Skip to playerSkip to main content
  • 3 months ago
Transcript
00:00Bộ phim Nhân Duyên Trời Đĩnh
00:03Chưa từng yêu hả?
00:08Yêu à?
00:10Không, tôi từng yêu rồi mà.
00:13Cực kỳ sâu sắc luôn.
00:15Không phải chứ?
00:16Hoàn toàn không phải.
00:17Không phải sao? Tôi đã trải qua mà.
00:20Tôi nói là hoàn toàn chưa từng.
00:22Cô đã thú nhận rồi mà.
00:24Tôi ư?
00:25Diễn xuất mà.
00:26Tất cả đều hiện ra không thể giấu được đâu.
00:30Thế mà lộ rõ hả?
00:32Chú ấy thật nghiêm khắc.
00:34Biết con gái như vậy mà lại giao vai trong vở Romeo và Juliet.
00:38Quá ác rồi.
00:41Thì đó là để kiểm tra thôi.
00:43Thế giải thích đi.
00:45Nếu yêu thì Juliet cảm giác thế nào?
00:48Còn anh thì sao?
00:51Anh thế nào? Thử chưa?
00:54Thử rồi.
00:57Cực kỳ sâu đậm luôn.
01:00Thật sao?
01:06Hay quá.
01:07Dạy tôi một bài học nhé.
01:09Khi nào vậy?
01:13Lúc đó không biết.
01:15Rồi nhìn lại thì giống như mối tình đầu.
01:17Nếu về người đó, lòng đau lắm nhưng miệng vẫn cười.
01:25Nhìn thì muốn khóc.
01:28Nhưng vẫn muốn gặp.
01:31Biết từ khắc cốt ghi tâm không?
01:33Tôi cảm giác người đó được khắc như một hình xăm trong tim tôi.
01:38À, nên con trai không bao giờ quên mối tình đầu à?
01:45Những lời nói, hành động, nụ cười, tất cả còn sống động như trong một đoạn video sau.
01:53Đúng vậy.
01:58Ngày hôm đó, thời tiết, mùi hương, nhiệt độ dòng suối, ánh nắng, những bờ ruộng nơi chúng tôi chạy nhảy, cảm giác...
02:12Cả mùi cỏ cũng nhớ hết.
02:17Đứng cuộc trò chuyện, tiếng cười của người đó...
02:23Nhấn nút là tự động phát lại.
02:27Không thể quên được.
02:28Mối tình đầu may mắn thật, có người nhớ mãi không quên.
02:33Gặp thử đi.
02:35Có liên lạc không?
02:36Bây giờ không thể gặp.
02:44Sao vậy?
02:45Ở nước ngoài à?
02:49Xa hơn nữa.
02:55Trên cao kia.
03:03Luyện tập diễn xuất mà lại nói đủ thứ chuyện.
03:07Thôi, luyện tập đi.
03:14Vâng, bố ạ.
03:16Dạ.
03:17Mẹ bị làm sao ạ?
03:20Vợ chú ấy làm sao hả?
03:26Bố ơi.
03:29Mẹ sao vậy?
03:31Sao đột nhiên...
03:33Bác sĩ nói gì?
03:34Sao mẹ lại ngất vậy?
03:38Mẹ.
03:39Mẹ ơi.
03:42Trừng im.
03:43Trừng im.
03:45Trời ơi, chuyện gì thế này?
03:48Ngất sao?
03:50Con bé còn khỏe mạnh mà sao lại ngất vậy?
03:52Cô ơi, nhưng sao cô đến đây được?
03:55Y chang.
03:56Anh coi tôi là người như thế nào mà lại để cháu tôi ngất.
04:00Anh lo công việc ở cửa hàng hơn à?
04:02Giờ việc đó quan trọng sao?
04:05Tôi sợ hãi đến mức không biết làm sao nên chạy đến đây.
04:08Ôi, giật cả mình.
04:18Cậu giao hàng.
04:19Dạ.
04:20Cậu bé lười biếng.
04:21Sao lại ở đây?
04:23Cậu đi theo tôi một chút.
04:25Bà tưởng cháu còn bận ruộng chăm sóc người lạ.
04:39Sao lại đến đây?
04:44Bực mình.
04:45Lại phải chăm con không phải con mình.
04:51Cháu có biết tại sao mẹ cháu lại bị ngất không?
04:53Mẹ cháu chỉ biết mỗi cháu sống vì cháu mà hy sinh tất cả.
05:01Còn cháu lúc nào cũng mãi trang điểm cho người khác quên mẹ mình.
05:06Khi mẹ cháu bị như thế cháu đã làm gì hả?
05:10Cô con gái duy nhất làm tốt đấy, rất tốt.
05:14Nuôi con như vậy có ích gì đâu.
05:18Đừng nghĩ tình yêu và hy sinh của mẹ là đương nhiên.
05:23Trong đời không có gì là đương nhiên cả, không có gì là miễn phí.
05:31Vâng, cháu biết rồi ạ.
05:34Nếu mà sơ sẩy chút thôi, mẹ cháu mà mất đi, cháu biết phải làm sao.
05:39Đừng nói vậy, bà ơi, nhất định không được.
05:42Cái này của cậu đúng không?
05:55À vâng ạ, cháu để lại cái sạc pin.
05:57Rơi ở phòng luôn.
06:00Hơn nữa, hôm nay không giữ đúng hẹn rồi.
06:02Chú, chuyện đó có quan trọng không?
06:05Chú chắc hút hoảng lắm, sáng nay vẫn ổn mà.
06:09Đúng rồi đấy.
06:11Chắc phải chờ kết quả xét nghiệm.
06:14Không biết nguyên nhân là gì.
06:15Lại chuyện gì nữa vậy?
06:41Anh nói chuyện với Senma đi.
06:44Anh bảo với con bé rằng tự trọng là quan trọng nhất, không được cúi đầu trước ai.
06:54Nhưng nếu Senma sống như sinh viên bình thường hay nhân viên văn phòng thì không sao.
06:58Còn làm người mẫu mỹ phẩm thì tự trọng đó có thể gây vấn đề.
07:04Em nói không được thì anh phải nói một câu.
07:07Lòng tự trọng quan trọng là sự thật mà.
07:10Thời đại khiêm tốn luật đức hạnh đã qua rồi, không phải vấn đề đó.
07:16Senna từ nhỏ đã cứng đầu và sống theo cảm xúc bản thân.
07:20Anh hay em, hoặc em và anh đều không phải kiểu người nói chuyện nhẹ nhàng.
07:26Nên Senna cũng học theo.
07:29Nói năng kiểu gì cũng dễ gây hiểu lầm.
07:31Khi thức giận hay không vừa ý, nó nhất quyết làm theo ý mình, đúng không?
07:45Từ nhỏ đã hay mẻ nhau, nên nếu không muốn nghe nó làm đúng thì chỉ còn cách chiều truộng thôi.
07:50Đó là lý do mọi chuyện mới tới mức này.
07:52Không phải con bé giống em sao?
07:58Nó dám nói thẳng những gì muốn nói, đó cũng là điểm mạnh và sức hút của nó.
08:04Đó cũng là đặc trưng của thế hệ của chúng.
08:07Trời ơi, đau đầu quá.
08:09Anh như bức tưởng ấy, chẳng thể nói chuyện được.
08:13Khoan đã, có chuyện gì xảy ra?
08:19Chuyện vào sáng nay...
08:21Đô Hiên thông minh thật đấy.
08:40Vấn đề tưởng khó hiểu, vậy mà nó giải thích rõ ràng ghê.
08:46Em tự hào là cậu của Đô Hiên thật đấy.
08:48Dù có thế, cả ngày cứ giữ thằng bé lại làm gì vậy?
08:54Trời ơi, nói cũng không hết.
08:57Chủ tịch và giám đốc nghe Đô Hiên nói mà chăm chú lắm.
09:00Cả buổi không bỏ sót câu nào, nghe chăm chú từng từ luôn.
09:07Đúng rồi.
09:09Thời gian quý giá của nó đã được dành cho họ một cách miễn phí.
09:13Vâng.
09:16Nhưng...
09:17Cái gì đây?
09:19Đô Hiên à?
09:21Công tố viên Đô Hiên, con ra đây một chút.
09:25Cái gì vậy mẹ?
09:37Bộ vét sang trọng của con.
09:41Còn trai ngoan của mẹ.
09:43Lúc khi đậu kỳ thi tư pháp khó nhằn,
09:46mẹ còn chẳng mua nổi một bộ vét tử tế cho con.
09:48Giờ mẹ kiếm tiền, phải đo cho con khi lập gia đình.
09:54Nhưng lúc nào cũng tự tiền, không chịu tiêu.
10:00Cái này...
10:01Cái này là hàng hiệu à?
10:03Chị lấy tiền đâu mà đột nhiên mạnh tay vậy?
10:06Ôi, bình thường chị còn đi mua bánh giảm giá,
10:08mà nay lại mua hàng hiệu, lạ quá.
10:11Này, hàng hiệu cũng bình thường thôi mà.
10:14Chỉ khó ở lần đầu thôi.
10:18Thử rồi mới thấy không khó gì.
10:25Nghĩ tới ngày đầu đi làm của Đô Hiên,
10:28mẹ vui quá, tự hào quá.
10:31Khi cầm cái này lên xe buýt,
10:44mẹ muốn khoe với mọi người rằng
10:46chính mình đã mua cho con.
10:51Nó là lý do mọi người mới mua túi,
10:53đồng hồ hàng hiệu vậy đấy.
10:57Trời ơi, mùi chưa từng thấy.
10:59Thật vui quá.
11:12Vâng, giám đốc.
11:15Bây giờ ạ?
11:17Vâng, được rồi.
11:21Giám đốc Kang, bốn chị đến ngay ạ?
11:23Thật ra tôi định trả thêm lương tháng này
11:26để bày tỏ lòng cảm ơn.
11:27Vâng, chắc vừa đúng lúc để đưa rồi.
11:31Cái gì?
11:32Không, chị lên trên nhà họ một chút nhé.
11:35Sao giám đốc Kang lại gọi chị ấy vào giờ này nhỉ?
11:43Đi relacion với nhé.
11:45Đi camp đường hồ hàng hiệu.
11:47Đi.
11:47Đi.
11:47Đi.
11:47I don't know.
12:17I don't know.
12:47Này Đô Hiên, cháu lại đi đâu vậy?
12:55Này Đô Hiên, cháu lại đi.
13:25Điện tâm đồ và xét nghiệm máu đều cho thấy các chỉ số nằm trong phạm ghi bình thường.
13:31Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ. May quá.
13:33Nhưng sao tự nhiên lại bị ngất đi như vậy?
13:38Trước đây, cô ấy có từng mắc chứng dối loạn hoảng sợ hay bệnh lý tâm thần nào không?
13:44Không.
13:45Vậy thì chắc phải đợi bệnh nhân tỉnh lại mới biết rõ được.
13:50Nếu sau khi tỉnh mà thể trạng ổn, thì chỉ cần chuyển hết nước là có thể xuất viện luôn.
13:56Cảm ơn bác sĩ.
13:58Nhưng mà, bác sĩ ơi, cô...
14:01Thì bố của con bé mắc bệnh một thời gian rồi mới qua đời.
14:05Vậy có liên quan gì đến yếu tố di chuyển không?
14:08Anh ta đã đúng.
14:12Hả?
14:14Đúng cái gì cơ?
14:15À, anh quốc ca đó, anh ấy bảo là mẹ sẽ không sao đâu, hoàn toàn không có vấn đề gì.
14:23Thế sao mà con đỏ thế kia?
14:26Đừng nói là...
14:27Dạ.
14:28Đỏ ạ?
14:30Sao lại đỏ được ạ?
14:31Không thể nào.
14:34Bố à, con đi vệ sinh một chút nhé.
14:38Này, mặt con đỏ lắm luôn đấy.
14:39Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
15:09Chính vì thế mà bà cô mới bảo nuôi con cái cũng chẳng ít gì.
15:30Bác sĩ sẽ nói như thế này.
15:32Kết quả xét nghiệm không có gì nghiêm trọng, có thể xuất viện được sớm thôi.
15:36Thật sao?
15:37Thật mà tin lời tôi đi.
15:40Lau nước mắt đi nào.
15:42Đây.
15:44Thật kỳ lạ.
15:48Sao anh ấy biết trước được nhỉ?
15:58Cũng chỉ là chiếc khăn tay thôi mà.
16:01Đưa để mình lau.
16:02Thế thôi.
16:02Sê-na.
16:16Trông anh bởi đi đâu có vẻ vui lắm nhỉ?
16:21Mặt mày dạng dỡ ghê ấy.
16:23Thấy rõ thế à?
16:24Ừ.
16:25Gương mặt trông rất vui.
16:27Vì vừa gặp được một người mà anh thật sự muốn gặp.
16:31Vậy à?
16:31Thật sự đến giờ anh vẫn chưa tin nổi.
16:35Còn em thì sao?
16:36Giờ này sao lại ở đây?
16:37Sao anh lại không chịu nghe điện thoại của em?
16:40Anh nói rồi mà.
16:41Lúc ra ngoài quên điện thoại ở nhà.
16:43Bề đến nhà anh định gọi lại cho em mà.
16:46Đến mức chẳng biết mình có mang điện thoại theo hay không à?
16:50Anh bận đến thế sao?
16:52Ừ.
16:53Đồ óc anh dối bởi.
16:56Anh thực sự muốn qua được buổi thử vai đó.
17:00Thử vai ư?
17:01Anh muốn nghe từ miệng thầy Jun Y chang những lời này.
17:05Ồ, cậu bạn này có năng khiếu đấy.
17:07Có tài năng.
17:08Tôi muốn thử dạy cho cậu ta một lần.
17:11Anh chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi.
17:14Đạo diễn Jun Y chang ấy hả?
17:16Ừ, chính là tác giả vừa kịch Con đường mùa xuân mà anh làm đạo diễn lần này.
17:20Anh đến gặp chú ấy rồi.
17:21Còn ghé nhà hát nhỏ của chú ấy.
17:23Rồi ở lại nhà chú ấy.
17:25Ăn sáng cùng nữa.
17:34Nghe mà em thấy đói bụng quá.
17:37Em muốn ăn hamburger.
17:39Cả ngày nay em chưa được ăn gì hết.
17:41Sê-na.
17:45Nói chuyện sau đi.
17:46Em sắp ngất vì đói rồi.
17:50Em đi đây.
17:51Cái này được đấy.
18:03Thế còn cái này thì sao?
18:05Con về rồi ạ.
18:06Nó về rồi.
18:07Chin U à, bố mẹ ở đây.
18:11Anh à, nhớ nhá.
18:13Mình đã hứa rồi.
18:14Vì Chin U đã là người lớn, nên tuyệt đối đừng cặn hỏi gì trước khi chính nó tự mở lời nhá.
18:18Biết rồi chứ, tất nhiên rồi.
18:19Con về rồi ạ.
18:27Ừ, con về rồi hả?
18:28Con đi rửa mặt cái đã.
18:30Ừ, con về...
18:31Anh à, Chin U có vẻ lạ không?
18:34Cũng không hẳn là lạ.
18:36Nhưng nó ngó màu nhanh quá, như lướt mất vậy.
18:39Không, em thấy có gì đó lạ thật.
18:42Hôm qua nó còn vui vẻ cơ mà.
18:44Nhưng bây giờ nhìn mặt nó bối rối lắm.
18:46Chắc chắn là có chuyện gì đó.
18:48Anh cũng thấy thế.
18:51Chắc chắn là có chuyện rồi.
18:53Em không chịu nổi phải hỏi mới được.
18:54Em à, mình đã hứa là không hỏi gì cơ mà.
18:59Chin U là người lớn rồi, mình phải nhịn chứ.
19:01Với lại, nó giấu cảm xúc giỏi lắm.
19:04Hỏi ra lại ngại thêm thôi.
19:06Sao lại ngại?
19:07Anh cảm giác như là nó vừa qua đêm với bạn gái.
19:10Nó lớn rồi, người lớn thì có gì mà ngại.
19:12Anh ngày xưa có thế không?
19:14Tất nhiên rồi.
19:18À, quyển sách này hay thật, bổ ích ghê.
19:21Anh Chin U đã bao giờ làm em thất vọng chưa?
19:42Vậy mà cả ngày em không ăn gì, lỏng nóng như lửa đốt.
19:48Ôi, ngon quá.
19:52Thực ra trước giờ, anh chưa từng coi em là một người con gái.
19:57Nhưng hôm nay, hôm nay chắc chắn sẽ là cơ hội để anh bắt đầu coi em là con gái rồi.
20:02Em hạnh phúc quá.
20:05Hai Chin U, em thích anh nhiều lắm.
20:11Bánh ngon hết sảy luôn.
20:15Không biết sức khỏe chị có vấn đề gì không?
20:18Dạ.
20:20Sức khỏe ư?
20:21Không, không có vấn đề gì đâu ạ.
20:24Thế thì, tại sao lại như vậy nhỉ?
20:27Dạ.
20:29Ý giám đốc là tôi đã nghe vợ tôi kể về chuyện xảy ra sáng nay.
20:33À, chuyện đó, tôi nghĩ chị nên thôi việc ở nhà này thì hơn.
20:37Gì ạ?
20:39Tôi nghĩ như vậy thì sẽ tốt cho cả hai bên.
20:41Trời ơi, sao giám đốc lại nói thế hả?
20:47Tôi là người tin rằng khi sự tôn trọng chân thành biến mất,
20:51thì mối quan hệ ấy đã hết hạn sử dụng.
20:54Còn người ta sống trên đời đã mang ơn thì chỉ cần trả ơn là đủ.
21:03Nếu không biết ơn thì thua cả loài cầm thú.
21:07Ấy vậy mà chị lại có những hành động đi ngược lại lẽ thử mấy.
21:12Tôi tưởng chị có vấn đề về sức khỏe, hóa ra cũng không phải.
21:16Trời ơi, giám đốc ơi, chắc tôi bị mất trí rồi ạ.
21:20Chồng thì chẳng vừa ý, con gái cũng chẳng vừa lòng.
21:27Ai cũng chỉ nghĩ mình là nhất.
21:35Rượu vang thì dở tệ, chỉ được cái đắt, bực mình.
21:39Chẳng có ai hiểu được lòng mình.
21:47Nỗi cô đơn cứa đến tận xương thịt.
21:50Có phải tại mùa xuân mà lòng thấy trống trải thế này không?
21:55Thấu tận xương cốt, cô đơn, cô đơn quá.
21:59So với ân tình mà giám đốc đã ban cho gia đình tôi bao năm nay,
22:06thì chuyện mà Đô Hiên giúp Sena chỉ bé như hạt cát thôi.
22:11Nó cũng nói rồi, đó là điều hiển nhiên phải làm.
22:15Tôi thật hồ đồ quá.
22:17Cái miệng tôi đúng là cái miệng hại người.
22:20Thế là đủ rồi.
22:22Chị hãy nói lại với tài xế ô, từ tháng này nghỉ luôn đi.
22:25Người mới, chúng tôi sẽ tự lòng.
22:28Trời ơi giám đốc.
22:30Tôi có tội lớn lắm rồi, giám đốc ơi.
22:35Cả nhà chị cũng phải dọn ra khỏi đây vào cuối tháng.
22:39Giám đốc, giám đốc ơi.
22:43Chúng tôi sống ở đây cả đời, như người một nhà mà.
22:47Ra khỏi đây rồi thì chúng tôi biết đi đâu.
22:49Chẳng lẽ cả nhà ra đường sao?
22:51Không thể đi được đâu.
22:53Xin ngài hãy tha cho.
22:55Tôi sẽ không bao giờ mắc lỗi nữa.
22:58Chỉ một lần thôi, xin tha cho tôi.
23:02Trời ơi, xin hãy tha cho tôi.
23:04Mẹ, trời đất ơi, mắt tôi sao thế này?
23:29Có phải bụi bay vào không mà cứ thấy lạ lạ.
23:35Con trai, sao con lại ở đây?
23:39Vì mẹ mà đến à?
23:41Có chuyện gì vậy mẹ?
23:42À.
23:43Hôm trước, con đưa Sena đi bệnh viện.
23:50Ông chủ bảo sẽ thưởng thêm tiền cho con.
23:55Nhưng mẹ nói không cần.
23:57Nhà mình đã chịu ơn nhà này nhiều rồi.
24:09Chỉ giúp một chút thôi mà còn nhận thưởng
24:12thì chẳng khác nào không phải con người.
24:15Không biết ơn thì còn tệ hơn cả con vật.
24:18Thôi, con mệt rồi.
24:28Đi ngủ sớm đi.
24:29Mai còn dậy sớm.
24:32Sao giọng mẹ lại nghẹn nghẹn thế?
24:35Hả?
24:36Thế à?
24:37Chắc tại viêm mũi đấy.
24:41Mẹ.
24:44Hay mình đi dặm một vòng rồi về nhá.
24:46Có được không?
24:50Đi thôi.
24:54Ngày mai con đi làm mũi đầu không thấy lo à?
24:57Lo gì chứ?
24:59Mẹ đã bao giờ thấy con trai mẹ biết sợ hay lo lắng chưa?
25:02Không bao giờ.
25:04Ôi trời ơi.
25:07Giờ ta có một công tố viên để sai khiến rồi.
25:11Ta có gì phải sợ?
25:16Ngày mai sẽ tuyệt hơn ngày hôm nay.
25:24Cạn nào.
25:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
25:32Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
26:37Anh ấy là anh Quốc ca, còn anh ấy thì ban đầu định gọi con là con ngài, rồi lại bảo là Tinkerbell, cũng thuộc loài bướm đêm gì đó, cuối cùng thì anh ấy gọi con là Juliet, vì bố giao cho con vai Juliet trong bài tập hôm trước ấy, Romeo và Juliet ấy.
26:51Thế hai đứa có trao đổi liên lạc gì không? Trời ơi, làm gì có thời gian?
26:56Nghe tin mẹ ngất, con hoảng hồn, cả hai chạy thẳng vào bệnh viện, lúc đó đâu có nghĩ gì đến chuyện liên lạc, cứ thế quên mất luôn.
27:04Vậy là sẽ không có dịp gặp lại nhau nữa nhỉ?
27:09Dạ, ý mẹ là chẳng có lý do gì để liên lạc lại đúng không?
27:14Vâng, cũng đúng, mà có gì đâu, nếu không phải vì bố thì chắc chẳng có dịp nào gặp lại cả.
27:20Mẹ mong là con sẽ không gặp lại cậu ta nữa, liên lạc thì càng không.
27:34Vâng, chắc cũng chẳng có chuyện đó đâu mẹ.
27:38Đây rồi, Kim Chi đây rồi.
27:40Mẹ, mẹ ăn cháo đi nhá.
27:48Sao mẹ lại như vậy vậy?
28:17Có chuyện gì thế em?
28:20Bọn trẻ đâu còn nhỏ nữa, cũng không phải trẻ vị thành viên.
28:24Có cần kiểm soát chặt thế không?
28:26Cứ để chúng tự lo đi chứ.
28:29Nhưng cậu ta đã nói dối.
28:33Bậy sao?
28:35Nhưng nhìn cách nó cố gắng hát quốc ca đến tận câu cuối cùng,
28:38anh thấy nó đâu giống hạng người nói dối.
28:40Dù chỉ tiếp xúc một ngày thôi, nhưng anh không nghĩ thế.
28:43Nó nói dối chuyện gì vậy?
28:47Em cũng chẳng muốn nhắc lại.
28:50Nói sau lưng thì khó chịu, nhưng nói chung em thấy rất không tùy lòng.
28:53Nghĩ đến thôi đã bực rồi.
28:58Em chỉ mong từ nay sẽ không gặp lại nó nữa.
29:03Anh nhá, em nhờ anh đấy.
29:05Thơm thật đấy anh ạ.
29:14Ngon lắm, thật sự rất ngon.
29:16Thơm thật đấy.
29:46Khi nào thức dậy thì gọi cho anh.
29:59Chủ tịch Gang Chi Hoang,
30:07Điệu việc học trò số một của ông trở thành công tố viên
30:10có thực sự là cái chốt an toàn để bảo vệ ông không?
30:14Hay ngược lại,
30:15ông không tò mò sao?
30:23Vâng, tôi sẽ đến đón anh ngay.
30:25Phiền thức gì chứ, đương nhiên phải gặp rồi.
30:29Nhờ vậy mà tôi cũng có dịp giải thích với bố vợ tôi.
30:33Quả là cơ hội tốt.
30:38Vâng, tôi sẽ đến trong phòng một tiếng.
30:40Anh cứ thong thả chuẩn bị.
30:42Vâng.
30:55Đúng như cô nói,
30:57tôi đã từng là kẻ tầm thường,
30:59phải cúi đầu trước cô.
31:01Phải rồi, tôi với chị ô kia
31:03chắc sinh ra là để vây quanh cô.
31:06Nhưng cô nghĩ tôi sẽ mãi tôn sủng cô như công chúa chắc.
31:09Cô chắc, cô nghĩ tôi sẽ mãi chịu đựng thế này à?
31:12Bới tôi thì hết rồi.
31:13Còn chị ô kia thì chịu được đến bao giờ?
31:17Được rồi, ai muốn đi thì đi hết đi.
31:20Tôi cũng chẳng giữ ai cả.
31:23Tất cả thật phiền phức.
31:25Chẳng có gì tiếc nuối.
31:29Cốc tách có đẹp thì sao?
31:32Cà phê có thơm thì để làm gì?
31:35Nắng có đẹp thì sao?
31:39Cũng chỉ khiến nám da thôi.
31:52Cái gì đây?
31:53Đây là bộ đĩa và khay mà phu nhân thích nhất.
31:56Hàng Pháp đây ạ.
31:58Phu nhân từng nói dùng cái này thì tâm trạng sẽ vui hơn.
32:00Phu nhân, chị nhớ cả mấy thứ đó à?
32:04Trời ơi, chúng ta gắn bó bao nhiêu năm rồi còn gì?
32:09Phu nhân, chuyện sáng hôm qua là tôi quá hổ đồ.
32:16Lúc đó trông như muốn nuốt sống tôi luôn cơ mà.
32:19Hả?
32:20Tôi ư?
32:20Tôi ư?
32:22Ôi, sao có thể thế chứ?
32:23Tôi tưởng chị sẽ bỏ đi thu dọn hành lý chứ.
32:26Ôi trời, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà cắt đứt quan hệ sao được?
32:34Tôi cứ nghĩ chị ghét tôi.
32:36Tôi quý phu nhân thế nào mà phu nhân lại nói vậy chứ?
32:42Sao chị lại quý tôi?
32:46Ôi, phu nhân đến giờ vẫn chưa biết ư?
32:50Nói đi.
32:52Tại sao lại thích tôi, Hoa Xuân?
32:55Tại sao ư?
32:58Nhiều lý do quá.
33:00Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa.
33:02Phải chọn ra một thôi thì cũng khó quá.
33:07Trời ơi, thật khó nói.
33:12Nói cho khéo vào Hoa Xuân, nếu phải thể hiện sự kính trọng đấy.
33:17Thôi đi.
33:18Ngay cả một lý do cũng chẳng nói ra được.
33:20Tôi chắc là cực hình của chị rồi.
33:22Vì phu nhân đẹp ạ.
33:24Gì nữa?
33:26Dù không phải kiểu người nặng tình cảm,
33:28nhưng phu nhân rất thẳng thắn, sẵn khoái ạ.
33:31Gì nữa?
33:33Nhiều lắm.
33:35Thì là...
33:37Gì nữa?
33:38Gì nữa à?
33:39Thì là...
33:40Quyến rũ nữa ạ.
33:42Gì nữa?
33:43Vòng ba của phu nhân đúng kiểu quả táo luôn.
33:47Gì nữa?
33:47Cổ dài như hươu luôn.
33:50Gì nữa?
33:51Mắt sáng long lanh, môi như quả anh đảo.
33:54Trời ơi, nhiều quá, nhiều quá rồi.
33:57Gì nữa?
33:58Eo của phu nhân cũng thon gọn nữa.
33:59Thấy chưa, Che Dân Ưng, cô nhầm rồi.
34:16Bà cô này thích tôi.
34:19Đi làm đảo lộn cả cảm xúc của tôi mà cô lại vui sướng sao?
34:24Mẹ ơi, với những người ở tập đoàn Son Chu thì là bí mật nhá.
34:28Anh ấy hoạt động trong câu lạc bộ kịch từ năm nhất.
34:31Anh ấy giấu suốt.
34:32Trông như anh ấy vẫn chưa quên mẹ ruột vậy.
34:36Chin U là tất cả đối với cô Che.
34:40Giờ đến lượt cô phải rối loạn rồi Che Dân Ưng.
34:58Dân Ưng à?
35:01Là tôi Mikang đây.
35:03Sao vậy?
35:05Chúng ta gặp nhau được không?
35:06Tôi có chuyện muốn nói.
35:08Chuyện gì?
35:09Tôi không có chuyện gì để nói cả.
35:11Tôi có.
35:14Chuyện gì cơ?
35:16Trời đẹp mà.
35:18Đi xem bọn trẻ ở trường được không?
35:20Đến trường bọn trẻ.
35:22Trường đại học ư?
35:23Ừ.
35:24Mùa xuân mà.
35:26Tạo không khí đi.
35:28Tham quan khuôn viên trường học bọn trẻ cảm giác mới mẻ lắm.
35:32Này.
35:32Chúng ta bây giờ không phải đang có tâm trạng để tạo không khí đâu.
35:35Chúng ta đâu phải mới quen nhau một hai ngày.
35:41Trời đẹp mà.
35:42Sao phải căng thẳng vậy?
35:44Tôi bận.
35:46Tôi không có chuyện gì để nói cả.
35:48Cô đã gọi điện rồi thì cứ nói đi.
35:50Tôi nghe hết mà.
35:51Ở tuổi chúng ta mà chỉ ở nhà thì dễ trầm cảm.
35:54Xem bọn trẻ mà lấy năng lượng.
35:56Tắm nắng chút, thư giãn chút đi.
35:59Năng lượng thì tốt.
36:00Tắm nắng thì tốt.
36:01Nhưng tôi bận.
36:02Bận cái gì chứ?
36:05Dù sao tôi sẽ đợi cô ra.
36:09Được chưa?
36:11Này, John Mikang.
36:15Xem này, cô ta lại dùng y nguyên chiêu này à?
36:19Được rồi.
36:20Chắc cô buồn chán muốn chết rồi gì.
36:23Không có ai để nói chuyện.
36:25Không có ai chơi cùng nên mới buồn vậy đúng không?
36:29Thôi được rồi.
36:30Xin hãy cho con lòng chắc ẩn và tử bi.
36:34Lễ trao giải cuộc thi sáng tác kịch bản sân khấu.
37:04Ôi, chân tôi đau quá.
37:19Đây là lý do tại sao phải đi học khi còn trẻ.
37:24Mệt quá.
37:25Đừng cô ấy đang ở đâu vậy.
37:27Không liên lạc gì hết.
37:28Dân Ưn
37:40Y Trang
37:45Anh đang ở đâu?
37:47Em sẽ lấy anh chứ.
38:08Cô đến đây làm gì ạ?
38:24À, trong câu lọc bộ thì có một sinh viên tên là Ha Chinh U, phải không?
38:29Cậu ấy học khoa quản trị kinh doanh năm thứ tư.
38:32Vâng.
38:32Nghe nói cậu ấy rất chăm chỉ đúng không?
38:35Dạ.
38:37À, đúng rồi ạ.
38:39Cậu ấy còn đập nhận vai trò đạo diễn trong bờ kịch lần này ạ.
38:43Cảm ơn.
38:44Con đường mùa xuân
38:54Kịch của Dân Y Trang đúng không?
39:04Vâng ạ.
39:06Nhưng sao cô biết vở con đường mùa xuân là của Dân Y Trang vậy?
39:11Thật thú vị quá.
39:23Này, John Mikang, người muốn gặp là cô mà không trả lời điện thoại là sao?
39:28Cô nói sẽ đến trước để giữ chỗ và nói cho tôi biết chỗ nào.
39:33Tôi đang đứng trước tòa nhà hội sinh viên đấy.
39:36Cô đi về đi.
39:37Gì cơ?
39:39Tôi không muốn gặp cô bây giờ.
39:41Này, cô bị sao vậy?
39:48Tôi muốn nói chuyện với cô qua điện thoại mà cô lại bảo tôi ra gặp.
39:53Này, John Mikang.
39:55Cô cúp máy à?
39:55Alo?
39:57Alo?
40:00Này, John Mikang.
40:02Cúp máy rồi.
40:05Gì vậy?
40:06Đây là quay lén à?
40:09Không thể nào mà không điên lên mắt.
40:12Cô này thật sáng tạo trong việc làm khổ người khác.
40:16Không biết cô đang ở đâu nên không thể lao theo túng tóc làm sao trả tù đây.
40:19Ôi, tức quá đi mất.
40:31Tức quá đi mất.
40:34Về đi à?
40:36Không muốn gặp à?
40:39Ai cơ?
40:41Ai muốn gặp cô chứ?
40:43Tôi đã dùng lòng thương và tử bi mà ra đến đây.
40:47Thế mà cô vẫn như trước.
40:51Chắc chắn, John Mikang không thể thay đổi.
40:57Này, John Mikang.
40:59Ra đây.
41:02Ra đây đi.
41:04John Mikang.
41:05Ra đây.
41:07Ra đây.
41:07Ra đây.
41:08Ra đây.
41:08Em nhớ anh.
41:27Em nhớ anh, Y chang.
41:30Em nhớ anh quá.
41:33Nhớ đến phát điên lên.
41:35Em phải làm sao đây?
41:40Anh Y chang.
Be the first to comment
Add your comment

Recommended