- 1 ngày trước
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:33Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:31Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:39Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:16Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:26Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:44Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:16Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:48Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:35Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:23Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:35Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
07:18Đến!
07:19Lên đi!
07:20Tại sao lại như vậy?
07:22Năng lượng đang giảm giận.
07:23Đừng có lùi lại mà.
07:25Lần này nhất định phải thành công nữa.
07:34Xảy ra chuyện gì vậy?
07:36Tại sao lại như vậy?
07:37Không lý nào lại như vậy?
07:38Năng lượng truyền tải không đủ.
07:40Đối tượng truyền tải vẫn còn nằm ở xuất phát điểm.
07:43Truyền tải thất bại rồi.
07:45Không lý nào như vậy?
07:46Cái lắp nặng của tất cả bộ phận đều giống như lần trước mà.
07:50Toàn bộ quá trình đều không khác gì mà.
07:52Kiểm soát tình hình không có khác gì với lần trước mà.
07:56Là tôi đã khác so với lần trước thôi mà.
07:59Miu!
08:00Cô đã làm khác gì lần trước?
08:02Tôi!
08:04Tôi đột nhiên mới hết trần trực giác.
08:06Tôi không thể tương tác với các mê tính siêu tận nữa.
08:10Gafiêu!
08:12Là tôi vô dụng.
08:14Xin lỗi anh nha.
08:16Tôi không giúp đường cho anh.
08:17Là cô nhất thời căng thẳng quá thôi mà.
08:19Không sao đâu.
08:20Cô nghĩ ngơ một chút.
08:20Chúng ta kiểm tra lắp đặt xem sao.
08:22Lát nữa chúng ta sẽ làm lại.
08:23Bảo ngươi các cậu kiểm tra kỹ càng cho tôi.
08:26Gafiêu!
08:27Tôi...
08:28Tôi...
08:29Tôi...
08:29Tôi thực sự không được nữa đâu.
08:31Chị được mà.
08:32Chị được mà.
08:33Chị được mà.
08:34Được, được, được, được, được.
08:36Nói thì dễ lắm.
08:38Nếu được dễ như vậy thì mấy người cứ làm đi.
08:40Nói, nói, nói.
08:41Chị biết có chữ nói thôi à.
08:43Điền hết rồi.
08:46Miu.
08:47Miu à.
08:48Miu.
08:50Cậu phải thấy không khỏe chỗ nào hay không vậy?
08:51Anh buông tay ra đi.
08:53Cô Miu à.
08:54Tôi nghĩ là cô có trách nhiệm giao phó với mỗi người có mặt ở đây.
08:57Suốt cuộc là cuộc thiết nghiệm lúc nãy là thành công hay thất bại vậy?
09:01Mấy cũng tắt luôn rồi.
09:02Còn hỏi nữa hả?
09:03Vậy thì là thất bại rồi.
09:05Vậy tôi muốn hỏi lại cô.
09:07Tại sao lại thất bại vậy?
09:08Cô không phải đã nắm bắt kỹ thuật quan trọng nhất rồi sao?
09:11Tôi mất hết từ dư trực giác rồi.
09:13Ồ.
09:14Miu à.
09:16Sao tự nhiên lại mất hết chứ?
09:17Trước đó vẫn còn bình thường chứ mà.
09:18Lúc trước là lúc trước.
09:19Bây giờ là bây giờ.
09:20Hồi trước thì có.
09:20Bây giờ mất thì mất thôi.
09:21Sao này tôi không giúp được anh nữa.
09:22Được rồi.
09:23Mọi người nghe rồi đó.
09:24Một thiết nghiệm khoa học mang tầm cỡ lớn như vậy không ngờ.
09:27Lại không dựa vào tính toán tin gì.
09:29Chỉ dựa vào trực giác của một người.
09:31Vậy có nghĩa tức là.
09:32Cô từ trước tới giờ.
09:33Chỉ là nhắm hai mắt lại đoán đại.
09:35Ở siêu thướng viện chúng tôi gạt ăn gạt uống.
09:37Ủa trời.
09:38Một tháng cô ta nhận.
09:39Một trăm mấy ngàn tiền lương lận đó.
09:40Người ta là bà Hoàng mà.
09:42Phát được là phát.
09:42Sao biết vậy?
09:43Để tôi làm còn được nữa.
09:44Giờ khổ nổi công ty chúng ta đều dựa hết vào cổ.
09:47Bộ phận này làm cái giống gì vậy?
09:49Bỏ giống tính lớn như vậy.
09:50Vậy vẫn không được tích sự gì hết.
09:52Garfield.
09:53Lúc đầu anh nói tin tưởng tư duy trực giác của cô Miu.
09:55Có thể giúp cho anh hoàn thành cuộc thí nghiệm này mà.
09:57Đúng vậy.
09:58Đúng là tôi có nói qua.
09:59Newton phát hiện ra lực hút của trái đất.
10:01Cũng dựa vào trực giác thôi mà.
10:03Garfield.
10:04Tâm điểm của anh tốt.
10:05Tôi rất ngưỡng mộ anh.
10:06Nhưng mà anh phải nhìn cho kỹ đó.
10:08Trên thế giới này chỉ có một mình Newton mà thôi.
10:10Còn mấy kẻ còn lại đều là lừa gạt khoa học.
10:12Chuyên đi lừa gạt kiếm ăn.
10:14Tôi không muốn là anh tiếp tục bị lừa gạt đâu.
10:16Không phải đâu.
10:17Cô Miu không có gạt tôi đâu.
10:19Cô có lẽ nhất thời không khỏe.
10:20Mất đi cảm giác đó mà thôi.
10:21Được rồi.
10:23Mấy người đừng có cãi nữa.
10:24Tôi không biết trực giác của mình chừng nào mới trở lại.
10:27Có lẽ sau này tôi không giúp được anh nữa đâu.
10:29Nếu để như vậy.
10:30Đúng rồi.
10:31Bây giờ bộ phận nhân sự cũng ở đây.
10:33Giám đốc cầu ạ.
10:33Dạ.
10:34Tôi muốn hỏi anh là.
10:35Căn cứ theo thể chế của công ty.
10:37Nếu như một nhân viên đã thừa nhận là bản thân không có năng lực.
10:39Cũng không còn khả năng đảm nhiệm cương gì trước mắt người đó đang làm.
10:43Vậy nên xử trí sau đi.
10:44Chiếu theo cách làm trước giờ của công ty.
10:46Một nhân viên như vậy đã đồng nghĩa với việc không còn giá trị gì nữa.
10:49Tức là có nghĩa là đuổi đường rồi đó.
10:52Thì ra là vậy hả?
11:05Không được đâu.
11:06Không thể đuổi cô Miu được.
11:07Gap phiêu.
11:08Cái này không phải tôi nói đâu là công ty đã quy định đó.
11:11Tôi đâu có cách nào khác.
11:12Nè, cô làm nói rất đúng đó.
11:14Có quy định mà không theo.
11:15Vậy công ty này sẽ loạn lên hết.
11:17Phải, phải, phải.
11:18Cô yên tâm đi.
11:19Tôi làm theo quy chế.
11:19Tính lưu tiền lưu cho cô thôi.
11:21Chúng ta không đuổi cô được đâu.
11:23Cô sao lại không đuổi được?
11:24Bộ anh quên rồi hả?
11:25Căn cứ quy định công ty, bộ nhân sự hành chính chúng ta chỉ phụ trách những chức vụ thông
11:29thường mà thôi.
11:29Còn những chức vụ cấp cao hơn không mắc mơ tới chúng ta.
11:33Tức là nói chúng ta không có tư cách đuổi cô.
11:35Ủa, vậy là không qua bộ phận nhân sự cho hỏi phải qua ai đi.
11:39Ờ, nhưng chức vụ cấp trên cao, việc tuyển dụng hay là so thải đều là dám á.
11:45Tổng dám đâu quyết định?
11:48Ờm...
11:48Anh Hugo, anh là người nắm quyền cao nhất của công ty.
11:52Anh chắc chắn sẽ nghiêm túc chấp hành quy định của công ty chứ hả?
11:56Ừm...
11:56Hugo, Hugo, quyết định này rất là hệ trọng đó nha.
12:00Nè, đừng có cãi nữa.
12:01Nếu bây giờ tôi đã mất hết năng lực, ở lại đây cũng không có ý nghĩa.
12:06Tôi từ chức.
12:08Cũng may còn chút sĩ diện đó.
12:10Miêu à, cô có thể đừng mánh động như vậy có được không?
12:12Tôi muốn từ chức, tôi muốn từ chức, từ chức, từ chức, từ chức.
12:14Đúng rồi.
12:15Tôi là tổng giám đốc.
12:16Sự việc này, tôi sẽ nghiêm túc xử lý.
12:26Hugo, tôi chính thức yêu cầu từ chức.
12:28Khoan, khoan, khoan, khoan.
12:30Thật ra ngoài việc từ chức ra thật sự không còn lựa chọn nào khác sao?
12:34Thì tôi mất hết tư duy trực giác rồi mà.
12:36Tôi mất hết tư duy trực giác, tôi không làm được thiên nghiệm đó.
12:38Tôi lại không biết mấy cái chuyện ở trên tầng quản lý.
12:39Tôi ở lại chỉ tổ cản trở các anh làm việc.
12:41Nếu đã vậy, đau dài, chỉ bằng đau ngắn tôi từ chức là một lựa chọn tốt nhất.
12:45Mất công của người nói tôi ở đây lừa ăn lừa uống.
12:47Vậy sao cô tự nhiên mất hết tư duy trực giác?
12:50Sao tự nhiên lại biến mất chứ hả?
12:52Tôi, sao tôi biết được chứ?
12:55Nếu như tôi không biết bản thân sao, đột nhiên lại có trực giác.
13:00Sao tôi biết tại sao, tự nhiên khi không, nó lại biến mất chứ?
13:03Tôi nghĩ là tôi biết tại sao rồi.
13:05Anh biết hả?
13:07Tại sao gì?
13:08Đờ, cô Miu, tôi biết cô không phải là nhà khoa học.
13:11Bắt cô phụ trách, làm đúng sức mình cái dự án này,
13:14khiến cho cô có áp lực trước đó cô không có.
13:16Cô Miu, tôi biết cô giúp tôi rất là nhiều, khai sáng chúng tôi rất nhiều.
13:19Nhưng tôi vì muốn nhanh chóng hoàn thành cuộc thiết nghiệm truyền tải này,
13:22tôi hoàn toàn phớt lờ cảm nhận của cô.
13:24Tôi không ngừng hối thúc cô, hối thúc cô, rồi lại hối thúc cô.
13:28Cô Miu à,
13:30xin lỗi cô nha.
13:34Tại...
13:35Tại sao anh phải xin lỗi tôi chứ?
13:38Bắt cô phải chịu áp lực lớn tới như vậy,
13:41là do tôi sơ suốt,
13:42cho nên xin lỗi cô.
13:45Thì anh cũng chỉ làm lại thiết nghiệm của mình thôi.
13:48Đâu có xa sóc chỗ nào chứ, có phải không?
13:51Anh cứ coi như tôi áp lực rất lớn,
13:53lớn tới mức giống như một ngọn núi vậy.
13:55Nếu đã vậy rồi thì tôi ở lại đây sớm,
13:57tôi đối mặt với anh cũng đâu có ít lợi gì.
13:58Nè, anh là nhà khoa học,
14:00có kỹ thuật, có kỹ thuật.
14:01Còn tôi chỉ nhờ pha thiên tài,
14:03chỉ nhờ ăn hên thôi.
14:04Đến bây giờ tôi đã mất hết giận rồi á.
14:06Cho nên tôi rời khỏi,
14:07xong việc rút lui là hợp lý mà.
14:09Không phải như vậy đâu.
14:10Thật ra từ trước đến giờ tôi ý lại cô quá nhiều.
14:12Tôi đem quên thật ra tôi mới là nhà khoa học, phải không?
14:14Điểm này nên giúp tôi giải quyết mới đúng.
14:16Nên nếu như là do tôi đã sai,
14:18không lý nào lại là cô rời khỏi.
14:19Cho nên sự việc nên tôi...
14:21Nè, anh đừng tự trách bản thân mình như vậy nữa nha.
14:24Hơ.
14:26Tôi hiểu rồi.
14:27Hử.
14:28Hiểu rồi.
14:31Thật ra hai người đang nghĩ cái gì tôi hoàn toàn hiểu hết.
14:35Hai người để vì đối phương,
14:36nói đỡ lời ôm hết trách nhiệm.
14:39Garfield à,
14:40cậu đã gây quá nhiều áp lực cho cô Miu rồi.
14:42Tôi biết cậu là một chuyên gia của truyền tải lượng tử tàng hình.
14:45Muốn làm tốt cuộc thiết nghiệm,
14:46có lẽ là đương nhiên thôi.
14:48Nhưng mà cô Miu cũng không sai.
14:49Cô nói bản thân cô,
14:50có thần kinh thiên tài, không chịu được áp lực.
14:53Đây là một chuyện bình thường thôi.
14:55Càng ép thì áp lực càng lớn đúng không?
14:57Nên bây giờ tôi sẽ tìm một phương pháp diễn cả đôi đường.
15:00Là từ giây phút này trở đi.
15:01Cô,
15:02bắt đầu nghĩ phép.
15:04Nghĩ phép?
15:06Không sai.
15:07Thật sự vấn đề lớn nhất giữa hai người
15:09là thiếu mất không gian và thời gian.
15:11Chỉ cần cô nghĩ phép
15:12thì hai người sẽ không cần phải ở cùng một chỗ nữa đúng không?
15:15Hả?
15:16Nè, cô thì có thể
15:17rất thư giãn mà giải tỏa áp lực của cô.
15:19Còn Garfield,
15:20anh có đầy đủ thời gian để làm lại thực nghiệm,
15:22không cần phải cho cô Miu áp lực nữa.
15:24Dạ,
15:25cũng xem là một cái phương pháp giải quyết không tệ nha.
15:28Không phải nha,
15:29tôi nghĩ phép
15:30nhưng tôi không được trả lương
15:31với việc tôi không đi làm có gì khác biệt.
15:33Anh hay là đơn giản đủ việc tôi luôn đi?
15:34Vậy cũng không phải đâu.
15:36Cô nghĩ phép
15:37nghĩa là tạm thời rời khỏi.
15:38Nghĩa là để cho Garfield và bộ phận nghiên cứu có nhiều không gian
15:41có thể nhanh chóng hoàn thành truyền tải lượng tử tàng hình.
15:43Vậy cô nghĩ phép thì
15:45thật ra mà nói với công ty là có lợi ích
15:47nên theo lý thì
15:50vẫn có lương.
15:51Tôi nghĩ phép
15:53nhưng mà được trả lương
15:54vậy tôi nghĩ tới chuyện nào?
15:56Vậy thì nghĩ tới
15:57tới lúc tôi hoàn thành cái thực nghiệm này đi.
15:59Vậy tôi đã hoàn thành cái thực nghiệm
16:01vậy cô sẽ không có áp lực
16:02vậy cô không có áp lực rồi
16:03thì có thể tiếp tục đi làm.
16:05Vậy lỡ như thực nghiệm của anh cả đời cũng không xong thì sao?
16:09Tôi là một nhà khoa học
16:10nên bất kể chuyện gì
16:11tôi cũng nhất định phải hoàn thành cho bằng được
16:14cái thực nghiệm này.
16:15Ý
16:17Tôi nghĩ phép
16:17nhưng mà được trả lương
16:19anh sao mà nói lại với ban đồng sự hả?
16:22Vậy cũng có chút khó khăn.
16:24Nhưng mà
16:26tôi là tổng giám đốc mà
16:27ứng phó ban đồng sự là công việc của tôi
16:30tôi sẽ nói cho họ biết
16:31cái này là một cái
16:33triết học trong việc quản lý.
16:35lúc quản lý nghỉ phép
16:36giữ chức giữ thân
16:37tức là phải nói là
16:38phương pháp quản lý tích cực
16:40mà không can thiệp.
16:42Cái này chính là lý do đó.
16:43Thật là được sao?
16:44Nói chung công việc là
16:45chúng ta diệt ai nếu làm.
16:47Nè
16:47tôi phụ trách ban đồng sự
16:49cô
16:49nghỉ phép
16:50anh
16:51tiếp tục công việc
16:51cứ vậy là được rồi.
16:53Ok
16:54vậy chúng tôi đi xuống dưới làm việc trước này.
16:56Được
16:56Tôi cũng xuống dưới dọn đồ đi.
16:58Được
17:04Hai người này có phải người trái đất không vậy?
17:06Hai người nói toàn ngôn ngữ ngoài hành tinh.
17:09Tôi muốn cô Miu
17:10vì để giúp cho Garfield.
17:12Cô Miu đi làm thì
17:13thì giúp không được Garfield.
17:15Ngược lại cô Miu nghĩ phép
17:16thì mới có thể giúp được Garfield.
17:18Còn nghĩ phép mà vẫn phải trả lương.
17:23Tức là nói tôi
17:24IQ cao như vậy
17:25cùng với EQ cao
17:27mới có thể nghĩ ra cách giải quyết.
17:30Giỏi quá
17:32Vào đi
17:34Sao rồi
17:36Sao thải con đà bà rẻ tiền đó chưa?
17:38À
17:38Tôi có dự tính khác
17:40Có phải
17:41kiện cô ta lừa gạt không?
17:43Không phải đâu
17:44Tôi đã cho cô nghỉ phép rồi
17:46Nghỉ phép?
17:47Đúng
17:48Còn là giữ chức giữ thân nữa
17:50Sao phải lợi cho cô ta vậy chứ?
17:52Cô biết đó
17:53Người phi thường
17:54dùng thủ đoạn phi thường
17:56Hugo à
17:57Tôi trước giờ cũng nghĩ
17:58anh và tôi là một đẳng cấp
18:00đều là người rất thông minh
18:01Thì ra
18:02Tôi đã lầm rồi
18:03Cô đừng có mà quên
18:04Lúc đầu tại sao tôi mời cô Miu về
18:06Bởi vì cô thân là cố vấn của Garfield
18:08Mà cô lại không giúp được anh ta
18:10hoàn thành truyền tải lượng tử
18:11Cho nên tôi mới mướn cô về đây mà thôi
18:13Đúng không?
18:14Vậy giờ cô ta cũng lại giúp không được
18:16Vậy giữ cô ta ở lại đây có ít gì chứ?
18:18Có giúp được hay không á
18:19Không phải nói về học dấn
18:20Hay là kỹ thuật đâu
18:23Nè giống như lúc nãy vậy
18:24Garfield mới nghe được cô Miu
18:25Nói từ chất thôi
18:26Giống như cả bầu trời sập xuống vậy
18:28Mất hết tinh thần
18:29Nếu như ảnh hưởng tới chương trình lượng tử tàn hình
18:31Thì phải làm sao đây hả?
18:33Còn nữa nha
18:33Bây giờ thì cô không làm được diệu sư của Garfield
18:37Và nhìn giao thì
18:38Trên kỹ thuật cô vẫn còn thua cô Miu
18:41Không thì cô có phải nên kiếm một vị trí khác đứng chút không hả?
18:45Vậy nghĩa là dạ nói tôi không những không giúp được
18:47Còn ở đây gán được gán lối sao?
18:49Vậy thì cô không cần nhạy cảm quá đâu
18:51Nhưng mà thì tôi vẫn cảm thấy
18:53Garfield và cô Miu
18:55Là có một chút tia lửa điện
18:58Cô Miu thì còn có rất nhiều giá trị lợi dụng
19:01Cho nên tôi nhất định sẽ dùng hết khả năng
19:06Nè anh nói sao đây
19:07Tôi cũng không biết tôi đâu có canh chừng đâu
19:11Giao phiêu
19:13Hồi nãy cuộc họp 3 người đã họp như thế nào rồi?
19:15Tiếp theo sau đó thì sao vậy?
19:16Có phải một thứ dân cũ giải quyết hoàn hảo không?
19:18Hồi nãy anh ấy
19:19Tức là tổng giám đốc đã
19:20Tổng giám đốc đã phi chuẩn cho tôi nghỉ phép
19:23Sau khi tôi nói luôn mấy câu này thì
19:26Tôi sẽ chính thức nghỉ phép
19:27Hả? Nghỉ phép?
19:28Tại sao lại như vậy chứ?
19:29Cô sẽ nghĩ tới chừng nào vậy?
19:31Mọi người không cần phải hỏi dồn dập như vậy
19:32Nói chung từ hôm nay trở đi
19:34Chúng ta không thể ý vào cô Miu được nữa
19:37Ý
19:38Mọi người quên rồi sao?
19:39Chúng ta là nhà khoa học kia mà
19:40Chúng ta nên dựa vào tinh thần và thái độ chuyên nghiệp nhất
19:43Trên thực nghiệm và phải trở ngại
19:45Thì phải dựa vào thức lực của bản thân đi giải quyết mới đúng chứ
19:49Đúng vậy
19:49Các cậu sau này không để ý lại tôi nữa
19:51Các cậu là nhà vật lý học xuất sắc nhất mà
19:54Không ai có thể xem thường các cậu được
19:56Ngoài trừ bản thân các cậu
19:57Cố gắng lên
19:59Bây giờ tôi vào trong dậu lưu chút đồ đi rồi đó
20:01Hả? Chị Miu à chị đừng có đi mà
20:03Chúng tôi không có gì không có được đâu đó
20:05Ờ phải rồi
20:06Cùng lắm sau này chúng tôi nghe cô nói hết
20:07Cùng lắm sau này hai người bọn họ có sai phạm cái gì
20:09Tôi sẽ giúp cô thúc đẩy bọn họ
20:10Anh làm gì có thể các cậu nói vậy chứ
20:11Nè anh lo lại bản thân của anh đi
20:12Trời ơi
20:14Mấy cậu đừng có như con nít vậy
20:16Chuyên nghiệm một chút đi được không?
20:17Cô Miu cô yên tâm đi
20:18Tôi sẽ hối thúc ba người bọn họ
20:21Nói chung chúng ta sẽ dựa vào thực lực của bản thân đi hoàn thành thực nghiệm lần này
20:24Chúng ta nhất định phải làm ra thành tích
20:25Có được hay không?
20:29Trời ơi
20:30Mấy cậu đừng có yếu siêu như vậy
20:32Cũng đã kêu mấy cậu đừng như con nít vậy rồi mà
20:34Thì xem như tôi trước giờ chưa từng xuất hiện đi
20:37Sao thì 10 năm nãy không có tôi á
20:39Mấy cậu cũng như vậy mà hoạt động thôi mà
20:42Có phải không?
20:43Phải đó
20:45Thì là vậy đó
20:45Phải đó
20:53Vậy thực nghiệm của chúng ta tính sao bây giờ đây?
20:55Anh và cô Miu trước giờ cũng là 2 người trong 1
20:57Bây giờ cô đi rồi làm sao mà làm việc đấy?
20:59Thật ra rốt cuộc cô Miu nghĩ tới khi nào vậy?
21:02Nói chung tôi biết được
21:03Cái ngày mà thực nghiệm chúng ta thành công
21:05Chính là ngày mà cô Miu trở về
21:08Cái ngày mà thực nghiệm thành công
21:10Là ngày cô Miu trở về hả?
21:12Chị Miu về đây
21:13Không phải là giúp chúng ta thành công sao?
21:15Vậy phải rồi
21:16Vậy nếu như mà thực nghiệm cũng thành công rồi
21:18Cô Miu về đây cũng làm gì chứ?
21:20Tôi biết
21:21Nè
21:21Bộ phận nghiên cứu của chúng ta là 1 đại gia đình mà
21:23Vậy nếu chúng ta có thể làm được thì
21:25Cô Miu có thể về đây cùng với chúng ta ăn mừng rồi
21:27Nói chung mọi người chúng ta sau này phải cố gắng giữa vào bản thân
21:30Không được để thất bại
21:32Chúng ta cho cô Miu thấy được mặt thành công của chúng ta
21:35Được
21:36Mọi người chúng ta đi làm việc đi
21:39Sẽ không về lại đây nữa đâu
21:43Mấy người nhất định phải cố gắng đâu
21:47Cà phiêu
21:49Là 1 người đàn ông có ganh giác
21:52Lại rất là thông minh
21:54Anh nhất định sẽ thành công đó
22:16Có thủ báo thủ
22:17Đám đành còn cái gì cũng ăn hết trơn
22:22Ngay cả tàu sĩ cũng không có chữa cho mình
22:25Con là con người sao
22:28Tôi thật là phải ăn cơm với thuốc rồi
22:33Thơm quá vậy
22:35Tôm chiên sốt cà
22:36Cua cà
22:37Tôi
22:38Tôi rất đói bụng đó
22:43Ăn cơm
22:47Có lộn không vậy
22:49Không ăn cơm thì khách không lên
22:52Tới liền
22:53Cứu tôi về
22:55Trời
22:56Ông sao vậy
22:58Hả
22:58Tôi cả người bầm tím
23:00Lục phủ ngũ tạng nhộ thành một cột
23:03Đứt hết cờ mạch
23:05Đổ thương nghiêm trọng
23:07Đổ thương nghiêm trọng lắm
23:08Đương nhiên rồi
23:10Ông cao như vậy té xuống
23:11Không chết cũng xem làm ai rồi
23:13Bà chị à
23:14Bà nhất định phải chữa dùm cho tôi
23:16Không vấn đề
23:17Ông muốn khám bệnh thôi mà phải không
23:19Nè
23:19Bệnh mới bệnh cũ cũng được hết
23:21Một loạt nhận tiền 800
23:23Không vấn đề
23:24Tính mạng quan trọng hơn đó
23:26Được thôi
23:27Qua đây
23:31Chuyện gì vậy
23:35Làm ơn đi
23:36Mập mạp bự con
23:37Đi đứng mà cứ thụt lùi
23:38Vậy sao không hà
23:40Tôi rất sợ
23:41Ngang ra mà đi
23:42Để tôi nói cho bà nghe nha
23:44Đi hôm qua tới bây giờ
23:45Tôi chỉ là uống
23:464 niên thuốc giảm đau
23:47Một chén cơm trắng
23:48Bây giờ tôi thật sự
23:49Rất là đau đó
23:51Ăn cơm sao
23:52Không phải
23:54Ăn xong rồi đó
23:55Dẹp bạn thôi
23:55Ớ trời
23:56Có hơi lãng phí đó
23:58Nhiều món như vậy
23:58Hết cách rồi
23:59Một người ăn
24:01Lại muốn ăn thêm mấy món
24:02Vậy thì nấu nhiều một chút thôi
24:03Nghĩ là cái này ăn một chút
24:05Cái kia ăn một chút
24:06Ăn không hết
24:07Thì đổ thôi
24:09Ờ
24:10Nếu mà đổ như vậy
24:11Thì có hơi lãng phí không
24:12Không phí
24:14Nhưng nếu như ông không ngại
24:16Ăn nước miếng của tôi
24:17Thì ông cũng có thể ăn
24:18Chút chút mà
24:19Ăn đi
24:21Ăn chút chút
24:22Tôi ăn hết
24:23Cũng còn được luôn đó
24:24Ôi trời ơi
24:25Con tôm này đẹp thiệt nha
24:28Không ăn được
24:30Bà Khôi à
24:31Bà dơ cao đánh khẽ đi
24:33Tôi đói cho tới
24:34Chân tay bụng rũng rồi
24:36Ông làm ơn đi
24:37Mấy chục tuổi đời
24:38Cũng không biết suy nghĩ
24:39Ông cả người bầm tím
24:40Thì phải kiên ăn rồi
24:41Trật khớp
24:42Bông gân thì kỹ nhất là
24:43Tôm
24:44Cua
24:44Trứng
24:45Bò
24:45Gạo nếp
24:46Chua
24:47Cai
24:47Dịch
24:47Ngang
24:48Măng
24:48Rượu
24:49Bia
24:49Ông còn ăn những thứ độc như vậy
24:51Một lát gân cốt sưng dù
24:53Đè lên mấy cái dây thần kinh
24:54Đau chết ông luôn đó
24:58Nè
24:59Bây giờ tôi thấy ông đói bụng
25:01Thìm khoan bất mạch
25:02Khoan chỉnh heo
25:02Ăn cái này trước đi
25:04Thịt heo chân thì thanh đạm
25:06Cái này á
25:07Gà hấp bí đau
25:08Thì điều khí
25:10Bà Khôi à
25:11Bà đúng là ân nhân của tôi
25:16Ai là ân nhân cứu mạng của ai á
25:18Bây giờ tôi cũng không biết nữa
25:21Nè
25:21Không cần ăn nhanh như vậy
25:23Mà đói đầu thai hả
25:24Từ từ mà ăn chứ
25:29Làm gì vậy
25:30Hả
25:31Bị ngán sao
25:33Trời ơi
25:34Dùng về quá hà
25:35Tôi kêu ông đừng ăn nhanh rồi
25:38Sao rồi
25:40Sao rồi
25:41Đường khí có phải thông chút rồi không
25:43Đỡ hơn rất nhiều rồi đó
25:45Đã kêu ông đừng ăn nhanh quá rồi mà
25:47Cứu nhưng mà đói vậy
25:48Không sao chứ
25:50Không sao
25:55Thật ngại quá
25:56Tôi về sớm hơn con chút xíu thôi á
25:59Trời ơi
26:00Không cần phải thấy ngại đâu
26:02Tôi mở rộng cửa làm ăn
26:04Ngày nào cũng có nhiều khách ra vào mà
26:07Ơ chào cô Miu
26:09Hi
26:10Dạ anh chắc
26:11Khổ phúc tốt lắm nha
26:13Nhiều món quá ha
26:14Ờ
26:15Ờ trời ơi
26:16Mấy món đó
26:17Là tôi nấu rồi ăn không hết
26:19Định là đổ đi
26:21Ông nói đừng lãng phí để ổng ăn
26:23Vậy thì cho ổng ăn thôi
26:30Nè
26:31Về trởn đi
26:31Tôi vẫn chưa ăn xong mà
26:32Trời ơi
26:33Sợ ông luôn ha
26:38Ờ
26:38Nè
26:40Ờ
26:40Nè
26:41Ăn không hết
26:42Thì để tủ lạnh
26:42Tối muốn ăn nữa
26:43Thì đem ra ngoài hầm nóng là được
26:47Ờ
26:47Đợi đợi đợi đợi đợi đợi
26:48Hả
26:50Nè
26:50Trời ơi
26:51Đừng nói tôi thấy chết mà không cứu nha
26:53Đem lên trời một ngày xếp ba lần
26:55Có thể tan máu trị đau rồi đó
26:57Ờ
26:58Ờ
26:59Ờ
26:59Ê
27:00Đợi đợi đợi đợi đợi
27:01Hả
27:02Đợi
27:03Nà tôi á
27:04Lương y như tự máu
27:05Phạm di với thương hoài của ông lớn
27:07Một chai rượu thuốc không đủ
27:09Lấy thêm một chai nữa đi
27:12Ờ
27:12Đi được rồi
27:14Ờ
27:16Đi từ từ nhanh chắc
27:17Cảm ơn nhiều ha
27:18Không cần cách sao
27:27Sao mấy món ăn dư dĩ bự như vậy
27:29Còn để ông ăn nước miếng của cô ăn tới ngon như vậy
27:33Thế tôi nói là bản thân cô không ăn để dành lại cho người ta ăn thôi
27:37Trời điên rồi
27:38Không biết cô nói cái gì
27:41Hơ
27:41Dựa vào bản thân của cô sẽ tốt vậy sao
27:44Cho người ta vừa ăn vừa lấy nữa
27:46Còn chai rượu thuốc đó
27:47Tặng một chai không đủ
27:48Tặng hai chai
27:49Vậy 800 đâu
27:50Cái 800 đi đâu rồi
27:52Nhận rồi chưa
27:53Nè
27:54Tôi làm ăn cần cô dạy sao
27:56Vậy còn cô
27:57Làm gì về sớm như vậy
27:58Khỏi làm hả
28:01Phải đâu
28:01Khỏi cần làm
28:03Hả
28:03Bị đuổi rồi sao
28:06Tôi cũng muốn đó
28:08Họ không đuổi tôi thôi
28:10Họ không đuổi cô
28:12Nhưng cô lại không cần đi làm
28:13Vậy có lương lãnh không đó
28:15Tổng giám đốc nói cho nghỉ phép vô thời hạn
28:18Lương sẽ được giữ lại đó
28:21Giữ lương
28:22Chết rồi chết rồi chết rồi
28:23180 ngàn tiền lương đó
28:25Cứ vậy bay mất rồi hả
28:27Chỉ bị giữ lương thôi
28:28Tức là có lương đó
28:30Thiệt hay giả đây
28:31Không cần đi làm mà cũng có lương
28:33Làm gì có chuyện gì mà lời tới như vậy chứ
28:35Hả
28:36Giờ có nè
28:38Nói chung cô yên tâm đi
28:39Tôi mà có lương
28:40Nhất định sẽ chia một nửa cho cô
28:42Không quịch của cô đâu mà lo
28:44Vậy tôi cũng bớt sợ
28:45Giờ cô sợ lắm sao
28:48Vậy nếu như tôi không có lương
28:49Tôi không chia một nửa đó cho cô
28:51Có phải cô sẽ đuổi tôi đi liền không
28:52Hả trời ơi
28:53Đừng ngốc như vậy chứ
28:55Tôi giống loại người xấu xa vậy sao
28:57Bây giờ chúng ta
28:59Đều là mèo lưu lạc xứ người
29:01Sau này chúng ta phải nương tựa lẫn nhau
29:05Không thể rời xa
29:07À
29:07Ăn tôm đi
29:08Sáng nay lúc tôi mua nó còn đang mơi đó
29:11Nè
29:12Tôi lột vỏ giùm cô luôn
29:18Tự nhiên bà mập tốt với mình như vậy
29:21Không lẽ thực sự đại nạn không chết
29:24Sẽ có hậu phước sao
29:40Không có sức được
29:42Là ai vậy
29:52Má xa
29:55Làm ma xa
29:57Nhan mặt đó
29:58À thôi vào trước đi
29:59Nhan mặt cái gì chứ
30:06Tôi tới là để đem đồ trả cho chủ
30:08Cái gì mà chú chứ
30:10Trả đồ cho chủ
30:11Lần trước anh đi gấp như vậy
30:13Để quên đôi giày ở nhà tôi đó
30:15Vậy hả
30:16Vậy cảm ơn cô đem tới đây trả cho tôi ha
30:18Phải rồi
30:19Cô ngồi xuống đi
30:22Hai ngày nay anh không tới tìm tôi
30:24Làm cho tôi lo lắng lắm đó
30:27Anh không sao chứ
30:29Không có gì
30:30Giới thương ngoài da thôi mà
30:32Anh thì giới thương ngoài da
30:33Tôi thì giới thương trong lòng đó
30:36Hay hôm nay tôi sợ tới cả đêm không ngủ được
30:40Mặt cũng xuống sắc luôn
30:43Anh sợ thử coi
30:44Sợ
30:45Sợ
30:45Sợ
30:47Sợ thử mặt tôi đi
30:48Mặt tôi xuống sắc hớ rồi
30:53Còn tim tôi cũng sợ lắm đó
30:55Bây giờ còn đập thình thịt đó
30:56Sợ thử coi
30:57Cái lưng của tôi
30:58Cái lưng của tôi
31:00Phải sức thuốc nụ
31:01Cái đã
31:02Sức thuốc nụ mới được
31:03Hay tôi sức giùm anh nha
31:05Cảm ơn
31:06Cảm ơn cô
31:06Cảm ơn
31:07Cảm ơn
31:08Anh cần về khách sáo với tôi chứ
31:10Hôm đó may là anh kịp thật xuất hiện
31:12Cứu tôi thôi
31:13Nếu không thì
31:14Bị tên xấu xa đó lợi dụng
31:16Bị thiệt thòi rồi
31:19Giờ nhà ở bên đó
31:20Không ở được nữa
31:21Tôi phải đổi cho ở mới
31:23Nhà anh hết đó
31:26Nhờ vào tôi
31:29Trước đó chúng ta không phải nói rồi sao
31:30Chúng ta cùng xây dựng sự nghiệp mà
31:33Chúng ta cùng hợp tác
31:34Là một vũ trường mới ở đây đó
31:36Ờ
31:38Nhưng mà bút làm ăn thì
31:40Có nhiều vấn đề dữ lắm
31:42Không phải nói làm thì làm được đâu nha
31:45Anh là quý nhân của tôi
31:46Chúng ta lại hợp nhau như vậy
31:48Không sao đâu mà
31:53Cái lưng của tôi đỡ nhiều rồi
31:56Hay là chúng ta làm luôn
31:57Massage chim non luôn đi
31:59Luôn trước anh thích lắm mà
32:02Massage bàn chân
32:05Nhưng mà tối qua tôi không có tắm vậy
32:09Không sao đâu
32:10Mình đâu cần so đo vậy chứ
32:14Nè
32:32Thật ra tôi cũng muốn giúp cô lắm
32:35Tôi cũng biết anh tích là người tốt mà
32:37Giống như chúng ta nói lúc trước vậy đó
32:39Mỗi ngày tôi có thể làm tới 5h
32:41Vậy tôi chỉ một nửa cho anh
32:43Như vậy mỗi tháng anh cũng thu nhập được hơn mười mấy hai mươi ngàn
32:47Chỗ này lại là chỗ của mình
32:48Không cần trả tiền thuê
32:50Chỗ rộng như vậy
32:51Đừng có để phí mà
32:52Tuy không phải đóng tiền thuê nhà thôi
32:54Nhưng lại phải mở máy lạnh thật lớn
32:57Tiền điện nước
32:58Phí lạc giặc ở đây nó mắc dữ lắm
33:01Bỏ ra nhiều vậy
33:02Mà mỗi tháng chỉ kiếm được có mấy chục ngàn
33:04Thì tôi cảm thấy
33:05Không có hợp lý cho lắm đâu
33:07Không có hợp lý đó cô à
33:08Nè
33:10Nhưng mà
33:11Có một con số
33:13Anh tính sót rồi đó
33:16Con số gì
33:19Ông chủ vũ trường lúc trước
33:21Ờ
33:21Ông bán bia và nước ngọt
33:24Lời nhiều nhất luôn đó
33:26Ờ
33:26Anh nghĩ xem
33:27Siêu thị
33:28Một lon bia nước ngọt bao nhiêu tiền đâu
33:31Mà ông dám bán giá gấp 4 lận
33:34Còn nữa
33:34Một gói trà
33:36Bao nhiêu tiền đâu
33:37Ông bán 15 đô đó
33:40Ừm
33:41Mấy người khách tới nhảy
33:42Tới nhảy lùi
33:43Các người mồ hôi
33:43Cũng phải gọi một hai lon bia nước ngọt uống chứ
33:47Xem ra lời cũng đâu phải là ít đâu
33:50Sao hả
33:52Vậy thì
33:53Cũng không phải là không làm được
33:55Thì cô cũng biết rồi mà
33:57Phải tân trang hết mọi thứ
33:59Thì tất nhiên mình sẽ
34:00Thay lại dạng âm thanh của vũ trường cũ
34:02Nè
34:03Dạng âm thanh không có rẻ đâu nha
34:04Nè
34:05Chúng ta phải kiếm khách
34:06Sửa sang vũ trường
34:08Rồi trang trí nè
34:09Chúng ta phải kiếm một trái chầu
34:10Có ánh sáng chớp chớp
34:12Thì mới có bầu không khí được
34:13Chứ đúng không
34:15Vậy thì tính tới
34:16Rồi tính lui
34:18Không có 15 ngàn là không có khai trương được đâu đó
34:22Cái ông chúa kêu kiệt nè
34:23Cái gì cũng tính toán với mình hết
34:27Đành chịu thôi
34:28Ai kêu không tìm được cái phao nào khác
34:30Đành phải hy sinh một chút
34:36Vậy tôi cũng góp chút đỉnh cho
34:38Vậy mỗi người một nửa cô thấy sao
34:42Anh nói sao thì vậy đi
34:46Dạng âm thanh công ty bóng đèn vũ trường
34:48Khoảng 3 ngàn mấy thôi mà
34:50Mấy cái chuyện kéo dây mình tự làm được rồi
34:53Sao thì mình cũng có lợi
34:55Lần này đúng là đại nạn công chết ác có hậu phúc mà
34:58Không phải còn có diễm phúc nữa chứ
35:01Vậy tức là chúng ta có thể hợp tác
35:03Không vấn đề gì chứ
35:04Không thành vấn đề
35:06Quang hồi
35:07Sao mà bạnh tay dữ vậy
35:13Anh nói anh muốn kiện vợ anh
35:15Tổng hại thân thể của anh
35:16Madame cô nhìn đi
35:17Không phải anh và người đàn bà đó gian díu với nhau
35:20Tại sao tôi phải xong từ đó để giặt mặt anh chứ
35:22Điều tôi làm gì có bộ nhí gì chứ
35:24Không
35:24Không phải bộ nhí chứ gì
35:26Là đồng nghiệp nữ
35:26Người giúp được anh rất nhiều chứ gì
35:28Bà điên khùng quá đi
35:29Phải tôi điên đó
35:30Anh hai người mới dính với nhau
35:32Tôi làm gì có
35:33Tôi nhìn thấy mà
35:34Tôi tận mắt nhìn thấy đó
35:36Anh không nhận
35:37Anh không nhận thật sao
35:38Được rồi
35:39Có hay không
35:39Anh tự nói đi
35:40Tôi không có
35:41Anh đừng có mà anh giấu tôi nha
35:42Tôi biết hết rồi đó
35:43Mấy cái vụ tranh chấp gia đình này
35:44Sẽ là giao cho ba đam làm chứ
35:46Tôi còn cả đống vụ đó xếp xử
35:49Khát à
35:49Cô ra đây một chút đi
35:51Còn cô
35:51Làm luôn chuyện còn lại đi
35:53Đi
35:53Vếp xưa
35:55Cô làm đi
35:58Sự gì thế nào đây
35:59Cô nói đi
36:00Nếu anh ta không có bộ nhí
36:02Thì sao tối nào cũng gọi điện về
36:03Nó không về nhà ăn cơm chứ
36:04Công ty có nhiều việc tới vậy không
36:06Tôi với cô ấy thật sự không có gì hết
36:08Tôi phải tăng ca thiệt mà
36:09Thì anh cùng tăng ca với cô ta chứ gì
36:11Ê tôi không tăng ca
36:12Thì cuối tháng bà làm gì có tiền mà xài
36:14Cho dù anh phải kiếm tiền cho gia đình
36:16Cũng đừng tăng ca với cô chứ
36:17Gì chứ
36:18Hai người cãi đủ chưa
36:19Mà đam mà cô nhìn xem
36:21Mà đam cái gì
36:22Còn ôm nữa
36:22Đưa ra phòng hỏi
36:27Này anh làm gì vậy
36:29Thật ra tôi muốn nói
36:30Tâm trạng bây giờ của cô
36:32Thì chúng tôi rất hiểu
36:33Rất hiểu luôn đó
36:34Gì chứ
36:35Tôi làm theo phép công thôi mà
36:37Không liên quan tới tâm trạng nha
36:38Tốt
36:38Vậy thì tốt
36:40Tôi nói vậy cũng là làm theo phép công
36:42Không liên quan tới tâm trạng cá nhân đâu
36:44Làm tốt lắm
36:49Anh về phòng làm việc đi
36:54Ờ
36:55Gaphiêu
36:58À
36:59Tối nay anh và đồng nghiệp
37:01Phải làm dự án gấp
37:02Không về ăn cơm đúng không
37:05Được
37:07Bye bye
37:19Sao hả sao hả
37:20Có được hay không
37:20Ê
37:21Gaphiêu
37:22Anh kêu chúng tôi
37:23Phải nhìn chậm chậm cái máy
37:25Mấy số liệu cứ nhảy qua nhảy lại
37:26Nhìn tới chúng tôi qua mắt luôn
37:28Cái này không phải là hình ảnh bình thường đâu
37:29Hình ảnh này là thể hiện
37:30Cái máy tính đã ở trong trạng thái siêu tầng
37:32Để sinh ra hình ảnh này
37:33Là độ nhẹ
37:34Nên tôi muốn mọi người
37:36Lợi dụng trực giác
37:37Để mà giao tiếp với máy vi tính
37:41Nhưng hình ảnh cứ lặp đi lặp lại vậy
37:43Đánh chữ thì không ra
37:44Đi con chuột thì không phản ứng
37:46Như là con cá chết vậy
37:47Phải rồi
37:48Tôi chơi game lâu vậy rồi
37:49Cũng chưa từng thấy như vậy
37:50Không biết bấm nút nào
37:51Mới có thể xuất chiêu
37:53Rồi lấy điểm nữa
37:54Cậu chính là không thể có mục đích
37:56Một lòng nghĩ là phải bấm nút gì
37:58Nó mới có phản ứng gì
37:59Ngược lại
37:59Tôi muốn mọi người
38:00Đừng có nghĩ cái gì hết
38:01Chỉ cần dựa vào trực giác của mình
38:03Để mà đánh bàn phím
38:04Sau đó thì mấy chữ meo meo đó
38:05Sẽ tự nhiên chạy ra thôi
38:07Thì mình có thể dần dụng ngôn ngữ vũ trụ này
38:09Để mà nói chuyện với cái máy vi tính rồi
38:10Hồi nhỏ tôi ghét nhất là môn văn
38:12Nên mới chọn học môn khoa học thôi
38:14Giờ anh còn bắt tôi gõ mấy ngôn ngữ vũ trụ sao
38:16Vậy thì tôi cũng bó tay
38:17Phải rồi
38:18Không có công cụ tác chiến
38:19Cũng không có mục tiêu lên cấp
38:21Cứ dựa vào cảm giác
38:22Gõ tầm bậy hả
38:23Sao gõ được
38:24Nè
38:25Nói chuyện chúng coi
38:26Anh làm gì mà chửi cái máy tính vậy
38:28Không phải đâu
38:30Cái nói chuyện bằng trực giác của tôi
38:31Chỉ là có gì thì mặt đôi mặt
38:33Nói rõ ràng với nó thôi
38:35Nè
38:36Không phải như vậy
38:39Không cần cố tình
38:40Tùy tâm là được
38:40Tôi muốn mọi người dùng trực giác của mình
38:42Để mà cảm nhận thử
38:43Bước tiếp theo
38:43Rốt cuộc phải làm như thế nào
38:45Này cũng không đúng
38:46Kia cũng không đúng
38:47Nói tới nói lui
38:48Có phải là đang nói tới tư duy trực giác của chị Miu hay không
38:54Gần như là vậy
38:56Vậy thì tôi thấy
38:57Muốn thay thế tư duy của chị Miu
38:59Thì trực giác của tôi mách bảo
39:01Mách bảo gì
39:02Cô nhất định sẽ nói
39:03Chúng ta đều đói bụng rồi
39:05Hay là đi ăn cơm trước đi
39:06Phải không
39:07Phải rồi
39:07Phải đó
39:08Chị Miu gặp chuyện gì không tháo gỡ được
39:10Thì cũng không có để cho cái bụng bị đói được đâu
39:13Phải rồi
39:14Thường thì chị Miu sẽ kêu chúng ta đi về
39:15Đây chính là trực giác của cậu
39:17Cậu đừng có mở miệng ra là chị Miu có được hay không vậy
39:20Bây giờ Miu cũng đang nghĩ phép
39:21Chúng ta không thể cứ dồn trách nhiệm cho cậu
39:23Chúng ta phải học cách tự dựa vào chính bản thân mình
39:25Tự mình làm công việc của mình
39:26Mấy cậu có hiểu tôi nói gì hay không
39:28Cả phiêu à
39:29Anh căng thẳng như vậy
39:30Làm tư duy trực giác của tôi bỏ chạy hết rồi
39:33Dù anh có ép như vậy
39:34Chúng tôi cũng đâu có rặng ra được cái gì
39:36Là anh kêu chúng tôi thả lỏng
39:38Mới có thể nói chuyện với cái máy mà
39:39Bây giờ chúng tôi thả lỏng nè
39:46Chị Dô
39:47Kết
39:49Ủa Kết
39:50Tại sao lại ở đây vậy
39:51À em đúng lúc đi ngang qua đây thôi
39:53Hay tăng ca trước đi
39:54Anh cũng đói rồi mà đúng không
39:58Ờ thôi được rồi được rồi
39:59Mọi người về nhà nghỉ trước đi
40:01Ờ
40:02Cảm ơn chị Dô
40:04Đi trước nha
40:06Ý
40:06Cô Miu nghỉ phép
40:07Nghỉ bao lâu vậy
40:10Ờ
40:10Chắc thời gian cũng không ngắn lắm đâu
40:14Vậy không còn Miu
40:15Chỉ còn ba tên đó
40:17Chắc anh sẽ cực lắm
40:18Vậy cũng phải
40:19Trong 10 năm nay
40:20Dù không có Miu
40:21Thì công việc cũng như vậy mà
40:22Thì cũng phải siêng năng hơn thôi
40:24Nói chung thực nghiệm này á
40:25Cô sẽ không tham gia vào
40:27Nhưng mà nói mới nhớ ha
40:28Lúc nãy điện thoại với em
40:30Đâu nghe em nói là sẽ lên công ty để tìm anh
40:32Hả
40:34Ê
40:34Em cũng có tư duy trực giác mà
40:37Tự nhiên em muốn lên tìm anh
40:38Thì lên tìm anh thôi
40:39Tư duy trực giác
40:40Là tư duy trực giác mà anh thường nói đó
40:43Ê
40:43Tư duy trực giác của em hả
40:45Vừa nhanh vừa chính xác
40:46Đừng nói cướp không đoán được ý em
40:48Thì ra anh là chồng em lâu vậy
40:50Cũng không đoán được ý em hả
40:51À vậy thì đúng đó
40:52Lần này đúng là không đoán ra được nha
40:56À
40:57Hay là gọi cho Rô đi
40:58Em tìm cổ hả
41:00Trực giác của em nói cho em biết
41:01Em muốn cùng anh đi hẹn hò đó
41:04Hả
41:05Anh kêu cổ trông tư tư thêm một chút nữa
41:07Chúng ta ăn cơm xong mới về đi
41:11Tư duy trực giác của em á
41:12Đúng là khó đoán trước được đó
41:13Tất nhiên
41:17Cheers
41:17Cheers
41:25Cô Miu
41:27Trùng hợp vậy
41:28Hay là ngồi chung luôn đi
41:32Ờ
41:33Cô không ngại chứ
41:34À
41:35Không ngại đâu
41:37Chúng ta thân vậy
41:38Thân nửa cô và Cá Phiêu hợp nhau vậy
41:40Cùng ăn chung đi
41:44Ngồi đi
41:45Được
41:46Phúc Vũ
41:48À cho tôi xin cái menu
41:51Nè
41:51Xem coi cô muốn ăn gì nào
41:57Tôi cũng không biết nên ăn cái gì
41:58À
41:59Cô có thể kêu cá trích sốt cà mà cô thích ăn nhất mà
42:02Bụi có món cá trích sốt cà hả
42:04Tất nhiên có rồi
42:06Cũng được đó
42:09Phúc Vũ
42:14Chắc cô cũng đói rồi đó
42:16Nè
42:16Ăn mau đi
42:32Tôi có phải mất lịch sử lắm không
42:34Làm gì có
42:34Trước giờ cô đều như vậy mà
42:37Trước giờ tôi đều như vậy hả
42:38Phải đó
42:42Miu Miu
42:45Mình là Miu Miu
42:51Thăng đi
42:52Miu Miu Miu
42:53Miu Miu
42:53Miu Miu Miu
42:54Miu Miu
42:55Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:25Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:55Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:59Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn