Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 1 giờ trước
Nguồn: VTV.vn

Danh mục

📺
Tivi
Phụ đề
00:13Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:45Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:14Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:36Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:19Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:27Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:45Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:24Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:35Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:41Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:53Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:10Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:34Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:52Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:03Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:21Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:42Chúng ta phải có một cái gì đấy mới nó không có thứ ra.
05:44Chứ bây giờ cứ bắt phải giờ này như thế nọ, như thế kiếm nó khuôn khổ, nó khổ, không
05:48có khuôn khổ như thế thì nó không có kỷ luật.
05:50Chạy con phải có kỷ luật chứ.
05:52Chạy con phải có kỷ luật, nhưng phải để cho nó còn sáng tạo, để cho nó còn sống, chứ
05:55lúc nào cũng ép như thế.
05:56Khổ quá, đây này các anh xem này, đây là bệnh của nó đấy.
06:00Bệnh gì đấy?
06:01Thế đây là giấy khám bệnh hả chị?
06:02Không, đây là bài tập là văn của cháu.
06:05Hai điểm, lạc đề, không theo mẫu.
06:09Khổ thế thế, tại vì nó không theo khuôn mẫu nên nó mới lạc đề.
06:14Này, chị ơi, khuôn mẫu và cái chuyện lạc đề nó không liên quan đến nhau.
06:19Không theo khuôn mẫu thì mới lạc đề, mà lạc đề là sinh ra là không theo khuôn mẫu.
06:22Lạc đề là lạc đề, khuôn mẫu là khuôn mẫu.
06:24Thôi thôi, tại sao anh cứ nói nhiều thế nhỉ?
06:27Bây giờ anh phải để cho nhân vật chính ấy này.
06:29Nào, bây giờ tại sao cái bài tập làm văn này của con lại được hai điểm?
06:32Con làm văn thế nào? Con đọc lên cho mọi người nghe xem nào.
06:34Đề bài là cái gì nào?
06:35Đây là bài văn con vùng thi hợp kỳ thôi.
06:38Ừ rồi, con đọc đề bài là gì nào?
06:39Đề bài là hãy tả những người thân trong gia đình của em.
06:42Rồi, nào, con tả đi, con tả anh đâu? Con này tả anh nào?
06:46Con tả bố của con ạ.
06:48Đúng, bố là rất quan trọng gia đình, là người sinh cho mình, là người dưỡng dục mình.
06:53Đúng, tả bố là đúng nào.
06:55Bố em có hàm răng màu vàng, và hàm răng đó luôn dạy em những điều hay lẽ phải.
07:01Ừ, tốt, tiếp theo con.
07:03Hết rồi ạ.
07:04Cái gì?
07:06Sao mà phải rốt thế hả con?
07:08Bố răng vàng đâu mà răng vàng.
07:10Thì bởi vì bố hút thuốc lá nên răng vàng mà.
07:13Hút thuốc lá thì con phải nói là răng đen hay là răng xỉn.
07:16Ai nói ra răng vàng bao giờ không biết ăn gì mà rốt thế.
07:19Thì theo ý của mẹ, bây giờ con phải viết vào bài văn là
07:22bố em có hàm răng xỉn, hàm răng xỉn đó luôn dạy em những điều hay lẽ phải.
07:25Thế cũng được.
07:27Thế con nói là...
07:28Đúng rồi đấy, như thế là được đấy.
07:30Như thế tức là mình phá cách đấy.
07:32Không nhất thiết là phải khuất khổ đâu đấy.
07:34Thôi, thôi, thôi, thôi, thôi, thôi.
07:35Để, để chú đọc cho.
07:36Thế này vẫn còn đoạn tả ông nội đây này.
07:39Nhà em có nuôi một ông nội.
07:42Cả ngày ông không làm gì, chỉ nằm trong chăn.
07:46Khi nào đến bữa cơm, ông mới thò đầu ra và nói
07:49Cơm chín chưa bay.
07:53Rồi ôi!
07:54Ông nói là cơm chín chưa bay bao giờ?
07:57Hả?
07:57Kêu thi mẹ ở dưới bếp mẹ không nghe này đâu.
07:59Nhưng mà tí chứ.
08:00Ông nói như thế thì con cũng phải nói khác cho nó hay.
08:03Phải nói là cơm chín cho các con, hay là cơm chín cho các cháu.
08:07Bây là ai ở đây?
08:08Con nghe thế, con viết thế thôi.
08:10Nghe, nghe.
08:11Thôi bay, bay, bay.
08:12Thôi được, cái này có thể dạy được chứ cứ bình tĩnh, cứ bình tĩnh.
08:15Với các cháu là mình cũng phải hết sức là nhẹ nhàng, uôn ăn nó.
08:18Đúng rồi, nhưng mà nó thế là đúng rồi.
08:20Chị thế là không nên.
08:21Theo tôi thì cháu nó rất là trung thực.
08:25Và nó thành thật với cảm xúc của nó.
08:26Nó tả thực.
08:27Ông nói cơm chín chưa bay, thì là cơm chín chưa bay.
08:31Nhưng làm văn thì không phải là như thế.
08:32Con nghe chú nói này.
08:33Khi làm văn, bên cạnh những sự kiện có thật, chúng ta cũng phải tưởng tượng ra.
08:39Chúng ta cũng phải có những gạch đầu dòng, những khuôn mẫu của những bài văn đi trước, của những
08:44người đi trước, để có thể có được bài văn của mình hay hơn.
08:47Chúng tôi nói ví dụ này.
08:48Ví dụ như con có thể tả ông nội con là đầu tóc bạc phơ.
08:51Ông hay ra công viên chơi.
08:53Ông đưa cháu ra chơi.
08:54Ông hay kể chuyện cho cháu.
08:56Rồi ông hay xoa đầu cháu.
08:58Rồi không được ông đội làm thế.
09:00Rồi ôi, như thế mới phải tả như thế.
09:01Tưởng tượng là như thế mà.
09:02Tưởng tượng ra bác thả đấy chứ.
09:04Tưởng tượng, tôi không đồng ý với anh chị.
09:06Buồn cười tưởng tượng cái gì khi mà nó không có thật.
09:09Tưởng tượng những cái gì khi mà đầu trẻ nó giống tích mà các anh chị nhồi vào đầu nó
09:13bảo nó phải tưởng tượng.
09:14Anh cứ bình tĩnh.
09:15Nó có thế thật đâu.
09:16Có sự thật là như thế thì nó nói như thế.
09:18Bây giờ lại bảo nó tưởng tượng những cái.
09:19Tại sao tất cả các bạn, thiếu nhi khác đều làm được như thế.
09:22Tại sao con không làm được đúng không?
09:23Đấy.
09:24Thế cả lớp làm được như thế.
09:25Tại sao con không làm được như thế?
09:26Có phải một mình con làm như thế đâu.
09:28Thế có một mình mày là còn ai đâu hả?
09:30Còn Huy mà.
09:31Bạn Huy bạn đi làm thế nào?
09:33Huy bạn ý cũng tả ông nội của bạn ý.
09:35Bạn tả thế nào con?
09:37Bạn ý tả là...
09:39Hình như hồi trước nhà em có nuôi một ông nội.
09:43Nhưng khi em sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông nội rồi.
09:49Hết rồi á?
09:50Chả hết gì thế nào nữa.
09:51Nó không có.
09:53Cho nên nó đã tả như thế đấy.
09:55Nó không có mà tại sao mắt nó phải tả.
09:57Bây giờ chị, ông nội là phải thế nào?
09:59Là phải quắc thước á, dáng đi mạnh mẽ á, cao rong rỏng á.
10:04Thôi bây giờ thế này nhá.
10:06Nếu mà không có thì phải đi mượn hàng xóm mà tả chứ.
10:09Ôi dồi ôi, không thích nói dối.
10:11Không thích nói dối chứ mày thích bị điểm kém à?
10:13Thôi thôi thôi.
10:15Không thích nói dối là đúng rồi.
10:16Con, con, con, con.
10:17Theo ý chú ý.
10:19Thì ví dụ như cái gì mà con chưa có.
10:21Đúng không?
10:21Con chưa biết đúng không?
10:22Thì con thể tìm hiểu.
10:23Hoặc có thể tưởng tượng ra.
10:25Đấy, nghe chú dạy chưa?
10:26Ôi dồi ôi, nhiều người cũng làm giống con mà.
10:28Bạn Linh lớp con ý.
10:30Làm sao không?
10:30Bạn Linh làm sao?
10:31Cô giáo yêu cầu tả đề con lợn.
10:33Bạn không có.
10:34Bạn ấy tả như thế này này.
10:35Nhà em có nuôi một con lợn.
10:38Đầu của nó hình tròn như quả bóng da.
10:40Thân của nó như thùng đỉa khát tông.
10:43Còn cái đuôi của nó thì y hệt như cái chân chống xe máy.
10:48Tức là bạn này liên tuyển và lắp ghép giữa thú với cả kỹ thuật khoa học hiện đại.
10:56Này, thì đuôi con lợn đấy nó bằng cái chân chống chính, chân chống phụ.
11:00Thôi anh cứ hỏi lông tung.
11:01Thôi, thì đuôi dấu lên cái chân chống xe máy.
11:03Chứ nó chắc là phải chân chống phụ.
11:05Chân chống chính nó có hai cái thế này.
11:07Thì con lợn nó có hai đuôi à?
11:08Anh cứ hỏi lông tung tung.
11:09Thôi, thôi, thôi, thôi, thôi, thôi, thôi.
11:11Không nói cái chuyện lệ nữa.
11:12Không nói cái gì.
11:13Như thế là một cái hiện tượng mà chúng ta thấy là gì?
11:15Chúng ta hoàn toàn là bàng quang với những gì xảy ra xung quanh đối với trẻ.
11:20Đấy.
11:20Tôi cũng đã đọc rồi.
11:21Có một vài em mới tả.
11:23Con lợn.
11:24Ai đời thì con lợn nhà em ăn rất ít.
11:28Màu nó đỏ dọi.
11:29Lông nó mượt.
11:31Thỉnh thoảng nó kêu cục ta cục ta cục ta cục ta.
11:33Cũng làm gì mà như thế?
11:35Thì đấy khổ quá.
11:37Thấy là hí hữu thôi anh.
11:38Hí hữu cái gì?
11:39Bây giờ các em nó tả.
11:40Đấy nhá, tôi trở lại vấn đề quan điểm của anh các chị.
11:43Là gì?
11:43Nếu cái gì nó không có thật thì không nên ép trẻ làm.
11:46Phải cho trẻ được quan sát, được biết.
11:49Bây giờ nó không biết.
11:50À, biết nó tả cây bàng thế nào không?
11:52Cạnh nhà em có một cây bàng.
11:54Cây bàng nằm gần một quán phở.
11:56Cây bàng có tuổi thọ khoảng 10 năm rồi.
11:59Bây giờ cây bàng giống hệt như một cây đa.
12:02Cây bàng là cây bàng.
12:03Cây đa là cây đa.
12:04Thì đấy là cái trí tưởng tượng của trẻ con.
12:07Nó có thể, nó hơi khác đi một tí.
12:09Nhưng nó vẫn có cái sự hồn nhiên ở trong đấy.
12:11Anh hiểu chưa?
12:13Thế bây giờ anh dạy các cháu là phải nói không đúng sự thật hả?
12:16Không phải.
12:17Mà nghĩa là như thế là bị lạc bề rồi.
12:19Mà lạc bề nghĩa là không theo khuôn của anh.
12:21Con nên nói đúng sự thật.
12:22Với những cái sự kiện mà đã có sẵn.
12:25Gạch đầu dòng những cái mẫu, những cái khuôn đấy.
12:27Rồi con dựa vào đấy.
12:29Để con có thể có được một bài văn hay.
12:31Bằng trí tưởng tượng của mình.
12:32Nào, bây giờ nhá.
12:34Chú sẽ cho con một cái đề bài.
12:37Và một số cái sự kiện mà con dựa vào đấy.
12:39Để có thể làm một bài văn.
12:41Tự tin lên nhá.
12:42Ví dụ này, đề tài này.
12:44Con hãy miêu tả không khí của tuyết học.
12:47Đầu tuần lớp con.
12:49Đấy.
12:50Này, sự kiện đưa ra này.
12:51Chống trường.
12:52Các bạn học sinh.
12:54Rồi sách vở.
12:56Rồi bảng đen.
12:58Phấn trắng.
12:59Cô giáo.
13:00Nào.
13:00Cố lên con.
13:01Bình tĩnh nhá.
13:02Hình dung đi.
13:03Con làm được.
13:03Được tượng đi.
13:04Tôi biết là con làm được.
13:04Nha con nhá.
13:05Cố gắng.
13:06Xin phép bắt đầu bài văn.
13:09Tùng, tùng, tùng.
13:11Tiếng trống trường vang lên.
13:13Báo hiệu giờ học đã đến.
13:16Hay quá.
13:17Tất cả các bạn học sinh đều ngay ngắn ngồi vào chỗ của mình.
13:22Sắp xếp sách vở gọn gàng trên bàn.
13:26Bỗng.
13:28Cô giáo bước vào lớp.
13:31Tất cả các bạn đứng dậy chào cô.
13:35Rước lễ phép.
13:36Cô mặc một chiếc áo dài.
13:38Trông thật dịu dàng.
13:39Ôi tuyệt vời.
13:41Máy tóc cô dài thước tha như dòng sông.
13:44Thế chứ.
13:46Cô đi đến chỗ bàn của mình.
13:49Đặt chiếc cặp da xuống.
13:52Và lại dịu dàng nói.
13:55Hôm nay lớp mình còn ai chưa đóng tiền học không?
14:01Hay quá đi hay quá hay quá.
14:04Đang tự dưng nó đang lên.
14:06Tự dưng thì thả tỏng một cái xuống.
14:07Ít dời mà phải rốt cái hả?
14:09Chính xác là như vậy đấy.
14:12Thế ở lớp cô cũng nói thế à?
14:13Với lại đầu tuần nào cô cũng nói thế mà.
14:15Ôi trời ơi.
14:16Bây giờ nhá.
14:18Đồng ý sự thật là như thế.
14:20Nhưng con hãy tưởng tượng ra con thay bằng cái việc.
14:22Từ nào hôm cuối là chú thấy được rồi.
14:23Con chỉ thay một cái câu là cô dịu dàng nhẹ nhàng và nói.
14:27Thay bằng cái việc là có bạn nào đóng tiền học không?
14:29Thì con sẽ thay là cô nhẹ nhàng dịu dàng và nói.
14:33Nào chúng ta cùng học bài mới.
14:38Thế mới là tưởng tượng.
14:39Thế mới là hình dung.
14:40Đúng không?
14:40Làm bất là sự tưởng tượng mà con.
14:42Tức là nói theo chú chuối tiêu.
14:44Tức là con phải tưởng tượng theo kiểu bốc phép ý.
14:47Mà bốc phép nó phải đúng cơ.
14:48Có một bạn mà tả.
14:50Em hãy tả không khí của đêm rau thừa.
14:53Thì bạn ấy tả là gì?
14:54Đêm rau thừa trăng sáng vằn vặt.
14:56Cả khu tập thể lấp lánh, đầy trăng sao.
14:59Tiếng các bạn nôn nước kéo nhau ra để ngắm trăng đêm rau thừa.
15:03Đấy, bốc phép thế đấy.
15:04Hay quá.
15:04Hay thế đấy.
15:05Mà con nó côi sẵn như con gì nữa.
15:07Mà con tả thế nó quá được.
15:09Được cái nhà chị ấy.
15:10Đêm rau thừa người ta bảo tối nhu đêm rau 30.
15:13Mà chị có trăng à?
15:15Có sao à?
15:17Trăng sao là đèn đường à?
15:18Con ơi, nếu như mà con gặp vào cái đề đấy nhé.
15:21Thì con sẽ tả như thế này này.
15:23Đêm rau thừa bầu trời sáng trưng.
15:25Bởi những ánh pháo hoa.
15:27Ôi dồi ôi, bóng rồi.
15:28Xoay sáng cả khu tập thể của em.
15:32Khói hương em thắp ngoài sân bay nghi ngút.
15:35Ôi đêm rau thừa không khí thật tinh lặng.
15:38Đấy.
15:39Con mới làm như thế nó mới làm văn.
15:40Con nhớ chưa?
15:41Như thưa mới làm văn.
15:41Đấy là cái mẫu của con nhé.
15:43Rồi sau mà con gặp như thế là.
15:44Con cứ như thế mà con làm thôi.
15:46Sau con mẫu cô mới hỏi là.
15:48Em lấy con mẫu này ở đâu?
15:49Thì có biết đằng trả lời thế nào không?
15:52Bảo là của con.
15:53Hay là bảo chú chú tiêu chú dạy con.
15:56Thế đấy.
15:58Ý chú không phải là bảo con dập khôn nguyên như thế.
16:00Nhưng mà con lấy cái ý như thế.
16:01Để con có thể làm thành bài văn của con.
16:03Thế nay mai chú chú tiêu chú tả bà nội của chú ý.
16:07Thế sau này cũng mang ra bẹ nguyên cái bài tả bà nội của chú ý vào.
16:10Mà tả bà nội của cháu.
16:12Tôi nói với anh biết là các cháu con đang tuổi nhỏ.
16:14Chúng ta phải dạy dỗ định dưới cho nó đúng.
16:16Chứ đừng có nói như anh.
16:17Nói như anh là phát triển một cách tự nhiên thay quá.
16:20Tự nhiên thay quá giật đến là nhận thức sai lầm đấy nhá.
16:23Bây giờ thế này nhá.
16:24Tôi là tôi không cần biết là khuôn mẫu các thứ như thế nào.
16:27Thế nhưng mà bây giờ dứt khoát là con tôi là phải được điểm cao.
16:30Ờ thế nó mới bằng bạn bè chứ.
16:31Thế bây giờ đi đâu ấy.
16:32Bạn bè hỏi tôi là cái con cậu học thế nào.
16:35Chả nhẽ bảo là văn toàn hai điểm à.
16:37Ờ lúc đấy thì trôi vào đâu.
16:39Được điểm cao học giỏi mới nở mày nở mặt ra.
16:42Thế tôi không cần biết nó nhận thức thế nào.
16:44Chỉ cần biết điểm cao thôi.
16:45Thế thôi.
16:45Thế nó đi học cho chị, cho gia đình chị hay đi học cho cháu nó.
16:50Cái vấn đề ở đây tôi nói là chúng ta phải kết hợp hài hòa.
16:54Chú chú hỏi cho không có cái đúng của chú.
16:56Thế nhưng mà như chú ấy thì hơi cực đoan.
16:58Thế là con cũng lưu ý nhá.
17:01Giá như anh chị mà lấy nhau thì chắc là gia đình hạnh phúc và có những đứa con rất
17:05là đẹp đấy.
17:06Không, chắc là phải cái khẽ cuôn khổ đấy nhá.
17:08Đó.
17:09Thế nên tôi với chị là rất là cùng quan điểm.
17:11Có một số người là người ta đi một mình một đường thì cũng kệ người ta thôi.
17:15Lạc mê thôi.
17:15Đúng rồi, người ta sẽ bị lạc đường thôi.
17:17Một lần nữa thì xin cảm ơn chị đã đến tham gia với truyền hình của chúng tôi.
17:22Cảm ơn con.
17:22Con muốn chụp ảnh.
17:23Chụp ảnh.
17:24Được rồi, yên tâm.
17:25Chú nói lời chào với các quý vị khán giả xong cái là ra kia chú chụp nhá.
17:29Đi nữa chụp.
17:31Chú chụp con là sẽ học văn thật tốt.
17:34Và không chỉ văn đâu mà tất cả những môn học khác nữa.
17:36Nhưng con lưu ý nhá.
17:37Chúng ta học nhưng mà luôn luôn là phải tìm hiểu và phải cái gì không hiểu là phải hỏi
17:42ngay.
17:43Như chưa con?
17:43Nhá.
17:44Rồi, tốt.
17:44Cảm ơn con chúng tôi nhá.
17:46Tôi về đây.
17:47Vâng, vâng.
17:47Cho chú giữ lại cái này, chú làm tài liệu nhá.
17:50Vâng ạ.
17:51Cái gì?
17:52Giữ làm gì?
17:53Tôi giữ, tôi làm kỷ niệm.
17:54Cái này nó không phải khuôn khổ đâu.
17:56Cái này là hoàn toàn ngẫu ứng.
17:57Cái này là hoàn toàn là cảm xúc thật.
17:59Thì tôi cứ giữ, đôi khi cuộc sống cũng cần những cảm xúc thật.
18:09Cái này là hoàn toàn ngẫu ứng.
18:37Cái này là con thích che vật mẫu.
18:38Đứa nào bạn con cũng che vật mẫu rồi.
18:40Ủi dời ơi, đứa nào cũng chết thì làm sao.
18:43Có sợ giống nhau không?
18:44Giống nhau không sao hết.
18:46Miễn điểm cao là được.
18:47Nghe chưa?
18:47Cái này là bất ngại rồi.
18:49Đúng phải về rồi đấy.
18:50Đi đâu mà đi?
18:52Rồi đấy.
18:53Hải.
18:53Đi đâu rồi này mới về.
18:55Vê còn hạnh hệ vợ con à?
18:57Cái con này ông ấy láo này mà muốn bật đâu tôi tát mua phát.
19:01Hông nào cái gì đấy?
19:03Hông bảo ông tát ai.
19:04Hông nào cái gì đấy?
19:05Nhìn lại mình sẽ là rồi.
19:07Trời ơi, có ai như ông không hả?
19:09Này này, ông không xô đẩy nhá.
19:11Ba tự hỏi cả cái hàng xóm ánh giềng này xem có thằng chồng nào mà chịu như tôi không?
19:17Chịu cái gì?
19:18Lấy một con vợ vừa xấu vừa lùng vừa ích kỉ.
19:21À, mày!
19:23Ông đi sang hàng xóm, ông hỏi ngay nhá.
19:26Xem có cái con vợ nào nó chịu khổ như tôi không hả?
19:29Cái loại đàn ông đúng hẳn là bất tài vô rộng.
19:31Mày mày hiểu ai? Ai bất tài đây?
19:33Mày bảo đây.
19:34Bảo đây ra.
19:35Bảo đây ra.
19:36Bảo đây ra.
19:37Bảo đây ra.
19:41Bảo đây ra.
19:42Bảo đây ra.
19:42Bảo đây ra.
19:56Quang Anh.
19:58Nhân ra rồi bán tốt.
19:59Bạn mẹ miền sao vậy ạ?
20:01Vì được có hỏi nữa.
20:02Nhanh rồi bán tốt.
20:02À, mẹ ơi.
20:03Con làm văn xong rồi.
20:04Bé có muốn con đọc cho mẹ nghe không?
20:06Xong rồi à?
20:07Xong rồi thì đặt đi.
20:10Về bà là hãy biểu tả bữa cơm đầm ấm của gia đình em.
20:13Ờ.
20:13Thằng ngày, cứ bảy giờ tối, khi bố em về là gia đình em lại quây quần bếp mông cơm,
20:19nói cười vui vẻ.
20:20Ờ.
20:21Trong lúc mẹ đang bầy viện thức ăn, thì bố kể cho hai mẹ con nghe những mẫu chuyện xúc
20:25động về tình cảm gia đình, vợ chồng, cha mẹ và con cái.
20:28Ừ.
20:29Rồi bố mẹ cùng nhau động viên em chịu khó họp giỏi, để sau này trở thành người có ích
20:33cho xã hội.
20:34Vậy thấy hay không hả mẹ?
20:36Hay.
20:38Đúng là bài văn bão có khác.
20:41Rồi thế nào con cũng được điểm cao đấy.
20:47Thầy Lượng hết chơi bánh.
20:48À, à.
20:49À.
20:50Thôi thì anh đừng có màn trêu thôi.
20:52Vâng, thưa quý vị.
20:55Dạy các em như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào mỗi cách giáo dục cũng như là cách định
21:01hướng của nhà trường cũng như là thầy cô.
21:04Đặc biệt là sự giáo dục ngay từ chính gia đình.
21:06Và đặc biệt hơn nữa đó là cảm xúc và sự cảm nhận tìm hiểu của mỗi em học sinh.
21:10Chúng tôi chỉ đưa ra vấn đề.
21:12Chúng tôi hoàn toàn cái vấn đề giải quyết nằm ở tất cả các quý vị.
21:16Và có lẽ rằng các quý vị mỗi người, mỗi gia đình cũng sẽ có một cách giải quyết riêng.
21:21Vâng.
21:21À, có lẽ bài thơ mà, bài văn mà tôi thích nhất đó chính là bài tả về ông nội
21:25đấy.
21:26Ông nội trùm chăn mà không nói câu gì đấy.
21:28Đến lúc bữa cơm thì thò đầu ra mà hỏi cơm chín chưa bánh?
21:30À, thời lượng hết chưa bánh.
21:32À, hết rồi.
21:33Thật có lẽ chúng tôi sẽ lại nói đời chào tạm biệt với quý vị trong chương mục Chém Chối
21:36cuối tuần ngày hôm nay.
21:37Xin chào và hẹn gặp lại.
21:56Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:14Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:26Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:31Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:35Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:38Chị ạ.
22:39Chị làm cái gì thế?
22:40Tôi vào khám bệnh mà.
22:41Chị đi khám bệnh à?
22:42Vâng.
22:43Thì chị xếp sổ kia nhá.
22:45Ờ thế, đây là phòng khám tư mà cũng phải xếp sổ ạ?
22:49Đúng rồi.
22:49Tông 24 thì cũng phải xếp sổ nhá.
22:52Mời chị.
22:53Phòng khám tư chị cũng phải lịch sử một tí chứ.
22:55Đúng rồi.
22:55Chị phải biết tôn trọng mọi người.
22:57Chúng tôi đến từ sáng sớm rồi đấy.
22:59Chị đến từ sáng sớm?
23:01Ừ.
23:01Nhưng mà mẹ con tôi lại quen bác sĩ từ thật tối qua cơ.
23:06Quen cũng xếp sổ.
23:08Mời.
23:10Thiếp.
23:10Mặt làm gì mà căng thẳng thế?
23:13Thiếp thanh niên mà.
23:14Mặt cứ căng mình.
23:16Xếp thì xếp chứ làm gì mà không sợ ông xếp nhờ?
23:24Này, này, này.
23:25Chị làm cái gì đấy?
23:26Tôi xếp sổ mà.
23:27Xếp sổ cũng phải theo thối tự.
23:29Ai đến trước khám trước, ai đến sau khám sau.
23:32Đúng rồi chị ạ.
23:33Phải văn minh chứ.
23:34Đúng rồi.
23:35Ai làm thế?
23:35Ừ.
23:36Thì càng văn minh ấy mà.
23:37Thì người ta càng ưu tiên bà già con trẻ.
23:40Tôi khám bệnh cho cháu nhà tôi đây này.
23:42Con dai tôi nó còn bé tí tì tì tì tì.
23:44Đúng rồi.
23:45Trông thế này là bé tí á.
23:4730 tuổi thì chẳng ít thôi.
23:49Ừ.
23:4930 tuổi là thế nào?
23:50Con.
23:51Con ra con chào các bác.
23:52Con chứng tỏ con là trẻ con đây cho các bác nhé.
23:57Mà chào cháu.
23:58Ê ê ê ê.
23:59Cho bác hỏi.
24:00Mẹ cháu cho cháu ăn cái gì mà râu ria sồm phàm thế?
24:03Không biết.
24:04Cơm thịt cá canh.
24:06Toàn bồ chì.
24:06No.
24:08Có bác bà em nuôi cháu vất vả lắm ý.
24:11Vì nhà em có điều kiện mà.
24:13Cho nên em toàn cho cháu ăn đồ chị thôi.
24:16Thế cháu bao nhiêu tuổi rồi?
24:17Cháu là Nguyễn Văn Hĩnh.
24:18Năm nay cháu 12 tuổi.
24:20Mẹ cháu là Lá Thị Hợp.
24:21Mẹ mấy tuổi?
24:22Mẹ mấy tuổi?
24:23Mẹ mấy tuổi?
24:26Nhưng đắm không.
24:27Người ta hỏi.
24:28Con bao nhiêu tuổi?
24:29Tự nhiên hệ con lôi họ hàng ngang hốc nhà mình.
24:31Tên tuổi cả nhà nhà mình.
24:33Cá lò nhà mình ra như thế.
24:34Con có làm sao không?
24:36Bố không hỏi nữa.
24:37Mẹ Hợp con Hĩnh thì kinh rồi.
24:41Mẹ tên Hợp con tên Hĩnh thì có làm sao?
24:44Có làm sao không hả chị?
24:46Thôi thôi chị ạ.
24:47Phải lịch sự chứ.
24:48Ở đây là phòng khám đấy.
24:49Đúng rồi.
24:50Lịch sự.
24:50Tôi vẫn lịch sự đấy chứ.
24:51Tôi không nói bậy gì đâu.
24:52Tôi không làm gì đâu.
24:53Mà càng lịch sự người ta càng ưu tiên lần bà con trẻ nhá.
24:57Con.
24:58Con cứ ngang nhiên con vào cho mẹ.
25:00Vì con là trẻ con mà.
25:01Con cứ vào con khám trước cho mẹ.
25:03Nào con.
25:03Đi theo mẹ.
25:04Đi vào đây mà.
25:06Ôi.
25:07Ôi.
25:08Quang.
25:09Sao có ghế chị không ngồi đứng trên hành ra đường thế nhỉ?
25:13Hay nhở.
25:14Anh một cười thật đấy.
25:16Tại sao anh vào một bệnh nhân?
25:17Bệnh nhân ngán làm ra đây.
25:18Huyết ác thì làm sao?
25:20Tôi chết ra đây thì làm sao?
25:21Bác sĩ chẳng chỉ là bệnh nhân gì cả.
25:24Mà lại nói là bệnh nhân là đứng trên hành ra đường.
25:26Thế tôi hỏi anh nhá.
25:27Anh nói tôi đứng trên hành ra đường.
25:28Thế tôi không được nói bác sĩ.
25:30Tại sao bác sĩ cứ đi trên hành ra đường như thế à?
25:32Chắc gì ấy là bác sĩ.
25:34Con ơi mặt non chuẹt thế này có kia là hộ sinh ấy con ạ.
25:37Chị ơi.
25:38Đây không phải là bệnh viện thùng sản đâu.
25:40Mà là hộ sinh.
25:41Nếu không phải là hộ sinh nhá.
25:43Mà cái mặt non chuẹt không có dâu như thế này nhá.
25:45Chắc chắn là mới tốt nghiệp ra trường.
25:46Mới tốt nghiệp ra trường đúng không?
25:48Đúng không?
25:49Này.
25:50Mới tốt nghiệp ơi.
25:50Phủi hộ cái lưng đi một cái đi nhá.
25:52Tôi nói cho anh nghe.
25:54Anh mới tốt nghiệp ra trường cho nên anh chưa thấm nhuẩn cái tư tưởng của các y bác sĩ.
25:59Là gặp bệnh nhân là phải niềm nở cười nói cho họ quên cái nỗi đau.
26:02Nhá.
26:03Chứ không phải là như vừa rồi ấy.
26:04Anh bắn mỏ tôi là đứng trên hành ra đường này.
26:07Mà nhất là những người bệnh nhân như tôi như thế này là tôi không có tha thứ cho anh
26:11được đâu.
26:11Nhá.
26:11Một chuyện gì mùa nào thế nhỉ?
26:16Ui.
26:18Ui.
26:20Ui.
26:21Ui.
26:21Ui.
26:23Ui.
26:24Có tí kính con ạ.
26:25Có học.
26:27Ui.
26:28Mặt.
26:28Mặt bị rỗ.
26:29Hơi đần đần.
26:31Đúng rồi.
26:32Ui.
26:32Bác sĩ.
26:33Bác sĩ Hoành đây.
26:34Đúng rồi.
26:34Bác sĩ Hoành đây rồi con ạ.
26:36Ui.
26:36Em chào bác sĩ ạ.
26:38Bác sĩ ơi.
26:39Đêm hôm qua ấy.
26:40Bác sĩ có nhận được cú điện thoại nào không?
26:42Cái Lê ấy.
26:43Bạn Cái La ấy.
26:44Cháu Hồng Hầu ấy.
26:45Có gọi điện cho bác sĩ nói với trường hợp thằng Hín nhà em không?
26:48Lê La nào nhỉ?
26:49Lê La ấy.
26:50Lê La cháu nhà ông Hầu ấy.
26:52Lê La Hầu ấy.
26:53Thế không nói gì về thằng Hín nhà em à?
26:55Nó không gọi điện gì cho bác sĩ à?
26:57Thế có chuyện gì?
26:58Thế nó gọi là hôm nay có bác sĩ Hoành đến đây khám bệnh mà.
27:00Nó nói với em là hôm nay có bác sĩ rất là...
27:02Tốc, tốc, tốc, tốc, tốc.
27:04Chị cho tôi nói một câu không được không?
27:06Bông thì em vẫn để bác sĩ nói đi chứ.
27:07Từ nãy cũng giờ em có nói cái gì đâu.
27:09Cả con em nó ngậm vú này nó cũng có nói cái gì đâu.
27:11Chúng em có nói gì đâu.
27:12Bác sĩ nói đi.
27:12Xong chưa?
27:13Thứ nhất tôi không phải là bác sĩ Hoành.
27:16Thế bác sĩ Hoành là ai?
27:18Tôi là phương tá cho bác sĩ Hoành.
27:21Thế bác sĩ Hoành đâu?
27:22Là cái người vừa đứng đây bị cô mang xe xơi ấy.
27:25Ôi trời ơi.
27:26Kinh quá cơ.
27:27Thế bác sĩ Hoành ở trong kia?
27:31Thôi chết em rồi.
27:33Ôi trời chết em rồi bác sĩ Hoành ơi.
27:36Vừa rồi em thất lễ với bác sĩ.
27:38Very sorry you.
27:40Very poorly sorry you.
27:44Thế sao từ nãy sợ không nói?
27:47Đội quá chị có cho tôi nói câu nào đâu.
27:50Thế bây giờ nói đi.
27:52Đây.
27:54Giờ sổ cắm bệnh đây.
27:55Ai đến trước thì vào khám trước.
27:57Ai đến sau vào khám sau nhớ.
27:59Thôi trước.
28:00Đây.
28:01Chị đây là người đến sau đấy ạ.
28:03Sao sau ấy thì chị buồn cười nhỉ?
28:04Chị có biết như thế nào là xếp hàng ở bệnh viên không?
28:06Thường là người đến sau bao giờ cũng để dưới.
28:08Nhưng mà bác sĩ đến thì bao giờ cũng lật lên.
28:10Nhớ.
28:12Rồi đứng đầu.
28:13Thôi người ta xịt như thế này màu hồng ấy.
28:15Cả đống này có ai màu hồng được.
28:16Riêng người ta màu hồng.
28:17Xịt như thế này còn gì nữa.
28:20Ơ ơ cái gì?
28:21Bác sĩ ơi.
28:22Cái gì cái gì?
28:23Em bảo này.
28:24Đêm hôm qua ấy.
28:25Thằng cu nhà em ấy.
28:26Nó ho hắng suốt đêm.
28:27Nó khắp sẳng sạc sẳng sạc cái bác sĩ ạ.
28:29Em lo quá.
28:31Cả nhà em cả chồng cả vợ mất ăn mất ngủ.
28:33Quyết định là sáng nay đưa con nhà em sang Singapore.
28:36Để cho nó chữa bệnh.
28:37Mang theo cả ô xin đi nữa đấy.
28:39Thế là cả nhà em ấy.
28:40Đang chuẩn bị ra mua vé.
28:41Thì bỗng nhiên con la.
28:43Con la cháu hồng hầu ấy.
28:45Nó gọi điện.
28:45Nó nói là hôm nay con bác sĩ giỏi đến đây để chữa bệnh.
28:47Thế là nhà em thay đổi quyết định.
28:49Cho đến đây chữa bệnh trước.
28:50Sau đấy rồi sang Singapore.
28:51Nói chuyện xong.
28:52Thế còn nhà em nó bị ho hèn ho hắng suốt đêm như thế.
28:55Liệu có sao không?
28:56Liệu có cần phải sang Singapore không?
28:57Nhà em có tiền mà.
28:59Cứ để bác sĩ khám xem ra sao đã.
29:01Rồi quyết định sau nhớ.
29:03Ôi thế ạ.
29:04Thế chị số 1 phải không?
29:05Vâng em lúc nào cũng số 1 ạ.
29:07Ở đâu em số 1.
29:08Mời chị vào khám trước.
29:09Dạ vâng ạ.
29:10Chị đưa cháu qua đây.
29:10Vâng.
29:12Đi đi con.
29:13Số 1 thì bao giờ trả vào trước.
29:17Trường hợp này bó tay.
29:20Ghét cái kiểu.
29:22Chào bác sĩ.
29:23Vâng.
29:24Chào chị.
29:25Dạ.
29:31Chị cứ ngồi đi.
29:33Dạ vâng.
29:34Hình như tôi với chị đã gặp nhau ở ngoài kia rồi chứ không phải?
29:37Ui.
29:38Dạ đúng ạ.
29:39Vừa rồi em với bác sĩ có vụ va chạm ở ngoài kia.
29:44Vâng em thấy mình có lỗi ạ.
29:46Dạ bác sĩ xin bác sĩ đừng nhìn em với anh nhìn sấm xét như thế.
29:50Em đã nhận ra rồi ạ.
29:52Em xin lỗi nhá.
29:53Vừa rồi em nhìn thấy lui Thái Sơn mẹ em lại cứ nghĩ đây là tổ mối.
29:57Dạ em chân thành xin lỗi bác sĩ ạ.
29:59Ui.
30:01Dạ.
30:01Nóng quá.
30:03Mùa đông thì còn chịu được chứ mùa hè thì không thể nào chịu đổi.
30:06Thôi thôi.
30:07Chị cất hộ cái này đi.
30:10Dạ.
30:11Thưa bác sĩ.
30:12Cái này làm bằng tơ tằn đấy.
30:14Ui cái này em mua ở nước ngoài cực kỳ đắt tiền.
30:16Lại xịn đấy bác sĩ ạ.
30:17Lại này tự phân hủy.
30:19Tôi biết rồi.
30:20Nhưng chị cho nó vào túi đi.
30:21Không.
30:22Cái tóc giả này xịn mà.
30:23Thôi cứ để đây.
30:24Lát nữa em về phục đội.
30:25Để đây cho nó sách.
30:26Vâng.
30:27Nào.
30:28Thế chị bị bệnh gì?
30:30Ơ.
30:31Em có bị bệnh gì đâu ạ.
30:33Hôm nay chị đến đây làm gì?
30:35Dạ.
30:36Em đến đây khám bệnh.
30:37Thế sao chị bảo chị không bệnh gì?
30:40À.
30:41Úi dồi ôi.
30:42Em đến đây khám bệnh cho thằng cô nhé em.
30:44Ui.
30:46Tên cháu nó đâu?
30:48Ui.
30:49Thì chết rồi.
30:50Cái này đâu đó nhỉ?
30:51Vừa rồi thấy nó ở đây nó bệnh.
30:53Bây giờ nó đâu rồi?
30:53Á.
30:54Úi dồi ôi.
30:55Sao mẹ phải sợ em?
30:57Ôi tiền sư anh.
30:58Anh ở đâu mà anh lại lòi ra đây thế hả?
31:00Hả?
31:00Cái tí giả của em đâu mất trời ơi.
31:03Cái mất tí giả gì à?
31:04Tìm hôm đấy.
31:05Mẹ bắt tiền em đi.
31:06Bắt tiền em đi.
31:07Thôi thôi.
31:08Không khắp nữa rồi.
31:08Mẹ mua cho thôi.
31:10Vâng.
31:11Trời mẹ mua cho em đi.
31:12Không mua.
31:13Bây giờ mẹ bắt tiền em đi.
31:14Không phải mẹ ảnh ra đây cho em đi.
31:15Đi.
31:18Mẹ xin anh mẹ lấy anh.
31:20Mẹ bây giờ mẹ mà ảnh ra đây.
31:22Mẹ vạch ra ở đây.
31:24Bác sĩ họ cười cho.
31:25Họ mắng vào mặt cho.
31:26Chứ chả chơi đâu.
31:27Thôi thôi thôi.
31:28Cháu bị bệnh gì ngồi xuống.
31:30Bác khám cho.
31:31Ngồi xuống.
31:33Đi.
31:33Đi.
31:34Đi.
31:35Đi.
31:36Đi.
31:36Đi.
31:37Đi.
31:42Thưa bác sĩ.
31:43Hôm nay em thấy rất là vui mừng phấn khởi.
31:47Khi có đứa con bị ốm.
31:51Chị bỏ gì hả?
31:53Dạ.
31:54Ý em muốn nói là hôm nay em rất là vui mừng phấn khởi.
31:56Khi có con bị ốm.
31:58Mà được bác sĩ tật tình cứu chữa.
32:01Đấy là niềm vinh dự.
32:02Niềm tự hào của chúng em ạ.
32:04Không có gì không có gì.
32:06Dạ thưa bác sĩ.
32:07Dạ đây giấy thông hành của em đây ạ.
32:09Vâng.
32:12Sao chị lại kè tiền vào đây?
32:14Đồng tiền đi trước là đồng tiền con rồi bác sĩ.
32:17Bác sĩ cầm lấy đi ạ.
32:18Rồi.
32:19Chị cầm về đi.
32:21Chúng tôi đã nói không với phong bì từ lâu rồi.
32:23Dạ vâng.
32:24Em biết ngành y nói không với phong bì từ lâu rồi.
32:26Chính vì vậy em có cho vào phong bì đâu.
32:28Tiền tươi thấp thật rồi bác sĩ.
32:30Bác sĩ cầm lấy cho em yên tâm.
32:33Tôi hiểu rồi.
32:34Thì ra chị dùng tiền để mua sự yên tâm.
32:37Mà tôi cũng nói cho chị biết.
32:39Con chị nó không phải là cái tivi hay thủ lạnh.
32:41Mà chúng tôi cũng không phải thợ sửa chữa.
32:43Ứ đâu.
32:44Em ứng là cái tivi thủ lạnh đâu.
32:46Em là cục vàng bà của mẹ.
32:47Ôi giời ơi.
32:50Dạ thưa bác sĩ.
32:51Bác sĩ cứ nói đùa vậy thôi chứ.
32:53Thực ra em biết.
32:54Bác sĩ là một người có tay nghề cao.
32:56Bác sĩ là người có chuyên môn giỏi.
32:58Bác sĩ có đôi vàng tay vàng.
32:59Chính vì vậy mà nhiều bệnh nhân không phải ra nước ngoài chữa bệnh.
33:02Chính vì thế mà.
33:03Thôi thôi.
33:04Chi đến đây khám bệnh hay là đến để ca ngợi tôi.
33:07Cho cháu ngồi xuống ghế để tôi khám cho cháu.
33:09Dạ thưa con này.
33:10Con ngồi xuống đây bác sĩ khám cho con.
33:12Nào con tay yêu quý của mẹ.
33:13Cháu ơi.
33:14Phải nào đây.
33:15Phải nào đây.
33:18Úi giời ơi.
33:20Chị mặc cho cháu hiểu áo quá.
33:22Mồ hôn nó ra thế này là dễ thiêm phổi lắm.
33:25Áo này mà không thấm mồ hôi á.
33:27Áo này là áo xịn mà.
33:28Em mua cho cháu ở nước ngoài đấy.
33:30Có bao nhiêu mồ hôi nó thấm hết mà.
33:33Tủ cả bát nước ra đây nó cũng thấm sạch.
33:35Chua một tí nhưng mà xịn lắm á.
33:38Chả giấu gì bác sĩ.
33:40Em sinh mãi mới được thằng này.
33:42Vợ chồng em lấy nhau bao nhiêu năm nhưng có đẻ được đâu.
33:44Cuối cùng phải đi cúng bái.
33:46Cầu xin khắp nơi mới được mình có nó đấy ạ.
33:49Vâng.
33:49Con ơi con.
33:50Con là con giời con Phật của mẹ con thần con Thánh và mẹ con hể.
33:55Bái bằng chân hương trí tâm bái.
33:58Bái bằng chân hương trí tâm bái.
33:59Bái bằng chân hương trí tâm bái.
34:00Bác biết rồi.
34:01Bác biết rồi.
34:03Cháu ngồi lên ghế bác khám cho.
34:04Không phải bái bác.
34:05Hạt chất chất.
34:05Ngồi xuống.
34:08Nước trên ngàn lắm quả nhiều hoa.
34:12Í à Í à Í à Í à Í à.
34:16Gồi xuống.
34:16Mồi xuống.
34:17Mồi xuống.
34:17Mồi xuống.
34:17Thấy.
34:18Bác xem.
34:19Thằng bé nhà em muốn năng khiếu nghệ thuật không à?
34:21Ừ.
34:22Con đây con.
34:24Khám bệnh xong con khỏe.
34:25Mẹ sẽ cho con đi thi The Voi Kids nhé.
34:28Mẹ nhớ nghe cho em đi thi đi nhá
34:31Đấy, này, con này còn
34:32Bác sĩ này cũng trên TV rồi đấy, con nhớ không?
34:35Tôi á?
34:36Vâng
34:36Tôi trên The Voice Kid á?
34:38Không, bác sĩ có cái chương trình gì buổi đêm
34:40Lúc 12 giờ ấy
34:42Em thấy bác sĩ thuyết trình cả một bài về
34:44Mãn dục nan là gì?
34:48Chắc là chị nhầm tôi với ai rồi
34:49Thôi đây thôi, nan à
34:51Đó, há bồn ra, bác xem
34:56Bác sĩ ơi
34:57Cháu có sao không hả, bác sĩ?
35:00Không sao, chỉ bị viêm họng nhẹ
35:03Bây giờ tôi sẽ kê cho chị một đơn thuốc
35:05Về cho cháu uống 3 ngày là khỏi
35:07Cháu chỉ bị viêm họng nhẹ thôi hả, bác sĩ?
35:09Vâng
35:10Thế cháu không phải thử máu, thử nước tiểu
35:12Hay là thử điện đảo đồ, điện tâm đồ, điện cầm đồ hả, bác sĩ?
35:16Không cần phải không đấy
35:18Thế ạ?
35:19Đây, chị cầm cái đơn thuốc này
35:22Thế mua cái đơn thuốc này ở đâu hả, bác sĩ?
35:24Bất cứ yêu thuốc nào cũng có chị ạ
35:26Ơ, thế bác sĩ không có nhà thuốc riêng à?
35:29Không
35:30Thế thì bác sĩ không có nhà thuốc riêng
35:32Thì làm gì có ai chi hoa hồng cho bác sĩ để bác sĩ sống
35:35Thì tôi vẫn sống, vẫn khỏe đấy
35:38Thôi thì bác sĩ ơi, thì vài viên thuốc lều kèo này
35:41Thì khoảng bao nhiêu tiền là bác sĩ?
35:42Khoảng 50 nghìn thôi
35:43Úi dồi ôi
35:45Bác sĩ hơi bị khinh mẹ con nhà em đấy ạ
35:47Sao chị lại nói tôi khinh chị?
35:49Chứ chả không à
35:50Mẹ con nhà em trước khi đến đây cám bệnh
35:52Riêng tiền quả sáng nó mất 300 nghìn
35:54Rồi taxi đi taxi về cộng 400 nghìn nữa là gần triệu bạ
35:57Thế nào bác sĩ đi khám cái đơn thuốc này ghi con đắc quy nghìn
36:00Thì chả khinh là gì?
36:02Thế bây giờ chị muốn gì?
36:04Tôi muốn ăn tất cả những thuốc gì đắt nhất, quý nhất, hiếm nhất, bổ nhất
36:07Thì anh ghi hết cả vào đây cho cháu
36:09Đắt nhất, quý nhất, hiếm nhất
36:10Nhưng không chữa đúng bệnh nó sẽ gây phản tác dụng đấy chị hiểu chưa?
36:14Tôi chưa hiểu đấy
36:16Mà tôi hỏi anh nhá
36:17Anh có phải là bác sĩ Hoành không?
36:21Tôi yêu cầu chị có thái độ cho thật nghiêm túc
36:23Dù tôi là bác sĩ Hoành hay không phải bác sĩ Hoành
36:25Chúng tôi vẫn chữa bệnh theo đúng lương tâm và ý đức của mình
36:29Ngoài kia còn rất nhiều bệnh nhân đang chờ chúng tôi
36:32Lương mất trị tâm
36:34Bệnh của cháu tôi đã khám xong
36:36Và đã cho toa thuốc
36:37Một lần nữa tôi yêu cầu chị
36:40Ra khỏi đây
36:42Ôi trời ơi tưởng gì
36:43Người tiếp theo
36:44Vâng ạ
36:45Em xin lời em vào trước
36:46Con anh nhanh lên
36:47Này chị
36:47Thám cho cháu thế nào rồi?
36:49Ờ thế nào rồi?
36:50Chán lắm
36:51Chán lắm
36:52Vớ đúng bác sĩ giởm cơ bác ạ
36:53Này này này
36:54Chị hãy nói chút cẩn thận
36:56Sao bác sĩ giởm được?
36:57Thế không giởm thì là cái gì?
36:59Thứ nhất nhá
37:00Cái gì?
37:00Bác sĩ gì mà không có nhà thuốc
37:02Ngờ quen để bà bán thuốc
37:03Thứ hai
37:04Bác sĩ gì?
37:05Bác sĩ xịn kiểu gì?
37:07Mà lại không biết loại thuốc nào đắt tiền để bán cho bệnh nhân
37:10Cái thứ ba
37:10Ghi đơn thuốc tăng mấy nghìn như thế này
37:12Làm sao con em khỏi được bệnh?
37:14Không phải tiền taxi đến đây
37:15Làm sao con em khỏi được bệnh được?
37:17Mẹ em nói cho các bạn nghe nhá
37:18Thằng này nhá
37:19Ngờ ho hen thế này thôi
37:20Nhưng kiểu gì em cho sang Singapore để chữa bệnh nhá
37:22Ở đấy đầy thuốc đắt tiền
37:24Khỏi bệnh luôn
37:25Đi luôn
37:26Này này
37:27Chị đứng lại đã
37:29Tôi và mọi người ở đây
37:30Đều chứng kiến câu chuyện của chị trong phòng khám rồi
37:33Thực ra
37:34Chị đang mắc một thứ bệnh
37:36Mà mọi người trong xã hội đang mắc phải đấy
37:38Đúng đấy
37:39Bây giờ
37:40Nhiều người mắc cái bệnh này lắm
37:41Bệnh gì?
37:43Bệnh học tiền
37:46Học tiền
37:48Thế có tiền mà này không tiêu à
37:50Có mà tiền
38:20Bệnh học tiền
38:30Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo