- 9 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00.
01:30Thế này, thế này, thế này còn ra thể thống gì nữa?
01:33Thế này, thế này còn ra thể thống gì nữa?
02:03Bấm, bấm Phụ Hoàng.
02:06Thế này, gần đây, việc học của Nhi Thần cũng ổn mà.
02:11Tốt lắm.
02:13Cũng nhờ bổ hậu đức độ khắp nơi mới có thể nuôi dạy tiểu thái tử tốt như vậy.
02:18Tiểu thái tử, nếu sau này có yêu cầu gì thì cứ nói với Phụ Hoàng.
02:23Vâng, như vậy mới ra gián Phụ Hoàng chứ.
02:27Đúng là có một chuyện con có thể giúp tiểu thái tử.
02:35Tiểu thái tử của chúng ta tài trí hơn người.
02:38Có điều, tài cử ngựa, bắn cung, hơi kém cõi.
02:45Có phải là tướng quân có một cậu con Úc, trạt tuổi thằng bé không?
02:51Hay là triệu thằng bé vào cung, làm bạn với tiểu thái tử, là tướng quân.
02:59Đợt trước vừa mới lập công, làm vậy có hơi người đâu?
03:05Lại nửa rồi, Nhi Thần về sẽ soạn thánh chỉ ngày.
03:11Người đâu?
03:14Dân trà cho, dũ phiền.
03:21Điện hả?
03:23Thế là ý gì?
03:24Điện hả?
03:25Bạc tướng đến tuổi tứ tuần mới có một mụn con.
03:28Nó là bạn sống của bạc tướng.
03:30Bây giờ là bị Hoàng thường triệu vào cung, danh nghĩa là bạn học, dừng thực chất là con tinh.
03:35Lỡn như, lỡn như hầu hạ tiểu thái tử không tố, rồi có sơ suốt gì.
03:40Thì đúng là đến bạn cả nhà bạc tướng.
03:43Là tướng quân.
03:45Mau đứng dậy nói.
03:46Bổng phương từ nhỏ đã là bạn học của thái tử.
03:54Nỗi khổ này, không ai có thể thấu hiểu hơn ta.
04:02Lạc tướng quân, nếu ngài vẫn tin bổng phương,
04:08thì cho ta một khoảng thời gian, ta nhất định sẽ được con của ngài nguyên vẹn trở về.
04:14Phương gia Nghĩa Khí, thần là một kẻ võ phu,
04:17không biết nói những loại xáo rỗng như văn sĩ.
04:20Nếu như có thể cứu được con trai, thần nguyện cúc quân tận tụy,
04:23một lòng tuân theo, điền hạ.
04:26Là tướng quân y tập,
04:27bổng phương nhất định không phụ lời hẹn.
04:31Mạc tướng xin cáo đuôi trước.
04:32Bây giờ tôi mới hiểu,
04:52tại sao hôm nay anh đột nhiên đến chỗ Thái Hậu,
04:55còn diễn một màn kịch như vậy.
04:57Diễn cái gì?
04:59Anh muốn tất cả mọi người trong quân đều biết.
05:01Đừng nói là vô quan cho tôi,
05:03ngay cả mắn tôi về câu anh cũng không chịu được.
05:05Như vậy họ sẽ cảm thấy,
05:06bây giờ yêu phi này đã trở thành điểm yếu của hoàng đế,
05:10nắm thớp được tôi là nắm thớp được anh.
05:12Từ đó sẽ lơ lạ cảnh giác tiếp tục cắn xé lẫn nhau.
05:15Như vậy chúng ta có thể âm thầm phát triển rồi, phải không?
05:18Vậy mà cũng bị cô nhận ra.
05:22Có phải tôi diễn không tốt không?
05:24Diễn tốt lắm mà.
05:25Ngay cả tôi cũng phải nghĩ cả ngày mới hiểu ra.
05:28Không hổ là chủ tịch mà.
05:29Bây giờ tôi trở thành vỏ bọc và điểm yếu của anh.
05:34Lỡ có ngày có một tên thích khách,
05:37căm một thanh kiếm,
05:39kề vào cổ tôi ép anh khúc phục.
05:41Anh có thể nói,
05:42ngốc chưa?
05:43Ông đẹp không quan tâm.
05:45Sau đó dùng bộ kiếm,
05:46xiên tôi và thích khách thành một xiên kẹo hồ lốt.
05:51Đúng như cô nghĩ thế thật.
05:54Lẽ nào cô không tức giận sao?
05:56Không tức giận.
05:57Điều là người sắp chết đuối.
06:01Ai bơi lên được,
06:03đều dựa vào bản lĩnh.
06:04Tôi đều hiểu.
06:06Đặt mình vào hoàn cảnh người khác thôi.
06:08Chuyện khác không nói.
06:09Chuyện đoan phương nén lúc liên lạc với mình.
06:10Chẳng phải mình cũng không nói cho anh ta sao?
06:12Hơn nữa,
06:13mình yêu cầu đến tàn thư cá cũng vì ý đồ riêng.
06:15Hai cánh cửa đó thông giữa mình trong và ngoài hoàng cung.
06:17Là đường nuôi để mình trốn khỏi đây.
06:20Nhưng chúng ta nói trước nha.
06:21Thật đối đừng chơi trọn tự hy sinh.
06:23Lỡ có ngày,
06:25chỉ có một người được sống.
06:26Anh được vì tôi là con gái mà nhường tôi.
06:28Tôi cũng sẽ không nhường anh đâu.
06:32Dù thế nào đi nữa,
06:33tôi cũng sẽ không đâm sau lưng cô đâu.
06:38Cho dù cuối cùng cô chọn đoan phương,
06:42thì cũng đều như vậy.
06:43Đương nhiên,
06:45nếu cô không muốn chọn ai cả,
06:48mà lỡ có ngày tôi chết trước,
06:51thì trước khi tôi chết,
06:52tôi sẽ đưa cô ra khỏi cung,
06:53tránh xa đời thị phi này.
06:56Hướng đến tự do thuộc về cô.
07:02Không ai được làm cô tổn thương dù chỉ một chút.
07:04Tôi thề đấy.
07:11Đây đều là chuyện rất lâu sau này rồi.
07:13Chúng ta cứ xiên kẹo hổ lô hiện tại đi.
07:19Ngắm trăng cho đã đi.
07:20Trăng tối nay tròn quá.
07:43Vì hôm nay là ngày trầm mà.
07:46Hẹn chi.
07:50Mười lắm.
07:51Vĩnh nhiên.
08:01Vương gia.
08:09Vương gia.
08:13Mấy ngày không gặp,
08:14sao lại ngày đi rồi?
08:15Có phải xảy ra chuyện gì không?
08:18Cũng không có chuyện gì to tác.
08:21Chỉ là hôm nay,
08:22Trăng Vi và Dũ Phi
08:23đến Thịnh An Thái Hậu.
08:26Triều kẹo Dũ Phi vài câu.
08:28Liền bị bệ hạ tác một cái.
08:31Bây giờ ở Hồ Cung,
08:33chuyện gì cũng phải cẩn thận.
08:35Ta sợ lắm.
08:36Sợ có một ngày.
08:38Vĩnh nhiên đã mạo hiểm như vậy.
08:42Để do phó tắm chân tình cho ta,
08:45chỉ cần bốn phương còn ở đây.
08:47Ta nhất định sẽ không để mùi xảy ra chuyện.
08:56Thật ra mấy ngày nay,
08:58ta vẫn đường mang túi thơm mà mùi tặng bên mình.
09:03Thấy nó,
09:03cũng giống như thấy mùi vậy.
09:05Ngồi đỉnh trước một canh giờ,
09:08chỉ để nghe lén thôi sao?
09:10Đây đâu phải nghe lén bình thường.
09:12Trong sách có viết,
09:14buổi hẹn hòa đầu tiên vào đêm trăng tròn,
09:16đã đặt nền bóng cho sự hợp tác
09:18giữa nam nữ chính trong nhiều năm sau đó.
09:21Tôi chết tới nào thì cô không nhớ.
09:22Tôi đúng là đường thang viện nữa.
09:24Không nghe thấy gì rồi.
09:30Đúng rồi.
09:32Tại sao mấy ngày nay,
09:33phương gia không có tin tức gì?
09:34Do bận tiệt công sao?
09:37Chuyện này nó đã dài lắm.
09:39Sao lại đổi chỗ nữa rồi?
09:44Sao nói đi lại đi vậy?
09:48Gần đây tiệt công trong phủ khó giải quyết.
09:50Đúng là khó có lúc rảnh rỗi.
09:52Còn liên quan đến hậu cung nữa.
09:54Đó ra thì lần này ta bảo hiểm đến gặp mùi,
09:56cũng vì chuyện này.
09:57Mối liên hệ giữa nữ tử hậu cung và tiền triều,
10:01cũng chỉ xoay quanh gia thế nhà mẹ đẻ.
10:03Chuyện khiến phương gia do dựng như vậy không phải quân trưởng của thuộc phi.
10:07Thì chính là phụ thân của Nguyễn Quý Phi rồi.
10:11Vĩnh Nhiêu quả nhiên thông minh.
10:14Chính là Nguyễn Thái Phó.
10:15Nguyễn Thái Phó.
10:17Nhân phần chủ chốt xuất hiện rồi.
10:18Mấy hôm trước, con trai Nguyễn Thái Phó phóng ngựa giữa phố đâm chết một thường dân.
10:26Người đó vốn đến Kinh Thành Lạc để cáo trạng với vua.
10:30Cáo trạng chính, tuần diêm ngựa sự ở quê nhà.
10:37Nhăn cản ngựa trạng là trọng tội đó.
10:40Tên này cũng biết mình đã gây hỏa tay trời.
10:42Không thể cứu vãn, nên đã liên lạc với Nguyễn Thái Phó.
10:45Nguyễn Thái Phó vì muốn bảo vệ con trai,
10:47nên đã tìm cách ém nhẹm chuyện này.
10:49Nguyễn Thái Phó là người của Thái Hậu.
10:51Nguyễn Quý Phi cũng vì vậy mà rất được sụn ái.
10:54Ông ta là cánh tay đắc lực của Thái Hậu.
10:58Vào năm nay, còn dùng giấy phép buôn muối,
11:01vơ phép khổ cải, làm đủ việc sống.
11:04Gieo nhân nào?
11:07Rớm muộn gì cũng phải, giặt quả ấy.
11:13Tiểu thuyết gốc, viết y như vậy à?
11:16Lời thoại giống như hệt.
11:19Tác giả này thích phim vua giang đạo đến mức nào vậy?
11:24Chiếu có dạ tầng dưới của anh đâu?
11:30Khoảng cung của anh nghèo quá đi.
11:32Bóc vào đi.
11:33Phương gia không cần nhiều lời.
11:43Nói cho Vĩnh Nhi ngài muốn làm gì đi.
11:45Ta muốn nhận cửa phụ này trừ khưởng Nguyễn Thái Phó.
11:48Trả lại công bằng cho người đời.
11:51Nhưng việc này vô cùng trọng đại.
11:53Ta vẫn chưa nghĩ ra cách nào hay.
11:56Vĩnh Nhi biết một cách hay.
11:57Tùn Diêm ngựa sử từng tặng Nguyễn Thái Phó một viên xá lợi Đức Phật để hối nộ.
12:04Dường ông ta lại tưởng đây chỉ là một viên mã não đỏ bình thường.
12:07Nên đã tặng nó cho con gái của mình là Nguyễn Quý Viên.
12:12Sao mụi biết được chùi này?
12:14Bí mật.
12:16Tóm lại,
12:17Vĩnh Nhi sẽ tìm cách lấy nó
12:18để giúp Phương gia một tay.
12:20Vĩnh Nhi
12:26Nếu thật sự như vậy
12:30thì mụi đã giúp Phương một việc lớn rồi.
12:39Đúng là một tên cạn bả.
12:41Lừa tạ Vĩnh Nhi xoay như chông chống.
12:45Ngày lén thôi bà cũng nhập tâm quá vậy.
12:46Có chuyện viên xá lợi
12:51mà bọn họ nói cơ cơ.
12:54Chắc là có thật.
12:59Đi.
13:03Tạ Vĩnh Nhi vì đoan Phương
13:04mà chuồng trợm cấp cũng dám làm.
13:06Đúng là điều mạng quá.
13:07Cô giảm lên chân tôi rồi.
13:09Xin lỗi, xin lỗi.
13:12Ai đó?
13:16Bì hả?
13:24Đừng, đừng.
13:28Lẽ nào hoàng tượng về Vĩnh Vĩnh
13:29đã đánh nhau một trận ở ngựa hoa viên sao?
13:34Sao gây lại tích ngồi lê đôi mắt thế hả?
13:41Không ngờ, kế này gián của chúng ta.
13:42Nó...
13:45Thành công rồi.
13:48Ai đó?
13:52Phương Gia.
13:53Là ta.
13:56Hắn vậy mà không tối giác.
13:57Còn che dấu.
13:59Giúp chúng ta nữa.
14:00Sớm biết tôi lâu kéo người lợi hại thế này.
14:03Vì ban đầu đã đi làm nhân sự rồi.
14:05Nói vậy thì...
14:06Tương Nhiêu đổi ve.
14:08Chỉ là vấn đề thời gian.
14:10Ngày lật đổ ban vư.
14:12Sắp tới rồi.
14:19Đến lúc đó, Nguyễn Thái Phó vào ngục.
14:22Tương Nhiêu chắc chắn sẽ nhận cơ hội điều tra vụ án của cha mình.
14:25Biết đâu, còn trực tiếp lẽn vào thẩm phấn ông ta.
14:28Vậy tôi hỏi trước cậu ta là được.
14:30Dành quyền chủ động mà.
14:31Đoàn vương này không phải kẻ ngốc đâu.
14:34Đợi hắn phát hiện ra.
14:35Hay là Tương Nhiêu sẽ gặp nguy hiểm.
14:38Vậy tôi sẽ lập cho cậu ta một kế hoạch nghĩ việc mới.
14:40Chia đất phong tứ.
14:42Luận công ban thưởng.
14:44Năm bảo hiểm một quỹ nhà ở.
14:46Phép năm phép tài sản sắp xếp hết cho cậu ta.
14:51Vậy hôm nay tôi không ngủ ở đây được rồi.
14:53Tại sao?
14:53Ngày mai Tạ Vĩnh Nhi sẽ đi tròm xá lời của Nguyễn Quý Phi.
14:56Tôi phải ở trong cung chưa?
14:57Nếu không thì khán giả không có ở đó.
15:00Diễn đi, diễn cho ai xem.
15:06Hay là uống thêm hai ly đặc biệt nữa đi.
15:08Không uống nữa, uống nhiều lỡ việc.
15:10Người đâu?
15:14Có tròm.
15:161, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8.
15:22Tiểu thư không hay rồi.
15:248, 2, 3, 4, 5, 6, 7.
15:28Tiểu thư, Nguyễn Quý Phi trong cung bị mất độ quý giá.
15:31Đang tìm khắp nơi.
15:32Tạ tầng đó cô đi khắp nơi nói bậy.
15:34Nói chuyện này chắc chắn liên quan đến tiểu thư.
15:36Thế chẳng phải vô khống sao?
15:378, tiểu thư, 2, cực có nghe em nói không?
15:425, 4, 3, 2, 1.
15:50Bảo vật bổng cung mất là độ quý giá.
15:5210 cái đầu của các người cũng không đủ để bồi thường cho Vũ Phi đâu.
15:57Mấy người các người lục sát hậu viện.
15:59Những người còn lại lục sát trong phòng.
16:07Vũ Phi nương nương không tìm thấy một lũ phô dụng.
16:13Vũ cùng tự mình lục sát.
16:15Tị tị, ta giúp tị.
16:20Không có sao?
16:22À đúng rồi tị tị, mau lại đi.
16:27Ở đây có một ngăn bí mật.
16:29Nhưng ta chắc chắn bên trong không có.
16:40À đúng rồi tị tị.
16:41Ở đằng kia còn 10 cái đường.
16:43Ở đó có 6 cái tủ, 3 hộp trang điểm.
16:46Chúng ta từ từ tìm.
16:48Tị tị.
16:48Tị tị không tìm nữa sao?
16:50Được không tìm thấy sao?
16:52Toàn là đồ ăn hại sao?
16:54Đừng nương.
16:55Tìm thấy rồi.
16:56Trong này có một ngăn bí mật.
17:00Vũ Văn Âm.
17:01Cô còn gì để nói không?
17:03Nhân chứng vật chứng đủ cả.
17:05Người đâu?
17:05Bắt cô ta lại cho ta.
17:06Ta xem ai dám ra tay.
17:10Tham kiến bệ hạ.
17:14Chẳng phải giờ này anh ấy đang ở trên triều sao?
17:16Không ngờ tới hả?
17:23Tôi bảy chiều sớm rồi.
17:28Bệ hạ.
17:29Người đừng rách nguỵ tị tị.
17:31Tị ấy làm mất một bảo vật hiếm có trên đời.
17:34Sốt đủ qua.
17:35Nên mới không phân biệt vải trái mà trúc giận lên thần tiếp như vậy.
17:39Bệ hạ.
17:40Người đừng nghe cô ta nói bậy.
17:42Thần tiếp có chứng cứ.
17:43Con người nhìn thấy một tiểu tay giám.
17:44Còn mã não của thần tiếp mang đến cung của vũ viên.
17:47Dân lên.
18:04Bệ hạ.
18:05Đây chính là vật chứng mà nàng nói ra.
18:07Không thể nào trở lại là một viên.
18:09Trở lại là một viên ngọc quý.
18:11Sao lại biến thành quả táo tàu?
18:14Dù sao đó cũng là viên ngọc do thái phó tặng cho ái tiên.
18:22Chắc hẳn nó vô cùng quý giá.
18:26Trảm không chỉ không cản nàng.
18:28Mà còn giúp nàng.
18:30Cùng nàng tiếp tục lột xác.
18:31Có chuyện gì?
18:41Bà ồn hào vậy.
18:44Bậm thái hậu.
18:46Nghe nói.
18:47Nguyễn Quý Phi là mất một món trang sức vô cùng quý giá.
18:50Sáng sớm tình mờ.
18:51Đã chạy đến chỗ vũ vi để lục xoát.
18:54Mất một món trang sức.
18:55Có cần phải làm trưng ban như vậy không?
18:59Nói ra thì nâu thì cũng thấy lạ.
19:00Quý Phi này phẩm cấp tuy cao nhưng không được sủng ái.
19:07Bệ hạ.
19:08Lại bằng lòng lục xoát hoàng cung.
19:10Phi cô ta.
19:16Ngươi nói.
19:18Chuyện này còn kinh động đến hoàng thượng sao?
19:20Đúng thế.
19:22Chuyện này không đúng.
19:24Hóa thật có điều kỳ lạ.
19:26Đương nương.
19:32Bên ngoài tình hình thế nào rồi?
19:34Đôi tì nghe ngóng được rồi.
19:35Nguyễn Quý Phi không tìm thấy bản đảo đỏ ở chỗ của vũ vi nương nương.
19:39Không tìm thấy á?
19:43Em chắc chắn đã tự tay giao nó cho người trong cung của cô ta chứ.
19:47Chắc chắn mà.
19:47Đôi tì còn tận mắt thấy mấy tìm thấy giám đó và cung thường nên nữa.
19:51Sao có thể?
19:53Đúng rồi, nương nương.
19:54Đây là đồ ăn chủ phi nương nương gửi tới.
19:57Lúc này là gửi đồ ăn tới.
20:06Nương nương.
20:07Đang yên đang lành sao chỉ cử mỗi màn tàu tới.
20:09Đây, đây.
20:21Sao bản đảo đỏ lại ở chỗ của chúng ta?
20:23Hộp thức ăn này được gửi tới trước khi lục xóa cung.
20:26Hay là sau khi lục xóa cung?
20:28Sau khi lục xóa cung không lâu?
20:30Em chắc chứ.
20:31Đôi tì chắc chắn.
20:32Lúc đó thì vậy vừa đi.
20:33Đôi tì hoảng sợ lắm.
20:35Lúc nhận hộp thức ăn còn suýt làm rơi xuống đất nữa.
20:37Hộp thức ăn này được gửi đến sau khi lục xóa cung.
20:42Chứng tỏ cô ta không muốn hảm hại ta.
20:45Càng chứng tỏ cô ta biết chuyện này do ta làm, không những không tố giác ta, mà còn cử trả nó lại cho ta.
20:52Lẽ nào lần trước cô ta đến là thật lòng muốn kết giao với ta sao?
20:57Một nhân vật trong sách không thể có thầm nhìn như vậy.
21:00Hay là tại mình thay đổi tuyến cốt truyện ban đầu nên tạo ra hiệu ứng cánh bướm.
21:04Cô ta không có cơ hội ưu đoan vương nên cũng không có cơ hội hát hóa.
21:08Khoan đã.
21:10Cô ta không hát hóa.
21:11Thì cái ác lớn nhất trong chuyện này chẳng phải biến thành mình sao.
21:15Nương nương, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì với phiên mã não đỏ này?
21:18Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
21:48Xin hỏi bệ hạ, người nói lễ của năm ngoái hay năm nay?
21:57Đương nhiên là năm nay rồi.
21:59Sinh nhật năm ngoái của bệ hạ mới qua hơn một tháng.
22:02Tiệt thiên thu năm nay, chúng thần vẫn chưa đưa vào lịch trình.
22:06Phải xem ra bộ lễ các ngươi vẫn nhàng rỗi quá.
22:20Bệ hạ?
22:22Bệ hạ?
22:23Bệ hạ?
22:24Tìm thấy viên ngọc rồi.
22:25Viên ngọc nhỏ như đây, cũng chẳng có gì hiếm có.
22:42Sao Nguyễn Quý Phi lại trân trọng nó đến vậy?
22:53Bệ hạ có điều không biết.
22:55Nó không phải viên ngọc bình thường.
22:57Nó là xá lợi đức vật mà đức thương.
23:00Đặc biệt dân cho bệ hạ để chúc mừng sinh nhật người.
23:03Nó là báo vật vua giá đó.
23:05Cái này dân cho trẩm sao?
23:11Sao trẩm chưa từng thấy?
23:13Bệ hạ?
23:14Thần thuộc như lòng bàn tay, danh sách để vật trước đây.
23:16Tuyệt đối không thể sai được.
23:18Cái này có lẽ là bệ hạ tặng cho Nguyễn Quý Phi rồi.
23:23Nguyễn Thái Phó.
23:24Cái này là trẩm tặng cho Nguyễn Quý Phi sao?
23:27Không thể nào.
23:30Bệ hạ?
23:31Đây tuyệt đối không thể là đồ của hết tiểu nữ.
23:33Có thể trồng giống nhau.
23:36Nên cung nhân nhầm lẫn thôi.
23:39Nếu đã vậy,
23:40thì cho Nguyễn Quý Phi qua đây tự mình xác nhận đi.
23:43Dân, bệ hạ, tiểu nhân đi truyền gọi ngay.
23:49Cái gì?
23:52Ngươi nói phiên mã não đỏ à?
23:54Mà Nguyễn Quý Phi làm mất.
23:56Được tìm thấy trong ao của chúng ta.
23:59Còn là xá lợi do nước thương tiến công sao?
24:02Dân,
24:02sau khi bệ hạ biết chuyện liền đổi trận nôi đình,
24:05nghe nói,
24:06đã lệnh cho An Công Công
24:07đi mời Nguyễn Quý Phi đến nhận dạng rồi.
24:11Thế này không ổn.
24:13Nếu Nguyễn Quý Phi tự nhận
24:15đây chính là Phật của ta làm mất,
24:16thì tội tự ý chấu đội tiến công này
24:18phải tru di cửu tộc đó.
24:20Thái hậu nương nương nương.
24:27Nếu không tin ngăn cản thì không kịp nữa đâu.
24:30Không đúng.
24:32Chuyện này không đúng.
24:36Món đồ tiến công này
24:37được tìm thấy ở chỗ của ai ra?
24:40Phân võ báo quang đều biết Nguyễn Thái Phó là người của ai.
24:43Nếu lúc này ta đến đó,
24:45thì chẳng phải em ta đang nói cho cả tiên hạ biết
24:47ta mới là kẻ chủ mùi tướng sau chuột này sao?
24:50Là Nguyễn Tì, Nguyễn Mũi.
24:54Người, người nói xem, người nói xem.
24:56Hai, hai người này.
24:59Đúng là, việc thành không thấy.
25:01Việc hỏng, lai nhiều.
25:02Đồ Nguyễn Xuẩn, đồ Nguyễn Xuẩn.
25:11Thanh kiến bệ hạ.
25:13Ai Phi mong đứng dậy.
25:15Tạ bệ hạ.
25:21Ai Phi lại đi xem.
25:24Thứ mà Trẩm tìm được
25:25có phải là đồ Ai Tùy đánh mất không?
25:36Bảm bệ hạ.
25:38Đây chính là hạt ngọt mà thần thiếp đánh mất.
25:43Bệ hạ tìm thấy nó ở đâu vậy?
25:45Trong hồ nước ở tẩm cung của Thái Hậu.
25:50Sao có thể chứ? Ai Phi nhìn cho kỹ.
25:53Đừng nhìn nhầm.
25:54Đây không phải đồ của nạn.
25:56Sao nhầm được?
25:57Phật này là quà sinh nhật phụ thân tặng cho thần thiếp.
26:00Thần thiếp luôn mang theo bên mình, chưa từng trôi xa.
26:03Giới đáy của hạt ngọt này còn khác nhũ danh của thần thiếp nữa.
26:06Cắm miệng.
26:07Con là đồ nghịch tử.
26:09Đồ vật bị người ta tráo đổi từ bao giờ.
26:11Bà không biết còn dám nói năng bậy bạ ở đây.
26:14Phật quý giá như vậy.
26:16Sao có thể bị người ta tráo đổi được phụ thân rút bụi là có chuyện gì?
26:19Bệ hạ.
26:21Thần Cả Gàng và Trần Nguyễn Thế Phó tham u lựa đảo.
26:24Dung túng con trai dần hối lộ.
26:26Còn do ngựa chảy loạn trên phố, đâm chép bá tánh đến dân đơn ngựa trạng.
26:29Tội ác chậm chất không sao khởi xếp.
26:31Đúng là nó nhăn đớt gũi.
26:32Ngài bị ai sai khiến?
26:34Bà đến hãm hại ta.
26:36Nếu như nghịch tử, thật sự phạm phải trọng tội như vậy.
26:39Lão thần cũng tuyệt đối không dung túng.
26:41Bệ hạ.
26:42Những lời thần nói.
26:43Nếu là sự thật.
26:43Nếu là sự thật, thì ngài có chứng cứ hay không?
26:46Có chứng cứ.
26:51Ngăn cản ngựa trạng, tham u gian lận.
26:55Nhận hối lộ.
26:57Tự ý cất giấu cống phẩm.
27:03Nguyễn Thế Phó, xem ra ông không chỉ muốn làm quốc trưởng,
27:07mà còn muốn ngồi lên gai vàng của Trấm nữa.
27:13Thần không dám.
27:15Bệ hạ.
27:17Có thể mời...
27:18Có thể mời Thái Hậu đến đây không?
27:21Thần nhất định sẽ thành thật khai báo.
27:26Vừa rồi, trên đường đưa Nguyễn Quý Phi đến đây.
27:28Lão nô phát hiện đèn trong tấm cung của Thái Hậu đã tắt rồi.
27:31Chắc là Thái Hậu sợ bị làm phiền.
27:33Nên đã sớm đi nghỉ rồi.
27:38Nếu đã như vậy, thì đành phải mời Nguyễn Thái Phó
27:41đến Đại Lý Tự một chuyến rồi.
27:46Tạp tình người mới lạ đó.
27:49Viên xá lợi đó, Nguyễn Quý Phi ngày nào cũng đeo trên tay.
27:52Người, không biết chuyện được sao?
27:53Dừng, dừng, dừng lại.
27:55Anh nói chuyện hiện đại quá à.
27:57Anh nói theo, lời thoại được không?
28:01Cô đã sửa mấy lần rồi.
28:02Ai mà nhớ được nhiều lời thoại như vậy chứ cô giáo?
28:05Đây là lần đầu tiên tôi làm đạo diễn mà.
28:07Tôi cũng hơi căng thẳng một chút.
28:09Yên tâm đi.
28:10Tôi là chủ tịch.
28:12Nếu chuyện mòi thông tin từ nhân viên, dễ như trở bàn tay thôi.
28:15Một vị Thái Phó còn con thôi mà.
28:18Đến lúc đó thì tùy cưỡng biến là được.
28:20Vậy, Tương Hiêu thì sao?
28:21Anh nhất định phải đảm bảo cậu ta có mặt đó.
28:23Bất cứ chuyện gì liên quan đến từ các lão,
28:26cậu ta đều rất để tâm.
28:27Cho nên, vừa nhận được tin,
28:29đã chạy tới Đại Lý Tự rồi.
28:31Vậy thì tốt.
28:33Tương Hiêu này quan trọng vậy sao?
28:35Đương nhiên rồi.
28:36Trong quyền tác cậu ta là một danh tướng một thời đó.
28:39Có sự giúp đỡ của cậu ta,
28:41chúng ta mới có thể tránh bài được đoan vư.
28:43Anh mới có thể trở thành một việc vui tốt.
28:45Với lại...
28:46Cậu nhóc đó, trẻ trai biết bao.
28:49Anh đỡ lòng nào nhìn cậu ta bị người khác lừa gạt lợi dụng à?
28:52Tôi biết ngay mà.
28:55Được rồi, nếu đã chuẩn bị xong rồi,
28:57thì đi thôi.
28:59Đi thôi.
29:01Còn đợi làm gì nữa?
29:02Má lên.
29:03Tôi ấy tàn thư cát đợi tin tốt của anh nhé.
29:05Cố lên.
29:05Bệ hạ.
29:20Bệ hạ.
29:21Thần bị quan.
29:23Thần một lòng chỉ muốn chia sẻ ưu phiền với bệ hạ.
29:26Dù là bọn tiểu nhân kia.
29:28Bệ muôn hả mái hại.
29:30Ý của người là truyền viên xá lợi.
29:32Là trẩm đổ an cho người.
29:33Thần không dám.
29:35Chỉ là...
29:37Chuyện về viên xá lợi đó, có ứng tình.
29:41Con trai mang về vũ.
29:43Tiểu nữ thấy màu sắc sạc sở.
29:46Liền lấy đi.
29:47Thần cũng không biết.
29:48Nó quý giá như vậy.
29:50Vậy thì trảm hiểu được.
29:52Hóa ra mọi chuyện.
29:53Đều do hai đứa con của người làm ra.
29:56Được.
29:57Trẩm sẽ lập tức thả người ra.
29:59Rồi nhốt hai đứa con của người vào.
30:01Thần không quý đó.
30:05Vậy ý ngươi là...
30:07Tất cả điều do ngươi làm.
30:10Ngươi lừa gạt trẩm sẵn.
30:12Thần cũng không quý đó.
30:15Cái này không phải.
30:17Cái kia cũng không phải.
30:18Vậy rốt cuộc, chuyện hôm nay là sao?
30:21Thời điểm tiểu nữ làm mất trang sức.
30:23Khá kỳ lạ.
30:24Hơn nửa Ngô Tị Lan và Kinh Trự Doãn
30:30lại luôn mang theo bằng chứng bên người.
30:33Nếu không phải họ sắp đặt trước
30:35thì e là bệ hạ cũng sẽ không tin.
30:37Vậy thì trẩm lại càng không hiểu.
30:48Ngôi Tị Lan và Kinh Trự Doãn này
30:50bình thường không quay lại với nhau.
30:52Tại sao lại bày ra một cái bậy lớn như vậy
30:54để hãm hại ngươi?
30:56Đúng vậy.
30:59Họ đều là người của Đoan Vương.
31:02Đoan Vương?
31:03Không lẽ là Đoan Vương muốn hại thần sao?
31:08Tại sao Đoan Vương lại muốn hại thần chứ?
31:14Ái Khanh có biết
31:16trong số mưu thần của Đoan Vương
31:19có một người tên Tư Nhiêu không?
31:22Tư Nhiêu!
31:23Hắn vẫn còn sống.
31:26Năm đó
31:27chuyện của Tư Cát Lão
31:29là người làm phải không?
31:31Phải.
31:31Nhưng lúc đó
31:33đều là ý của Đoan Vương.
31:36Vậy thì trùng hợp quá.
31:39Qua cầu rút ván
31:40có mới nới cũ.
31:44Hắn lợi dụng ngươi xong
31:45liền qua cầu rút ván
31:46rồi cứu lấy
31:48kẻ thù của ngươi
31:50Tư Nhiêu
31:51còn để cậu ta coi ngươi
31:53là kẻ thù cả đời.
31:55Vì hoàng huynh này của ta
31:56đúng là
31:58trước là mượn tay ngươi
32:00trừ khử hít tư các lão
32:03sau đó
32:04bường tay Tư Nhiêu
32:06trừ khử ngươi.
32:08Đúng là đối xử công bằng
32:10đến nỗi
32:10thế gian
32:11không ai
32:12sánh bằng.
32:13Chẳng còn biết
32:16mọi nguyên do trước đây
32:18ngươi gia nhập ve Thái Hục.
32:21Ngươi từ nhỏ
32:21chăm chỉ học hành
32:22chỉ hướng cao xa
32:24nhưng
32:25có tài mà không gặp thời.
32:36Một lần tình cờ
32:38đoan vương
32:39trọng dụng ta
32:40vì ta là nhân tài
32:41có thể trẻ vũa
32:42cho ta cơ hội
32:43hắn âm thầm
32:44khuyên ta
32:44xa mặt
32:45và tội tư các lão
32:46rồi phối hợp với hắn
32:48người tạo một số
32:49chứng cứ
32:49không thể chối cãi.
32:51Mạo hiểm
32:52cầu phú quý tôi
32:53ta cự thắng rồi
32:55không chỉ lập công
32:56trước mặt Thái Hậu
32:57còn có được
32:58sự tin tưởng
32:59của đoan vương.
33:01Từ đó
33:01một bước
33:04lên mây
33:04trong các văn vọ bá quan
33:07cũng chỉ có người
33:08chân đạp
33:10hai thuyền
33:11mà còn đi
33:12vững vàng như vậy.
33:13Hai người bọn họ
33:14đều là
33:15chủ tử của người
33:16chỉ trừ
33:18hoàng đế
33:18là trẩm ra.
33:23Thần
33:23chết vàng lần
33:25cũng khó
33:26thoát tội.
33:27Bệ hạ
33:33thần
33:36tự biết
33:37không còn
33:39đường sống.
33:42Thần
33:42chỉ muốn biết
33:43sao bệ hạ
33:45biết được
33:46chuyện này.
33:57Đứng dậy đi
34:01Trẩm đoán bừa thôi
34:08Đoán bừa sao
34:18Phương Gia
34:31Sao Tương Yêu
34:33lại vào được
34:35Đại Ný Tự
34:36theo lệnh đánh gác
34:37là cầm lệnh bài
34:38trong cung đi bằng
34:39Tương Yêu à
34:41Tương Yêu
34:43Phán cờ này
34:45của ngươi
34:45E là không cứu phản
34:48được rồi.
35:05Ai đó?
35:07Ta có việc
35:08muốn diễn kiến đường đường
35:09không phải thánh dự
35:10của bệ hạ
35:11không ai được tự ý xong dạ
35:12Đường đường
35:13Đường đường
35:14Tương Yêu
35:16Sao cậu ta lại
35:18đến đây
35:18Cho cậu ta vào
35:20Dân
35:20Mời
35:24Tư tiên xích
35:25Sao người lại
35:28đến đây
35:28Đường đường
35:29Ta có việc gấp
35:30muốn cầu kiến bệ hạ
35:31Không biết đường đường
35:32có thể giúp ta không
35:33Tiểu mi
35:35mời bệ hạ
35:35đến một chuyến
35:36Dân
35:36Ngươi sao vậy
35:42Có người đang
35:43đuổi theo ngươi sao
35:44Ngươi yên tâm
35:44Ở đây rất an toàn
35:46Đường đường
35:46Vịa này rất khẩn cấp
35:48Nếu là chuyện của
35:50tư các lão
35:50thì ta cũng biết
35:51tư chút
35:52Đường đường
35:54thật sự rất
35:54được lòng bệ hạ
35:55Ta đang điều tra
35:57vụ án hoàng
35:58của gia vụ năm đó
35:59Bọn phát hiện
36:00tất cả chính cứ
36:01đều chỉ về
36:02Đoan Vương
36:02Vừa rồi
36:03ta quay về phòng ngủ
36:05uống một gầm tra
36:06phát hiện
36:07mùi vị khác lạ
36:08bụng đau như lửa đốt
36:10Ta mới biết
36:11mình đã trúng độc
36:13Ngươi trúng độc sao
36:14Đi
36:15chúng ta đi tìm thấy
36:16Đừng đừng
36:16Đoan Vương đã muốn giết ta
36:18thì chắc chắn không còn đường sống
36:19Cho nên
36:20ta bèn giả vờ
36:22không hay biết gì
36:22Lén lút trốn đi bằng cửa sau
36:24mới tạm thời
36:25thoát khỏi ám vệ của Đoan Vương
36:26Ta không có cách nào
36:28diễn kiến vậy hả
36:29Chỉ đành đến tàn tư khác
36:30xin đường đường giúp đỡ
36:31Tương yêu
36:35Ta tự biết mình
36:40tuổi ác nặng nền
36:41Nhưng trước khi chết
36:43chỉ có một việc muốn cầu sinh
36:44Ta giúp Đoan Vương
36:45làm việc nhiều năm
36:46Mọi tuổi ác của hắn
36:47ta đều biết rõ
36:48Nếu Bạch Hạ
36:50có thể cứu Gia Phụ về
36:51Tương yêu
36:52nhất định sẽ báo đáp
36:54ơn này
36:55Ngươi yên tâm
36:57Bạch Hạ đã nói là làm
36:58từ các lão
36:59đang trên đường về kinh chuột
37:01Thật vậy sao
37:03Vậy thì tốt quá
37:09Gia Phụ
37:10Cả đời Gia Phụ
37:12đều hy vọng Bạch Hạ
37:13có thể trở thành
37:13một vị hoàng đế tốt
37:14Nếu người trở về
37:15nhất định sẽ hết lòng trung thành
37:17Cũng hiến toàn
37:18bộ kiến thức
37:19để phỏ tá Bạch Hạ
37:19Để Bạch Hạ
37:20Tương yêu
37:21Ngươi yên tâm
37:23Ngươi yên tâm
37:23Bạch Hạ rất gợi trọng
37:25tài năng và học vấn
37:25của từ các lão
37:26cũng rất gợi trọng
37:27tài năng và học vấn
37:27của người
37:28Hơn nữa Bạch Hạ
37:29đã sắp xếp cho người
37:29đường thoát thân đuổi
37:30muốn người khỏe mạnh
37:31và chuyển về
37:32Chúng ta ra ngoài trước được không
37:34Đi thôi
37:34Hôm nay
37:35em là
37:37ta không gặp được Bạch Hạ rồi
37:38Cháy rồi
37:59Bao tới dập lửa
38:00Bao tới đây
38:02Cháy rồi
38:06Đi
38:06Chúng ta rời khỏi đây trước
38:08Đi
38:09Đi
38:12Tương yêu
38:22Dậy đi
38:25Đừng đừng
38:26Buồn quá rồi
38:27Ta đã kết tất cả
38:28kế hoạch của Đăng Vương
38:29vào một cuốn sách
38:29và chôn nơi cho cửa sổ nhà tiếp
38:31sao phụ của Đăng Vương
38:32Đừng đi tìm ngay
38:33Ít nhất phải đợi 7 ngày sau
38:35Đừng nói nữa
38:36Thoát ra ngoài đã
38:37Đi
38:38Tương yêu
38:49Chạy ra đi
38:52Gặp ai
38:54cũng đừng quay đầu lại
38:55Phải sống sót
38:58Tương yêu
38:59Bao đứng dậy
39:01Bao đứng dậy
39:01Tương yêu
39:04Người bao dậy đi
39:06Kết cục của người trong sách
39:09không phải thế này
39:10Người quên rồi sao
39:12Người còn thù lớn chưa báo
39:14Cười còn trẻ như vậy
39:15chắc chắn còn rất nhiều việc muốn làm
39:17Người cam tâm chết như vậy sao
39:19Kẻ khéo ăn khéo
39:21Kẻ khéo ăn khéo nói
39:22Thương tỏ ra là người trung nương
39:24Người trung hậu thật thà
39:27Lời nói có thể phụng về
39:29nhưng hành động lại đoan chính
39:30Cho nên cần phân biệt rõ đúng sai
39:32Chỉ một nước cờ cũng đủ định đoạn an nguy xả tắc
39:35Nói ta nghe xem
39:37Chỉ một nước cờ cũng đủ định đoạn an nguy xả tắc
39:42Điều định đoạn an nguy xả tắc
39:49Tương yêu
39:55Tương yêu
39:59Đừng bỏ cuộc
40:00Tương yêu
40:07Tương yêu
40:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:42Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:14Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:16Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:18Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:20I can't wait to see you in the middle of my life.
41:27I can't wait to see you in the middle of my life.
41:50Tị tị
41:55Mũi mũi
42:04Giúp ta với
42:07Đưa ta đi gặp đệ hạ
42:20Đi
42:25Tị ở đây đợi ta
42:30Ta có người khiên tị qua đó
42:31Đừng
42:32Đừng rời xa ta
42:35Đừng rời xa ta
42:42Hai vị nương nương
42:43Tham kiến vương gia
43:04Ngay đói vàng thư các vị cháy
43:07Bổn vương đã phái thân vệ đến dập lửa
43:09May mạ đường đường
43:10Phúc lớn
43:11Không biết nương nương
43:20Có bị thương ở đâu không
43:23Vương gia
43:36Việc này e là không ổn
43:38Tình hình khẩn cấp
43:40Bổn vương chỉ đưa nương nương
43:42Về cung thôi
43:42Vương gia
43:50Ta đi cùng người
43:55Ở đây không cần nương nương
43:58Viện nương nương
44:00Đi tìm Thái y đi
44:01Được
44:07Sao nương nương
44:22Rung rung rảy bệnh
44:24Chẳng lẽ sợ đồ cao
44:26Lò sẽ ngả khỏi bật thêm lên sao
44:29Nếu như sợ
44:30Có thể ôm chặt lấy
44:33Bổn vương
44:33Gió lớn
44:35Gió lớn
44:35Chỉ hơi lạnh chút thôi
44:38Hy vọng nương nương và ta
44:41Vẫn như lần đầu gặp gỡ
44:44Không sợ hãi
44:45Không xa cách
44:48Cô có biết
44:52Gần vua
44:54Như gần hũ không
44:55Thay vì sợ bổn vương
44:58Chỉ bằng
45:00Hãy sợ bệ hạ
45:01Như vậy mới đúng chứ
45:09Dù sao thì
45:12Nguyễn Thái Phó
45:13Câu kết với
45:13Tuần Diêm Ngự Sử
45:14Là bí mật trên dưới trường đình
45:17Ai cũng biết
45:18Bệ hạ hết lần này
45:20Đến lần khác
45:21Phớt lợt
45:21Để thoát tội cho
45:24Tuần Diêm Ngự Sử
45:25Bọn họp bốc lột dân chúng
45:27Buôn lậu
45:28Giấy phép buôn búi
45:29Đúc túi riêng
45:31Và những người dân
45:35Tiếp huyết thương
45:35Chỉ có thể bị họ
45:38Đánh đến chết
45:39Đương đương
45:43Thiên hạ này
45:45Đã khổ biển
45:47Nhà Tần từ lâu rồi
45:48Điện hạ đang nói gì vậy
45:54Sao ta không hiểu gì
45:57Thả nàng ấy ra
45:59Rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rõ rơi
46:01volts.
46:02Ha.
46:03Wow dân tνηw
47:05Xin lỗi.
47:07Ta đến muộn rồi.
47:34Ta đến muộn rồi.
48:04Ta đến muộn rồi.
48:09Ta đến muộn rồi.
48:09Ta đến muộn rồi.
48:12is
48:14is
48:18is
48:22is
48:24is
48:30is
48:32is
48:34is
48:36慢慢发酵
48:38从白糖到夜里
48:46从热闹到孤寂
48:48从现在到过去都是你
48:51从无悔到照顾
48:53从神祈祷
48:54像是拥挤
48:55广告知里都找到你
48:57暖暖的
48:59无虑的
49:01在一起
49:02爱是你的眼
49:05你的糖
49:06你的粉
49:06你的脚
49:07你的无辜
49:08打量
49:10爱是酸
49:11铁的苦
49:12烂的无味
49:12达成配方
49:14有你的温柔
49:15笑
49:16爱是甜蜜的配方
49:28慢慢发酵
49:30风轻轻
49:31吹来了小戏
49:32关于你
49:33从今
49:34只因我延续
49:36或自信
49:37从世界收集
49:39要藏好
49:41遇见你的命
49:42打了
49:43打了
49:43打了
49:43打了
49:44打了
49:44打了
49:45打了
49:45打了
49:46打了
49:46打了
49:46打了
49:47打了
49:48打了
49:49打了
49:49打了
49:49打了
49:49打了
49:50打了
49:51打了
49:51打了
49:51打了
49:52爱是甜蜜的配方
49:53慢慢发酵
49:55打了
49:56打了
49:57打了
49:57打了
49:58打了
49:59打了
49:59打了
50:00打了
50:01打了
50:01打了
50:02打了
50:02打了
Comments