Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
ANH HÙNG KIM LĂNG | PHIM CỔ TRANG KIẾM HIỆP TRUNG QUỐC MỚI NHẤT NĂM 2023
⭐ Diễn viên: Hồ Ca, Lưu Đào, Vương Khải,…
#PhimBoHay2026 #PhimTronBo #PhimTrungQuoc #PhimHongKong

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00Các bạn hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
00:30Các bạn hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:00Các bạn hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:29Ta nghĩ công việc trước mắt, vẫn nên giúp Hà Đại Nhân củng cố tinh thần.
01:36Chuyện này e là không được.
01:38Vì dụ án đó ta phí nhiều công sức, tiếc là người tính không bằng trời tính.
01:43Lật lại dụ án, dĩ nhiên là không được.
01:47Nhưng cũng không phải là không còn biện pháp.
01:49Nói vậy là tầng cô nương có chủ ý gì sao?
01:55Văn diện bá muốn có một mạng người, vậy chúng ta sẽ đền cho ông ấy một mạng người.
02:00Tô Quynh!
02:07Tô Quynh!
02:12Khí sắc của Quynh vẫn còn tốt lắm mà.
02:15Mấy ngày trước nghe nói Quynh bệnh nặng, bế môn không tiếp khách, làm ta về cảnh vệ sợ hết hồn.
02:19Thời tiết này bị bệnh không phải là chuyện nhỏ đâu.
02:21Chỉ là bị nhiệm chút phong hàn đã đỡ nhiều rồi.
02:23Nè Tô Quynh à, ta đem cho Quynh một số quýt hồng từ lĩnh nam gửi tới.
02:28Quynh bị bệnh, miệng rất đắng, ăn cái này là tốt nhất.
02:31Tốt quá.
02:32Ủa?
02:33Lúc nãy vào cổng có dặn bọn họ đem tới mà.
02:36Phi Lưu!
02:37Chuyên đi hộ khâu của hai người ra sao rồi?
02:40Ngầm suối ấm đúng là dễ chịu lắm luôn.
02:42Tô Quynh nên ta đóng một lần đi.
02:44Rất tốt cho sức khỏe của Quynh.
02:50Nè!
02:50Đây!
02:51Nè!
02:53Trái này, giỏ mỏng nên dễ lột.
02:56Trái ngọt nhiều nước, Tô Quynh nhất định sẽ thích.
02:58Ta chuẩn bị giữ lại tất cả hạt của nó.
03:00Năm tới sẽ tự trồng vài cây trong giường nhà của mình.
03:05Quýt này, người sứ Hoài Nam gọi là Quýt.
03:07Người sứ Hoài Bắc gọi là Chỉ.
03:09Còn nếu trồng ở nhà Quynh, ta nghĩ sau khi kết trái,
03:13e là phải gọi là khổ qua rồi.
03:14Quynh thì biết cái gì?
03:16Trái Quýt này thương ngọt thật.
03:18Quýt được diễn chuyển từ lĩnh nam tới đây,
03:19nhưng chắc được thuyền quang chở tới.
03:21Ừ, đúng vậy.
03:22Là thuyền quang trực tiếp chở từ lĩnh nam về,
03:24đi trên Phú Giang.
03:25Trên đường đi không cần dừng kiểm tra,
03:27tất nhiên nhanh hơn những thuyền dẫn chuyển bình thường.
03:29Gia đình phú quý trong Kinh Thành,
03:31đều rất thích ăn.
03:32Tổng cộng có 10 thuyền,
03:33không bao lâu đều phân chia hết,
03:35dành dựng còn không kịp.
03:36May nhờ cha ta đã đặt từ sớm,
03:38chúng ta mới có được khẩu phúc này đó.
03:40Thì ra là vậy sao?
03:42Vậy là đã nhờ vào hậu tình của Quynh rồi.
03:44Ê, tù Quynh khách sáo làm gì?
03:45Cứ ăn đi, ăn hết rồi.
03:47Ta sẽ kêu người đem tới nữa.
03:56Văn Thiên Sư.
03:57Hồ, Tân Đệ Nhân.
04:00Văn Thiên Sư,
04:01dứt giả rồi.
04:02Tân Đệ Nhân,
04:03ngài yên tâm.
04:04Ta đã dựa theo tin tưởng của năm nay,
04:06đem phương dị tế đài,
04:08mà xem xét,
04:09chỉnh sửa lại một lần nữa.
04:10Đỉnh dị đã định,
04:12không làm lỡ nghi lễ cuối năm nay.
04:14Văn Thiên Sư dốn dĩ là trấn giữ quyền thiên hoa,
04:16vì cũng tới nghi lễ cuối năm,
04:18sớm ngay vào cung chuẩn bị,
04:19Hạ Quang thật sự cảm kết vô cùng.
04:21Toàn thân giống như được sữa ấm vậy.
04:24Tiếp tục ăn cái này,
04:25đúng là hưởng thụ vô cùng.
04:27Tô Quynh chỉ ăn có một trái,
04:29phi lưu thì không ăn trái nào.
04:30Trong dây lát Quynh đã ăn nhiều lắm rồi.
04:32Có phải là Quynh dự định,
04:33ăn hết số quýt này rồi mới về không hả?
04:36Ngon quá mà.
04:37Nếu Tô Quynh mà thích ăn á,
04:38lát nữa ta sẽ cho người mang tới thêm.
04:40Sao hôm nay cậu rảnh tới thăm ta vậy?
04:42Hoàng hậu nương nương đổ bệnh rồi,
04:44sao cậu không vào thông giấy người?
04:45Hoàng hậu nương nương bệnh rồi à?
04:48Sao ta lại không biết chứ?
04:50Vậy ta phải đi hỏi thăm,
04:51nếu Hoàng hậu nương nương bệnh nặng,
04:53ta phải báo cho cha biết,
04:54để người mau chống trở về.
04:55Sao vậy hả?
04:56Hồ gia không có kinh thành sao?
04:57Tới quyền thiên quang ở ngoại thành,
04:59lập đàn phép rồi,
05:00các Quynh cũng biết là cha của ta.
05:02Hai tai không nghe chuyện hồng trần,
05:04một lòng chỉ muốn cầu tin dấn đạo luyện đơn.
05:05Nếu không có đứa con này,
05:07nhà ta đã sửa thành đạo quang rồi,
05:09chỉ Hoàng hậu nương nương cũng không quản người sao.
05:13Quynh mũi họ trước giờ không hợp với nhau cho lắm,
05:16cha ta thích thanh tu mà.
05:18Nếu không phải từ đường ở Kinh Thành,
05:20cần có người coi sóc,
05:21thì người đã dọn lên núi ở từ lâu rồi.
05:24Ngôn bá bá,
05:25sống đời thanh đạm,
05:26thích sống như nhàng dân giả hạt.
05:28Còn Quynh sao lại là người,
05:29nơi ồn ào nào thì có mặt của Quynh tới quậy phá vậy?
05:32Ta thấy,
05:33Quynh giống một con mèo quang vậy.
05:35Được,
05:35tiêu đại công tử Quynh giỏi lắm,
05:37Quynh là mèo nhà đó có biết chưa?
05:38Lâu lõng ta không nghe hai người đổ khẩu với nhau rồi.
05:41À, Tô Quynh,
05:43do dịp năm mới,
05:44Tô Trạch cũng chỉ có mấy người này sao?
05:46Thường thì giao thừa chỉ có mấy người này,
05:48nhưng mà tới mùng 3, mùng 4,
05:50ta sẽ mời thêm bàn hữu tới.
05:52Sao hả?
05:52Lúc đó hai người có tới đây không?
05:54Đương nhiên là tới rồi.
05:56Chỉ là Tô Trạch ít người,
05:58nên giao thừa sẽ vắng dễ lắm.
05:59Không vắng.
06:03Tô Quynh đây,
06:03là một người không hề thích náo nhiệt.
06:05Hơn nữa,
06:06ta cảm thấy người trong nhà này cũng nhiều lắm rồi.
06:08Không giống nhà của ta,
06:09mỗi lần bái tổ xong,
06:10khấu đầu xong rồi đó hả?
06:12Cả nhà hầu phủ,
06:13hầu như chỉ còn lại một mình ta thôi.
06:15Lệnh tôn đâu?
06:18Thường thì sẽ vào đơn phòng luyện đơn.
06:23Vì Quynh hãy tìm chuyện gì đó,
06:24một mình tiêu khiển cho đỡ buồn.
06:26Nà, Tô Quynh,
06:27năm nay Quynh có muốn
06:28cùng ta tới Thanh Lâu
06:29ở La Thị Nha dạo chơi hay không?
06:31Nhìn đi,
06:34Phi Lâu này
06:34cũng tới lúc thành niên rồi ha.
06:41Được.
06:42Vậy sau khi tết tổ xong,
06:44Tiểu Quang Minh đây,
06:45chúng ta cùng nhau uống chút rượu.
06:47Sau đó Quynh dẫn Phi Lâu đi chơi.
06:49Năm nay không ở Lan Châu,
06:51đúng lúc ta là bị bệnh.
06:52Phi Lâu nhất định sẽ cảm thấy không quen cho lắm.
06:55Được.
06:56Tiểu Phi Lâu,
06:57năm nay đệ thuộc quyền quản lý của ta.
06:58Tham kiến tỉnh Dương Điên Hạ.
07:09Vì vậy Đại Nhân?
07:11Điên Hạ đang định đi đâu vậy?
07:14Hôm nay là mùa 1.
07:16Đúng ra,
07:16ta có thể vào cung thỉnh an mẫu thân của ta.
07:18Sao vậy?
07:19Điên Hạ vẫn chưa được tùy ý vào cung
07:21thăm diễn tỉnh Phi Nương Nương sao?
07:23Được tùy ý ra vào hoàng cung,
07:24đó là đặc quyền của thân Dương.
07:26Ta chỉ là quận Dương thôi,
07:27không có đại ngộ này.
07:28Ai cũng biết Điện Hạ Trinh Chiến khắp nơi
07:30có nhiều công lao.
07:32Vậy mà không được cho 1 phóng bật nữa.
07:42Ông vẫn đang điều tra chuyện dẫn chuyển chứ?
07:44Hạ Quang xin cáo lùi.
07:54Thần tra đường,
07:56trong thuyền đó đang dẫn chuyển hắc quả.
07:59Hắc quả à?
08:00Phải,
08:01tiền thượng thư lô chi kính cũng mở 1 phường làm pháo riêng ở Tây Thành,
08:05bây giờ vẫn còn hoạt động.
08:07Phòng làm pháo?
08:08Lô chi kính này quả là to gan.
08:13Nhưng mà,
08:14hắn bị dẫn tội đã lâu,
08:16tại sao vẫn còn hoạt động?
08:17Tất nhiên đó là gì,
08:19vẫn còn những kẻ đắc lợi khác.
08:22Ý ông nói là,
08:23thái tử thông đồng với hộ bộ,
08:24đấy chất Quang tra mở phường làm pháo,
08:26để kiếm lợi riêng.
08:29Sao lại có chuyện giống như vậy được chứ?
08:30Sinh Điện Hạ bất dẫn,
08:33thân vẫn còn dạy bằng chứng chưa xác thực.
08:36Chờ điều tra xác thực xong,
08:38thì cái phường làm pháo đó,
08:39thần nhất định sẽ chỉ có tận gốc.
08:53Nương nương,
08:54tỉnh Dương Điện Hạ tới rồi.
09:00Mẫu thân.
09:03Miệng lệ,
09:05mau,
09:05mau lấy điểm tâm gì mới làm xong,
09:07bưng ra đây.
09:08Dạ.
09:13Đúng lúc có chuyện,
09:15muốn nói với con.
09:23Ừ.
09:30Mấy bữa nay,
09:33ta làm đúng theo lời dặn của ông.
09:35Nằm nghỉ ngơi suốt rồi.
09:43Ngài luôn phải suy nghĩ,
09:45đó chẳng phải là một kiểu lao lực hay sao.
09:48Tâm tư trong lòng,
09:49làm sao nói bỏ là bỏ ngay được chứ?
09:52Ngài là người thông minh,
09:54nên chúng hiểu rõ đạo lý,
09:56tổn hao quá độ,
09:57chắc chắn là không được lâu dài rồi.
10:00Đúng vậy.
10:02Ta cũng muốn có thể chống đỡ thêm vài ngày,
10:06nên phiền ông phải lao tâm thêm rồi.
10:09Ừ.
10:13Ta tới đây chăm sóc Ngài,
10:15nhưng có đánh cược với người ta đâu.
10:18Ta biết mà.
10:21Ngài đừng hại ta bị thua,
10:23có biết không?
10:24Ừ.
10:24Tiên sinh không khỏe,
10:53không cần ngồi dậy.
10:56Ngài yên tâm,
10:57Tam thầm tới,
10:58không ai nhìn thấy.
11:00Ờ.
11:05Điên hạ tới đây,
11:07là có chuyện gì sao?
11:08Ta không thể tới thăm bệnh à?
11:12Nhưng mà,
11:14đúng là cũng có chút chuyện.
11:16Ờ.
11:16Hoàng hậu đột nhiên không khỏe,
11:19ta nghĩ,
11:19tiên sinh cũng muốn biết nguyên do.
11:21Điên hạ đã biết được tin tức gì sao?
11:23Hoàng hậu bị nhiễm phải,
11:25độc tố của Nguyễn Huệ Thảo.
11:27Nguyễn Huệ Thảo.
11:29Thứ Thảo dược này,
11:30người uống giàu sẽ qua mắt,
11:31thứ chi mệt mỏi,
11:33không muốn ăn uống.
11:34Nhưng mà dược tính,
11:35chỉ duy trì được từ 6 tới 10 ngày.
11:37Sao Điên hạ lại dốc chắc tới như vậy?
11:39Lúc Hoàng hậu phát bệnh,
11:42mẫu thân ta đi theo các phi tầng,
11:43cùng nhau tới chính dương cung,
11:44theo lệ triều bái,
11:45nhìn thấy rõ triều chứng,
11:46sau đó người còn thăm dò,
11:48nên chắc chắn là không sai.
11:54Là ai đã trao tay với Hoàng hậu?
12:01Con Dương Lô Thảo dược,
12:03không hồng chứa dược tính quá mạnh.
12:06Dự dương,
12:06cũng đang kiểm tra nghiêm ngặt trong cung.
12:09Nói không chừng,
12:09sẽ sớm tìm ra được trái hạ độc.
12:14Đây là chuyện ở hậu cung,
12:16ta không chọn tới được.
12:18Cứ để Dự dương điều tra đi.
12:21Cho dù ra không ra,
12:22cũng không sao hết.
12:23Bởi vì kết quả cuối cùng,
12:25chẳng qua là Hoàng hậu
12:25không tham gia được kế lễ thôi.
12:27Không có sao cả.
12:34Những lúc Tô Tiên Sinh suy nghĩ,
12:36thì tay của ngài,
12:37sẽ vô thức,
12:38do một vật gì à?
12:47Ta thường làm như vậy.
12:50Dù trong lúc một mình ta ngẩn ngơ,
12:52con tay cũng sẽ cử động.
12:55Rất nhiều người cũng có thói quen này kìa mà.
12:56Không sai.
13:04Trong những người mà ta quen biết,
13:06cũng có một người như vậy.
13:07Mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa rồi.
13:26Ngài yên tâm.
13:28Được.
13:29Đa tạ ông đã giúp ta mu thành đại sự.
13:32Sau khi thành công,
13:33đây là ông phải tránh xa giang hồ rồi.
13:37Bần đạo hiểu rồi.
13:41Giang tả minh của Tiên Sinh,
13:43ngoại trừ phi lưu ra,
13:44chắc vẫn còn một số sĩ tử,
13:45thân thủ cao cường.
13:46Ờ.
13:47Điện hạ cần dùng sao?
13:49Hộ bộ Thẩm truy đang điều tra một vụ án.
13:51Ta sợ mấy sẽ gặp Nguy.
13:52Thẩm truy điều tra vụ án pháo phường,
13:58cũng nói với Điện hạ sao?
13:59Giao tình của hai người,
14:02đúng là ngày càng tốt đó.
14:03Ngài cũng biết chuyển pháo phường à.
14:08Cũng phải.
14:10Thẩm truy là người mà Tiên Sinh kêu ta kết giao,
14:13đương nhiên phải thường xuyên quan tâm.
14:14Những bằng hủ này thực sự đáng kết giao.
14:17Tiên Sinh nhìn xa trong rộng,
14:19người được chọn đều là lương thần trị quốc.
14:21Kết giao với họ đúng là phúc.
14:24Chỉ đáng tiếc,
14:26ta đối với họ không thể hết lòng hết giả.
14:27Trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái.
14:31Sự không thoải mái này,
14:32Điện hạ cũng đành phải ráng nhận nhìn thôi.
14:38Hay là chúng ta hãy tính toán một chút,
14:40tạo cho bọn họ thêm chút phiền phức.
14:43Để Điện hạ giúp đỡ họ,
14:45vậy sẽ gây thêm chút giao tình.
14:51Giao tình mà không có chân tình,
14:53như vậy cũng vô dụng.
14:54Ta nghĩ rằng kết giao lương thần không cần quá nhiều thủ đoạn,
14:58chỉ cần thành tâm đối đải,
15:00sợ gì họ không hết lòng với chúng ta.
15:05Có đạo là quân tử phải đề phòng trước sau.
15:10Chỉ có lòng thành, không có thủ đoạn thì không thể nào được.
15:14Giống như chuyện dành ngôi thái tử,
15:15nếu đem so sánh chỉ là lòng thành với thiện ý,
15:18thì sự sách làm gì loan lại dịch máu kìa chứ.
15:21Giờ đây Điện hạ chỉ lộ chút tài năng,
15:24có thể qua mắt được vài ngày.
15:26Một khi thái tử và dự dương chú ý tới người,
15:28thì sẽ không còn ân tình quân địa gì nữa.
15:33Ý của tiên sinh ta đã hiểu.
15:35Ta đã chọn con đường này,
15:37dĩ nhiên không tới nỗi ngu ngơ.
15:39Những lời nói lúc nãy,
15:40cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua.
15:43Ê là,
15:44Ngài càng dùng tâm kế,
15:45trái lại càng không làm được.
15:46Đạo dùng người này,
15:49dũng không thể nói đại khái được.
15:52Điện hạ có sách lược của Điện hạ,
15:54tạo có phương pháp của ta.
15:56Cái Điện hạ nói là đức,
15:58cái ta cần là tài.
16:00Có nhiều lúc lấy đức làm đầu,
16:03lại có lúc dùng tài làm chủ.
16:05Chuyện này phải coi Điện hạ,
16:07dùng người ở thời điểm nào,
16:08ở vị trí nào thôi.
16:09Điện hạ hãy ra nhìn mấy người ở trong viện đi.
16:31Người đó là đồng lộ.
16:33Ta tiếp xúc với người ngoài giới,
16:34thì là do ông ấy phụ trách.
16:37Ta đối với người này,
16:38có thể nói là tính nhiệm tuyệt đối.
16:43Nhưng mẫu thần của ông ấy,
16:44lại bị ta lưu tại Lan Châu,
16:46là do Giang Tả Minh phụ trách chăm lo.
16:50Ta giao nhiệm vụ quan trọng cho đồng lộ,
16:52tuyệt đối không nghi ngờ.
16:53Đó là thành tâm của ta.
16:56Giữ người nhà của họ trong tay ta,
16:57đề phòng bất trắc.
16:59Đó là phương pháp của ta.
17:00Ngài có cần thiết đem việc làm của mình,
17:08nói ra một cách tuyệt tình như vậy?
17:15Ta dốn dĩ là một người trách tuyệt tình mà.
17:18Người hiền trước giờ đều bị bằng hữu bắt đứng.
17:21Kẻ địch thì mãi mãi không có cơ hội để bắt đứng và phản bội được.
17:24Điều này ta biết.
17:29Nhưng mà ngài có biết,
17:31ngài đối với người ta ra sao,
17:32người ta sẽ đối lại y như vậy?
17:34Tiên sinh là người thông minh.
17:36Đạo lý này,
17:37không thể nào không biết.
17:40Ta biết chứ.
17:44Nhưng ta không quan tâm.
17:49Điện hạ các việc dùng bất cứ thủ đoạn nào
17:51để thăm dò ta, thử thách ta,
17:52cũng không thành vấn đề.
17:57Vì tự ta biết trong lòng mình thật sự mong muốn điều gì.
18:06Ta chưa bao giờ nghĩ tới gì sẽ phản bội.
18:18Sai rồi.
18:20Đây, ở đây có một con cờ.
18:22Chỗ nào.
18:22Đi vậy là sai rồi.
18:24Sai ở chỗ nào.
18:25Người phải đặt ở đây.
18:26Khanh đi đi.
18:26Khanh đánh đi, chậm coi.
18:28Ở đây.
18:29Khanh đánh đi.
18:30Khanh hay lắm mà.
18:31Khanh đánh hay tao đánh đây.
18:32Được rồi, được rồi.
18:33Thần thiếp,
18:34bái kiến bệ hạ.
18:36Thiệt là bình thân.
18:37Đánh, người đánh đi.
18:38Tạ ơn bệ hạ.
18:39Mấy ngày không gặp,
18:51Mãi phi trông ốm đi rồi.
18:52Dạo này, bệ hạ bận diệt triều chính.
18:57Hoàng hậu đương hương thì ngọc thể bất an.
18:59Thần thiếp vô đức vô năng.
19:01Chỉ biết ăn chay nằm đất, cầu phúc cho nhị cung.
19:04Vẫn là nàng có lòng.
19:10Dạ.
19:14Nàng tới ngồi đây.
19:18Tạ ơn bệ hạ.
19:28Hôm nay tôi gặp chậm,
19:30không biết có chuyện gì đây.
19:32Cuối năm có nhiều lễ tiết.
19:34Hoàng hậu đương hương,
19:35e là sức khỏe chưa thể hồi phục.
19:37Để hoàn thành quốc lễ,
19:39thần thiếp đặt chuẩn cử hứa thuộc phi,
19:41thay mặt Hoàng hậu phụng lễ,
19:43bái tế nhận lễ.
19:47Mong bệ hạ ơn chuẩn.
19:49Hứa thuộc phi.
19:54Nhưng nàng,
19:56dù sao cũng là người sanh ra thái tử,
19:59dốn nên...
20:00Thần thiếp, tuy là sanh thái tử,
20:02nhưng mà niên dị,
20:04không lâu bằng hứa thuộc phi,
20:05huống dì hứa tỉ tỉ,
20:07đã nuôi công chúa thành niên,
20:08đức công dạng toàn,
20:09để tìa ấy thay hoàng hậu hành lễ,
20:11thần thiếp tăng phục khẩu phục.
20:13Ừm,
20:14hiếm khi nàng có tâm lòng này lắm.
20:17Tốt.
20:23Lần này,
20:24triều đường luận lễ,
20:26đều tại do ngôn hành của thần thiếp,
20:28không cẩn thận gây ra,
20:29khiến bệ hạ mất hết thể diện.
20:32Tuy là bệ hạ không dáng tội,
20:34nhưng trong lòng của thần thiếp,
20:38thực sự cảm thấy ái nây là...
20:39Ê, đừng nhắc tới nữa,
20:42lần này cảnh hoàng nó cũng làm quá đáng,
20:44trong lòng của trầm,
20:46cũng thấy không được vui.
20:48Nhưng mà,
20:49danh nho luận lễ vẫn là chính đạo,
20:52trầm đây,
20:52cũng nên phải biến cưỡng thuẫn theo mà thôi.
20:55Sau này á,
20:57lúc nàng ở trước mặt hoàng hậu,
21:00cũng nên biết chừng mực một chút,
21:03quốc ức cho nàng rồi.
21:04Hả?
21:08Phó vườn đó,
21:09dùng thuyền quang để buôn lậu quả dược,
21:11đã lâu lắm rồi.
21:15Số lượng buôn lậu hàng năm đều cố định,
21:18nhưng năm nay lại đột nhiên nhiều hơn hai thuyền.
21:21Mà hai thuyền quả dược này,
21:23cuối cùng lại không giàu phó vườn đó.
21:25Mà lại trời không biết quỷ không hay,
21:27biến đi đâu mất.
21:31Có lẽ là...
21:33Có lẽ thế nào?
21:37Người buôn lậu hai thuyền quả dược này,
21:38là một người khác.
21:41Vậy có nghĩa là,
21:43vẫn còn hai lô quả dược đang dấu trong kinh thành,
21:46không biết ở đâu về để làm gì?
21:49Dừng thuyền quả dược vô kinh thành,
21:50nếu không phải để chế tạo pháo trúc,
21:53thì có thể muốn phá quỷ cái gì đó.
21:55Người này có thể điều động thuyền quả,
21:59là không biết sử dụng thuộc che mặt,
22:01dùng phá phượng của hồ bộ để làm việc đỡ đạp.
22:05Chắc chắn người này không phải là người giang hồ bình thường.
22:09Vậy thì hắn muốn giết người,
22:11hay muốn phá quỷ cái gì đó?
22:12Kinh thành năm nay,
22:14có trường hợp nào quan trọng,
22:16có thể trở thành mục tiêu của hắn khủng?
22:23Lê Tây cuối năm.
22:35Là thuyền quang,
22:36chạy thẳng từ lĩnh Nam tới,
22:38đi phú giang,
22:39trên đường không cần phải dừng lại kiểm tra.
22:45Xem ra bệnh của hoàng hậu,
22:48thực sự không dính dáng gì tới chuyện với phi đỏ rồi.
22:53Trung biên ngựa,
22:55ta muốn trao ngoài.
22:56Yến đệ phu à,
22:58ta thực sự có chuyện rất khẩn cấp,
22:59bắt buộc phải rời khỏi nhà một chuyến.
23:03Ông coi,
23:03ta đã mặc ấm lắm rồi.
23:04Hơn nữa,
23:06phi lưu về Lê Cương,
23:07luôn đi theo ta mà.
23:09Ông cứ yên tâm đi.
23:11Ông,
23:11ông coi,
23:12tuyết cũng đã ngưng rồi,
23:13chắc chắn sẽ không sao đâu.
23:14Có sao hay không sao,
23:16ta là người quyết định.
23:17Tuy ngài chỉ bị bệnh phong hạng bình thường,
23:19nhưng sức khỏe của ngài giống dĩ,
23:21không giống như người bình thường khác.
23:22Nếu ngài bị giác sát trở về,
23:23đô,
23:24đô chẳng phải rõ ràng,
23:25sẽ nát bản hiệu của ta sao?
23:26Yến đệ phu à,
23:27ông coi làm vậy có được không?
23:28Hôm nay chỉ cần ông cho ta trao ngoài,
23:30sau khi trở về đây,
23:31ông nói gì ta cũng nghe thêm.
23:33Không được,
23:34ta nói không được,
23:35chính là không được.
23:51Muốn làm gì hả?
23:56Thả ta xuống đi.
23:57Ngài không được ra ngoài đâu.
24:01Nghe thấy chưa hả?
24:02Mau thả ta xuống đi.
24:05Ngài không được đi.
24:12Ê,
24:12Tù Quynh.
24:13Tù Quynh.
24:14Sao Quynh lại tới?
24:15Ta tới kinh hành bao nhiêu lâu,
24:17chưa từng tới phụ Quynh để thòng diễn.
24:18Thật là thất lệ quá.
24:21Hầu gia có nhà không?
24:22Quynh tới tìm cha ta à?
24:24Hôm nay ông ấy về hơi trễ một chút.
24:27Mọi người đang chơi mã cầu sao?
24:30Đúng đó.
24:31Quynh ấy hả?
24:31Lúc nào cũng đánh cầu ra khỏi viện luôn.
24:34Nè Cảnh Vệ,
24:35giúp ta tiếp đải Tù Quynh một chút.
24:36Được,
24:37ta sẽ về ngay.
24:43Sao mấy người vẫn chưa tìm được?
24:44Công tử à,
24:45cậu không được đi ra ngoài.
24:46Mã cầu của cậu,
24:47đánh trúng sang ngực của sớ thần dạ tân rồi.
24:48Ngài ấy đang tìm kiếm cầu liên luận đó.
24:50Công tử.
24:50Đặt bể đồ hết thì sao chứ?
24:51Mã cầu mới của tao quan trọng hơn.
24:53Công tử à.
24:53Thời gian gần đây,
24:56lúc nào Vệ Tân cũng ở nhà một mình sao?
24:58Hình như lúc nào cũng vậy.
25:01Tóm lại,
25:02cũng đã có một thời gian ta không gặp được Ngôn Hầu Gia.
25:04Dù mấy có ai kinh thành,
25:06thì cũng chỉ ở trong đạo quan.
25:09Tù Quynh,
25:10ta về rồi.
25:12Bên ngoài không xảy ra chuyện gì chứ?
25:17Đâu có chuyện gì?
25:18Đám người dạ tân đưa lễ tới,
25:20ta làm người của họ kinh sợ thôi.
25:21Vậy thì tốt.
25:22Mấy Quynh đó,
25:22không nhìn thấy tên chính sứ của dạ tần đâu.
25:25Bộ dạng y như đầu trong mặt nữa vậy.
25:27Lúc đầu thì dữ dằn,
25:29sau đó lại lấy lòng.
25:30Không có chút khí chất sứ thần gì hết.
25:33Tuy nói dạ tần là một nước nhỏ
25:34phụ thuộc đại lương chúng ta,
25:36nhưng mà dù sao cũng là chủ một phương,
25:39chọn vài người đàng hoàng tới không được à.
25:41Vậy Quynh cảm thấy,
25:42là người thế nào mới có thể lòng sứ thần một nước?
25:47Trong lòng của ta,
25:48người có khí chất sứ thần nhất,
25:50chính là lận tương như được lưu sử sách,
25:54đi sứ hổ lan chi quốc mặt không biến sắc,
25:56còn đàn áp cả quận thần,
25:58to gan đè bảo chúa,
26:00mà vẫn được an toàn trở về,
26:02mà không làm nhục quốc thể.
26:05Đúng là người thông minh gan dạ,
26:07thật đáng ngưỡng mộ.
26:09Tầm nhìn của Quynh cũng cao lắm.
26:12Quynh cũng không cần phải ngưỡng mộ cổ nhân.
26:14Thực ra ở trong nước Đại Lương ta,
26:15cũng đã từng xuất hiện một dị sứ thần như vậy.
26:18Thật sao?
26:19Vậy hả?
26:21Vào 37 năm trước,
26:23Đại Du, Bắc Yên, Đông Hải,
26:25ba phía liên minh,
26:26mua đồ xăm chiếm Đại Lương ta,
26:28đòi phân chia đất đai.
26:29Lúc đó kẻ địch lấy binh lực gấp 5 lần,
26:31dây kính quân doanh,
26:32chè ngép chúng ta.
26:34Lúc đó dị sứ thần đó mới 20 tuổi,
26:36tay người cầm khê dương trưởng,
26:38áo dại bụa trông,
26:39tự thân một mình đi vào doanh trại,
26:41đào kiếm uy hiếp cũng không sợ.
26:45Ngài đứng trong doanh trại địch đấu khẩu giữa quần thần,
26:49lòng dưỡng như đuối,
26:50miệng lưỡi sắc bén.
26:51Lợi ích liên minh của kẻ địch năm đó,
26:53dốt đa lọc lẻo.
26:54Bị những lời ngài ấy thuyết phục,
26:56dần dần đi vào trạng thái phân trả hoàn toàn.
26:59Viên xóa tướng sĩ của ta cùng nhau tấn công,
27:02xóa sạch nguy cơ.
27:06Người sứ thần này,
27:08chắc không thua kém lần tương như đâu chứ.
27:09Đại lương ta,
27:12có người bền căng bền chiến như vậy,
27:14sao ta lại không hề hay biết.
27:16Chuyện xưa cũ rồi,
27:18dần dần không ai nhắc tới nữa.
27:21Ta lớn hơn hai người dạy tuổi,
27:22cũng nhờ lúc còn nhỏ,
27:24nghe các trưởng bối kể lại thôi.
27:2837 năm trước,
27:29người đó 20 tuổi,
27:31vậy năm nay cũng đã 57 tuổi rồi.
27:33Người đó còn sống hay không vậy?
27:35Nếu mà còn sống,
27:36ta thật sự muốn chim ngưỡng phong thái.
27:37Người đó tất nhiên còn sống.
27:39Người đó chính là phụ thân của cậu.
27:55Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng,
27:57trước vì hậu tước của lệnh tuôn,
27:59chỉ vì ngài là con trai của ngôn thế sư,
28:01có thân phận một quốc cựu gia,
28:02nên dễ dàng có được hay sao?
28:03Nhưng mà cha,
28:06cha của ta bây giờ,
28:08người,
28:09lệnh tuôn chưa đầy 40 tuổi đã được phong hậu.
28:12Thời điểm đó là một nhân vật hô mưa gọi gió.
28:15Chỉ tiếc là thế sự vô thường,
28:17nai chỉ có thể vui về với hương phụ đơn xa thôi.
28:21Hôm nay tô huynh tới thăm cha của ta,
28:24là có chuyện gì không?
28:25Các người đem đồ đạc vào trong đi.
28:28Dạ.
28:32Ngôn hậu đã về tới rồi.
28:38Cha,
28:38cha về rồi.
28:40Ừ,
28:40con đi nghỉ đi,
28:41không cần tỉnh an đâu.
28:44Cha,
28:44tô tiên sinh mà con nói với cha,
28:46hôm nay tới thăm cha kìa.
28:47Tài hạ tô trí,
29:00tham kiến ngôn hậu gia.
29:07Danh tánh của túc hạ gian khắp kinh thành,
29:09chấn động gian hồ,
29:10được gọi là kỳ lân tài tử của Mai Lan gian tả.
29:13Hư danh treo ngoài cửa miệng,
29:15sao giảm sánh với phong độ của hậu gia năm xưa.
29:19Tiên sinh tới đây có chuyện gì không?
29:21Hôm nay tô mộ có một chuyện rất quan trọng,
29:24muốn bàn luận với hậu gia.
29:26À,
29:28tiên sinh ở kinh thành nổi danh như vậy,
29:30còn lão phu thì một lòng tu hành không bằng thế sự,
29:34thì còn có chuyện gì cần bàn luận với ta đây chứ.
29:38À,
29:39mời tiên sinh.
29:42Ngày đông lạnh lẽo,
29:43thật là khó chịu.
29:45Nhưng quả dược dù sao cũng là đồ dược nguy hiểm.
29:48Cho dù lạnh thấu tâm cam,
29:50cũng không được dùng nó để sử dụng.
29:57Tiên sinh nói gì?
30:00Nói!
30:03Nói tiên không biết.
30:04Nói tiên không biết.
30:06Nói!
30:07Điện hạ!
30:13Sao rồi?
30:14Có ai chịu khai chưa?
30:15Tất cả hình phạt trong cung đều dùng hết rồi,
30:18nhưng bọn họ vẫn cứ nói là không biết gì hết.
30:20Nói ti cảm thấy...
30:21Cảm thấy thế nào?
30:26Độc tố Hoàng hậu đương đương bị nhiễm,
30:28có lẽ thật sự không liên quan tới họ.
30:31Suy nghĩ lại toàn bộ sự diệt,
30:33thì đúng là không giống như do người của chiêu nhân cung gây ra.
30:38Ta biết rồi,
30:39người lô xuống đi.
30:39Dạ.
30:50Không phải chiêu nhân cung.
30:55Vậy thì là ai đây?
30:57Hầu gia đem hắc quả,
30:59đều giấu hết giờ trong tế đại.
31:01Đúng không?
31:07Bây giờ ngài có thể chối bỏ chuyện này.
31:09Nhưng ta đã cho người điều tra,
31:12chứng cứ rõ ràng.
31:15Quá thông minh sẽ chết yếu.
31:18Tiên sinh, nếu ngài thông minh hơn người,
31:22không sợ chết yếu sao?
31:26Sống chết vô trời,
31:27có gì phải sợ gì?
31:30Ta đang muốn hỏi thử hầu gia,
31:33ngài giám chắc chắn kế hoạch lần này không có khe hở sao?
31:36Ít ra trước khi ngài xuất hiện,
31:38tất cả đều thuận lợi.
31:41Quái vượt được chôn ở giữa tế đỉnh,
31:44dấu dây dẫn chìm trong đám trò.
31:46Chỉ cần hoàng thượng đốt hương bái trời,
31:49chân và mã quăng vào trong tế đỉnh,
31:52thì cả tế đại đó sẽ phát nổ.
31:57Thì ra là vậy.
31:58Lúc hoàng thượng tới thắp hương,
32:01hoàng hậu sẽ đi theo bên cạnh.
32:03Tuy hầu gia cùng hoàng hậu bất quà nhiều năm,
32:06nhưng ít ra ngài cũng niềm tình quýnh mũi,
32:08bày ghế cho bà nhiễm độc,
32:10không thể tham gia tế lệ.
32:13Tuy bà ta tội nghiệt đầy mình,
32:15nhưng dù sao cũng là mũi mũi ta.
32:19Tiên sinh, ngài giới thiết hoàng hậu bị bệnh là,
32:23mới điều trả tới ta sao?
32:24Hoàng hậu đột nhiên bị bệnh.
32:28Tất nhiên kỳ lạ.
32:30Mấy thùng quýt dự tân đem tới chỗ ta,
32:32càng khiến chỗ ta nảy sinh nghiêng ngần.
32:34Quýt hồng.
32:42Hầu gia ngay cả đem giao thừa cũng không xung dậy bên người nhà.
32:47Nhưng lần này vì lo chỗ các đội tết,
32:49mà cố tình đặt thêm mấy thùng quýt hồng.
32:51Chẳng lẽ không phải là dì muốn đưa thuốc nổ vào kinh hay sao?
32:56Ngài đã chọn lựa thời cơ rất tốt,
32:59cùng lúc cập bến với hát quả của hộ bộ.
33:02Cho dù có người nghi ngờ,
33:03thì manh mối cũng nhất định nhắm vào phường làm pháo riêng của thái tử.
33:07Tuy ta đã hết lòng bố trí,
33:10nhưng vẫn bị ngài phát hiện ra.
33:13Hầu gia cám mạo hiểm tội diệt tộc.
33:19Hành thích quàng thượng,
33:21thực ra là muốn làm gì?
33:23Ta muốn cho hắn chết.
33:28Cái gì là đại nghịch bất đạo,
33:29mang tội giết vua,
33:30ta mặc kệ.
33:33Chỉ cần khiến hắn phải chết,
33:35thì bất cứ việc gì ta cũng dám làm,
33:37bất cứ tội gì ta cũng chịu gánh hết.
33:38Là vì thần Phi nương nương xong.
33:45Ngài,
33:47Ngài cũng biết thần Phi à.
33:54Vua án xích diệm,
33:57kỳ dương chịu quang mà chết,
33:59thần Phi nương nương tự tự chết ngay trong cung.
34:02Tuyết chuyện này giờ đây không ai nhắc tới,
34:05nhưng dù sao cũng mới 12 năm trôi qua.
34:07Ta biết thì cũng có gì lạ đâu.
34:1812 năm,
34:2012 năm đã dài lắm rồi.
34:25Ngoài ta ra,
34:29còn ai nhớ tới nàng ấy nữa.
34:30Nếu như Hậu Gia đã có tình ý sâu đồng với thần Phi nương nương,
34:43thì sao năm ấy lại khoanh tay đứng nhìn bảy tiến cung?
34:46Tại vì người đó là Hoàng đế Đại Lương,
34:50là Hoàng thượng chúng ta đã liều thân,
34:52hết lòng phò ta ông ta ngồi lên ngôi cao chính bệ.
34:54Tố mộ nghe nói,
35:00Hậu Gia tuyết là trưởng tự của nguồn Thái Sư,
35:02chứ còn thư ấu,
35:04thư mầu bạn bên cạnh của Hoàng thượng,
35:06có đúng không?
35:08Ta và ông ấy,
35:11còn có lâm nhiếp Đại Ca.
35:15Tư nhỏ cùng nhau học chữ,
35:18cùng nhau ôn văn luyện võ,
35:20cùng nhau ổn định thế lực Đại Lương.
35:26Bọn ta đã từng tuyên thợi,
35:29cùng hoang nạn,
35:30cùng phú quý,
35:32sống chết có nhau,
35:33mãi không phụ nhau.
35:38Nhưng khi ông ta lên ngai gà,
35:41thì thế giới này chỉ còn lại
35:43hai chữ quân thần thôi.
35:50Đăng cơ tới năm thứ hai,
35:53ông ta cướp mất lạc dao bên cạnh ta.
35:58Lạc dao hạ sanh ra cảnh vũ,
36:01được phong làm thần phi.
36:05Trong lòng ta lại nghĩ,
36:08ta có thể buông tay rồi.
36:10Chỉ cần nạn ấy được sống vui vẻ trong cung là được.
36:18Nhưng xảy ra vụ án xích diện,
36:22cảnh vũ bị ép chết,
36:23lạc dao tử tử,
36:25cả nhà lâm nhiếp Đại Ca gặp nạn.
36:27Nếu như ta không cố gắng,
36:34một lòng tu luyện,
36:35lánh xa Hồng Trần,
36:39Lạc cũng đã sớm xuống suối già rồi.
36:45Cho nên ngài lên kế hoạch bao nhiêu năm nay?
36:49Chỉ vì muốn giết ông ta sao?
36:51Tên Hoàng thượng bạc bẻo như vậy,
36:56lẽ nào hắn không đáng chết sao?
37:00Giết chết hắn thì sao?
37:03Hoàng thượng chết rồi,
37:05thiên hạ một phèn trối râm.
37:07Thái tử và Dự Dương,
37:08hai bên hội chiến,
37:09triều đình không dưỡng biên cương Đài Loan.
37:11Cuối cùng ai sẽ đắc ý đây?
37:13Ai sẽ là người gặp Ta Dương đây?
37:18Người năm xưa mang ô danh Dông Mạng,
37:20vẫn còn ân dích dơ trên người họ.
37:24Kỳ Dương giữ mang danh nghịch tử,
37:26lòng già giữ mang tiếng phản thật.
37:29Còn thần Phi,
37:31bà ấy vẫn là cô hồn giả quỷ,
37:34không bài,
37:35không dị,
37:35không lăng.
37:37Ông làm cho Long Trời lỡ đất quốc gia bất an,
37:39nhưng cuối cùng,
37:41thì cũng chỉ là giết chết một người mà thôi.
37:45Lẽ nào ta không biết đây chỉ là hại sách hay sao?
37:50Nhưng mà Ngài thử nghĩ coi,
37:53triều đình ngày nay hỗn loạn rối ràng.
37:56Cả một quốc gia,
37:59có được một chút nào,
38:00giống như hình tượng bọn ta mở ước năm xưa.
38:06Con người này,
38:08là bọn ta phò trợ hắn đi lên ngồi vào chiếc ngay vàng hoàng đế.
38:12Trước mắt lâm nhiếp đệ ca đã không còn nữa,
38:17thì cuộc diễn này,
38:20nên để cho tạp mắt đó phải dừng lại.
38:27Hồ Gia,
38:29làm vậy không phải là phục thụ,
38:32mà là Ngài đang trút giận cho mình.
38:35Quang Thượng chết đi.
38:40Quyền Kinh Ti nhất định dốc sức điều tra.
38:43Ngài sống thì vô dị,
38:44chết cũng chẳng sao.
38:47Nhưng Ngài có nghĩ tới dự tân hay không?
38:51Dự tân.
38:54Mẫu thân của nó đã qua đời,
38:55sau khi sinh nó ra không bao lâu.
38:58Từ nhỏ ta đã ít khi lo lắng cho nó,
39:01tội nghiệp cho nó,
39:02làm con trai của ta.
39:05Có thể đây là mạng số của nó chăng?
39:09Hồ Gia,
39:11tuyết dự tân không phải là đứa con
39:13do người yêu của Ngài sanh ra,
39:15nhưng dù sao cậu ấy cũng là con ruột của Ngài.
39:17Lẽ nào Ngài nở nhẫn tâm,
39:19để cậu ấy tuổi đời còn trẻ,
39:20đã phải chịu liên lụy hay sao?
39:26Dự tân là một đứa trẻ tốt.
39:30Có lẽ,
39:30ta không thể bù đắp được gì cho nó rồi.
39:37Nếu trong lòng Hồ Gia đối với dự tân,
39:40vẫn còn một chút ý nghĩa ấy nấy,
39:43sao không sớm Ngài hội tâm?
39:52Đại Thống lĩnh.
39:53Đại Tế lễ có gì bất thường không?
39:55Xin Đại Thống lĩnh yên tâm,
39:56sắp tới giờ tới, các quân đệ đều sẽ rất cẩn thận.
39:59Được.
40:00Ta tới đây xem thế nào.
40:02Ngươi đi canh tiếp đi.
40:04Dạ.
40:04Đại Thống lĩnh
40:19Đại Thống lĩnh
40:24Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo