- 6 tháng trước
Danh mục
✨
Mọi ngườiPhụ đề
00:00Đây là cái gì?
00:08Tiểu thư lạc nhan tịch, cố tiên sinh từ nước ngoài, có gửi quà về cho cô, phiền cô ký nhuận một chút.
00:19Là trái tinh đại dương.
00:21Trên thế giới chỉ có một viên duy nhất, giá trị lên tới hàng trăm triệu.
00:29Alo.
00:29Nhan tịch, chúc mừng sinh nhật.
00:31Em nhận được quà chưa?
00:32Em nhận được, nhưng mà đắt quá rồi.
00:34Chỉ cần em thích là được.
00:35Nhan tịch, tháng sau anh về nước rồi.
00:38Anh rất mong chờ được gặp lại em.
00:39Mẹ, đã xảy ra chuyện gì vậy? Mẹ sao mẹ lại nằm ở đây?
01:04Chồng à, chuyện này vớt cuộc là như thế nào?
01:11Đây là món quà bất ngờ tôi dành cho em, có thích không?
01:20Mẹ mẹ đừng nói chuyện, con sẽ gọi xe cứu thương ngay.
01:22Dục Thành, anh đang làm cái gì đấy? Mẹ em sắp không qua khỏi rồi.
01:31Cả nhà các cô không xứng đáng được sống.
01:32Tôi dục Thành, cậu ta đã chuyển nhược.
01:46Toàn bộ cổ phần của Lạt Gia, cậu ta còn từ người.
01:50Giết cha của con nữa.
01:50Lạt Gia các người, đã hại chết cả gia đình tôi.
02:09Những điều này, tất cả đều là báo ứng thôi.
02:12Cậu nói bệnh, năm đó, tôi ra phá sản.
02:17Là do tôi lâm thiên.
02:18Tự mình tham ô tham nhũng.
02:21Tôi cầu xin cậu.
02:23Buông tha cho con gái tôi đi.
02:36Mẹ, mẹ.
02:39Bà nói hình tình cái gì đấy?
02:44Lạt Thị, là cha mẹ.
02:45Đã dành cả cuộc đời để gây dựng lên.
02:49Con tuyệt đối không thể.
02:52Để nó
02:52Rơi vào say của, tôi dục Thành.
02:57Tuyệt đối không thể.
03:02Mẹ.
03:02Mẹ.
03:04Mẹ.
03:04Bây giờ cha mẹ cô đều đã chết cả rồi.
03:28Người tiếp theo sẽ là cô đó.
03:29Tôi sẽ tiên cô, đi gặp cha mẹ của mình ngay bây giờ.
03:40Dục Thành, đừng.
03:41Tôi cho cô thời gian một ngày.
03:57Tôi sẽ khiến cô tận mắt chứng kiến
03:58là kỳ trở thành của tôi.
04:11Mẹ.
04:22Mẹ.
04:23Cha mẹ yên tâm nhé.
04:26Con nhất định sẽ tìm ra sự thật,
04:27trả lại sự trong sạch cho bố mẹ.
04:30Con sẽ không để tôi dục Thành
04:31chiếm được Lạt Thị đâu.
04:41Lạt ra là công sức của bố mẹ,
04:43lại càng là di nguyện của mẹ.
04:44Trước khi qua đời,
04:45con nhất định sẽ bảo vệ Lạt Thị.
04:47Tôi vừa mới tha cho cô một mạng.
04:57Sao cô lại vội vàng muốn tìm đường chết thế?
04:59Tôi còn có 20% cổ phần của Lạt Thị.
05:02Anh không thể động đến Lạt Thị được đâu.
05:07Cô nghĩ cô cầm cái hợp đồng rách nát này
05:08thì có thể thay đổi được gì sao?
05:10Ngày thơ quá rồi.
05:13Người đâu?
05:13Đưa cô ta đi cho tôi.
05:15Tôi dục Thành.
05:15Anh thật sự vô nhân tính.
05:16Anh chắc chắn sẽ gặp quả báo.
05:27Thả tôi ra.
05:41Căn nhà này là của cha mẹ.
05:43Đã tặng chúng tôi làm quả cưới.
05:45Thật không ngờ rằng
05:45nó lại trở thành
05:46nơi giam giữ tôi.
05:55Nhan Tịch.
05:56Đã xảy ra chuyện gì thế?
05:59Dựt Thành đã ép chết cha mẹ em.
06:01Bây giờ còn cướp luôn cả Lạt Thị.
06:03Sao cơ?
06:03Nhan Tịch.
06:04Em chờ anh.
06:05Anh sẽ ngay lập tức trở về.
06:06Nhan Tịch.
06:06Nhan Tịch.
06:06Nhan Tịch.
06:06Nhan Tịch.
06:06Nhan Tịch.
06:07Nhan Tịch.
06:07Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:08Nhan Tịch.
06:09Nhan Tịch.
06:09Nhan Tịch.
06:09TÔ Dục Thành đã lên kế hoạch lâu như vậy.
06:20Trong nhà chắc chắn còn lại.
06:21Nhiều manh mối liên quan.
06:22Tôi không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được.
06:24Thật sự không có.
06:34Gì cả sao.
06:42Anh ta luôn yêu quý.
06:43Cái kết sắt này.
06:44Lẽ nào.
06:54Chuyện xảy ra với Tô Thị là vào, ngày 17 tháng 4 năm 2015, chẳng lẽ đây chính là mật khẩu sao?
07:09Đúng rồi.
07:14Đều là do Lạc Lâm Thiên, hối lộ các quan chức cấp cao trong công ty, Tô Thị mới phá sản, tôi sẽ khiến tất cả bọn họ phải trả giá.
07:22Ngày 17 tháng 4.
07:25Không phải sinh nhật năm 10 tuổi của mình sao?
07:27Bố buổi tối ngày hôm đó, rõ ràng là ở nhà tổ chức sinh nhật cho mình.
07:30Cô đang làm cái gì vậy?
07:35Đưa đây.
07:36Bức ảnh này là giả dối.
07:37Hôm đó bố tôi ở nhà tổ chức sinh nhật cho tôi.
07:39Sao có thể đi hối lộ người khác được?
07:41Lạc nhan tịch.
07:42Cô nói dối ngày càng trắng trận thật.
07:43Thật sự ngày càng lợi hại rồi.
07:45Đưa cái này cho tôi.
07:50Dù.
07:54Lạc nhan tịch.
07:56Cô đừng có bỏ ở đây giả chết.
07:57Tỉnh dậy ngay cho tôi.
07:59Lạc nhan tịch.
08:00Lạc nhan tịch.
08:01Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi?
08:12Cô Lạc bị chấn thương ở đầu.
08:14Không xảy ra vấn đề gì lớn cả.
08:15Nhưng cô ấy đã.
08:16Có thai được một tháng rồi.
08:18Gần đây tâm trạng cô ấy không được ổn định.
08:19Nhất định phải chú ý nhiều hơn.
08:21Nếu nguy cơ xảy thai sẽ rất cao.
08:25Tôi có thai sao?
08:26Tỉnh lại rồi à?
08:32Thời gian này, cô hãy ở bệnh viện nghỉ ngơi cho tốt đi.
08:35Đừng có làm gì dại rột.
08:36Cho đến khi đứa trẻ này trào đời.
08:38Tôi sẽ không sinh nó ra đâu.
08:41Anh đã hại chết cha mẹ tôi.
08:43Anh hoàn toàn không xứng.
08:44Để tôi đẻ cho anh một đứa con.
08:45Không đến lượt cô quyết định.
08:47Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ cho người.
08:49Giám sát cô 24 giờ.
08:50Tôi rục thành.
08:51Anh không thể đối xử với tôi như vậy được.
08:56Tại sao nên là anh, vào những lúc em khốn khổ nhất, gọi cho em?
09:16Nhưng lần này, ngay cả anh cũng không giúp được em rồi.
09:20Lạc Nhan Tịch bây giờ cũng không nghe điện thoại của tôi.
09:34Đi liên lạc với người của hãng hàng không ngay.
09:36Tôi phải ngay lập tức quay về.
09:37Nhưng mà, máy bay của chúng ta đang gặp phải.
09:40Nguồn phí liêu cực lớn.
09:41Vẫn đang bị kẹt trên phong trung.
09:42Không có cách nào quay trở về kịp.
09:44Nói với những người ở trong nước.
09:45Trong vòng ba ngày, nếu không thể cướp,
09:47tất cả các dự án của tôi rục thành,
09:49thì không cần phải làm nữa.
09:50Vâng.
10:03Đừng động đến giới hạn cuối cùng của tôi.
10:07Tại sao anh vẫn còn muốn
10:08giữ lại Lạc Nhan Tịch?
10:10Em đã ở bên anh lâu như vậy.
10:11Có chỗ nào không bằng cô ta chứ?
10:12Cô nghĩ rằng mình lấy cái gì ra
10:18để có thể so sánh với Lạc Nhan Tịch?
10:25Tô Dục Thành,
10:25sao anh dám nói với em như vậy?
10:29Tô Dục Thành,
10:30anh sẽ không bao giờ biết.
10:32Thực ra tôi thì phá sản.
10:33Không liên quan gì đến Lạc Gia cả.
10:34Nào, phụ nữ mang thai nên ăn nhiều súp gà
10:43để có lợi cho em bé.
10:47Tôi là mẹ của đứa trẻ.
10:48Tôi có quyền quyết định
10:49đứa trẻ nên giữ lại hay bỏ đi.
10:51Tôi sẽ không sinh ra nó đâu.
10:56Nếu em dám bỏ đứa trẻ,
10:59tôi sẽ bắt cho cốt của bố mẹ em đi.
11:01Tôi sẽ bắt cho cốt của bố mẹ em đi.
11:02Lạc Nhan Tịch,
11:17em có ổn không?
11:18Tại sao hôm qua em không nghe máy của anh?
11:20Hôm qua em có chút chuyện,
11:21nên không nghe máy được.
11:22Có phải tôi Dục Thành,
11:24hắn ta lại làm gì em không?
11:25Bên Mỹ đang xảy ra mưa lớn.
11:27Chờ mưa tạnh rồi,
11:28anh sẽ ngay lập tức bay về.
11:29Lạc Nhan Tịch,
11:30chờ anh chút nữa thôi.
11:31Được.
11:32Tôi và Tiểu Tư Lạc có chuyện muốn nói với nhau.
11:56Cô cứ đi làm việc trước đi.
11:57Nếu không phải tôi theo dõi Dục Thành,
12:04tôi cũng không biết cô thực sự
12:05mang thai đứa con của anh ấy đâu.
12:07Cô muốn làm gì?
12:08Hôm nay tôi đến.
12:09Chỉ muốn nói với cô
12:10sự thật về ân ngoán giữa hai nhà Lạc, Tô.
12:14Năm đó Lạc ra và Tô ra,
12:15thỏa thuận hợp tác không thành.
12:17Thực ra hoàn toàn không phải
12:18là lỗi của Lạc ra,
12:19mà là lỗi của bố tôi.
12:20Cô không sợ tôi,
12:24nói cho anh ta biết hay sao?
12:25Nếu tôi sợ,
12:27thì tôi đã không đến đây rồi.
12:29Cô có ý gì?
12:31Con của tôi ra chỉ có thể là do tôi.
12:33Do chính tôi Diệp Lâm sinh ra mà thôi.
12:35Còn đứa con hoang trong bụng cô.
12:36thì nên chết đi cho rồi.
12:58Tôi không phải đã dặn cô,
13:00trong trường cuối cho kỹ vào.
13:02Sao giờ lại xảy ra chuyện như vậy?
13:03Có một cô gái đến thăm Tiểu Thư Lạc,
13:05bảo tôi đi ra cho hai người họ nói chuyện.
13:07Khi tôi quay lại,
13:08Tiểu Thư Lạc đã xảy thai rồi.
13:09Nhưng tôi đã để máy ghi ấm
13:10trong túi của Tiểu Thư Lạc rồi.
13:23Đứa trẻ, có còn nước không?
13:25Chúng ta sau này,
13:28sẽ có lại đứa trẻ khác.
13:32Mất rồi thì cũng tốt.
13:37Vậy nên đứa trẻ,
13:39là do cô cố tình để mất.
13:40Đứa trẻ là do Diệp,
13:41đẩy tôi ngã nên mới mất.
13:42Cô ấy còn nói,
13:43sự phá sản của tôi thị,
13:45là do cha cô ấy gây ra.
13:46Không liên quan gì đến Lạc ra.
13:48Im nhận.
13:50Diệp ra luôn là anh em tốt với tôi ra.
13:52Sao có thể làm ra chuyện như này được?
13:55Tô Tổng không hay rồi ạ.
13:58Công ty bị tổ chức quốc tế tấn công.
14:00Đã mất một vài dự án lớn rồi.
14:01Là ai?
14:02Là doanh nghiệp bên Los Angeles.
14:04Đối phương đã chiêm đóng thị trường Los Angeles lâu rồi.
14:06Bên ngoài cũng không ngay ngóng được thông tin gì.
14:08Căn bản không thể xác định đó là ai.
14:10Đi điều tra ngay.
14:11Tôi muốn xem đó là ai.
14:12Xem ai đang chống lại tôi.
14:20Các bạn có thể xác định đó là ai?
14:25Nhàn tịch, hôm nay tôi nhìn thấy, tôi rục thành từ người, đem cho cốt của bác trai bác gái, ném xuống sông rồi.
14:33Nếu cô dám bỏ đứa bé này, tôi sẽ vứt cho cốt của cha mẹ cô đi.
14:36Cô đi đâu?
14:46Tôi rục thành, anh đã bước cho cốt của cha mẹ tôi.
14:49Anh là đồ khốn, tôi sẽ liều mạng với anh.
14:54Tôi xem xem cô lấy gì để đối lại tôi.
14:56Đi.
15:03Tôi rục thành, anh sẽ bị đầy xuống 18 tầng địa ngục.
15:06Tôi không quan tâm.
15:15Cô nói cho tôi biết, cái người thường xuyên gọi điện, từ bên nước ngoài là ai?
15:21Có phải anh ta nhìn ở nước ngoài, giúp cô đúng không?
15:23Không biết, tôi không biết gì cả.
15:27Còn cứng nghiệp, có vẻ cô vẫn cứng nghiệp đấy nhỉ?
15:32Phải để tôi ép cô mới chịu nói à?
15:36Tôi rục thành nóng quá.
15:46Tôi rục thành.
15:48Đừng.
15:52Nóng quá.
15:55Đừng.
15:56Nóng quá.
16:00Tôi rục thành.
16:00Nếu anh muốn giết tôi, thì anh hãy giết luôn đi.
16:09Bây giờ có thể nói được rồi chứ?
16:12Đúng, đều là do anh ta làm.
16:15Anh ta rốt cuộc là ai?
16:17Anh ta là người có thể đưa anh xuống 18 tầng địa ngục.
16:20Anh ta sắp trở về nước rồi.
16:21Dù anh ta là ai, cũng không thể cứu cô được đâu.
16:27Nếu không phải tôi theo dõi rục thành, cũng không biết cô thật sự mang thai con của anh ấy.
16:51Cô định làm gì?
16:52Hôm nay tôi đến chỉ để nói với cô.
16:54Sự thật giữa hai nhà Tô Gia và Lạc Gia.
16:56Năm đó hai nhà, hợp tác thất bại.
16:58Thực ra không phải do Lạc Gia các cô làm, mà là sai lầm của bố tôi.
17:02Cô không sợ tôi sẽ nói với anh ta chuyện này sao?
17:04Nếu tôi sợ thì đã không đến đây.
17:07Ý của cô là gì?
17:08Con cháu của Tô Gia.
17:11Chỉ có thể là do Diệp.
17:12Tôi sinh ra thôi.
17:13Còn đứa con hoang trong bụng cô, thì nên chết đi.
17:18Diệp Lâm, cô dám chơi sau lưng tôi sao?
17:21Nhan Tịch, xin lỗi, anh về muộn rồi.
17:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
18:21Tất cả camera giám sát, bị người khác cố tình xóa sạch rồi ạ.
18:24Không tìm thấy phu nhân đâu cả.
18:26Anh nói cái gì?
18:29Mau phái người đi tìm nhanh, dù có phải bắt sống người hay vớt xác về, nhất định phải tìm thấy cô ấy cho tôi.
18:34Dạ.
18:36Lạc Nhan Tịch.
18:37Cô nghĩ mình có thể chạy đi đâu?
18:41Cô không thể thoát khỏi tay tôi đâu.
18:43Chào mừng tất cả mọi người đến với Diễn đàn Thượng Lưu.
18:49Hôm nay chúng tôi có mời, một khách mời đặc biệt, Tô Tổng.
18:53Tôi có chuyện quan trọng muốn nói.
18:54Lạc Nhan Tịch.
18:56Đã tìm kiếm lâu rồi, mà không có bất kỳ manh mối nào.
18:59Nhưng mà, tôi đã tìm thấy Diệp Lâm rồi.
19:03Tạm thời giữ cô ấy lại.
19:04Bây giờ xin mời Tô Tổng, chia sẻ với mọi người,
19:06bí quyết để anh ấy trở thành triệu phú.
19:08Chờ chút.
19:24Ông ta trở thành triệu phú, không có cơ sở gì cả.
19:27Nói là có, thì chính là giết người cướp của,
19:30cướp bạt tài sản của người khác.
19:35Lạc Nhan Tịch.
19:38Tô Tổng, lâu lắm không gặp.
19:45Đây không phải là nơi cô có thể đến.
19:47Mau đi đi, quý cô này.
19:49Hôm nay là diễn đàn thượng lưu.
19:50Xin cô đừng gây dối ở đây.
19:53Nếu như đây là diễn đàn thượng lưu,
19:55chỉ cần là giới thượng lưu thì có thể tham gia, phải không?
19:57Dựa vào sợi dây chuyền này, đủ để chứng minh, danh vật của tôi hay chưa?
20:13Lạc Nhan Tịch, bây giờ cô bị để chú ý.
20:15Ngay cả một viên đá màu cũng lấy làm giả sao?
20:17Trời ơi, đây là món đồ chỉ giá cả trăm triệu.
20:20Trái tim đại dương đó sao?
20:21Tôi từng may mắn nhìn qua một lần.
20:22Tuyệt đối không thể là giả.
20:23Tôi rục thành, anh còn chưa từng thấy trái tim đại dương,
20:27mà dám lên làm diễn giả sao?
20:29Thật sự khiến người ta không nhìn được cười.
20:32Lạc Nhan Tịch, một năm không gặp,
20:34miệng người của cô lanh lợi hơn nhiều nhỉ.
20:36Cô rốt cuộc muốn làm gì?
20:39Tuyên chiến.
20:41Tôi nhất định sẽ lấy lại Lạc Thị,
20:43để báo phù cho cha mẹ tôi.
20:48Cô cố tình đúng không?
20:51Cố tình cái gì?
20:52Cô cố tình khiến tôi mất mặt trên sân khấu.
20:54Đây chính là cách mà cô trả thù tôi sao?
20:58Tôi rục thành anh nghĩ nhiều quá rồi đó.
20:59Tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về tôi mà thôi.
21:02Nếu không có việc gì tôi đi trước nhé.
21:08Lạc Nhan Tịch.
21:10Một năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
21:12Tại sao lại trở nên lạnh lùng như vậy chứ?
21:13Sao lại như thế?
21:18Hành tông của mình, sao lại bị tôi rục thành?
21:20Phát hiện nhanh như vậy.
21:21Không được.
21:22Nơi này không thể ở thêm được nữa.
21:28Tiểu thư Diệp, xin mời đi theo tôi một chuyến.
21:30Anh nghĩ anh là ai?
21:31Sao tôi phải đi với anh chứ?
21:33Đây là ý của tôi tổng.
21:34Buông tôi ra.
21:35Tôi bảo anh buông ra.
21:36Giật Thành, em đã ở bên anh lâu như vậy rồi.
21:54Anh không thể đối xử với em như thế được.
21:58Diệp Lâm, cô đã hại chết cả gia đình tôi.
22:00Cô nghĩ tôi sẽ...
22:02dễ dàng bỏ qua cho cô à?
22:06Lôi cô ta đi.
22:09Cho cô ta quỷ chức mộ cha mẹ tôi.
22:11Chưa được sự đồng ý của tôi.
22:12Không được phép đứng dậy.
22:13Vâng.
22:23Cô ấy đi tham dự diễn đàn.
22:25Đến giờ vẫn chưa về.
22:26Không biết tình hình thế nào rồi.
22:34Em về rồi.
22:35Mọi chuyện có xuân xẻ không?
22:37Cố môn.
22:38Cảm ơn anh.
22:38Trong lúc em khó khăn nhất,
22:40anh lại viền nước giúp đỡ em.
22:42Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
22:44Bà Lạc đối xử với anh rất tốt.
22:46Anh giúp em là điều nên làm mà.
22:47Dù thế nào đi nữa,
22:48lần này may mà có anh.
22:50Nếu anh muốn gì,
22:51cứ nói với em.
22:52Chỉ cần em có,
22:53nhất định sẽ cho anh.
22:57Em có cho anh mọi thứ không?
22:58Ừm.
22:59Chỉ cần em có.
23:01Vậy thì,
23:03anh muốn có được trái tim của em.
23:04Em cũng cho anh chứ.
23:15Cố môn.
23:16Anh.
23:18Anh có phải vội vàng quá rồi không?
23:20Anh đùa thôi.
23:21Em tưởng là thật à?
23:24Lần sau đừng đùa như vậy nữa.
23:26Anh đùa kiểu này.
23:27Sợ chết thêm rồi.
23:28Không còn sớm nữa.
23:31Em mau nghỉ ngơi sớm đi.
23:32Ừm.
23:35Nhan tịch,
23:36chỉ cần anh luôn ở bên em,
23:37anh tìm rằng rồi sẽ có ngày.
23:39Anh sẽ có được em.
23:42Diệp Lâm,
23:43cô đã lửa dối tôi.
23:46Dục Thành,
23:47chắc chắn là Lạc Nhan tịch,
23:48là vì cô ta ghen tị khi em có thể ở bên anh,
23:50là cô ta hám hại em.
23:51Cô tự mình nghe đi.
24:02Hôm nay tôi đến đây,
24:04chỉ muốn nói với cô,
24:05ân ngoán năm đó giữa Tô Gia và Lạc Gia.
24:07Năm đó hai nhà,
24:08hợp tác thất bại.
24:09Thực ra không phải,
24:10là do Lạc Gia khắc người,
24:11mà là do ý của cha tôi,
24:13con cháu của Tô Gia.
24:15Chỉ có thể do Diệp tôi sinh ra thôi,
24:17còn đứa con hoang trong bụng cô.
24:19Thì nên chết đi.
24:21Xong rồi.
24:25Lần này thì xong thật rồi.
24:32Mang đến đồn cảnh sát,
24:33tôi muốn để cô ta sống cả đời,
24:35trong ngục tù,
24:36khiến cho cô ta sống không bằng chết.
24:41Nhan tịch,
24:42cuối cùng tôi cũng đã,
24:43báo thù cho con của chúng ta rồi.
24:44Bây giờ đến lúc,
24:45quay về bên tôi rồi.
24:51Lạc Nhan tịch,
24:54cô chỉ vì muốn gây sự chú ý,
24:56lại lấy một viên đá màu da để làm giả.
24:59Tô Tổng,
25:00con chưa thấy trái tim đại dương,
25:01con dám lên diễn đàn giới thượng liệu à,
25:03thật sự khiến người ta không nhìn được cười đó.
25:07Những năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
25:09Tại sao Lạc Nhan tịch lại trở nên như vậy?
25:11Tổng Giám đốc,
25:12anh tìm tôi à?
25:13Đi điều tra cho tôi,
25:14Lạc Nhan tịch gần đây,
25:15đã xảy ra chuyện gì?
25:16Còn nữa,
25:17cô ấy hiện đang sống ở đâu?
25:18Lạc Nhan tịch,
25:23em muốn ra ngoài à?
25:24Ừm,
25:24hôm nay em muốn tìm Tô Dục Thành,
25:26nói với anh ta về chuyện ly hôn.
25:28Vậy anh đi cùng em.
25:29Không cần đâu,
25:30đây là chuyện giữa em và anh ta.
25:31Em có thể tự giải quyết.
25:33Nếu như anh ta làm hại em thì sao?
25:34Không đâu,
25:35hiện giờ em dù sao cũng là
25:36viên đá quý trong giới.
25:38Anh ta không dám làm gì với em đâu.
25:41Em đi sớm về sớm.
25:42Nếu gặp chuyện gì,
25:43nhớ gọi điện cho anh.
25:45Ừm,
25:45hả?
25:48Cứu người theo dõi Tô Dục Thành,
25:53đừng để hắn làm hại Nhan tịch.
26:00Tô Tổng,
26:00tôi đã biết,
26:01phu nhân ở đâu rồi?
26:02Cô ấy ở đâu?
26:03Cô ấy,
26:04không cần tìm nữa.
26:05Tôi ở đây.
26:08Nhan tịch,
26:09hôm nay em đến là.
26:10Tô Tổng,
26:11phiền anh hãy ký vào đơn này.
26:12Nhan tịch,
26:19em đây là có ý gì?
26:21Tất nhiên là li hôn rồi.
26:23Từ nay chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa.
26:25Lạc Nhan tịch,
26:26em muốn rời khỏi anh sao?
26:27Anh nói cho em biết,
26:28cả đời này cũng không thể.
26:29Em muốn chết,
26:30cũng chỉ có thể chết bên cạnh anh thôi.
26:32Anh đã giết chết cha mẹ của tôi,
26:41còn muốn làm lành với tôi,
26:42đúng là vô niềm sỉ mà.
26:44Chỉ cần em không rời bỏ anh,
26:46anh có vô niềm sỉ một chút,
26:47cũng vẫn có thể mà.
26:52Giả vời tình cảm như vậy để làm gì?
26:53Người không biết còn tưởng rằng,
26:54anh yêu tôi đến mức nào rồi.
26:57Kể từ khi em rời đi,
26:59anh vẫn luôn tìm em.
27:00Chúng ta thật sự không thể,
27:01trở lại như trước đây được sao?
27:03Kể từ khi anh hại chết cha mẹ tôi,
27:04từ khỏe hấp đó,
27:05chúng ta đã không thể ở bên nhau nữa rồi.
27:07Tôi và anh chỉ có thể là kẻ thù.
27:09Tại sao?
27:10Về chuyện đó,
27:10anh cũng là bị lừa.
27:11Tại sao lại không thể
27:12cho anh thêm một cơ hội nữa đi?
27:14Tôi cho anh cơ hội.
27:15Vậy ai có thể
27:16cho cha mẹ sống lại được nữa đây?
27:20Nhan tịch.
27:24Em có còn muốn là thị không?
27:27Ý anh là gì?
27:29Chỉ cần em ở bên anh một tháng,
27:30anh sẵn sàng đưa lạc thị
27:32trả lại cho em.
27:33Không cần,
27:34tôi sẽ dùng cách của mình
27:35lấy lại lạc thị.
27:36Vậy anh nhất định trước khi em lấy lại
27:37thì sẽ phá hủy hoàn toàn lạc thị.
27:40Em đã nghĩ kỹ chưa?
27:42Em là muốn ly hôn với tôi
27:43hay là muốn lạc thị?
27:45Không có điều kiện nào khác à?
27:48Ừm.
27:50Được, tôi đồng ý với anh.
27:53Vậy được,
27:54từ bây giờ,
27:55em chuyển về sống ở Tô Gia đi.
27:56Được,
27:59vậy chúng ta ngày mai dặp lại.
28:08Không biết sợ cô ấy như nào rồi.
28:15Cố Tổng,
28:16tiểu thư lạc không bị bắt nạt.
28:17Bây giờ đã về đến nhà rồi.
28:18Được, tôi biết rồi.
28:19Tình hình thế nào rồi?
28:29Tô Dục Thành đã đồng ý chưa?
28:30Cố Ngôn.
28:31Em đồng ý với Tô Dục Thành.
28:32Ở bên anh ta một tháng.
28:34Việc ly hôn để từ từ đã.
28:36Tại sao?
28:38Tô Dục Thành bắt ép em sao?
28:40Không phải.
28:41Là quyết định của em.
28:42Tô Dục Thành.
28:43Hứa với em chỉ cần ở bên anh ấy một tháng.
28:45Anh ta sẽ trả lại lạc thị cho em.
28:46Tô Dục Thành trước đây đã đối xử với em như vậy.
28:48Em đây là đang tự mình chúc lấy đau khổ hay sao?
28:50Cố Ngôn.
28:51Đây là cách đơn giản nhất.
28:53Cũng là phương pháp nhanh nhất rồi.
28:54Cố Ngôn.
28:56Em biết anh làm tất cả là vì em.
28:57Nhưng em đã hứa với Tô Dục Thành rồi.
28:59Việc này đừng nhắc lại nữa.
29:01Ngày mai em sẽ chuyển đến nhà họ Tô.
29:03Nhan Tịch.
29:03Nếu em muốn giành lại lạc da,
29:05anh có thể giúp.
29:06Nhưng em lại muốn dùng cách này sao?
29:07Em mệt rồi.
29:08Em đi nghỉ trước đây.
29:13Chắc chắn là hắn ta đe dọa Nhan Tịch.
29:15Nếu không thì Nhan Tịch sẽ không như vậy.
29:16Mình không thể cứ đứng nhìn, Nhan Tịch nhảy vào đúng nửa như vậy được.
29:24Giúp tôi làm một việc.
29:29Hôm nay chính là ngày Nhan Tịch.
29:31Chuyển đến đây ở.
29:32Sao bây giờ cô ấy vẫn chưa đến?
29:35Lẽ nào cô ấy hối hận rồi sao?
29:36Không được.
29:37Mình phải đi tìm cô ấy.
29:38Em không sao chứ?
29:45Tôi đến là để thực hiện lời hứa của mình.
29:47Hy vọng rằng Tô Tổng cũng đừng quên những gì đã hứa với tôi.
29:50Đó là đương nhiên.
29:51Chờ đã.
29:52Có chuyện gì vậy?
29:53Thời gian này chúng ta ngủ phòng riêng.
29:57Không được.
29:58Em là vợ của anh.
29:59Thì nên ngủ cùng với anh.
30:00Tô Tổng, tôi đã hứa sẽ về với anh.
30:04Đó đã là nhiều bộ lớn nhất của tôi rồi.
30:05Anh đừng có đường nước lớn tới.
30:07Nếu anh giảm ép tôi thêm lần nữa, tôi sẽ rời đi ngay bây giờ.
30:11Không phải anh đòi hỏi, mà trong nhà có vài phòng cho khách,
30:14bị do dị nước mà còn chưa sửa nữa.
30:16E rằng.
30:16Không sao, tôi không bận tâm.
30:24Nếu thực sự không còn phòng, tôi vẫn có thể ngủ trên ghế sofa.
30:26Được rồi, em cứ nhất định ngủ trên sofa.
30:31Anh cũng không thể nói được nữa.
30:32Nhưng với tư cách là người vợ,
30:34ngày mai nhớ làm bữa sáng cho anh,
30:35rồi mang đến công ty nhé.
30:37Em biết mà, dạ dày của anh không tốt.
30:50Tô Tổng, có chuyện gì?
30:51Tô Tổng, anh quên rồi sao?
30:53Hôm nay là ngày hợp tác giữa Tô Thị và Cô Thị.
30:55Cô Tổng đã ở phòng chờ, đợi anh từ lâu rồi.
30:58Trước đây đều là cấp trên của Cô Thị,
31:00trực tiếp liên lạc với cấp trên của chúng ta.
31:02Sao hôm nay Cô Tổng lại đến tận đây?
31:05Đưa tôi đi gặp anh ta.
31:07Vâng.
31:09Không cần đâu, tôi tự đến được.
31:11Tô Tổng thật là bận rộn.
31:13Để tôi chờ lâu như vậy trong phòng chờ rồi.
31:15Là anh.
31:16Không phải anh đã ra nước ngoài rồi sao?
31:18Nhờ có phúc của Tô Tổng,
31:20nếu không phải anh kiến lạc ra, nhà tan cửa nát,
31:22tôi cũng sẽ không từ nước ngoài quay lại nhanh như vậy.
31:26Ý anh là gì?
31:28Tô Tổng, có phải anh quên rồi không?
31:30Trước khi cùng Nhan Tịch đính ngôn,
31:31anh đã hứa với tôi như thế nào?
31:34Anh rốt cuộc có chỗ nào kém anh ta chứ?
31:36Em định lấy người này, một thằng nghèo không có gì cả.
31:39Anh ấy là vì hôn phu của em,
31:41em không cho phép anh nói về anh ấy như vậy.
31:43Nhan Tịch, anh ta kết hôn với em,
31:45chắc chắn là vì tiền của lạc ra.
31:46Hai người sẽ không hạnh phúc đâu.
31:48Cố ngôn.
31:48Em thân anh nên dẹp bỏ những suy nghĩ xấu xa của anh đi.
31:56Nếu như tôi phát hiện,
31:57Nhan Tịch sống ở đây không tốt,
31:58tôi sẽ tìm anh tính sổ bất cứ lúc nào.
32:00Được thôi, hoan ninh anh.
32:01Anh đến đây, tìm tôi là để tính sổ phải không?
32:08Không dám.
32:09Hiện tại Tô Gia đang ở đỉnh cao.
32:12Làm sao cô gia tôi có thể trả thù được?
32:14Anh không cần phải châm biếm tôi.
32:15Lạc thị.
32:18Tôi cũng là bị người khác lừa gạt.
32:20Một tháng sau, tôi sẽ lấy Lạc thị,
32:22đem trả lại nguyên vẹn.
32:25Cướp đặt đồ của người khác,
32:27rồi trả lại,
32:28còn khiến người bị hại.
32:29Biết ơn vì những gì anh đã hy sinh.
32:30Tô Tổng thật biết tình toán đấy nhỉ.
32:34Tô Dục Thành ăn cơm đi.
32:38Cố môn, sao anh lại đến đây?
32:40Anh thật sự không yên tâm về em.
32:41Nên đến xem sao.
32:42Nhan Tịch, em sẽ không trách anh chứ.
32:44Làm sao em có thể trách anh được?
32:46Vừa hay em nấu nhiều một chút.
32:47Anh cũng ăn cùng đi.
32:49Cố Tổng đang muốn ôn lại chuyện cũ phải không?
32:51Nhầm địa điểm rồi.
32:52Đây là văn phòng của tôi.
32:55Còn nữa,
32:57cơm đó là Nhan Tịch nấu cho tôi.
33:00Văn phòng của anh sao?
33:03Nếu không có Nhan Tịch,
33:04anh bây giờ không biết còn đang khổ sở ở đâu.
33:06Hơn nữa, cơm mà Nhan Tịch nấu,
33:08anh cũng xứng đáng để ăn sao?
33:10Anh.
33:10Tôi thấy Cố Tổng hôm nay không phải đến để bàn về hợp tác.
33:17Nếu không bàn về hợp tác,
33:19xin mời về cho.
33:20Tiến khách.
33:24Cố Tổng, mời.
33:28Nhan Tịch,
33:28Tô Dục thành tính khí,
33:30vẫn còn nóng nảy như vậy.
33:31Em ở bên anh ta.
33:32Anh không yên tâm.
33:33Em đi về nhà với anh đi.
33:34Xin lỗi,
33:37bây giờ em chưa thể đi với anh được.
33:38Anh hiểu cho em mà đúng không?
33:41Nếu đây là lựa chọn của em,
33:42thì anh tân trọng em.
33:43Còn đứng đó làm gì?
33:45Tiến khách.
33:45Vậy là hai người đã gặp nhau từ lâu rồi,
33:52đúng không?
33:53Những ngày này,
33:54em luôn ở trong nhà anh ta sao?
33:56Tô Dục thành,
33:57anh lại thất nhiên gì nữa vậy?
33:58Lạt Nhan Tịch,
33:59em thật không có tự trọng.
34:00Vừa mới đến đòi li hôn với tôi.
34:02Đã ở lại nhà người khác rồi.
34:03Em thiếu đàn ông đến vậy sao?
34:04Được thôi,
34:05vậy anh sẽ đáp ứng cho em.
34:08Lạt Nhan Tịch,
34:09em không thể thích người khác.
34:10Em chỉ có thể là của tôi.
34:11Tô Dục thành,
34:12đuông tôi ra.
34:13Đây là cỗ nhếp.
34:14Những ngày này hai người ở bên nhau,
34:15không ít lần làm chuyện đó đúng không?
34:17Bây giờ thì làm bộ làm gì cái gì nữa?
34:26Đồ cố nạn.
34:29Không thể ở bên anh ta được nữa.
34:31Anh ta là một thằng điên.
34:35Lạt Nhan Tịch.
34:37Em nghĩ em có thể trải thoát sao?
34:44Mau đuổi theo cho tôi.
34:46Đem Lạt Nhan Tịch về đây cho tôi.
34:48Cứ tưởng đã lâu như vậy,
34:50Tô Dục thành đã thay đổi rồi.
34:51Không ngờ rằng anh ta vẫn đáng khinh đến vậy.
35:01Lần trước thái độ mình kiên quyết như vậy,
35:03cố ngôn chắc chắn sẽ không giúp mình nữa.
35:05Cố ngôn.
35:14Nhan Tịch.
35:15Anh nghe nói em đã trốn thoát khỏi Tô Dục thành rồi.
35:17Em đang ở đâu vậy?
35:18Anh đến đón em.
35:19Em.
35:20Em đang ở ngã tư Triều Duyên.
35:22Số 399.
35:23Được.
35:24Vậy em đứng đó đợi anh.
35:28Tốt quá rồi.
35:29Cuối cùng cũng không phải ngủ ngoài đường nữa.
35:30Em gái xinh đẹp ở một mình à.
35:38Kết bạn đi.
35:38Anh định làm gì?
35:39Cùng anh chơi tí đi.
35:40Đảm bảo em sẽ
35:41sung sướng thoải mái.
35:45Thả tôi ra.
35:46Thả tôi ra.
35:47Con đàn bà thối tha.
35:49Đừng có cho mặt mà không biết xấu hổ.
35:51Đi.
35:54Thả tôi ra.
35:54Thả tôi ra.
35:55Kể từ khi nhan tịch gọi cho tôi, điện thoại cũng đã tắt.
36:02Chắc xe không có chuyện gì chứ.
36:04Còn bao lâu nữa thì tới.
36:05Còn 10 phút.
36:06Tăng tốc nhanh lên đi.
36:07Vâng.
36:19Anh không phải là nói nhan tịch ở đây sao?
36:21Người đâu rồi?
36:22Khi chúng tôi đuổi theo tới.
36:23Rõ ràng là ở đây mà.
36:24Sao chỉ người đó?
36:25Mà người đã biến đi đâu mất rồi?
36:27Vậy tại sao anh không trông chừng quấy?
36:30Lúc đó, tôi đã quá xuất sẵn để báo cáo với anh.
36:33Nên.
36:37Không làm được việc gì cả.
36:38Anh chỉ là đồ vô dụng thôi.
36:46Cái này, không phải là điện thoại của lạc nhan tịch sao?
36:48Nhan tịch chẳng lẽ?
36:51Tìm cho tôi.
36:51Đào sâu bàn thước.
36:52Cũng phải tìm ra cô ta.
36:53Vâng.
36:54Vâng.
36:57Cứu mạng.
36:57Cứu mạng.
36:58Cứu mạng.
37:00Cứu mạng.
37:02Buông tôi ra.
37:03Bông kháu.
37:04Bông kháu.
37:09Dừng lại mau.
37:13Cứu tôi với.
37:14Buông tôi ra.
37:16Thằng nhóc thối.
37:17Tôi khuyên anh đừng.
37:19Cút.
37:19Đừng chạm vào tôi.
37:23Đừng chạm vào tôi.
37:24Đừng chạm vào tôi.
37:25Là anh.
37:26Nhan tịch đừng sợ.
37:29Cút đi.
37:30Chính là anh.
37:31Chính anh đã biến tôi thành ra thế này.
37:33Đều là lỗi của anh.
37:34Anh đúng là ác quỷ.
37:35Là do tôi không tốt.
37:36Xin lỗi.
37:37Buông tôi ra.
37:38Buông tôi ra.
37:38Cố ngôn.
37:52Anh bị điên rồi à?
37:57Cố ngôn.
37:58Cuối cùng anh cũng đến rồi.
38:02Mọi chuyện ổn rồi.
38:03Em đừng sợ.
38:05Nhan tịch.
38:05Cố ngôn.
38:06Đừng.
38:07Đừng để em cho anh ta.
38:08Đừng mà.
38:08Tô Dục Thành.
38:09Nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ khiến anh phải trả giá gấp đôi.
38:12Nhan tịch bị như vậy là do tôi.
38:14Chỉ cần có thể để tôi đưa cô ấy về, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.
38:18Trở về.
38:18Bù đắp.
38:19Tôi nói cho anh biết.
38:20Tô Dục Thành.
38:21Anh lợi nhan tịch.
38:21Cả đời này cũng không thể trả hết được.
38:26Nhan tịch.
38:27Chắc là mì hùi nhỏ, em thích ăn nhất.
38:39Lấp đầy cái bụng trước đi.
38:45Cảm ơn anh.
38:46Cảm ơn anh làm gì chứ.
38:47Nhanh ăn đi.
38:48Nếu không chút bữa mì sẽ trương mất.
38:49Ăn chậm thôi, đừng để nhẹn.
38:56Nhan tịch, em yên tâm.
38:58Anh sẽ không để tôi Dục Thành làm tổn thương em nữa đâu.
39:05Tô Tổng, đây là những gì anh cần.
39:08Sao anh lại uống nhiều như thế?
39:11Cậu nói xem, tôi có chỗ nào không tốt bằng cố nguồn chứ.
39:14Tại sao Lạc Nhan tịch lại đi theo anh ta mà không theo tôi?
39:17Tô Tổng, có thể là do.
39:19Lạc Tiểu Thư bây giờ, không thích anh.
39:23Cô ấy không thích tôi.
39:26Nói bậy, cô ấy là phụ nữ của tôi.
39:28Cô ấy không thích tôi thì thích ai?
39:31Giám đốc, anh đi đâu vậy?
39:33Đừng làm phiền tôi.
39:34Tôi phải đi tìm Nhan tịch.
39:35Nhưng mà, trải qua những chuyện như vậy,
39:37Lạc Tiểu Thư và Cố Tổng, có thể đã ngủ rồi.
39:40Ngày mai anh hãy đi xem sau.
39:47Tô Tổng, tôi không có ý đó.
39:49Anh tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ,
39:50Cái gì nên nói thì nói,
39:52Nếu không thì lập tức cút khỏi Tô Thị.
40:02Thực sự xin lỗi,
40:03Em thực sự quá đói rồi.
40:05Cái này thì có gì?
40:06Đây chẳng phải chứng minh,
40:07Mì của anh là ngon lắm đúng không?
40:09Cố nguồn có vẻ,
40:10Vẫn nghĩ trước,
40:10Luôn dịu dàng như trước vậy.
40:11Anh đi xem xem là ai?
40:16Em đã bị dọa sợ rồi.
40:18Trở về phòng nghỉ ngơi đi.
40:28Nhan tịch đâu rồi?
40:29Nhan tịch có ở đây không?
40:30Tô Dục Thành anh nửa đêm không ngủ,
40:34Xe xỉn chạy đến nhà tôi.
40:36Tôi không có thời gian để ở đây.
40:38Nghe anh nói nhảm,
40:39Nói cho tôi biết Nhan tịch ở đâu.
40:40Anh dựa vào đâu mà nghĩ rằng,
40:42Tôi sẽ nghe theo anh.
40:43Tô Dục Thành,
40:44Đây là nhà của tôi,
40:45Không phải nơi cho người xe xỉn như anh bước vào.
40:47Bỏ ra,
40:47Tôi cho anh một cơ hội nữa,
40:49Rời khỏi nhà tôi ngay.
40:50Nhan tịch.
40:55Tô Dục Thành,
40:56Tôi thật là ngu mốc,
40:57Mới tin vào những lời dối trá của anh.
40:59Anh mau ký vào đây.
41:04Em thật sự thích anh ta như vậy sao?
41:06Đến mức bỏ cả Lạc Thị chỉ vì anh ta,
41:08Để mà có thể li hôn với tôi.
41:09Tôi chính là thích hình ấy đấy.
41:10Còn về Lạc Thị,
41:11Tôi sẽ dựa vào sức lực của mình,
41:13Để lấy lại một cách đàng hoàng.
41:14Được.
41:16Tốt lắm.
41:18Tôi cũng muốn xem thử,
41:19Em sẽ lấy lại bằng cách nào?
41:20Tôi và Nhan tịch lớn lên cùng nhau.
41:22Khi đó tôi sẽ giúp cô ấy.
41:24Cố ngôn anh Hảo Phóng thật đấy.
41:25Thật sự dám vì cô ấy,
41:26Mà chống lại tôi sao?
41:27Bởi vì cô ấy xứng đáng nhận được.
41:29Hơn nữa,
41:30Dù tôi không giúp cô ấy,
41:31Cô ấy cũng có thể tự mình lấy lại Lạc Thị.
41:33Cố ngôn.
41:35Hai người yêu đương thật mù quáng.
41:37Em muốn li hôn với tôi,
41:38Để ở bên anh ta.
41:39Đừng có mơ tưởng.
41:40Dù em có ghét tôi đến đâu,
41:41Tôi vẫn sẽ giữ em lại.
41:43Bắt em ở bên cạnh tôi.
41:44Buông tôi ra.
41:49Cố ngôn đừng đánh nữa.
41:54Em không muốn vì em mà anh gặp chuyện,
41:56Em sẽ về cùng anh ta,
41:57Nhan tịch.
41:59Anh ủng tâm,
41:59Một vài ngày nữa em sẽ quay trở lại.
42:03Đi thôi.
42:13Việc mà tôi giao cho anh,
42:14Có thể đi giải quyết rồi.
42:15Tôi thật sự muốn xem xem,
42:19Tô Dục Thành,
42:19Anh mất đi Lạc Thị,
42:20Thì lấy gì để giành Nhan tịch với tôi?
42:25Tô Dục Thành,
42:26Anh làm tôi đau đấy.
42:29Anh biết,
42:30Kể từ sau chuyện này hôm đó,
42:32Em vẫn luôn ghét anh.
42:33Chuyện đó.
42:35Tô Dục Thành,
42:36Anh đã hại chết cả gia đình tôi,
42:38Vậy mà anh lại nói nhẹ nhàng như không có gì,
42:40Nói vài câu liền muốn cho qua chuyện.
42:41Vậy em muốn thế nào?
42:43Em giết anh đi,
42:43Để báo thù cho ba mẹ em.
42:45Nếu có thể,
42:46Tôi nằm mơ cũng muốn giết chết anh.
42:49Đồ cốn nạn,
42:50Anh nhất định sẽ nhận quả báo.
42:52Anh,
42:52Cút đi,
42:53Anh cút đi,
42:54Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa.
42:58Anh phải làm thế nào?
42:59Em mới chịu tha thứ cho anh đây.
43:02Tô Dục Thành,
43:03Tôi bình viện sẽ không tha thứ cho anh đâu.
43:04Tô Tổng,
43:11Tô Tổng,
43:11Không hay rồi,
43:12Xảy ra chuyện gì,
43:13Bắt đầu từ hôm qua,
43:15Cổ phiếu của Tô Thị,
43:16Nguyên tục giảm xuống,
43:17Hiện giờ đã giảm đến,
43:18Mức độ chưa từng xuất hiện,
43:19Nếu anh không làm gì,
43:21E rằng Tô Thị sẽ xong đời.
43:22Nguyên nhân,
43:23Dẫn đến việc cổ phiếu giảm giá là gì?
43:25Có người đang cố tình phát tán,
43:26Những tin tức tiêu cực về Tô Thị,
43:28Nói rằng anh thành lập công ty,
43:29Là dựa vào hơi của nhà vợ,
43:31Nói anh là loại đàn ông ăn bám,
43:32Nói bậy,
43:33Tô Tổng,
43:34Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?
43:35Phát thông báo mở học báo làm rõ,
43:37Cố gắng khôi phục thiệt hại cho công ty,
43:39Còn nữa,
43:40Đi kiểm tra xem ai,
43:41Đang đứng sau giờ trò,
43:42Vâng,
43:48Tôi nhất định phải bảo vệ Lạc Thị.
43:51Đây là cách tôi giành lại,
43:52Tài sản duy nhất của nhân tịch,
43:59Cố tổng,
44:02Đúng như anh dự đoán,
44:03Cổ phần của Tô Thị vẫn đang giảm liên tục,
44:05Hiện đã giảm đến mức thấp nhất.
44:08Không tồi,
44:08Tháng này tiền thưởng tăng gấp đôi,
44:10Cảm ơn Cố tổng,
44:11Đừng vội cảm ơn tôi,
44:12Tôi còn việc giao cho cô làm,
44:13Là việc gì thế ạ?
44:14Cô lé lúc,
44:15Cử người mua lại cổ phần của Tô Thị,
44:17Đừng để lô ra ngoài,
44:18Vâng,
44:19Tôi sẽ đi làm ngay bây giờ,
44:20Không còn việc gì nữa,
44:21Cô lui xuống trước đi,
44:22Vâng,
44:23Tô Dược Thành,
44:26Món quà tôi tặng cho anh,
44:28Không biết anh có thích không?
44:38Cố ngôn,
44:39Sao anh lại đến đây thế?
44:49Nhan tịch,
44:50Anh đưa em rời khỏi đây nhé,
44:51Nhưng mà,
44:51Hiện tại,
44:55Cổ phiếu của Tô Thị đang giảm mạnh,
44:57Vì vậy Tô Dược Thành,
44:58Không có thời gian để lo lắng cho em đâu,
45:00Anh hoàn toàn có thể đưa em rời khỏi đây,
45:02Đến một nơi anh ta không thể tìm thấy em,
45:04Sao cơ,
45:05Cổ phiếu của Tô Thị giảm mạnh sao?
45:06Đó là công sức của cha mẹ em,
45:08Nếu bị người khác thu mua lại,
45:12Tô Thị,
45:12Sẽ không bị người khác lấy đi,
45:14Nó sẽ sớm,
45:15Quay trở về với em,
45:16Sẽ sớm trở lại là của Lạc Gia,
45:18Anh nói thế là sao?
45:18Tôi nói tại sao Cổ phiếu của Tô Thị lại giảm liên tục như vậy?
45:22Hóa ra là anh đang cố tỉnh quý dối,
45:24Có vẻ như anh đã biết hết rồi,
45:25Anh chắc chắn,
45:26Muốn chống lại tôi đúng không?
45:28Chống lại sao?
45:29Hai người nhân tài năng sức mới gọi là chống đối,
45:31Đối với tôi,
45:32Nhiều nhất cũng chỉ là,
45:33Kẻ mạnh đẹp kẻ yếu mà thôi,
45:40Không ngờ,
45:41Cố Ngôn ở phía sau,
45:42Đã làm rất nhiều điều cho mình,
45:43Anh giốt cuộc muốn thế nào?
45:45Muốn làm Tô Thị phá sản sao?
45:46Việc này đối với anh thì có lợi gì chứ?
45:49Tô Dục Thành,
45:50Anh đã quá đề cao bản thân mình rồi,
45:52Tôi không định cho nó phá sản,
45:53Mà là,
45:54Thu mua lại,
45:55Gì cơ?
45:57Nhan Tịnh,
45:58Đến khi Tô Thị hoàn toàn,
46:00Đứng bên bờ vực phá sản,
46:01Anh sẽ thử tay,
46:02Đưa Lạc ra lại cho em,
46:03Cái này cho em,
46:21Anh đây là có ý gì?
46:24Như em thấy đấy,
46:25Cổ phân của Tô Thị,
46:26Hiện tại đang giảm mạnh,
46:28Các cổ đông trong công ty,
46:29Giờ đã mang tiền cao chạy xa bay rồi,
46:31Tô Thị không nhanh nữa thôi,
46:32Sẽ bị Cổ Thị mua lại,
46:33Em có thể yên tâm rời đi rồi,
46:35Lạc Nhan Tịnh,
46:36Em được tự do rồi,
46:37Tô Dược Thành,
46:43Anh nghĩ rằng anh làm như vậy,
46:44Tôi sẽ tha thứ cho anh sao,
46:45Đây là những gì mà anh nợ tôi,
46:47Xin lỗi Nhan Tịnh,
46:48Chính anh đã hại cả gia đình em,
46:59Tô Tổng,
46:59Thế nào rồi?
47:02Bây giờ mọi người trong Tô Thị đều đã đi cả rồi,
47:05Tại sao cậu vẫn chưa rời đi?
47:06Tô Tổng,
47:07Chính anh đã giúp tôi trong lúc tôi khó khăn nhất,
47:09Anh đã giúp tôi nhiều như vậy,
47:10Bây giờ Tô Thị đang gặp khó khăn,
47:12Tôi không thể rời đi,
47:14Bây giờ không có tiền để trả lương cho anh đâu,
47:16Tô Tổng,
47:17Không sao,
47:17Tôi không cần lương,
47:21Thật ngốc ngách,
47:23Giám đốc đã chạy đôn chạy đáo,
47:25Lo cho Tô Thị trong cả tuần này,
47:26Nhưng không có công ty nào,
47:28Sẵn lòng hợp tác với Tô Thị,
47:29Ngay cả Lạc Tiểu Thư,
47:30Cũng bỏ đi cách đây một tuần rồi,
47:32Có vẻ như,
47:33Tô Thị lần này là,
47:34Thực sự không thể trụ được nữa rồi,
47:35Tô Tổng,
47:36Anh đợi tôi một chút,
47:38Cố ngôn,
47:39Cảm ơn anh đã cho em vào nhờ nhà,
47:41Nếu không,
47:41Em thực sự không biết nên đi đâu,
47:43Nhan tịch,
47:44Đừng nói như vậy,
47:44Khi bác trai bác gái còn sống,
47:46Anh cũng đã được họ chăm sóc không ít,
47:48Năm đó,
47:48Nếu không phải vì anh thích ở lại,
47:50Cố ngôn,
47:51Cố ngôn,
47:51Việc trước đây,
47:52Em không muốn nhắc lại nữa,
47:54Được rồi được rồi,
47:55Được rồi được rồi,
47:56Em đã nói không nhắc nữa thì anh không nhắc lại nữa,
48:01Em và Tô Dục Thành đã li hôn rồi,
48:02Vậy kế hoạch tiếp theo của em là gì?
48:04Trước đây,
48:05Em định dựa vào,
48:06Số cổ phần mà bố để lại,
48:07Để giành lại Lạt Thị,
48:08Nhưng Tô Dục Thành nói,
48:10Đó là cổ phần giả,
48:11Còn nhớt em lại,
48:13Bây giờ em cũng không biết,
48:15Phải làm thế nào nữa,
48:16Mình đã lấy lại Lạt Thị trong tay,
48:1734% cổ phần,
48:19Nếu cổ phần của Nhan tịch,
48:20Là thật,
48:21Thì khả năng lấy lại Lạt Thị,
48:22Là 100%,
48:23Nhan tịch,
48:24Cổ phần mà em nói bây giờ đang ở đâu?
48:25Bây giờ người của anh,
48:29Đang đi thu mua,
48:30Các cổ phần giải rác bên ngoài,
48:32Cộng thêm cổ phần của em,
48:33Chắc chắn có thể lấy lại Lạt Thị.
48:37Giấy chứng nhận cổ phần ở trong phòng,
48:39Em đi lấy cho anh,
48:40Được.
48:48Chính là cái này.
48:49Anh sẽ để người,
48:56Đưa bản thỏa thuận này,
48:57Đi kiểm định một chút,
48:58Cố ngôn,
48:59Có chuyện gì thế?
49:00Không sao,
49:01Chỉ là nhắc nhở anh một chút,
49:02Trên đường đi chú ý an toàn,
49:03Anh sẽ cẩn thận.
49:12Nhan tịch bây giờ,
49:13Chắc không muốn gặp lại mình đâu.
49:18Tô Dục Thành,
49:19Anh làm gì dưới nhà tôi vậy?
49:20Gần đây Tô Thị có vẻ không gần lợi nhỉ?
49:23Anh đã làm gì?
49:24Tôi đã làm gì sao?
49:25Anh không phải đã biết hết rồi sao?
49:27Gần đây,
49:28Những lời đồn về Tô Thị đều do anh gây ra.
49:30Đúng vậy,
49:30Tại sao anh lại làm như vậy?
49:32Tất nhiên là từ tay anh,
49:33Lấy lại Lạt Thị.
49:35Chỉ dựa vào anh,
49:37Chỉ cần tôi còn ở Tô Thị một ngày,
49:40Anh cũng đừng mong đạt được điều mình muốn.
49:45Tô Dục Thành,
49:46Vậy thì chúng ta cứ chờ xem,
49:47Xem xem Lạt ra ở trong tay anh,
49:49Có thể trụ được bao lâu?
49:54Cô đang làm gì thế?
49:56Cô không giống như,
49:56Nhân viên của công ty tôi.
49:58Cô rốt cuộc là ai?
49:59Là tôi bảo cô ấy chuyển đi.
50:00Ai cho anh cái quyền đó,
50:05Không được sự đồng ý của tôi,
50:07Mà đã tự ý chuyển đường của tôi.
50:08Tô Tổng không biết sao,
50:09Văn phòng này,
50:10Bây giờ đã là của tôi rồi sao?
50:12Anh nói gì?
50:13Ý của tôi là,
50:14Công ty này tôi cũng có cổ phần,
50:15Và tôi nắm giữ quyền lực,
50:17Còn nhiều hơn của anh.
50:20Làm sao có thể được?
50:21Đây chắc chắn là giả,
50:27Anh có thể tìm người mang bản hợp đồng này,
50:28Đi xác minh một chút,
50:29Nhưng mà bây giờ,
50:30Hãy dọn dẹp đồ đạc của anh,
50:32Bỏ ra khỏi đây hết đi,
50:33Dọn dẹp đồ đạc của anh lại,
50:35Bỏ ra khỏi đây hết đi,
50:36Không thể nào,
50:37Dù anh có mua hết,
50:38Cổ phần của các cổ đông,
50:39Anh cũng không thể nắm giữ,
50:4055% cổ phần được,
50:42Sao mà không thể?
50:43Chẳng lẽ anh đã quên,
50:44Nhàn tịch đang nắm giữ,
50:4520% cổ phần còn lại sao?
50:47Anh đã lợi dụng cô ấy,
50:48Mượn danh nghĩa giúp Nhàn tịch lấy lại lạc thị,
50:50Thế nào mới gọi là lợi dụng?
50:54Thật là nực cười,
50:55Anh đã khiến gia đình Nhàn tịch chết hết,
50:57Sao không nói mình lạ?
50:58Anh,
50:59Chạm vào nỗi đau của anh rồi,
51:00Tô Tổng còn thời gian để nghĩ về điều này,
51:02Chỉ bằng ngay nghĩ xem,
51:03Anh dùng dân phận gì để,
51:04Tham gia lễ cưới của tôi và Nhàn tịch,
51:06Anh nói gì?
51:09Anh đang nói linh tinh gì vậy?
51:11Cô ấy sao có thể đồng ý được?
51:12Anh có thể tự mình đi hỏi cô ấy,
51:14Đến lúc đó,
51:15Lễ cưới của tôi và Nhàn tịch,
51:16Anh nhất định phải như đó
51:17Điều này tuyệt đối không thể,
51:23Không được
51:23Tôi phải đi tìm Nhàn tịch,
51:26Hỏi cho rõ ràng
51:27Cố ngôn sao đến giờ,
51:33Vẫn chưa về,
51:33Chắc không xảy ra chuyện gì chứ
51:35Không được,
51:36Mình phải đi xem tình hình ở Tô Thị
51:37Sao lại là anh?
51:40Cố ngôn đâu rồi?
51:41Em thích anh ta đến vậy sao?
51:44Dù cho lạc thị,
51:45Bị anh ta cướp đi cũng không sao sao?
51:47Anh đang nói linh tinh gì vậy?
51:48Cố ngôn rõ ràng đang giúp tôi mà,
51:50Vậy nên anh ta đang giữ
51:5120% cổ phần,
51:53Cũng là do em đưa sao?
51:54Đúng vậy,
51:54Em làm sao có thể đưa cổ phần cho anh ta như vậy được?
51:57Đó chẳng phải là công sức của cha mẹ em sao?
51:59Không cho anh ấy,
52:00Lẽ nào cho anh à?
52:01Anh,
52:01Tô Thành,
52:02Anh không phải đã nói cổ phần của tôi,
52:04Là giả sao?
52:05Tại sao?
52:06Giờ lại thừa nhận,
52:07Cổ phần của tôi là hợp lệch?
52:08Hơn nữa,
52:10Chính anh mới là kẻ ép tôi đến chết,
52:12Kẻ đã giết cho mẹ tôi,
52:13Còn Cố ngôn,
52:14Anh ấy đang giúp tôi lấy lại từ tay anh,
52:16Lấy lại lạc thị,
52:17Tôi không đưa cổ phần cho anh ấy thì cho ai?
52:20Đây chính là điều mà em muốn,
52:21Kết hôn với anh ta,
52:22Chỉ vì lạc thị,
52:23Chấp nhận đánh đổi cả,
52:24Hạnh phúc nửa đời còn lại của mình sao?
52:26Anh nói gì?
52:27Anh ta nói chỉ cần giúp em lấy lại lạc thị,
52:29Thì em sẽ kết hôn với anh ta,
52:31Có phải là thật không?
52:32Tôi nói những lời này bao giờ?
52:33Cố ngôn tại sao lại phải lừa anh ta?
52:35Nhan Tịch em nói đi!
52:38Không thì sao?
52:40Không lấy anh ấy,
52:41Chẳng lẽ còn phải lấy anh nữa sao?
52:42Tôi dục thành,
52:43Anh có phải đã đánh giá kho bản thân quá không?
52:45Anh dựa vào đâu mà nghĩ,
52:46Sau khi tôi đi hôn với anh,
52:48Sẽ không lấy ai nữa?
52:49Nhan Tịch,
52:50Em thật sự điên rồi,
52:51Anh đã từng hứa,
52:52Sẽ trả lại tôi thị cho em,
52:53Nhưng anh còn chưa?
52:55Tôi dục thành,
52:56Tôi đã nhiều lần,
52:57Lựa chọn tin tưởng anh,
52:58Nhưng anh thì sao?
52:59Anh một lần lại một lần nữa lửa dối tôi,
53:01Lòng tin của tôi đối với anh,
53:02Đã thành con số âm từ lâu rồi,
53:06Nhan Tịch,
53:06Em cho anh một cơ hội nữa được không?
53:09Tôi sẽ không tin anh nữa,
53:10Từ bây giờ,
53:11Cũng đừng để tôi nhìn thấy anh nữa,
53:13Nhan Tịch,
53:15Tại sao?
53:16Tại sao lại không thể,
53:17Tin anh một lần nữa,
53:18Đừng đây giả vờ sâu sắc nữa,
53:20Thật là kinh tẩm mà,
53:23Anh đi nhanh vậy làm gì?
53:24Không lên uống trà chút sao?
53:25Không cần đâu,
53:26Vừa nay anh đã nghe thấy rồi đúng không?
53:28Anh không tâm,
53:29Chúng tôi kết hôn,
53:30Nhất định sẽ mời anh,
53:31Tô Thị đã ở trong tay mình lâu như vậy,
53:35Đã đến lúc trả lại cho Nhan Tịch rồi,
53:39Vào đi,
53:43Tô Tổng,
53:44Anh tìm tôi,
53:45Đưa cái này cho Nhan Tịch,
53:46Nhớ nhé,
53:47Nhất định phải đưa tận tay cho cô ấy,
53:48Cái này,
53:50Anh chỉ cần làm như vậy là được,
53:52Tô Tổng,
53:52Anh yên tâm,
53:53Tôi nhất định sẽ đưa cái này,
53:55Giao tận tay cho cô lạc,
53:56Đã đến lúc mình phải chụp lại lỗi lầm,
54:04Sau những gì đã làm rồi,
54:07Nhan Tịch,
54:10Cố Ngôn,
54:11Tại sao anh lại nói với Tô Dục Thành,
54:13Em sẽ cưới anh,
54:15Nhan Tịch,
54:17Nhìn vào mắt anh và trả lời,
54:19Em,
54:19Có thích anh không?
54:21Biết Cố Ngôn lâu như vậy,
54:22Mình chưa bao giờ nghĩ rằng,
54:24Giữa chúng tôi lại có tình cảm,
54:25Nhưng Cố Ngôn,
54:26Đã giúp tôi nhiều như vậy,
54:27Em,
54:28Được,
54:28Giờ anh hỏi em câu thứ hai,
54:30Em còn thích Tô Dục Thành không?
54:31Anh ta đã giết cha mẹ em,
54:33Em đối với anh ta chỉ có hận,
54:34Chứ không có yêu,
54:38Cố Ngôn,
54:38Anh,
54:41Nhan Tịch,
54:42Nếu như em đã,
54:43Không thích Tô Dục Thành nữa,
54:44Có phải là anh có cơ hội rồi không?
54:46Em không biết,
54:48Nhan Tịch,
54:49Em đừng có đặt nặng quá,
54:53Anh biết bây giờ,
54:54Em có thể chưa chấp nhận được chuyện này,
54:55Không sao,
54:56Anh có thể đợi,
54:57Đợi đến khi,
54:58Vào một ngày nào đó em sẽ chấp nhận anh,
55:03Được rồi,
55:03Thời gian không còn sớm nữa,
55:05Em về phòng trước đây,
55:06Anh cũng nên nghỉ sớm nhé,
55:19Ai vậy?
55:20Tiểu thư lạc,
55:21Tô Tổng có đồ muốn tôi đưa cho cô,
55:22Cô có thể xuống lầu một chút không?
55:24Tôi đang đợi cô ở dưới,
55:25Không cần đâu,
55:26Tôi không muốn nhận đồ của anh ấy,
55:28Nhưng mà,
55:29Đây là văn bản chuyển nhượng cổ văn,
55:32Được rồi,
55:33Tôi sẽ xuống ngay bây giờ,
55:34Có chuyện gì bây?
55:41Đây là thứ Tô Tổng muốn tôi đưa cho cô,
55:45Đây là,
55:48Anh ấy đưa cho tôi sao?
55:49Đúng vậy,
55:49Tô Tổng đã giao phó đặc biệt,
55:51Nhất định phải giao tận tay cho cô,
55:53Tại sao anh ấy không tự đưa cho tôi?
55:54Cái này,
55:55Tôi cũng không biết,
55:56Hay là cô tự đi hỏi anh ấy đi,
55:57Không cần đâu,
55:58Vậy không còn chuyện gì,
55:59Tôi đi trước nhé,
56:04Xin chào,
56:07Người bạn gọi,
56:07Hiện không thể kết nối,
56:09Đây là chuyện gì vậy?
56:10Tại sao điện thoại của Tô Dục Thành,
56:11Không gọi được?
56:14Quả thật là kỳ lạ,
56:15Hôm nay ở Tô Thị,
56:17Thực sự không nhìn thấy Tô Dục Thành,
56:18Tô Dục Thành đã bị mất rồi sao?
56:20Đúng vậy,
56:21Còn để lại một bức thư nữa,
56:27Nhàn Tịch,
56:28Khi em đọc được bức thư này,
56:29Anh đã đi tự thú rồi,
56:31Rất xin lỗi,
56:31Bởi vì bị người khác lừa dối,
56:33Đã hại chết cả gia đình em như vậy,
56:35Anh biết mình không có mặt mũi nào để gặp em nữa,
56:37Nhưng lại không thể kiểm soát được,
56:38Muốn gần bên em một chút,
56:40Em chỉ có thể ở bên cạnh anh,
56:41Thế em với người đàn ông khác,
56:42Có những tiếp xúc thân mật,
56:44Anh luôn phát điên vì ghen tị,
56:45Cho đến khi làm tổn thương em,
56:47Anh mới bừng tỉnh nhận ra,
56:48Căn nhà ban đầu đó,
56:49Anh đã để lại cho em,
56:50Anh biết em sẽ không cần,
56:52Nhưng cũng coi như là,
56:53Một chút bù đắp của anh,
56:55Ai cần cái nhà hỏng của anh?
56:57Nhan tịch,
57:01Đừng khóc nữa,
57:02Điều này có thể,
57:03Đối với em ta,
57:04Đối với em,
57:05Đối với chúng ta,
57:06Là kết cục tốt nhất rồi,
57:09Cố ngôn,
57:10Anh không được gửi xa em,
57:14Chúng ta hứa nhé,
57:15Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn