Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 5 tháng trước
THỜI VÀNG SON - PHẦN 2 - TẬP 13 - THVL1 LỒNG TIẾNG - PHIM ĐÀI LOAN - THOI VANG SON P2

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00Bộ phim Thời Vàng Son
00:05Phần 2
00:08Ký vô đi
00:30Dì muốn trả thù, tất cả sự hi sinh đều xứng đáng
00:36Sao em còn không ký
00:49Không lẽ em lấy tôi làm em đau khổ tới vậy
00:54Điều kiện của tôi cũng xem như tốt lắm rồi
00:57Dù xét về bề ngoài hay là xét sự nghiệp
01:00Cũng đều dừng mức tiêu chuẩn nha
01:01Thầy không phải phụ nữ nên không hiểu đâu
01:04Ai nói không hiểu chứ
01:06Phụ nữ khác tôi không dám nói
01:09Nhưng mà tôi với em cũng đã sống chung 5 năm trời rồi
01:12Thì sao mà tôi lại không hiểu tính của em được chứ
01:15Dù em có nói gì
01:17Từ biểu hiện và thái độ của em
01:19Tôi cũng nhìn ra được em vui hay không
01:27Có phải tại lúc nãy tôi không chịu mua cho em chiếc nhẫn đó
01:36Nên tâm trạng của em mới buồn bã không vui
01:38Không đồng ý ký tên lên đó
01:40Tặng em
01:42Thầy chuẩn bị hồn nào vậy
01:49Chắc là em cũng hiểu rõ tính của tôi mà
01:51Tôi mà làm bất cứ chuyện gì
01:53Thì cũng phải có kế hoạch nhất định
01:55Huấn hồ mua hoa tươi với lại nhẫn cưới
01:58Cũng đâu phải là chuyện khó khăn gì
02:00Tuy
02:05Chúng ta chỉ kết hôn giả thôi
02:07Nhưng mà kết hôn cũng phải có quy trình
02:09Không thể thiếu một bước nào hết
02:11Thầy à
02:19Thật không ngờ
02:20Bề ngoài của thầy có vẻ rất lạnh lùng
02:22Ăn nói rất khó nghe
02:24Cũng có lúc chua đáo tới dậy luôn đó
02:26Đương nhiên là tôi phải như vậy rồi
02:29Em nghĩ thử xem
02:30Hai chúng ta kết hôn
02:31Vậy mà
02:32Trên tay là không có nổi một chiếc nhẫn
02:34Tới lúc đó lỡ Lý Thiên Bảo
02:36Và hương gì mà nhìn thấy
02:37Chắc chắn sẽ nghi ngờ
02:38Còn nữa nha
02:41Trong thời gian 5 năm chúng ta sống chung với nhau
02:43Tôi vẫn không chấp nhận nổi vô thẩm mỹ của em
02:47Cho nên chỉ có thể tự một mình chuẩn bị thôi
02:50Em
02:53Xong rồi
02:57Cái này
02:58Bây giờ em cũng đã đeo nhẫn
03:02Tức là đã chịu lấy tôi
03:04Ký tên được rồi đúng không
03:05Vậy có phải là em cũng đeo nhẫn cho thầy luôn không
03:09Không cần đâu
03:10Phiền phức lắm
03:11Em ký tên đi
03:11Tôi ký của tôi xong rồi đó
03:14Xin chúc mừng anh Tôn và chị Tôn
03:34Cảm ơn cô
03:36Làm xong rồi
03:38Khoan đi đã
03:40Còn phải chụp hình lại để làm bằng chứng cho Thiên Bảo xem nữa đúng không
03:51Đúng vậy
03:52Ma quỷ thường ẩn nứt trong chi tiết
03:55Chuyện gì cũng phải
03:56Đề phòng trước khi mưa
03:57Mới không có hậu quản
03:58Sao mẹ mẹ lấy một người
04:01Có tâm cơ sâu nặng giống như thầy chứ
04:03Vậy thì tôi sẽ xem như em nói câu này là đang khen tôi
04:07Dù sao bây giờ em có hối hận
04:09Cũng đâu có kịp nữa
04:10Cô ơi ngại quá
04:16Có thể làm phiền cô chụp dùm vợ chồng tôi tấm hình được không
04:19Cảm ơn cô
04:20Vui vẻ chút đi
04:28Chúng ta chụp hình cũng phải giống y như thật chứ
04:32Vậy họ mới tin
04:33Chúng ta chụp hình cũng phải giống y như thật chứ
05:03Đâu
05:04Đưa cô xem
05:05Mẹ sao mẹ lại đem đi giặt vậy
05:07Không phải
05:08Tại lúc đó mẹ đem đồ đi giặt
05:10Thấy cái này dơ quá nên mẹ mới đem giặt chung luôn đó
05:13Không biết sao lại giặt tới nổi rách luôn à
05:15Ôi cái hoàn cổ này
05:17Không phải của con đâu
05:19Là của chủ tịch hơn cho con nữa
05:20Hôm đó cô nên trả lại ông mấy lúc ở bệnh viện
05:23Bây giờ làm rách rồi
05:25Làm sao trả lại được đây
05:27Trời ơi
05:28Nếu đã là của người khác thì cần phải trả lại
05:32Nhưng mà bây giờ nó cũng rách rồi
05:34Hay là mua lại cái mới cho người ta đi được không con
05:36Cũng phải xem người ta có chịu hay không chứ
05:40Con chỉ sợ
05:43Khăn tròn cổ này có ý nghĩa đặc biệt với ông ấy
05:46Vậy thì
05:47Mình làm sao trả lại đây
05:48Ông chủ tịch Hưng đó
05:53Là chủ tịch của bệnh viện
05:55
05:56Nhìn bề ngoài ông ấy có vẻ rất là khách sáo
05:59Còn rất phong độ nữa đó
06:00Chắc là không có tính toán với chúng ta đâu ha
06:03Nếu như đã là lỗi của chúng ta
06:05Thì con cứ nói thật với ổng ha
06:07Nếu không thì đền cho ổng
06:09Còn nếu ổng không giận
06:10Thì ít nhất cũng phải xin lỗi người ta một tiếng
06:12Vào đi
06:22Dạ chủ tịch
06:27Đã tìm được tôn tích của tiểu thư
06:29Ở một thôn làng kế bên
06:31Công xưởng thực phẩm
06:32Có phải là tình giác lỡ chung với Johnny không?
06:38Chuyện này tôi không dám xác định
06:39Vì lúc chúng tôi qua đó
06:40Đại tiểu thư đã dọn đi rồi
06:42Cô nuôi các người rốt cuộc là có lợi ích gì hả?
06:49Tìm người cũng không được
06:50Đánh cũng không đánh lại ai
06:52Cậu tự nói đi
06:53Bao nhiêu năm nay
06:54Đã là lần thứ mấy rồi
06:56Lần nào cũng chậm một bước
06:57Để tình dân trốn trước
06:58Đúng là đồ vô dụng
07:06Chủ tịch
07:07Tôi lại không tìm được đại tiểu thư
07:09Nhưng mà cô ấy có để lại lá thư
07:10Cho ông nè
07:11Ba
07:25Xin ba đừng tìm con nữa
07:27Nếu như trong lòng ba cảm thấy ái náy
07:29Đối với con và anh
07:31Thì xin ba cho tụi con cuộc sống bình yên
07:33Cũng như những gì con nói lúc đầu
07:35Con sẽ dùng thời gian cả đời
07:37Để trục tội cho những chuyện xấu mà ba đã làm
07:40Cho dù một ngày nào đó
07:42Ba có tìm được con
07:44Con cũng sẽ không nhận người cha là ba
07:47Nó dám nói không nhận mình
08:01Cũng không nghĩ cho kỹ
08:03Là ai đã sinh ra đó
08:04Con giấc giả khổ sở nuôi nó không lên
08:07Không ngờ con dám chống đối cả ba
08:09Tất cả cũng tại tăng thế bàn
08:17Nếu không tại đó
08:19Cha con mình
08:20Cũng không ra nông nỗi này
08:22Nếu như không trừ khử nó
08:24Cả đời này
08:25Cũng không thể nào nút trôi cuộc tức này
08:27Lại có chuyện gì nữa
08:31Dạ chủ tịch
08:34Cô gái mà chúng ta đưa tới bệnh viện
08:36Tới đây tìm ông
08:37Mời cô ấy vào
08:39Dạ
08:40Cô à
08:42Mời vào trong
08:43
08:44Chào cô Lý
08:46Chủ tịch Hưng
08:49Thật ngại quá
08:51Tôi không thông báo trước
08:52Mà đã qua thẳng đây
08:53Hy vọng là không làm phiền ông
08:54Cô đừng khách sáo quá
08:56Nơi này
08:57Quang hình cô mọi lúc
08:58Dạ
08:58Mời ngồi
08:59Cảm ơn
09:00Dạ
09:04Dết thương của cô
09:06Đã đỡ nhiều chưa
09:07
09:07Đỡ rồi
09:08Đã đỡ nhiều rồi
09:09Cảm ơn ông quan tâm
09:10Thật ra hôm nay tôi đến
09:12Là cố tình muốn đến
09:14Để xin lỗi ông
09:14Xin lỗi tôi
09:16Sao cô lại nói như vậy
09:18Khăn choàng mà lần trước
09:20Ông cho mượn
09:21Cũng tại tôi không cẩn thận
09:22Nên dặn đến nỗi trách luôn rồi
09:24Tôi biết cái đó là đồ hiệu
09:26Cũng mắc tiền lắm
09:27Cho nên
09:28Tôi cố tình đi mua lại một cây mới
09:30Rồi đem đến
09:32Đền lại cho ông
09:33Chỉ là khăn choàng thôi mà
09:36Bị rách cũng đâu có sao
09:37Cô không cần phải khách sáo gì đâu mà
09:38Huống chi nếu không phải chúng tôi
09:40Lái xe suýt chút đụng chúng cô
09:42Thì cô cũng đâu té bị thương
09:43Đâu có chủ tịch Hưng
09:45Ông đừng nói như vậy
09:45Thật ra thì tôi bị thương
09:47Cũng tại tự tôi không cẩn thận thôi
09:49Ông cho tôi mượn khăn choàng
09:51Tôi không bảo quản nó tốt
09:52Ngược lại còn làm hư
09:53Tôi chỉ hy vọng là ông
09:55Ông có thể
09:56Có thể nhận lấy nó
09:58Xin ông nhận dùm cho
10:01Tôi thấy hay vậy đi
10:08Cô đền lại tôi khăn choàng
10:10Tôi mời cô ăn cơm
10:11Vậy hãy chúng ta xem như là hoài nhau
10:13Hả?
10:14Cô Lý à
10:17Nói sao đi nữa thì
10:18Hại cô bị thương cũng là chúng tôi không đúng
10:20Tôi hy vọng cô
10:22Hãy xem bữa cơm này
10:23Giống như là sự bồi thường của tôi
10:25Xin cô đừng từ chối ý tốt của tôi
10:27Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:32Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:36Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:40Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
11:10Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
11:40Bà xã, anh yêu em.
11:45Hơi nè, anh yêu em.
11:59Bà xã, anh kể chuyện cười cho em nghe nha.
12:04Lúc còn nhỏ, tiểu mình nó hay hỏi ba chuyện của mình.
12:08Bà, lúc mà ba kết hôn với mẹ, ba có quỳ xuống để cầu hôn không?
12:14Anh nói là không có, không có, ba không quỳ.
12:16Tiểu mình nó hỏi, tại sao ba lại không quỳ?
12:20Anh nói, tại vì mẹ con nói sau này có nhiều cơ hội để quỳ lắm, nên lần này không cần đâu.
12:30Bà xã, em vẫn còn giận anh hả?
12:37Hay là bây giờ do khả năng kể chuyện cười của anh, bị thuộc lùi?
12:42Có gì em phải nói cho anh biết nha?
12:44Để có anh có được phóng thích hay không?
12:46Hay là bị phán tử hình cũng phải nói cho anh biết chứ.
12:49Anh, vậy thì anh còn biết để cải thiện, để làm hài lòng vợ của anh.
12:53Thật ra thì, em đã hết giận anh lâu rồi.
13:07Em muốn anh phải nhớ kỹ bài học lần này.
13:09Sau này, không được nói dối em một lần nào nữa.
13:13Có làm được không?
13:14Ê, được chứ, anh nhất định làm được.
13:16Nè, lời nói của bà xã giống như là thánh chỉ vậy, anh nhất định ghi nhớ.
13:21Anh đảm bảo với em, từ nay về sau, tuyệt đối không bao giờ xảy ra mấy chuyện như vậy nữa.
13:26Anh đảm bảo.
13:27Là anh tự thề đó nha.
13:29Nhớ kỹ không được quên.
13:31Không đâu, không đâu, không đâu. Anh sẽ không quên.
13:32Mỹ Quyên à, cái chuyện cười mà lúc nãy anh kể không mắc cười chút nào.
13:39Còn không thì có nghĩa là khả năng kể chuyện cười của anh cũng đã bị thụt lùi thiệt rồi.
13:45Lúc trước anh kể chuyện cười nào anh cũng cười hết, nhưng bây giờ em lại không cười.
13:48Có thật là không mắc cười chút nào.
13:51Vậy thì anh sẽ nghi ngờ về khả năng kể chuyện cười của ông Hoàng MC này đã bị thụt lùi.
13:57Có phải anh cũng nên bế quan tu luyện lại không vậy?
13:59Chuyện cười của anh cũng đã kể mấy chục lần rồi.
14:04Thật sự em nghe đến nỗi không cười được nữa.
14:10Nè, em nghe mấy chục lần rồi hả?
14:13Ê, vậy thì tiêu rồi. Chết anh, chết anh thiệt rồi.
14:16Có lẽ anh phải đi khám khoa tâm thần lại mới được.
14:20Kiểm tra lại coi anh có phải là già đáng trí không?
14:23Nếu không lỡ mạnh đáng trí như vậy hoài thì...
14:25Ê trời, sáng nào thức giận cũng sẽ giật mình hốt quảng.
14:28Nó nghĩ là...
14:29Ê, sao cô gái đẹp nhất trên thế giới này lại nằm cạnh mình vậy?
14:36Đúng là tốt số quá.
14:39Cuối cùng thì em cũng chịu cười rồi hả?
14:41Nè, vậy thì anh yên tâm rồi.
14:43Em coi, anh vẫn có khả năng để chọc cười người khác mà.
14:46Anh đó, đừng có ở đó ăn nói linh tinh.
14:49Em hỏi anh.
14:52Lát nữa anh muốn làm gì?
14:53Có gì làm không?
14:54Có chứ.
14:54Mà là chuyện gì?
14:58Thì anh dẫn em đi ăn đó để chuột tội với em.
15:01Chào cô.
15:16Tôi được cô Trân giới thiệu đến làm việc đó.
15:22Nhưng mà ngoài công việc dọn dịp vệ sinh ra,
15:24còn phải phụ trách rửa chén nhà dọn dịp ở trong phòng bếp nữa.
15:27Có chắc chị làm được việc đó không?
15:28Dạ được, dạ được.
15:31Tôi cũng đã qua nhà có được kinh nghiệm nhiều ở trong nhà bếp rồi.
15:33Công việc mà cô nói tôi làm được hết.
15:35Được rồi, nể tình chị được cô Trân giới thiệu tới đây,
15:38nên tôi tin chị.
15:39Hay là chị thay đồng phục trước đi.
15:42Cảm ơn.
15:43Được.
15:48Nè, sao anh biết nhà hàng này hay quá vậy?
15:51Ờ, là gia hào giới thiệu cho anh.
15:53Ồ.
15:53Nó nói ở gần đây mới mở một nhà hàng vừa ngon vừa rẻ,
15:56anh mới dẫn em tới đây ăn thử đó.
15:58Ồ, được.
15:59Vậy chúng ta...
16:04Nè, đó là Thu Bình phải không?
16:11Không phải cô ấy đang làm ở trạm xăng hay sao?
16:14Sao bây giờ lại làm việc ở đây?
16:15Chắc là tới đây làm thêm thôi.
16:20Hãy chúng ta đi nhà hàng khác đi.
16:22À, không sao đâu.
16:24Cô ấy ở đây cũng đâu có sao.
16:25Nếu gia hào cũng đã nói là nhà hàng này ngon.
16:28Vậy chúng ta cứ ăn thử đi coi nó ngon cỡ nào.
16:31Được rồi, đi.
16:32Quang ngân quý khách, chở đi mấy người.
16:39Ờ, hai người thôi.
16:40Dạ, mời đi theo tôi.
16:44Xin lỗi, xin lỗi.
16:45Tôi vào đó xem sao trước.
16:50Trời ơi, nãy giờ chị làm cái gì vậy hả?
16:52Trước đó anh có tìm cô ấy không?
16:54Lúc trước cô ấy sống như thế nào?
16:55Anh chỉ biết cô ấy làm việc ở chỗ Dũng Ca thôi.
17:01Mấy chuyện khác anh không rõ lắm.
17:03Anh chỉ biết là bây giờ cuộc sống của cô ấy không được tốt cho lắm.
17:07Anh có đưa chút tiền muốn giúp đỡ cho cô ấy.
17:10Nhưng mà cô ấy không nhận.
17:14Lúc trước tính của cô ấy có giống như vậy không?
17:17Lúc trước đâu có giống.
17:19Nên anh mới cảm thấy kỳ lạ đó.
17:21Cô ấy là một người vừa hiền vừa chú đáo.
17:24Chứ đâu phải giống như bây giờ.
17:25Khắp người cô ấy toàn là gai nhọn.
17:27Cũng không cho người khác tới gần.
17:29Còn cứng đầu nữa chứ.
17:31Cô ấy còn nói á.
17:32Anh đừng có tìm cô ấy nữa.
17:37Cũng có thể không quấy rầy cô ấy cũng chính là điều tốt nhất.
17:42Mình nên tôn trọng một chút.
17:44Làm theo ý của cô ấy đi.
17:47Chị làm việc kiểu gì vậy hả?
17:49Tôi thấy chị không hợp với công việc này chút nào hết.
17:51Chị đó.
17:51Hay là về nhà luôn đi.
17:53Đừng mà, đừng mà.
17:53Xin lỗi, xin lỗi.
17:54Lúc nãy tôi chỉ không cẩn thận làm ngã thôi.
17:57Cô làm ơn thông cảm.
17:58Làm ơn.
17:58Đừng đủ việc tôi mà.
18:00Có được không?
18:00Tôi đang rất cần công việc này đó.
18:02Tôi chỉ vừa mới làm thôi.
18:03Tôi xin lỗi cô nhiều mà.
18:04Xin lỗi cô.
18:05Không được đâu.
18:06Chị vừa mới đến.
18:07Đã làm mọi thứ rúi tung lên hết rồi.
18:08Không có chuyện gì làm tốt hết.
18:09Tôi thấy ở đây không cần nhân viên tay chân dụng về với chị đâu.
18:12Chị đó.
18:13Mau thay đồ rồi về lẻ đi.
18:14Làm ơn đi.
18:15Tôi xin cô đó.
18:16Tôi rất cần công việc này.
18:17Cô làm ơn bỏ qua cho tôi lần này đi mà.
18:19Làm ơn.
18:20À thật ngại quá.
18:22Tôi đứng ở ngoài nhìn thấy.
18:23Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì.
18:25Làm đổ đồ chỉ cần dọn dẹp lại là được rồi.
18:27Cô cần gì phải hung dữ vậy chứ.
18:30Thật sự cô ấy đang rất cần công việc này.
18:33Cô có thể thông cảm cho cô ấy.
18:34Cho cô ấy thêm cơ hội được không?
18:37Phải đó.
18:38Ai cũng dứt giả ra ngoài kiếm tiền.
18:40Cô tha cho cô ấy một lần đi.
18:42Tôi là bạn của cô ấy.
18:44Làm ơn bỏ qua lần này đi.
18:47Vậy được rồi.
18:48Vậy tôi sẽ nể tình của anh chị.
18:50Cho cô ấy thêm một cơ hội nữa.
18:52Cảm ơn.
18:53Quản lý.
18:54Tôi không phải là bạn của họ.
18:56Tôi không quen họ.
18:58Thu Bình à.
18:59Cô ghét tôi cũng không sao.
19:01Nhưng Mỹ Quyên chỉ có ý tốt thôi.
19:03Thái độ của cô tốt một chút được không?
19:04Tôi không cần hai người nói giúp tôi đâu.
19:09Xin lỗi quản lý.
19:10Tôi đi dọn dẹp ngay đây.
19:13Nè Trần Thu Bình.
19:14Cô quay lại cho tôi.
19:14Được rồi Đa Ca à.
19:16Anh bớt nói vài câu đi.
19:17Bây giờ mọi chuyện đã được giải quyết xong là được rồi.
19:21Quản lý cảm ơn cô nhiều.
19:23Không có gì.
19:24Vợ chồng anh chị đúng là quá tốt buồn mới quan tâm tới bạn của mình.
19:27Xin lỗi đã làm anh chị đợi lâu.
19:28Tôi đưa anh chị vô trong nha.
19:29Bảo đưa đến bệnh viện đi.
19:49Cô Lý à.
19:51Cô ăn nhiều chào.
19:52Đừng khách sáo nha.
19:53Mấy món này đúng là ngon thật.
19:54Trụng Thịnh Hưng.
19:57Xem ra ông cũng là một người có đòi hỏi rất cao và ăn uống.
20:00Ủa.
20:01Sao lại nói vậy?
20:02Tuy đây toàn là những món ăn gia đình.
20:05Nhưng mà cũng là một sự thử thách lớn đối với người đầu bếp.
20:10Cũng giống như món thịt xào ớt xanh này.
20:12Thịt cắt nhỏ.
20:14Vừa mềm vừa ngon.
20:15Còn ớt xanh giòn nhưng không sống.
20:17Tài nghệ của đầu bếp nếu không đủ chín mùi và đủ thành thuộc thì sẽ không nấu ra được.
20:24Thật không ngờ cô Lý Đề cũng có nghiên cứu về món ăn lắm.
20:29Phải đó.
20:30Nhà hàng này tuy không phải là nhà hàng năm sau gì hết.
20:33Nhưng rất cao cấp và phục vụ chú đáo.
20:35Còn nghĩ nha mỗi món ăn ở đây món nào cũng đều ngon hết.
20:39Chỉ có khách quen ở trong nghề như chúng tôi đây thì mới biết được.
20:43Hèn gì.
20:43Để ăn được mấy món này, ông thà là lái xe lâu đến vậy.
20:50Cô Lý à, có phải cô nấu ăn ngon lắm không?
20:54Đâu có.
20:55Không có đâu.
20:56Chỉ có mẹ tôi là nấu ăn ngon thôi.
20:57Còn tôi đứng kế bên học.
20:59Tôi không hay xuống bếp, ngược lại.
21:02Còn hay bị mẹ tôi, chọc tôi là đồ làm biến.
21:05Nói thôi, chỉ biết ăn không biết làm.
21:11Hôm đó trong bệnh viện, gặp được ba mẹ của cô.
21:14Tôi nhận ra được, họ rất là thương cô.
21:16Thật là khiến người ta ngưỡng mộ.
21:21Ồ, nghe Thiên Bảo nói,
21:24Chủ tịch Hương cũng có một đứa con gái.
21:26Xem ra, chắc là ông cũng thương cô ấy lắm.
21:32Chỉ tiếc là tình cảm của chúng tôi không có tốt như gia đình cô.
21:36Nhìn chủ tịch Hương hình như có nhiều thâm sự.
21:40Không lẽ là vì con gái cô mấy hay sao?
21:42Thật ra, ăn bữa cơm nhìn thì có vẻ đơn giản.
21:52Nhưng mà có những chuyện càng đơn giản thì lại càng khó làm.
21:56Có những người cực khổ dứt dạ phấn đấu cả cuộc đời
21:58cũng chỉ vì muốn ngồi xuống ăn cơm chung với người mình yêu thương nhất.
22:02Điểm hạnh phúc càng đơn giản thì càng đáng được trân trọng.
22:08Cô Lý à, cô còn trẻ như vậy đã nhìn thấu hết được mọi chuyện.
22:13Rõ ràng là chúng ta chỉ vừa mới quen nhau.
22:16Vậy mà cô đã có thể nghe được nỗi khổ trong lòng của tôi.
22:19Tôi thấy cô còn hiểu tôi hơn những người bạn tôi quen từ lâu.
22:23Thật không đơn giản chút nào.
22:27Cô nói đúng.
22:28Đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy đau lòng vì những chuyện quá khứ.
22:33Nhất là những lúc chỉ có một mình tôi ăn cơm.
22:36Cảm giác này càng mảnh liệt hơn.
22:40Tuy là tôi không biết chủ tịch thương rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì
22:43nhưng mà nghe kỹ lại chắc là ông và tôi sẽ có sự đồng cảm.
22:49Người càng thân với mình thì càng tổn thương mình nhiều hơn.
22:52Có nhiều lúc ông cho đi một cách toàn tâm toàn ý
22:55nhưng chỉ nhận lại một sự tổn thương lớn hơn.
22:58Xem ra chúng ta ai cũng có câu chuyện riêng
23:05nhưng mà lại không thể nói với ai được.
23:09Ông có từng nghe câu nói này chưa?
23:11Những người hạnh phúc thì câu chuyện đều giống nhau
23:13còn người bất hạnh thì mỗi người đều có câu chuyện khác nhau.
23:18Nào, chúng ta uống gì những câu chuyện khác nhau?
23:21Nếu đã như vậy, chia bằng chúng ta
23:28chút phút cho chúng ta
23:30có thể sớm ngày bước ra khỏi những câu chuyện của mình
23:33cạn hết ly nha.
23:35Ừ, cạn hết ly.
23:36Ăn nhiều cho.
23:46Được.
23:47Đồ Bình Lâu
23:58Đã nói với em rồi
24:02nhà của tôi không hợp để hình của em đâu
24:03để lọ qua sẽ đẹp hơn.
24:06Em...
24:06Trời ơi!
24:07Ai nói không hợp vậy hả?
24:08Tôi đã nói với em ngôi nhà này
24:10phải theo chủ nghĩa tối giảng
24:11đơn giản mới là đẹp nhất
24:13em có hiểu không vậy?
24:14Em chính là bà Tôn mà
24:19em có tư cách quyết định
24:21tấm hình này nên để đâu?
24:23Nhưng mà em đừng quên
24:24điều thứ 2 trong hợp đồng hôn nhân
24:26có nói rõ
24:26sau khi chúng ta kết hôn
24:27vẫn phải duy trì quan hệ bạn cùng nhà
24:29nếu không có sự đồng ý của người kia
24:31thì không được vào phòng của người nọ
24:32cũng không thể sử dụng
24:34bất cứ đồ gì của người kia
24:35Thật ngại quá
24:36đây không phải là phòng của người kia
24:38mà đây chính là khu vực công cộng
24:40khu vực công cộng
24:41thì mọi người phải cùng nhau duy trì
24:42đã nói không được
24:45Ê đừng mà
24:46không được không được
24:47không được đâu
24:47
24:48Tôn ngạn lương thầy
24:49
24:49nó nói là không được rồi
24:51không được đâu
24:52Thiên Thiên à
24:54chúng ta mà mùa đến nhà của cậu
24:56có được không vậy?
24:58Khó khăn lắm
24:58em mới nhờ phòng nhân sự của bệnh viện
25:00lấy được địa chỉ nhà của cậu em
25:02đương nhiên là phải tới
25:03vò thám nguồn tình
25:04vậy mới biết
25:05ông ấy và Nguyệt Kiều
25:06rốt cuộc là kết hôn thật hay giả chứ
25:08nếu nhìn để cho mẹ biết được
25:11em lẽ lúc đến đây tìm cậu
25:12thì mẹ sẽ không vui đâu
25:14hơn nữa
25:15nếu mẹ mà biết
25:16quá khứ của anh và Nguyệt Kiều
25:17thêm chuyện
25:18bây giờ Nguyệt Kiều đã biến thành Joel
25:19rồi cộng thêm chuyện
25:21chúng ta không ký được hợp đồng
25:22với giám đốc trương nữa
25:22chắc là mẹ sẽ giận lắm
25:24tới lúc đó nhất định
25:25sẽ rất là bất lợi cho anh
25:26em cứ nói với ba mẹ
25:29anh chỉ muốn tốt cho họ
25:30dù sao thì Tôn Ngạn Lương
25:32cũng là con trai của ông ngoại em
25:33cũng có quyền thừa kế bệnh viện mà
25:35vậy cho nên
25:37chúng ta mới cần tới đây
25:38vò thám quân tình
25:39nói như vậy được rồi
25:40nhưng mà
25:41cho dù là
25:42năm năm trước
25:43Nguyệt Kiều và cậu em
25:45có quen biết với nhau
25:46ông ấy cũng không cần
25:47đem chuyện lớn như kết hôn đã gạt chúng ta
25:49hơi
25:50hương kìa
25:52em đừng nghe thơ quá
25:53em thử nghĩ coi
25:55Lâm Nguyệt Kiều có xuất thân gì đây
25:56chẳng qua cô ta cũng chỉ là
25:58nữ ca sĩ hát ở nhà hàng thôi
26:00vừa quê mùa
26:01vừa thiếu tiêu chuẩn
26:02sao Tôn Ngạn Lương
26:03có thể yêu cô ta được
26:04chắc chắn trong đó
26:05có vấn đề rồi
26:07cho nên chúng ta cần phải tìm ra sự thật
26:09và trần lời nói của họ
26:10Lâm Nguyệt Kiều
26:13đưa đây mong
26:14đã nói với em là
26:15không được
26:16không được
26:16không được
26:25là Lý Thiên Bảo
26:32với Hương Kỳ thiệt đó
26:33họ cũng nhanh chân thiệt
26:34chuẩn bị xong chưa
26:35chào cậu
26:48Hương Kỳ thiên bảo
26:49sao tới đây vậy
26:50bà xã Kiều Kiều
26:53cháu gái cưng của anh
26:55dẫn theo chồng của nó
26:56tới thăm chúng ta nè
26:57bà xã Kiều Kiều
27:03được lắm
27:05chứa thì chết thôi
27:06vô nhà đi
27:07Hoàng Ninh Hoàng Ninh
27:09ông xã Lương Lương
27:10anh tiếp đại họ trước đi
27:11đem đi pha trà
27:12cho chuẩn bị điểm tâm nha
27:13cũng được
27:13qua đây ngồi đi
27:14cứ tự nhiên
27:14cậu nhớ trước đó không lâu
27:24nghe nói
27:24ngày thường
27:25chúng ta đừng nên
27:26qua lại với nhau nhiều
27:27sao hôm nay
27:28hai đứa
27:29đột nhiên
27:29tới thăm cậu vậy hả
27:30có phải có chuyện gấp gì
27:32mới tới tìm cậu hay không đi
27:33không phải đâu cậu
27:36tạ con thấy
27:37chuyện cậu kết hôn
27:38không có công bố ra ngoài
27:39nên có rất nhiều đồng nghiệp
27:41trong bệnh viện
27:42vẫn chưa biết
27:42thật ra trong bệnh viện
27:44cung cấp rất nhiều
27:45phúc lợi cho nhân viên
27:46chắc là cậu không biết đâu
27:48hơn nữa
27:49chắc họ cũng không nói cậu biết
27:50đúng lúc
27:52Thiên Bảo
27:53lại là chủ tịch công đoàn
27:54của bệnh viện
27:55cho nên
27:56tụi con đến đây
27:57là để hỗ trợ cho cậu
27:58thì ra là vậy
28:00nói ra cũng lạ thiệt
28:02bây giờ Hương Kỳ và Lý Thiên Bảo
28:04đang ngồi trước mặt cậu
28:06có thật là người cậu biết không đây
28:07sao tự nhiên lại quan tâm tới
28:10người cậu này vậy
28:11mỗi nhân viên ở trong bệnh viện
28:14đều hưởng phúc lợi giống nhau
28:16sao còn lại bạc đẩy
28:17cậu của mình được chứ
28:18nhưng mà phó viện trưởng à
28:20cậu và vợ của cậu
28:22quen nhà lúc nào vậy
28:23kết hôn bao lâu rồi
28:25nói tới chuyện này
28:27tôi là muốn hỏi cậu
28:28tôi nhớ là hôm đó
28:30lúc còn ở nhà giám đốc trương
28:32hai đứa gọi Joanne
28:34là A Kiều
28:35có nghĩa là
28:36mọi người biết nhau lâu rồi
28:37chuyện là
28:39bởi vì trước đó
28:43bên giám đốc trương
28:44có từng nhắc tới
28:45tên thật của Joanne
28:46thì ra là vậy
28:49suýt chút nữa
28:50thì tôi còn tưởng
28:51cậu không chỉ biết cô ấy từ lâu
28:53mà còn quen thân nữa chứ
28:55đâu có
28:57nhưng mà đứng trên lập trường
28:58là người một nhà
28:59ngược lại cô rất hy vọng
29:01có thể sớm làm quen với
29:02phó viện trưởng phu nhân
29:04vậy thì mới có thể hiểu rõ
29:06hơn về bối cảnh
29:06cũng sẽ biết được
29:08thân thế nhân phẩm
29:09của cô Joanne
29:10xem có xứng với lại
29:11phó viện trưởng hay không
29:12nói không chừng cô ấy
29:13có những người nhà
29:14không ra gì hết
29:15từ lúc đó
29:16nếu dính tình thức tiêu cực
29:18cho bệnh viện
29:18thì không tốt đâu
29:19Thiên Bảo à
29:23không phải muốn nói cậu
29:25nhưng nói vậy thì nói
29:27Joanne
29:28cũng là vật trưởng bối của cậu
29:30lúc cô ấy
29:31không có ở đây
29:32mà cậu lại nói xấu
29:33nói nhân phẩm thân thế
29:34của cô ấy không tốt
29:35là không đúng lắm đâu
29:37cậu à
29:40Thiên Bảo không có ý đó đâu
29:42chỉ có điều
29:44tự nhiên bây giờ
29:45lại nhảy ra một người mợ
29:46tụi con cũng không quen biết
29:48đương nhiên là phải lo rồi
29:50kêu kêu
29:52phải đó ông xã
29:53vợ chồng Thiên Bảo
29:56chỉ quan tâm anh thôi
29:57dù sao thì
30:01em cũng nghe nói
30:02một số chuyện
30:03bản thân Thiên Bảo
30:04cũng là con nhà nghèo
30:05ba mẹ cậu ấy
30:06làm nghệ sĩ trong nhà hàng
30:08nên cũng từng có
30:09xuất thân thấp hàng
30:11bởi vậy
30:11chắc sẽ không xem thường
30:13những người có xuất thân
30:14giống như cậu ấy đâu
30:15mời dùng trà
30:16hai đứa
30:20là phận con
30:20phận cháu
30:21gặp người lớn
30:22trong nhà
30:23sao không chào hỏi
30:24gì hết vậy
30:24chào mơ
30:29chào mơ
30:35ngoan
30:38hai đứa lệ phép quá
30:39thật ra thì cậu trước giờ
30:42không thích nhìn lại quá khứ
30:44chỉ muốn nhìn vào hiện tại
30:46và tương lai thôi
30:47con có biết không
30:49mợ của hai đứa
30:50bây giờ không chỉ là
30:51một quản lý chuyên nghiệp
30:52mà lại còn đang
30:54tuôn nghiệp MBA
30:55cho nên cậu nghĩ là tương lai
30:58nếu để cho cậu quản lý
30:59bệnh viện của chúng ta
31:01và trung tâm y tế điều dưỡng
31:02thì mợ của con
31:04chắc chắn
31:05sẽ giúp được cậu
31:06rất nhiều việc
31:07cậu à
31:09cậu
31:10cái gì
31:10cậu muốn giao bệnh viện
31:12cho mợ quản lý hả
31:13có gì không đúng sao
31:15cậu là phó viện trưởng
31:17của bệnh viện
31:17đồng thời là đồng sự nữa
31:18chắc cũng có quyền này
31:20đúng không
31:20thiên bảo hương kỳ
31:26còn mặc kệ hôm nay
31:27hai đứa tới đây
31:28là quan tâm cậu mợ thật
31:29hay là có
31:30nghiêng đòi cậu mợ chuyện gì
31:31thật ra cậu rất hiểu
31:33mục đích của hai đứa
31:34là muốn xác định
31:36cậu với Joanne
31:37rút cuộc có phải là
31:38vợ chồng thật hay không
31:39vì muốn tránh chuyện
31:41sau khi hai đứa về
31:42vẫn còn nghi thần
31:43nghi quỷ
31:43muốn tìm ra đáp án
31:45cậu nghĩ
31:46dậy đi
31:46hôm nay cho hai đứa nhìn rõ
31:48một lần luôn đi
31:49ba sá kiêu kiêu
31:52đây
32:04đây là căn cức của cậu mợ đó
32:08hai đứa nhìn cho kỹ đi ha
32:10đã đọc kỹ phần phối ngẫu chưa
32:17bây giờ chắc là hai đứa cũng đã tin
32:21cậu và Joanne
32:22là vợ chồng thật rồi chứ
32:24ngại quá
32:30cũng tại tôi
32:31lúc đầu mở thấy ngàn lương
32:32làm việc bận rộn quá
32:33không có thời gian tổ chức tiệc đại khách
32:36dù sao thì kết hôn
32:37cũng là chuyện của hai người
32:38nên không cần thiết
32:39phải nói cho những người khác
32:40không liên quan biết
32:41nếu mà
32:45không nói tới chuyện
32:47hôm trước
32:48chúng ta gặp trong sự hiểu lầm
32:50hôm nay
32:52cũng xem như là lần đầu tiên
32:53hai đứa chính thức gặp mợ của mình đúng không
32:56dựa theo quy tắc làm con cháu trong nhà
32:59có phải nên làm đúng thủ tục hay không đi
33:01ý cậu là sao
33:04không sao đâu
33:06quan trọng nhất là họ có lòng
33:07anh cũng đâu có bắt buộc phải làm cái gì
33:10anh chỉ nghĩ là
33:11lần đầu tiên mọi người gặp nhau
33:13thì con cháu
33:14dân trà cho trưởng bối của mình
33:16cũng đâu phải là chuyện gì quá đáng chứ
33:18em nói có phải không
33:19sao vậy
33:24cô cậu đã gọi tôi
33:27làm mợ rồi
33:28thì tôi nhận một ly trà
33:29cũng đâu quá đáng
33:30đúng rồi Hương Kỳ
33:32lần trước chúng ta gặp nhau ở spa
33:34ly nước mà cô đó cho tôi uống đó
33:35lại bị cô làm đổ hết
33:37đúng lúc
33:37hôm nay có thể bù lại
33:38phải đó Hương Kỳ à
33:42từ khi chúng ta nhận nhau
33:44con đã gọi cậu là cậu
33:46cậu tin chắc
33:47những lời mà cậu nói
33:48con cũng nghe theo mà đúng không
33:50còn về phần thiên bảo
33:53tôi biết tới bây giờ
33:54cậu vẫn không muốn nhận tôi đâu
33:56nhưng mà ở trong bệnh viện
33:57tôi là cấp trên của cậu
33:59không lẽ
34:00một cấp trên như tôi
34:03cậu cũng không xem ra gì
34:05bà xã Kiều Kiều
34:16ngồi đi
34:17được
34:17thưa cậu
34:42mời dùng tra
34:43ừm
34:44ngoan
34:45mời mở
34:59dùng tra
34:59cậu phải khâm lưng xuống
35:02một chút nữa
35:03mới thể hiện được thành ý chứ
35:05thưa mời
35:15mời dùng tra
35:17cảm ơn
35:26bệnh nhân là vì lao lực quá độ
35:50cộng thêm không đủ dinh dưỡng
35:52nên mới
35:53đột nhiên ngất xỉu
35:54hồn mê
35:54à
35:56không biết là còn chỗ nào
35:58cần chúng tôi đặc biệt chú ý nữa không
35:59phải đốt
36:00nhất là kêu cô ấy
36:01nơi đang uống đúng giờ
36:02và đủ chế độ dinh dưỡng
36:03còn nữa
36:03cần phải nghỉ ngơi nhiều nữa
36:05
36:06à
36:06đợi cô ấy tỉnh lại
36:07tôi sẽ nói lại
36:08cảm ơn bác sĩ
36:09cảm ơn bác sĩ
36:10cảm ơn
36:11rốt cuộc cô ấy đã gặp phải chuyện gì
36:22tại sao lại ra nông nổi này chứ
36:25đặc biệt chứ
36:27đặc biệt chứ
36:27đặc biệt chứ
36:27đặc biệt chứ
36:28mỗi một người đều có những sự từng trại khác nhau
36:31nhưng mà em chỉ cảm thấy
36:33cho dù là tình thân hay là tình bạn
36:36thì cũng đều là duyên phận
36:37mà cả đời chúng ta khó mà có được
36:40nếu bây giờ
36:41anh cũng đã có duyên gặp lại cô ấy rồi
36:43thì em nghĩ
36:44anh nên cố gắng giúp đỡ và hỗ trợ cho người bạn cũ này mới phải
36:48có chứ
36:49thật ra anh cũng muốn giúp đỡ cô ấy
36:51như em cũng thấy thái độ của cô ấy lúc gặp chúng ta ở nhà hàng rồi
36:55anh thật sự không hiểu nổi
36:59cô ấy gặp được anh
37:01lúc nào cũng nhấn mạnh nói là không cần sự giúp đỡ của anh
37:04nhất là trong ánh mắt cô ấy nhìn anh
37:06cứ giống như là gặp phải ma vậy
37:08nếu không phải trong lòng của anh ai nấy
37:11thì anh đã không nhìn rồi
37:12em thì nghĩ
37:15chắc là bởi vì cô ấy không muốn chúng ta nhìn thấy hoàn cảnh hiện giờ của cô ấy
37:19cho nên mới có phản ứng như vậy
37:21anh cũng được suy nghĩ nhiều quá
37:22
37:23vậy bây giờ làm sao đây
37:25phiền phức quá
37:26hay là vậy đi
37:28để em chăm sóc cho cô ấy
37:30bây giờ cô ấy còn đang nhạy cảm với anh lắm
37:33nếu như tỉnh dậy mà thấy anh ở đây
37:35nói không chừng lại bị kích động nữa
37:37như vậy thì sẽ không tốt cho sức khỏe
37:39làm vậy có được không
37:42lỡ như cô ấy chửi luôn cái em thì sao
37:45vậy anh có cách nào tốt hơn sao
37:47không có thì cứ làm theo lời em
37:49để em chăm sóc là được rồi
37:51Mỹ Quyên à
37:54thầm thật xin lỗi nha
37:55rõ ràng mọi chuyện do anh gây ra
37:57nhưng lại bắt em phải giải quyết
37:58xin lỗi em
38:00giờ còn phân biệt anh hay em gì nữa
38:02huống hồ gì
38:05lại là phụ nữ với nhau
38:07em chăm sóc cô ấy thì cũng tiện hơn
38:09được rồi
38:12cứ làm theo lời em nói đi
38:13vậy anh làm phiền em
38:15nếu có chuyện gì thì gọi báo với anh một tiếng
38:18được rồi em biết rồi
38:19chào mừng em
38:20dựa theo cách nói của Đạt Ca thì anh ấy và Thu Bình quen nhau không lâu lắm
38:37nhưng mọi chuyện đã qua lâu rồi
38:40theo lý mà nói thì Thu Bình không thể có một mối hận sâu sắc với Đạt Ca
38:46chắc chắn trong đó có nội tình gì mà mình chưa biết
38:49Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:56Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:58Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:28Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:58Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:28Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:58Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:28Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Hãy là người đầu tiên nhận xét
Thêm nhận xét của bạn

Được khuyến cáo