Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 4 tháng trước

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00TV 360, xem gì cũng có
00:03Còn mau cái chân lên ta học trưa kia, đến muộn có một tí lạc lạc chảy đâu được
00:30Mẹ nhờ con đến giúp mẹ cướp cháu trai, thế bây giờ thì hay rồi, không cần cướp nữa
00:34Chắc chắn trình oánh để đón con bé đi rồi
00:36Mất công một chuyến, người ta là phụ nữ, con tranh với người ta sao được
00:40Mà nhé, đó là con của người ta, mẹ muốn cướp lại
00:44Lạc lạc
00:46Lạc lạc, cháu trai của bố
00:49Bà ơi
00:50Từ từ thôi, cẩn thận làm thằng bé ngã bây giờ, con biết rồi
00:55Cô Trương, bà lạc lạc à, cuối tuần này có một hoạt động ngoài trời
00:59Tổ chức cho các bé quan sát lá sen và cá, sau đó sẽ được lưu trữ
01:03Còn phải nộp ba bức ảnh, được, tôi giờ lạc lạc sẽ làm cùng nhau
01:06Cần bố mẹ làm cùng các bé, ông bà thì không được
01:10Bọn cháu cần ảnh chụp của bố mẹ à
01:12Cần ảnh chụp chung với bố mẹ sao
01:14Mẹ kế được không
01:15Mẹ kế cũng được à
01:18Đặc biệt gọi điện dặn cháu phải nói cho bà biết việc này
01:21Nó gọi điện cho cô à
01:22Nó không đến sao
01:23Chị ấy nói hôm nay bà sẽ đến đón cháu
01:25Nếu bà không đến thì cháu gọi cô ấy sao
01:27Đến chứ chắc chắn là phải đến rồi
01:29Cô Trương, chào cô nhé
01:31Dân tạ
01:32Bà đến rồi kia
01:36Cháu trai của bà
01:38Mau nhìn xem cái gì này, cầm lấy đi
01:40Mẹ không đến đón con à
01:41Mẹ nói cuối tuần này
01:44Con sẽ đến nhà bố ở
01:46Bà đến đón con
01:47Mẹ con có nói gì không
01:48Con nói xấu gì bố và bà con không
01:50Mẹ không có à
01:51Mẹ tự nghĩ mẹ đi
01:52Lúc thì nói xấu chị dâu con
01:54Lúc thì đòi cướp con của chị ấy
01:56Con đã bảo rồi chị dâu con trình oách không phải loại người đó
01:58Mẹ lại còn kéo con đi làm chỗ nữa
02:00Giờ sao, thảo có bông xịt rồi
02:01Mẹ nói cho con biết
02:03Là nó sợ mẹ rồi thôi
02:04Mẹ có chứng cứ đấy
02:05Mẹ nói cho con biết
02:07Chắc chắn là nó sợ mẹ rồi
02:09Trên tay mẹ có chứng cứ đấy
02:11Nó sợ mẹ sẽ giành quyền
02:13Nuôi con
02:14Lúc ra tòa
02:15Được rồi, được rồi, được rồi
02:16Lạc lạc
02:17Con có thể làm chứng việc tuần trước mẹ con đánh bà đúng không
02:20Là bà đẩy mẹ con trước mà
02:23Nhóc vô lương tâm này
02:26Còn không phải là gì muốn tốt cho con à
02:28Còn có biết
02:29Ai thương con nhất không
02:30Bà nói con nghe
02:32Bà là người thương con nhất trên đời này đấy
02:33Lúc con còn chưa ra đời
02:35Bà đã đứng trong con mãi
02:36Trước cửa phòng mổ rồi
02:39Lạc lạc
02:39Chúng ta không nghe lời bà nói nữa
02:41Bà chỉ biết kiếm cớ chia rẽ thôi
02:43Trên đời này người thương con nhất là mẹ
02:44Biết chưa
02:45Bà chỉ xếp sau thôi
02:47Con đúng là vô lương tâm nhất
02:51Con nói thật thôi mà
02:52Đánh con làm gì
02:53Đã nói
02:55Mẹ thấy mừng hả
02:57Trên đời này kẻ thù không đổi trời chung
02:59Chính là mẹ chồng nàng dâu
03:00Mẹ thì ghê rồi tự chốt mình lấy hai lần
03:02Tương lai khéo thì còn lần thứ ba đấy
03:05Vợ con đấy
03:06Thằng nhóc này
03:08Có bạn gái rồi sao
03:10Khi nào đưa bạn gái
03:13Về ra mắt mẹ hả
03:14Cái thằng này
03:16Làm gì vậy
03:28Đừng dội đừng dội
03:31Làm sao làm sao
03:32Sẽ ra chuyện lớn rồi
03:33Ngay to rồi
03:34Sẽ ra chuyện gì
03:34Bạch mặt lị xóm rồi đúng chứ
03:35Sao thầy biết vậy
03:36Không cần hỏi
03:38Chỉ là tôi biết thôi
03:39Đầu đầu
03:39Cầm đôi đi theo thầy
03:40Đi thôi
03:42Đầu đầu
03:46Thầy nhậm ra ngay
03:48Cô ấy gọi điện cho thầy à
03:49Gọi điện cái gì
03:50Đi
04:10Không phải
04:15Sao giờ mới đói
04:16Chống đỡ tận ba ngày sao
04:18Ngày đầu tiên bị sốt
04:19Bà tôi không nói cho tôi biết
04:21Ngày thứ hai
04:22Có bác sĩ bành tốt trực thăm khám
04:23Nhưng cũng không thấy đỡ
04:24Vậy đơn thuốc mới
04:26Đã uống bao lâu rồi
04:27Còn một liều nữa thôi là hết
04:29Em đã thử đủ cách hạ sốt dược lý
04:31Nhưng đều không có hiệu quả
04:32Cân nhắc đến độ tuổi của bà mặt lị
04:34Đưa bà đến bệnh viện
04:35Nhưng bà lại kiên quyết muốn mời thầy nhậm đến
04:37Nằm trong dữ liệu
04:38Lần trước thì hoa tra máu
04:40Lần này số cao đều nằm trong dữ liệu
04:42Thầy thật sự coi mình là thần tiên à
04:44Bác sĩ bành
04:46Cậu và tôi đều là bác sĩ
04:48Cậu chuyên về Tây Y
04:50Tôi chuyên về Trung Y
04:51Thực ra
04:52Trung Tây Y
04:53Có cách lý giải khác nhau về nguồn bệnh
04:55Tây Y ưa dùng
04:58An thần sát trùng
05:00Các từ mang tính công kích như vậy
05:02Để đối đải với bệnh tật
05:04Thực ra bệnh tật
05:05Không phải là chuyện xấu
05:07Nó là sự nhắc nhở thiện ý
05:09Với cơ thể của chúng ta
05:11Cậu thấy đấy
05:11Giờ bà ấy đang sốt
05:12Thực ra đó là sự đối đồng
05:14Của chính và tà trong cơ thể
05:15Nói thẳng ra là
05:17Khả năng miễn dịch của cơ thể cậu
05:19Đang chiến đấu với kẻ xâm lược
05:21Giới độ tuổi này của bà ấy
05:25Rất khó để phát sốt
05:26Cậu thử sốt cho tôi xem thử đi
05:29Tôi đoán chắc là cả chục năm rồi
05:31Cậu chưa phát sốt gì
05:32Phải
05:34Sức khỏe em rất tốt
05:35Cũng không lạ
05:36Còn có một khả năng là
05:38Khỏe mạnh giả
05:39Thực ra cơ thể cậu
05:41Đã lục lùi đầu hàng từ lâu rồi
05:43Nếu tình hình của bạn
05:46Cứ tiếp tục vậy
05:47Có thể sinh ra đủ loại bệnh
05:48Tôi nhất thấy
05:50Không nên tự tin tự ca tự đại nữa
05:51Không phải chứ bành thập yến
05:54Ăn nói kiểu gì vậy
05:55Tôi nhìn anh lâu lắm rồi đấy
05:56Trung y và Tây y có những thứ khác nhau
05:58Nhưng hẳn là
06:00Được tôn trọng thầy giáo như nhau chứ
06:01Tôi rất tôn trọng thiệt
06:02Nhưng sự cẩn thận đối với bệnh tật
06:04Không phân biệt thầy giáo và học sinh
06:05Phải không thầy nhậm
06:06Cậu nói đúng
06:08Cô Bạch
06:10Để tôi chăm cứu cho cô
06:13Sau khi chăm cứu xong
06:15Khoảng tầm 40-50 phút sau
06:16Cô có thể sẽ hạ sốt
06:18Bác sĩ Bạch cũng từng giúp bà hạ sốt rồi
06:20Nhưng cũng xốt lại rất nhanh
06:22Cậu ấy không làm được
06:24Không có nghĩa là tôi cũng không làm được
06:26Vậy thầy muốn chăm mấy mũi
06:29Một mũi
06:32Một mũi
06:33Phải
06:33Chỉ một mũi
06:35Mà còn không đâu
06:36Đâu đâu
06:39Em đi nấu ít canh gạo cho bà ấy
06:41Khi nào bà ấy tỉnh lại
06:43Chắc hẳn sẽ thay đổi
06:44Nhưng
06:44Bà ơi
06:52Bà mà thấy khó chịu chỗ nào
06:54Có thể nói cháu biết
06:55Cháu xin đưa bà đi bệnh viện
06:56Tôi không đi bệnh viện
06:59Tôi chỉ muốn anh chữa bệnh cho tôi
07:02Nếu bà thật sự xảy ra chuyện gì
07:04Bọn cháu đều phải gánh trách nhiệm này
07:06Cậu biết tôi là người có tính ngưỡng mà
07:11Nếu Thượng Đế thật sự muốn kêu gọi tôi về
07:14Tôi hoàn toàn chấp nhận
07:18Bà Bạch Đà
07:21Quỹ môn quan đầy của bà
07:23Tôi sẽ trông coi thay bà
07:25Có tôi ở đây
07:26Bà muốn đi cũng không dễ đâu
07:28Chăm cứu xong mũi này
07:31Bà cứ yên tâm nghỉ ngơi đi
07:33Không đau đâu
07:41Cảm ơn các bạn đã theo dõi
08:11Nấu cháo à
08:13Nhà của người nước ngoài cũng có gạo sao
08:15Nhà họ không có gạo
08:16Tôi của bây giờ
08:18Chưa cần bố anh nói gì
08:20Tôi đã biết bố anh muốn gì rồi
08:22Lúc ra ngoài
08:23Tôi tiện cầm mang theo
08:24Được đấy dĩ
08:25Tinh tế lắm
08:26Vậy cô nói thử nguyên lý xem
08:28Điều thứ 12 trong thương hàng luận
08:30Sau khi uống canh quế chi
08:31Phải ăn ngay kèm cháo nóng
08:33Để tăng thêm hiệu quả của thuốc
08:35Thế nên tôi mới nấu cháo
08:36Vì thế tôi đã mang theo canh quế chi đây
08:39Không phải
08:41Nhưng bố anh
08:41Bố anh đâu nói cần canh quế chi
08:49Tôi mang thức quế chi
08:52Uống
08:53Cũng không rồi
08:54Đến giờ tôi cũng không biết
08:55Bố anh định chăm cứu
08:56Hay là định bốc thuốc
08:57Có nước không
08:58Khát rồi
08:59Có ạ
09:00Thầy uống trà phúc khang không
09:01Cũng được
09:02Trong túi
09:03Rốt cuộc cô mang theo bao nhiêu bảo bối vậy
09:14Bên dưới
09:15Cũng chú đáo phế rồi đấy
09:33Nhớ bỏ tiền dò ống
09:39Tự mình ghi công đức cho mình à
09:41Làm việc tốt phải âm thầm
09:43Không được cứ treo trên miệng như vậy
09:46Không phải là treo trên miệng
09:48Mà là nếu em không nói
09:49Thì chắc chắn thầy sẽ không nhớ được
09:50Đúng không
09:51Có khả năng không nhớ được
09:53Đồ đâu
09:58Chị lấy hộp bố anh đi
10:28Bố anh lấy hộp bố anh đi
10:58Hạ sốt rồi.
11:02Thầy hơi đói.
11:04Đói hả?
11:05Nào.
11:07Tranh thủ ăn lúc nóng, miếng bé thôi.
11:19Coi như tôi đã khỏe lại chưa.
11:22Uống thêm một liệu trình thuốc trung mi nữa, sau đó bà hãy đến bệnh viện, kiểm tra các chỉ số khác.
11:28Như vậy thì hai bà cháu cũng được yên tâm hơn.
11:31Tôi tin anh, anh nói không sao, thì tôi đã yên tâm rồi.
11:35Cảm ơn bà đã tin tưởng tôi.
11:37Ăn thêm cháu đi.
11:39Phục không?
11:40Có phục không?
11:42Tôi hỏi anh có phục không hả?
11:44Tôi không phục.
11:46Tôi vẫn không phục.
11:47Tôi nói cô biết, tôi học tay y khám bệnh thế nào, dùng thuốc trai sao liệu lượng thế nào để theo giáo trình tiêu chuẩn.
11:51Thầy nhậm cứ chăm bừa một buổi như vậy.
11:53Sao bọn em học theo được?
11:54Học theo cái gì hả?
11:55Lắm miệng quá.
11:56Anh đúng thật lắm lời.
11:57Phải xử lý anh ta.
11:59Vừa rồi còn hăng lắm mà.
12:00Các em trao ngoài đi.
12:01Để bà Bạch được nghỉ ngơi.
12:04Không biết suy nghĩ.
12:05Anh mới là người không biết suy nghĩ.
12:06Đi, trao ngoài.
12:08Bác sĩ Bạch, vừa nãy cậu nói tôi chăm bừa.
12:12Nhưng thực ra không phải vậy.
12:13Theo bốn phương diện, lý, pháp, phương, dựa của Trung Y.
12:18Thì cái quan trọng nhất là lý.
12:20Vừa nãy tôi chăm kim cho bà ấy.
12:23Có thể gọi là lý, pháp, phương, chăm.
12:27Mỗi một buổi kim của tôi đều dựa theo nguyên lý.
12:31Vẫn chưa hiểu rồi.
12:32Đâu đâu?
12:34Em giải thích cho cậu ấy nghe đi.
12:35Cái đó em, em cũng không hiểu.
12:41Em chưa được học cái này.
12:43Sao mà em hiểu được?
12:44Theo học thầy lâu như vậy mà chưa hiểu sao?
12:51Điều thứ 58 của Thương Hàng Luận.
12:53Đọc đi.
12:55Điều thứ 58 của Thương Hàng Luận.
12:59Nếu người bệnh phát xốt, toát mồ hôi, buồn nôn, tiêu chảy bớt máu, chảy nước miếng,
13:04thì chỉ cần cân bằng âm dương trong cơ thể thì bệnh sẽ tự sát khỏi.
13:07Những gì đầu đầu vừa nói nghĩa là sao?
13:09Nghĩa là dù cậu mắc bệnh nặng đến đâu.
13:12Chỉ cần tự cân bằng cơ thể thì sẽ khỏi bệnh thôi.
13:16Tự cân bằng cơ thể.
13:20Nội quan nằm trong quyết âm kinh.
13:24Trong lục kinh.
13:26Quyết âm kinh nghĩa là giai đoạn âm suy dương thịnh.
13:30Chúng ta cũng đã khám bệnh cho bà Bạch một thời gian rồi.
13:34Tuy cho cùng, cân bệnh này vẫn cần quay lại tìm cách giải quyết từ quyết âm.
13:37Giờ bấy đã lớn tuổi rồi, giống dĩ đã thiếu dương.
13:40Cậu chỉ cần thúc đẩy một chút trong nội quan khiến dương bùng lên,
13:43xin ra quà hợp.
13:45Như vậy sẽ khỏi bệnh hoàn toàn.
13:47Thực ra phương pháp chữa trị của chung y không phải là một trận chiến đau thương thật sự,
13:53mà đến cuối cùng phải đạt được sự ôn quà.
13:57Chúng ta không yêu cầu con người phải khỏe mạnh 100%.
14:00Cũng không có người như vậy tồn tại.
14:03Chúng ta yêu cầu trong cơ thể con người sức khỏe phải chiếm 51%,
14:07có quyền kiểm soát là được.
14:08Mạnh có sự cân bằng của mạnh, yếu có sự cân bằng của yếu.
14:14Hiểu rồi chứ?
14:17Hiểu chưa?
14:20Sư phụ, em thấy mình bây giờ vẫn chỉ có thể nấu canh quế gì thôi.
14:24Em vẫn chưa thể hiểu được sâu sắc.
14:26Những thứ như cách chăm cứu, canh thuốc,
14:28đối với em mà nói vẫn là quá khó, không biết được nên dùng gì.
14:33Thế này gọi là hạ bút thành văn.
14:35Cách chăm cứu, canh thuốc là chuyên môn của thầy.
14:39Còn cách làm, thầy không hiểu bằng cô động.
14:44Đó là chắc chắn rồi.
14:45Nhưng đối với thầy mà nói,
14:46bác sĩ nhậm, tôi không biết.
14:48Nên cảm ơn anh thế nào mới tốt.
14:50Không cần cảm ơn.
14:52Tất cả những gì tôi làm đều là trách nhiệm của một người bác sĩ.
14:56Đối với anh là việc nằm trong trách nhiệm.
14:58Còn đối với tôi, đối với gia đình tôi mà nói
15:00anh đã xua tan khơn mưa âm u trong lòng này.
15:05Huyên tặng giáo dục.
15:13Số tiền này nhiều quá, tôi không thể nhận được.
15:17Bác sĩ nhậm, tôi cũng đã nghe nói rồi,
15:19anh đang gặp khó khăn trong việc mở lớp dạy học.
15:22Có liên quan đến tiền.
15:24Tài năng của anh không dùng để kiếm tiền.
15:27Tài năng của anh là để chữa bệnh.
15:29Bây giờ tôi muốn anh được nhìn thấy tài năng của tôi.
15:32Cảm ơn bà, cảm ơn bà.
15:33Tôi có thể hiểu được cảm xúc của hai bà cháu.
15:37Bà muốn quyên góp cho trường học chúng tôi cũng được.
15:39Nhưng nếu việc đó ảnh hưởng đến cuộc sống của bà,
15:41thì thật lòng tôi cũng không được yên.
15:43Thế nên tôi không thể nhận số tiền này được.
15:46Bác sĩ nhậm,
15:47gia đình chúng tôi có thể gánh giác được.
15:49Chẳng phải bà Bạch là giáo viên sao?
15:51Giáo viên nước ngoài có thu nhập cao vậy à?
15:53Nhà chúng tôi,
15:55có đàn ngoại ở Lauder.
15:57La?
15:57Lauder?
15:58Lauder?
15:59Gì cơ?
16:00Lauder?
16:02Là sao?
16:03Không có gì.
16:10Việc này không quan trọng.
16:11Tớm lại,
16:12tôi rất giàu.
16:15Giàu hơn giáo viên bình thường.
16:18Anh có thể nhận lấy.
16:18Thiên chân,
16:29Thiên chân,
16:30Sư Mẫu,
16:31mẹ,
16:32con,
16:32về nhà ở đường An Phúc với mẹ một chuyến.
16:35Ông ngoại con vừa gọi điện cho mẹ,
16:37bảo rằng có một khách hàng
16:38đã ưng căn nhà đó của chúng ta rồi.
16:41Người ta muốn mình
16:42đến công ty môi giới ký hợp đồng.
16:45Con cười cái gì?
16:46Sắp bán cả nhà rồi đấy.
16:48Con không cười.
16:49Vậy sau khi ký hợp đồng xong,
16:51chúng ta sẽ dọn dẹp đồ,
16:53đồ đặt trong nhà.
16:54Cái gì cần dứt thì dứt.
16:55Không phải dứt thì chúng ta sẽ chuyển đến nhà ông bà ngoại.
16:59Không cần tốn sức vậy đâu.
17:01Gọi xe phế liệu,
17:02đến đưa đi luôn là được.
17:05Gọi xe mang đi.
17:06Không được đâu.
17:07Mấy thứ đó tuy không đáng tiền,
17:09nhưng đa số chứa đựng kỷ niệm.
17:11Phấn đấu của hai mẹ con tôi.
17:12Đúng không?
17:13Tất nhiên.
17:14Là không liên quan đến ông.
17:16Phải phải phải.
17:17Vậy thì cứ giữ đi.
17:18Giữ đi.
17:21Giữ lại hết.
17:22Thì bán nhà kiểu gì?
17:25Không bán nhà nữa.
17:29Không bán nhà nữa.
17:30Vậy lấy gì để mở lớp truyền dạy?
17:34Tôi có tiền rồi.
17:36Ông có tiền.
17:47Ông có tiền.
17:47Nhiều tiền.
17:50Đưa đây tôi xem.
17:51Bỏ tiền ra.
17:53Bỏ tiền ra.
17:55Bỏ tiền ra.
17:56Bỏ tiền ra.
17:56Không phải tôi...
17:57Ông cứ diễn đi.
18:07Ông cứ diễn đi.
18:14Có.
18:15Có tiền thật sao?
18:16Không phải chứ.
18:21Tiền này ở đâu ra vậy?
18:22Tôi đã bảo chỉ cần chăm chỉ làm gì là có thôi.
18:27Có rồi.
18:31Vậy sao ông không chăm chỉ sớm hơn hả?
18:33Chúng tôi lo lắng xốp trụt biết bao lâu.
18:38Ông trời đã cho chúng ta cơ hội để nhận ra rằng bà kêu kiệt.
18:45Tôi kêu kiệt.
18:49Xin lỗi mẹ.
18:50Con biết từ lâu rồi hả?
18:51Con đi đây.
18:54Hai người họ thật không hiểu chuyện.
18:59Đâu đâu?
19:00Đưa xét đấy cho cô.
19:03Tiểu Hồng.
19:23Rebecca.
19:25Xin lỗi cô.
19:26Tôi không biết ăn nói.
19:29Cô người lớn đừng trách kẻ tiểu nhân.
19:31Đừng để bụng tôi.
19:32Cô nhìn đây.
19:34Tôi còn chuẩn bị sữa chua không đường.
19:36Cô thích uống nhất.
19:37Để xin lỗi cô đây.
19:38Tha lỗi cho tôi đi.
19:41Cậu có nói câu nào xứng để tôi giận không?
19:44Thầy nhậm.
19:44Tiểu Hồng.
19:45Tin tốt đây.
19:46Em tìm thấy chỗ rồi.
19:48Họ có thể cho chúng ta mượn để mở lớp.
19:49Thầy có muốn đi xem thử không?
19:51Sao vậy?
19:51Cô cũng nói giáo cho nhạc à.
19:53Ở đâu vậy?
19:55Không có, không có, không có.
19:56Cô nói không có là không có.
19:58Chẳng qua cậu.
20:01Chỉ không phân biệt được đúng sai.
20:03Dù ăn cho tôi nói giáo cho giặc.
20:05Nói tôi là đồng bọn của kẻ giết người thôi.
20:07Không phải, lần đó tôi xốt trụt quá nên ăn nói không lựa lời.
20:11Hơn nữa tôi thấy cô, ngoài đứa con nuôi cũng bị...
20:13Thì chẳng để tâm đến việc gì khác.
20:20Nhìn thấy họ không?
20:22Người đến chỗ chúng ta, dù ít dù nhiều thì bản thân cũng có dài vấn đề.
20:27Nhưng họ vẫn luôn đến chỗ chúng ta để được chữa lành.
20:32Tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi mà đã giúp được biết bao nhiêu người cảm thấy vui vẻ, mừng rỡ.
20:37Hạnh phúc, nhiều lúc, không đến từ việc anh nhận được bao nhiêu, mà nằm ở chỗ cậu đã bỏ ra những gì.
20:52Cậu còn ở đây làm gì?
20:54Thất nghiệp rồi không cần đến bệnh viện nữa à?
20:56Phải rồi, hôm nay tôi quên không xin nghỉ.
20:58Nói vậy nghĩ là cô không giận tôi nữa chứ.
21:01Lớp truyền dạy mới, còn đang ở thổ sơ khai, vẫn cần nguồn lao động.
21:06Đến lúc ấy sẽ gửi thời gian cho cậu, đừng đến muộn.
21:09Tôn mệnh.
21:09Không phải chứ, chỗ này chắc chỉ thấy trong phim thôi.
21:36Không hổ là Dương Đại Tràng, tự hào thật, cả tòa này đều là của chúng ta rồi, quá ngầu luôn.
21:42Sau đây lớp thủ pháp của cô Đỗng và lớp chăm cứu, ngũ hành của thầy Phi, đều có thể dạy ở đây rồi.
21:48Tôi rất là thích chỗ này đấy.
21:51Chỗ này được đấy, tốt hơn cái nơi tồi tàn kia của Lão Lưu nhiều.
21:54Cậu đây làm gì?
21:55Tôi hỏi cậu đến đây làm gì?
21:57Nữ hiệp tha mạng.
21:58Tôi đến để lấy con chuột tội mà.
22:01Chuột tội gì?
22:02Đóng giường bệnh và bàn ghế của các cô, Lão Lưu đều đã đem cất, vào kho rồi.
22:06Hôm nay tôi cố gắng mang trái về đây.
22:10Giáo sư nhậm.
22:11Nguồn lao động miễn phí Lưu Tử Hoàng mang theo một vài cơ sở vật chất đến lớp truyền dạy, báo danh.
22:15Sẵn sàng nghe mọi lời chỉ dạy của thầy.
22:18Này, cậu làm.
22:20Tay chân nhanh nhẹn đó.
22:22Hôm nay tất cả chỗ không lao tới sẽ giao hết cho cậu.
22:24Phải.
22:25Lao không sạch thì đừng hồng đi.
22:29Các anh em.
22:30Làm gì?
22:45Đã nói là, phải thể hiện thật tốt rồi mà.
22:53Lại ngồi đây lười biến rồi à.
22:54Tôi đang làm việc, lớp trưởng nên làm mà.
22:56Cô nhìn xem, các bạn học trong lớp, đều biết cả rồi.
23:03Cái này phải pha với nước theo tỷ lệ đó, cô làm được không?
23:06Thế nên tôi mới đến tìm cậu đó, sinh viên khoa tự nhiên.
23:09Được được đi, để tôi dạy cô.
23:15Cậu ấm, tưởng cậu báo cậu nhanh nhẹn lắm mà.
23:22Làm việc dứt khoát lên chứ.
23:23Không phải đâu, nhậm thiên chân.
23:24Anh giữ chắc đi được không? Tôi sợ đó.
23:26Cậu cứ yên tâm đi, tôi giữ rất chắc rồi.
23:29Chắc vào, chắc vào.
23:31Tôi đến thật không đúng lúc mà.
23:42Đâu đâu? Đưa khang cho tôi.
23:44Tôi dắt khang cho.
23:45Tôi, tôi không dám đâu.
23:48Tai cô quý giá quá, cô nghỉ ngơi đi.
23:50Thầy nhậm đã nói rồi.
23:51Việc cần làm thì phải làm.
23:53Không thể thấy việc nhỏ mà không làm.
23:55Đưa đây đi.
24:08Tôi chỉ khách sáo với anh thôi.
24:09Khách sáo cái gì mà khách sáo?
24:11Đã nói là phải làm.
24:11Mau lên.
24:12Cậu đừng chỉ lao có một đường thế chứ.
24:17Cái chỗ tao đồng bên phải kìa.
24:24Bên phải nhẹ tay thôi.
24:26Bên phải.
24:28Bên trái sạch rồi.
24:29Manh Manh.
24:30Sao vậy?
24:35Manh Manh.
24:36Anh thấy tâm trạng em không tốt lắm.
24:38Hay là em về y quán chơi với chẳng hề đi được không?
24:41Không sao.
24:41Em không làm phiền anh nữa.
24:43Anh không có ý đó.
24:45Hay vậy đi.
24:46Em cùng mẹ anh đi đường cho sư phụ đi.
24:49Sắp xếp dường bệnh đâu vào đấy.
24:50Em thấy sao?
24:50Đi đi.
24:56Mẹ anh ở bên đó đi.
24:57Em đi tìm mẹ anh đi.
25:01Cậu lại lười rồi.
25:03Sao tôi vừa mới, vừa mới không để ý cậu.
25:06Là cậu lại không biết tự giác làm vậy.
25:09Anh đánh tôi đau quá.
25:10Tôi lao không nổi nữa.
25:11Lâu không nổi cái gì.
25:12Cậu mau cái tay lên.
25:13Cậu làm ăn ẩu đoán.
25:17Rồi bọn tôi phải làm lại.
25:24Nghi một bước quay đầu ba lần nữa kìa.
25:26Sao bà lại làm cái này vậy?
25:56Tôi cũng là phụ nữ mà.
26:00Bà khác với mấy đứa ấy.
26:02Sao tôi lại khác với chúng nó hả?
26:05Tôi muốn giống chúng nó đấy.
26:07Tôi cũng sợ già.
26:08Tôi cũng muốn đẹp chứ.
26:11Chỉ là ông không để ý thôi.
26:13Bà trong mắt tôi.
26:18Tôi trong mắt ông.
26:20Thế nào?
26:22Nói thật, bà trong mắt tôi.
26:25Thật sự không phải kiểu
26:26dựa vào vẻ ngoài.
26:28Hôm nay tôi gặp thầy Đồ đấy.
26:41Thầy Đồ nói với tôi rằng
26:42con gái ông ấy là
26:44Minh Môi.
26:45Bà nhớ không?
26:46Con bé Thị Đỗ
26:47nghiên cứu sinh ở thành phố chúng ta rồi.
26:50Minh Môi.
26:51Con bé đó, tôi có ứng tượng rất tốt với nó.
26:56Tính tình, học thức.
27:00Đầu rất hợp với Thiên Chân.
27:02Ông hỏi xem con bé có bạn trai chưa đi.
27:04Tôi là người hỏi việc như vậy à?
27:07Nhưng thầy Đồ lại hỏi tôi
27:09Thiên Chân có bạn gái hay chưa?
27:10Thực ra ông ấy muốn tôi
27:12cho chúng cơ hội làm quen
27:14để chúng quay lại
27:17thời gian chơi chung hội còn bé.
27:22Xem đi, xem đi.
27:24Đây gọi là ông trời tác hợp.
27:27Ông trả lời thế nào?
27:29Tôi nói vài câu chưa qua thôi.
27:31Ông.
27:32Tôi nói trước giờ
27:33tôi không bận tâm vấn đề này của con gái.
27:35Bà đó.
27:40Liệu con trai có lấy vợ
27:41theo ý bà không?
27:46Tôi cũng đâu nói.
27:47Nó nhất định phải nghe lời tôi.
27:49Tôi lo lắng thật mà.
27:52Tại
27:52con trai chúng ta ngây thơ quá.
27:55Tôi sợ nó trong lúc nhất thời nóng.
27:57Thật sự sẽ làm ra gì
27:58khiến mình hối hận.
28:00Vậy
28:00nhớ nửa đời sau không hạnh phúc
28:03ông nghĩ xem.
28:05Tôi thấy
28:08hứa manh
28:09càng ngày càng ỉ lại vào thiên chân rồi.
28:13Bà đó.
28:14Nghĩ nhiều rồi.
28:16Mấy hôm nay
28:16mọi người ai nấy đồ bận rộn
28:17với công việc ở lớp truyền dạy mới.
28:19Từ sáng đến tối
28:20mọi người đều ở cùng nhau.
28:22Sao tôi không phát hiện ra
28:23thiên chân và manh manh
28:25có gì đó không ổn vậy?
28:27Ông thì phát hiện được gì.
28:29Ông cũng có hiểu đâu.
28:30Tôi không hiểu.
28:31Đầu đầu
28:31cũng suốt ngày ở cùng chúng mà.
28:33Sao bà không nói
28:34có vấn đề gì đó với đầu đầu?
28:36Đầu đổi à?
28:37Bảy quyệt thông
28:38sáu quyệt.
28:40Còn một quyệt không thông.
28:41Hôm nay cô sao đấy?
29:01Khó khăn lắm
29:02mà có buổi học
29:02mà cô ngồi đây làm gì?
29:04Khó chịu bụng
29:05hay là chỗ nào không thoải mái?
29:06Tôi đang giảng người.
29:07Giảng
29:09tôi cứ thấy
29:11dạo này manh manh
29:13có tâm sự gì đó.
29:14Anh có cảm thấy vậy không?
29:16Cô ấy thì có tâm sự gì?
29:18Thì là
29:18điện thoại cô ấy
29:20cứ thấy là lạ
29:21như có bơ mấy.
29:23Sao cô cảm nhận được?
29:26Hôm ấy đi vệ sinh
29:27cô ấy để quên điện thoại.
29:29Tôi mới ấn thử mật khẩu.
29:30Cứ thử mãi
29:31xem mật khẩu
29:31cô ấy là gì.
29:32Thử mãi thử mãi
29:32cũng không mở được điện thoại.
29:34Tôi cũng không biết
29:34mật khẩu cô ấy là gì.
29:35Sau đó cô ấy vào liền
29:36giật mảnh điện thoại
29:37từ tay tôi.
29:41Nhìn tôi như này nè.
29:43Nhìn như vậy đấy.
29:44Dọa tôi vết hồn.
29:46Cô mà cầm điện thoại của tôi
29:47lại còn ấn thử mật khẩu
29:48thì tôi cũng trừng cô như vậy đấy.
29:50Cô không kiểm điểm lại
29:51hành vi như trộm của mình.
29:53Cô còn ở đây nói người khác.
29:54Trộm cái gì?
29:55Có khó nghe danh nói không hả?
29:57Đó là tôi quan tâm cô ấy mà.
29:59Mà nhé.
30:00Điện thoại tôi không có mật khẩu.
30:04Làm người ngay thẳng
30:05đàng hoàng tử tế
30:06thì cài mật khẩu làm gì?
30:07Cái điện thoại đó của cô
30:08hôm nay không dính kẹo hồ lô
30:10thì ngày mai dính bông.
30:11Quan đi cuốn lại là hai thứ đó
30:12ai thèm xem chứ.
30:13Sao anh biết tôi mua bổng thế?
30:22Anh xem trộm điện thoại của tôi à?
30:24Có phải là anh xem trộm điện thoại của tôi không?
30:26Vậy sao anh biết
30:27cái chỗ bổng của tôi
30:29người ta nói là thanh thoáng
30:30xong sẽ gửi hàng
30:31thế mà giờ vẫn chưa có.
30:32Để tôi xem nào.
30:36Đầu ca thần kinh còn cứng hơn thép
30:38mà cũng cảm nhận được
30:39tâm sự của người khác.
30:41Bổng.
30:42Khả năng thấu cảm của cô
30:44càng ngày càng tăng cao rồi nhỉ?
30:48Hay là tại mùa xuân đến rồi?
30:50Không thì là đến lúc
30:51dạng vật phải thức tỉnh
30:52hoặc là đến lúc
30:53các loại động vật trục trịch hoạt động.
30:59Anh, anh đừng có nói
31:00mấy thứ giới dẫn cho tôi nữa.
31:01Ngày nào tôi cũng trớt bận.
31:02Tôi không có thời gian nghĩ mấy thứ đó đâu.
31:05Mấy chuyện chẳng ra sao.
31:06Anh nhìn tôi làm gì?
31:24Nhìn gì hả?
31:28Kéo tôi xuống đi.
31:29Sao vậy?
31:35Không nhẹ tay được tí hả?
31:38Được, được, được, được.
31:39Nhẹ thôi, nhẹ thôi.
31:40Nào, nào, nào.
31:41Anh đang hẹn hò với Manh Manh à?
31:43Cái gì?
31:47Sao vậy?
31:47Tôi nói
31:51Có phải là anh
31:53có phải anh đang hẹn hò với Manh Manh không?
31:58Cô Quảng được chắc.
32:02Nhậm thiên chung.
32:17Anh về đúng giờ đấy.
32:39Hôm nay chúng ta ăn há cẩu tôm được không?
32:4110 cái đủ không?
32:4210 cái.
32:44Tôi thấy hơi đói rồi.
32:45Nấu nhiều chút đi.
32:46Được, vậy 15 cái.
32:47Trong mỗi cái đều có một con tôm.
32:49Chắc chắn đủ đa năng no.
32:53Phải rồi.
32:54Tôi thấy mấy hôm nay anh về muộn quá.
32:56Lớp truyện dạy mở lại lớp chắc là bận lắm hả?
33:01Tôi nghe đầu đầu kể rồi.
33:02Ngày mai thầy nhậm mở buổi học công khai.
33:04Vừa hay mai tôi được nghỉ tôi cũng muốn đến học.
33:06Đi cùng không?
33:08Tôi không đi cùng đâu.
33:09Mai tôi có việc bận rồi.
33:13Thật sự không đi được.
33:14Không.
33:17Anh không tham gia lớp truyền dạy thật à?
33:21Tôi không đi được thật mà.
33:24Cô xem.
33:25Tôi vẫn còn có việc bận mà.
33:31Mọi người đều đang làm gì đó.
33:32Ra ngoài chơi tí đi.
33:34Quảng cáo nhóm.
33:36Buổi học lớp truyền dạy mới khai mạc.
33:37Vào một ngày, tràn ngập ánh nắng và gió xuân tươi đẹp.
33:42Lớp truyền dạy của chúng ta sau khi trải qua muôn vàng khó khăn.
33:45Cuối cùng đã mở lại lớp rồi.
33:49Nhiệm vụ của buổi học đầu tiên chính là
33:50Quét sạch quy mô lớn.
33:52Xin mời mọi người
33:53Từ các lĩnh vực khác nhau
33:56Cùng đến ủng hộ
33:57Gia đình lớn này.
33:58Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
34:28Học sinh mới à?
34:42Bên này, chỗ này.
34:45Ghi số điện thoại vào đi.
34:46Ví trỏ trà một chút.
34:49Học sinh mới hả?
34:50Vâng, em là học sinh mới.
34:52Điền vào bảng này.
34:54Cô ạ.
34:55Thầy nhậm.
35:00Thầy nhậm sư mẫu, cô đổng.
35:02Qua này để đâu được ạ?
35:04Tôi đã nói với cô cậu bao lần rồi đừng mua qua.
35:07Tôi không nổi hai ngày mà tốn biết bao nhiêu tiền.
35:10Thà để chỗ tiền đó đóng góp cho lớp truyền dạy của chúng ta còn hơn.
35:13Đóng góp rồi mà thầy không thiếu đồng nào đâu.
35:15Đây chỉ là khoảng chi ngoài thôi.
35:16Thầy cũng từng nói rồi mà.
35:18Khai trương phải có không khí.
35:19Đây là chút tấm lòng của lớp trưởng.
35:22Cùng các bạn trong lớp, chúc lớp truyền dạy mới của chúng ta thành công trực trở.
35:27Được rồi, nhận tấm lòng này nhé.
35:28Để bên kia đi.
35:29Nhưng.
35:31Chúc mừng, chúc mừng.
35:33Thành công tốt đẹp.
35:34Sông hỷ lâm môn.
35:35Quang ngên, quang ngên.
35:36Ông chủ lưu.
35:37Sông hỷ lâm môn.
35:38Bố, con về đây.
35:39Thằng nhốt này.
35:40Con để đây đi.
35:42Nào, nào, nào, nào.
35:44Khiến anh tốn tiền rồi.
35:48Sử dụng thế nào đây?
35:49Tôi không biết nữa, tôi cũng đang nghiên cứu đây.
35:52Xe sang bên.
35:53Tại tôi, tai tôi.
35:56Cái tài vui quá.
35:57Hai cái giống nhau hả?
35:59Nào, nào, nào, để tôi giúp cô.
36:00Nhìn đi, nó có đầu mũi tên này.
36:04Cái này đẹp đó, coi cả qua nữa.
36:06Bắt lấy đi.
36:07Hai người làm gì đó.
36:08Tổ chức tiệc cưới à?
36:09Bạn yêu ơi.
36:11Sao cậu lại đến đây?
36:13Cậu đến một mình à?
36:15Tiểu Quy Quy đó.
36:17Không phải.
36:18Mấy hôm nay đều không thấy anh ấy đâu rồi.
36:19Mấy nay anh ấy không đến y quán, cũng không đến lớp truyền dạy hả?
36:23Trước đó mọi người đều nghĩ lớp truyền dạy sắp giải tán rồi, nên cô ấy cũng đi tìm công việc khác.
36:28Nhưng tôi tưởng hôm nay lớp truyền dạy mở lớp lại, thì cô ấy sẽ quay lại chứ.
36:31Cô ấy ở nhà có nói gì với cô không?
36:33Phải rồi. Anh ấy có nói. Sáng nay anh ấy bận việc, không đến được. Nhờ tôi xin nghỉ giúp.
36:42Cái này phải tốn biết bao nhiêu tiền đây.
36:48Đẹp quá.
36:49Giáo sư, tôi đi hết một dòng rồi. Vừa nhìn đã biết tốt hơn cái chỗ, tồi tàn thiêu của tôi nhiều. Cũng tạm.
36:58Cũng tạm.
37:00Giáo sư à, trái tim tôi vẫn hướng về trung y.
37:04Tuy quá trình rất khúc hiểu, nhưng kết quả lại viên mãn.
37:10Lớp truyền dạy mới cũng có một phần công sức của lưu trường thanh tôi mà.
37:14Sau này tôi gây dựng lại nhất định sẽ đầu tư cho anh.
37:17Xem tra là lắp hố rồi hả?
37:19Lát nữa tôi còn phải nghiên cứu ra về việc tái sinh sau hiểm nguy của tôi.
37:23Chúng ta tạm chưa nói việc này.
37:25Quà cho...
37:26Lớp truyền dạy.
37:29Nhận lấy đi.
37:32Anh mở ra xem đi.
37:34Tôi không dám nhận đâu.
37:41Sao vậy vàng đồng?
37:43Tôi đặc biệt xin từ núi dược dông về cho anh đấy.
37:46Mang ý nghĩa rằng có dược dương trẫn ỉm nơi này rồi, sau này bách bệnh cũng không thể xâm nhập bình an suốt đời.
37:53Vậy tôi xin được cảm ơn anh.
37:56Thay cho tất cả cảm ơn anh, bắt buộc phải nhận đấy, nhận đi.
38:01Sư phụ!
38:02Sư phụ!
38:03Sẽ mai tới này!
38:06Cuối cùng cũng đến kịp, chuyện tốt trời.
38:09Bà là...
38:10Cậu không nhận ra tôi à?
38:12Tôi là Tường Lị đây.
38:13Cháu mắc mờ rồi, không giỏi nhận người.
38:16Tường Lị...
38:17Bị ung thư giai đoạn cuối chỉ sống được 3 tháng.
38:20Giáo sư nhậm, có gì cậu cứ nói thẳng đi.
38:26Có người nói tôi biết rồi.
38:28Nếu như Trung Y khuyên bà đi khám Tây Y, thì chứng tỏ bệnh này của bà rất nghiêm trọng.
38:34Nếu Tây Y khuyên bà đi khám Trung Y, thì chứng tỏ đã hết cách cứu.
38:38Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
38:44Trông kìa, sắc mặt của người ung thư giai đoạn cuối còn tốt hơn cháu.
38:48Cuối cùng cũng nhận ra rồi.
38:50Cả năm này tôi cũng bận rộn lắm.
38:52Tam sơ, ngũ nhạc, tôi đều đi qua cả rồi.
38:55Mỗi ngày đều đi tận mười mấy nghìn bước.
38:58Một năm rồi hả?
39:00Đã đến bệnh viện kiểm tra chưa?
39:02Tôi đi rồi.
39:03Hết ung thư luôn rồi.
39:05Trường hợp Tây Y chứng đoán nhầm cũng nhiều mà.
39:08Chỗ nào khiến mình thoải mái, cậu tạm thời im lặng được không?
39:10Tôi thấy cậu nói chẳng đúng gì hết.
39:12Giáo sư nhậm nói đúng lắm.
39:14Bệnh của tôi gọi là bệnh nghiệp chướng.
39:17Trả hết nghiệp là hết bệnh thôi.
39:20Vậy tính ra, ngay cả Phật tổ, Bồ Tát còn gửi mộng cho tôi rồi đấy.
39:25Người nói tôi không sao rồi.
39:26Còn nhỏ, giờ tôi gửi lời đến giáo sư nhậm nữa đấy.
39:36Cứu người một mạng, còn hơn xây bảy tòa tháp.
39:43Đây là do chồng tôi viết.
39:45Ông ấy vô cùng biết ơn cộng.
39:49Trong khoảng thời gian lây núi với tôi,
39:51sức khỏe của con trai, con gái tôi cũng tốt hơn hẳn.
39:53Quan hệ của các thành viên trong gia đình cũng trở nên kháng khích hơn.
39:59Tôi thật sự phải cảm ơn giáo sư rất nhiều.
40:03Chữ viết đẹp quá.
40:06Lát nữa, hãy treo nó ở đây nhé.
40:09Ai đi vào cũng nhìn thấy ngay.
40:11Quá tốt.
40:12Bản hiệu đó.
40:13Bản hiệu.
40:14Hôm nay tôi vô cùng vô cùng vui mừng.
40:25Tôi muốn cảm ơn chủ nhà tốt bụng của chúng tôi.
40:28Cảm ơn sư phụ,
40:30sư nương của chúng tôi.
40:33Và cả cô Tống mà mọi người đã vô cùng quen thuộc.
40:36Và yêu thích.
40:39Còn cả sự nỗ lực của tất cả các học sinh.
40:43Lớp truyền dạy của chúng ta đã chính thức mở cửa rồi.
40:46Hôm nay còn một việc vui mừng nữa.
40:58Tôi đã được gặp một người bệnh đã lâu không gặp.
41:01Bà Tường Lị.
41:03Thế nên giờ tôi rất muốn mời bà Tường
41:05làm người phát biểu mở đồng cho ngày hôm nay.
41:10Mọi người cùng vỗ tay nào.
41:16Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo