00:00Tôi là một người dân Việt Nam bình thường, sống trong một mái nhà nhỏ giữa mảnh đất hình chữ S xanh ngát,
00:05nơi mà bữa cơm có khi chỉ là rau muống luộc chấm muối.
00:09Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy những hình ảnh từ Gaza, những đứa trẻ gầy gò co quắp trên nền đất lạnh,
00:14những người mẹ ôm con ngất xỉu vì khát, vì đói, tim tôi như thắt lại.
00:19Đau lắm, đau như thể chín máu thịt của mình đang run dậy giữa đống hoang tàn đó.
00:24Tôi tự hỏi, Liên Hợp Quốc đang ở đâu?
00:26Các tổ chức nhân đạo đã ở đâu?
00:30Tại sao, giữa một thế giới hiện đại với bao nhiêu định chế lớn lao,
00:34những con người vô tội vẫn bị bỏ rơi trong đói khát,
00:37không thuốc men, không nước sạch, không một lời hứa hẹn cho ngày mai?
00:42Tôi không hiểu tại sao lại có thể im lặng trước những tiếng khóc ấy.
00:46Tôi không hiểu tại sao một vùng đất nhỏ bé như Gaza lại phải hứng chịu bom đạn liên tiếp,
00:51lại bị vây hãm đến mức không thể thở, không thể sống, chỉ còn cách đếm từng ngày qua trong sự tuyệt vọng.
00:59Những đứa trẻ đó không phải là chiến binh, những người già, những bà mẹ đó không phải là mối đe dọa cho ai.
01:05Họ chỉ muốn sống, chỉ muốn có một bữa cơm, một giấc ngủ không sợ bom rơi,
01:09một bình nước không phải chia từng ngụm nhỏ cho cả nhà.
01:12Tôi biết tôi chẳng là ai trong thế giới rộng lớn này.
01:17Tôi là một người dân nghèo, có khi còn không đủ tiền mua một vé tàu về quê.
01:22Nhưng tôi có trái tim, và trái tim đó hôm nay đang đau thay cho hàng vạn người dân Gaza.
01:29Tôi không thể im lặng.
01:30Tôi mong rằng những ai yêu chuộng hòa bình, dù là người châu Á, châu Âu hay châu Phi,
01:35dù sống ở thành phố Sầm Út hay làng quê hẻo lánh,
01:37hãy cùng nhau lan tỏa những hình ảnh, những thước phim chân thực về nỗi khổ của người dân Gaza.
01:43Hãy để cả thế giới biết, hãy để những người cầm quyền biết rằng,
01:48chúng ta đang theo dõi, chúng ta không chấp nhận chiến tranh.
01:52Chúng ta không chấp nhận sự thờ ơ trước nỗi đau con người.
01:56Tôi mong rằng một ngày, Liên Hợp Quốc sẽ lên tiếng mạnh mẽ hơn,
01:59không chỉ bằng những thông cáo báo chí vô cảm, mà bằng hành động cụ thể.
02:04Tôi mong rằng các đoàn cứu trợ quốc tế sẽ được mở lối vào Gaza,
02:07mang theo cơm, nước, thuốc và niềm tin.
02:10Tôi mong rằng một đứa trẻ ở Gaza sẽ lại được cười.
02:14Tôi mong, từ một người dân Việt Nam nghèo,
02:17rằng thế giới này sẽ không còn quay lưng với nỗi đau của bất kỳ dân tộc nào.
02:22Tôi vẫn ngồi đây, giữa một đất nước hòa bình, nơi bầu trời còn trong,
02:26tiếng ve còn kêu, trẻ em còn cười đùa trong sân trường mỗi sáng.
02:30Vậy mà, chỉ cách từ nửa vòng trái đất,
02:33có những đứa trẻ đang khóc đến khang cả tiếng,
02:35khóc đến mức không còn nước mắt để mà rơi nữa.
02:38Có những bà mẹ không thể cho con uống một giọt nước.
02:41Có những người cha phải đào đất bằng tay trần để trôn chính gia đình mình.
02:45Tôi không thể hiểu nổi.
02:46Liên Hợp Quốc đang ở đâu?
02:50Cơ quan được lập ra để gìn giữ hòa bình, để bảo vệ con người, để xoa dịu nhân loại.
02:55Giờ ở đâu? Họ có nhìn thấy không? Họ có nghe thấy không?
02:58Những tiếng kêu gào, những hơi thở yếu ớt, những đôi mắt đã thôi hy vọng.
03:04Liên Hợp Quốc có còn tồn tại không? Hay đó chỉ còn là cái tên vang vọng từ quá khứ,
03:10tồn tại trên giấy tờ, trong các bài phát biểu đẹp đẽ,
03:13còn ngoài đời thực thì hoàn toàn im lặng.
03:16Nếu một tổ chức ra đời để cứu người, mà lại im lặng trước cảnh con người chết dần chết mòn,
03:21thì tổ chức ấy tồn tại để làm gì?
03:24Tôi hỏi các bạn, những người đang sống giữa cuộc sống đủ đầy,
03:28các bạn không thấy đau lòng sao?
03:30Không, đây không phải là chuyện ở đâu xa lạ.
03:33Đây là chuyện của loài người.
03:35Cùng là con người với nhau, cùng biết khóc, biết đói, biết yêu thương,
03:39thì tại sao có thể quay đi?
03:40Các bạn không thấy nhói tim sao,
03:43khi thấy một em bé phải chia nhau từng giọt nước bần với cả nhà?
03:47Không thấy tim mình vỡ vụn,
03:49khi chứng kiến một cụ già chết đói trong im lặng,
03:52không ai cứu, không ai đưa tiễn?
03:54Các bạn không thấy tức giận,
03:56khi một đất nước bị bức tử từng ngày,
03:59mà cả thế giới chỉ?
04:01Nhìn, tôi không trách những người bình thường,
04:03nhưng tôi muốn kêu gọi những người có thể cất tiếng nói,
04:06có quyền trong tay,
04:07có sức mạnh để làm điều gì đó.
04:09Đừng quay đi nữa.
04:11Đừng chờ đến khi tất cả đã hóa cho bụi.
04:14Rồi mới tiếc nuối.
04:15Đừng chờ đến khi những ký ức đau thương lặp lại,
04:17như chúng ta từng thề sẽ không bao giờ để tái diễn.
04:21Gaza không phải là một mảnh đất vô chi.
04:23Gaza là nơi có những con người biết cười,
04:25biết mơ ước, biết yêu.
04:27Họ xứng đáng được sống,
04:29chứ không phải tồn tại trong địa ngục trần gian.
04:30Tôi, một người dân Việt Nam nghèo,
04:33không có súng, không có quyền lực,
04:35chỉ có một trái tim.
04:37Nhưng trái tim đó sẽ không im lặng.
04:39Và tôi tin,
04:41sẽ có nhiều trái tim khác cũng đang đồng cảm,
04:44cũng đang giận dữ,
04:46cũng đang muốn cùng tôi cất tiếng nói.
04:48Bởi vì nếu chúng ta ngồi yên,
04:50nếu tất cả cùng im lặng,
04:53thì rồi sẽ đến một ngày,
04:55nhân loại sẽ đánh mất chính mình.
04:57Tôi chỉ ước,
04:58mình thật giàu có.
05:00Giàu đến mức có thể chất đầy
05:02những chiếc xe cứu trợ bằng gạo,
05:04bằng nước sạch,
05:05bằng thuốc men,
05:06bằng những cái ôm dịu dàng của tình người.
05:08Tôi ước mình có đủ tiền
05:10để mua từng viên thuốc hạ sốt cho lũ trẻ
05:12đang nằm co do trên đất,
05:14để xây những mái nhà kiên cố
05:15cho những gia đình không còn gì sao đổ nát.
05:18Tôi ước có thể bay đến nơi ấy,
05:20bước giữa hoang tàn.
05:22Không phải để quay phim,
05:23không phải để phát biểu,
05:24mà để lau nước mắt cho một bà mẹ,
05:26để bế một đứa trẻ lên khỏi nền đất lạnh,
05:28để nói với họ một lời rất thật.
05:30Không phải ai trên đời này
05:31cũng quay lưng với các bạn.
05:34Nhưng đó,
05:35chỉ là một ước mơ,
05:36một giấc mơ nhỏ bé
05:37của một người không có gì ngoài tâm lòng.
05:40Tôi không giàu,
05:41tôi không quyền lực,
05:43tôi chỉ là một người bình thường
05:44sống ở một xứ nhỏ bên kia bán cậu,
05:46ngồi bên mâm cơm đạm bạc
05:48và nhìn thế giới đau lòng
05:49mà không thể làm được gì.
05:52Đau lắm,
05:53đau đến mức có lúc tôi thấy tức giận
05:55cả với chính mình,
05:56vì bất lực.
05:57Tôi trách mình,
05:59tại sao sinh ra làm người
06:00mà lại không thể cứu người?
06:02Tại sao có trái tim
06:03mà lại phải ngồi nhìn
06:04những mạng sống tàn lụi
06:05như ngọn đèn trước gió?
06:07Tại sao thế giới này
06:08lại để cho con người khổ
06:09đến mức như vậy
06:09mà chẳng làm gì?
06:11Tôi không tin rằng nhân loại
06:13đã cạn hết lòng chắc ẩn.
06:15Tôi không tin rằng
06:16tất cả chúng ta đều vô cảm.
06:19Nhưng tôi thấy rõ một điều,
06:21chúng ta đang quá quen
06:22với việc chỉ biết
06:22xót xa rồi thôi.
06:24Chúng ta chia sẻ một tấm ảnh,
06:26thả một biểu tượng buồn,
06:27rồi ngày hôm sau
06:28lướt tiếp những điều vui vẻ khác.
06:30Còn người dân Gaza,
06:31họ vẫn đói,
06:32vẫn khát,
06:34vẫn chết
06:34trong từng giờ đồng hồ trôi qua.
06:36Giá như nỗi đau của họ
06:37không bị xem như một chuyện thường tình.
06:39Giá như tiếng khóc của họ
06:41vang được đến những nơi ra quyết định.
06:43Giá như
06:44tôi giàu có
06:45để có thể giang tay
06:47đỡ lấy vài số phận
06:48giữa biển khổ này.
06:50Nhưng tôi không giàu.
06:51Tôi chỉ có trái tim.
06:53Và trái tim ấy hôm nay
06:54viết nên những dòng này
06:55không để ai thương hại
06:56mà để nhắc nhau rằng
06:57làm người
06:58thì không được quên đào.
07:02Bạn muốn tôi viết tiếp nữa không?
07:03Có thể là một lời gửi
07:05tới những người cầm quyền
07:06hoặc một đoạn kết
07:07đầy hy vọng.
07:07Bạn chỉ cần nói thôi.
07:10Nếu bạn thấy bài viết này hay
07:11và ý nghĩa
07:12đừng quên nhấn đăng ký
07:13để theo dõi
07:14những câu chuyện
07:15thời sự mới mỗi ngày nhé.
07:17Cảm ơn bạn đã đồng hành
07:18cùng chúng tôi.
Bình luận