Welcome to Interesting Cuisine!
Let's learn and discover interesting things in China with Interesting Cuisine
----------------------------------------
➨ Join the GrayWolf squad so you don't miss out on the fun: https://www.youtube.com/@WolfGray-Entertaiment
➨ Fanpage: https://www.facebook.com/mischievous.gray.wolf
➨ TikTok: https://www.tiktok.com/@user6jotpicx0l
✉ For cooperation, advertising, complaints about copyright issues, please contact us via email: nguyenvanbinhk62.graywolf@gmail.com
Copyright belongs to Interesting Cuisine
© Copyright by Interesting Cuisine ☞ Do not Reup
#shorts #beautiful #reels #trend #xuhuong #reviewphim #phimhay #phimtrungquoc #motphim
Let's learn and discover interesting things in China with Interesting Cuisine
----------------------------------------
➨ Join the GrayWolf squad so you don't miss out on the fun: https://www.youtube.com/@WolfGray-Entertaiment
➨ Fanpage: https://www.facebook.com/mischievous.gray.wolf
➨ TikTok: https://www.tiktok.com/@user6jotpicx0l
✉ For cooperation, advertising, complaints about copyright issues, please contact us via email: nguyenvanbinhk62.graywolf@gmail.com
Copyright belongs to Interesting Cuisine
© Copyright by Interesting Cuisine ☞ Do not Reup
#shorts #beautiful #reels #trend #xuhuong #reviewphim #phimhay #phimtrungquoc #motphim
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Người giúp việc căn đúng thời cơ, ngay khoảnh khắc người giàu nhất bước vào phòng khách, dùng thời gian thích hợp nhất, đôi giày da trên chân ông ấy, được cởi ra với tư thế hoàn hảo.
00:07Thế nhưng người giúp việc chuyên nghiệp như vậy, trong lòng lại che giấu một bí mật không ai biết, đó chính là nuôi con trai trong tầng hầm suốt 12 năm.
00:13Đợi sau khi cả nhà gia chủ đi khỏi, người giúp việc lập tức lấy thức ăn trong tủ lạch, bỏ hết vào trong túi, rồi mở cửa bí mật chui vào trong.
00:19Lúc này con trai đang ở dưới, chờ mẹ mang đồ ăn đến, trong miệng không khỏi trễ nhạo nói, cái riêu da này đúng là một lũ khể khảo, còn ở trong tầng hầm này 12 năm, ngay cả biệt thự có tầng hầm cũng không biết, đáng đợi bị con ăn bám cả đời, nhìn đứa con trai ham ăn biếng làm, người phụ nữ cũng mặt mày giàu dĩ.
00:33Ben đề nghị cậu ta ra ngoài tìm một công việc, là một người bình thường, nhưng con trai lại nói ở đây có ăn có uống, đồ ngốc mới ra ngoài, không chỉ vậy, thậm chí còn ảo tưởng trở thành con rể của người giàu nhất, kế thừa tài sản của ông ta.
00:43Người mẹ vừa nghe thấy, liền tức giận mắng cậu ta mơ mộng hảo huyền, cả ngày không học không làm, còn cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, vừa định dậy dỗ cậu ta, thì nghe thấy trên lầu có người gọi, dì châu, chúc con về rồi, người dĩ nhớt quá, dì mau xả nước đi, con và mẹ muốn tắm bồn, đại tiểu thư họ về rồi.
00:58Nghe vậy, người phụ nữ giận dò con trai vài câu rồi vội vàng trở lại lầu trên, ai ngờ trong lòng gã đàn ông lại nảy ra ý đồ xấu, lén lút lên lầu, gỡ một mảnh ghép ra mắt, dán chặt vào hai mẹ con trên sofa, ảo tưởng rằng chỉ cần cưới được con gái của người giàu nhất, mình có thể sống một cuộc sống không lo cơm ăn áo mặc rồi.
01:13Sau đó bà chủ mở tủ lạnh, kinh ngạc phát hiện bên trong vậy mà không có gì cả, bà ấy lập tức nhận ra có điều không ổn, lẽ nào Ben đem chuyện này nói với chồng, và nghi ngờ là người giúp việc đã lấy thức ăn đi.
01:22Lời của vợ khiến người chồng nghĩ đến, trước đây nhà có một người ăn xin đến, cô ấy tận mắt thấy người giúp việc đem toàn bộ tiền tiết kiệm của mình cho người đó, Ben lập tức phủ nhận, người giúp việc không phải người như vậy, biết đâu là dạo này quá mệt mỏi, nên ăn nhiều hơn một chút thôi.
01:34Người phụ nữ lúc này mới buông bỏ cảnh giác, đợi đến ngày hôm sau sau khi cả nhà đi khỏi, gã đàn ông vậy mà mở cửa bí mật, tự ý lên lầu, ngay sau đó đi vào phòng của đại tiểu thư, ung dung như nhà của mình, nằm lên giường của cô ấy.
01:45Lúc này cậu ta vô tình phát hiện, bên cạnh giường có một cây kẹo bút đại tiểu thư ăn thừa, không nghĩ ngợi gì, liền bỏ vào nghiệp ăn, sau đó lại đến phòng ngủ của gia chủ.
01:52Mà hành vi bị ổi của cậu ta, vừa hay bị mẹ bắt gặp, thấy cảnh này người phụ nữ cảm thấy vô cùng đau lòng, rất nhanh một tuần đã trôi qua, ba chủ mở tủ quần áo kinh ngạc phát hiện, đôi tất mình mới mua vậy mà không cánh mà bay.
02:02Ben lập tức gọi người giúp việc đến hỏi, đôi tất ra mới mua hai hôm trước, đã mất rồi, còn cả áo định hình của tôi nữa.
02:07Người giúp việc nghe vậy bội vàng giải thích, hôm qua có một con mèo hoang đến, biết đâu là bị nó tha đi rồi, ai ngờ dây tiếp theo phòng của đại tiểu thư cũng vang lên tiếng hét kinh hái.
02:14Cô ấy phát hiện trong thùng rác toàn là giấy ăn người khác đã dùng, nhưng điều cô ấy không biết là, sao lưng vậy mà có một bàn tay lớn đang từ từ tiến lại gần cô ấy.
02:21Đó người giúp việc hốt hoảng chạy vào, vừa vào đã phát hiện đứa con trai trốn dưới gầm rừng, lập tức dọa bà ấy giật nảy mình, để che giấu cho con trai.
02:28Bội vàng giải thích, mấy hôm nay tôi bị cảm nên quên dọn dẹp, nhưng đại tiểu thư lúc này lại phát hiện có điều không ổn, cứ cảm giác dưới gầm rừng có người, mắt thấy gã đàn ông sắp bị phát hiện, cô gái đột nhiên bị ba gọi ra ngoài.
02:37Tâm di, con ra đây một lát, ngày mai chúng ta đi châu Âu 7 ngày, tổ chức sinh nhật cho con thế nào?
02:42Được ạ, gã đàn ông lúc này mới thoát được một kiếp.
02:44Tiếp đó người mẹ vội ra hiệu, bảo cậu ta rời khỏi đây, biết được cả nhà người giàu nhất sắp đi du lịch.
02:48Gã đàn ông thầm nghĩ cơ hội đến rồi, vừa hay có thể nhân cơ hội này, thể hiện một fan ra cho trước mặt anh em, sau đó trở về tầng hầm, liền gọi điện cho đám bạn xấu, nói rằng mình đã là con rể của người giàu nhất, bảo bọn họ ngày mai đến biệt thự của mình quẩy một bữa, đợi đến ngày hôm sau sau khi cả nhà người giàu nhất đi, trong lòng người phụ nữ luôn có một dự cảm không lành.
03:05Quả nhiên đợi bọn họ chân trước vừa đi, gã đàn ông đã một chân đá tung cửa bí mật, đên nhàng đi lên lầu, thấy bộ vét hàng hiệu của người giàu nhất, lần lượt thử hết một lượt, cùng lúc đó đám bạn xấu này cũng đến trước cửa biệt thư, gã đàn ông nhiệt tình đón họ vào nhà.
03:16Ai ngờ bọn họ như nhà quê gia tỉnh vậy, thấy bất cứ thứ gì cũng đều thấy mới là con mờ tiệc sinh nhật trong nhà, mà ở một bên khác nhà người giàu nhất vừa qua cửa an ninh, đại tiểu thư liền phát hiện giấy tờ suất ngoại quên ở nhà rồi, bèn xin mẹ cùng mình quay về lấy.
03:28Con bé này, thật không để mẹ bớt lo, chồng ơi, anh vào làm thủ tục trước đợi bọn em, em đưa tâm di về nhà lấy giấy tờ, nhưng trên đường về nhà, trong lòng cô ấy luôn bất an, cứ cảm giác như sắp có chuyện gì xảy ra.
03:39Trên đường ra sân bay, gặp một đám đua xe mô tô, trong miệng còn la hét, nói gì đó đến biệt thự của nhà người giàu nhất, nghĩ đến đây cô gái lập tức bảo tài xế tăng tốc, thế nhưng lúc này gã đàn ông không biết gì, vẫn đang khoe khoang mọi thứ trong nhà này đều thuộc về mình.
03:51Người mẹ thật sự không nhìn nổi nữa, vội vàng lên trước ngăn cản, không ngờ lại bị bạn của cậu ta oánh, gã đàn ông thấy vậy sắc mặt lập tức thay đổi, tiếp đó tức giận đứng dậy, vốn tưởng con trai sẽ bênh vực mình, nhưng kết quả...
04:02Oánh hay lắm.
04:05Loại giúp việc không có mắt nhìn này, đáng bị oánh.
04:09Nào nào cạn ly.
04:12Nào cạn.
04:13Đây.
04:30Có chuyện gì thế này? Ai cho phép đám con đồ các người vào nhà của tôi vậy hả?
04:34Còn mặc quần áo nhà tôi, dùng đồ của nhà tôi nữa.
04:37Có biết đây là đâu không vậy? Anh Hào à?
04:39Con mụ này ở đâu ra vậy? Trông cũng khá xịn đấy.
04:41Lại đây, anh thơm một cái.
04:44Các người muốn làm gì? Tự ý vào nhà dân, vì tiện phá hoại tài sản của người khác, là phải đi tù đấy, bà cô này.
04:50Thấy cô ăn mặc cũng da dáng ngửi ngợp, mà không có mắt à.
04:54Nơi này, là biệt thự của rêu da giàu nhất Đông Châu.
04:57Là tiệc sinh nhật của anh Hào chúng tôi. Anh Hào là con rể của rêu da đấy.
05:00Các người mới là kẻ đột nhập thì có.
05:04Anh.
05:05Con rể rêu da sao? Chúng tôi không biết.
05:08Các người là cái thá gì mà cũng đòi biết chứ.
05:10Anh Hào là anh em của chúng tôi.
05:12Sau này, rêu da thấy chúng tôi, thì phải gọi là ông nội.
05:17Tôi cũng muốn xem xem.
05:19Người con rể rêu da từ trên trời rơi xuống này.
05:21Rốt cuộc là ai?
05:22Mang cồn ra đây.
05:26He he, anh Hào, anh Hào.
05:28Hai người phụ nữ này, muốn đuổi chúng ta ra ngoài.
05:31Tôi là con rể rêu da, ai dám xông vào?
05:36Ai dám xông vào?
05:38Ồ.
05:39Người đẹp.
05:40Anh chính là con rể, rêu da sao?
05:43Đúng rồi.
05:43Tôi chính là con rể của rêu kiến tinh, chồng của rêu tâm di.
05:46Chủ nhân tương lai của rêu da.
05:51Chính là hai người, làm phiền tôi và anh em vui vẻ hả?
05:55Tránh ra.
05:57Cô nói xem, hai người phá hỏng bữa tiệc của tôi.
06:00Tôi nên, làm thế nào, để trừng phạt hai người đây?
06:03Làm gì vậy?
06:05Buông ra.
06:06Anh có biết thân phận của tôi không?
06:08Ồ, năm nay kẻ lừa đảo cũng rẻ rặt thế này à?
06:10Đúng vậy.
06:12Đến địa bàn của anh Hào, còn không ngoan ngoãn phục vụ.
06:15Anh Hào, chơi chán rồi, thì để lại cho anh em chơi cùng nhé.
06:20Hai người đẹp.
06:22Chỉ cần hai người ngoan ngoãn nghe lời, biệt thượng này sau này sẽ là nhà của hai người.
06:26Tôi lấy thân phận con rể rêu da đảm bảo.
06:29Sau này hai người sẽ được, hưởng vĩnh hoa phú quý.
06:34Người con rể rêu da như cậu.
06:36Hãy nhìn cho rõ, tôi rốt cuộc là ai.
06:40Sao lại là bọn họ?
06:52Không phải họ đi du lịch rồi sao?
06:54Đồ đáng chất này, dám oánh anh Hào của chúng tôi.
06:57Anh em, lên cho tôi.
07:04Các người đều bị anh ta lừa rồi.
07:06Anh ta không phải là con rể rêu da gì cả.
07:08Các người đang chiếc tay cho kẻ ác, là đang phạm pháp đó.
07:10Chúng tôi tuy không được đi học, nhưng không phải không có IQ.
07:14Anh Hào cho chúng tôi mặc đồ hiệu, đeo đồng hồ hàng hiệu.
07:17Đây, chẳng lẽ là giả à?
07:19Ai dám chống lại anh Hào, là kẻ thù của chúng tôi?
07:22Phải.
07:24Các người xem, đây là gì?
07:29Hai người phụ nữ trong bức tranh này.
07:30Sao lại giống hai người họ vậy?
07:35Lẽ nào?
07:36Tôi chỉ là Hào Môn Đông Châu, vợ của Diêu Kiến Tinh.
07:40Khương Vận.
07:43Không thể nào.
07:44Vợ của Hào Môn Đông Châu.
07:47Không phải là mẹ vợ của anh Hào sao?
07:49Tôi không nhớ là...
07:51Mình có một người con rể như vậy.
07:53Đúng vậy, tôi Diêu Tâm Di chưa từng có bạn trai, huống hồ là chồng.
07:57Cho dù có lấy chồng, cũng sẽ không tìm loại như anh.
07:59Một tên rác rưỡi côn đồ làm chồng.
08:01Anh Hào.
08:05Phương Tử Hào, mày dám lựa bọn tao sao?
08:08Không phải mày nói mày là con rể Diêu Da sao?
08:11Tao chính là con rể Diêu Da.
08:14Chúng ta là anh em mười mấy năm rồi, mày còn không tin tao sao?
08:17Mày, mày còn muốn theo tao ăn sụm mặc sướng không hả?
08:20Bỏ tay ra, bỏ ra.
08:22Buông ra cho tao.
08:26Mày tưởng ông đây là thằng mốc à?
08:28Giả vờ cái gì?
08:29Mày là đứa trẻ không có cha.
08:33Tôi không phải.
08:35Tôi không phải.
08:36Tôi không phải.
08:37Đủ rồi.
08:38Một đám con đồ.
08:39Tự ý vào nhà dân.
08:40Phá hoại tài sản nhà tôi.
08:41Tất cả đợi ngồi tù đi.
08:50Ây da, Hào lại để chúng chạy mất.
08:53Tức chất con rồi.
08:54Chúng không chạy được đâu.
08:55Trước tiên cứ bắt kẻ chủ ngư này đã.
08:58Thật kỳ lạ.
08:59Rõ ràng Diêu Da ở nhà, sao anh ta lại vào được?
09:01Phương Tử Hào, mày dám lựa bọn tao sao?
09:04Phương Tử Hào ư.
09:05Con trai của Diêu Da cũng tên là vậy.
09:07Lẽ nào Diêu Da?
09:08Tất cả là tại hai người.
09:10Tôi mới mất mặt như vầy.
09:17Mẹ.
09:18Tao cho chúng mảy mắng tao.
09:21Con báo cảnh sát.
09:30Mẹ ơi, xem này.
09:31Đây là con đã lục hơn người thùng rác mới tìm được đó.
09:34Hôm nay là sinh nhật mẹ.
09:38Con trai ngoan.
09:53Mẹ.
09:56Báo cảnh sát đi.
09:57Báo cảnh sát đi.
09:59Để cho chúng mày cười nhạo tao.
10:00Vợ và con gái của Hảo Môn thì sao chứ?
10:02Chẳng phải cũng bị tao tiểu hào.
10:04Vừa nãy có tiếng gì vậy?
10:09Tiên sinh, xin chào.
10:10Máy bay của ngài sắp cất cánh rồi.
10:12Trễ thế này rồi.
10:13Họ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
10:23Dì Chu.
10:24Bảy ngày này ở nhà phiên Dì rồi.
10:26Đừng để bất kỳ người đáng ngờ nào vào nhà.
10:27Diêu Tổng.
10:28Ngài yên tâm.
10:30Chu Hồng Mai à.
10:30Chu Hồng Mai.
10:31Sao mày lại có thể mặt mũi nào nhìn Diêu Tổng chứ?
10:33Mẹ à.
10:52Mẹ đừng nhìn con như vậy.
10:53Con sợ.
10:55Tiểu hào.
10:57Mẹ muốn tử chất.
10:59Dì cơ.
11:00Dì cơ.
11:03Từ chất ư.
11:04Đúng.
11:05Từ chất.
11:06Đợi Diêu Tổng về.
11:07Mẹ sẽ rời khỏi đây.
11:09Ngày mai con dọn ra ngoài cho mẹ.
11:11Vợ và con gái Diêu Tổng đều bị mình bắt rồi.
11:14Mình còn dọn ra ngoài thế nào được?
11:15Hơn nữa phú quý sau này của mình.
11:17Mẹ à.
11:18Mẹ đã làm ở đây 12 năm rồi.
11:19Có cần phải dọn ra không?
11:21Bây giờ đi đâu?
11:22Tìm được công việc nhiều tiền như vậy.
11:24Và lại.
11:25Mẹ dọn ra ngoài.
11:26Sau này ai nuôi con?
11:28Chính vì mẹ cứ nuông chiều con.
11:29Mới gây ra cuộc diện ngày hôm nay.
11:31Mẹ không xứng.
11:32Làm giúp việc cho Diêu ra.
11:34Từ nay về sau.
11:35Mẹ cho dù có chiều khổ.
11:37Cũng sẽ dạy con cách tự lực cánh sinh.
11:39Được rồi.
11:40Cứ quyết định vậy đi.
11:46Tiểu hào.
11:47Đừng trách mẹ tàn nhẫn.
11:48Mẹ chỉ có mình con là con trai.
11:50Không thể nhìn con xa đoạ thêm nữa.
11:52Tâm gì?
12:05Mau tỉnh lại.
12:08Mẹ ơi, đây là đâu?
12:09Cảnh báo thời tiết khẩn cấp.
12:25Bão thiên thỏ sắp đổ bộ vào thành phố.
12:27Đêm nay sẽ có mưa bão lớn.
12:29Làm ơn nhanh lên.
12:30Không được rồi.
12:31Mưa lớn quá.
12:32Đừng bị sạt lở rồi.
12:32Tiểu Lưu à.
12:39Alo anh Diêu.
12:40Vợ và con gái tôi.
12:42Về nhà mà không có tin tức gì.
12:43Tôi lo họ gặp nguy hiểm rồi.
12:44Bên quản lý các cậu qua xem giúp tôi đi.
12:46Anh Diêu yên tâm đi.
12:47Dì chú, dì ở nhà à?
12:56Lưu quản lý, có chuyện gì vậy?
12:58Vào trong nói.
12:59Ấy.
13:00Lưu quản lý, rốt cuộc là đã có chuyện gì?
13:02Dì chú à?
13:03Anh Diêu nói, chị dâu và tâm gì đã về rồi.
13:06Sao trong nhà chỉ có một mình dì vậy?
13:08Cậu nói cái gì?
13:10Phu nhân và tiểu thư đã về rồi sao?
13:13Anh Hào, sinh nhật vui vẻ.
13:15Tôi ở nhà suốt mà, không thấy phu nhân và tiểu thư đâu.
13:19Họ không về sao, dì chắc chứ.
13:25Coi tao là đồ ngốc à, hả?
13:27Mày nghĩ tao sẽ để chúng mày đi báo cảnh sát sao?
13:31Đáng chết, anh muốn làm gì?
13:33Bọn tôi là người của Diêu ra, anh dám động vào bọn tôi sao?
13:36Nhắc tôi rồi đấy.
13:37Đại tiểu thư, trước đây tôi chỉ có thể lén nhìn.
13:41Nhưng bây giờ, tôi muốn chạm là chạm.
13:45Cơ thể của cô, mùi hương của cô.
13:57Tôi quen thuộc lắm.
13:58Là anh, chính là anh.
14:12Phương tự hào.
14:14Sao chú Hồng Mai lại mưa ra một tên cạn bã như cậu chứ?
14:16Sao bà biết tên tôi?
14:20Diêu Tổng, phu nhân.
14:22Đây là con trai tôi, Phương tự hào.
14:24Tiểu hào, mau chào chú dị đi.
14:27Con chào chú dị ạ.
14:29Ngoan quá.
14:30Dì Chu, con trai dì sau này, nhất định sẽ có tương lai.
14:34Cậu bé ngoan ngoãn ngày đó, sao lại biến thành ác quỷ như cậu?
14:38Mẹ à, mẹ nói gì vậy?
14:39Anh ta là con trai dì Chu ư?
14:41Sao anh ta lại ở trong nhà mình?
14:43Vì các người đã phát hiện ra thân phận của tôi rồi.
14:45Vậy thì tôi cũng không giấu nữa.
14:46Tôi được mẹ tôi giấu trong tầng hầm nhà các người.
14:49Đồ dùng cá nhân của các người, tôi đã hưởng thụ qua rồi.
14:52Trên người các người có mấy nốt rồi, tôi đều biết rõ một một.
15:00Đại tiểu thư à, không phải cô rất kiêu ngạo sao?
15:02Coi thường đàn ông chúng tôi, nên mới độc thân đến giờ.
15:07Không ngờ.
15:08Có một ngày, cô lại hời cho tôi, một con chuột sống ký sinh, trong nhà các người không thấy ánh mặt trời.
15:13Tâm Di, con bào chạy đi.
15:26Con mụ thối tha, thấy con gái được dụng ái, mày không chịu nổi đúng không?
15:30Tâm Di, mẹ.
15:36Mẹ.
15:38Anh chẳng qua chỉ là một kẻ ăn cơm thừa canh cạn của người khác thôi mà.
15:41Có gì hay ho chứ? Mày nói ai là ăn cơm thừa?
15:44Anh buông tôi ra, giúp sinh ư?
15:47Vậy hôm nay tao sẽ làm giúp sinh một lần.
15:51Buông tôi ra.
15:55Buông ra buông.
15:57Buông ra.
16:01Buông ra.
16:01Buông ra.
16:11Cậu có nhầm không vậy?
16:13Phu nhân và tiểu thư thật sự không về mà.
16:15Không thể nào.
16:16Anh Diêu lo lắng như vậy, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn rồi.
16:19Dì chú à, trong biệt thự này, có tầng hầm hay gì không?
16:24Lưu quản lý à?
16:25Nếu cậu không tin, có thể vào từng phòng để tìm.
16:29Được rồi.
16:30Tôi đi nơi khác xem sao, làm phiền rồi.
16:32Tiếng gì vậy?
16:40Này Lưu quản lý.
16:41Có phải cậu nghe nhầm không?
16:43Làm gì có tiếng gì đâu.
16:44Không đúng, chắc chắn có tầng hầm.
16:46Này Lưu quản lý.
16:48Này Lưu quản lý.
16:49Cậu thật sự nghe nhầm rồi.
16:52Nếu tầng hầm bị phát hiện,
16:54tiểu hào sẽ bị lỗ mất.
16:58Ây, ở đây thật sự không có cơ quan nào cả.
17:01Chắc là tôi nghe nhầm rồi.
17:02Lẽ nào?
17:06Mình thật sự nghĩ sai rồi.
17:14Cậu muốn làm gì?
17:19Gì chô?
17:20Sau này là gì?
17:22Tại sao dì cứ che che giấu giấu?
17:24Chột dạ đúng không?
17:25Dịch bức tranh ra.
17:32Sống trong lo sợ nhiều năm như vậy,
17:42cũng nên kết thúc rồi.
17:47Chị dâu.
17:49Tâm gì?
17:51Chị dâu,
17:52gà em tiểu lưu đây.
17:54Ở đây làm gì có phu nhân tiểu thư nào?
17:56Chỉ có đứa con trai vô dụng của tôi thôi.
18:03Tiểu hào nó,
18:04không có ở đây sao?
18:06Trời ạ!
18:07Lại có người trốn sống dưới biệt thự.
18:11Tôi nhớ ra rồi.
18:13Trước khi xây nhà,
18:14chỗ này vốn là nhà sát.
18:15Nhưng đã bị bỏ hoang và niêm phong từ lâu rồi mà.
18:18Chuyện lớn rồi.
18:20Đây là chuyện lớn rồi.
18:21Tôi phải báo cáo lên công ty.
18:29Phu nhân,
18:30tiểu thư.
18:33Phu nhân,
18:34tiểu thư.
18:37Anh Diêu nói,
18:38chị dâu và Tâm gì đã về rồi.
18:39Sao trong nhà chỉ có một mình gì vậy?
18:47Chị dâu,
18:48hai người không sao chứ?
18:49Là ai đã bắt cóc hai người?
18:50Đằng,
18:51đằng sau.
19:00Buông ra.
19:08Chất tiệt.
19:10Con dám đến thật à?
19:12Tôi đã nhốt mẹ con Khương Vận vào trong tủ.
19:14Sau đó nhận lúc các người rời khỏi phòng khách.
19:17Tôi lén lút ra ngoài.
19:18Và trốn trong góc khuất của biệt thự.
19:20Cái thá gì?
19:26Con dám đến điều tra tao sao?
19:28Tiểu hào.
19:29Tại sao?
19:30Tại sao con lại bắt cóc phu nhân và tiểu thư?
19:32Tại sao?
19:35Phu nhân tiểu thư gì chứ?
19:36Mẹ à,
19:37đến lúc này rồi,
19:38mẹ còn bênh vực bọn họ,
19:39lũ hào môn này.
19:40Bề ngoài có tôn trọng mẹ đến đâu,
19:42trong lòng,
19:43cũng chỉ coi mẹ là một con chó thôi.
19:45Vậy nên,
19:47con bắt cóc họ sao?
19:49Con có biết không?
19:50Diêu ra là ân nhân của chúng ta.
19:52Con,
19:53sao con có thể?
19:54Sao con có thể?
19:56Mày đúng là đồ cạn bã.
19:57Chu hồng mai.
19:59Bà lấy oán báo ân.
20:01Không phải, tôi.
20:04Ra,
20:05út ra,
20:06thấy chưa?
20:07Mẹ à,
20:08mẹ con lấy lòng bà ta thế nào cũng vô dụng thôi.
20:11À,
20:11đúng rồi.
20:12Mẹ,
20:13vừa nãy con lỡ tay với Diêu Tâm Di rồi.
20:18Mày nói gì?
20:25Tiểu thư,
20:26tiểu thư.
20:30Mày làm vậy là phạm tội,
20:32mày biết không?
20:33Đúng vậy,
20:34mẹ.
20:34Nên chúng ta,
20:36không quay đầu được nữa rồi.
20:38Mày.
20:44Diêu Tổng.
20:46Diêu Tổng.
20:54Đến cả điện thoại của tiểu lưu cũng không gọi được,
20:57chắc chắn có chuyện rồi.
20:58Vợ ơi,
20:58tâm gì,
20:59còn cả gì chú nữa?
21:00Đợi tôi,
21:00Diêu Tổng gọi tới rồi.
21:01Vậy thì chỉ còn cách rớt cả ông ta.
21:04Con nói gì?
21:06Chuyện đến nước này,
21:07chúng ta không quay đầu được nữa rồi.
21:08Chỉ có thể rớt cả Diêu Kiến Tinh.
21:10Mẹ.
21:11Mẹ.
21:12Diêu Kiến Tinh vẫn chưa biết chuyện này.
21:14Thế này,
21:14mẹ lừa ông ta đến đây,
21:15còn đâm ông ta một nhát.
21:17Sau đó,
21:17trôn cả bốn người họ,
21:18xuống tầng hầm này.
21:20Sau này,
21:21sau này tất cả mọi thứ của Diêu ra,
21:23đều là của chúng ta.
21:25Chú Hồng Mai.
21:26Đây là đứa con ngoan mà bà nuôi đấy.
21:29Tôi có làm ma,
21:32cũng sẽ không tha cho các người.
21:35Vậy thì tao sẽ tiến mày đi.
21:39Khốn ngạn.
21:43Mẹ dám quánh con sao?
21:45Sao nào?
21:46Mày còn muốn rớt tao nữa à?
21:47Nhào vô đi.
21:48Mẹ,
21:58con xin lỗi.
21:59Con sai rồi.
22:00Mẹ đừng giận mà,
22:01đừng giận mà.
22:02Sao con lại trở nên tàn nhẫn như vậy hả?
22:05Đây là mạng người sống sợ sợ đó.
22:08Diêu Tổng đối xử với chúng ta tốt như vậy.
22:11Mẹ dạy dỗ con như thế này sao?
22:13Mẹ à,
22:14con cũng là bị em thôi.
22:16Chuyện đã đến nước này,
22:17chỉ có thể đâm lao phải theo lao,
22:18rớt thoát diêu kiến tình này đi.
22:20Là do mẹ không dạy dỗ con cho tốt.
22:23Mẹ nên gánh vác trách nhiệm.
22:26Mẹ,
22:27mẹ,
22:28mẹ cũng không muốn
22:28đứa con trai duy nhất của mẹ
22:30phải đi tù đúng không?
22:31Chỉ cần mẹ mang ông ta đến đây,
22:33đến lúc đó,
22:34đưa đến tầng hầm.
22:35Mọi chuyện của chúng ta
22:36sẽ kết thúc cả thôi.
22:44Mẹ biết phải làm sao rồi.
22:46Dì chú.
22:49Mẹ,
22:50nhanh lên,
22:50không kịp nữa rồi.
22:52Thế này đi mẹ,
22:53con hứa với mẹ,
22:54đợi sau khi chuyện này kết thúc
22:55con sẽ cưới vợ sinh con,
22:57thiếu thảo với mẹ,
22:57được không?
22:59Mau đi đi.
23:00Đi đi.
23:03Dì chú,
23:04dì ở đây à?
23:06Diêu Tổng,
23:07này sao thế này?
23:08Ây da,
23:09mau,
23:09đôi lau cho ngài.
23:12Ngồi xuống trước đi.
23:13Uống nước đi.
23:21Dì chú,
23:22nóng quá.
23:23Xin lỗi.
23:27Diêu Tổng,
23:28không phải ngài cùng phu nhân và tiểu thư,
23:30đi du lịch rồi sao?
23:31Sao lại về một mình vậy?
23:32Dì chú,
23:33tâm di về trước,
23:34tôi không liên lạc được.
23:36Dì có thấy con bé không tôi?
23:37Tôi không thấy phu nhân và tiểu thư.
23:39Vậy còn bên quản lý thì sao?
23:41Tôi đã bảo tiểu lưu về trước tìm họ.
23:43Cậu ấy không đến à?
23:43Tôi không thấy.
23:46Dì chú,
23:48sao chị cứ lờ đẳng thế?
23:51Diêu Tổng,
23:52tôi,
23:53thật ra có một bí mật,
23:55muốn nói với ngài.
23:57Dì chú,
23:58dì sao vậy?
24:00Dì có bí mật gì chứ?
24:02Dì chú,
24:03chị sao vậy?
24:05Nếu chị cần tiền gấp thì cứ nói với tôi,
24:07chị cần gì,
24:07cũng có thể nói với tôi mà.
24:09Diêu Tổng vẫn lương thiện như vậy.
24:11Còn mình lại vì lòng ích kỷ riêng,
24:13mà phá hủy gia đình của ngài ấy.
24:14Nhưng mà,
24:15mẹ,
24:17mẹ cũng không muốn,
24:18đứa con trai duy nhất của mẹ phải đi tù đúng không?
24:20Tiểu hào là con ruột của mình,
24:22mình thật sự phải tống nó vào tù sao?
24:25Dì chú,
24:25dì cứ ấp à ấp úng.
24:27Dì,
24:28đang nhìn gì vậy?
24:33Dì nghỉ một lát đi,
24:34dì chú,
24:35không sao,
24:35tôi hơi đau đầu.
24:42Ngại quá diêu tổng,
24:44sức khỏe của tôi.
24:47Không sao đâu dì chú,
24:48dì nghỉ chút đi.
24:53Dì chú à,
24:54có phải dì biết tâm dì và mọi người ở đâu không?
24:56Dì nói cho tôi biết được không?
24:57Vốn dĩ,
25:04cả nhà ba người chúng tôi,
25:05bây giờ đáng lẽ đang ở nhà hàng Michelin tại châu Âu cùng với tâm di,
25:08vui vẻ đón sinh nhật.
25:10Vậy mà bây giờ lại,
25:11anh Hào,
25:15sinh nhật vui vẻ.
25:17Chú Hồng Mai ơi là chú Hồng Mai,
25:19mày có xứng với diêu tổng không?
25:20Dìu tổng,
25:25ngài,
25:26ngài đi theo tôi một lát.
25:38Trong biệt thự của tôi lại có một tầng hầm sao?
25:41Dìu tổng à,
25:4212 năm rồi,
25:43mọi bí mật của tôi,
25:45đều ở bên trong.
25:46Dì chú,
25:48dì phát hiện ra nơi này như thế nào,
25:50ngài còn nhớ?
25:51Tôi có một đứa con trai không?
25:53Tiểu Hào ư,
25:54đứa bé đó rất có tương lai.
25:57Tương lai ư,
25:58nó đã là người lớn rồi,
25:59chỉ biết ăn không ngồi rồi.
26:01Đến bản thân cũng không nuôi nổi.
26:03Tôi vì nó,
26:04mà nuôi nó trong tầng hầm này.
26:07Xin lỗi diêu tổng,
26:09mà nó,
26:10đã bắt cóc phu nhân,
26:12con,
26:13hại chất tiểu thư.
26:14Dì nói dì.
26:25Vợ ơi,
26:26tâm dì.
26:28Tâm dì.
26:30Dì chô,
26:32thật sự là con trai dì làm sao?
26:36Dì,
26:37mẹ,
26:39làm tốt lắm.
26:41Đợi con rớt trước lão giả này.
26:42Sau này dìu ra,
26:44sẽ là của chúng ta.
26:53Thật sự là mày.
26:54Dìu kiến tình à,
26:55dìu kiến tình,
26:56thấy cái này không,
26:57hả?
26:58Quần áo của mày,
26:59tao mặc rồi.
27:00Vợ và con gái mày,
27:02tao cũng nhìn trộm rồi.
27:03Đợi tao thay thế mày,
27:04biệt thư của mày cũng là của tao.
27:06Tao từ nhỏ đã sống ký sinh trong nhà mày.
27:12Đợi mày chất rồi,
27:13tao cũng sẽ ký sinh trên thân vận của mày.
27:16Chú Hồng Mai,
27:17chị cũng muốn tôi chất sao?
27:20Dìu kiến tình.
27:23Tao ở trong cái tầng hầm này,
27:24đã sống 12 năm.
27:2712 năm.
27:30Mày có biết những năm nay,
27:31tao đã sống như thế nào không?
27:32Dựa vào cái gì chứ?
27:34Dựa vào cái gì mà tao phải sống như một con chuột,
27:36ăn cơm thừa canh cạn của chúng mày.
27:40Còn mày,
27:40thì có thể lái xe sang.
27:44Tao cũng muốn lái xe sang.
27:46Tao còn muốn chơi gái nữa.
27:50Mày nói đúng.
27:52Tao,
27:52dìu kiến tình.
27:54Sự cho là mình thông minh,
27:55lại không nhìn thấu hai con bạch nhãn làng các người.
27:58Là tao dẫn sói vào nhà,
27:59là tao đã hại chết vợ con mình.
28:01Nhưng,
28:02chỉ cần tao còn một hơi thở.
28:06Thì bọn mày đừng hòng động đến một xu một cắp của diêu gia.
28:12Lão già.
28:14Vậy thì mày đi chết đi.
28:18Lão già.
28:20Vậy thì mày đi chết đi.
28:22Tiểu hào.
28:23Con không được rớt ngày ấy.
28:25Tiểu hào.
28:27Mẹ xin con,
28:28con dừng lại đi.
28:31Dừng lại sao?
28:33Chuyện đã đến nước này,
28:34chúng ta còn đừng nuôi sao.
28:35Hôm nay không phải ông ta chết,
28:37thì là tao toài mạc tránh ra cho tao.
28:38Ba.
28:54Tiểu hào.
28:55Tiểu hào.
28:56Mẹ.
28:57Nếu con muốn rớt ngày ấy,
28:59thì mẹ sẽ chết cho con xem.
29:02Mẹ.
29:03Sao mẹ cứ bênh vực diêu ra bọn họ vậy?
29:05Nếu con rớt ngày ấy.
29:08Vậy thì để mẹ chết trước đi.
29:11Được.
29:13Được.
29:14Được.
29:15Hôm nay có thể tha cho bọn họ.
29:17Nhưng mà.
29:18Bọn họ đã biết quá nhiều.
29:20Con không thể để bọn họ rời khỏi đây.
29:25Tao mỗi ngày đều nhìn chúng mày.
29:28Ở trên đó sống sông sướng.
29:29Hôm nay.
29:32Để chúng mày cũng nếm thử mùi vị này.
29:39Đi.
29:46Bọn mày.
29:48Sẽ bị nhốt vĩnh viễn trong tầng hầm này.
29:53Từ nay.
29:55Tiểu hào sẽ quang minh chính đại,
29:57trở thành chủ nhân của căn biệt thự này.
29:59Mà lối ra của tầng hầm cũng đã bị bịt kín.
30:09Mẹ à.
30:10Mẹ đừng có mà nghĩ đến việc lén lút mang đồ ăn cho họ.
30:13Nếu không.
30:14Con sẽ niêm phong tầng hầm lại.
30:15Để họ tự sinh tự diệt.
30:25Con không tin.
30:26Bọn họ còn ra ngoài được.
30:26Bữa nào con sẽ dùng xi măng,
30:29bịt kín hoàn toàn chỗ này.
30:30Mẹ.
30:31Con cảnh cáo mẹ.
30:32Mẹ đừng có mà nghĩ đến việc lén lút mang đồ ăn cho họ.
30:35Chúng ta khó khăn lắm mới có được ngày tháng tốt đẹp.
30:37Không ai được gây thêm chuyện.
30:40Nhưng mà,
30:40họ sẽ chất đói mất.
30:41Bà ơi,
30:55Bà ơi,
31:10con đói quá.
31:11Chồng ơi.
31:12Có cách nào khác để liên lạc với bên ngoài không?
31:15Điện thoại đều bị họ thu hết rồi.
31:18Ban quản lý cũng không liên lạc được với chúng ta.
31:20Con không muốn chết.
31:21Diêu Tổng.
31:23Phu nhân,
31:24tiểu thư.
31:25Phu nhân.
31:26Tôi mang cho mọi người chút đồ ăn,
31:28và cả nước nữa.
31:30Chu hồng mai.
31:31Đồ bạch nhãn lang nhà cô.
31:33Cô còn mặt mũi đến đây à?
31:34Tôi.
31:35Xin lỗi phu nhân.
31:36Đừng nói nữa.
31:38Chị Chu.
31:39Có thể,
31:40lấy chút dược liều cho tâm gì được không?
31:42Con bé xót cao quá rồi.
31:43Mẹ ơi,
31:44con về rồi.
31:47Nếu để tiểu hào biết,
31:48nhất định sẽ làm liên lụy đến Diêu Tổng và mọi người.
31:51Không được,
31:52tôi phải đi trước đã.
32:00Sao mẹ chậm thế?
32:02Mẹ à,
32:04để con giới thiệu với mẹ,
32:05đây là bạn gái mới của con.
32:09Tiểu hào.
32:11Con có bạn gái rồi à?
32:13Dì ơi,
32:13con là Tô Lệ Lệ.
32:16Gọi gì gì chứ?
32:17Gọi là mẹ.
32:19Nhưng chưa kết hôn mà à?
32:21Sao nào?
32:21Không muốn à?
32:23Đây là biệt thự của anh.
32:25Trở thành người phụ nữ của anh.
32:27Đồ ở đây em cứ tủy ý hưởng thù.
32:29Chẳng phải tốt hơn là người mẫu sao?
32:39Trời ơi!
32:41Toàn là phiên bản giới hạn đặt làm riêng.
32:42Sao anh lại có nhiều quần áo phụ nữ thế này?
32:48Bạn gái cố chắc phải xếp đầy một xe tải mất suýt nữa thì mình quên.
32:51Mấy thứ này là của mẹ con nhà Diêu Gia,
32:53không thể để cô ấy phát hiện được.
32:55Mấy thứ này,
32:56đều là chuẩn bị riêng cho em đó.
32:59Anh tốt thật.
33:01Lệ lệ,
33:02tiểu hào.
33:03Hai đứa đói rồi phải không?
33:04Mẹ chuẩn bị hải sản cho hai đứa rồi.
33:06Ăn cơm trước đi.
33:07Mẹ à!
33:17Ban nãy không phải mẹ định,
33:18thả bọn họ ra khỏi tầng hầm chứ.
33:20Mẹ!
33:21Mẹ không có.
33:23Con cảnh cáo mẹ lần cuối.
33:25Nếu mẹ còn mềm lòng với họ,
33:27con sẽ rớt hết tất cả bọn họ.
33:30Mẹ cả ngày chỉ nghĩ đến đám người Diêu Gia,
33:32con mà không biết sao, hả?
33:35Chúng ta đang sống những ngày tốt đẹp.
33:37Con đến vợ cũng tìm được rồi,
33:38sắp có thể cưới vợ sinh con.
33:40Mẹ còn có gì không hài lòng?
33:41Phải rồi,
33:42đây chẳng phải là những gì mình muốn thấy sao.
33:45Nhưng mà...
33:48Con cảnh cáo mẹ lần cuối.
33:52Nếu mẹ còn mềm lòng,
33:53con đã nói hết lời rồi đấy.
34:01Tiểu hào lại có thể tìm được cô bạn gái xinh đẹp như vậy,
34:03thật là phúc của nó mà.
34:05Nào, uống mi nước trái cây đi.
34:07Dì à?
34:07Dì chăm sóc con kỹ quá.
34:09Làm con cứ như là chủ nhà,
34:11còn dì thì giống người giúp việc vậy.
34:12Chủ nhà ư?
34:13Mình không xứng làm chủ nhà ở đây.
34:16Dì sao vậy ạ?
34:18Không sao.
34:19Cũng không còn sớm nữa,
34:20còn nghỉ ngơi sớm đi.
34:25Mình cứ tưởng phu nhân hào môn cấp này
34:27đều giống như trong phim ngắn,
34:29kêu căng ngống hách.
34:30Không ngờ lại dễ nói chuyện như vậy.
34:32Chỉ là,
34:33cứ như người giúp việc.
34:50Đây không phải là phòng của phụ nữ sao?
34:52Anh ấy không phải con một sao?
34:55Mấy thứ này,
34:55đều là chuẩn bị riêng cho em.
34:57Quần áo thì thôi đi.
35:00Sao có thể,
35:01còn chuẩn bị một căn phòng cho mình.
35:03Nhìn là biết,
35:03có người đã ở đây nhiều năm rồi.
35:06Lẽ nào?
35:07Em đi đâu vậy?
35:08Lại đây ngủ với chồng nào?
35:10Em đến đây.
35:13Thế nào?
35:14Biệt tượng này của anh,
35:15có lớn không?
35:16Cứ nói với em thế này nhé.
35:18Cả đông châu này người giàu hơn anh,
35:19đếm trên đầu ngón tay.
35:25Anh làm gì vậy?
35:27Sắp kết hôn rồi,
35:28chuyện sớm muộn thôi.
35:34Dừng tay,
35:35còn chưa kết hôn mà.
35:37Không phải cô là người mẫu à?
35:38Bao nhiêu đại gia động vào được,
35:40tôi lại không động vào được.
35:41Hả?
35:41Đừng có nói bậy,
35:42ai động vào tôi.
35:45Con khốn,
35:46mày dám quánh tao sao?
35:49Nếu hôm nay không chịu tao,
35:50thì mày liệu hồn.
35:51Tiểu lưu,
36:06sao rồi?
36:07Không được anh rượu ơi,
36:08cửa tầng hầm bị khóa rồi.
36:11Ai ở đó?
36:15Ai ở đó?
36:16Giọng nói chưa nghe bao giờ.
36:19Tôi là Diêu Kiến Tinh.
36:20Cô là ai?
36:22Người giàu nhất Đông Châu,
36:23Diêu Kiến Tinh sao?
36:24Tôi là Tô Lệ Lệ.
36:26Sao anh lại ở nhà người khác?
36:27Vì đây là nhà của tôi.
36:29Cái gì?
36:30Nhà của tôi bị người giúp việc,
36:31và con trai bà ta chiếm rồi.
36:32Vợ chồng và con gái tôi,
36:34đều bị nhốt trong tầng hầm.
36:35Cô gái,
36:35cô có thể cứu chúng tôi ra ngoài không?
36:37Mấy thứ này,
36:39đều là chuẩn bị riêng cho em đó.
36:42Di à,
36:43Di chăm sóc con kỹ quá.
36:45Làm con cứ như là chủ nhà,
36:46còn Di thì giống người giúp việc vậy.
36:50Hèn chi hành vi của họ kỳ lạ như vậy.
36:53Hóa ra là đồ giả.
36:55Cô gái,
36:56cô gái.
36:58Tôi, tôi sẽ thử.
36:59Tôi sẽ thử.
37:00Tôi sẽ thử.
37:07Con khốn.
37:16Tao cho mày ăn cho mày mặc.
37:19Mày dám tấn công tao à?
37:31Con đàn bà khốn kiếp,
37:32dám động đến tầng hầm của tao sao?
37:37Người đâu?
37:41Làm gì có người nào?
37:43Chỉ có bốn người chúng tôi.
37:44Lẽ nào không ở đây?
37:46Tuyệt đối không thể để nó chạy thoát.
37:49Tất cả im hết cho tao.
37:51Nếu không tao rớt hết chúng mày.
38:05Trời ơi,
38:06nhiều người thế này.
38:07Sao họ dám,
38:08con đàn bà khốn kiếp,
38:09dám động đến tầng hầm của tao?
38:11Nào cô gái,
38:12mau trốn đi.
38:20Tôi,
38:21tôi sẽ ra ngoài báo cảnh sát,
38:23nhất định sẽ cứu mọi người ra ngoài.
38:24Cô muốn báo cảnh sát,
38:38cảnh sát đúng không?
38:38Nếu đã bị dì phát hiện rồi,
38:40tôi cũng không giả vờ nữa.
38:41Hai mẹ con dì,
38:42chiếm biệt thự của người khác,
38:43còn bắt cóp người ta,
38:45thì cứ chờ ngồi tù đi.
38:46Cô biết hết rồi à?
38:47Phải.
38:48Bây giờ đến bắt tôi,
38:49dì đến muộn một bước rồi.
38:52Người làm trời nhìn,
38:54chuyện phải đến,
38:54cuối cùng cũng không trốn được.
38:57Tôi và tiểu hào,
38:58đã phạm phải sai lầm.
39:00Chúng tôi sẽ gánh vác.
39:01Nhân lúc tiểu hào chưa phát hiện,
39:05cô mau trốn đi.
39:07Dì không bắt con à,
39:08dì để con đi à.
39:10Dì à,
39:11dì là người tốt.
39:12Con hy vọng dì đừng cùng phương tử hào đồng lõa làm bầy,
39:15con đi trước đây,
39:16dì bảo trọng.
39:19Tội ác còn lại,
39:20mình sẽ gánh vác.
39:25Người đâu?
39:26Tôi lệ lệ.
39:28Nếu để nó chạy thoát,
39:29chuyện ở tầng hầm nhất định sẽ bị bại lộ.
39:32Phải diệt cỏ tận gốc.
39:36Con đàn bà kia đi đâu rồi?
39:38Có phải chúng mày thông đồng với nhau không?
39:39Cậu muốn làm gì?
39:40Làm gì có người phụ nữ nào?
39:42Mày nhốt bốn người chúng tao còn chưa đủ sao?
39:44Đồ tiểu nhân.
39:46Đừng tưởng tao không biết.
39:48Con đàn bà đó là đồng bọn của chúng mày.
39:50Muốn chạy ra ngoài báo cảnh sát cứu chúng mày.
39:56Tao, dừng tay.
40:01Tiểu hào à, con nhận tội chịu phạt đi,
40:03bây giờ vẫn chưa muộn.
40:05Con không muốn cả đời này chúng ta,
40:07đều phải nơm nấp lo sợ chứ, vỡ vẩn.
40:09Chỉ có rớt hết bọn họ,
40:10thì chúng ta mới có ngày thắng tốt đẹp.
40:11Tránh ra.
40:14Tránh ra.
40:15Tiểu hào là do mẹ không giải dỗ con cho tốt.
40:27Mẹ sẽ gánh vác tất cả.
40:29Còn con, làm sai chuyện thì nên bị trừng phạt.
40:34Tiểu hào, con hãy xám hối đi.
40:36Tiểu hào là do tôi không giải dỗ tiểu hào cho tốt,
40:48đương chiều nó quá mức.
40:52Mới gây ra cuộc diện ngày hôm nay.
40:56Xin lỗi.
40:59Tôi xin mọi người, có thể tha thứ cho tôi.
41:03Xin lỗi.
41:03Dì ơi, không được động đẩy.
41:08Tốt quá rồi.
41:09Những ngày tháng sau này, mình có thể chuộc tôi rồi.
41:14Nếu được quay lại ngày hôm đó,
41:16bà có còn nuôi phương tử hào trong tầng hầm không?
41:21Sẽ không?
41:26Cũng không chắc.
41:29Tội lỗi khó bụ đắp nhất trên đời.
41:31Tội lỗi khề khạo mũi nhất,
41:32chính là sự ngương chiều.
41:33Mọi chuyện đã kết thúc rồi.
41:45Phương tử hào phạm tội giam giữ người trái phép,
41:47cố ý rớt người không thanh.
41:49Tổng hợp hình phạt nhiều tội danh,
41:50bị kết án 20 năm tù có thời hạn.
41:53Tổng phạm chú Hồng Mai vì chủ động đầu thú,
41:55bị kết án 5 năm tù có thời hạn.
41:56Hy vọng thứ nhuông chiều mang tên ký sinh này
42:00sẽ không bao giờ xảy ra trên đời nữa.
Bình luận