Skip to playerSkip to main content
  • 2 days ago
Transcript
00:00:00TẬM HIỆP ANH HUNG TRUYỆN
00:00:30TẬM HIỆP ANH
00:01:00Có chút công phu mèo quào. Đừng có thể hiện ra để làm mất mặt nhau nữa. Luyện kinh công bao lâu cũng chẳng bắt được con chim nào. Sau khi ta huấn luyện nhiều lần, ta đã từ không biết bắt được gì thành bắt được lông chim.
00:01:30Đây không phải là tiến bộ rất lớn sao?
00:01:32Hồng Diệp Nữ Hiệp. Ta thề, ta nhất định sẽ học được kinh công, sau đó cùng các người tu cánh bay đi.
00:01:49Cái gì mà Hồng Diệp Hiệp Nữ chứ? Có gì giỏi giang đâu.
00:01:54Hồng Diệp Hiệp Nữ Hành Hiệp Trượng Nghĩa là đại hiệp trong lòng ta.
00:01:58Sự sụn bái của ta với nàng ấy, mạnh mẽ như sóng dỗ dò bờ, liên tục không dứt. Ta không cho phép ngươi hạ thấp nàng.
00:02:05Ta muốn xem xem cái lá rách này có gì đáng trân trọng. Trả cho ta. Không cho. Không. Đưa đi. Không cho.
00:02:25Tiếu gia, con này nướng xong rồi.
00:02:34Hồng Diệp.
00:02:36Con này nướng xong rồi.
00:02:38Hồng Diệp. Cho ta ăn đi.
00:02:40Con này là của Tiếu gia.
00:02:43Tiếu gia nhà ngươi đang bận buồn vì Hồng Diệp kia kìa.
00:02:46Không có tâm trạng để ăn đâu.
00:02:47Thơm quá.
00:03:17Các người là ai?
00:03:44Lợi hại.
00:03:47This is Sư Vũ Ta.
00:04:17Du Hiệp Đức Tiến gần xa.
00:04:20Chấn Bác Phương, vậy ngày ấy là Đại Hiệp rồi.
00:04:22Sư Vũ của ta đâu chỉ là Đại Hiệp.
00:04:25Người là siêu cấp Đại Hiệp, là anh hùng cái thế.
00:04:34Đại Hiệp, mời nghe ăn chim.
00:04:37Đây là chim mới nướng, thịt mềm lắm.
00:04:43Tiếu da, đây là con cuối cùng rồi đấy.
00:04:46Đa tạ.
00:04:47Sao đột nhiên lại nhảy ra cái tên chấn Bác Phương gì vậy?
00:05:01Đại ca, vậy chúng ta phải làm thế nào đây?
00:05:06Để đề phòng xảy ra chuyện gì phiền phức.
00:05:08Chúng ta nên quan sát trước thì hơn.
00:05:09Dù sao thì cơn mưa này cũng không ngừng lại nghe được, và họ cũng chạy không nổi.
00:05:14Chúng ta trốn trước.
00:05:15Lão Tam, lát lửa để coi nhé.
00:05:32Ta với lão nhị ngủ trước.
00:05:34Lán lửa quay lại thay cho ngươi.
00:05:37Được, đi.
00:05:37Nói thì chậm, hành động thì nhanh.
00:05:45Sư phụ ta nhặt một cái nghiêng mực lên, dứt về phía đó, nếm trúng vào mặt tên kia.
00:05:51Tên đó còn không chịu thua.
00:05:53Lại gọi thêm 10 tên tính toán cùng xông lên.
00:05:55Sư phụ ta là ai chứ?
00:05:57Sư phụ ta là chấn Bác Phương.
00:06:00Người là du hiệp có tiếng đấy.
00:06:03Sư phụ ta vẫn luôn rất khiêm tốn, nhưng trên giang hồ có cả trăm các truyền thuyết về sư phụ ta.
00:06:09Chưa bao giờ ngừng.
00:06:10Ta nói cho người biết nhé.
00:06:11Chuyện của sư phụ ta để mà nói thì cả ba ngày ba đêm cũng chẳng nói xong.
00:06:30Lão đại, đồ bị người khác lấy mất rồi.
00:06:57Là ai thế?
00:06:57Lão đại, giờ nãy ta nhìn thấy bàn lục.
00:07:02Đi xem xem.
00:07:03Đi, đi.
00:07:04Đi xem xem.
00:07:22Who are you?
00:07:52Let's go.
00:08:22Let's go.
00:08:39Làm ta sợ chết khiếp đi được.
00:08:41Sao lại là chàng chứ?
00:08:46Nhớ ta rồi sao?
00:08:47Tuy nhiên là nhớ chàng rồi.
00:08:49Lâu lắm rồi không đến.
00:08:52Cuối cùng ta cũng tìm được rồi.
00:08:57Thật sao?
00:08:59Thật à, cuối cùng chàng cũng tìm được rồi.
00:09:03Không lâu nữa, chúng ta lại có thể gây diện lại ngã ba rồi.
00:09:06Ai vậy?
00:09:13Chỉ có một chiêu thôi là có thể nhẹ nhàng lấy được tính mạng của tên kia, khiến cho tên kia không còn mạng để làm chuyện xấu nữa.
00:09:32Lợi hại quá, đương nhiên rồi, y như trong tiểu thuyết vậy.
00:09:42Ta quyết định rồi, ta chuẩn bị để sư phụ ngươi cũng nhận ta làm đồ đệ.
00:09:46Ngươi phải có sự đồng ý của sư quân ta đã, nhưng mà lát nữa bọn ta còn có gì?
00:09:54Chuyện nhận đồ đệ mà.
00:09:58Để sau đi.
00:09:59Sắp xuất phát rồi.
00:10:26Được.
00:10:29Tiểu khả.
00:10:38Đại Hiệp.
00:10:39Đại Hiệp.
00:10:41Hai người định đi đâu thế?
00:10:43Bọn ta phải đến chỗ hẹn.
00:10:45Trời mất tờ mờ sáng, có phải là hơi sớm rồi không?
00:10:48Hành tổ giang hồ, quan trọng nhất là chỉ tính.
00:10:51Đã đồ ý với người ta rồi, thì mưa gió có lớn nữa cũng không được thất hẹn.
00:10:57Sư phụ nói rất đúng.
00:10:58Sư phụ.
00:10:59Đồng Nhi, Đồng Nhi, đi thôi, đi thôi.
00:11:06Mau.
00:11:07Đường tích đứt.
00:11:08Người muốn đi đâu vậy?
00:11:09Thiếu da, người muốn đi đâu vậy thiếu da?
00:11:11Phiền chết được.
00:11:12Thiếu dese H 부�
00:11:25Tổng Qması
00:11:25Hổ là đứa tr�� này chỉ có sớm rồi.
00:11:26Thất cả mờ sớm rồi.
00:11:27Thiếu da, nhà mình đã gặp
00:11:38láo tử đến rồi ra chiêu đi hôm nay ta đến để trừ hạn cho lý gia Trang
00:12:00It's already two hours already, why are you still here?
00:12:27I'm not sure that the sư vụ is not here.
00:12:30I'm not sure.
00:12:52Lão Tam!
00:12:54Bảo ngươi coi bọn họ. Mà ngươi lại đi ngủ. Ngươi đâu?
00:13:12Chấn đề hiệp. Chấn đề hiệp. Ông nhận ta làm đồ đệ đi.
00:13:15Chuyện gì thế? Không phải ta đã nói rồi sao? Sư phụ ta sẽ không nhận đồ đệ tùy tiện đâu.
00:13:20Cho hắn một tấm danh tiếp đi.
00:13:24Cho ngươi.
00:13:28Hôm nay ta có chuyện quan trọng. Ba ngày sau, ngươi hẳn đến tìm ta.
00:13:33Đưa.
00:13:34Sư phụ.
00:13:37Chậm thôi sư phụ, đợi con với.
00:13:40Danh gian đến cả Môn Cổ, quỳ chấn gian nam.
00:13:46Ác giải 500 lượng, bảo vệ 200 lượng, tù cướp tê 800 lượng.
00:13:51Có ưu đải khi là thư thiếp.
00:13:55Thu viết gia, giá gốc là 1.000 lượng.
00:13:58Nhận đồ đệ, học phí là 300.
00:14:00Học phí nhận đồ đệ đắt quá.
00:14:05Nhưng mà cũng đáng.
00:14:06Cái gì mà giớ giỡn vậy?
00:14:10Làm gì có ai nhận đồ đệ mà lại thu học phí chứ?
00:14:13Cái này ngươi không biết rồi.
00:14:15Thu tiền của người, tức là giúp người đó tiêu tai đấy.
00:14:17Đây là quy tắc trong tiểu thuyết.
00:14:19Một nữ tử như ngươi.
00:14:20Hiểu biết không nhiều, không trách được ngươi.
00:14:23Được rồi, được rồi, ta đói rồi.
00:14:24Sao ngươi chỉ biết ăn tuy tế?
00:14:28Đúng như tiểu thuyết nói.
00:14:31Chỉ có nuôi tiểu nhân và nữ nhân là khó nuôi.
00:14:34Ngươi...
00:14:34Tiểu thuyết, đi thôi.
00:14:37Ta...
00:14:43Tiểu thuyết.
00:14:44Tiểu thuyết.
00:14:45Tiểu thuyết.
00:14:45Tiểu thuyết.
00:14:49Nói ngã là ngã luôn.
00:14:50Người xem kìa.
00:14:51Đi đường còn chẳng đi tiểu thuyết được.
00:14:53Mà muốn đòi họp làm đại hiệp.
00:14:55Ta...
00:14:55Ta...
00:14:56Thiếu da.
00:14:57Đây là do tối qua ta ngủ không ngon.
00:15:00Tiều hào hết nhiều thể lực quá.
00:15:06Mấy người làm mất dấu rồi.
00:15:08Mấy người cũng nên biết quy tắc của quyền phong vệ.
00:15:11Không làm tròn trách nhiệm.
00:15:13Lấy cái chết bà tôi.
00:15:18Biết là tốt.
00:15:19Chủ công.
00:15:20Hãy cho bọn ta một cơ hội để chuột tội.
00:15:26Bọn ta nhất định sẽ mang vô cực thủ công về để báo cáo.
00:15:31Được.
00:15:34Nhưng mà...
00:15:35Phạm phải lỗi...
00:15:37Thì phải bị trừng phạt.
00:15:40Chủ công.
00:15:41Hành động lần này là do ta chỉ quy không tốt.
00:15:44Đại ca.
00:15:45Nếu có phạt.
00:15:46Ta người bị trừng phạt hết.
00:15:49Được.
00:15:49Đại ca.
00:15:57Đại ca.
00:16:04Đại ca.
00:16:14Dị lão phụ nhân kia ơi.
00:16:23Nào nào.
00:16:25Túi thuốc này chỉ bắt bệnh.
00:16:27Còn có thể kéo dài tuổi thọ.
00:16:29Bà thấy khí sắc của bà không được tốt lắm.
00:16:31Dùng một túi.
00:16:32Là lập tức nhan sắc của bà sẽ lên ngay.
00:16:34Lúc nào cũng thấy vui vẻ.
00:16:36Thấy sao hả?
00:16:37Hai lượng một túi.
00:16:38Cho hai túi.
00:16:39Ba lượng.
00:16:41Màu đến đây.
00:16:42Đến đây nào.
00:16:43Hai lượng một túi đáng lắm.
00:16:45Ngươi xem xem.
00:16:49Không.
00:16:50Không bán nữa.
00:16:51Không bán nữa.
00:16:52Ta phải đi đây.
00:16:56Nơi này làm gì mà tàn tạ thấy chứ.
00:16:58Đến chợ mà cũng giảng dị thế.
00:17:00Đây có mì.
00:17:01Màu ăn mì đi.
00:17:02Ông chủ cho ba bát mì.
00:17:04Được.
00:17:10Ta không bán nữa.
00:17:11Ta còn có một chút gì.
00:17:12Ta ta.
00:17:16Bàn bổ đầu à.
00:17:18Sao lại trùng hợp đến thế cơ chứ.
00:17:21Là đi lừa người nữa à.
00:17:23Ta.
00:17:24Tiểu mã.
00:17:24Đưa ông ta về.
00:17:28Đừng.
00:17:28Đừng ma.
00:17:29Làm ăn nhỏ chẳng dễ dàng gì.
00:17:31Xin lỗi.
00:17:36Xin lỗi.
00:17:38Tiểu mã.
00:17:39Đưa ông ta về.
00:17:40Đứng lại.
00:17:41Đứng lại.
00:17:48Tiểu gã.
00:17:49Ở đằng sau có động tỉnh gì thế?
00:17:51Tiếu da.
00:17:52Đừng tích đất.
00:17:55Ngươi lại chạy cái gì chứ.
00:18:00Đứng lại.
00:18:04Đừng tích đất.
00:18:05Ngươi lại chạy cái gì chứ.
00:18:08Đứng lại.
00:18:08Ta nói sao các ngươi không có mắt nhìn vậy?
00:18:19Nói.
00:18:20Rốt cụ là muốn làm gì?
00:18:22Ta.
00:18:22Ta chỉ muốn trộn một chút tiền thôi.
00:18:24Ta thực sự đói lắm rồi.
00:18:26Tiếu da không được đi.
00:18:27Tiền của ta mà ngươi cũng dám trộn.
00:18:28Không biết ta là ai sao?
00:18:30Đại gia.
00:18:31Tiểu nhân nhớ thời lầm lỗi.
00:18:32Có mắt như mù.
00:18:33Đúng là tội đám muôn chết.
00:18:34Ta thấy ngươi mặt mày lắm lét.
00:18:36Ngươi không nói thật đúng không?
00:18:37Ngươi không nói thật đúng không?
00:18:40Dừng tay.
00:18:43Ta thấy ngươi cũng là một người luyện giỏ.
00:18:45Sao lại đánh một người yếu đuối như thế chứ?
00:18:47Trước mặt bao nhiêu người thế này nữa?
00:18:52Ngươi này ăn cắp.
00:18:53Giống là nên phạt.
00:18:55Ăn cắp thì ngươi cũng nên báo quan chứ.
00:18:57Ngươi lạm dụng tư hình như vậy cũng nên đám phạt.
00:19:02Vị quân đệ này.
00:19:05Ta trộn tiền là để chữa bệnh cho mỗi thân ở nhà.
00:19:08Hơn nữa, ta cũng đâu có trộn được chứ.
00:19:10Xin ngài, nó giúp giếp bàn bổ đầu cho ta.
00:19:14Bổ đầu?
00:19:16Ngươi là bổ đầu mà lại hiểu luật pháp và phạm pháp.
00:19:19Một người ngoại la như ngươi không hiểu quy tắc được xen vào.
00:19:22Cái gì mà người ngoại la chứ?
00:19:23Dương pháp trong thiên hạ này cũng đều như nhau thôi.
00:19:25Lại nói, đi đường gặp chuyện bất bình, trút đa tương trợ.
00:19:28Là chuyện của những người hành hiệp trượng nghĩa.
00:19:32Hơn nữa,
00:19:34hắn trộn tiền đúng là không đúng.
00:19:36Nhưng niệm tình mẫu thân của hắn bị bệnh cũng là có nguyên nhân.
00:19:39Ngươi đánh cũng đã đánh rồi, mắng cũng đã mắng rồi.
00:19:43Tục ngữ nói rất hay.
00:19:44Nếu thông cảm được thì hãy thông cảm đi.
00:19:47Ngươi tha cho hắn.
00:19:48Chắc chắn sau này hắn cũng sẽ...
00:19:50Không phải chứ.
00:20:03Đi thôi, đi thôi.
00:20:05Đi, về đi, về đi.
00:20:06Khách trạm.
00:20:21Ở đây có khách trạm.
00:20:23Chúng ta đến đây trước.
00:20:25Dân tiện nghe ngóng một chút.
00:20:26Tùn tích của chứng bác phương.
00:20:27Đi thôi.
00:20:30Tiểu nhị.
00:20:33Ba dị khách quen, muốn thuê phòng hay là dùng bữa?
00:20:36Cho ta ba dân phòng thượng đẳng.
00:20:38Được à, thượng phòng đã hết rồi.
00:20:42Bà chủ không phải vẫn còn sao?
00:20:44Ta nói hết thì hết.
00:20:46Hết rồi.
00:20:48Vậy thì phòng bình thường cũng được.
00:20:50Cũng hết.
00:20:54Chúng ta đi chỗ khác.
00:20:56Mời, nhưng mà cả ngã ba này chỉ có một khách trạm là nhà ta thôi.
00:21:06Bà chủ.
00:21:08Vậy còn phòng gì nữa?
00:21:10Còn một căn.
00:21:12Xương phòng dùng để chứa đồ.
00:21:15Vậy thì căn phòng đó đi.
00:21:17Vậy chứ?
00:21:20Mời.
00:21:21Chàng đã hiểu điều dấu trong đó chưa?
00:21:40Giận chưa?
00:21:42Cho dù chàng có hiểu được điều ẩn dấu,
00:21:45thì ta thấy nó cũng là một chuyện rất nguy hiểm.
00:21:47Nàng yên tâm.
00:21:58Ta nhất định sẽ nghĩ ra kế dạng toàn.
00:22:01Sẽ không để bắt tính của ngã ba vì điều này mà phải chịu hỗn loạn một lần nữa.
00:22:12Giữ cho kỹ.
00:22:17Sao nhà dạy sinh lại xa thế chứ?
00:22:26Sao lại là ngươi?
00:22:27Nửa đêm thế này mà ngươi đến đây làm gì?
00:22:29Có phải là lại trộm gì nữa không?
00:22:31Không không.
00:22:32Vì công tử này ta là...
00:22:34Đúng rồi.
00:22:35Ta đến đây để cảm ơn.
00:22:36Cảm ơn ngài.
00:22:38Cảm ơn.
00:22:39Đúng vậy.
00:22:40Nhưng vừa nãy gặp phải bàn lục.
00:22:43Hắn vẫn không chịu buôn tha cho ta.
00:22:45Xem ra tối nay lại không tránh được bị đánh một trận rồi.
00:22:49Tên bổ đầu này đúng thật là...
00:22:51Sao hắn cứ đi theo ngư vậy?
00:22:53Công tử.
00:22:54Ngài có biết chuyện này hay không?
00:22:58Ngài nghĩ thử xem.
00:23:00Hắn vừa bắt ta.
00:23:01Vẫn chưa lấy được tiền tài.
00:23:03Đã bị ngài phá rồi.
00:23:05Ngài nói xem.
00:23:06Hắn cam tâm được không?
00:23:07Lại là ngươi.
00:23:15Giờ nãy ngươi ở cổng.
00:23:16Lén lút làm trò gì đấy?
00:23:18Ta đi qua thôi.
00:23:20Đúng rồi.
00:23:21Ta đến để cảm ơn vị công tử này.
00:23:26Cảm ơn.
00:23:28Đúng.
00:23:29Hắn đến để cảm ơn ta.
00:23:31Ý tốt của người ta nhận được rồi.
00:23:33Trời đã tối rồi.
00:23:34Bao đi đi.
00:23:35Dân.
00:23:35Cảm ơn.
00:23:36Đứng lại.
00:23:38Ngươi làm gì thế?
00:23:38Đứng lại.
00:23:39Đứng lại.
00:23:39Đứng lại.
00:24:06Đại ca.
00:24:10Gần cái miếu kia chỉ có một thị trấn thôi.
00:24:12Nếu bọn họ dừng lại nhỉ hơi.
00:24:14Chắc chắn sẽ ở đây.
00:24:17Nếu vậy thì đến đó thử xem.
00:24:18Dân.
00:24:21Ta nói với ngươi nhé.
00:24:22Cô nương vừa nãy xinh đẹp thật đấy.
00:24:24Đi đi.
00:24:25Ta đưa ngươi đến Lầu Xanh.
00:24:28Ngươi không cần mạng nữa hả?
00:24:29Ngươi bị mù sao?
00:24:30Không nhìn thấy ông đi.
00:24:34Còn muốn động tay động chân nữa.
00:24:36Nên nghe ngóng xem đại ca ở ngã ba này là ai.
00:24:37Đừng có để bị hớ nhé.
00:24:39Đại gia thai mạng.
00:24:47Đại gia.
00:24:50Đừng chơi nữa lão nhị.
00:24:51Nếu chúng đã đi theo đại ca ở ngã ba để có miếng ăn.
00:24:55Thì làm phiền chúng dẫn đường đi.
00:24:58Chúng ta cũng vừa hay có thể đến xin một ly trà.
00:25:04Lão đại gia rồi.
00:25:06Đừng ăn nữa.
00:25:06Lão đại gia rồi.
00:25:09Lão đại, uống trà.
00:25:19Tử tử nhà ngươi muốn ta bỏng chết à?
00:25:21Xin lỗi, xin lỗi lão đại.
00:25:28Lão đại.
00:25:29Thứ kém cõi.
00:25:31Sao bị đánh thành thế này rồi?
00:25:33Lão đại.
00:25:35Mấy người không báo tên của ta ra sao?
00:25:37Báo rồi ạ.
00:25:38Ai vậy?
00:25:45Biết đây là địa bàn của ai không?
00:25:47Dám xông vào.
00:25:50Thằng què kia.
00:25:52Nói người đấy.
00:25:53Người nói gì?
00:25:56Chắc là cái hạ chính là đại đương gia của ngã ba này.
00:26:00Biết mà còn dám lặng lên trên địa bàn của ta.
00:26:04Huyên đại bọn ta đến đây là để hỏi thăm ngài về một người.
00:26:12Không biết.
00:26:14Gần đây có một người tên là Đường Tích Đức đã đến ngã ba không?
00:26:19Cái gì mà Đường Tích Đức?
00:26:23Nguyên tắc ở chỗ này.
00:26:25Mấy người có hiểu không?
00:26:27Muốn tìm ô nha ta để nghe ngóng một chút tin tức thì được.
00:26:31Thế nhưng thứ nhất, làm phi mấy người chuẩn bị sẵn hai lượng bạc.
00:26:35Trong đó bao gồm phí bồi thường cho mấy người anh em bị thương của ta.
00:26:392. Các người những ai đã động thủi từ người đó quỳ xuống.
00:26:45Xin lỗi quân đệ của ta.
00:26:57Dừng tay lại hết.
00:27:00Người làm đại ca.
00:27:03Chẳng bao giờ mong các quân đệ của mình chế một cách vô ích.
00:27:09Ngân lượng thì bọn ta có thể cho người.
00:27:13Thế nhưng, phải bắt được người cho ta đã.
00:27:21Bắt được người xong, hai ta đường ai nấy đi.
00:27:27Được.
00:27:29Dù sao, cũng là một vụ làm ăn.
00:27:33Được.
00:27:33Ta cử người đi ngay ngóng ngay đây.
00:27:36Nhất định, phải cho bọn ta tin tức nhanh nhất có thể.
00:27:45Ông chủ, nơi này sao lại rách nát thế?
00:27:48Công tử có điều không biết.
00:27:49Nơi này của bọn ta là nơi nằm giữa ba tỉnh.
00:27:53Mấy năm gần đây có giặt cỏ trộm cướp hoành hành khắp nơi.
00:27:56Buồn bán thì khó khăn, sinh sống cũng rất khó khăn.
00:27:59Giặt cỏ.
00:28:06Có sao?
00:28:12Ông chủ.
00:28:17Bổ đầu để bọn giặt cỏ.
00:28:19Không bác sao?
00:28:21Ngày nào cũng bóc lừa bác tính.
00:28:23Bảo sao nơi này lại tồi tàn đến thế?
00:28:30Bẩn chết thì được.
00:28:31Toàn là bụi.
00:28:31Bà chủ.
00:28:45Bà đang câu về cho người yêu sao?
00:28:49Tuổi còn nhỏ, người cũng biết cái gì là người yêu à?
00:28:52Nữ nhân phong tình với bà chủ đương nhiên là có người yêu rồi.
00:28:58Là gì anh hùng nào mà lại được phước thế?
00:29:00Là dị bổ đầu mà thiếu gia nhà ngươi thích nhất.
00:29:05Bàn lục.
00:29:08Ta đã nói mà.
00:29:10Bàn bổ đầu khí chất rất yên ngang.
00:29:12Vừa nhìn là biết không phải là người bình thường.
00:29:14Quả nhiên là anh hùng giếm mỹ nhân.
00:29:15Đúng là một đôi trời sinh.
00:29:18Không nhìn ra đấy.
00:29:20Vì công tử nhà ngươi đáng ghét thật.
00:29:23Thế mà con gia đầu nhà ngươi lại làm ta yêu quý thế.
00:29:26Bàn lục nhà ta hơi nóng tính một chút.
00:29:28Hắn là một người rất dũng cảm.
00:29:30Tôn trọng chính nghĩa.
00:29:32Ở ngã ba này nếu không có hắn thì chẳng biết phải làm thế nào.
00:29:35Có mỗi mấy người chống đỡ.
00:29:37Không có thủ đoạn thì sao mà làm được?
00:29:39Đúng.
00:29:40Bà nói đúng lắm.
00:29:41Công tử nhà chúng ta.
00:29:43Ngày ấy tầm nhìn hạng hiệp, ngôn cuồng tự đại.
00:29:45Bà đừng chấp ngày ấy.
00:29:46Trên lầu ta vẫn còn một giang thượng phòng.
00:29:52Tối nay ta sẽ đổi phòng cho ngươi lên đó.
00:29:54Thật sao?
00:29:55Vậy ta đi thu dọn hành lý.
00:29:57Đời đã.
00:29:58Đại thiếu gia kêu ngạo nhà ngươi.
00:30:01Thì để ngày ấy chịu khổ trong xương phòng này đi.
00:30:03Đương nhiên rồi.
00:30:04Đây là tiền lần trước ngày cho ta dây.
00:30:21Cảm ơn ngài.
00:30:24Cảm ơn.
00:30:26Ngươi xem.
00:30:27Chắc chắn là đang thu tiền của dân rồi.
00:30:29Dưới thanh tim mạch nhật tới này mà lại rắn trợn như vậy.
00:30:32Chẳng ra thể thống gì.
00:30:34Đưa cho ngài ấy đi.
00:30:40Ngươi nhìn xem, nhìn xem.
00:30:42Làm gì thế?
00:30:45Làm gì vậy?
00:30:46Thiếu gia.
00:30:47Tạm biến ngài đang muốn làm gì?
00:30:49Chúng ta không được lo chuyện bao đồng.
00:30:50Sao lại gọi là chuyện bao đồng?
00:30:51Cái này gọi là hành hiệp trường nghĩa.
00:30:53Thiếu gia, thiếu gia.
00:30:54Không phải người muốn bái trứng bác già làm sư phụ sao?
00:30:57Đợi ngày học xong rồi hẳn nói đi.
00:31:04Người đâu?
00:31:06Lão đại, lão đại.
00:31:08Tìm được người chưa?
00:31:10Ta đã biểu tra những người trong dùng khác đến ngã ba này rồi.
00:31:13Tổng cộng có ba người, hai nam, một nữ.
00:31:15Ngày còn nhớ hôm đó, ngày thu tập bản đồ kho báo ở trên chợ không?
00:31:18Là cái bọn lo lắng về bao đồng đấy.
00:31:20Không hổ là ô đại đương gia.
00:31:26Trong thời gian ngắn, nhanh vậy đã có manh mối rồi à?
00:31:32Đương nhiên rồi.
00:31:34Ô nhà ta ở ngã ba này, chưa có chuyện nào là không làm được.
00:31:38Vừa nãy có một dị quân đệ, hình như có nhắc đến bản đồ kho báo.
00:31:42Đương gia liệu có thể lừa ra nói được không?
00:31:46Thế này là lừa bọn ta đấy à?
00:31:50Cái này, thật ra chỉ là một truyền thuyết.
00:31:57Năm đó khi Trần Triều diệt dông,
00:32:00Dương quốc đã chôn kho báo ở ngã ba này.
00:32:03Muốn để cho khi nào thái tử trổ dậy thì dùng.
00:32:07Nhưng kết quả là,
00:32:09thái tử chưa đến ngã ba thì đã chết.
00:32:14Vậy nên, bản đồ kho báo đó cũng trở thành một câu đố.
00:32:21Bản đồ kho báo này là một người bạn ở trong gian hồ của ta.
00:32:25Trước khi bị quan phủ bắt, hắn nói cho ta biết,
00:32:29giấu dưới một cá miếu quen ở trong xa thị trấn,
00:32:32bảo ta đến lấy để tìm kho báo.
00:32:35Nếu như tìm được kho báo,
00:32:37dùng tiền trong kho báo để lo điệu cho hắn.
00:32:40Nhưng khi ta đến nơi,
00:32:43thì bị bàn lục bổ đầu, lấy đi mất.
00:32:46Vậy nên,
00:32:48đến tận bây giờ,
00:32:49ta vẫn còn chưa thấy được bản đồ kho báo nữa.
00:32:52Nó là thật hay giả?
00:32:54Thì ta càng lại không biết.
00:32:57Bản đồ kho báo này là thật hay giả?
00:33:01Chỉ có nhìn xong thì mới biết.
00:33:04Nhưng mà,
00:33:06bắt đường tích đức,
00:33:09quân đệ bọn ta nhất định sẽ làm.
00:33:13Không biết,
00:33:15ô đại đương gia
00:33:16có cách gì hay không?
00:33:20Tạm thời thì đừng kinh động đến người dân trong thị trấn
00:33:24để tránh cho làm ảnh hưởng đến người vô tội.
00:33:30Ta có một cách.
00:33:31Một bụi tên trúng hai đích.
00:33:36Chỉ là bổ đầu của trấn bàn lục.
00:33:39Thần thủ không bình thường đâu.
00:33:41Chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn.
00:33:43Đến lúc đó chỉ sợ rằng
00:33:44phải cả ba dị ra tay mới được đấy.
00:33:57Cầm lấy.
00:33:59Tháng này mọi người cực khổ rồi.
00:34:01Ta, ta không lấy tiền đâu.
00:34:04Nói thật,
00:34:04chút tiền này
00:34:05cũng chẳng đủ để trả tiền thuốc cho mỗi thân ta.
00:34:07Ta thực sự...
00:34:10Đại ca,
00:34:11đại ca,
00:34:12tháng sau ta cũng phải đi rồi.
00:34:15Thời tử của ta đã có tai rồi.
00:34:17Ta phải về nhà ngoại
00:34:18giúp cha nàng nuôi heo.
00:34:20Nhà ta chứa tiền mà.
00:34:22Xin lỗi.
00:34:23Đại ca,
00:34:24là ta có lỗi với hai người.
00:34:28Ta là người đứng đầu,
00:34:30còn chẳng đủ để hai người nuôi gia đình.
00:34:35Tiền này hai người cứ cầm lấy,
00:34:37nhưng hai người phải đồng ý với ta một chuyện.
00:34:39Đại ca,
00:34:40nghe nói đi.
00:34:42Nếu như có một ngày,
00:34:43ta xây dựng lại được sự nghiệp ở nơi đây,
00:34:45thì hai người nhất định phải làm quân đệ của ta.
00:34:48Được.
00:34:49Tiền này hai người cứ cầm lấy.
00:34:56Mau về đi.
00:34:57Chào hỏi người nhà giúp ta nhé.
00:34:59Cáo từ.
00:35:01Đại ca,
00:35:02cáo từ.
00:35:02Đi.
00:35:09Đại ca,
00:35:10nghe yên tâm.
00:35:11Ta sẽ không bỏ rơi ngài đâu.
00:35:15Tiền của tên tiểu tử nhà ngươi
00:35:17thì phải tiêu thiết kiệm.
00:35:18Đừng đến quang hương lầu nữa.
00:35:20Đại ca,
00:35:21không đi quang hương lầu nữa
00:35:22thì cuộc đời còn có ý nghĩa gì?
00:35:24Ngày nào chúng ta cũng bận mạng với công chuyện,
00:35:27phải tìm thú vui chứ.
00:35:32Bán lồng đèn đây.
00:35:33Đại gia, đại gia,
00:35:35qua đây nghỉ cho một chút đi.
00:35:36Cô nương mới của quang hương lầu của chúng ta xinh đẹp lắm.
00:35:39Tiểu mã ca,
00:35:40tiểu mạng đang đợi ngày đến đấy.
00:35:41Tiểu khả,
00:35:43quang hương lầu này là nơi nào vậy?
00:35:45Tại sao tiểu mã cứ đến chỗ này thế?
00:35:48Tại sao lại có nhiều nữ nhân song phấn lè lè ở chỗ này vậy?
00:35:53Tiểu gia,
00:35:54đây là nơi để nam nhân tìm thú vui.
00:35:57Tìm thú vui?
00:35:58Là kiểu như tên cướp sát lần trước ấy.
00:36:05Đúng là bên trong không đứng đắng gì hết.
00:36:08Một bổ khói sao lại đến đây được chứ?
00:36:10Tiểu gia, tiểu gia, tiểu gia đừng qua đó, đừng qua đó.
00:36:12Ngươi bỏ ta ra.
00:36:14Đây không phải là ân công sao?
00:36:16Là ngươi à?
00:36:17Ngươi qua đây.
00:36:19Tên bổ khói kia ban ngày ban mặt,
00:36:20sao lại đến nơi này không có việc gì làm à?
00:36:23Ân công,
00:36:24ngày có điều không biết.
00:36:25Ngã ba của chúng ta là nơi có ba điều không quản.
00:36:28Ba điều không quản.
00:36:29Bọn ta ở nơi xa,
00:36:31thế nên bàn lục mới có thể làm gì thì làm.
00:36:33Lễ nào không còn cách nào khác.
00:36:37Ta thấy ân công,
00:36:38trọng chính nghĩa.
00:36:39Ta có một cách.
00:36:42Không biết ân công có muốn nghe hay không?
00:36:43Để thay bắt tính trong ngã ba này,
00:36:45việc trừ mối tai quà.
00:36:47Đương nhiên là muốn,
00:36:48trừ gian diệt bạo,
00:36:49là trách nhiệm của đường tích đức ta.
00:36:52Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:36:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:37:22Đẹp không?
00:37:28Đẹp thật đấy.
00:37:30Đi thôi.
00:37:37Chàng tự làm sao?
00:37:40Đi lại tự xem.
00:37:42Được.
00:37:42Dưa.
00:37:52Thật sự dưa.
00:37:54Đúng rồi.
00:37:56Tài nghe nói Tiểu Phi và Lão Dương đi rồi.
00:37:59Giờ chỉ còn có chàng và Tiểu Mã tôi.
00:38:01Thế lực yếu ớ.
00:38:03Hay là...
00:38:04Chúng ta cũng rời đi đi.
00:38:10Chuyện của ngã ba này,
00:38:11chàng đừng lo nữa.
00:38:12Chàng cũng không cần phải thấy ấy nấy.
00:38:15Đúng không?
00:38:19Tiểu cũ,
00:38:21tin ta đi.
00:38:22Ta sẽ tìm ra bí mật
00:38:24trong bản đồ kho báo này.
00:38:26Đến lúc đó,
00:38:27ta nhất định sẽ xây dựng lại ngã ba.
00:38:29Bây giờ ta cứ có cảm giác không an lành.
00:38:33Bản đồ kho báo này
00:38:34chỉ sợ sẽ gây ra một trận ác chiến.
00:38:41Lẽ nào nàng không tin ta?
00:38:44Cho ta thêm một thời gian đi.
00:38:45Chắc chắn ta sẽ làm được.
00:38:47Chúng ta giết hết những hành vi
00:38:59của bàn lụt lên đó.
00:39:01Rồi làm theo kế hoạch của chúng ta
00:39:02đã tương lượng sẵn.
00:39:03Bác bàn lụt lại.
00:39:04Báo cá tội trạng lên châu phủ.
00:39:06Đến lúc đó,
00:39:08ta sẽ nghĩ trừ đình
00:39:08chắc chắn sẽ làm chủ cho chúng ta.
00:39:11Bọn ta cũng đồng ý.
00:39:12Bọn ta cũng đồng ý.
00:39:13Được.
00:39:14Được mỗi chắc chắn
00:39:15sẽ không phụ lại sứ mệnh.
00:39:16Tiểu khả,
00:39:16gửi dưới chăn đi.
00:39:18Ghi hết những quan ức của Bách tính lên.
00:39:28Đại ca,
00:39:29nếu chúng ta tìm được bản đồ kho báo,
00:39:31có thể rời khỏi quyền phong dễ rồi.
00:39:33Có thể cao chạy xa bay.
00:39:37Vị ca nói rất đúng.
00:39:39Tổng đà chủ tâm địa ác độc.
00:39:41Nếu như còn ở quyền phong dễ nữa,
00:39:43sẽ có một ngày chúng ta mất mạng.
00:39:44Đại ca,
00:39:47đây là cơ hội tốt cho chúng ta.
00:39:50Không phải dội.
00:39:52Nếu như bảo bối tồn tại thật,
00:39:57thì chúng ta nhất định phải đoạt được.
00:40:01Thế nhưng bây giờ,
00:40:05tung tích của đường tích đức quan trọng hơn.
00:40:07Tên bàn lụt này có tính cảnh giác rất cao.
00:40:17Lừa ở nơi bổ khoái cát.
00:40:19Chúng ta không dễ dàng gì ra tay.
00:40:22Bàn lụt bây giờ không có ai ở bên.
00:40:25Đây là một cơ hội tốt.
00:40:27Chúng ta phải tranh thủ lúc hắn chỉ có một mình.
00:40:30Dẫn hắn vào rừng.
00:40:31Chúng ta cũng xông ra.
00:40:33Là có thể đưa hắn đến gặp quang phủ rồi.
00:40:35Đưa.
00:40:39Đợi một chút.
00:40:40Sao thế?
00:40:42Cây đó...
00:40:42Có chuyện gì?
00:40:44Ta vẫn nên...
00:40:45diễn thật hơn một chút.
00:40:47Không phải là ngươi nói bàn lụt rất đăng nghi sao?
00:40:50Đúng.
00:40:52Ta sợ thế này thì hắn sẽ không trúng kế đâu.
00:40:54Hay là thế này đi.
00:40:55Đi đánh ta một cái.
00:40:57Đánh đi.
00:40:59Đánh...
00:40:59Đánh nhẹ sao?
00:41:00Ngươi đánh nhẹ thôi chứ.
00:41:06Ân công ta ra tay hơi nặng.
00:41:09Không nặng.
00:41:13Nhưng ngươi phải đánh ở đâu mà người ta nhìn thấy chứ?
00:41:17Ở nơi người ta nhìn thấy.
00:41:19Còn đánh nữa sao thiếu gia?
00:41:21Tiểu khả.
00:41:23Hành hiệp trượng nghĩa mà.
00:41:24Là trách nhiệm.
00:41:25Thiếu gia.
00:41:33Không sao chứ.
00:41:35Không sao.
00:41:42Bàn bổ đâu?
00:41:46Là ngươi sao?
00:41:48Là ta.
00:41:48Giờ nãy ta thấy trong rừng có người đang cướp vật.
00:41:51Muốn ra tay giúp.
00:41:52Nhưng bọn họ lại đánh ta.
00:41:54Những người mà ngươi nói ở đâu?
00:41:56Ở bên rừng bên kia.
00:41:58Ngươi đi theo ta.
00:42:08Đi.
00:42:11Ở bên kia.
00:42:20Ở bên kia.
00:42:24Bàn lụt.
00:42:37Hôm nay ta phải thay bách tính của ngã ba này đòi lại công đạo.
00:42:41Nếu ngươi có ý hối cãi, hoan ngoãn chịu trói,
00:42:43thì đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi nói vài câu.
00:42:47Ngươi còn chẳng phân biệt được trắng đen,
00:42:49lại còn đứng ra tỏ vẽ chính nghĩa.
00:42:51Ta thấy ngươi đúng là chẳng được việc gì.
00:42:53Ngươi lại còn chối cãi.
00:42:55Vừa nãy ta nhìn thấy cả rồi.
00:42:56Ta cũng có thời gian để nói với các ngươi.
00:42:58Màu bác ba tên bọn họ lại cho ta.
00:43:00Bác lại.
00:43:03Bác ba người bọn họ lại.
00:43:11Không phải chứ?
00:43:12Sao lại bác cả ta?
00:43:14Không phải, chỉ có một mình hắn sao?
00:43:16Không phải.
00:43:16Ta không muốn để bọn họ bác ngươi thật.
00:43:33Ngươi đã giúp ta một chuyện lớn.
00:43:35Nhưng mà ta cũng không đánh lại được với ba con hổ kia.
00:43:39Chỉ có thể xin lỗi ngươi thôi.
00:43:41Hai tên hồ đồ nhà ngươi còn đưa ra đó làm gì?
00:43:45Còn không đứng sau ta?
00:43:46Cùng đánh với ta.
00:43:47Bạn lục.
00:43:48Ngươi còn làm anh hùng hảo hán làm gì?
00:43:50Chăm sóc cho ngươi trước đi.
00:43:53Đúng rồi.
00:43:54Mau lên.
00:43:55Nộp bản đồ kho báo ra đây.
00:43:57Có lẽ ta còn thông cảm cho ngươi.
00:43:59Ô nha.
00:44:05Ngã ba yên bình.
00:44:06Bạn ngươi làm hỏng hết.
00:44:08Chỉ cần bà lục ta còn ở đây một ngày,
00:44:10thì ngươi đừng hồng.
00:44:12Các huynh đệ,
00:44:13lên cho ba.
00:44:18Thiếu gia, cẩn thận.
00:44:19Thiếu gia, cẩn thận.
00:44:49Một đám vô dụng.
00:44:51Hai người cán ngươi.
00:44:55Thiếu gia, bên này.
00:45:05Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:06Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:06Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:12Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:16Ngươi.
00:45:22Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:24Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:25Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:25Thiếu gia, cẩn thận.
00:45:27Thiếu gia, đừng đi.
00:45:29Rút của các ngươi là muốn làm gì?
00:45:31Ngươi nói rõ ràng cho ta.
00:45:32Thiếu gia, chúng ta đánh công lại.
00:45:34đánh không lại
00:45:35đồ xấu xa
00:45:38rốt cuộc
00:45:39ngươi muốn làm gì
00:45:40đường công tử
00:45:43ta
00:45:44tên là Ô Nha
00:45:46là người đứng đầu của đám người xấu ở ngã ba này
00:45:49ta muốn kiếm một chút lợi
00:45:53ở nơi chả ai thèm quản này
00:45:55để nuôi các quân đệ của ta
00:45:57nhưng tên bàn lục này
00:45:59lại cứ đòi làm anh hùng hảo hán
00:46:00có đôi khi
00:46:01ế ta đến mức hết cách
00:46:03chỉ có thể mượn tay đường công tử
00:46:06để diệt trừ mối lo này thôi
00:46:07ta nói rồi mà
00:46:10giống là ta không muốn bắt ngươi
00:46:11ta còn muốn cảm ơn ngươi nữa
00:46:13nhưng ba con hổ kia
00:46:17không biết gì sao
00:46:18cứ muốn đòi ngươi
00:46:20ta không bằng người ta
00:46:22nếu ta không bắt ngươi
00:46:23thì sẽ khó tránh được kiếm nạn
00:46:25đường công tử
00:46:27Ô Nha ta là tiểu nhân
00:46:29tương nhiên là người rất ích kỷ
00:46:31được công tử ngươi rất thiệt tình
00:46:33hay là ngươi thành toàn cho ta đi
00:46:37tiểu cả
00:46:44tiểu da
00:46:49từ khi nào thì ngài có công phu thế
00:46:52không biết
00:46:52tiểu da
00:46:53tiểu da
00:47:03màu đi thôi
00:47:22tiểu mã
00:47:31đừng qua đi
00:47:33lão tam
00:47:36tên bổ đồ này
00:47:38giao cho lão nhị
00:47:38người mà bắt đường tích đứt đi
00:47:40được
00:47:41lão đại
00:47:55tiểu da
00:47:57đừng đi
00:47:57tiểu mã
00:47:58nghe ta
00:47:59mau đưa bọn họ đi trước
00:48:00ta không chống đỡ được lâu nữa
00:48:02ta không thể để ngay một mình được
00:48:05mau cuốc đi
00:48:06nhưng mà không đi
00:48:13thì chúng ta sẽ bị bắt hết
00:48:14lão đại
00:48:15vậy thì công sức của ta
00:48:17sẽ coi như mất hết
00:48:18không
00:48:18mau đi đi
00:48:21không
00:48:21đi đi
00:48:22đi thôi
00:48:23không
00:48:24tiểu da
00:48:25đi
00:48:26mua bánh bao đi
00:48:49đại gia
00:48:51ta không đi
00:48:52đây là kỷ diện
00:48:53im miệng
00:48:54đây là nơi an toàn nhất
00:48:55dù mẫu đến trạm khách dụt lai
00:49:06gọi phường tỉ qua đây
00:49:07bà chú
00:49:18đệ đường tích đứt về rồi
00:49:20ta nhất định sẽ nói với hắn
00:49:21bà đừng chấp nhận nhé
00:49:23cho ta thêm hai phòng nửa đi
00:49:24hắn từ bé đã được nuôi hiệu
00:49:26bây giờ phải chịu khổ
00:49:27không chịu được đâu
00:49:28không nhìn ra đấy
00:49:30người thương hắn sao
00:49:31ta đâu có
00:49:33phường tỉ
00:49:36tiểu mạng
00:49:37sao người lại qua đây
00:49:38đục da đã xảy ra chuyện rồi
00:49:41người nói xem
00:49:43hai người võ công cao cường kia là ai
00:49:45ta không biết
00:49:46ta thật sự không biết
00:49:47bà chủ
00:49:52cứu da
00:49:53bà không sao chứ
00:49:54phường cũ
00:49:55bỏ ta ra
00:49:55để bà ấy đánh đi
00:49:57kiểu người không phân biệt được tốt xấu như ta
00:49:59ta cũng muốn tự đánh bản thân mình
00:50:01nếu bà lụt có mệnh hệ gì
00:50:04ta sẽ cho người chết cùng
00:50:06bà chủ
00:50:07bà yên tâm đi
00:50:08cho dù ta có hi sinh tánh mạng
00:50:11thì ta cũng sẽ cứu bà mổ đầu ra
00:50:12người có cái gì mà cứu hắn chứ
00:50:14người còn phải nhờ tiểu mã cứu ra
00:50:16ta
00:50:18ta có thể gọi dạy binh
00:50:24ngươi đùa kiểu gì vậy
00:50:25ngươi tìm đâu ra chứ
00:50:26chứng bác phương
00:50:27chứng bác phương là ai
00:50:28ngài ấy là một đại anh hùng
00:50:30tiểu cả
00:50:31mau đưa danh thiết của ngài ấy ra đi
00:50:33đây
00:50:34đại anh hùng cái gì chứ
00:50:38là giả dờ thôi
00:50:39ngài ấy mới là đại hiệp thật sự
00:50:41chính là bởi vì
00:50:42sự thích anh hùng của ngài ấy nhiều
00:50:44nên ngài ấy mới làm thế
00:50:45được rồi được rồi
00:50:46có thêm người giúp cũng tốt
00:50:47ta nói cho người biết
00:50:48lần này nếu như ngươi không làm được
00:50:50ta nhất định sẽ khiến cho ngươi biết
00:50:52sự lợi hại của phần tỷ ta
00:50:53hảo hán làm thì dám nhận
00:50:57lỗi của ta làm
00:50:58ta tự bù đắp
00:50:59nhưng ta nói cho ngươi biết
00:51:00ta làm như vậy
00:51:01không phải vì ta sợ ngươi
00:51:03ta cho ngươi giả chết này
00:51:07nói đi
00:51:08còn giả chết nữa
00:51:10không nói hả
00:51:12có nói không
00:51:14nói đi
00:51:16nói
00:51:18ô nha
00:51:19có tìm được đường tích đức không
00:51:27vẫn chưa
00:51:32nhưng mà
00:51:33ta đã cử người đi lục xoát cả thị trấn rồi
00:51:35tin là sẽ sớm tìm được tung tích
00:51:37vậy thì
00:51:39vị trí cụ thể của bản đồ
00:51:41người có biết không
00:51:43tên này không chịu nói một chữ
00:51:45ta tin đóng bảo bối đó
00:51:54chắc chắn nằm trong phạm di này
00:51:56nếu đã chắc chắn
00:51:58bản đồ nằm trong phạm di
00:52:00vậy thì chúng ta sẽ lục tung chỗ này lên
00:52:03đến khi đó
00:52:04chắc chắn sẽ tìm được kho báo thôi
00:52:06không cần phải suy nghĩ nhiều
00:52:09đó cũng là một cách hay
00:52:13nhưng mà
00:52:14chỉ có vài người chúng ta thôi
00:52:17muốn đào tu một nơi lớn như vậy
00:52:19thì cũng phải mất một năm
00:52:21nửa năm
00:52:22không phải còn có một thôn dân
00:52:24ở ngã ba này sao
00:52:25thôn dân
00:52:26nhưng nhiều người như vậy
00:52:28không chế kiểu gì đây
00:52:30ô nha
00:52:32nếu bây giờ
00:52:33bản đồ ở trong tay chúng ta rồi
00:52:37thì giữa bàn lục lại cũng là một mối lo
00:52:41ba ngày sau
00:52:42trảm đầu hắn
00:52:45để thủy quy
00:52:47để trừ mối lo này
00:52:49có hắn thủy quy
00:52:53tin rằng những thôn dân kia
00:52:56sẽ ngoan ngoãn nghe lời tôi
00:52:59ta chưa cứu được lão đại
00:53:01nhưng lại cứu được công tử hài lão đại
00:53:03được rồi
00:53:04có cho ngươi
00:53:06thì ngươi cũng chẳng có cái gan đấy
00:53:07chắc chắn là tâm bà lục kia tỏ dễ rồi
00:53:09hắn có đánh rắm
00:53:11thì ngươi cũng bảo nó thơm
00:53:12đợi lần này cứu được hắn
00:53:14xem xem ta
00:53:15có lột da hắn ra không
00:53:18tỉ yên tâm
00:53:20cứu về rồi ta sẽ giúp tỉ lột
00:53:22hiểu hết chưa
00:53:26hiểu rồi
00:53:27đi đi
00:53:28dân
00:53:28lão đại
00:53:33đào được kho báu rồi
00:53:34thế mà lại nhường cho người ta
00:53:36bây giờ
00:53:41người ta ở dưới mái nhà của mình
00:53:43không thể không cúi đầu được
00:53:45nhưng ô nha ta
00:53:48cũng không dễ bắt nạt đâu
00:53:49đến khi đó
00:53:51chúng ta sẽ hành động theo tình hình
00:53:53bây giờ
00:53:54không thể để chúng nghi ngờ được
00:53:57đừng công tử
00:54:05mấy người phải cẩn thơ một chút
00:54:07yên tâm đi
00:54:08chúng ta đi mò thôi
00:54:10mỹ nữ
00:54:18hôm nay ở với ta đi
00:54:22ngươi bỏ ta ra
00:54:23tiểu mạng
00:54:25ngươi bỏ ta ra
00:54:26đi nào
00:54:28bỏ ta ra
00:54:29dừng tay
00:54:29thì ra là ngươi ở đây à
00:54:32hãy quân đệ bọn ta tìm mệt
00:54:36hôm nay
00:54:37ta lập được công lớn rồi
00:54:39bộ thiếu gia ở đây
00:54:48đâu thể để loại ô hợp
00:54:50như ngươi làm trò
00:54:51tục ngữ nói rất hay
00:54:53ông trời thương người
00:54:54ta khuyên ngươi
00:54:56hoan hoạn bó tay chịu trói đi
00:54:57để tránh cho một cuộc chiến
00:55:00đã biết trước kết quả
00:55:01lần này thiếu gia nói nghe
00:55:03có vẻ đáng tin nhỉ
00:55:05chỉ bóc phép thôi
00:55:06ngươi còn lại khen
00:55:07xem ta bắt ngươi
00:55:08về cho lão đại
00:55:09ngươi lại còn nói gì nữa chứ
00:55:11thiếu gia
00:55:20thiếu gia không sao chứ
00:55:24cái thứ vô dụng nhà ngươi
00:55:26các tỉ mụi
00:55:28chúng ta đều lưu với hắn
00:55:31đến đây nào
00:55:33thiếu gia
00:55:35nào đến đây
00:55:36dừng tay
00:55:41đánh chết hắn
00:55:44đánh chết hắn
00:55:45đừng đánh nữa
00:55:47đây là thủ hạ của ông nha
00:55:49chắc chắn hắn biết
00:55:50bàn luật đã ở đâu
00:55:51đúng rồi
00:55:52mau cho hắn tỉnh
00:55:53gọi hắn về đi
00:55:54cầm dây thừng lại đi
00:55:59có cần đến mức đó không
00:56:03có mỗi một chút
00:56:05dây thương ngoài thế này
00:56:06người ta là công tử bột mà
00:56:10ai nói thế
00:56:12ta không phải là công tử bột
00:56:13ta là người hành tổ giang hồ
00:56:15có chút giác thương nhỏ này là gì chứ
00:56:17ngươi mà đòi xong pha giang hồ à
00:56:19một phát thôi đã bị đánh thế này rồi
00:56:21lần đầu ta thấy đấy
00:56:23ngươi đừng thấy tiểu mã bình thường
00:56:28không giữ với ngươi
00:56:29đó là vì tình cảm của hắn với bà
00:56:31bổ đầu rất sâu đậm
00:56:32còn thơ hơn cả quân đệ ruột nữa
00:56:33thật ra
00:56:35hắn thật sự là một người rất tốt
00:56:37hơn nữa
00:56:38bình thường hắn còn là một người rất dịu dàng
00:56:41người tốt mà suốt ngày đến quan hương lầu
00:56:45đúng không
00:56:48không sao
00:56:51ta không để ý
00:56:53ta biết
00:56:57mấy người đều nghĩ cô nương ở đây
00:57:00đều là người không tử tế
00:57:02nhưng làm gì có cô nương nào
00:57:04lại tự nguyện đến nơi như thế này chứ
00:57:06tiểu mã cô nương
00:57:11cô đừng để ý đến hắn
00:57:12ta thấy
00:57:14quan hệ của cô với tiểu mã
00:57:16cũng không phải là bình thường
00:57:17lẽ nào hai người
00:57:19thực ra
00:57:22bọn ta là thanh mai trúng mã
00:57:24là hàng xóm
00:57:25nhưng nhà ta đột nhiên gặp biến cố
00:57:28bị kẻ dân hãm hại
00:57:29trong một đêm nhà ta
00:57:31tan nhà nát cửa
00:57:33ta lại bị bán vào
00:57:35quan hương lầu này
00:57:36tiểu mã vẫn luôn muốn tìm ta
00:57:39tìm đến được đây
00:57:41thế nhưng trên người
00:57:43lại không có đủ ngân lượng
00:57:44để cứu ta
00:57:44nên hắn làm bổ khoái ở đây
00:57:46ta cũng từng khuyên hắn
00:57:49trời khỏi chúng nghèo khó này
00:57:51nhưng hắn lại nói
00:57:53ngày nào đó hắn chưa chủ ta ra được
00:57:55thì ngày đó hắn còn ở lại đây
00:57:57ta biết
00:58:00là ta đã luyên lụy hắn
00:58:03nhưng nếu như không có hắn
00:58:06ta thực sự không biết
00:58:09phải sống tiếp thế nào đây
00:58:14chỉ trách ta ngu ngốc
00:58:15không biết tốt xấu
00:58:17không phong biệt được thị phi
00:58:18được rồi được rồi
00:58:20bây giờ cũng không phải là lúc
00:58:22để tự trách
00:58:22chúng ta phải nghĩ cách
00:58:24làm thế nào để cứu bổ đồng
00:58:25bổ đầu ra
00:58:26đúng rồi
00:58:28chúng ta đang nghĩ cái gì thế
00:58:29đi tìm chứng bác phương thôi
00:58:31trước cụ là có nói không
00:58:34ta thật sự là không biết
00:58:36bằng bổ đầu đã bị nhốt ở đâu
00:58:37ta chỉ biết ba ngày sau
00:58:39ngày ấy sẽ bị sử tử
00:58:40trước mọi người thôi
00:58:41cái gì
00:58:42ta đã nghe tin này trên phố
00:58:45mau về quán hương lầu đi
00:58:46Phương Tị yên tâm đi
00:58:50ta chắc chắn sẽ không để xảy ra chuyện gì
00:58:52tỉ
00:58:56không hay rồi
00:58:57đừng tiếp tức bọn họ đã xuất thành rồi
00:58:59nói là đi tìm chứng bác phương
00:59:00thiếu gia
00:59:05ta có một vấn đề muốn hỏi
00:59:06người nói xem
00:59:08đồng nhi cô nương
00:59:09liệu có thể kịp thời
00:59:10đi tìm hai bổ quái không
00:59:11còn về kịp nữa không
00:59:12ta hy vọng cô ta
00:59:13đừng có về đây
00:59:14như vậy sẽ an toàn hơn với cô ta
00:59:16chẳng trách người lại bảo cô ấy tự đi
00:59:19thì ra ngày suy nghĩ cả rồi
00:59:21được rồi được rồi
00:59:25đây rồi
00:59:27đến đây
00:59:32tiếu gia
00:59:35sao lại là hai người
00:59:36vào rồi nói
00:59:37vào rồi nói
00:59:38mau mau mau
00:59:41chuyện là thế này
00:59:42mời chấn đại hiệp
00:59:44mau đến ngã ba
00:59:45cứu bàn bổ đầu ra
00:59:46đúng rồi
00:59:49chấn đại hiệp
00:59:55trong số bọn họ còn có người giỏ nghệ cao cường
00:59:58đây là thứ trên người bọn họ
00:59:59lý người biết ta trong trận trăm thắng
01:00:02ta nghĩ
01:00:02chấn đại hiệp
01:00:03chắc chắn biết lệnh bài này là của ai
01:00:05chuyện này
01:00:08ta sợ
01:00:10tiếu gia
01:00:13ta chỉ còn như đây thôi
01:00:15ngày nghĩ kỹ đi
01:00:16chấn đại hiệp
01:00:21ba trăm lượng này là tiền cứu mạng
01:00:23mong chấn đại hiệp
01:00:24ta giúp đỡ
01:00:25sư phụ
01:00:27ta nhớ ngươi từng nói với ta
01:00:35muốn bái ta làm sư phụ đúng không
01:00:37đúng không nào
01:00:39đúng vậy
01:00:40chấn đại hiệp
01:00:40ngài đồng ý nhận ta làm đồ đệ sao
01:00:42ta từ trước đến giờ
01:00:46vẫn luôn là người làm việc có quy tắc
01:00:48số tiền này của ngươi
01:00:50chỉ có thể chọn một trong hai thôi
01:00:52một là bái sư
01:00:54hai là bảo vệ
01:00:55chuyện này ngươi phải nghĩ kỹ
01:00:57cứu người
01:01:02cứu người quan trọng
01:01:03tiền bái sư ta sẽ nghĩ cách sau
01:01:05được thôi
01:01:07chuyện này
01:01:08ngươi yên tâm
01:01:09không sợ nữa
01:01:10ở lại đây luôn đi
01:01:12ta cũng chuẩn bị một chút
01:01:14ngày mai
01:01:15đi cùng các người
01:01:16đi cứu bàn bổ đầu
01:01:17sư phụ
01:01:26đến ngã ba
01:01:28mà cần mang nhiều đồ như vậy sao
01:01:29đi ngã ba cái gì chứ
01:01:32chạy nhanh thôi
01:01:34tấm lệnh bài mà đường tích tích cầm đến
01:01:36đó là lệnh bài của quyền phong vệ
01:01:38đám chúng nó
01:01:42ai ai cũng võ công cao cường
01:01:44giết người không chấp mắt
01:01:45đến sư phụ con đây
01:01:47còn không phải là đối thủ của bọn chúng
01:01:49chúng ta còn không mau trốn đi
01:01:51nhưng mà
01:01:53lấy tiền của người ta rồi
01:01:54lại chạy
01:01:54thực sự là không phải hành vi của một đại hiệp
01:01:57làm đại hiệp quan trọng
01:01:59hay là giữ mạng sống quan trọng đây
01:02:01mạng sống chẳng còn
01:02:02còn làm đại hiệp làm gì
01:02:03ngươi nghĩ ta nên làm thế nào đây
01:02:07cái tên đồ đệ não heo này
01:02:09ngốc như heo vậy
01:02:11không ngờ ông lại là người như vậy
01:02:17trách ta mắc mù
01:02:19dần tiểu nhân như ngươi làm sư phụ
01:02:21vậy mà ngươi lại dám mắng ta sao
01:02:28được
01:02:30tự mình ở lại mà làm anh hùng đi
01:02:34ta không rảnh
01:02:35ở lại lắm lời với ngươi
01:02:36đồ nhát gan
01:02:38thiếu da
01:02:47cả đêm rồi người còn chưa ngủ
01:02:49ta làm sao có tâm tư để ngủ
01:02:51chứng bác phương chắc chắn là đang chuẩn bị xong rồi
01:02:53sao không tiếng người đâu
01:02:54đến rồi đến rồi
01:02:56đường công tử
01:02:57sư phụ ta
01:02:58sư phụ ngươi sao rồi
01:02:59chuẩn bị xong chưa
01:03:00chạy mất rồi
01:03:01thiếu da
01:03:06đứng lên hết cho ta
01:03:16nghe cho rõ đi
01:03:19tối hôm qua
01:03:21có người muốn trốn đó khỏi ngã ba
01:03:23chỉ sợ chỗ ngã ba
01:03:26con hổ kia có biến rồi
01:03:27đứng giết bàn lục trứ
01:03:29tối hôm qua
01:03:44không có người muốn trốn đeo
01:03:45hổ không có người muốn trốn bây giờ
01:03:47không có người muốn trốn nữ
01:03:49ừ ừ
01:03:50tối hôm qua
01:03:51trốn bây giờ
01:03:51đứng lên hết mấy thêm
01:03:52tối hôm qua
01:04:53Dũng là ngươi có thể sống thêm vài canh giờ.
01:04:59Đáng tiếc,
01:05:01có người cứ không tin
01:05:02bây giờ đã là địa bàn của ô nha ta.
01:05:08Bây giờ,
01:05:09lại có người dám chạy ra khỏi ngã ba.
01:05:14Ta chỉ có thể giết ngươi,
01:05:16để thị quy thôi.
01:05:17Ô nha,
01:05:23nếu không phải ngươi có ba con hổ kia chống lưng,
01:05:27ngã ba,
01:05:28từ lúc nào lại đến lượt ngươi ra dĩa?
01:05:31Quên những nghị tháng,
01:05:32phải trốn chui trốn ngửa của ngươi rồi sao?
01:05:34Phương Tỷ,
01:05:38từng kích động,
01:05:39chúng ta không phải là đối thủ của họ,
01:05:41nhất định phải đợi được đường tích đức.
01:05:45Ba con hổ ngu ngốc này,
01:05:47vậy mà lại tin ô nha.
01:05:48Cẩn thận để hắn cắn chết.
01:05:54Không biết bản thân chết thế nào.
01:05:56Hắn muốn đoạt được bản đồ này,
01:05:58không phải ngày một ngày hai nữa.
01:06:00Mà bây giờ hắn lại dân lên cho các người.
01:06:02Các người thấy hắn cam tâm sao?
01:06:07Hắn không cam tâm,
01:06:08thì làm được gì?
01:06:10Dám có suy nghĩ khác.
01:06:11Ta lột da hắn.
01:06:14Lão Tam,
01:06:16đừng trúng kế như gián.
01:06:19Ba quân đệ chúng ta
01:06:20dũng chỉ là đi qua thị trấn này thôi.
01:06:24Sau khi làm xong,
01:06:26thì sẽ rời đi.
01:06:28Ngã ba
01:06:29thì vẫn là của ô nha,
01:06:32ô đại đương gia.
01:06:37Được rồi, ban lục.
01:06:38Cư cũng chỉ có một chút năng lực như thế thôi.
01:06:41Phải lên đường rồi.
01:06:44Quy xuống, đại đả.
01:06:45Để tự ta.
01:06:54Bàn bố đâu?
01:06:56Bàn bố đâu?
01:06:57Bàn bố đâu?
01:07:02Bàn lục ta.
01:07:04Quy trướng mọi người.
01:07:06Là bàn lục ta có lỗi với bách tính ngã ba.
01:07:08Ta không thực hiện được lời hứa của mình.
01:07:11Bảo vệ mọi người thật tốt.
01:07:16Lại cả có lỗi với người ta yêu.
01:07:20Ta không bảo vệ được mọi người.
01:07:23Vậy mà lại làm mọi người phải chịu tội với ta.
01:07:26Bàn lục ta hoà diệt quỳ xuống cho mọi người.
01:07:28Thì chẳng cho mọi người được cái gì.
01:07:30Nhưng bàn lục ta là một nam tử hắn.
01:07:32Thứ mà kiếp này ta nợ mọi người.
01:07:38Kiếp sau.
01:07:40Ta nhất định sẽ trả.
01:07:44Hành hình.
01:07:45Dừng tay.
01:07:48Bàn bố đầu thế này không được.
01:07:49Cú Bình vẫn chưa đến.
01:07:51Để ta đi kéo dài thời gian.
01:07:52Phương Tỷ.
01:07:53Bách tính của ngã ba.
01:07:58Mọi người từ già đến trẻ.
01:07:59Làm gì có an xứng để nhận nổi cái quyền này của bàn lục chứ.
01:08:03Đúng vậy.
01:08:03Đúng vậy.
01:08:04Triều đình không cần chúng ta.
01:08:06Là hắn ở lại.
01:08:06Để chúng ta có thể có cuộc sống bình thường.
01:08:08Lục mấy tên lưu manh như ô nha bắt lại chúng ta.
01:08:12Là hắn.
01:08:12Đã ở lại để bảo vệ chúng ta.
01:08:15Có bản đồ kho báo.
01:08:16Hắn không muốn đi.
01:08:18Những bộ khoái khác thì đi hết rồi.
01:08:20Hắn cũng không đi.
01:08:21Ta bảo hắn dẹp trốn cùng ta.
01:08:22Hắn dễ không đi.
01:08:25Mấy người nhẫn tâm để cho ô nha.
01:08:26Kiếm bàn lục phải rời xa chúng ta mãi mãi sao?
01:08:29Không có bàn lục.
01:08:31Liệu ngã ba?
01:08:31Có ngày tháng tư đẹp được sao?
01:08:34Đúng vậy.
01:08:35Đúng vậy.
01:08:36Đúng vậy đó.
01:08:37Tiểu cũ.
01:08:38Nàng điên rồi sao?
01:08:40Nàng muốn để mọi người chết cùng ta sao?
01:08:44Vì bàn lục ta không đáng đâu.
01:08:46Nàng đừng làm vậy.
01:08:47Phiền chết đi được.
01:08:48Mau.
01:08:49Bắt nàng ta lại cho ta.
01:08:51Quy xuống.
01:08:52Dừng tay.
01:08:53Ô nha.
01:08:54Người dám độc vào nàng.
01:08:55Ta làm ma cũng không ta cho ngươi.
01:08:59Bàn lục.
01:09:01Vậy thì đợi đến lúc ngươi làm ma rồi tính.
01:09:07Ta sẽ không để chàng đi một mình đâu.
01:09:15Được.
01:09:16Trên đường xuống hoàn tuyển.
01:09:20Ta cũng sẽ không cô độc.
01:09:25Được rồi.
01:09:27Đến lúc rồi.
01:09:28Chuẩn bị hành hình.
01:09:29Chuẩn bị hình.
01:09:37Dừng tay.
01:09:37Chẳng bác phương ta đến rồi.
01:09:55Đâu thể để mấy người làm trò ở đây.
01:09:59Ông trời thương người.
01:10:01Ta khuyên mọi người hoang hoãn bỏ tay chịu trói.
01:10:04Để tránh cho một trận đại chiến.
01:10:06Hắn mời được chứng bác phương đến rồi.
01:10:21Đại ca.
01:10:33Người này là người chúng ta gặp phải ở trong miếu kia.
01:10:37Người đã làm hỏng chuyện của chúng ta.
01:10:39Nhìn tới tụi của hắn chúng ta không phải là đối thủ.
01:10:43Lẽ nào hắn lại là các tin của chúng ta thật sao?
01:10:46Sao cứ thích làm hỏng chuyện của chúng ta thế?
01:10:48Bây giờ chúng ta không thể rút nuôi được nữa.
01:10:52Cùng lắm thì cá chết lưới trách.
01:10:57Ta thấy cũng chưa chắc.
01:11:06Nào, nào.
01:11:07Chết đến nơi rồi còn không biết.
01:11:18Lẽ nào mấy người cứ phải để đứt thân ta ra tay?
01:11:21Trấn Đại Hiệp, tiểu gã.
01:11:38Trấn Đại Hiệp, trưởng này của ngươi.
01:11:40Làm hại hai người quân đệ của ngươi, phải giúp ngươi trỏ lâu.
01:11:44Vũ, ta muốn tiết kiệm sức một chút.
01:11:54Nhưng không ngờ mấy người lại thích đâm đầu vào lưới.
01:11:57Vậy thì ta chỉ có thể chơi với các ngươi thôi.
01:11:59Nói cho các ngươi biết, đừng tích thức ta dù còn một hơi.
01:12:02Thì chắc chắn sẽ không để cho các ngươi động vào bàn bổ đầu.
01:12:06Có ta ở đây, ngã ba sẽ không có chỗ nào để cho các ngươi làm loạn.
01:12:09Còn ngươi ra đấy làm gì?
01:12:17Bắt ba người bỏ họ lại cho ta.
01:12:26Đại ca không sao chứ?
01:12:27Sao ngươi lại đến rồi?
01:12:28Tránh ra.
01:12:38Để ta.
01:12:39Được.
01:12:40Giải quyết đi.
01:12:41Để ta ngươi.
01:12:41Để ta ngươi��도 đẹp Blue đi.
01:12:43Nh shouted lại nào là.
01:12:44Để raurd tiêu mừng.
01:12:44Để Росс hạ
01:12:58Để lại đi.
01:13:00Để ta ngươi.
01:13:00Để ra của bạn cổ trong những đala t Optimму.
01:13:02Để ta ở đây, hạ aqui hạ.
01:13:03Để ta.
01:13:05Liên đ 962.
01:13:06Để ta nó n Enemy.
01:13:08Tobi ta giáised
01:13:09Để ta thấy.
01:13:09Để ta thích không問.
01:13:10Of course may mắn ngươi tìm được hai bổ quái
01:13:13Nếu không thì bọn tiểu khả chết chát rồi
01:13:15Ta nói cho người biết nhé
01:13:27Tình giám bác Phương chạy rồi
01:13:29Tình cúng đó đã nhận tiền rồi còn chạy trốn
01:13:31Hắn chạy nhanh như gió
01:13:32Im miệng đi
01:13:33Đi theo ta
01:13:35Ô nha
01:13:42Ngã ba này rốt cuộc là bàn lục hay là ô nha làm chủ
01:13:46Chỉ xem trận chiến này
01:13:47Ô đại đương gia
01:13:49Bảo tất cả người còn lại đổ lên hết cho ba
01:13:52Ô nha ta tin vào năng lực của ba người
01:14:02Bàn lục để lại cho người
01:14:03Ta giúp người bắt đường tích tích
01:14:05Để tránh thắng chạy mất
01:14:07Muốn chạy không dễ tế
01:14:11Mọi người
01:14:13Bắt tên lưu manh kia lại
01:14:15Đi đi
01:14:16Mau lên
01:14:17Bắt tên lưu manh lại
01:14:18Đợi ta giới
01:14:20Tên
01:14:28Đi đi
01:14:31Đi đi
01:14:35Oh
01:15:05Oh
01:15:35Oh
01:15:38Oh
01:15:40Oh
01:15:42Oh
01:15:44Oh
01:15:48Oh
01:15:50Oh
01:15:52Oh
01:15:58Oh
01:16:00Oh
01:16:05Oh
01:16:08Kodak
01:16:09Mowlin
01:16:11Kodak
01:16:12Mowlin
01:16:35Oh
01:16:38Oh
01:16:40Oh
01:16:41Oh
01:16:42Oh
01:16:44Oh
01:16:45Oh
01:16:46Oh
01:16:48Oh
01:16:50Oh
01:16:51Oh
01:16:52Oh
01:16:53Oh
01:16:54Thiện có thiện báo, ác có ác báo
01:16:55Ngươi làm chuyện xấu nhiều rồi, còn muốn vậy sao?
01:16:58Cái thôn nhân của Hạ Ba
01:16:59Các thông sin của nhà ba!!!
01:17:02Ta nói cho các người biết
01:17:04Mấy người đừng nói chuyện bao động
01:17:06Ta không có ý định là mấy người bị thương
01:17:08Ta hiểu chưa?!
01:17:08Cái gì mà nói chuyện bao động
01:17:10Cái này gọi là !
01:17:11Gặp chuyện bất bình
01:17:13Rút đao tương trở
01:17:16Gặp chuyện bất bình
01:17:17Rút đao tương trở
01:17:19Còn ta
01:17:19Ngươi hiểu biết nhiều nói đi
01:17:22Mấy người nghe cho rõ đây
01:17:26Thiếu gia nhà ta từ trước đến giờ
01:17:28Giúp đỡ người nghèo, trừa bảo cho dân, bình loạn những chuyện bất bình.
01:17:32Hôm nay, chuyện bao đồng của Ngã Ba, bọn ta sẽ quản được.
01:17:36Mấy người nghe cho rõ đây, từ trước đến nay không ai thắng được.
01:17:40Ta khuyên các người, hoang hoảng, chịu trói đi.
01:17:42Bỏ đau xuống.
01:17:44Bó tay chịu trói.
01:17:46Để chánh bách tính Ngã Ba quyết định.
01:17:50Thế nào?
01:17:52Tiểu khả học dì biết động, hữu ích quá.
01:17:55Mấy người đã nói xong chưa?
01:17:56Bách tính, lên!
01:17:57Đánh!
01:17:58Don't kill me! Don't kill me! Don't kill me!
01:18:04Don't kill me!
01:18:05Don't kill me!
01:18:25Tuy rằng nhất thời, ta không thể hiểu được bí mật trong tấm ba đồ này.
01:18:29Thế nhưng chỉ cần có bản đồ ở đây thì ta sẽ nghĩ cách thôi.
01:18:35Các vị, ta lấy được bản đồ rồi.
01:18:40Đến khi đó, chúng ta sẽ dùng báo giật để sửa lại câu đường.
01:18:44Ngã bài thất trắng sẽ trở nên giàu có.
01:18:46Được! Được! Hay lắm! Hay lắm!
01:18:55Sự khao khát ở cây Tây Bắc, linh hồn bay theo mây trắng.
01:18:59Bàn bổ đầu, có phải ngã ba có một cổ tụ ngàn năm không?
01:19:03Đúng vậy.
01:19:05Vậy ta đoán được báo giật nằm ở dưới cây cổ thụ đó.
01:19:08Tại sao?
01:19:10Ngày xem, đây có hai câu thơ.
01:19:12Sự khao khát ở cây Tây Bắc, linh hồn bay theo mây trắng.
01:19:19Thực ra đây là câu đố của hai chữ.
01:19:21Một chữ là chữ thiên, một chữ là chữ hoài.
01:19:24Vậy nên ta đoán được báo giật nằm ở dưới cây cổ thụ ngàn năm đó.
01:19:28Tông Đà Chủ Tăng Hổ đã diễn quyết rồi.
01:19:30Cũng tìm được đường tích thức.
01:19:32Giờ bọn họ rời khỏi ngã ba sẽ ra tay.
01:19:34Được.
01:19:35Đích thân người đi.
01:19:37Vâng!
01:19:38Vâng!
01:19:41Không ngờ chỉ là cái tên đường tích thức này thôi mà lại khó đối phó như vậy.
01:19:49Wow!
01:19:54Bảo bố gì thế? Bảo bố gì?
01:19:56Nào!
01:19:58Nào, mở ra xem.
01:20:04Để một chút.
01:20:05Một, hai, ba.
01:20:07Bên trong có gì thế?
01:20:12Có gì?
01:20:13Là một tấm phù điêu rách né.
01:20:16Còn tử là thứ gì giúp chúng ta có thể sống ngày tháng sung sướng?
01:20:19Nghĩ thì cũng đúng.
01:20:21Một ông hoàng đế đi giao đường cùng thì có thể để lại cho con trai cái gì chứ?
01:20:26Chí lớn lập thành gây dựng lại sự nghiệp.
01:20:29Chí lớn lập thành gây dựng lại sự nghiệp.
01:20:33Mọi người đừng vội thất vọng.
01:20:38Đây không phải là ý trời sao?
01:20:40Chí lớn lập thành gây dựng lại sự nghiệp.
01:20:43Đây không phải là thứ mà dân ngã ba cần sao?
01:20:45Điều này còn quan trọng hơn cả học ngày châu báo.
01:20:48Nếu như không có ý chí, mọi người làm sao có thể đứng lên xe dựng lại?
01:20:53Chắc chắn ngã ba đã rơi vào tay của người xấu.
01:20:56Vậy nên, nếu muốn gây dựng lại ngã ba, bốn chữ này chắc chắn phải cần thiết.
01:21:01Đừng công tử nói rất đúng.
01:21:03Bách kính ở đây.
01:21:04Không cần tiền tài, không do lao động mà có được.
01:21:07Bạn bổ đầu, ta cũng muốn gia nhập, cũng muốn học giỏi với các ngươi, cũng muốn bảo vệ ngã ba này.
01:21:19Tiểu cả, lần này có thể giả được các câu đố của bản đồ, không thể thiếu ngươi được.
01:21:23Xem ra ngươi là người tích hợp đi học đó.
01:21:25Đương nhiên rồi, tổ tiên nhà ta đều là người có học.
01:21:30Ngươi tích đức, lần này sao ngươi không làm giống như đồ đệ của chứng bác phương, bái bàn lục làm sư phụ thế?
01:21:36Bàn đại hiệp, tuy là có đại hiệp thật, nhưng ngày ấy bận diệt của ngã ba.
01:21:40Nhận ta làm đồ đệ là chuyện nhỏ, vậy nên ta thấy, vẫn là không nên làm phiền ngày ấy.
01:21:45Coi như ngươi biết thân bí phận.
01:21:53Cái này gọi là, lúc tìm thì tìm mãi không ra, lúc không thấy thì lại tự nhiên xuất hiện.
01:21:59Ai làm thế?
01:22:14Ai làm thế?
01:22:17Ai làm thế?
01:22:19Có giỡn thì ra đi!
01:22:22Ra đi!
01:22:24Ra đi!
01:22:25Ta đã nói mà, người này đúng là nên phải đối phó như vậy.
01:22:29Đẹp quá!
01:22:30Đẹp đấy, đẹp đấy!
01:22:32Cái này không đeo vào được.
01:22:33Đưa, đưa đây.
01:22:34Đưa, đưa đây.
01:22:35Cái này không đeo vào được.
01:22:36Đưa, đưa đây.
01:22:37Cầm hộ cái này.
01:22:38Cầm lấy.
01:22:39Thiếu da, để ta dưới.
01:22:46It's okay.
01:22:49It's okay.
01:22:51I'm not going to put it on the floor.
01:22:53I'll take it.
01:22:54Here you go.
01:22:55Let's get it.
01:22:59Oh, my god, let me get it.
01:23:02Oh, my god, let me get it.
01:23:08Oh, my god, I'm going to work.
01:23:16.
01:23:46.
01:24:16.
01:24:46.
01:24:48.
01:24:50.
01:24:52.
01:24:54.
01:24:56.
01:24:58.
01:25:00.
01:25:02.
01:25:04.
01:25:06.
01:25:08.
01:25:10.
01:25:12.
01:25:14.
01:25:16.
01:25:18.
01:25:20.
01:25:22.
01:25:24.
01:25:26.
01:25:28.
01:25:44.
01:25:46.
01:25:48.
01:25:50.
01:25:52.
01:25:54.
01:25:56.
01:25:58.
01:26:00.
01:26:02.
01:26:04.
01:26:06.
01:26:08.
01:26:10.
01:26:12.
01:26:14.
01:26:16.
01:26:18.
01:26:20.
01:26:22.
01:26:24.
01:26:26.
01:26:28.
01:26:30.
01:26:32.
01:26:34.
01:26:36.
Be the first to comment
Add your comment

Recommended