ nữ ở đây.
27:54Một cái chỗ mà dựa cũng được hay là để cho mình quay về lúc mình mệt mỏi cũng được.
27:58Người tin tưởng mình hoàn toàn.
28:00Cho nên là chú cũng phải là có cô.
28:03Thì chú mới có thể vẫn mà làm những thứ mà chú đang làm hiện giờ.
28:06Hai người toàn là khen nhau với thương nha.
28:08Không mà bây giờ hai người có thể nào cho tụi con biết một chút xíu thật xấu.
28:10Kiểu như nói xấu nhau xíu.
28:11Thì khán giả người ta coi chương trình ta cũng nghĩ rằng trời ơi Trinh đời này có cặp nào
28:15hoàn hảo vậy sao?
28:16Tại vì không thấy có vấn đề gì luôn á.
28:17Hay là mình thử mình nói một chút xíu về cái thói quen nào mà mình chưa thích về nhau
28:20đi.
28:21Hôm kỳ chú có một lần.
28:25Thật ra chú muốn con chú làm nó tự lập.
28:29Dạ.
28:29Ai cũng muốn con mình tự lập.
28:30Con muốn tự lập.
28:31Cho nên là chú hơi nghiêm túc hơn là chia sẻ với con á.
28:35Bây giờ con học tới đâu ba con cho tiền nào.
28:38Ừ học là được.
28:38Nhưng mà khi con ra con làm là con phải tự lập tốt.
28:42Không lo nữa.
28:43Không lo nữa.
28:44Ví dụ chỉ hẹn chi tiền cơm là ok.
28:47Nhưng mà chi tiêu khắc khá khóng đầy đó là con tự lo.
28:50Cơm thì vẫn nuôi.
28:53Tại vì mình muốn gì á là mình cũng rất sợ cái hình ảnh là công ty Bạc Liêu lấy
29:00tiền nấu trứng cho ta là gì không?
29:01Nhưng mà cô chú là có hai bạn đúng không?
29:03Một bạn trai và một bạn gái.
29:04Thì mình muốn là con á là nó phải đi bằng cái đôi chân á.
29:08À cho nên nhiều khi bài xã thì thấy như vậy là nó không đoàn quan điểm.
29:13Tâm ra nhiều khi cũng rất là bực.
29:14Có một lần mình không chấp nhận.
29:17Tụi con ra ngoài ớ.
29:17Nó ra ngoài ớ mà.
29:18Có một đứa đứa con cái gái nó tự hiểu.
29:21Thì lúc nó có chồng rồi mà.
29:22Dạ.
29:22À thì lúc nó tự hiểu.
29:25Khi nó quay về.
29:26Thì từ đó tới giờ là nó rất là đậm ấm.
29:30Con cái mà đuổi đi đồ giận.
29:31Không á.
29:32Cái hồi nó đi thì mình cũng thấy cũng buồn chứ.
29:35Nhưng mà chừng sau nó về lại thì mình thấy cũng ổn.
29:38Thế ông đúng.
29:40Có thấy chú đúng không ạ?
29:42Người ta nói là.
29:43Con cái vậy mà con vậy vậy.
29:45Thì mình cũng không may.
29:46Nhưng mà.
29:48Tí dụ người ta hiểu sâu vô.
29:49Thì người ta nghĩ là cũng đúng.
29:51Phải cứng rắn với chú thì nó mới thành công được.
29:53Tập nó đi được đôi chân á.
29:54Chú là gia trướng vậy lắm.
29:56Ôi dạ.
29:56Chú là yêu cô quá trừng luôn.
29:58Nhưng mà gia trướng.
30:01Nhưng mà cũng không muốn làm việc gì đó là cũng có nói bà cô.
30:03Cái hồi máu vô.
30:05Mới vô Sài Gòn ấy ạ.
30:06Là cái lúc đó là bây giờ sao là bà xã là giặt đồ bàn tay á.
30:09Dạ đúng rồi.
30:10À.
30:11Mà chú quan niệm chú là trong đó nó có mấy cái còn phải làm trước.
30:14Tại vì mình khó khăn mà.
30:16Cái thứ nhất á.
30:17Là cái máy giặt.
30:18Là phải mua.
30:19Phải mua.
30:20Tới thứ hay là cái TV.
30:22Dạ.
30:22Còn tốt lẽ là mình mua sao không có.
Bình luận

Được khuyến cáo