The Hospital of Desires
#reviewphim #tomtatphim #phimtrungquoc #bandareview #bandareviewphim #vietsub
#reviewphim #tomtatphim #phimtrungquoc #bandareview #bandareviewphim #vietsub
Danh mục
🎥
Phim ngắnPhụ đề
00:00Giang Hà, chúng ta bắt đầu nhé.
00:18Tiểu Mỹ nhân tốt thế này, thật đáng tiếc.
00:30Chúc quý vị ông chủ buổi tối tốt lành.
00:39Đây là món hàng cuối cùng được đầu ra tối nay.
00:44Làn da này thật mềm mại.
00:47Sẵn chắc như cô dâu mười cười.
00:53Cảm giác này thật tuyệt.
00:54Các người đừng ai giành với tôi, tôi muốn cô gái này.
00:57Lâu lắm rồi không thấy Mỹ nhân xinh đẹp thế này.
01:02Cậu em có con mắt tinh tưởng thật đấy.
01:03Chơi với người phụ nữ này thì sướng phải biết.
01:07Tôi trả 30 vạn.
01:08Ông chủ số 5 ra giá 30 vạn.
01:10Còn ai ra giá cao hơn không?
01:12Được rồi, 30 vạn lần thứ nhất.
01:1530 vạn lần thứ hai.
01:17Giao dịch thành công, chúc mừng ông chủ số 5.
01:19Chúc ông chủ chơi vui vẻ.
01:22Hà?
01:27Mới chạm nhẹ một cái đã không chịu nổi rồi.
01:44Tiểu Mỹ nhân, cơ thể của mày khá thành thật đấy.
01:47Mới động chạm một chút đã phản ứng mạnh thế này.
01:51Đúng là một cực phẩm.
01:53Người phụ nữ xinh đẹp thế này, đàn ông nào chịu nổi cơ chứ?
01:56Tiểu Mỹ nhân, tôi hơi nóng lòng rồi đây.
02:13Làn da này thật mềm mại.
02:15Thật chưa lắng nha?
02:18À?
02:19Bộ ngực này thật mềm mại và non nớt.
02:22Thật là muốn chết người mà.
02:24Ngừa quá.
02:26Ngừa sao?
02:27Đợi một lát nữa mày sẽ được sung sướng thoải mái thôi.
02:38Buông tôi ra.
02:39Đừng chạm vào tôi.
02:40Tôi đang ở đâu?
02:41Tôi đang ở đâu?
02:45Mày có kêu sách cầu họng cũng vô dụng thôi.
02:47Ở đây không ai cứu được mày đâu.
02:49Vì mày tao đã trì 30 vạn đấy.
02:53Giờ đây toàn bộ thân thể mày đều là của tao rồi.
02:58Ha ha ha ha ha ha ha.
03:09Buông tôi ra.
03:10Đừng vào.
03:10Mẹ kiếp đồ lẳng lơ.
03:14Thật nhỏ.
03:14Cho hết vào miệng mày này.
03:16Chưa đẻ lần nào nên khít thật đấy.
03:19Mới lôi ra nhiều thế này.
03:21Không.
03:22Không.
03:23Dừng lại.
03:23Tôi không chịu nổi nữa.
03:24Dừng lại.
03:25Tôi không chịu nổi nữa.
03:32Á.
03:33Đừng chạm vào tôi.
03:35Cút đi.
03:37Giang Hà.
03:37Cậu sao thế?
03:38Có phải cậu gặp ác mộng không?
03:40Nặc nặc.
03:40Tớ vừa cảm thấy.
03:41Tớ bị một người đàn ông xâm phạm.
03:43Giang Hà.
03:44Cậu nói linh tinh gì vậy?
03:45Tôi đọc đến cuối tớ vẫn luôn ở bên cạnh cậu mà.
03:47Làm gì có ai khác chứ?
03:48Phải đấy Giang Hà.
03:49Tôi cũng đứng ở ngoài cửa nhìn vào mà.
03:51Sao có đàn ông vào được chứ?
03:53Có phải cậu lại nằm mơ rồi không?
03:54Không phải.
03:55Tôi đã cảm nhận được.
03:57Tôi bị một người đàn ông xâm phạm.
03:58Tôi còn cảm thấy.
04:00Họ đẩy tôi lên một sân khấu lớn.
04:02Phía dưới có một đám người lớn ngôi.
04:03Họ gần như muốn ăn tươi nước sống tôi.
04:06Họ đang dùng cơ thể tôi để đầu giá.
04:08Giang Hà.
04:08Sao cậu nói càng lúc càng quá đáng vậy?
04:10Sân khấu gì?
04:11Đầu giá gì chứ?
04:11Đúng thế Giang Hà.
04:13Đây là bệnh viện của Bạch Lộ mà.
04:14Làm sao có sân khấu hay đầu giá gì chứ?
04:17Tớ rõ ràng vừa nãy đã cảm nhận được thật mà.
04:20Chẳng lẽ thật sự là nằm mơ sao?
04:23Nhưng tớ thật sự cảm nhận được họ đang cười với tớ.
04:26Hơn nữa còn cười rất đáng sợ.
04:28Không.
04:28Chắc chắn đây không phải là nằm mơ.
04:31Giang Hà.
04:32Bệnh tình của cậu ngày càng nặng hơn rồi.
04:34Cậu nhất định phải tích được hợp tác điều trị.
04:36Nếu không thì cậu sau này sẽ trở thành người thực vật đấy.
04:38Không.
04:38Bạch Lộ.
04:39Đừng điều trị nữa.
04:41Đưa tớ về đi.
04:43Bạch Lộ.
04:44Tớ thấy giấc mơ hôm nay.
04:45Thật sự là cú sốc khá lớn với cậu ấy.
04:47Hay là hôm nay dừng lại ở đây nhé?
04:52Nếu đã như vậy.
04:53Thanh Thanh.
04:53Vậy cậu đưa cô ấy về trước đi.
04:55Đợi cô ấy ổn định tâm trạng hơn.
04:56Rồi tiếp tục bước chỉ dẫn tiếp theo.
04:58Giang Hà.
05:19Tớ đi rót cho cậu lý nước.
05:28Làm tốt lắm.
05:29Khách hàng rất hài lòng về chất lượng lần này.
05:32Tận dụng thời gian giải quyết cô ta nhanh đi.
05:33Thời gian còn lại của chúng ta không nhiều đâu.
05:41Giang Hà uống thuốc đi.
05:42Hôm nay có phải cậu sợ lắm không?
05:44Nặc nặc.
05:44Cậu phải tin tớ.
05:45Tớ thực sự cảm nhận được mình bị người ta xâm phạm.
05:48Giang Hà.
05:49Cậu nói thế là tớ giận đấy.
05:51Tớ đã nói rồi mà.
05:52Cả bệnh viện này không có sân khấu nào như cậu nói cả.
05:54Tất cả đều là áo giác của cậu thôi.
05:55Hơn nữa.
05:55Đó là bệnh viện của tớ.
05:56Tớ là bác sĩ điều trị chính của cậu.
05:58Chẳng lẽ cậu ngay cả tớ cũng không tin sao?
06:00Nhưng chúng ta là bạn thân không có gì giấu nhau mà.
06:02Chẳng lẽ tớ sẽ hại cậu sao?
06:05Chỉ cần cậu chữa khỏi bệnh là có thể bước ra khỏi đoạn ký ức đó rồi.
06:08Lộc Minh đã mất 3 năm rồi.
06:09Anh ấy cũng không hy vọng cậu bị căn bệnh này hành hạ mãi.
06:12Được không?
06:13Hóa ra, Lộc Minh gặp tài nạn xe hơi đã là chuyện 3 năm trước rồi.
06:16Nếu tớ khăng khăng để anh ấy đến đón tớ.
06:18Có lẽ những chuyện này đã không xảy ra.
06:26Đêm hôm rồi, anh sao thế?
06:32Ai gửi tin nhắn cho anh vậy?
06:34Không có gì tờ.
06:35Chỉ là bệnh viện có bệnh nhân mới.
06:36Anh phải về ngay.
06:37Em nghỉ ngơi trước đi.
06:38Anh về bệnh viện một chuyến được.
06:44Chẳng lẽ mình thật sự bị ảo giác sao?
06:46Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.
06:54Đừng gửi tin nhắn riêng cho tôi nữa.
06:56Nếu mọi chuyện bại lộ, ai cũng phải chịu hậu của đấy.
07:00Sao? Giờ mới biết sợ à?
07:02Cái loại người có thể bán đứng cả cô bạn thân nhất của mình.
07:05Thì có gì phải lo lắng chứ?
07:07Theo quy định, em còn 3 ngày nữa.
07:10Nếu mọi chuyện không xong,
07:12anh và em đều biết, hậu quả rồi.
07:14Em tự biết phải làm gì.
07:15Ngoài ra,
07:18cô bạn thân còn lại của em có nhan sắc không tồi.
07:21Em nghĩ cách đi.
07:22Dù sao thì, anh đã lâu rồi.
07:25Chưa được trải nghiệm người phụ nữ cực phẩm như thế này.
07:28Thanh thanh, không được.
07:29Tuyệt đối không được.
07:30Chuyện gì cũng có thể từ từ.
07:35Dù sao thì,
07:36mỹ nhân ở ngay trước mắt.
07:38Làm sao anh có thể bỏ lỡ chứ?
07:40Em có biết không?
07:41Khi anh xem bạn thân em qua Kameza giảm sát hôm qua,
07:43anh đã khó chịu thế nào không?
07:45Hôm nay em phải bồi thường cho anh thật tốt đấy.
07:51À?
07:53Cái miệng nhỏ thật tuyệt vời.
07:55Quyết định giữ em lại hồi đó.
07:58Quả thực là đúng đắn.
07:59À, em phải biết rằng,
08:01em chính là con trò cái của chúng tôi.
08:04Khi nào tôi muốn định em,
08:06em phải đến ngay lập tức.
08:13Không sao rồi.
08:15Ba vị,
08:16sau cuộc kiểm tra ngày hôm qua,
08:17chúng tôi xác nhận bệnh tình của cô Giang đã xấu đi thêm.
08:20Phải điều trị càng sớm càng tốt.
08:22Nếu không rất có thể cô ấy sẽ hôn mê vĩnh viễn.
08:24Viện trường thẩm,
08:25bệnh tình sao lại ngày càng nghiêm trọng thế à?
08:28Sự ra đi của anh lọc gây đá kích lớn cho cô Giang.
08:31Vì vậy mời dân đến việc cô ấy thường xuyên mộng du và gặp ác mộng.
08:34Nói tóm lại,
08:36cô Giang đã trộn lẫn thực tế và giấc mơ.
08:39Không thể tách biệt,
08:40tức là việc điều trị ngày hôm qua.
08:43Chỉ là một giấc mơ của cô ấy thôi,
08:44nhưng cô ấy lại nghĩ đó là sự thật.
08:47Không phải thế đâu,
08:48là thật mà.
08:53Giang Hà,
08:54cậu hãy nghe kỹ viện trường thẩm nói đi.
08:56Phải đấy.
08:57Hiện tại cách duy nhất là tăng liều lượng.
09:00Dùng thuốc và phương pháp tư vấn tâm lý để tiến hành.
09:03Điều trị kết hợp.
09:03Không, lộ lộ.
09:05Tớ không muốn điều trị kết hợp.
09:06Tớ sợ.
09:06Giang Hà,
09:08cậu sao lại đến đây nữa rồi?
09:09Tớ nói cho cậu biết,
09:10tất cả những gì hôm qua đều là giảm.
09:11Giang Hà,
09:12cậu phải tin vào sự chuyên nghiệp của Bạch Lộ và Viện Trường Thẩm.
09:15Giang Hà,
09:16chúng ta nhất định phải dịch cực hợp tác điều trị.
09:17Nếu không bệnh sẽ không khỏi được đâu.
09:22Hay là,
09:23lần này để Thanh Thanh cùng cậu tham gia điều trị nhé.
09:26Được không?
09:27À,
09:27tớ,
09:27tớ cùng cậu ấy sao?
09:29Phải đấy.
09:30Nếu đúng như Giang Hà nói,
09:32Thanh Thanh ở bên cạnh cũng tiện chăm sóc,
09:33phải không?
09:34À,
09:34đúng rồi Giang Hà.
09:36Tớ sẽ đi cùng cậu.
09:37Cậu sẽ không phải sợ nữa.
09:39Đến lúc đó nếu lỡ có chuyện gì,
09:40cậu nắm tay tớ và gọi tớ dậy.
09:42Được không?
09:44Thật không?
09:44Thật sao?
09:45Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cậu.
09:55Lộ lộ,
09:56lần này cậu tuyệt đối đừng rời xa tớ.
09:57Tiên tâm đi.
09:58Có Thanh Thanh đi cùng cậu rồi.
10:00Đừng sợ.
10:02Yên tâm đi.
10:04Chúng tôi chỉ muốn cậu ngủ một giấc thật ngon thôi.
10:11Nhanh lên.
10:13Hai người họ không tỉnh lại ngay được đâu.
10:15Mau chóng đưa họ đến buổi đầu giá.
10:17Bên đó đã rụp nhiều lần rồi.
10:21Lần này đưa đến hai người phụ nữ hấp dẫn.
10:23Làm tốt lắm.
10:24Khách hàng bên đó chắc chắn sẽ hài lòng.
10:29Chúng ta làm thế này có bị Giang Hà phát hiện không?
10:31Sợ gì chứ?
10:33Lần này em đã dùng liều gấp đôi.
10:35Họ cân bản không tỉnh lại được đâu.
10:37Tuyệt đối đừng quên kế hoạch của chúng ta.
10:39Mau chóng chuyển hết vốn công ty cô ta sang đây.
10:41Em đã sắp xếp xong rồi.
10:43Chỉ cần đợi hai ngày nữa thôi.
10:44Tiền của công ty cô ta sẽ chuyển hết về tên chúng ta.
10:47Cộng thêm vụ đầu giá lần này.
10:48Chúng ta kiếm không ít đâu.
10:50Tuyệt đối không được để lại bất kỳ dấu vết nào.
10:52Rõ chưa?
10:55Lòng dạ cô thật độc ác.
10:57Rằng đối xử tàn nhận với cả bạn thân của mình.
10:59Ai bảo nó giảm cướp người đàn ông của tôi chứ?
11:03Nếu không phải vì nó, tôi cũng không ra nông nỗi này.
11:11Đồ lẳng lơ, sao hôm nay nước nhiều thế hả?
11:15Thế này mà đã nhiều sao?
11:16Chỉ là bình thường anh quá ngắn.
11:18Chẳng mấy khi chạm được tới điểm ghi của em, em vẫn chưa đủ sướng.
11:22Nếu không thì nước còn ra nhiều hơn nữa.
11:23Đồ tôi...
11:24Đồ bẩn thỉu, làm thế nào cũng không đủ thoả mãn.
11:28Toàn bộ cơ thể em là của anh.
11:29Anh muốn làm gì thì làm.
11:31Được rồi, đến lúc đó giải quyết xong con đàn bà tiện nhân Giang Hà này.
11:33Em cũng sẽ bắt nó quỷ dưới thân anh.
11:35Anh yên tâm, đến lúc đó em sẽ đít nó thật mạnh trước mặt anh.
11:39Để anh hả giận.
11:47Khít quá, sướng quá.
11:53Tôi muốn nữa.
11:55Tiếp tục đi, yên tâm.
11:57Sẽ không dừng lại đâu.
12:00Tiếp tục.
12:01Hôm nay tôi sẽ làm em bao nhiêu lần tùy thích.
12:04Tiếp tục đi, đừng dừng lại.
12:09Tôi muốn nữa.
12:13Kính thưa quý vị, tiết mục chính tối nay đã đến rồi.
12:18Lớt tối nay là có thể hai người tự do phối hợp.
12:22Cùng tham gia đầu giá.
12:24Người thắng của sẽ được tận hưởng hai đại mỹ nhân này.
12:26Chư vị, cơ hội hiếm có.
12:30Đừng bỏ lỡ nhé.
12:32Cuộc đầu giá tối nay bắt đầu.
12:35Hay quá, chất lượng lần này của nhiên không tệ.
12:38Phải đó, bệnh viện này lại sắp xếp tận hai người.
12:42Số tiền bỏ ra rất đáng.
12:43Yêu, anh Kiều.
12:46Đây không phải là người phụ nữ anh đầu giá lần trước sao?
12:48Cảm giác lần trước của thực không thể tà nổi.
12:51Thật là vẫn còn thêm thường.
12:53Nếu không phải vì không có thời gian, tôi thật sự muốn đi cô ta ba bốn lần nữa.
12:57Anh Kiều, cẩn thận đừng làm hỏng chỗ này.
13:00Cậu em, tôi thấy cô gái bên cạnh cũng tuyệt phẩm đấy.
13:04Ngực to mông lớn.
13:05Lát nữa làm chắc chắn sẽ rất sướng.
13:09Hay là hai chúng ta cùng hợp tác đầu giá nhỉ?
13:12Biết đâu đến lúc đó còn có thể đổi nhau chơi.
13:16Mày nói thế tao cũng chưa thử bao giờ.
13:20Mày nói xem người phụ nữ này rớt cuộc là loại tác phẩm gì.
13:24Chịu đô?
13:25Sao mà thơm thế này?
13:28Hai tiểu mỹ nhân này, nhìn lại biết đồ tốt, được chăm sóc kỳ lượng lâu dài.
13:32Bộ ngực này vừa trắng vừa mềm, còn mềm nhũn ra nữa.
13:40Tôi đã bảo rồi mà, đây là cực phẩm trong số cực phẩm.
13:43Lâu lắm rồi không gặp người phụ nữ tuyệt vời thế này.
13:47Lần này thúc mê không có vấn đề gì chứ?
13:49Không vấn đề gì, viện trưởng thẩm nói rồi.
13:51Lần này đã dùng liều lượng gấp đôi.
13:53Mặc kệ chúng ta chơi thế nào, họ cũng không tỉnh lại được.
13:57Lần này mày chơi cô đó đi, cô kia tao chơi rồi.
13:59Lần này tao chơi cô mới đến, được.
14:02Anh Lý, cô ả này có phải tỉnh lại rồi không?
14:23Sao hình như nghe thấy chúng ta nói chuyện, sợ gì trước?
14:25Lần nào cũng không tỉnh lại được.
14:26Nghe thấy thì cứ nghe, cứ tùy ý làm cô ta.
14:28Tỉnh lại càng tốt, cho cô ta biết sự lợi hại của chúng ta.
14:30Anh Lý, cô ả này nức nhiều thật.
14:32Phải không? Phụ nữ càng hương phấn.
14:35Thì phản ứng càng lớn.
14:37Phản ứng của nửa thân dưới phụ nữ không thể lừa được đâu.
14:40Đúng là thế thật, cô ả này đúng là đồ lẳng lơ hết mức.
14:43Đúng là thiếu đàn ông địt mà.
14:45Á á.
14:47Cầu xin, cầu xin.
14:49Đừng, mày xem tiểu mỹ nhân này.
14:55Bảo tao đừng dừng lại này.
14:57Vợ ơi, tiểu mỹ nhân này nhìn có vẻ lạnh lùng thế.
14:59Bây giờ lên giường chẳng phải ngoan ngoãn nghe lời sao.
15:03Không phải chứ, mày xem cô gái nhỏ kia vẫn còn non nớt hồng hào lắm kia.
15:09Ông đây chịu hết nổ rồi, hôm nay sẽ không trốn nữa.
15:11Cung lắm là trả thêm chút tiền.
15:13Anh Lâm hôm nay mới đến.
15:14Thì hãy phát điên một lần đi.
15:16Á á.
15:17Á.
15:21Giang Hà, cậu tỉnh rồi sao?
15:24Bạch Lộ, cậu dám ngừa tớ.
15:26Giang Hà, cậu làm gì thế?
15:28Tớ làm gì ư?
15:29Cậu có biết không?
15:31Vừa nãy lúc tớ đang ngủ, tớ lại bị người khác xâm phạm.
15:34Lại còn là hai người.
15:35Giang Hà, cậu sao thế?
15:37Nhưng tớ đã hỏi Thanh Thanh rồi.
15:38Cậu ấy không hề có bất thường nào cả.
15:39Phải đấy Giang Hà.
15:41Kể từ sau khi tìm thuốc, tớ đã ngủ yên trên giường mà.
15:44Hoàn toàn không cảm thấy có người nào tiếp cận chúng ta, cũng không cảm thấy có ai đẩy chúng ta ra ngoài cả.
15:48Thanh Thanh, ngay cả cậu cũng không tin tớ sao, sao cậu có thể không tin tớ chứ?
15:53Nhưng tớ rõ ràng cảm nhận được cậu đang ở ngay bên cạnh tớ mà.
15:56Bị hai tên cầm thú đè lên người, chúng tùy ý lăng nhục cậu.
15:59Tớ muốn phản kháng, tớ muốn nắm lấy tay cậu.
16:02Nhưng tớ hoàn toàn không có sức lực.
16:05Chúng đã làm những chuyện cầm thú không bằng với chúng ta.
16:08Giang Hà, tớ đã nói với cậu rồi.
16:10Hoàn toàn không có ai chạm vào chúng ta cả.
16:12Phải đấy Giang Hà, lần này Thanh Thanh cố ý cùng cậu điều trị.
16:16Ở bên cạnh cậu chính là sợ cậu xảy ra chuyện.
16:18Nếu thật sự như những gì cậu nói, hai người bị người ta xâm phạm.
16:20Vậy Thanh Thanh sao lại không có chút cảm giác nào chứ?
16:23Không, không, Giang Hà, viện trưởng thẩm đã nói rồi.
16:27Bệnh tình của cậu ngày càng nghiêm trọng.
16:28Những chuyện cậu hoang tưởng ngày càng quá đáng rồi.
16:30À, không được.
16:33Tớ nhớ bọn họ.
16:34Tớ nhớ sau khi họ đẩy tớ ra ngoài.
16:37Thang máy dương ở tầng 10.
16:39Tớ yêu cầu lên tầng 10 xem cho rõ.
16:41Xem sân khấu của họ rốt cuộc có tồn tại hay không?
16:43Giang Hà, cậu làm thế này là không tin từ bệnh viện chúng tôi.
16:46Tôi không quan tâm, tôi phải đi xem cho rõ.
16:48Nếu không tôi sẽ không tin những lời các người nói đâu.
16:52Chỉ cần cho tôi lên xem xét rõ ràng,
16:54sự thật chẳng phải sẽ sáng tỏ rao.
16:55Phải không, lộ lộ.
16:57Nếu Giang Hà muốn lên trên xem như vậy,
16:59cậu cứ để cô ấy đi xem đi.
17:01Có lẽ sau khi xem xong cô ấy sẽ không suy nghĩ lung tung nữa.
17:04Chuyện này.
17:06Giang Hà, cậu chắc chắn chúng ta bị đẩy đến tầng 10 không?
17:09Đúng vậy.
17:10Tớ thấy sau khi họ đẩy tớ đến tầng 10,
17:12là họ ra ngoài.
17:15Được rồi Giang Hà,
17:16nếu cậu không tin tưởng tớ,
17:17vậy tớ sẽ đưa cậu đi xem.
17:19Chỉ là sau khi cậu lên tầng 10 xem xong,
17:20thì không được tiếp tục nghi ngờ bệnh viện của chúng tôi nữa.
17:22Phải ngoan ngoãn hợp tác điều trị, được không?
17:24Được, chỉ cần cho tôi lên xem xét rõ ràng.
17:27Tôi sẽ tin những lời các người nói đều là sự thật.
17:38Giang Hà, cậu thấy chưa?
17:40Đây đều là phòng bệnh chuẩn bị cho bệnh nhân nội chú.
17:42Làm gì có sân khấu nào như cậu nói chứ?
17:43Lộ lộ, tớ thật sự bị họ đưa lên sân khấu.
17:46Họ còn cởi hết quần áo của tớ và Thanh Thanh.
17:48Cuối cùng họ còn đưa chúng tớ vào phòng.
17:51Họ đã xâm phạm tớ và Thanh Thanh.
17:53Đủ rồi.
17:54Cho dù cậu không tin bệnh lộ,
17:56chúng ta vừa nãy đã lên tầng 10 sen rồi.
17:59Ở đó căn bản không có sân khấu nào như cậu nói cả.
18:01Toàn là phòng bệnh thôi mà.
18:03Hơn nữa, vì bệnh của cậu,
18:05tớ còn cùng cậu tiết nhận điều trị.
18:07Tớ hoàn toàn không có cảm giác gì.
18:09Chẳng lẽ, chẳng lẽ cậu còn không tin tớ sao?
18:11Y tà, tôi muốn hỏi một chút.
18:17Tầng 10 ở đây của các cô có sân khấu nào không?
18:19Sân khấu gì cơ?
18:20Đây là bệnh viện của chúng tôi.
18:21Chỉ có phòng bệnh và bệnh nhân.
18:23Muốn tìm sân khấu thì đến bài truyền hình.
18:24Đến chỗ chúng tôi làm gì?
18:26Chẳng lẽ thật sự là...
18:27Làm mơ sao?
18:28À à.
18:32Đầu tôi đau quá.
18:33Giang Hà à.
18:43Xin chào.
18:44Cho hỏi văn phòng y tá trưởng ở đâu?
18:49Của nhiên ở đây.
18:51Chính là anh.
18:52Chính là anh vừa nãy đã xâm phạm tôi.
18:54Cô ơi, cô có nhầm người rồi không?
18:57Chúng ta quen nhau sao?
18:58Giang Hà, cậu đang làm gì vậy?
19:00Lộ lộ, chính là hắn.
19:01Tớ nhận ra rồi.
19:02Chính là hắn vừa nãy đã xâm phạm tớ.
19:05Người xâm phạm tớ lần đầu cũng là hắn.
19:08Mặc dù hắn có đeo mặt nạ.
19:09Nhưng giọng nói của hắn không thể sai được.
19:13Thưa cô.
19:14Có phải giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?
19:16Tôi chỉ là bệnh nhân của bệnh viện này thôi.
19:18Hơn nữa chúng ta chưa từng gặp mặt.
19:20Sao tôi có thể...
19:21Xâm phạm cô chứ?
19:23Lý Tổng.
19:26Viện trưởng thẩm, anh đến thật đúng lúc.
19:28Cô gái này đột nhiên kéo tôi.
19:29Nói những lời khó hiểu với tôi.
19:30Chuyện gì vậy?
19:33Viện trưởng, bệnh của Giang Hà lại tái phát rồi.
19:35Cô ấy nói vừa nãy lại bị đàn ông xâm phạm.
19:37Và nhận ra giọng nói của người đó.
19:38Chính là vị điên sinh này.
19:39Thật là nói bậy bạc.
19:41Không có.
19:41Lý Tổng của tập đoàn Phong Diệp là khách quý của bệnh viện chúng tôi.
19:44Ông ấy vừa mời đến bệnh viện chúng tôi thôi.
19:46Sao có thể chạy vào phòng cậu được?
19:47Không có chuyện đó.
19:48Hơn nữa, chỉ dựa vào giọng nói mà đã khẳng định.
19:50Thật là hoang đường.
19:52Chúng tôi còn không biết.
19:53Chuyện này có phải là thật hay không?
19:55Không thể nào.
19:56Giọng nói của hắn giống hệt như giọng tôi đã nghe thấy.
19:58Cậu nói cậu nghe thấy giọng nói.
20:00Vậy còn khôn mặt.
20:02Có nhìn thấy không?
20:03Có giống không?
20:05Bọn họ đều đeo mặt nạ.
20:06Tôi không thấy được mặt họ.
20:08Thôi được rồi, được rồi.
20:09Tôi không muốn nghe thấy chuyện hoang đường này nữa.
20:11Bác sĩ Bạch.
20:12Còn không mau đưa bệnh nhân của cô đi.
20:14Không thể nào.
20:15Giọng nói này tôi nhận ra.
20:16Chính là tên cầm thú này.
20:17Các người mau giúp tôi bắt hắn lại đi.
20:19Giang Hà
20:25Giang Hà
20:27Kiên Cường
20:29Cậu mau đến nhận dạng đi.
20:30Vừa nãy chính là hắn.
20:31Hắn nằm trên người cậu.
20:32Chính hắn đã cường hiếp cậu.
20:34Mau nói đi Giang Hà
20:35Tớ
20:36Tớ thật sự không có ấn tượng gì cả.
20:39Cô ơi
20:40Chắc chắn chúng ta có hiểu lầm gì đó.
20:42Tôi sẽ không nhầm đâu.
20:43Tôi nhận ra tất cả những người tham gia.
20:44Tôi muốn giết anh.
20:46Cô Giang thất lễ rồi.
20:49Thanh Thanh
20:51Màu đỡ cô ấy về nghỉ ngơi.
20:52Tôi đã tìm thuốc ăn thần.
20:53Chắc chắn sẽ không phát tắc ngay được đâu.
20:55Lần này bệnh tình của cô ấy đã vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.
20:57Chúng ta sẽ đưa ra một phác đồ điều trị mới.
20:59Được.
21:00Đi thôi.
21:04Tiểu mỹ nhân
21:04Đã cảm thấy có gì đó không ổn rồi phải không?
21:07Tôi thật sự không nỡ rời xa khuôn mặt của em.
21:12Viện trường
21:12Đây là số liệu thu nhập tháng trước.
21:15Công việc kinh doanh của chúng ta
21:16khách hàng đều rất thai lòng.
21:17Chỉ là họ thấy hàng của chúng ta không đủ lắm.
21:19Thời gian hơi ngắn.
21:20Họ hy vọng có thể tăng thêm chút thời gian.
21:23Nhưng tiền bà không thành vấn đề.
21:27Đâu có dễ dàng như vậy.
21:29Giải quyết xong một người phụ nữ.
21:30Em có biết chúng ta đã tốn bao nhiêu tâm trí không?
21:32Một lũ chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.
21:34Được rồi, đi xuống đi.
21:39Bảo bên đó.
21:41Tôi sẽ sắp xếp.
21:41Vâng.
21:42Hello, đủ rồi.
21:50Tôi nghe nói gần đây cậu kiếm được một người phụ nữ cực phẩm à?
21:54Là cổ lão.
21:55Ồ, người phụ nữ đó bản thân có chút bệnh tật
21:57nên mới chuyển đến bệnh viện chúng tôi để tiếp tục điều trị.
22:00Nghĩ cách sắp xếp cho tôi gặp cô ta một lần.
22:02Ừ.
22:03Nhưng cổ lão.
22:05Sau hai lần trước,
22:07cô ta đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
22:09Nếu tiếp tục nữa,
22:11cô ta rằng sẽ không tích cực hợp tác đâu.
22:14Đừng tìm lý do nữa.
22:15Chỉ có một yêu cầu thôi.
22:17Phải làm thế nào là việc của cậu.
22:19Đừng quên ngày trước là ai đã đưa cậu lên.
22:22Tôi có thể đưa cậu lên cũng có thể kéo cậu xuống.
22:24Đủ rồi.
22:33Giang Hà,
22:35sao cậu vẫn còn xem tài liệu của bệnh viện này vậy?
22:37Tớ cứ thấy có gì đó không ổn.
22:39Thanh thanh,
22:40lúc đó cậu thật sự không có cảm giác gì sao?
22:42Tớ,
22:43tớ thật sự không có cảm giác gì cả.
22:45Tớ nhớ sau khi tiêm thuốc xong là tớ ngủ tiếp đi.
22:48Không cảm thấy có ai ở bên cạnh chúng ta.
22:50Sau khi tỉnh dậy tớ đã đứng ngay bên cạnh bạch lộ.
22:53Trên mạng đều nói bệnh viện này rất kỳ lạ.
22:56Những nữ bệnh nhân có bệnh tâm lý kia,
22:58đến bệnh viện này khám bệnh,
23:00đều không khỏi bệnh.
23:02Hoặc là phát điên phải vào viện tâm thần,
23:03hoặc là mất tích không rõ lý do, gì cơ.
23:07Tớ nghi ngờ lộ lộ có chuyện giấu chúng ta.
23:10Sao lại thế được?
23:11Chúng ta,
23:12dù sao cũng là bạn thân mười mấy năm với cậu ấy rồi,
23:15cậu ấy chắc sẽ không hại chúng ta đâu.
23:18Tớ cũng không biết.
23:19Tớ cần một vài bằng chứng.
23:20Cậu không thấy viện trưởng thầm cũng rất bất thường sao?
23:24Rõ ràng anh ta là bác sĩ phụ khoa,
23:25sao lại quan tâm đến khoa tâm thần như vậy chứ?
23:27Cậu nói như vậy,
23:30tớ hình như cũng nhớ ra một vài điều.
23:34Giang Hà,
23:35cậu có nhớ lúc cậu vào phòng bệnh,
23:36rừng của cậu ở bên nào không?
23:40Bên trái,
23:41nhưng tớ nhớ sau khi tớ tỉnh dậy.
23:44Rừng của tớ ở bên trái,
23:45con của cậu ở bên phải.
23:47Vậy tức là rừng của chúng ta thật sự không bị đẩy ra ngoài.
23:50Đúng, bây giờ xem ra.
23:52Khả năng này cũng có thể xảy ra.
23:54Nhưng,
23:57chúng ta nên làm gì bây giờ?
24:00Tuyệt đối không được đành rắn động cỏ.
24:02Bây giờ họ mới chỉ đề phòng tớ thôi.
24:04Vẫn chưa đề phòng cậu.
24:07Cho nên chúng ta phải thu thập tất cả bằng chứng.
24:10Mới có thể công bố sự thật cho mọi người.
24:12Đúng là vậy.
24:14Đúng rồi,
24:15chỉ bằng chúng ta.
24:19Á?
24:24Ông chủ.
24:29Cô gái xinh đẹp định mua gì thế?
24:30Ông chủ.
24:31Ở chỗ ông có loại thuốc nào có thể giúp người ta giữ được?
24:33Sự tỉnh táo không?
24:35Ý cô là sao?
24:36À, ý là loại thuốc có thể hóa giải thuốc mê ấy.
24:40Nhà thuốc chính quy của chúng tôi làm gì có loại đồ đó?
24:42Ôi, ông chủ.
24:44Ông bán cho tôi đi mà.
24:46Ngày mai tôi phải đến khách sạn tham gia tiệc tùm.
24:48Sợ bị người ta bỏ thuốc mê.
24:49Và lại, ông nỡ lòng nào nhìn một đại mỹ nhân bị bỏ thuốc mê chứ?
24:54Đây đâu phải là thuốc mê.
24:56Cũng không hại người.
24:59Ôi, ông chủ.
25:04Được rồi, được rồi.
25:07May cho cô là một đại mỹ nhân.
25:08Tôi cũng sợ cô bị bỏ thuốc mê lắm.
25:11Tôi sẽ đau lòng đấy.
25:14Tôi thấy cô là một cô gái nhỏ.
25:16Sợ em nếu tiếp tục nữa sẽ bị bại lộ.
25:18Vậy sao anh không dùng liều lượng mạnh hơn?
25:21Lần trước em đã tăng các đôi liều lượng rồi.
25:23Em sợ nếu tăng nữa sẽ khiến cô ta phát điên.
25:25Phát điên thì càng tốt.
25:26Khỏi phải tốn công sức của tôi.
25:29Cậu của thật là tuyệt tình.
25:31Đẩy bạn thân của mình vào trốn lửa đạn.
25:34Để nó làm loại chuyện đó.
25:36Tuyệt tình như, đó đều là do nó tự trúc lấy.
25:39Từ nhỏ đến lờ nó cái gì cũng muốn tranh giành với tôi.
25:42Đồ ăn tranh với tôi.
25:43Quần áo tranh với tôi.
25:43Ngay cả đàn ông cũng tranh với tôi.
25:45Tại sao chứ?
25:46Rốt cuộc tôi thua kém nó ở điểm nào?
25:48Bao nhiêu năm nay, đàn ông bên cạnh nó hết người này đến người khác?
25:51Nếu đàn ông đều thích thân thể của nó.
25:53Chỉ bằng tôi giúp nó một tay thật tốt.
25:55Hơn nữa tôi làm như vậy.
25:57Cũng là để nó nếm trải đủ loại đàn ông.
25:59Nó còn phải cảm ơn tôi nữa.
26:01Anh thật xấu xa.
26:02Mời đến đâu mà đã thế.
26:04Tôi không chỉ muốn đàn ông bị nó.
26:06Tôi còn muốn biến nó thành một con chó.
26:08Một con chó cái mà ai cũng có thể đi.
26:09Tôi ngày càng thích em rồi.
26:13Chờ sau khi chuyện này xong xuôi.
26:15Chúng ta đi đăng ký kết hôn.
26:17Thật sao?
26:18Anh không được lừa em đấy.
26:19Đương nhiên là thật.
26:21Em là người phụ nữ tôi yêu nhất mà.
26:25Cô gái ngốc.
26:27Em chỉ là một phần trong kế hoạch của tôi thôi.
26:29Màn kịch hay thật sự vẫn còn ở phía sau.
26:31Xem ra hôm nay tôi phải cố gắng hơn một chút rồi.
26:33Nhanh lên.
26:35Tôi không chờ nổi nữa.
26:37Á, đồ lẳng lơ.
26:38Cô là Giang Hạp phải không?
26:56Là tôi.
26:57Cô là ai?
26:58Tôi là cảnh sát.
26:59Cảnh sát?
27:00Anh tìm tôi.
27:03Cô có quen biết hai người này không?
27:05Có người đã tổ cào với chúng tôi.
27:06Bách lộ vật thầm lãng bị tình nghi tổ chức giao dịch đầu già thân thỉnh.
27:08Họ lợi dụng bệnh viện làm vò bọc.
27:10Sau khi chúc túc me cho phụ nữ, sẽ tiến hành bàn đầu già họ.
27:14Thực hiện giao dịch mại dâm.
27:16Giao dịch mại dâm.
27:17Bùi đầu già.
27:19Của nhiên như chuyện này là thật.
27:20Cảm giác của tôi không sai.
27:23Các anh muốn tôi làm gì?
27:24Tôi biết cô là một trong những nạn nhân.
27:26Vì vậy mới tìm đến cô.
27:27Hai người họ rất xảo quyệt.
27:28Chúng tôi đã thử nhiều cách nhưng không thu thập được bằng chứng.
27:30Bởi vì chuyện này rất nguy hiểm.
27:36Một khi xảy ra bất chắc, kết quả chắc chắn là cô không thể gánh vác nổi.
27:39Đương nhiên chúng tôi sẽ cố gắng hết sức bảo đảm an toàn cho cô.
27:41Tôi đồng ý.
27:43Cảm giác của tôi không sai.
27:44Tôi đã nhận được sự tự tin ý chí từ bên trong.
27:46Tôi muốn họ phải trả giá.
27:48Được.
27:48Nếu cô cũng muốn làm rõ sự thật, hãy tìm cách vào phòng 1006.
27:52Bên trong có thể có bằng chứng phạm tội của họ.
27:54Nếu các anh biết phòng 1006 có khả nghi, tại sao không thể trực tiếp ra quân chứ?
27:58Không đơn giản như cô nghĩ đâu.
28:00Thứ nhất, chúng tôi không có bằng chứng thực tế.
28:02Không có bằng chứng thì không thể tùy tiện xông vào.
28:05Hèn chi, tôi rõ ràng nhớ họ đã đẩy tôi vào tầng 10.
28:09Nhưng khi tôi lên đó lại không phát hiện ra gì cả.
28:12Hãy tìm cách vào phòng 1006.
28:14Chụp lại toàn bộ bằng chứng.
28:16Như vậy chúng ta mới có lý do để bắt giữ họ.
28:18Được.
28:18Ngoài ra, trong bệnh viện còn có đồng nghiệp của chúng tôi.
28:20Khi cần thiết, cô ấy sẽ liên lạc với cô.
28:22Nhất định phải đảm bảo an toàn cho bản thân.
28:26Ờ, cô giang sao cô lại đến?
28:28Tôi đến điều trị.
28:29Xin hỏi bác sĩ Bạch đâu rồi?
28:30Bác sĩ Bạch đang điều trị cho khách hàng.
28:31Hay là tôi đưa cô đến khu vực nghỉ ngơi thư giãn một lát?
28:33Nếu bác sĩ Bạch đang bận,
28:35vậy tôi lên tầng 10 đợi cô ấy trước vậy.
28:38Vậy thì tôi đưa cô lên trước nhé.
28:39Đến đây nào, bảo bối nhỏ.
28:44Cô gái hôm nay thật sự không tồi nha.
28:46Thân hình thật tuyệt.
28:48Đừng, các người muốn làm gì?
28:49Á, làm gì?
28:51Đương nhiên là định mày rồi.
28:56Á, đừng, các người muốn làm gì?
28:58Đừng, đã đến nơi này rồi.
29:00Mày nói xem còn có thể làm gì nữa?
29:02Á, ha ha ha ha, tư vấn tâm lý.
29:04Thế thì giao lưu sầu sắc, hiệu quả mới tốt chứ.
29:11Cảm giác này so với cô họ giang đợt trước
29:13vẫn kém hơn một chút.
29:16Anh Lý, anh đừng nói thế.
29:18Cô gái họ giang đó thật sự không tồi.
29:21Chỉ là không biết đến bao giờ
29:22mới có thể gặp lại cô ấy lần nữa.
29:24Sẽ có cơ hội thôi.
29:28Tôi nghe nói,
29:29chồng của cô gái họ giang đó đã mất từ lâu rồi.
29:31Bao nhiêu năm nay không có đàn ông chăm sóc cô ấy.
29:36Hèn chi mỗi lần làm cô ấy.
29:38Cơ thể cô ấy phản ứng mạnh đến thế.
29:40Có tiền thì cô gái nào mà chẳng chơi được.
29:44Có cái hôn lễ ở đây thật là tốt.
29:49Trời ơi, trời ơi, trời ơi.
29:51Tháng này đã là cô thứ 28 rồi sao?
29:53Ha ha ha ha ha ha ha ha.
29:58Ha.
29:58Cứu tôi với.
30:01Ôi trời.
30:14Cô giang, bác sĩ Bạch vẫn còn đang bận.
30:17Cô nghỉ ngơi một lát đi.
30:18Cô ấy sẽ đến ngay.
30:19Đừng tới ma, bảo bối nhỏ.
30:33Hà.
30:38Hà, đã vào chỗ bọn tôi rồi thì còn làm được gì nữa?
30:46Cầm thú, đúng là đồ cầm thú.
30:48Bệnh viện này của Nhiên không đơn giản.
30:54Mở cửa.
30:56Mau mở cửa cho tôi.
30:59Tiểu Hà, cậu đang làm gì thế?
31:01Bên trong vẫn còn bệnh nhân đang khám bệnh.
31:02Cậu làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc điều trị đấy.
31:04Khám bệnh gì chứ?
31:05Nơi này rõ ràng là cái chỗ treo đầu dê bán thịt chó.
31:08Lúc này tôi nghe thấy hết rồi.
31:09Hai người đàn ông ức hiếp một người phụ nữ.
31:12Mau mở cửa cho tôi.
31:14Nếu không tôi sẽ đi báo cảnh sát đấy.
31:16Giang Hà, cậu bình tĩnh chút đi.
31:18Á.
31:18Lẽ nào đây là người mà nhiếp cảnh quan nói, là người của chúng ta?
31:39Giang Hà, cậu có thành kiến quá lớn đối với bệnh viện chúng tôi rồi.
31:42Chúng tôi làm sao có thể làm việc tổn hại bệnh nhân được chứ?
31:44Có phải cậu quá nhạy cảm không? Nên mới xuất hiện đào thanh đấy.
31:50Không được. Bây giờ bọn chúng gây chuyện rồi, kiếm cơ hội xử lý cô sau.
31:59Có chuyện gì vậy? Sao cậu ta lại đột nhiên xuất hiện ở tầng 10?
32:02Em cũng không biết.
32:03Tại sao hôm nay cậu ta lại tự yêu cầu lên tầng 10 để điều trị?
32:07Có phải chúng ta đang làm quá lên rồi không?
32:08Giang Hà chỉ là tình cờ gặp thôi.
32:11Tình cờ.
32:12Ngoại trừ chúng ta ra.
32:13Còn ai biết khách hàng ở phòng số 6 nữa?
32:14Nếu hôm nay không có bác sĩ ở đây, chúng ta đã bại lộ hết rồi.
32:17Anh biết không hả?
32:19Rất có khả năng đã xuất hiện kẻ phản bội trong chúng ta.
32:21Đừng nghi ngờ vớ vẩn nữa.
32:23Mấy người chúng ta đều đang chung một thuyền má.
32:25Tốt nhất là như vậy.
32:27Tóm lại anh mong nghĩ cách giải quyết cô ta đi.
32:30Giang Hà, người phụ nữ này không thể giữ lại nữa.
32:33Nếu cứ để cô ta đôi một biến mất trong bệnh viện chúng ta,
32:35có gây ảnh hưởng quá lớn không?
32:37Hơn nữa em nghe nói bố cô ta là người giàu nhất thành phố chúng ta.
32:40Khi đó ông ta chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào.
32:42Để tìm kiếm tung tích cô ta, đến lúc đó thì
32:44không thể giải quyết ở trong viện được.
32:47Anh không biết nghĩ cách khác sao?
32:49Tóm lại, bí mật của phòng số 6
32:51tuyệt đối không thể để bất cứ ai biết.
32:53Một khi bí mật bị lộ ra,
32:55anh biết hậu của nghiêm trọng thế nào mà.
33:01Bảo bối.
33:03Đợi chuyện lần này xong xuôi rồi.
33:05Chúng ta sẽ cao chạy xa bay.
33:06Tìm một nơi không có người.
33:08Sống thật tốt.
33:09Sẽ không bao giờ quay lại nữa.
33:10Anh không được lừa em nữa đấy.
33:13À.
33:16Tại em là người phụ nữ anh yêu nhất mà.
33:19Đồ lẳng lơ này,
33:20cho ăn kiểu gì cũng thấy chưa đủ.
33:24À.
33:27À, à.
33:29Mày kêu càng lớn,
33:30tao càng phấn khích.
33:32Lát nữa tao sẽ chén cả mấy đứa bạn thân của mày.
33:34À, à, à.
33:38Đừng dừng lại.
33:39À, à.
33:42À.
33:46Bọn họ phòng bị rất nghiêm ngật.
33:48Hôm nay không vào được.
33:50Phải đến phòng số 6 nghĩ cách khác thôi.
33:53Nhất định phải lấy được chứng cứ ở phòng số 6.
33:55Cũng phải đảm bảo an toàn cho bản thân.
33:56Nếu cô đã có ảnh của họ rồi,
34:06tại sao không bắt giữ họ?
34:08Điều này chỉ chứng minh nữ khách hàng bị xâm hại mà thôi.
34:10Không có cách nào chứng minh là do bạch lộ và thầm nãng giật dây.
34:14Muốn thực sự lật đổ bọn chúng,
34:16chỉ có lấy được chứng cứ ở phòng số 6 mới được.
34:19Toàn là lũ cầm thú,
34:21đã nhân danh hành nghề y để làm chuyện bần thiểu.
34:23Các người sẽ không được chết tử tế.
34:30Thế nào? Lấy được chưa?
34:34May mà nhờ vào sắc đẹp của tôi,
34:37tôi năn nỉ mãi ông chủ mới cho tôi một lọ nhỏ thế này.
34:42Cậu nói xem thứ này thật sự có tác dụng sao?
34:44Hằng thật giá thật đấy.
34:46Tớ đã tìm người chuyên nghiệp trên mạng xem qua rồi.
34:48Chỉ cần cậu uống một viên nhỏ trước khi vào bệnh viện,
34:51cậu sẽ không bị chút thuốc mê đâu.
34:53Cố liều thôi.
34:56Nhưng mà, Giang Hà, chuyện này,
34:59liệu có phải chúng ta nghĩ quá nhiều rồi không?
35:01Thanh Thanh, cậu có biết hôm nay tớ đã đi gặp ai không?
35:04Ai? Một cảnh sát tên nhiếp bân.
35:07Anh ấy đã nói với tớ tất cả rồi.
35:08Thầm lãng và bạch lộ.
35:10Mấy năm nay đã làm không ít chuyện xấu xa không thấy mặt người.
35:13Cậu ta không còn là bạch lộ mà chúng ta từng quen biết.
35:15Rồi, cái gì?
35:16Nhưng mà...
35:18Nhưng mà...
35:19Nếu cậu nhất quyết điều tra chuyện này,
35:22bọn chúng nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.
35:23Tớ không sợ.
35:25Tớ muốn thay những người phụ nữ bị hám hại,
35:27lấy lại công bằng cho họ.
35:30Thanh Thanh,
35:31lẽ nào cậu cầm tâm tình nguyện bị bọn chúng coi là nô lệ sao?
35:34Để mặc bọn chúng,
35:34cho những người đàn ông khác tùy ý lăng nhục trên người cậu sao?
35:37Không, tớ.
35:41Giang Hà, cậu nói đi.
35:42Chuyện này tớ phải giúp cậu thế nào đây?
35:45Chuyện này cứ để tớ mạo hiểm một mình là được.
35:48Tớ sẽ nghĩ hết cách để thu thập tất cả chứng cứ.
35:51Nếu tớ không thể quay về,
35:55thì cậu hãy giao cái này cho nhiếp cảnh quan nhé.
35:57Được chứ?
36:03Cô Giang,
36:03Chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày công ty cô phải trả nợ.
36:07Xin cô hãy trả nợ đúng hạng.
36:08Tránh làm ảnh hưởng đến việc trả nợ tín dụng.
36:13Bạch lộ,
36:14giúp của cậu đã lén làm những gì sau lưng tớ?
36:21Các người đúng là lũ cận bã.
36:23Lần này tôi tuyệt đối sẽ không để các người dễ dàng đạt được ý đâu.
36:25Tôi muốn xem giúp của các người là người hay quỷ đây.
36:27Hừ.
36:33Cô Giang à,
36:42Cô Trần sao lần này lại không đến cùng cô vậy?
36:44Cậu ấy có việc bận rồi.
36:46Cô Giang,
36:48Bác sĩ bệnh đang điều trị cho bệnh nhân khác,
36:50hay là đợi cô ấy cùng nhau?
36:52Sao?
36:52Chẳng lẽ tôi đến bệnh viện?
36:54Con phải được cô ta đồng ý sao?
36:55Tôi không có ý này.
36:57Vậy chúng ta bắt đầu thôi.
36:58Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:28cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:58Người đâu rồi?
38:03Đi đâu rồi?
38:19Giang Hà gây chuyện rồi.
38:21Chết kiệt,
38:28thuốc đâu không thấy nữa.
38:29Do cuộc là tình huống gì?
38:30Lúc nãy sau khi tôi tiêm thuốc cho cô ta xong,
38:32thì quay về văn phòng rồi.
38:33Lúc tôi quay lại thì không thấy người nữa.
38:35Làm sao có thể tiêm thuốc xong mà người còn chạy được?
38:38Em nghi ngờ cô ta đã có chuẩn bị trước rồi.
38:40Bảo sao hôm nay cô ta lại kỳ lạ như vậy?
38:42Dám một mình đến điều trị.
38:44Hóa ra là cô ta có chuẩn bị trước.
38:46Đã tìm hết chưa?
38:47Đã tìm hết rồi.
38:48Không thể bóng dám cô ta trong phòng.
39:00Cô răng,
39:01sao cô lại chạy đến căn phòng này?
39:05Cô răng,
39:06sao cô lại chạy đến căn phòng này?
39:08À?
39:10Cậu không ở trong phòng điều trị cho tốt?
39:12Lại chạy đến căn phòng này?
39:14Là muốn ăn trộm thứ gì sao?
39:16Tôi, tôi chỉ hơi mơ màng.
39:18Không nhận ra đường.
39:19Vô tình đi nhầm rồi.
39:21Đi nhầm rồi.
39:22Cô răng,
39:24cô là cố ý hay là thật sự đi nhầm?
39:26Đương nhiên rồi.
39:28Ai lại đi trộm đồ của các người chứ?
39:32Được rồi,
39:33nếu đã như vậy,
39:35cô răng xin hãy quay về phòng.
39:37Tiếp tục điều trị đi.
39:49Thả tôi ra,
39:50tôi muốn gặp viện trưởng của các người,
39:52anh Lý.
39:53Đây chẳng phải là tiểu thư kiểu diễm
39:54mà anh hằng mong mong sao?
39:56Mẹ kiếp,
39:57lần trước ở trong phòng tôi xích nữa
39:59làm hỏng chuyện tốt của tôi.
40:01Nghe nói cô nhóc này không hiểu chuyện.
40:03Dám đi điều tra chuyện của chúng ta.
40:05Bị viện trưởng thẩm phát hiện rồi.
40:07Lần này chẳng mất một su nào.
40:10Cứ để anh em chúng tôi chơi đùa với cô ta thật đã.
40:12Con khốn này còn khá là không trung thực.
40:15Lần trước chơi với cô ta lúc cô ta còn hôn mê.
40:17Giống như một con cá chết vậy.
40:19Vẫn còn thiếu chút gì đó.
40:20Hôm nay thuyệt đối không thể bỏ qua cho cô ta.
40:22Tôi hận không thể bây giờ lên cởi sạch quần áo cô ta ra.
40:26Các vị,
40:27hôm nay viện trưởng chúng tôi đã nói
40:29không đầu giá người phụ nữ này.
40:32Mà là tặng miễn phí cho tất cả mọi người.
40:34Các người muốn làm gì thì làm.
40:36Cứ làm đi.
40:40Đừng, đừng chạm vào tôi.
40:42Tránh ra.
40:43Đừng, đừng chạm vào tôi.
40:51Cái thứ này còn trình tiết.
40:53Làm bao nhiêu lần cũng không đủ.
40:57Lại đây.
40:58Lần trước làm mày mà mày không nhớ tao sao?
41:00Để tao thử xem.
41:01Lần này cho mày xem thật kỹ.
41:03Mày đã bị đàn ông làm thế nào?
41:04Cái thân hình xinh đẹp thế này
41:06đáng bị đàn ông làm nắm chứ.
41:09Á.
41:10Thanh thanh.
41:11Nhếp cảnh quan ở đâu rồi?
41:12Cứu tôi.
41:14Cảnh sát, xin lỗi.
41:16Tôi đã không thể giúp anh tìm được chứng cứ.
41:22Tự không biết lượng sức.
41:23Đồ đạp đã chuyển hết đi chưa?
41:25Yên tâm đi.
41:25Sớm đã chuyển đi hết rồi.
41:27Lần này là chúng ta sơ suất rồi.
41:28Xích chút nữa bị cô ta phát hiện.
41:31Không thể để cô ta ở lại nữa.
41:32Ngày mai sắp xếp phẫu thuật mở hộp sọ cho cô ta.
41:34Sau đó đưa đến bệnh viện tâm thần.
41:37Sẽ không giết chết người ta đấy chứ.
41:39Chỉ cần còn một hơi thở.
41:40Điên thì cứ điên thôi.
41:42Chỉ là đáng tiếc.
41:44Một tiểu mỹ nhân tốt như vậy.
41:46Bên cậu cậu sao rồi?
41:48Tiền đã tiêu gần hết rồi.
41:50Chỉ cần đợi tháng sau cô ta không trả được.
41:52Chúng ta có thể thuận lý thành trương tiến vào công ty cô ta.
41:55Lần này chúng ta ước tính nhận được 10 triệu.
41:58Lần này làm tốt lắm.
42:01Đây chính là kết cục khi đắc tội với tao.
42:03Thôi được rồi.
42:04Bảo bọn họ dừng tay đi.
42:05Cứ làm tiếp thế này người ta thật sự sẽ bị bọn chúng giết chết.
42:08Ít nhất bây giờ vẫn chưa thể chết được.
42:11Đợi đến khi thời gian đến.
42:12Thì đưa đến bệnh viện tâm thần đi.
42:14Bọn người ở bệnh viện tâm thần đó rất thích lại phụ nữ này.
42:18Á.
42:19Cô Giang, cô tỉnh rồi.
42:27Cầm thú.
42:28Các người đúng là lũ cầm thú.
42:29Cô Giang, cô bình.
42:30Tính chút đi.
42:31Ở đây không có người khác.
42:32Tôi là cảnh sát chính do nhất cảnh quan phải đến.
42:34Giờ nhất cảnh quan phải đến sao?
42:35Vậy là người ở phòng 1.002 hôm đó là cô.
42:38Đúng vậy.
42:40Anh chụp ở phòng 1.002 hôm đó cũng đều là cô chụp trộm ra.
42:42Đáng tiếc là tôi chỉ chụp được ảnh của những kẻ xâm phạm.
42:45Không lấy được chứng cứ của bạch lộ và thầm lãng.
42:47Tôi biết tâm trạng cô hiện giờ rất phức tạp.
42:49Nhưng chúng ta nhất định phải trấn tĩnh lại.
42:51Chúng ta tuyệt đối không thể đẩy cho lũ khốn nạn này.
42:53Nhờ như ngoài vòng pháp luật.
42:56Đồ ở 1.006 đã lấy được chưa?
42:58Chưa.
42:59Xích chút nữa thì thành công rồi.
43:01Xem ra.
43:02Việc bọn họ vội vàng chuyển đồ hôm nay.
43:05Chắc chắn là đã chuyển đồ từ 1.006 sang 1.010 rồi.
43:11Đây là chìa khóa của phòng 1.010.
43:13Lát nữa cô thay quần áo của tôi.
43:16Nhất định phải lấy được.
43:17Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta.
43:19Ngày mai bọn họ dự định làm phẫu thuật mở hộp sọ cho cô.
43:22Một khi đã làm rồi.
43:23Cô sẽ thật sự trở thành một kẻ ngốc.
43:26Đến lúc đó không ai cứu được cô nữa.
43:28Cho nên nhất định phải lấy được trước tối nay.
43:31Tôi.
43:32Tôi vẫn còn hơi sợ.
43:35Đừng sợ.
43:36Chuyện chúng ta làm hôm nay.
43:37Còn vinh quang hơn bất cứ chuyện gì.
43:40Lẽ nào?
43:41Cô không muốn thay những nữ đồng bà bị xâm phạm đó.
43:43Đòi lại công bằng sao?
43:47Được.
43:47Bác sĩ thầm.
43:53Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?
43:54Mau thả tôi ra.
43:56Cô kêu đi.
43:56Cô kêu càng lớn.
43:58Tôi lại càng phấn khích.
44:01Các người đều là cầm thú.
44:02Các người đều phải xuống địa ngục.
44:04Á.
44:05Xuống địa ngục.
44:06Nơi này chính là địa ngục.
44:10Mẹ kiếp.
44:10Đồ con khốn.
44:11Màu qua đây liếm cho tao đi.
44:14Tao vui thì có lẽ tao sẽ tha cho mày.
44:17Đây là thứ tận tay làm ra không bằng.
44:33Mẹ kiếp.
44:52Đây đều là thông tin của người bị hại.
44:55Và ảnh khóa thân lúc bị xâm phạm.
44:58Đây còn được tính là người sao?
44:59Trong chiếc Archibur này tuyệt đối là chứng cứ quan trọng.
45:17Những chứng cứ này tuyệt đối không thể để bọn chúng cướp lại.
45:19Bạch Lộ, tại sao cậu lại nhấn tâm như vậy?
45:37Sao có thể nhấn tâm đối xử với cậu ấy như vậy?
45:38Cậu ấy là bạn thân tốt nhất của cậu mà.
45:41Giang Hà tin tưởng cậu như vậy.
45:42Đã giao công ty cho.
45:44Cậu và cậu cậu hết rồi.
45:46Sao cậu có thể đối xử với cậu ấy như vậy?
45:48Bạn thân tốt nhất.
45:49Thanh Thanh, cậu đừng ngốc nữa.
45:53Cậu ta đã cướp đi tất cả mọi thứ của tớ.
45:54Tớ khiến cậu ta mất hết tất cả.
45:56Thân bại danh liệt.
45:57Vậy còn tớ, các người,
45:59tại sao các người lại đối xử với tớ như vậy?
46:01Đồ ngu ngốc.
46:03Không có cậu.
46:04Làm sao tớ có thể khiến Giang Hà tin tưởng được chứ?
46:07Đừng nói nhảm với cậu ta nữa.
46:09Vì cậu ta đã biết bí mật của chúng ta rồi.
46:10Thì ngày mai sắp xếp xử lý bọn họ cùng nhau là được.
46:14Các người, các người sẽ không được chết tử tế.
46:17Thanh Thanh, cậu đừng trách tớ.
46:19Ai bảo cậu tự mình không biết điều?
46:21Cứ nhất quyết muốn nhúng chạm vào nước đục này chứ.
46:24Cứ thanh thật ở nhà đi.
46:25Không phải sẽ không có chuyện gì sao?
46:27Ngày mai sắp xếp cho cả hai người bọn họ cùng phẫu thuật mở hộp sở.
46:30Sau đó đưa đến bệnh viện tâm thần.
46:31Thanh Thanh, cậu nghĩ chúng tôi không biết sao?
46:34Giang Hà lén liên lạc với cảnh sát sao?
46:36Thì sao chứ?
46:37Không có chứng cứ.
46:38Dù cảnh sát có đến thì cũng làm gì được chúng ta.
46:41Chỉ cần ngày mai đến,
46:42cậu và Giang Hà sẽ trở thành những kẻ ngốc có vấn đề về thần kinh.
46:46Ai sẽ tin lời hai kẻ ngốc nói chứ?
46:50Các người
46:50Hêm, gì?
46:54Bạch Lộ, không xong rồi.
46:57Giang Hà lại trốn đi làm chuyện lớn rồi.
47:03Mẹ kiếp, mày đúng là một cục kẹo dài.
47:06Làm sao cũng không thể cắt đuôi được.
47:07Một lũ cầm thú.
47:09Các người làm những chuyện chó má không thấy mặt người này.
47:10Các người sẽ không được chết tử tế.
47:12Giang Hà, cậu làm như vậy có đáng không chứ?
47:15Chỉ cần cậu ngoan ngoãn nghe lời,
47:16chúng tôi đảm bảo sẽ không làm tổn thương cậu có được không?
47:18Kinh!
47:19Các người đã tàn hại nhiều phụ nữ như vậy.
47:21Còn muốn tôi hợp tác sao?
47:22Xi tâm vọng tưởng.
47:25Đánh cô ta, chết đến nơi rồi mà vẫn còn cứng miệng.
47:29Vừa hai lần trước vẫn chưa làm đủ.
47:32Lần này vừa hai thử xem.
47:34Vừa hai ta còn chưa thử hai người cùng lúc.
47:38Không được.
47:39Các người đừng làm gì thanh thanh.
47:41Có chuyện gì thì cứ nhầm vào tôi.
47:45Mẹ kiếp, đều không phải thời gian gấp.
47:47Thật muốn làm mày thêm 10, 8 lần nữa.
47:49Cô Giang, tôi khiến cô đừng tự trúc lấy khổ nữa.
47:53Màu dao axi bơ ra.
47:55Chúng tôi còn có thể xem xét tha mạng cho cô.
47:58Giao cho các người.
47:59Kinh!
48:01Mơ đi!
48:06Thanh thanh, tớ xin lỗi.
48:08Là tớ liên lụy đến cậu.
48:11Không trách cậu.
48:12Là bọn chúng.
48:13Tôi làm ma cũng sẽ không tha cho các người.
48:17Bác sĩ Phương, sao cô lại đến đây?
48:25Tôi đến xem ai tôi còn dám trộm đồ.
48:29Bác sĩ Phương, tôi rất muốn biết.
48:31Lúc nãy Giang Hà đã thoát khỏi phòng của cô bằng cách nào?
48:34Rồi tại sao lại mặc quần áo của cô?
48:36Bác sĩ Bạch, cô đang nghi ngờ tôi sao?
48:39Tôi không có ý này.
48:40Chỉ là không nghĩ thông được mà thôi.
48:42Là...
48:42Bác sĩ Phương, chẳng lẽ là hai người đã thông đồng với nhau rồi sao?
48:51Cô ta...
48:52Lúc nãy sau khi cô ta ngất đi, tôi tưởng cô ta nhất thời không tỉnh lại được.
48:56Không ngờ, cô ta quay người dùng kim gây me để gây me tôi, cho nên mới bị cô ta đắc thủ, mặc quần áo của tôi đi mất.
49:02Thật sự là như vậy sao?
49:05Là do tôi sở suốt rồi, nếu đã như vậy.
49:08Lần sau vẫn phải chú ý hơn chút.
49:10Bác sĩ Phương, cô cũng không muốn chuyện của cô bị người khác biết đâu nhỉ.
49:15Cô ta khai chưa?
49:16Cô ta cứng miệng lắm.
49:18Đến bây giờ vẫn không chịu mở miệng nói chuyện, để tao thử xem.
49:22Con khốn, mau nói đi.
49:28Đồ rốt cuộc bị mày giấu ở đâu rồi?
49:30Các người đúng là lũ cận bã.
49:31Đồ bại hoại.
49:33Đừng hòng biết được bất cứ chuyện gì từ miệng tôi.
49:38Mày thật sự nghĩ tao không dám giết mày sao?
49:42Qua thêm một lần mùa hè nữa.
49:44Thôi được rồi bác sĩ Phương, đừng làm chết người ta.
49:49Miệng cô của Nhiên đủ cứng.
49:51Các người thẩm vấn tiếp đi.
49:52Tôi đi trước đây.
49:58Á, á, á.
50:08Rốt cuộc là ở đâu?
50:10Dưới tủ, dưới tủ.
50:11Bác sĩ Phương, nửa đêm cô ở đây làm gì vậy?
50:35Không có gì, vừa hay có ca trực.
50:37Trực ca, trực ca, cô ra ngoài làm gì?
50:40Thứ này của cô là gì vậy?
50:43Không có gì, đều là tài liệu của bệnh nhân.
50:46Tài liệu, đưa tôi xem thử.
50:48Ông Lý, thông tin bệnh nhân đều là bí mật, đưa tôi.
50:54Ông Lý, hay là đi đến văn phòng viện trưởng xem thử?
50:57Nghe nói gần đây lại có thêm mấy món hàng mới.
51:00Muộn một chút có lẽ đã bị người khác đặt mất rồi.
51:03Lão thẩm cái gã này cũng không báo trước.
51:09Giang Hà, cậu đừng nói như vậy.
51:12Tớ chưa từng trách cậu.
51:14Nếu không phải là cậu,
51:16tớ vạn lần sẽ không biết được Lộc Minh.
51:18Lại là kẻ lòng lang dạ sói như vậy.
51:22Lộc Minh, anh còn được tính là người sao?
51:27Đến mức này rồi.
51:29Cô còn muốn giả vờ đến khi nào nữa?
51:33Tin nhắn trong điện thoại.
51:35Cả chuyện số sách công ty nữa.
51:37Cậu nghĩ tớ cái gì cũng không biết sao.
51:41Từ bước đầu tiên tớ đặt chân vào bệnh viện.
51:44Cậu đã lên kế hoạch sống hết rồi đúng không?
51:46Bạch Lộ, cậu nói cho tớ biết.
51:55Tại sao cậu lại làm như vậy?
51:58Biến thành bộ dạng như hôm nay chẳng phải đều là vì cậu sao?
52:01Chúng ta đã quen biết nhau hơn 10 năm rồi.
52:03Từ nhỏ đến lớn,
52:04ở trường, cậu chính là người được hoan nghênh nhất.
52:07Trong mắt giáo viên,
52:08cậu là cô gái ngoan ngoãn,
52:09là lớp trưởng, thành tích học tập tốt.
52:12Trong mắt bạn học,
52:13cậu là người xinh đẹp biết bao, hiểu chuyện biết bao.
52:16Dựa vào cái gì, cậu có biết không?
52:19Rất nhiều chuyện đều là tớ làm thay cậu.
52:21Nhưng cậu có từng nhắc đến tớ trước mặt bọn họ chưa?
52:24Bọn họ chỉ cho rằng tớ là người làm nên cho cậu mà thôi.
52:27Cậu có từng coi tớ là bạn thân chưa?
52:29Bạch Lộ,
52:30sao cậu lại có thể nghĩ như vậy chứ?
52:33Từ nhỏ đến lớn,
52:35tớ tưởng cậu không để tâm những chuyện đó.
52:37Cho nên mới nhường cho tớ.
52:39Cho đến tận bây giờ,
52:41tớ giao công ty của tớ,
52:42cho cậu và cậu cậu quản lý.
52:44Không phải sao?
52:47Giao cho chúng tôi quản lý.
52:48Cậu chẳng qua là muốn chúng tôi tiếp tục làm trói cho cậu.
52:50Mà thôi!
52:51Hòa ra cậu là một người như vậy.
52:55Tớ là người như thế nào?
52:57Giang Hà,
52:58cậu có biết tớ hâm mộ cậu đến mức nào không?
53:00Nhưng cậu không nên cướp Lộc Minh đi.
53:04Lộc Minh!
53:06Giang Hà!
53:09Cậu vẫn còn chưa biết đúng không?
53:10Ngay trước khi cậu kết hôn,
53:12tớ và Lộc Minh đã quen nhau rồi.
53:14Anh ấy nói anh ấy yêu tớ,
53:16sẵn lòng vì tớ từ bỏ tất cả.
53:18Nhưng kết quả thì sao?
53:19Cậu vừa xuất hiện liền cướp anh ấy đi rồi.
53:21Cái gì mà lời thề Sơn Minh hải thề?
53:22Cái gì mà tình yêu?
53:23Toàn bộ đều là giả dối.
53:24Cậu không chỉ cướp đi tất cả mọi thứ của tớ.
53:26Cậu còn cướp đi người đàn ông tớ yêu nhất.
53:28Cậu nói xem cậu có yêu tớ không?
53:30Cho nên ngày hôm đó,
53:31tớ đã cố ý làm giả phanh xe của anh ấy.
53:35Là cậu đã hại chết Lộc Minh.
53:37Không ngờ đúng không?
53:38Cậu còn nghĩ đó là một tai nạn đúng không?
53:40Chính là một khiến cậu những năm nay
53:42sống trong sự tự trách và sợ hãi.
53:44Sau đó lừa sạch tiền của cậu.
53:45Giang Hà,
53:50tại sao cậu không thể ngoan ngoãn một chút?
53:53Cứ nhất quyết muốn điều tra cho rõ ràng.
53:55Cậu cứ thành thật là một bệnh nhân không tốt sao?
53:58Bạch Lộ,
54:00cậu thật sự nghĩ làm như vậy.
54:02Cậu sẽ lấy được tiền sao?
54:05Cậu có ý gì?
54:08Bạch Lộ,
54:09Nếu tớ không đoán sai,
54:13Thẩm Lãng có phải đã đồng ý với cậu?
54:15Sau khi sự việc thành công,
54:16anh ta sẽ kết hôn với cậu.
54:18Sao cậu biết được?
54:20Bởi vì Thẩm Lãng đã kết hôn rồi.
54:22Phụ nữ của anh ta không chỉ có một người.
54:25Anh ta cân bản sẽ không ở bên cậu đâu.
54:27Anh ta không chỉ lừa sạch tiền của cậu,
54:29mà còn lừa cả người của cậu.
54:31Giống như một kẻ ngốc vậy.
54:33Nghĩ rằng thật sự sẽ lấy được tiền sao?
54:37Bạch Lộ,
54:38Cậu có tin không?
54:41Hai tháng sau,
54:43cậu một su cúng.
54:46Là thật thì sao chứ?
54:48Bạch Lộ,
54:49sự việc đã đến nước này,
54:51anh cũng không giấu em nữa.
54:53Em chẳng qua chỉ là một phần
54:54trong kế hoạch của chúng tôi mà thôi.
54:56Đồ ngu xuẩn.
54:57Lẽ nào em cho rằng,
54:59một người ngay cả bạn thân của mình cũng bàn đứng.
55:02Anh thật sự sẽ thích sao?
55:04Em chẳng qua chỉ là công cụ để anh lợi dụng mà thôi.
55:08Lừa tôi.
55:11Các người đều lừa tôi.
55:13Tại sao?
55:14Tại sao các người đều muốn cướp đi đồ của tôi?
55:18Vậy mọi thứ anh nói với tôi đều là giả sao?
55:20Đều chỉ là diễn kịch sao?
55:21Lời anh nói yêu tôi không ngớt miệng,
55:24muốn kết hôn với tôi đều là giả sao?
55:27Á?
55:28Không, tôi muốn giết chết đôi cậu nàm nữ các người.
55:34Á? Á?
55:37Á?
55:39Cô cùng ép cậu ấy cùng chết với anh ta sao?
55:41Không được động đậy,
55:42không được nhúc nhích,
55:43do tay lên.
55:44Cảnh sát?
55:50Sang Hà, cảm ơn hành động dũng cảm của cô.
55:52Nội dung trong A-C-Ber chúng tôi đã xem hết rồi.
55:53Tôi ác phản tội của bọn chúng chúng tôi đã nắm được hết.
55:56Hiện tại tất cả nhân viên phản tội của bệnh viện
55:57đều đã bị bắt giữ vào quy án.
55:58Nhưng chủ mưu cuối cùng của bệnh viện không phải là thầm lãng.
56:01Cái gì?
56:02Thế lực phía sau bọn họ quá lớn.
56:04Chúng tôi hiện tại đã trì nã một người tên cổ lão.
56:07Nhưng cô yên tâm,
56:08cuối cùng tất cả những kẻ xấu chúng tôi đều sẽ chứng trị theo pháp mật.
56:11Thế còn cô ta?
56:12Cô ta bị tình nghi cố ý giết người nhiều năm trước
56:14và tham gia hoạt động tổ chức mại dấm bất hợp pháp của bệnh viện.
56:17Chúng tôi sẽ dựa theo pháp mật.
56:18Xử lý cô ta.
56:23Bác sĩ Phương, lần này nhờ có cô.
56:25Đây là chuyện tôi nên làm.
56:26Tiếp theo cô định làm gì?
56:28Tôi dự định vẫn tiếp tục làm bác sĩ thôi.
56:31Yên tâm đi.
56:32Tôi làng toàn là những công việc tâm lý chính chuyên.
56:34Tư vấn cho những cô gái từng bị lăng nhục.
56:37Tổng cộng phải có người đi chữa lành viết thương.
56:40Còn cậu thì sao?
56:40Có dự định gì không?
56:41Bách lộ bị phản án từ hình rồi.
56:43Cô ta chết không đáng tiếc.
56:45Tôi cũng dự định chính thức tiếp quản công ty của bố tớ.
56:49Đúng rồi, tớ luôn có một vấn đề.
56:52Nếu tớ không bị mắc bệnh tâm thần.
56:54Vậy tại sao mỗi lần tớ đều xuất hiện ảo giác?
56:57Bởi vì trong nước bạch lộ đưa cậu uống,
56:59đã lén bỏ thuốc cây ảo giác vào.
57:01Cho nên mới dẫn đến việc tinh thần cậu có vấn đề.
57:04Ồ, thì ra là như vậy.
57:06Cuối cùng chúng ta cũng đã cho những người phụ nữ bị tổn thương kia.
57:09Một lời giải thích hoàn hảo rồi.
57:11Xin chào bạn đang xem phim của kênh Panda Review.
57:15Hãy nhấn like và subscribe để mình có thêm động lực ra video mới nhé.
57:20Xin cảm ơn.
57:21Nhớ nhấn chuông thông báo nhé.
Bình luận