- 3 months ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00I don't know what he is doing.
00:30Các người muốn ở lại thì ở lại.
00:33Ta về kinh.
00:34Đừng mà nương nương.
00:35Chuyện này vẫn chưa có manh múi gì mà.
00:38Sao nương nương có thể đánh tống rút lui rồi chứ?
00:41Khi vừa tới thì nương nương rất hăng hái mà.
00:45Ta đã làm mất tiểu đầu hồng.
00:48Ta có thể không lo sao?
00:49Nương nương đừng lo.
00:52Hãy xem tôi mời giảng phía gia tới đây.
00:54Chuyện này tôi thấy là phải trách pháp ấn.
01:09Tại sao trách tôi?
01:10Ta thấy là vì ngươi đã làm hư việc.
01:12Sao là tôi chứ?
01:14Pháp ấn tôi nói cho ông biết.
01:16Khi ở tù chầu ông suốt ngày chỉ biết nấu cháo, nấu cháo.
01:19Không lo việc gì hết.
01:20Bây giờ kêu ông đi tìm người thì ông đã gặp người.
01:23Và cũng đã dò hỏi được.
01:24Tại sao cũng cứu người ra?
01:27Cho dù là nhất thời không cứu được,
01:28thì ông gặp một lát cũng được vậy.
01:31Là chết hay sống cũng biết được.
01:34Ông chưa gì đó quay về.
01:36Vậy mà là làm việc sao?
01:39Ông như vậy mà kêu là làm việc à?
01:44Tôi phải làm sao?
01:46Ngươi nói xem tôi phá nát nhà người ta.
01:48Kế chuyện ra ngoài.
01:49Tới lúc đó người ta quán người ta trách thì phải làm sao?
01:53Hai người la lối gì vậy?
01:54Người bị mất tích thì ai mà không lo?
01:58Ta lo hơn các người nữa.
02:00Pháp ấn ông hãy coi.
02:02Đường đường của chúng ta đã lo ra nông nổi như thế nào rồi?
02:06Không còn ai hậu hạ nữa.
02:09Phải tự hậu hạ bản thân.
02:11Ông nói xem chuyện này không trách ông thì trách ai?
02:13Trách tôi, trách tôi, trách tôi, trách tôi.
02:18Hãy trách tôi.
02:19Người đâu phải do tôi trông chừng.
02:21Bây giờ bị mất tích thì các người không chịu trách nhiệm.
02:24Ngược lại là trách tôi.
02:26Dĩ nhiên là trách ông.
02:27Hai người không lo cho người bị mất tích.
02:30Vô lương tâm.
02:31Pháp ấn tại ông.
02:37Ông thật là ngốc.
02:40Người mà ông cũng không biết tìm về.
02:42Ông nói xem mình có ngốc không?
02:43Làm ta lo chết đi được.
02:45Đừng ồn nữa.
02:47Hôm nay tôi không thể ngồi yên làm dồi ấm rồi.
02:53Cây muốn lặn mà gió chẳng ngừng.
02:56Nhiều cái miệng đang la ó.
03:01Hôm nay những lời tôi muốn nghe không thể nghe được.
03:12Trương Sư Phụ.
03:14Tôi không thể làm cái dồi ấm được.
03:16Ông đi.
03:26Các cô đừng sợ.
03:27Hôm qua không phải các cô đã nghe rồi sao?
03:30Quả thượng la lối gây sự ngoài sân đến là để cứu tôi.
03:33Chỉ cần tôi ra ngoài được,
03:35thì các cô cũng không bị ở lại đây lâu đâu.
03:38Người hôm qua là quả thượng sắp.
03:39Phải đó.
03:41Sẽ có quả thượng tức cứu cô.
03:42Nghe giống như chuyện nước ngập kim sân tử vậy.
03:46Các cô đừng nghĩ lung tung, không có chuyện đó.
03:49Ngoài quả thượng ra thì tôi còn nhiều người nữa.
03:52Họ chắc chắn là cũng như tôi vậy.
03:54Giờ nào, ngày nào cũng nhớ đến tôi.
03:58Họ nhớ tôi chắc chắn là ngủ không được.
04:01Tôi chưa từng rời khỏi chủ nhân một ngày nào.
04:06Không biết bà ấy như thế nào rồi.
04:09Họ chắc chắn là đang nhớ tôi.
04:12Tôi cũng nhớ họ.
04:17Tôi nhớ họ lắm.
04:20Tôi nhớ họ lắm.
04:22Cô đừng khóc nữa.
04:23Cô khóc làm tôi cũng muốn khóc theo.
04:26Hay là chúng ta hãy khóc cho thỏa thích.
04:28Là mọi người trong nhà đều không được ngủ yên.
04:30Sao không nói nữa hả?
04:44Vừa rồi, Trẩm không ở đây nói nhiều lắm mà.
04:47Là lớn đến nỗi người cả thành đều nghe thấy.
04:51Bây giờ sao vậy?
04:53Sao không ai lên tiếng?
04:55Đã nói những gì?
04:57Hãy nói lại cho Trẩm nghe.
05:04Không có gì nói phải không?
05:06Vậy Trẩm đi làm dội ấm đây.
05:09Dặn tuế da.
05:12Dặn tuế da.
05:15Tiếp có một câu muốn hỏi người.
05:19Nói đi.
05:21Tiểu đào hồng đã mất tích hai ngày.
05:23Tại sao người nghe không hỏi
05:24và còn ở đây nhàng hạ làm ấm?
05:27Khi chúng ta đến đây có năm người,
05:28trở về còn lại bốn người,
05:30không lẽ người có thể yên tâm sao?
05:32Tuy tiểu đào hồng là hạ nhân,
05:34nhưng như vậy thì đã sao?
05:35Không phải dẫn thấy được lòng nhân đất của người sao?
05:38Bây giờ người làm vậy,
05:40làm tiếp cảm thấy thật xót xa.
05:43Không phải là Trẩm không nghĩ đến chuyện này.
05:45Chỉ là Trẩm cảm thấy bây giờ
05:47làm ấm quan trọng hơn chuyện này.
05:49Được rồi.
05:52Đang đứng dậy đi.
05:55Ngồi đi.
05:56Các cười có suy nghĩ thế nào,
05:57cứ nói ra nghe thử.
06:00Ngồi đi.
06:02Hồi dặn tuế da,
06:03nô tài cho rằng
06:04nếu đã biết tiểu đào hồng bị băng rắc ngủ mắt,
06:07thì chúng ta không thể đứng trơ mắt
06:08nhìn người của mình trơ vào miệng cọp.
06:10Nên phải mau chống cứu cô ấy ra mới phải.
06:13Cứu thế nào?
06:14Xong vào đánh, cứu ra là được rồi.
06:16Cách hay,
06:17chỉ là quá đơn giản.
06:20Sợ là ngươi đánh được vào trong,
06:21nhưng không cứu ra được.
06:24Theo ta thấy thì,
06:26ngươi thấy thế nào?
06:28Cứu.
06:30Chỉ bằng không cứu.
06:32Dặn tuế da,
06:33chúng tôi đang nói là chuyện đàng hoàng.
06:35Sao ngươi có thể nói như vậy?
06:37Nếu tiểu đào hồng có bề gì,
06:39thì không phải là mất mặt của thiếp,
06:41mà là mất mặt của hoàng thượng.
06:42Sao chẳng lại không hiểu chuyện này?
06:48Nhưng chẳng đã nghĩ đến việc,
06:49bang đắc ngũ trước khi làm rõ thân phận của tiểu đào hồng,
06:54thì sẽ không làm gì tiểu đào hồng.
06:57Giả lại,
06:59trước khi tiểu đào hồng bị bắt,
07:01thì chẳng đã nghĩ đến chuyện là,
07:03nếu trong chúng ta có một người có thể trà trộn vào nhà của bang đắc ngũ,
07:06thì hay biết mấy.
07:07Làm rõ hắn ta rốt cuộc,
07:09có thể bài miễn tử không?
07:11Thể bài miễn tử là thế nào?
07:13Được giấu ở đâu?
07:16Hãy coi,
07:16đây không phải là trời đang giúp chẳng sao?
07:19Tiểu đào hồng quả nhiên đã bị bang đắc ngũ bắt vào đó,
07:22cho nên chúng ta phải tương kế tự kế.
07:25Vì vậy,
07:26chẳng nghĩ là,
07:29tiểu đào hồng ở trong đó,
07:31sẽ tốt hơn là,
07:33được cứu ra.
07:34Hèn chi,
07:35chúng tôi ai cũng như đang ngồi trên ống lửa,
07:39còn người thì có thể ngồi đó làm ấm,
07:41và còn trò chuyện vui vẻ với người ta nữa.
07:44Thì ra,
07:45người đã có chủ ý,
07:46tại sao không nói cho chúng tôi biết,
07:48làm chúng tôi nóng lòng muốn chết?
07:51Khi gặp chuyện,
07:53thì phải dùng lý trí,
07:54đừng quá cảm tính.
07:56Chuyện có một người đã là như vậy,
07:58chuyện có triều đình thì càng phải lý trí hơn.
08:00Tuyệt đối,
08:01đừng để tình làm cho mất trí.
08:04Nói rất hay,
08:05đừng để tình làm cho mất trí là tốt nhất.
08:07Nhất định phải tránh chữ tình này.
08:11Chữ tình mà Trầm nói,
08:14không phải là chuyện đó.
08:15Dạ lại,
08:18Trương Sư Phụ cũng tuyệt đối
08:20không phải là người không có liên quan.
08:24Trầm cho rằng,
08:25ông ấy là nhân vật bấu chốt
08:27cho chúng ta làm rõ vụ án này.
08:30Tâm Đức Tử,
08:31có,
08:32người hãy đi mời Trương Sư Phụ đến nói chuyện.
08:35Ta thấy hôm nay đã đến lúc rồi.
08:36Dạ.
08:37Trương Sư Phụ.
08:47Trương Sư Phụ.
08:54Dạng tuế da.
08:55Dạng tuế da.
08:57Người đâu mất rồi.
08:59Cái gì?
09:00Trong phòng trống không.
09:01Bây giờ thì hay rồi.
09:06Không thể làm rõ được.
09:09Ẩm Tử Sa lâu năm làm đồ sư tầm.
09:12Nếu lâu năm không dùng
09:13thì sẽ mất đi độ bóng.
09:15Mất đi màu trà khi pha trà.
09:17Thần khí không còn thần nữa.
09:20Cho nên phải thường bôi nước lá trà.
09:23Khi đã có màu trà thì vẫn chưa đủ.
09:28Còn phải dùng bàn tay này trà.
09:31Ngươi đừng xem thường bàn tay này.
09:39Vì tìm nó mà ta đã mất biết bọt công sức.
09:46Thứ nhất,
09:47phải là bàn tay tròn đầy
09:49của một cô gái còn trông trắng.
09:52Thứ hai,
09:53là phải chặt cánh tay đó
09:54khi cô ta còn sống.
09:57Thứ ba,
09:58là sau khi chặt xong
09:59phải rút hết gân cốt.
10:01Và không thể để nó khô,
10:03không có dầu.
10:05Vì vậy,
10:06phải dùng dầu người ngắm.
10:11Ngủ gia ta cũng cảm thấy
10:13làm được ba điều đó là rất khó.
10:19Người nói xem,
10:21người thường có dám làm vậy không?
10:22Không dám, không dám.
10:30Dùng bàn tay này trà thì tự nhiên
10:33sẽ thể hiện ra thần thái của mình.
10:35Hả, nhà đầu hôm trước bắt thế nào rồi?
10:49Hồi ngủ gia vẫn tốt.
10:52Tôi đã nhốt cô ta trong nhà củi.
10:56Tôi thấy bàn tay của cô ta
10:57không được tròn đầy.
10:59Lưu tứ,
10:59từ khi nào mọi người trở nên
11:02thương hoa tiếc ngọc vậy?
11:05Ta không có nói là lấy bàn tay của cô ta.
11:10Ta cảm thấy bạn bè của cô ta
11:12ở trong thành.
11:14Như vụ như
11:15tên hòa thượng đó
11:17không đến gây sự nữa
11:19thì
11:20thật là lạ.
11:21Ngủ gia
11:24Ông ta đã dò hỏi được
11:26danh tiếng của ngủ gia
11:27Dù có cho ông ta thêm gan
11:29thì ông ta cũng không dám.
11:31Ta thấy hắn không phải là
11:32người không có gan.
11:34Có lẽ
11:35hắn có dụng ý khác.
11:38Hãy thả ả ta
11:40ra khỏi nhà củi trước
11:42cho rót trà bưng nước
11:43dậy dỗ lại.
11:46Ngủ gia
11:46Ê là
11:47không có gì phải sợ
11:50cứ làm theo lời ta.
11:52Tôi đi ngay
11:52tôi đi ngay.
11:57Ngủ gia
11:58chỗ này
12:00ngươi cũng nhìn ra
12:01chỗ này là để dành
12:03cho ấm cung xuân.
12:05Sẽ có một ngày
12:06ấm vào tay ta
12:07ta sẽ trang trọng
12:08đặt nó lên đây.
12:12Ngày nào mà ta thấy
12:13chỗ này vẫn còn trống
12:14thì ngày đó
12:15trong lòng ta
12:16vẫn đau như cắt.
12:20Tôi đi đi.
12:34Điều kim cương đây.
12:36Điều kim cương đây.
12:39Tìm thấy rồi
12:40ở đâu.
12:42Ẩm.
12:43Ẩm.
12:44Hết rồi.
12:51Không còn cái nào nữa.
12:54Chúng ta đã đập
12:55mấy ngày rồi.
12:56Đã ba ngày
12:57ba ngày
12:58ba đêm rồi.
12:59Đã đập sạch hết.
13:01Tìm thấy kim cương chưa?
13:03Kim cương à?
13:04Kim cương gì chứ?
13:06Tìm thấy kim cương chưa?
13:09Không có gì hết.
13:11Người đối dối.
13:11Người đối dối.
13:14Sao mà không có?
13:15Nhất định có.
13:16Hãy tìm tiếp.
13:18Nhất định còn có một cái ấm.
13:19Trong cái ấm đó
13:20có kim cương.
13:22Người đi tìm mau lên.
13:23Đi tìm mau lên.
13:32Sư phụ.
13:33Sư phụ.
13:33Hãy coi.
13:34Ở đây còn một cái ấm.
13:36Đúng rồi.
13:37Đúng rồi.
13:39Ta đã nói là còn mà.
13:41Nhất định còn có một cái ấm.
13:44Sao mà không còn chứ?
13:46Đưa đi.
13:47Chính là ở trong cái ấm này.
13:51Chính là ở trong cái ấm này.
13:54Trứng quay.
13:54Ông.
13:59Qua đây.
14:00Người qua đi xem.
14:02Chính là ở trong cái ấm này.
14:04Kim cương ở trong cái ấm này.
14:08Nó ở trong cái ấm này.
14:11Đừng đập nữa.
14:13Tại sao?
14:15Chỉ còn lại cái ấm này.
14:16Không còn gì nữa.
14:19Người nói bậy.
14:20Sao mà không còn gì nữa?
14:25Ba diền kim cương
14:26chính là ở trong cái ấm này.
14:30Sinh mạng ta nằm ở trong cái ấm này.
14:32Tìm thấy rồi.
14:45Tìm thấy thật rồi.
14:48Nó thật sáng.
14:50Trứng quay.
14:51Ta tìm thấy thật rồi.
14:55Kim cương.
14:55Qua đi.
14:59Trứng quay.
15:01Người hãy qua đây nhìn viên kim cương này.
15:05Thật là sáng.
15:08Thật đáng tiền.
15:11Trứng quay.
15:13Qua đây.
15:13Qua đi.
15:17Người hãy xem.
15:18Người hãy xem kim cương không chỉ có một viên.
15:20Cũng không chỉ có ba viên.
15:25Mà là
15:26Một đống.
15:29Là một đống.
15:32Không phải.
15:33Không phải.
15:35Rồi không phải.
15:37Đó là đống đức dụng.
15:38Trứng quay.
15:39Hãy tỉnh lại đi.
15:40Người hãy nhìn cho rõ.
15:41Hãy nhìn cho rõ.
15:44Ta phát tài rồi.
15:46Ta phát tài rồi.
15:48Người biết không?
15:49Ta phát tài rồi.
15:51Ta phát tài rồi.
15:55Ta phát tài rồi.
15:57Ta đây là đại tài chủ trong thành.
16:00Ta phát tài rồi.
16:01Ta phát tài rồi.
16:03Ta phát tài rồi.
16:04Ta phát tài rồi.
16:05Ta phát tài rồi.
16:05Ta phát tài rồi.
16:06Ta phát tài rồi.
16:06Ta phát tài rồi.
16:07Ta phát tài rồi.
16:07Ta phát tài rồi.
16:08Ta phát tài rồi.
16:08Ta phát tài rồi.
16:09Ta phát tài rồi.
16:09Ta phát tài rồi.
16:09Ta phát tài rồi.
16:10Ta phát tài rồi.
16:10Ta phát tài rồi.
16:10Ta phát tài rồi.
16:11Ta phát tài rồi.
16:12Ta phát tài rồi.
16:12Ta phát tài rồi.
16:12Ta phát tài rồi.
16:13Ta phát tài rồi.
16:14Ta phát tài rồi.
16:14Ta phát tài rồi.
16:15Ta phát tài rồi.
16:15Ta phát tài rồi.
16:16I don't know.
16:46I don't know.
17:16I don't know.
17:46I don't know.
17:47I don't know.
17:48I don't know.
17:49I don't know.
17:51I don't know.
17:52I don't know.
17:53I don't know.
17:54I don't know.
17:55I don't know.
17:56I don't know.
17:57I don't know.
17:58I don't know.
17:59I don't know.
18:00I don't know.
18:01I don't know.
18:02I don't know.
18:03I don't know.
18:04I don't know.
18:06I don't know.
18:07I don't know.
18:08I don't know.
18:09I don't know.
18:10I don't know.
18:11I don't know.
18:12I don't know.
18:14I don't know.
18:15I don't know.
18:16I don't know.
18:18I don't know.
18:19I don't know.
18:20I don't know.
18:21I don't know.
18:22How big does people actually walk around?
18:23I don't know.
18:24It's good.
18:24It's good.
18:26No one.
18:26What's wrong?
18:27204.
18:28There you go.
18:28205.
18:29205.
18:29Cu producción處.
18:31205.
18:32204.
18:32205.
18:33205.
18:34255.
18:34205.
18:35305.
18:35215.
18:36205.
18:37206 km.
18:38207.
18:40222.
18:40216.
18:42226.
18:42216.
18:44218.
18:49216.
18:50225.
18:51217.
18:51Cung Xuân
19:15Dụ an khớp ấm Cung Xuân
19:16Dạng tuế gia, nô tài tìm được một thứ, hãy qua lúc xem
19:24Dạng tuế gia, hãy xem
19:29Dụ an khớp ấm Cung Xuân
19:35Ở đây còn nữa
19:39Ông ta có chuyện nhưng không nói ra được
19:52Tại sao không nói ra
19:56Không tin tưởng ta
20:01Tâm Đức Tử
20:03Có
20:04Có phải người đã nói gì với Tương Sư Phụ không
20:07Quang cho nô tài
20:08Nô tài chưa từng nói gì với ông ấy
20:10Vậy lần này ông ấy đi là lệnh ít dữ nhiều
20:14Thay đổi
20:16Chúng ta đến nhà ban đắc ngủ
20:17Làm rõ sự việc
20:18Dạ, đi
20:19Ngủ ra
20:22Ngủ ra
20:23Tin vui, tin vui
20:25Tổng Đại Nhân
20:29Có chuyện gì mà vui vậy
20:30Trong cung có tin là
20:32Vư Thế Long, Vư Đại Nhân
20:34Sẽ đến quyền Nghi Hưng của chúng ta
20:37Mời Tổng Đại Nhân ngồi
20:42Vân cha
20:45Người vừa rồi ông nói là
20:53Vư Khâm Sai
20:53Được Hoàng Thượng Khâm Điểm
20:55Vậy mà ông vui được à
20:57Có nhiều quang không muốn gặp ông ta đó
21:00Tôi muốn gặp
21:01Tôi muốn gặp
21:02Đây chính là lúc
21:04Tôi cá chết dược lông môn đó
21:06Chuyện là sao
21:07Ông nghĩ xem
21:09Tôi làm chi quyền đã khoảng 10 năm
21:11Đang lo không có ngày tiến thân
21:14Tục ngữ nói
21:16Thiên lý làm quang chỉ vì lợi
21:19Khó gần lắm
21:21Tôi mới có được những tấm biển đó
21:23Nhưng không có duyên được cho người đời chim ngưỡng
21:27Lần này Khâm Sai đến
21:30Không phải là trời để cho tôi cơ hội sao
21:33Khâm Sai nhìn thấy
21:36Khi cũng như Hoàng Thượng nhìn thấy
21:38Nếu Hoàng Thượng biết được tôi có nhiều tấm biển như vậy
21:41Thì làm gì mà không cho tôi thăng chứ
21:44Làm thế nào cũng phải thăng liền 3 cấp
21:48Đến lúc đó
21:49Quang Cao mặc cho tôi làm
21:51Tuấn Mã mặc cho tôi cởi
21:55Nếu vậy thì sau này hai chúng ta khó gặp nhau rồi
22:00Không có không có
22:01Tuyệt đối không có
22:02Có tôi thì làm sao không có ông chứ
22:06Tôi làm quang thì ông sẽ được lợi
22:08Có được lợi của tôi
22:10Thì chất quang của ông cũng khó mà chạy đâu được
22:12Chúng ta ngồi chung một thuyền mà
22:14Nói rất hay
22:16Lần này phải nhờ ông giúp đỡ nhiều
22:19Nói đi
22:22Muốn bao nhiêu ngân lượng
22:24Tôi vẫn chưa mở miệng mà ông đã biết rồi
22:27Không cần biết là bao nhiêu
22:29Tôi đều bỏ ra
22:30Bằng đắt ngủ da
22:32Nói câu thật lòng
22:33Nếu không có ông thì
22:36Tống lông đồ tôi sẽ không có ngày hơn nay
22:39Có qua có lại mà
22:43Không cần nói những câu khách sáo đó
22:46Được được
22:47Vậy tôi xin cáo từ
22:49Nội quyến vẫn còn đang ở nhà
22:52Chờ chia sẻ niềm vui với tôi
22:54Ngày vui như vậy
22:56Tôi qua càng chậm càng tốt
22:58Xin dừng bước xin dừng bước
23:02Quang tài
23:08Ra cửa gặp quang tài
23:13Thăng quang lại phát tài
23:14Chuyện tốt
23:16Lên kiệu
23:24Hồi phủ
23:25Cáo từ
23:28Không tiễn
23:30Gặp đều quang tài sẽ gặp may
23:33Ủa da
23:34Vậy tới rồi
23:36Tối rồi mà còn đưa quang tài về nhà
23:40Các người xem
23:41Các người nghĩ xem
23:48Trong quang tài có người hay không
23:50Nặng như vậy
23:51Đưa tài nghĩ là có người
23:53Pháp ấn ông xem
23:55Nếu có người trong đó
23:56Thì người đó có quan hệ với chúng ta không
23:58Lén la lén đốt như vậy
24:00Chắc chắn có quan hệ
24:01Cướp
24:03Cướp
24:04Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
24:34Chuyện tài
25:04Là hấp đạn hay bạch đạo
25:05Hãy để lại tên
25:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:11Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:17Pháp Ấn Tâm Gia
25:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:45Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:51Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
26:27Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
26:57Let's go.
27:08Let's go.
27:27This is one of the miracles of Ong Dương Hâm.
27:49Ong Dương Hâm tử xa do Cung Xuân làm ra,
27:52truyền cho đến ngày nay.
27:53Theo tôi được biết thì chỉ còn lại một cái ấm này.
27:59Đã trải qua hơn 150 năm rồi.
28:02Đây là cái ấm gia truyền ba đời của gia đình tôi.
28:07Người có ba đời, người nào cũng dùng nó pha trà uống.
28:11Hương trà đã thẩm thấu vào trong thân ấm.
28:14Cho nên không cần bỏ lá trà vào.
28:16Ấm không cũng có thể pha ra nước có hương trà.
28:19Đây chính là một trong những cách thử ấm cổ.
28:23Thật là kỳ diệu.
28:28Tôi đã giấu các vị hai lần cứu tôi.
28:31Tôi đã nghĩ thông suốt rồi.
28:35Cái ấm này...
28:37để ở chỗ tôi chỉ gây ra hoạ.
28:43Dựa vào sức của tôi thì không thể bảo vệ được món đồ quý trọng này được.
28:46Nếu...
28:50Các vị đến là vị ấm trà này...
28:53Thì...
28:57Tôi đưa nó cho ông.
29:01Tam gia.
29:04Tôi cũng như họ mà...
29:05gọi ông là Tam gia.
29:11Ông hãy nhận lấy cái ấm này.
29:13Trương Sư Phụ...
29:18Quân tử không đoạt thứ tốt của người ta.
29:23Đồ quý trọng như vậy...
29:25Sao tôi có thể nhận?
29:26Giả lại chúng tôi đến...
29:28không phải là vị ấm này.
29:30Tôi đúng là có nhắc đến chuyện ấm.
29:33Nhưng Trương Sư Phụ...
29:35Chúng tôi không hề biết ông có cái ấm này.
29:37Giả lại chúng tôi cũng không phải là đến về cái ấm này.
29:39Chúng tôi là gì?
29:41Chúng tôi đến vì người.
29:43Ta thấy là hãy nói ra.
29:46Trương Sư Phụ...
29:47Có lẽ vì chúng ta có sự hiểu lầm.
29:49Lần này chúng tôi đến như Hưng...
29:51thực sự không phải vì cái ấm này.
29:53Mà đến là vì ấm.
29:59Cái ấm mà chúng tôi cần không phải là cái này.
30:02Mà là câu chuyện trong cái ấm.
30:07Quang tình trong cái ấm.
30:18Hôm nay...
30:20Tôi nói một câu đã trông trong lòng.
30:26Vì cái ấm này...
30:28mà tôi đến nhà tan cửa nát.
30:32Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
30:37Mong các dị cho tôi đêm nay được nghỉ ngơi.
30:43Ngày mai...
30:45Tôi sẽ kể cho các dị nghe câu chuyện đau lòng.
30:50Tôi cũng có ý như vậy.
30:53Pháp ấn...
30:55Có.
30:55Đưa Trương Sư Phụ về phòng nghỉ ngơi.
30:59Đa tạ.
31:01Nào.
31:04Tôi đi được.
31:04Thật không ngờ là Trương Sư Phụ đúng là người chúng ta cần tìm.
31:22Dạng tuổi già để tìm được ông ấy như thế nào vậy?
31:24Đó không phải là chủ ý của nàng sao?
31:30Chủ ý của thiếp.
31:33Thiếp để ra chủ ý gì?
31:35Dạng tuổi già đừng đem thiếp ra đồ nữa.
31:38Đúng thật là chủ ý của nàng.
31:40Phạm Đức Tử cũng biết mà.
31:43Dạng tuổi già.
31:44Lần này tôi thật sự không biết.
31:47Không phải các người đã mua nhiều ấm trà về, đập xong rồi mua.
31:51Mua rồi lại đập.
31:52Làm cho người cả thành đều biết, người của quan tình có thể không bị làm cho kinh động sao.
31:57Tôi hiểu rồi.
31:59Vậy chúng ta đập ấm không phải là chủ ý ngu ngốc.
32:03Ta thấy là ngốc không thể tả.
32:07Phạm Đức Tử thay đồ.
32:10Đau khuya vậy mà còn ra ngoài à?
32:12Khuya sao?
32:14Đậm như chưa thấy buồn ngủ chút nào.
32:16Tôi phát tài rồi.
32:28Tôi phát tài rồi.
32:29Tôi đã tìm thấy Kim Cương rồi.
32:32Tôi không phải là tôi.
32:35Tôi đã là tài chủ lớn nhất đã thành Nguy Hưng.
32:38Tôi phát tài rồi.
32:39Tôi phát tài rồi.
32:46Âm là tôi.
32:55Ai?
33:00Là ai tối rồi mà còn đến đây?
33:02Chiều Phương
33:04Thanh Phong thức minh nguyệt
33:25Ngọt tự loạn sao môn
33:26Là tên của ai?
33:28Của tôi
33:29Không thông
33:31Tại sao?
33:44Tôi thấy nên là
33:46Thanh Phong trục thể dân
33:49Dạ thâm
33:51Kinh khống môn
33:57Ai xem người là Thanh Phong chứ?
33:58Tại không phải là gió sao?
34:02Vậy cây quạt trong tai nàng là của ai?
34:06Của người
34:06Trả cho người
34:07Đây không phải là Thanh Phong sao?
34:14Người là Thanh Phong
34:24Nàng là Thế Dân
34:29Uống thuốc của tôi sẽ trị khỏi bệnh
34:39Uống thuốc của tôi không khỏi bệnh thì sẽ bồi thường tiền
34:43Chuyên trị kỳ năng tạp chứng, thuốc giàu bệnh khỏi
34:47Chuyên trị kỳ năng tạp chứng, thuốc giàu bệnh khỏi
34:51Chuyên trị kỳ năng tạp chứng
34:56Làm gì vậy?
35:00Ông trả lời góc con cháu cho tôi
35:02Nếu không tôi sẽ đập đế chiêu bài của ông
35:04Và đưa ông đi gặp quang
35:05Có gì thì nói đàng hoàng lôi kéo như vậy giống cái gì?
35:10Có gì từ từ nói đừng lôi kéo như vậy
35:12Lần trước tôi đã chữa khỏi bệnh cho cậu
35:14Mà cậu vẫn chưa trả tiền thuốc
35:16Đã bị mất cái đó mà còn nói gì nữa
35:18Tôi cho ông biết
35:19Ông phải đền
35:20Được, tôi đền cũng được
35:22Hãy để mọi người phân giải giúp tôi
35:25Cậu hãy nói trước
35:27Mình bị bệnh gì?
35:33Tôi...
35:33Có gan làm mà không có gan nói ra
35:36Cậu còn là nạn ông gì?
35:38Đi, chúng ta đi
35:39Được
35:40Tôi bị bệnh qua liễu
35:43Cậu còn nói gì nữa?
35:46Tôi nói là tôi thường đến những nơi ông bướm trăng hoa
35:51Không ngờ bị nhiễm bệnh
35:52Khi đó tôi hỏi cậu ta là
35:54Trong nhà có vợ con không?
35:57Có một trai, một gái
35:58Cậu coi
35:59Cậu có một trai, một gái
36:01Vậy thì tại sao còn đi tìm qua hỏi liễu nữa?
36:04Đoán xem cậu ta nói gì?
36:06Có tiền, không có chuyện gì làm nên thấy buồn
36:09Tôi nói là được
36:12Bệnh này trị được
36:13Khi đó tôi hỏi cậu ta là muốn trị thế nào?
36:17Muốn trị về bề mặt
36:18Hay là trị dứt gốc?
36:21Dĩ nhiên phải trị gốc
36:22Nếu còn trị gốc thì tôi trị làm gì?
36:25Mọi người có nghe thấy chưa?
36:26Cậu ta nói là muốn trị dứt gốc
36:27Vậy tôi đã làm gì sai?
36:30Trị gốc là cắt đứt mọi gốc rễ trong người
36:34Tôi muốn trị là gốc của bệnh
36:38Chứ đâu phải kêu ông cắt gốc con giáo của tôi
36:41Bệnh của cậu chính là xuất phát từ cái gốc đó
36:44Dĩ nhiên là tôi phải cắt nó đi rồi
36:47Về đi, về đi
36:53Cách gì hương thân
36:55Xin cho tôi nói về một câu
36:57Đến thanh lâu sẽ mắc bệnh
36:59Khổ không kể siết
37:00Chuyên trị kỳ năng tạp chứng
37:08Thuốc giàu bệnh khỏi
37:10Uống thuốc của tôi sẽ trị khỏi bệnh
37:13Dư đại phu
37:18Dư đại phu
37:21Tiểu huynh đệ
37:22Tôi đang đi tìm ông
37:23Bệnh của cậu thế nào rồi?
37:30Bệnh của tôi à?
37:32Khỏi bệnh rồi
37:34Hãy coi tôi không phải đâu có thể làm việc rồi sao?
37:38Sao hai người giả trang như vậy?
37:41Ông hãy coi mình ăn mặc thế nào?
37:43Hồi quá đi
37:44Đành chịu thôi số từ khổ
37:46Đâu có giống ông ngồi tù mà cũng có người hầu hạ
37:50Đừng nói đùa nữa
37:51Hoàng thượng thế nào?
37:53Rất khỏe
37:54Bây giờ tôi đến gặp quá được không?
37:56Bây giờ à
37:57Thêm một ngày nữa sự việc sẽ rõ ràng
38:00Bây giờ đi thì hơi sớm
38:02Nếu làm rối chuyện của ông ấy
38:04Thì ông ấy sẽ không vui
38:05Ông thật là
38:07Phải gánh thùng phân để đi khắp nơi à
38:09Vì phục càng nút càng sinh động
38:13Tôi phải đi thăm tiểu đào hồng
38:15Làm gì có ai gánh thùng phân đi thăm người ta chứ?
38:18Tiểu đào hồng phải đi thăm xong
38:20Tiểu đào hồng bị bắt rồi
38:21Cái gì?
38:22Ai mà tiểu đào hồng cũng dám bắt vậy?
38:24Rất lợi hại
38:25Đó là ác bá bằng đắt ngủ
38:27Quy
38:32Bái kiến ngũ da
38:36Ngũ da cát tường
38:37Bái kiến ngũ da
38:39Ngũ da cát tường
38:41Bình thân
38:43Mời đang thư tiết quyển miễn tử bài
38:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:50Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:53Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:25Sao ngươi vui đi được?
40:27Đi khỏi sao, giả làm người gánh phân.
40:32Nương nương có khỏe không?
40:33Chủ tự.
40:34Màu nói đi, mau nói đi.
40:47Nương nương vẫn khỏe.
40:51Nhưng vì nhớ cô mà nương nương đã khóc suốt mấy ngày.
40:55Trở về thay tôi đa phạm nương nương.
40:59Nói là tôi vẫn khỏe.
41:02Đêm đó chúng tôi muốn cứu cô ra.
41:04Nhưng dạng tứ gia nói là ở đây có người của chúng ta sẽ tốt hơn, có thể báo tin.
41:08Cho nên đã...
41:10Dạng tứ gia làm rất đúng.
41:13Hôm nay họ đang tế bài đó.
41:15Bài gì?
41:16Miễn tử bài.
41:18Có thật sao?
41:19Chính mắt tôi nhìn thấy.
41:21Ở chỗ nào?
41:22Để ở trung đường.
41:23Vậy tôi phải mau quay về nói cho nương nương biết.
41:30Cô phải cẩn thận.
41:33Không sao.
41:34Cùng lắm là chết.
41:37Nương nương xem trọng tôi làm tôi cảm thấy rất vinh hạnh.
41:42Phải.
41:46Nếu như thật tình không thể trốn được,
41:50Thì hãy dùng thuốc này.
Be the first to comment