- 3 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Thank you very much.
00:30Tôi tin nếu để ông Frias tự nói, ông ấy sẽ trình bày đề nghị của mình.
00:36Kinh doanh không chỉ là chuyện tiền nong ông Frias.
00:40Đó là một tầm nhìn chung.
00:44Tôi hoàn toàn đồng ý.
00:46Mời ông đi cùng tôi.
00:47Cháu trông chẳng khác gì thiên thần.
01:00Thiên thần rơi từ trên trời xuống thì đúng hơn.
01:02Ôi đang rơi thẳng xuống đất với cái váy cổng cành đó.
01:04Vẻ đẹp và sự tiện dụng chẳng mấy khi đi chung với nhau.
01:07Nhưng cháu muốn có thể nhảy trong buổi tiệc của mình cô ạ.
01:10Cô dâu không nhảy.
01:11Họ chỉ khiêu vũ một bài với chú rể, rồi dành phần còn lại của buổi tối để tiếp khách.
01:15Nên cháu phải trông thật hoàn hảo.
01:18Họ cũng đã cảnh báo là bữa tiệc sẽ chán ngắt mà.
01:22Nếu cháu không rớt, thì cô sẽ mời cháu ra ngoài ngay đấy.
01:25Thôi mà cô, cô bình tĩnh.
01:26Cháu thấy Federico nói đúng đấy.
01:28Cháu không muốn trở thành vật trang trí của bữa tiệc.
01:30Với lại, cháu thật sự không nghĩ nên tiêu cả đống tiền vào một cái váy chỉ mặc đúng một đêm.
01:34Đêm quan trọng nhất trong đời cháu đấy.
01:36Ồ không, người thừa kế của đế chế Ascaraz chỉ có đúng một đêm quan trọng trong đời thôi.
01:42Thôi ngay, thôi ngay.
01:43Thôi mà cô, đủ rồi đấy.
01:45Cháu đang chọc cô phát điên đây.
01:46Cháu nghĩ là cháu xin phép nhá.
01:48Thật ra, cô có thể đưa cho cháu một nửa số tiền bố đưa cho cô không?
01:51Tại sao?
01:52Vì cháu cần, và cháu nghĩ, chúng ta có thể chọn một chiếc váy đơn giản hơn với đúng một nửa ngân sách.
01:58Và chắc chắn mặc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
02:01Cháu sẽ cho cô xem mẫu thiết kế.
02:03Cô không nghĩ vậy đâu.
02:05Cô, cháu cảm ơn cô đã giúp, nhưng cháu muốn tự chọn váy, chọn cách trang trí bữa tiệc, mọi thứ.
02:11Đi thôi Fede, đừng lo, để cháu thuyết phục cô ấy.
02:13Sao mà khó đến vậy? Thả cưới bí mật cho xong.
02:22Chuyện gì cũng phải bàn cho bằng được.
02:25Váy cưới, món ăn, rồi vô số khách mà bố mời.
02:29Tôi thì hào hức được sự sự kiện của năm đây.
02:32Cậu nghĩ, báo chí có đăng tên tụi mình trong một xã hội không?
02:36Hãy tưởng tượng đi, người thừa kế giọng họ Askarat, lấy một người từng là quản đốc của trang trại.
02:41Ừ, như anh Benitez, giờ không còn là quản đốc nữa.
02:44Anh ấy là quản lý trang trại rồi.
02:45À, được thăng chức ngay trước đám cưới.
02:49Sao cậu nói những chuyện vớ vẩn thế?
02:51Thôi mà.
02:53Điều quan trọng nhất là giữ tinh thần thoải mái.
02:56Vậy thì nói đùa cho ra trò đi.
02:57Sao mọi người không hiểu rằng điều tôi quan tâm ít nhất là nghề nghiệp của anh Benitez hay cái bữa tiệc đó?
03:06Thì tại vì cậu là con gái của nhà Askarat mà.
03:10Đưa tôi cái thắt lưng.
03:12Đừng nhìn tôi kiểu đó.
03:15Cái này à?
03:17Cậu phải hiểu là cậu không phải người bình thường như mọi người.
03:21Ôi, tôi còn ước mình bình thường được như thế phê đê.
03:24Với bố tôi thì dường như điều đó khó chấp nhận.
03:27Ông ấy thả giữ của cải, còn hơn là cho một đứa trẻ một mái nhà.
03:30Sao lại vậy? Cậu đang nói gì thế?
03:32Phê đê, với bố tôi, thứ gì cũng có giá.
03:35Ý tôi là vậy.
03:37Muốn cưới anh Benitez, tôi phải trả cái giá đó.
03:39Cậu phải trả cái giá gì?
03:42Tôi đã hứa với bố là sẽ ở lại trang trại.
03:45Rằng tôi sẽ chết ở đó.
03:46Và rằng tôi không được bán hay bỏ mặc nó.
03:49Đó là cái giá đấy.
03:50Cậu điên rồi.
03:51Sao lại hứa với ông ấy như thế, Mariana?
03:53Tôi tự đào mồ chôn mình rồi.
03:59Đừng làm vậy, Mariana.
04:01Cậu không cần phải vỉ hoại cuộc đời mình bằng một cuộc hôn nhân thế này.
04:04Mọi thứ đã quyết rồi.
04:05Tôi đang thìm anh Roselio.
04:16Tôi không còn là Roselio nữa.
04:20Giữa anh là Benitez hả?
04:23Một số công nhân không muốn làm việc khi chưa nhận xong khoản phúc lợi mà ta đã hứa.
04:27Bảo họ là không có tiền, chúng ta vẫn chưa được thanh toán.
04:31Anh đi với tôi để giải thích chứ.
04:33Ông đang bắt tôi làm việc của ông à?
04:35Vì anh nợ hứa với họ.
04:39Không có tiền.
04:40Nếu họ muốn bỏ đi thì cứ đi.
04:42Anh sẽ để họ đi thật sao?
04:43Không, ông sẽ để họ đi.
04:46Hay làm quản đốc vượt quá giấc ông rồi.
04:48Tôi đã nói với ông Alfredo là ông thiếu bản lĩnh mà.
04:51Tôi không hiểu nổi cái kiểu trung thành với công nhân không chịu làm việc của ông.
04:55Tỉnh táo lại đi.
04:56Ông biết ông nợ ông Alfredo những gì mà.
04:58Tôi biết rất rõ những món nợ của mình.
05:01Anh không có quyền nhắc tôi.
05:02Rồi sao?
05:11Tôi cần giải pháp.
05:13Không cần rắc rối.
05:15Ông Brasiliano.
05:16À ông đây rồi.
05:20Ông có thư.
05:23Thư cho tôi á.
05:24Đúng vậy.
05:26Tôi có bao giờ nhận được gì đâu.
05:29Chuyện gì cũng có lần đầu mà.
05:39Cô đời này chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu có thêm những người hào hiệp như cô.
05:43Không đâu.
05:44Tôi vui lòng mà.
05:46Tôi ước gì mình có thể giúp nhiều hơn.
05:47Thực ra tôi đang nghĩ.
05:50Không biết bà cô đồng ý không?
05:52Rằng tôi nên ghé thăm ít nhất mỗi tháng một lần.
05:55Cô lúc nào cũng được chào đón ở đây mà.
05:57Tôi biết cô đã tới nhiều lần.
05:58Imenda có nói là cô quan tâm đến bọn trẻ.
06:01Đúng vậy.
06:03Vậy chị ấy...
06:04Chị ấy thế nào rồi?
06:06Cô chưa nghe tin gì sao?
06:08Imenda mất rồi.
06:09Sao cơ?
06:14Tôi không tin nổi những gì bà vừa nói.
06:16Ngay cả tôi cũng chưa vượt qua được cú sốc ấy.
06:19Tội nghiệp lũ nhỏ.
06:20Chúng chưa kịp hưởng hơi ấm của mẹ.
06:22Mà cô ấy cũng chẳng kịp hưởng niềm vui được ở bên con.
06:27Rồi chúng sẽ ra sao đây?
06:29Tôi không biết.
06:30Tôi chỉ cầu Chúa rằng sẽ có một cặp vợ chồng tốt đến nhận nuôi chúng.
06:34Nhưng thật lòng mà nói.
06:36Rất hiếm khi người ta nhận nuôi cùng lúc hai nghen.
06:38Tôi đã thấy bao nhiêu đứa trẻ ở đây nhiều năm trời.
06:41Mà chẳng có gia đình nào tới nhận.
06:45Tôi có thể lại gần thằng bé không?
06:47Được chứ. Tất nhiên rồi.
06:51Chào cháu.
06:53Chào cháu.
07:00Các cháu sẽ không bao giờ cô đơn đâu. Được chứ?
07:03Dạ. Được. Tốt.
07:05Tốt ạ. Giỏi lắm.
07:08Cậu ấy chạy nhanh quá kìa. Vậy sao?
07:12Tốt ạ.
07:14Tốt ạ.
07:26Tốt ạ.
07:27Cha kính yêu.
07:28Con mong rằng cha đang đọc những dòng này bằng chứng cho một sự thật lớn lao.
07:33Rằng con vẫn còn sống.
07:36Suốt một thời gian dài, con đã mất trí nhớ.
07:38Con quên mình là ai, từ đâu đến.
07:41Thật là một phép màu, khi con vẫn không chết, có ai đó đã bắn con.
07:50Con chạy thoát khỏi số phận, vốn là cái chết.
07:53Trên đường trốn chạy, con đến được nơi này, một đất nước khác, nơi con bắt đầu lại cuộc đời.
07:58Nhưng ký ức trở lại, ám lấy con như những bóng ma, và con nhớ lại tên mình, quá khứ của mình, và rằng con cũng còn một gia đình ở Colombia.
08:19Dù con đã có việc làm, có một mái nhà, và một cuộc sống mới ở đây, nhưng con không thể tiếp tục sống, khi vẫn chưa biết sự thật về quá khứ của mình.
08:27Mở cửa ra.
08:32Cảnh sát Louisiana đây.
08:34Mở cửa ra.
08:37Đi thôi.
08:37Còn quá nhiều điều chưa được sáng tỏ.
08:39Con cần biết mình đã làm gì, nếu con thật sự là tên tội phạm, và liệu cảnh sát có đang truy lùng con không?
08:45Tạm ra tim.
09:04Con cần biết trước đây con là ai, bây giờ con là ai.
09:09Con muốn biết mọi người có bình an không, và tình yêu con dành cho Mariana có thật hay không?
09:15Con muốn biết, liệu con còn có thể gặp lại mọi người hay không, bố sẽ giúp con chứ?
09:31Joaquin.
09:37Joaquin.
09:38Ông James, anh ổn chứ?
09:43Vâng.
09:48Nghe này, cẩn thận đấy Joaquin, làm ơn hệ cẩn thận.
09:54Còn chuyện gì vậy?
09:56Nghe nói một người hàng xóm đã gọi nhà chức trách, báo rằng ở đây có người nhập cư trái phép.
10:01Ra vậy.
10:05Lại ra tôi phải cảnh báo anh là chuyện này có thể xảy ra.
10:11Mấy ông định làm gì?
10:12Tôi đợi suy nghĩ rồi, Joaquin.
10:15Rất tiếc, tốt nhất là anh nên đi.
10:17Ông James, nếu ông muốn, tôi sẽ... tôi sẽ làm việc ở công trường mà ông đề nghị.
10:36Không vấn đề gì, nhất là khi tôi đã có bằng.
10:39Joaquin, chuyện vừa xảy ra rất rủi ro.
10:41Tôi có thể gặp rắc rối với pháp luật.
10:43Rất tiếc, trong những tình huống thế này,
10:49một tấm bằng là không đủ.
10:53Khi nào giấy tờ của anh hợp lệ và có thẻ xanh, hãy tìm tôi.
10:58Tôi sẽ nhận anh trở lại.
11:00Nhưng bây giờ, anh phải rời khỏi đây.
11:03Tôi ước gì có cách khác.
11:05Nhưng không có.
11:13Tôi phải thừa nhận, anh đã làm rất tốt với ông Askarat.
11:20Ông ta đã đồng ý bán vụ mùa cho chúng ta.
11:24Mười tấn bông tiến thẳng sang Mỹ.
11:28Chúng ta có thể giấu được bao nhiêu?
11:30Một tấn.
11:31Anh nghe rồi đấy.
11:33Một tấn cần sang nguyên vẹn.
11:36Một phần ba lợi nhuận thuộc về anh.
11:39Tôi đã nói tôi sẽ làm phần việc của mình mà.
11:41Và tôi cũng nói tôi sẽ giúp anh giàu có.
11:43Còn giàu hơn nữa.
11:45Và sau khi anh cưới cô con gái nhà Victoria,
11:47chúng ta sẽ hốt bạc.
11:48Tiền đó không phải của tôi.
11:50Họ loại anh ra rồi à?
11:52Ông Alfredo không ngây thơ như các người tưởng.
11:54Vậy cưới làm gì nếu không được thừa kế?
11:57Tôi yêu vợ sắp cưới của mình.
12:01Người ta không trở thành triệu phú nhờ tình yêu.
12:03Tôi nói tài sản nhà Askarat không phải của tôi.
12:05Chứ đâu có nói sau này sẽ không trở thành của tôi.
12:10Hãy chốt vụ làm ăn trước khi ăn mừng.
12:16Anh yêu, đừng lo về chuyện đó.
12:19Trong kinh doanh,
12:20hãy có một người đàng hoàng chính trực xuất hiện.
12:23Lúc nào họ cũng muốn loại anh ta ra khỏi đường đi.
12:27Đúng, nhưng sự thật là
12:29nếu cứ sống không giấy tờ,
12:31anh sẽ luôn trong tình trạng bị đe dọa
12:33và anh cũng không thể vào đại học được.
12:36Được rồi, vậy
12:37kế hoạch của anh là gì?
12:39Anh không biết.
12:41Nhưng rõ ràng là nếu anh muốn có tương lai
12:43thì không thể là ở đây.
12:45Nhưng sao lúc nào anh cũng tìm lý do để quay về vậy?
12:48Đó không phải lý do để quay về.
12:49Anh chỉ là không thể sống cả đời
12:51trong nỗi lo bị cảnh sát bắt bất kỳ lúc nào.
12:53Anh rời khỏi đất nước mình vì điều đó.
12:56Nhưng
12:56Nghĩ kỹ đi.
13:00Anh không cần phải chạy trốn nữa.
13:08Giải pháp của em là gì?
13:11Lấy em đi.
13:14Đúng vậy.
13:15Lấy em đi.
13:16Nếu chúng ta kết hôn
13:17anh sẽ không còn là dân nhập cư bất hợp pháp nữa.
13:20Em sẵn sàng làm mọi thứ
13:22để anh được ở lại đây.
13:27Đây là nhà của anh.
13:33Tôi đã bảo phải trông chừng cô ấy cơ mà.
13:36Cô ấy ổn mà.
13:37Cô ấy vẫn ổn.
13:38Thế này mà gọi là ổn à?
13:39Ổn cái gì?
13:40Ổn chỗ nào?
13:41Tôi không biết cô ấy uống thuốc
13:42cho đến khi cô ấy tới quán
13:44say khớt
13:44và nói con cô ấy bị bắt cóc.
13:46Cô ấy không thể vào quán
13:47và nói những chuyện như thế được.
13:49Cô ấy không được quay lại đó nữa.
13:50Rõ chưa?
13:51Roselio.
13:54Con của tôi đâu?
13:56Jasmine.
13:58Cô lo cho thân cô trước đi.
14:01Con gái của tôi.
14:04Chuẩn bị xe đi.
14:05Để làm gì?
14:06Đừng hỏi nữa.
14:07Đi nhanh.
14:09Tôi không thể sống thêm một ngày nào nữa
14:11nếu thiếu con bé.
14:12Cô không thể đi khắp nơi
14:14nói rằng người ta bắt con cô được.
14:16Tôi không muốn đi đâu
14:17nếu không có con bé.
14:19Cô phải ngừng uống rượu đi.
14:23Tôi sẽ không thực hiện
14:24bất kỳ thỏa thuận nào nữa.
14:27Nếu cô không làm
14:27thì sẽ không bao giờ được gặp con bé nữa.
14:31Cô biết tôi thế nào mà, đúng không?
14:34Nếu tôi nghe lời anh
14:35anh sẽ cho tôi gặp con bé chứ.
14:40Lo chữa chị đi.
14:40Rồi cô sẽ được gặp nó.
14:44Anh không định kể xem nghe việc làm quản lốc mới thế nào sao?
15:04Đôi khi mọi chuyện không phụ thuộc vào anh
15:07mà vào người khác.
15:11Anh biết là anh có thể kể cho em mọi chuyện mà.
15:14Nói đến người khác
15:15thì lời ra vào dễ lắm.
15:18Ai cũng có thể nghe
15:19rồi nói lại.
15:20Ví dụ như em đây
15:22chẳng có chút thiện cảm nào
15:24với tay Benitez đó.
15:26Nhưng giờ hắn là quản lý rồi.
15:28Phải cẩn thận lời ăn tiếng nói đấy.
15:38Anh thấy hắn cưới cô Mariana nhà mình
15:39thì có ổn không?
15:40Ông Alfredo đồng ý rồi.
15:45Anh hay em nghĩ gì
15:46cũng chẳng thay đổi được gì đâu.
15:49Em chỉ mong có ai đó
15:50phá cho cái đám cưới ấy khỏi diễn ra.
15:53Em mới phải cẩn thận khiếm miệng đấy.
15:56Đúng, em chỉ ước gì
15:58có người xuất hiện ngăn được đám cưới.
16:00Vigelina.
16:10Ông Graciliano
16:12tôi có thể làm phiền ông một chút không?
16:25Cứ nói đi, Jose.
16:28Mấy ông kia muốn gặp ông.
16:32Đi nào.
16:40Có trục chọc với bên cung ứng
16:46sạt lở đất
16:47nên anh đến trễ.
16:49Em hiểu rồi.
16:51Em không đến để trách móc anh.
16:53Em không thể kiểu phụ nữ
16:55suốt ngày hỏi anh đi đâu
16:56hay lục túi áo anh.
16:59Em đến để nói chuyện quan trọng.
17:02Anh nhớ chạy trẻ mồ côi
17:04nơi em hay quên góp chứ?
17:06Có.
17:08Ở đó có hai đứa trẻ
17:10đang chờ được nhận nuôi.
17:12Anh không hiểu lắm.
17:14Hai đứa trẻ rất đặc biệt.
17:17Không phải là em nói
17:18những đứa khác không đặc biệt.
17:20Chỉ là
17:20tụi nhỏ đúng bằng tuổi
17:22con trai em
17:23nếu như thằng bé còn sống.
17:26Và
17:27em nghĩ
17:28em muốn anh gặp chúng.
17:30Tại sao?
17:31Vì đây là cơ hội
17:32để gia đình mình lớn hơn.
17:35Chúng ta chưa đủ vất vả
17:36với Sarita hay sao?
17:37Em biết.
17:38Nhưng mình có điều kiện.
17:40Và Sarita sẽ không đớn lên một mình.
17:45Anh hãy suy nghĩ nhé.
17:47Sí.
17:48Em biết chuyện này quan trọng
17:49với em thế nào rồi mà.
17:55Nếu em muốn
17:56ngày mai chúng ta đi.
18:01Cảm ơn anh.
18:01Xong sinh à?
18:12Đúng vậy.
18:13Xong sinh.
18:14Chúng đến cùng lúc.
18:16Và giống hệt nhau.
18:17Của em.
18:18Của anh chứ.
18:19Trông chẳng giống sinh đôi chút nào.
18:20Đúng.
18:21Nhưng sinh đôi thì không phải lúc nào
18:22cũng giống hệt nhau.
18:23Đáng yêu không?
18:25Thật sự rất đáng yêu.
18:27Anh có biết làm con một buồn lắm không?
18:29Biết khi nào các bé được đưa đến đây không?
18:31Chuyện hơi lạ.
18:33Lạ thế nào?
18:34Có một mảnh giấy nói rằng
18:35các bé đang gặp nguy hiểm.
18:38Có biết ai đem chúng đến không?
18:39Không.
18:40Hàng xóm bảo thấy một người phụ nữ.
18:43Một y tá.
18:44Nhưng không biết thật hay lời đồn.
18:46Họ bắt đi hai đứa bé.
18:48Anh nói chỉ có một bé tôi đỡ cho chào đời thôi mà.
18:51Tôi để chúng ngay chỗ bờ sông rồi.
18:52Có ai thấy bà không?
18:53Không.
18:54Không ai thấy cả.
18:57Ừ.
18:58Lại đây nào?
19:00Anh nghĩ sao?
19:02Dễ thương ghê.
19:03Một gia đình lớn chắc cũng dễ thương.
19:05Để anh làm việc với bà Hotensia về thủ tục.
19:10Em đi gặp thợ may đi.
19:12Tạm biệt cô.
19:14Tạm biệt cháu.
19:15Tạm biệt.
19:17Ngoan nhá.
19:18Lát nữa cô quay lại.
19:20Búp bê của em.
19:23Như tôi nói, thông tin về hai bé rất ít.
19:25Nhưng tất cả nằm ở đây.
19:27Cảm ơn bà.
19:35Ở đây ghi các bé được đưa đến vào giữa năm 1949.
19:42Đúng vậy.
19:45Anh không sao chứ?
19:48Không.
19:50Không.
19:51Tôi không tin nổi người ta có thể nhẫn tâm bỏ rơi những đứa trẻ như thế.
19:55Họ không có trái tim sao?
19:57Phải đấy.
19:59Tôi cũng tự hỏi như vậy.
20:01Đôi khi tôi tự hỏi vì sao chố lệ quên chính những đứa con của người.
20:05Ở đây ghi là một người tên là Jezu đã nhận nuôi các bé và Imenda, Imenda.
20:13Tiếc là cô ấy đã qua đời.
20:16Còn Jezu thì chẳng bao giờ thương các bé.
20:18Điều đó có nghĩa là cậu sẽ không gặp trở ngại khi làm thủ tục nhận nuôi.
20:25Xin lỗi, bà Hortensia.
20:26Tôi có thể nói chuyện một chút được không?
20:28Được rồi, tôi đến ngay.
20:35Ông đến đây làm gì? Tôi cần nói chuyện với anh.
20:52Chuyện đã lâu rồi, Brasiliano.
20:54Tôi đã trả giá cho lỗi lầm của mình.
20:56Tôi không nhắc chuyện anh phản bội.
20:58Tôi muốn hỏi về chuyện cậu con trai tôi, Joaquin.
21:12Chuyện gì đã xảy ra với Joaquin?
21:15Tôi không nhớ rõ đêm đó.
21:18Tôi bị thương.
21:19Ông muốn gì không?
21:20Tôi nhớ rất rõ chuyện xảy ra.
21:23Con trai tôi không phải là kẻ du côn.
21:25Hai cha con tôi đang ở nhà,
21:26thì nghe thấy tiếng súng trong trang trại.
21:28Chuyện gì đã xảy ra rồi?
21:30Anh quên lời thú nhận rồi.
21:32Joaquin Mosquera chính là đồng phạm của anh.
21:35Cậu ấy chẳng liên quan gì cả.
21:36Anh không chịu nghe.
21:38Chính anh đã xông vào trang trại
21:39với tên cặn bã Joaquin đó.
21:42Lúc này tôi hỏi vặn lại chẳng ít gì đúng không?
21:45Nghe tôi đi ông Brasiliano.
21:47Tôi nhất là đừng đào sâu thêm nữa.
21:49Con trai tôi vô tội, Roy.
21:51Con trai ông đã từng vô tội.
21:54Nếu ông còn tiếp tục khuấy lên
21:55cái tổ ong vỏ vẽ này,
21:57ông sẽ có kết cục như nó.
21:59Anh đã hủy hoại cả cuộc đời chúng tôi
22:01và anh đã hủy hoại con trai tôi.
22:03Ông nghĩ tôi tự hào vì chuyện đó sao?
22:07Tôi không còn lựa chọn nào khác.
22:09Hoặc là tôi, hoặc là Joaquin.
22:11Tại sao?
22:11Nhìn tôi đây.
22:12Họ có tra tấn anh không, Roy?
22:19Kẻ thù ở gần hơn ông tưởng đấy.
22:26Nói sự thật cho tôi biết đi, Roy.
22:31Là ai?
22:32Nói sự thật cho tôi.
23:03Tôi cần tìm anh Jesus Manriquez.
23:07Tôi đây.
23:10Có chuyện gì vậy?
23:11Tôi là Roselio.
23:14Có lẽ chúng ta nên nói chuyện về con của anh.
23:16Ý anh là gì?
23:16Tôi đâu có con.
23:17Có đấy.
23:19Và tôi đến để đề nghị với anh một thỏa thuận.
23:20Cháu cảm ơn cô.
23:37Cảm ơn chị.
23:38Sao cháu không mở ra?
23:39Không.
23:40Ít nhất cũng thử vào trước khi đi chứ.
23:42Cháu nghĩ không cần đâu.
23:44Cháu có thể thử ở trang trại.
23:45Nhưng cho cô xem chút đi mà.
23:48Sao cô không thích bất ngờ vậy?
23:50Giúp cháu thanh toán tiền may nhé.
23:52Cháu đang vội.
23:53Cảm ơn cô.
23:53Tôi không trả tiền để chiều theo ý con bé đâu.
23:58Màu váy là gì?
23:59Màu trắng phải không?
24:01Đó là bất ngờ mà.
24:05Vậy
24:05anh là Roselio?
24:10Bao nhiêu tiền
24:10cũng không khiến tôi quay về sống với mấy đứa trẻ đó đâu.
24:14Rõ chưa?
24:15Đây là nhà anh à?
24:18Không.
24:19Anh có muốn có một căn nhà không?
24:24Anh là ai?
24:25Một người muốn hai đứa nhỏ quay lại với bố của chúng.
24:28Vậy tôi phải làm gì với hai đứa trẻ suốt ngày trong nhà tôi?
24:32Tôi không biết.
24:33Tôi không thích trẻ con.
24:36Anh thích làm gì thì làm.
24:38Tôi không quan tâm.
24:40Tôi chỉ cần hai đứa nhỏ rời khỏi nơi này.
24:45Chúng ta có thỏa thuận với nhau hay không?
24:50Đừng làm được gì điên rồ.
24:51Benitez nợ tôi một lời giải thích, Roy.
24:54Ông nghĩ Benitez là người duy nhất đứng sau mọi chuyện sao?
24:57Đây là một kẻ thù rất quyền lực.
24:58Đừng để gia đình mình vào nguy hiểm.
25:00Vì anh là gì, Roy?
25:03Con trai ông là người yêu của Mariana.
25:06Tôi đã phục vụ ông Alfredo cả đời.
25:08Ông ấy không đời nào ra lệnh đó.
25:10Đừng để lòng trung thành làm ông mù quáng.
25:12Tôi đã sống cả đời ở trang trại đấy, Roy.
25:15Dù ông nghĩ mình nợ gia đình đó tất cả,
25:17ông sẽ không bao giờ là một phần trong số họ.
25:19Vậy tôi phải làm gì?
25:21Im lặng như anh và không bảo vệ chính người nhà của mình sao?
25:25Nhìn xem, họ đã làm gì với Joaquin?
25:27Đừng nhắc đến chuyện đó.
25:30Roy, nếu Joaquin còn sống thì sao?
25:33Họ sẽ giết cậu ấy.
25:34Và giết luôn cả nhà ông.
25:36Ở trại trẻ mồ côi, có hai đứa trẻ rất đáng yêu.
25:49Chúng sinh ra trong hoàn cảnh rất khó khăn.
25:52Mẹ thì mới mất.
25:53Còn người bố, con không biết.
25:55Không muốn nuôi.
25:56Ông ta mang chúng đến trại trẻ.
25:59Nhưng con nghĩ sẽ thật tuyệt nếu có thể nhận nuôi chúng.
26:01Hoàn đảo Mariana.
26:03Cái gì cơ?
26:04Con biết, đây là chuyện không dễ dàng.
26:06Người mẹ muốn hai đứa được nhận nuôi cùng nhau.
26:09Mà tìm một gia đình sẵn sàng nhận cả hai thì rất khó.
26:12Nhưng con yêu.
26:14Sao con không suy nghĩ thêm đi?
26:16Con sắp kết hôn và phải nuôi Sarita nữa.
26:18Bố, con đã nghĩ rồi.
26:20Con thấy như vậy là tốt nhất cho Sarita.
26:22Để con bé được lớn lên cùng hai anh chị em.
26:24Vậy thì mua cho nó một con chó đi.
26:25Con không gọi cho bố để xin phép.
26:27Mà để báo với bố là anh Roselio đã nhìn thấy hai đứa.
26:29Và anh ấy đồng ý rồi.
26:31Từ bao giờ ý kiến của thằng ngốc đó lại quan trọng như vậy?
26:34Mariana, dừng lại và suy nghĩ đi.
26:36Con có nên tập trung vào hôn nhân và nuôi dưỡng con bé trước khi mở cả một nhà trẻ không?
26:41Bố, con biết mình muốn gì?
26:43Hai đứa trẻ đó sinh ra không ai chăm sóc.
26:45Chúng cần con.
26:46Chúng sinh ra trong hoàn cảnh quá khắc nghiệt.
26:49Lại còn bị chê bai vì màu da.
26:50Và nếu con có thể làm điều gì để thay đổi cuộc đời chúng,
26:53thì con sẽ làm.
26:54Trời đã, con đang nói hai đứa trẻ con muốn nhận nuôi là trẻ da đen à?
27:00Bố sẽ để trẻ da đen mang họ Anscarat khi nào bố chết?
27:03Con quên mẹ con chết dưới tay ai rồi sao?
27:05Không bao giờ.
27:06Nghe cho rõ đây.
27:07Không bao giờ.
27:08Bố cho phép chuyện đó xảy ra.
27:09Chuyện thằng con trai của Rasiliano đính thế rồi,
27:12mà vẫn chưa đủ để con hiểu ra quan điểm của bố về chuyện này sao?
27:15Mariana, con muốn bố chết à?
27:17Con đã làm bố bị tuết sạng dày rồi còn gì?
27:19Giờ còn muốn cho mấy đứa trẻ da đen mang họ của bố?
27:21Bố sẽ khiến con lên cơn đau tim mất.
27:23Con chịu hết nổi sự thù hẳn và phân biệt chủng tộc của bố rồi.
27:31Bà Hortensia.
27:34Jesus.
27:36Anh đến đây làm gì?
27:39Tôi đến đón các con tôi.
27:40Con bé ngủ rồi.
27:58Vigelina, gì vậy?
28:01Ngồi xuống đi.
28:04Anh cần nói với em chuyện này.
28:05Joaquin còn sống.
28:18Sao anh lại nói với em chuyện này?
28:25Đây là chữ viết của nó.
28:28Thư gửi đến mấy hôm trước.
28:31Nó còn sống với Vigelina ạ?
28:32Em không hiểu.
28:40Vì sao nó không trở về?
28:41Sao không nói sống với em?
28:42Anh cần điều tra đã.
28:44Cần có bằng chứng.
28:46Để hiểu đầu đuôi mọi chuyện.
28:53Em không tin được.
28:55Joaquin bị mất trí nhớ.
28:57Chúng ta đã bị lừa.
29:03Họ không chỉ đổ tội cho con mình.
29:05Họ còn dựng chuyện giết người cho nó.
29:08Khi chạy trốn, nó rơi xuống sông và mất trí nhớ.
29:12Vậy thì chuyện này là do ai?
29:15Là Benitez.
29:18Và ông Alfredo.
29:19Gì cơ?
29:22Em biết ông ta đâu có xem chúng ta ra gì sau chuyện của vợ ông ta?
29:26Ông ta giữ chúng ta lại vì ông ta cần chúng ta.
29:29Và Mariana thối nhận tình cảm của mình.
29:32Kẻ đó đã tìm cách giết Joaquin.
29:36Chúng ta phải rời khỏi nơi này.
29:37Đi đâu hả em?
29:39Em không biết.
29:39Đi đâu cũng được.
29:41Chúng ta phải báo cảnh sát.
29:42Họ sẽ không tin chúng ta đâu.
29:45Điều duy nhất chúng ta biết chắc
29:46là Benitez ép Roy đổ tội cho con mình.
29:51Nhưng Roy không chịu thú tội với bất kỳ ai đâu.
29:57Vậy thì làm sao đây?
29:59Chúng ta phải ở lại.
30:02Thu thập bằng chứng Vigelina.
30:05Để một ngày nào đó
30:07mắt tất cả bọn họ phải trả giá.
30:13Chúng ta không thể để Mariana cưới người đó.
30:17Đó không phải chuyện của chúng ta.
30:20Mariana không thuộc vì chúng ta.
30:25Mariana đã tự chọn con đường của mình Vigelina.
30:28Em nghe kỹ đây.
30:31Em không được làm gì cả.
30:33Chúng ta sẽ không làm gì cả.
30:36Điều duy nhất ta có thể làm
30:38là bảo vệ con trai mình.
30:42Nhìn anh đi.
30:45Hãy hứa với anh
30:45là em sẽ không làm gì dại dột.
30:52Tôi chắc chắn
30:53bố của bọn trẻ vừa đến đón chúng.
30:56Bà nói với tôi là người cha
30:57không muốn nhận nuôi chúng nữa mà.
31:00Tim nổi không?
31:01Anh ta đổi ý
31:01và muốn đưa chúng về.
31:03Về mặt pháp lý
31:03chúng tôi không thể làm gì.
31:05Anh ta có quyền.
31:06Vậy
31:06chúng ta có chắc là bọn trẻ sẽ ổn
31:08khi ở với anh ta không?
31:10Thì
31:10tôi thật sự hy vọng là vậy.
31:13Tôi rất tiếc cho cô Mariana.
31:16Nhưng dù thích hay không
31:17bọn trẻ thuộc với gia đình của chúng.
31:18Cảm ơn bà.
31:32Cảm ơn bà.
31:33Đi thôi.
31:34Đi nào.
31:39Các người đưa tôi đi đâu?
31:40Đến buổi trị liệu.
31:41Bình tĩnh.
31:41Con gái tôi đâu?
31:47Bình tĩnh.
31:48Đi thôi.
32:00Cái gì đây?
32:01Các người đưa tôi đi đâu?
32:05Các người đưa tôi đi đâu?
32:07Bình tĩnh.
32:08Bình tĩnh nào.
32:10Các người đưa tôi đi đâu?
32:12Các người định làm gì tôi?
32:15Làm gì tôi?
32:17Không, không.
32:17Không, đừng mà.
32:19Ông ơi, làm ơn.
32:21Làm ơn cho tôi gặp con gái tôi.
32:23Không.
32:24Không, tôi không làm gì sai cả.
32:26Làm ơn.
32:27Làm ơn.
32:28Đừng.
32:29Nói chui vào đây.
32:31Chui vào rồi.
32:37Em Zesu.
32:39Bằng.
32:44Bà nói bà quan tâm đúng không?
32:47Anh muốn bao nhiêu?
32:51Đây.
32:55Xong nhá.
32:56Anh biết chuyện đó khiến em đau lòng.
33:02Nhưng đừng để nó cướp mất niềm vui đang chờ phía trước.
33:05Còn một bé gái đáng yêu đang đợi chúng ta ở trang trại.
33:14Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
33:17Chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng.
33:18Vài ngày xong.
33:25Được rồi các cô.
33:27Cốc đặt lên bàn.
33:28Tốt lắm.
33:30Ghế đâu?
33:31Ghế kìa.
33:32Chúng ta còn thiếu ghế.
33:33Mau lên.
33:34Đó.
33:34Giang xin ta.
33:35Tôi cần cô kiểm tra lại giúp tôi.
33:37Bố mừng đến ngẹn lời khi biết con vẫn còn sống.
33:55Nhưng trong những năm qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra.
34:01Mọi người đều tiếp tục cuộc sống của họ.
34:03Điều họ làm với con là một sự bất công.
34:06Nhưng tốt nhất là cứ để tất cả tin rằng con đã chết.
34:10Họ đã tiếc thương con quá lâu rồi.
34:14Mariana sắp kết hôn và xây dựng gia đình.
34:18Sao lại là bộ váy đó?
34:21Xem lại chọn màu ấy.
34:23Em thấy nó hợp với dịp này.
34:27Nửa cưới, nửa tang.
34:31Em không thể mặc trắng tinh mà thấy thoải mái được.
34:35Con hãy xây dựng cuộc sống mới ở nơi đó.
34:41Ở đây, chẳng còn gì cho con nữa.
34:45Em sẵn sàng đi chưa?
34:49Em không đi đâu.
34:52Sao cơ?
34:52Em nói là em không đi.
34:56Em thương Mariana, nhưng không thể giả vờ rằng em chấp nhận chuyện con bé cưới một kẻ có thể đã tìm cách giết con trai em.
35:03Anh cũng không muốn phải nhắc lại đâu, Vigelina.
35:06Chúng ta sẽ phải giả vờ và giữ im lặng.
35:10Chúng ta không thể hèn nhát như vậy được.
35:12Đó không phải là hèn nhát.
35:14Mà vì chúng ta không có bằng chứng.
35:15Vậy thì sao?
35:19Cứ sống như chẳng có gì xảy ra.
35:21Chúng ta còn biết làm gì nữa.
35:23Đến đó, rồi nói Joaquin còn sống.
35:25Để họ đi giết nó à?
35:28Hay giết Josefina?
35:29Hoặc em, hoặc anh?
35:31Trời đất ạ, Vigelina, chúng ta sẽ đi và giữ im lặng để cuộc đời tự xoay vần, để thời gian mang lại công lý.
35:38Nhưng chúng ta sẽ ở đó để chứng kiến nó xảy ra, chứ không tự làm bần tay mình như họ.
35:46Em không thể sống như thế được.
35:52Thế nào rồi con?
35:53Lễ cưới bắt đầu rồi.
35:56Có chuyện gì vậy ạ?
35:59Mẹ con thấy không khỏe.
36:00Tốt nhất là để mẹ nghỉ lại đây cho đỡ.
36:04Sao lại thế được?
36:06Mẹ ơi, để con nấu gì đó cho mẹ ăn nhé.
36:09Không đâu con.
36:10Chắc mẹ ăn gì vào rồi đau bụng.
36:13Con đừng lo.
36:14Cứ đi đi, mẹ ra sau.
36:16Đi đi.
36:22Em chắc chứ.
36:30Nếu phải rời khỏi đây, anh sẽ đi thật xa.
36:49Nhưng không thể đi nếu thiếu em.
36:51Anh cần phải gặp em.
36:57Thật sao?
36:58Anh nhớ em đến mức nào một đời cũng không đủ.
37:00Cô Mariana.
37:17Cô có điện thoại.
37:19Ai gọi vậy?
37:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
37:38Chào Du Dê.
37:39Chào ông.
38:01Con mang thiệp mời chứ.
38:03Để được ngồi phía trên.
38:05Không ạ.
38:06Con sẽ ngồi đây, bố ạ.
38:10Cùng mọi người.
38:17Alo.
38:19Tôi đang nói chuyện với ai vậy?
38:28Ai đang gọi thế?
38:30Tôi đang nói chuyện với ai?
38:33Alo, có ai không?
38:34Mariana.
38:36Em đang làm gì thế?
38:38Mọi người đang chờ em đấy.
38:40Tôi đang nói chuyện với ai vậy?
38:42Mariana, em định đến trễ lễ cưới à?
38:49Đi nào.
38:51Nha.
38:53Mariana.
38:54Lễ cưới của em đấy.
39:09Đi thôi.
39:10Anh đã khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.
39:26Em không muốn anh đi.
39:27Em muốn điều anh đã hứa với em.
39:29Để tình yêu quyết định số phận của mình.
39:33Mariana sắp kết hôn và sẽ xây dựng gia đình.
39:36Mariana, em định đến trễ lễ cưới à?
39:50Mọi chuyện sao rồi?
39:57Ông Quynh Sơn thu hoạch lớn ở cuối phố.
40:01Người đông nghịp rất máu nhiệt.
40:03Còn anh, có gì không ổn sao?
40:09Anh à, anh ổn đấy chứ?
40:15À, thư tới rồi này.
40:17Anh nghĩ em nói đúng.
40:20Cuộc đời anh thuộc về nơi này.
40:23Anh ngờ rằng ở Colombia chẳng còn gì cho anh nữa.
40:28Anh muốn ở lại đây với em.
40:31Anh nói thật chứ?
40:32Thật.
40:35Anh muốn sống ở đây cùng em.
40:41Hết quãng đời còn lại của mình.
Be the first to comment