Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 8 tháng trước
CUỘC SỐNG RỰC RỠ - TẬP 74 - VTV3 THUYẾT MINH - PHIM HÀN QUỐC - CUOC SONG RUC RO

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00MỘ PHIM CUỘC SỐNG RỪC RỚ
00:06Để tôi vào bảo là có cô đến nhé.
00:08Vâng ạ.
00:09Mà thôi, cháu đợi cũng được ạ.
00:12Sao cơ?
00:13Cô cứ vào làm việc đi ạ.
00:14Chắc bà sắp ra rồi.
00:16Vâng.
00:25Anh làm tôi mất cả cơ hội xin lỗi dân cha rồi.
00:29Bỏ rơi con rồi còn xin lỗi gì chứ?
00:32Tôi cho Na dân cha nghỉ việc rồi.
00:34Gì cơ?
00:35Tôi gọi bác sĩ Na đến đón con bé về rồi.
00:37Từ giờ đừng qua lại công ty để gặp con bé nữa.
00:40Anh vừa nói gì?
00:41Tôi đã tống con bé ra khỏi công ty một cách xuân xẻ rồi.
00:43Tiếp theo sẽ đến lượt cô.
00:45Chuẩn bị ra khỏi đó đi.
00:46Sao anh...
00:48Sao anh có thể làm trò như thế với dân cha?
00:54Anh...
00:55Dân cha...
00:58Vậy ra đang nói chuyện điện thoại với người đàn ông đó hả?
01:03Cô nịnh lão già đó kiểu gì mà chứng kiến cảnh đó xong.
01:07Ông ta vẫn bao che cho cô thế.
01:09Gì cơ?
01:10Tham dự sự kiện ngày mai ư?
01:11Đừng có mơ.
01:13Không đâu.
01:14Tôi sẽ đứng cạnh chủ tịch trong sự kiện ngày mai.
01:18Nơi nào có anh đứng canh thì tôi sẽ đứng cạnh chủ tịch.
01:22Cứ thế rồi nếu chủ tịch biết là tôi thì sao?
01:24Chủ tịch biết là anh thì tôi cũng không quan tâm.
01:28Vì đằng nào tôi cũng sẵn sàng chết rồi.
01:31Tâm chi súc.
01:33Vậy mai gặp ở lễ khai trương nhé.
01:39Ngày mai người đàn ông đó sẽ xuất hiện ư?
01:48Cháu có việc đột xuất.
01:49Cháu định đến hỏi thăm bà.
01:51Nhưng cô nhắn là lần sau cháu đến ạ.
01:54Sao cơ?
02:02Có chuyện gì vậy?
02:03Cô Lizera vừa đến nhưng lại bảo có việc đột xuất nên cứ thế về rồi.
02:07Cứ thế về ư?
02:11Chủ tịch biết là mình thì cũng không quan tâm ư?
02:24Có việc gì thế?
02:26Nghe Timna dân tra chỉ việc nên đến tính sổ với tôi đây à?
02:30Tổng giám đốc có biết cô Lizera đang tìm ai không?
02:33Cô ấy đang tìm tổng giám đốc đấy.
02:36Tôi cũng biết rồi.
02:37Con gái đang đào bới về quá khứ của bố mà tổng giám đốc vẫn có thể giữ vẻ mặt thẳng nhiên như không có chuyện gì sao.
02:43Cậu đừng lo, tôi sẽ tự lo liệu chuyện của nhà tôi.
02:46Câu nói đó có nghĩa là...
02:48Cô ấy tìm tổng giám đốc.
02:50Vậy tôi nói cho cô ấy biết có được không?
02:53Rằng người cô ấy đang tìm là tổng giám đốc Li Thi Sơn.
02:56Tôi nghĩ thu xếp như thế là tốt nhất cho chủ tịch.
02:59Thay vì nghe từ người khác, thì nghe từ tôi vẫn hơn, đúng không?
03:04Cậu đe dọa mà cũng lịch sự quá đấy, Phó giám đốc Kang.
03:08Cậu đe dọa mà cũng lịch sự quá đấy, Phó giám đốc Kang.
03:11Cậu đe dọa mà cũng lịch sự quá đấy, Phó giám đốc Kang.
03:14Cậu đe dọa mà cũng lịch sự quá đấy, Phó giám đốc Kang.
03:17Nhưng cậu sai rồi.
03:20Để tốt nhất cho ông cậu thì nên tìm cách che giấu chuyện này
03:23để ông ấy không biết gì.
03:26Chẳng phải cậu cũng hiểu rõ hay sao?
03:29Ông tôi rất mạnh mẽ và sáng suốt.
03:32Thế à?
03:35Vậy thì nói đi.
03:38Nói với người mạnh mẽ và sáng suốt đi.
03:41Tôi cũng tò mò về tình hình sau đó.
03:44Tổng giám đốc không cần tò mò đâu.
03:47Vì tổng giám đốc sẽ được trải nghiệm kết quả đó.
04:03Thằng sắc dược.
04:06Hạn như cậu mà dám đe dọa tôi à?
04:14Thằng sắc dược.
04:17Cháu chào cô. Cháu là Ha Sung Chi.
04:47Chúc tiên tôi xin cúi đầu tạm tội với cậu.
05:07Cô à, tôi không dám gặp cậu
05:10nên thời gian qua đã tạm tội
05:13bằng cách đến thăm mẹ.
05:17Vâng, cháu cũng nghe mẹ cháu nói rồi.
05:20Tuy không phải cố ý
05:23nhưng chúng tôi đã khiến cậu gặp khó khăn lớn như thế.
05:30Cháu không biết có nên nói không
05:33nhưng mong cô đừng nói như thế nữa ạ.
05:36Bố du trề, cô không cần tạm tội với nhà cháu.
05:41Cũng không cần cho dân cha biết.
05:44Không đâu, cô.
05:47Bác sĩ và cả nhà tôi đã để lại cho cậu một vết thương lớn
05:50mà cả đời này không thể chữa lành được.
05:54Dù cậu có nói là không sao
05:57thì đó vẫn là sự thật không thể thay đổi được.
06:00Về chuyện đó, cậu về hỏi mẹ cậu thì sẽ rõ hơn.
06:05Nếu mẹ cậu biết sự thật này
06:08thì sẽ phản ứng như thế nào đây?
06:11Tôi không thể thuyết phục được mẹ cháu ạ.
06:16Khó lắm bà ấy mới nguy ngoan.
06:20Chắc cậu là người hiểu rõ nhất bà ấy nuôi du trề
06:23với tấm lòng như thế nào.
06:28Cháu biết là cô không ưng cháu.
06:31Ngay cả việc suy nghĩ xem có ưng hay không ưng cậu
06:34cũng là điều xa xỉ đối với tôi.
06:37Tôi thậm chí không có cả thời gian nghĩ tới điều đó.
06:40Cậu khép lại tình cảm đó đi.
06:43Cô à, nghĩ cho mẹ cậu thì khép lại tình cảm đó là đúng.
06:46Nếu cậu thực sự nghĩ cho dân cha nhà tôi
06:49thì nên khép lại tình cảm đó.
06:52Cháu xin lỗi cô, bố du trề.
06:55Cháu không thể quên được dân cha.
06:58Không đâu, cậu phải quên.
07:01Chuyện này là không thể được, tuyệt đối không thể được.
07:04Là chuyện tuyệt đối không thể được.
07:07Cháu xin lỗi cô.
07:10Tôi nhờ cậu đấy, để tôi sống đi.
07:13Bố du trề à?
07:16Cháu xin lỗi cô.
07:22Anh biết mà vẫn nhắm mắt làm ngơ ư?
07:25Tức là anh biết dân cha là một công ty của Li Thế Sơn
07:28mà vẫn mặc kệ chứ gì?
07:31Có đúng như thế không?
07:34Anh không thể làm khác?
07:37Không thể làm khác ư? Sao lại không thể làm khác?
07:40Dân cha bảo muốn bảo vệ cả nhà mình
07:43thì có chết cũng phải ở bên cạnh Li Thế Sơn.
07:46Ôi trời ơi, anh nói thế mà nghe được à?
07:49Lẽ ra anh phải nói với em chứ?
07:52Hồi đó từ bao giờ rồi mà anh lại giữ kín chuyện
07:55để rồi ra cơ sự này?
07:58Chắc phải nói với bố mẹ nhỉ?
08:01Anh biết điều đó mà lại để chuyện ra nông nỗi này à?
08:04Anh định tham dự cuộc thi khoe mình kín miệng phải không?
08:07Không dám đoán được đúng hay sai à?
08:10Như thế mà là anh dễ của dân cha ư? Đau, đúng là, đau quá.
08:13Chịu đòn thêm đi, cũng biết đau à?
08:16Mẹ đừng đánh nữa, kem con học đi.
08:19Na dân cha ra đây.
08:22Gì thế? Ai vậy nhỉ?
08:25Giọng này nghe quen quen.
08:29Nóng trường, đến đây có chuyện gì vậy?
08:32Gì đây?
08:35Sao em cậu Ly Sơn Hô lại đến đây nữa?
08:38Có chuyện thì tôi mới đến chứ.
08:41Cậu Sơn Hô về nhà rồi mà, cô chưa biết à?
08:44Tôi biết rồi, tôi không đến vì anh tôi.
08:47Hai người làm ơn tránh ra đi.
08:50Vậy rốt cuộc cô đến vì chuyện gì?
08:53Chị vào nhà đi ạ, mẹ dặn chị bảo về em.
08:57Thế à? Vậy thì được rồi.
08:59Cô đừng có ý nghĩ tùy tiện với dân cha nhà tôi đấy.
09:02Không thì chúng tôi sẽ xông ra đấy.
09:05Con cười à? Này cô thật là, vào đi.
09:08Nói chuyện xong rồi vào nhé.
09:11Cô ta thật là, vào đi, vào đi.
09:14Một nắm đấm cũng chưa đủ.
09:17Có lẽ ngày mai sẽ được gặp người đàn ông đó.
09:22Người đàn ông đó, người đàn ông đó là ai thế nhỉ?
09:25Em làm gì thế? Bảo vào đi cơ mà.
09:27Tại anh mà em không nghe được chuyện quan trọng.
09:29Thôi vào đi.
09:31Cô ta vừa nói gì thế nhỉ?
09:33Này, sao thế, sao lại không cho em nghe?
09:35Vào đi.
09:36Sao lại không cho em nghe? Phải nghe chứ.
09:37Cô làm gì thế?
09:38Tôi đến để cho cô biết về bối ruột của cô đấy.
09:40Cô có ngậm nhiệm lại không?
09:42Cô đã biết tôi định nói gì với cô đâu mà bảo tôi ngậm nhiệm.
09:45Tôi không muốn nghe gì hết, cô về đi.
09:47Thế bảo ngày mai bối ruột cô sẽ đến sự lễ khai trương cửa hàng đấy.
09:51Tôi đã nghe thấy rõ ràng.
09:54Gì đây? Không ngạc nhiên à?
09:57Tôi không quan tâm.
10:00Vì thế cô về đi.
10:01Nói thế có chấp nhận được không?
10:04Đó là người sinh ra cô mà sao lại không quan tâm?
10:08Tôi bảo bối ruột cô sẽ đến mà cô cũng không tò mò à?
10:11Tôi bảo cô thôi đi rồi đúng không?
10:12Đừng thế nữa.
10:13Mai đến sự lễ khai trương cửa hàng rồi kiểm tra xem có người đàn ông nào bám theo y tá xông không.
10:18Cô thôi đi.
10:19Ngọi người đó là bố trước mặt chủ tịch thì càng tốt.
10:22Rồi tôi sẽ giải quyết hậu quả cho.
10:25Đi xe ra.
10:28Mai cô mà không đến thì có thể sẽ vĩnh viễn không thể tìm thấy bố.
10:33Như thế vẫn không sao à?
10:37Vậy mai gặp nhé.
10:40Ăn mặc đẹp vào rồi đến.
10:53Tập 2
11:11Mới chia tay chưa được bao lâu mà lại đến gần đây chờ tôi thế này à?
11:17Sao thế?
11:19Lần này anh đến vì con gái thứ hai à?
11:23Chạy đông chạy tây vì con gái, anh cũng bận rộn quá nhỉ bác sĩ Na?
11:28Tuy tôi không thể tha thứ cho chuyện.
11:30Anh đã cho dân cha nhà tôi vào công ty làm mà không nói gì với tôi.
11:35Nhưng tôi lại thấy biết ơn vì bây giờ anh đã cho tôi biết.
11:39Đúng rồi, phải thế chứ.
11:42Tôi thử nhận bác sĩ Na sống có tỉnh người.
11:45Tôi sẽ chấp nhận sự việc ngày hôm nay bởi ý là anh sẽ không đến gần dân cha nhà tôi nữa.
11:52Như thế được chưa?
11:54Tùy anh thôi.
11:56Chỉ cần anh không đến gần dân cha nhà tôi nữa
12:00thì tôi sẽ tha thứ hết cho anh
12:03về những việc anh đã làm từ trước tới giờ.
12:06Tôi lại mắc lỗi gì nghiêm trọng hay sao mà anh rộng lượng tha thứ cho tôi thế này?
12:13Vì thế dân yên nhà tôi...
12:28nhờ cả vào anh.
12:30Ơ này, bác sĩ Na.
12:33Đỡ anh lo cho dân yên nhà tôi.
12:43Thôi nào.
13:05Dân yên,
13:08con phải kiên trì.
13:12Dân yên nhà mình sẽ làm được.
13:20Bố xin lỗi vì không thể làm chỗ dựa vững chắc hơn cho con.
13:25Bố xin lỗi.
13:38Bố về rồi ạ.
13:51Anh đói rồi đúng không? Để em sắp cơm tối nhé.
13:57Ơ...
14:06Hay là ăn hoa quả?
14:08Có cả nước gạo sang đấy.
14:10Để em lấy nước gạo sang cho anh nhé.
14:13Cô nên biết là bố cô đã cứu cô đấy.
14:15Dạ, bố?
14:17Anh nói thế là có ý gì?
14:19Sao lại là bố con bé đã cứu?
14:21Anh vừa gặp bố con bé à?
14:23Chuẩn bị bồ nước đi. Nước nóng vào.
14:37Dân yên, dân yên, dân yên.
14:41Vậy là anh đồng ý thật rồi à?
14:46Cảm ơn anh. Anh thật là tuyệt vời.
14:49Cảm ơn anh đã sậm lực mà đồng ý cho bọn trẻ lấy nhau.
14:52Đồng ý cái gì?
14:54Hôm nay anh mệt nên mới thế thôi.
14:56Em biết rồi.
14:58Không phải anh đồng ý.
15:00Anh vẫn chưa đồng ý đúng không?
15:03Bảo chuẩn bị bồ nước đi mà.
15:05Nước nóng vào. Em biết rồi.
15:07Em đi chuẩn bị ngay đây.
15:09Bố ơi!
15:10Dân yên!
15:11Bố ơi!
15:12Dân yên!
15:13Làm sao đây?
15:14Hình như bố em vừa đến đây. Làm sao đây?
15:17Em không được chạy thế này đâu. Để anh thử đi xem.
15:21Gọi điện trước đi. Chắc bố vẫn ở gần đây thôi.
15:27Vâng bố ạ.
15:28Bố đang ở đâu thế ạ?
15:29Để em.
15:31Bố ơi!
15:33Bố đang ở đâu?
15:35Bố vừa đến đây ạ?
15:37Con đang ở trước nhà.
15:39Bố đang ở đâu thế?
15:41Con biết rồi ạ.
15:43Bố đi được một đoạn xa rồi.
15:47Còn bé này sao lại khóc chứ?
15:51Bố đã bảo mẹ em bé không được khóc rồi cơ mà.
15:55Bố ơi! Con xin lỗi.
15:57Con xin lỗi.
16:00Con xin lỗi bố.
16:02Con xin lỗi.
16:09Thế biết đến rồi.
16:11Bố về đây.
16:13Thôi đừng khóc nữa.
16:15Vào nhà đi.
16:27Tự dưng con nói gì thế?
16:29Sao lại xin lỗi?
16:33Sao lại nói thế làm mẹ lo?
16:35Con gây chuyện gì rồi ạ?
16:37Không phải.
16:38Trông không giống vừa gây ra chuyện gì về.
16:42Con thực sự...
16:44muốn làm người con trai ngoan của mẹ.
16:48Con thực sự...
16:50không muốn làm mẹ đau lòng và đối tốt với mẹ
16:54để mẹ cảm thấy công sức mẹ nuôi con vất vả được đền báp.
16:57Bố du chê con sao thế?
17:00Nhưng sao con toàn làm khổ mẹ thế này?
17:03Rốt cuộc là vì sao?
17:07Muốn nói gì thì nói nhanh lên.
17:13Nhà đó...
17:16hoàn đối kịch liệt à?
17:18Vì có du chê nên không thích ư?
17:21Hay để mẹ gặp người lớn nhà đó nhé?
17:25Để mẹ thử nói rằng mẹ sẽ nuôi du chê con lớn
17:28và không trở thành cánh nặng cho con gái nhà đó nhé?
17:33Nếu mẹ biết dân cha là con gái của bác sĩ Na
17:36thì mẹ sẽ đau lòng lắm đây.
17:38Con xin lỗi mẹ.
17:40Muốn mẹ làm thế nào?
17:42Con nói đi chứ.
17:52Thật không?
17:55Con không biết.
17:57Con không biết.
18:00Thật không?
18:02Đi Thế Sân đã lợi dụng sơ suất của dân cha
18:05rồi chiếm tòa nhà của bác sĩ Na không?
18:09Sao anh ta có thể hủy hoại cuộc đời của dân cha?
18:13Sao anh ta có thể làm trò đó chứ?
18:16Chắc dân cha khổ sở lắm.
18:22Làm sao con bé vượt qua khoảng thời gian này đây?
18:24Cô ấy có gia đình nên sẽ vượt qua được.
18:27Cả việc giấu bác sĩ đi làm cũng là vì nghĩ cho gia đình.
18:31Con bé đã khổ sở rồi.
18:33Vậy mà kết cục hôm nay
18:34anh ta đã tống con bé ra khỏi công ty như thế.
18:37Cô dân cha là một nhẽ
18:39nhưng chắc bác sĩ Na cũng sốc lắm.
18:42Bác sĩ Na và phu nhân đã vì dân cha
18:44mà chấp nhận mất cả tòa nhà.
18:49Họ đã vì dân cha
18:51mà gánh chịu cả chuyện như thế.
18:56Cháu sợ cô đau lòng nên định không nói
18:59nhưng kết cục cô biết cả rồi.
19:10Vì Thế Sơn
19:13tôi không thể tha thứ cho anh.
19:21Cô thấy mình đi đâu mà không nói gì.
19:24Tôi không nghĩ là mình lại đến đó rồi cúi đầu trước hắn ta.
19:28Không thể đón con bé về.
19:30Cũng không thể chia sẻ hai đứa.
19:34Tôi đành mong con bé sống tốt ở nhà đó.
19:38Thế hắn ta bảo sẽ để cho con bé sống tốt à?
19:42Không thể bảo là sẽ không làm như thế.
19:45Chắc hẳn mình ghét cúi đầu trước hắn ta hơn cả cái chết.
19:50Dân in có hiểu nỗi lòng đó không?
19:53Chuyện đó quan trọng gì?
19:56Chỉ cần dân in nhà mình sống tốt là được rồi.
19:59Con cái đúng là tội nợ.
20:02Cả người gặp bố đứa bé là tôi
20:05và người gặp Ly Thế Sơn là mình.
20:09Đều không nên làm thế.
20:15Thế bảo ngày mai bố ruột cô sẽ đến sự lễ khai trương cửa hàng đấy.
20:19Tôi đã nghe thấy rõ ràng.
20:23Đó là người sinh ra cô mà sao lại không quan tâm?
20:27Tôi bảo bố ruột cô sẽ đến mà cô cũng không tò mò à?
20:46Chủ tịch đến rồi ạ?
20:47Ừ, mọi người bất vả rồi.
20:53Tại sao?
21:11Tôi nghĩ rằng mối quan hệ và niềm tin với khách hàng là yếu tố quan trọng nhất trong việc vận hành cửa hàng.
21:21Hy vọng cửa hàng này sẽ lớn mạnh thành cửa hàng lớn nhất toàn quốc.
21:31Đây là sản phẩm mới do cô Na Dân Tra của nhóm phát triển sản phẩm phát triển ra đấy ạ.
21:36Là sản phẩm ông đã thấy trong cuộc họp đánh giá sản phẩm.
21:40May là được phản hồi tốt.
21:43Vâng, thưa chủ tịch.
21:45Để xem nào.
21:47Sao không thấy cô Na Dân Tra đâu nhỉ?
21:50Cô Na Dân Tra nghỉ việc từ hôm qua rồi ạ, thưa chủ tịch.
21:53Gì cơ?
21:54Nghỉ việc ư?
22:21Cô Na Dân Tra
22:38Anh có biết tại anh mà cuộc đời của Dân Tra thành ra thế nào rồi không?
22:41Gì cơ?
22:42Tôi hỏi anh có biết tại anh mà cuộc đời của Dân Tra thành ra thế nào rồi không?
22:45Biết thì sao? Không biết thì sao?
22:47Anh làm con bé gian nông nỗi này mà vẫn dám lên tiếng à?
22:50Thế mới nói. Sao cô lại sinh ra nó?
22:54Nếu phận vua đúng sai thì người sinh ra nó là cô mới sai.
22:57Sao lại sinh nó ra?
22:58Dù sao anh vẫn là bố của con bé.
23:00Sao anh có thể nói ra câu đó?
23:02Dù sao anh vẫn là bố của con bé.
23:04Không phải.
23:13Tao có thể là ông?
23:18Sao có thể là ông ta? Tại sao?
23:22Dân cha, đừng đến đây.
23:24Đừng đến đây.
23:29Dân cha.
23:30Không đâu.
23:31Cô đừng nói gì hết.
23:33Mẹ xin lỗi.
23:34Không thể thế này được.
23:36Không thể thế này được.
23:38Dân cha, mẹ xin lỗi.
23:40Mẹ sai rồi.
23:42Mẹ sai rồi, dân cha.
23:44Dân cha, sao có thể là ông ta?
23:49Sao cứ phải là ông ta?
23:50Sao lại là ông ta? Tại sao chứ?
23:54Có cầm phẫn cũng không ích gì đâu.
23:56Là tôi đây.
23:58Không phải.
23:59Không phải.
24:02Không phải.
24:05Dân cha.
24:08Tôi đã bảo để con bé biết tôi là bố nó nữa thì sẽ dối tung đúng không?
24:11Cô đã bỏ ngoài tay lời tôi.
24:13Cô giỏi lắm.
24:14Xong chỉ xúc.
24:15Giờ thì cô hả dạ chưa?
24:16Ngập miệng lại.
24:17Xử lý gọn ghẽ vào.
24:19Đừng để chuyện rắc rối thêm nữa.
24:21Đồ rắc rười.
24:34Nào, dân cha.
24:36Sao cô ta lại đi ra từ đó?
24:38Cửa hàng ở đây cơ mà.
24:41Sao y tá sông cũng đi ra từ đó nhỉ?
24:47Bố.
24:51Dân cha nhà tôi mà có mệnh hệ gì thì tôi sẽ không để yên cho anh đâu.
24:54Cô điên rồi à?
24:55Có biết đây là đâu không?
24:56Chuẩn bị sẵn tinh thần đi.
24:58Tôi sẽ đáp trả gấp mấy lần so với những trò anh đã gây ra với dân cha.
25:06Chủ tịch Kang đang ở tòa nhà bên cạnh đấy.
25:08Tôi không quan tâm.
25:10Vì tôi đến đây với tâm thế sẵn sàng chết rồi.
25:12Sẵn sàng chết thì cô đi mà chết đi.
25:14Tôi chưa muốn chết đâu.
25:29Vậy là thế nào nhỉ?
25:31Bố, bố mình...
25:41Không phải đâu.
25:43Không thể như thế được.
25:45Không thể như thế được.
25:52Nga dân cha, cô sinh năm nào?
25:54Dạ?
25:55Trả lời đi.
25:56Cô sinh năm nào?
25:58Có ai đó nói sẵn có thể phá bỏ được luân thường đạo lý.
26:01Thật là không thể.
26:03Nga dân cha, cô sinh năm nào?
26:05Dạ?
26:06Trả lời đi.
26:07Có ai đó nói sẵn có thể phá bỏ được luân thường đạo lý.
26:09Thật là không thể.
26:11Dạ?
26:12Giờ nhìn lại thì thấy khác nhỉ?
26:22Thế bao quý khách vừa gọi hiện không nhức máy.
26:24Cụ gọi sẽ được chuyển sang hộp thư thoại.
26:31Ừ, cô đây.
26:33Cô đang ở đâu thế ạ?
26:34Chủ tịch chuẩn bị đi rồi mà không thấy cô đâu.
26:38Alo?
26:41Dân cha biết rồi.
26:43Dạ?
26:45Dân cha biết hết rồi.
26:49Biết cả về tổng giám đốc ly thê sân.
26:52Cô dân cha ạ?
26:54Sao cô dân cha lại biết chuyện đó?
26:56Là tại cô.
26:59Cô không biết dân cha đã đến đây.
27:02Cô xin lỗi.
27:04Nhưng chắc cô không quay về bên đó được đâu.
27:07Chiêu Úc nói khéo với chủ tịch giúp cô nhé.
27:09Cô nhờ cháu đấy.
27:21Thế bao quý khách vừa gọi hiện không nhức máy.
27:23Cụ gọi sẽ được chuyển sang hộp thư thoại.
27:25Mọi người vất vả rồi.
27:27Bài trí cửa hàng cũng đẹp.
27:29Hơn nữa sắc mặt của các nhân viên cũng tươi sáng nên tôi rất vui.
27:34Phó giám đốc Kang và trưởng phòng Ha đã rất nỗ lực.
27:37Hơn hết tôi rất vui vì được cắt băng khai trương với tư cách là khách mời đặc biệt.
27:41Cảm ơn chủ tịch ạ.
27:43Giờ có chủ tịch tham dự nên lễ khai trương mới tỏa sáng.
27:46Tinh thần làm việc của các nhân viên thuộc thời trang dây đã tăng lên rất nhiều.
27:51Mà cô ấy đâu rồi?
27:53Đã gọi điện chưa?
27:55Cô ấy đang ở đâu?
27:57Cháu thấy bảo đang về nhà rồi ạ.
27:59Vì có vẻ không khỏe lắm.
28:01Mấy hôm nay cứ thấy không khỏe.
28:03Giờ thì ốm thật rồi.
28:06Ông sẽ gọi điện sau.
28:09Vậy thu xếp rồi về đi.
28:11Vâng, chủ tịch về ạ.
28:27Hẹn gặp lại.
28:58Cuộc gọi đã được chuyển sang hộp thư thoại.
29:01Dân cha ơi, con nghe máy đi.
29:06Mẹ xin con đấy gặp nhau đi.
29:10Gặp tôi nói chuyện.
29:12Mẹ xin con đấy, dân cha.
29:27Ra ăn cơm đi.
29:37Con bé này làm gì mà không thấy ra?
29:40Hay là đang ngủ?
29:57Mì ăn có sức hút nha anh.
29:59Xin giới thiệu nhãn hiệu mì Coco Mi hoàn toàn đổi mới.
30:01Mới từ trong ra ngoài.
30:03Tạo nên sức hút kỳ diệu.
30:09Anh tưởng mì ăn có sức hút à?
30:11Đúng, có Coco Mi là có sức hút.
30:13Nhãn hiệu Coco Mi hoàn toàn đổi mới.
30:15Có Coco Mi là có sức hút.
30:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
31:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
31:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
32:18Bố ăn thêm thịt xào và bánh kim chi chiên đi ạ.
32:20Đã bảo không cần rồi.
32:22Cứ kệ tôi, cậu ăn đi.
32:30Sao?
32:32Bố nói gì ạ?
32:33Vâng.
32:36Con cảm ơn bố.
32:39Con không ngờ là bố lại đến.
32:42Bố con là người núi Thái Sơn có dung chuyển cũng không nào nốn.
32:46Con thật sự cảm ơn bố.
32:48Dân Yên sao rồi?
32:51Hôm qua khóc hơi nhiều ạ.
32:56Cô ấy khóc cả đêm, nói đã làm khổ bố.
33:00Cậu phải động viên con bé chứ.
33:03Không được để con bé khóc như thế đâu.
33:05Hôm nào con sẽ đưa dân Yên về bên nhà.
33:07Con cũng phải cảm ơn mẹ nữa chứ ạ.
33:12Ừ thôi ăn đi.
33:13Bố ăn nhiều vào ạ.
33:16Vâng.
33:22Ừ, Minh à.
33:24Gì cơ?
33:26Không thấy dân cha đâu ư?
33:27Làm sao bây giờ?
33:28Con bé tranh thủ lúc tắm xong và lẻn đi rồi.
33:31Con bé đi lúc nào?
33:32Tôi không biết chính xác là đi từ lúc nào.
33:34Tôi tưởng con bé tắm xong thì ở trong phòng.
33:36Nếu đi từ lúc đó thì cũng được một lúc lâu rồi.
33:39Tôi đã dặn mình trông chừng con bé mà mình làm gì thế.
33:41Ai mà biết được con bé đi mà không nói gì.
33:43Tôi cũng đau lòng lắm đây.
33:46Tôi biết rồi. Để tôi gọi thử xem sao.
33:48Mình cũng gọi liên tục đi.
33:49Con bé về thì gọi cho tôi trước.
33:53Sao thế hả bố? Có chuyện gì với dân cha ạ?
34:05Con cáo giải y tá sông này dám lừa và đùa dưỡng với mình tới cận bây giờ chứ gì?
34:17Sao lại là bố mình?
34:19Bà ta là gì mà lại dính líu đến bố mình?
34:21Đã thấy lại cả na dân cha nữa.
34:26Cô có sao không?
34:27Khi nào phu nhân về thì cô nhắn là cháu đã làm vỡ chén này nha.
34:33Sao cơ?
34:34Anh gọi mà cuối cũng không nghe à?
34:37Cuối tắt máy rồi.
34:39Hai ê thử gọi về nhà xem sao nhỉ.
34:41Tìm thì sẽ có số điện thoại nhà đấy.
34:43Đừng làm bố mẹ cuối lo lắng chờ thêm xem thế nào.
34:46Chờ thêm?
34:48Chờ thêm tỉnh tích.
34:50Anh có nhớ không?
34:53Anh có nhớ không?
34:54Anh có nhớ không?
34:56Anh có nhớ không?
34:58Anh có nhớ không?
35:00Anh có nhớ không?
35:02Anh có nhớ không?
35:03Tất cả điện thoại thì chứng tỏ không có ý định gọi về rồi.
35:08Anh có nghĩ ra chỗ nào có thể cô ấy sẽ đến không? Phải đi tìm chứ?
35:13Anh à, anh nghĩ là dân cha muốn mọi người chờ.
35:25Chờ thêm đi đã.
35:33Sao có thể là ông ta? Sao cứ phải là ông ta? Sao lại là ông ta? Tại sao chứ?
35:44Không phải chỉ mình cô bảng hoàng đâu. Tôi cũng mong không phải là tôi.
35:50Không biết gõ cửa à? Con tưởng đây là phòng ngủ nhà mình à?
36:03Bố nên thấy may mắn vì đây không phải là phòng ngủ nhà mình. Không thì mọi thứ đã tanh bành rồi.
36:09Gì cơ?
36:10Con chỉ cần bảo đi gặp y tá xong thì bố lại nhảy tự lên và lớn tiếng.
36:15Con bảo đi tìm người đàn ông của y tá xong thì bố nổi giật đùng đùng.
36:19Thì ra đều có lý do cả, đúng không?
36:23Tự dưng con nói gì thế? Sao bố có thể làm thế này?
36:27Sao bố có thể làm thế này với con chứ?
36:30Nói cho rõ ràng đi, con vừa nói gì thế à?
36:32Bố không hiểu con vừa nói gì à?
36:34Không hiểu sao?
36:35Lysera, bố là người đàn ông của y tá xong còn gì?
36:43Sao người đàn ông của y tá xong mà con đang tìm lại là bố chứ?
36:48Sao người đàn ông đó lại là bố chứ?
36:50Sao bố lại là bố ruột của na dân cha?
36:55Con vừa nói nhảm nhí gì thế?
36:58Nhảm nhí ư?
36:59Đúng thế.
37:00Con lại nghe ai nói chuyện vô lý rồi chạy đến đây mà không suy nghĩ gì?
37:04Con nói thế mà nghe được à?
37:06Con là con gái bố mà không phán đoán được hay sao?
37:09Bố lại định nói dối nữa à?
37:11Lysera, con đã nghe và nhìn thấy cả rồi.
37:15Con đã nghe thấy rõ ràng rồi.
37:17Gì cơ?
37:18Con đã nghe thấy và nhìn thấy gì?
37:21Bố y tá xong na dân cha.
37:25Ba người cùng đi ra từ một tòa nhà.
37:29Y tá xong giữ bố lại rồi nói dân cha nhà tôi, dân cha nhà tôi.
37:34Thế này mà bố còn bảo không phải ư?
37:38Thế này mà bố còn bảo không phải sao?
37:43Con phải làm thế nào với bố?
37:46Bố đã gây ra trò này với con thì con phải làm thế nào với bố đây?
37:52Sao bố có thể sắp xếp na dân cha ở bên cạnh con rồi quan sát với vẻ mặt thẳng nhiên như thế?
38:01Lúc làm như thế bố đã nghĩ gì?
38:05Trong mắt con, na dân cha là người như thế nào cơ chứ?
38:08Con ghét cay, ghét đắng cô ta, ghét đến chết.
38:11Vậy mà sao bố có thể làm như thế với con chứ?
38:16Nghe bố nói đây.
38:19Không có gì thay đổi hết.
38:21Sao?
38:22Bố chỉ có một cô con gái.
38:24Vì thế mau quên đi.
38:25Giữ sạch ra khỏi đầu đi.
38:27Gì cơ?
38:28Bố vẫn sẽ tác động hôn sự của con với phó giám đốc Kang.
38:31Bố, đừng nổi nóng, giữ bình tĩnh.
38:34Chỉ nghĩ đến mục tiêu thôi.
38:36Làm sao con không nổi nóng được đây?
38:38Bố không thấy có lỗi với con à?
38:41Bố gây ra trò này với con xong, lại bảo con quên đi ư?
38:45Quên đi sao?
38:46Con mà lung lay thì cả phó giám đốc Kang lẫn công ty đều tiêu tan đấy.
38:50Tỉnh táo lên đi.
38:52Bố điên rồi.
38:54Lý Sera, bố không bình thường nữa.
38:58Bố điên rồi.
39:04Thế bao quý khách vừa gọi.
39:35Ôi, nhóm trường.
39:41Nhóm trường khóc à?
39:43Đúng đấy, có chuyện gì thế nhỉ?
40:04Hẹn gặp lại nhé.
40:35Dương Cha, em đang ở đâu?
40:38Em tắt máy làm anh lo lắm.
40:41Anh biết là em đang rất khổ tâm, nhưng gọi cho anh nhé.
40:44Anh sẽ đến chỗ em.
40:54Chuyện gì vậy?
40:57Anh có biết không?
41:01Này, cậu có phải là bạn trai của Dương Cha không?
41:05Dạ, vâng ạ.
41:07Mà sao hôm nay cậu lại đi một mình?
41:09Hôm nào cũng thấy vừa nắm tay Dương Cha vừa đi cơ mà.
41:12Hôm nay chú có thấy Dương Cha không ạ?
41:14Không thấy.
41:16Ngắm lại thì đúng là cả ngày hôm nay chưa thấy.
41:19Nếu hai đứa giận nhau thì làm lành đi.
41:21Bằng mọi giá phải nhận là mình sai rồi cầu xin.
41:24Sống đến gần này tuổi rồi, tôi thấy đàn ông không cần gì hết.
41:27Cứ nhận lỗi về mình là tốt nhất.
41:30Đừng cãi nhau với phụ nữ làm gì.
41:32Cứ nhận là mình sai đi.
41:35Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
41:57Hôm nay cũng thấy vừa nắm tay Dương Cha vừa đi.
42:00Hôm nay cũng thấy vừa nắm tay Dương Cha vừa đi.
42:03Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
42:06Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
42:09Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
42:12Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
42:15Xem ra Dương Cha đang giận lắm.
42:18Bố Hồ Chùn thử gọi rồi nhưng thấy bảo con bé không đến công ty thế là được rồi.
42:22Bố mẹ ăn cơm đi.
42:24Vâng, chắc chắn là em ấy không đến công ty đâu ạ.
42:27Thấy bảo đã dọn cả bàn làm việc rồi mà.
42:29À, gọi cho cậu Ha Sơn Trê đó cũng được đấy.
42:33Mẹ Hồ Chùn, bố có biết số điện thoại của cậu ấy không?
42:36Không hiểu sao con cứ có cảm giác là con bé đi gặp cậu ấy.
42:39Chạy đi gặp cậu ấy mà, tắt máy cả ngày.
42:42Ừ, Dương Cha không nông cạn đến mức đó đâu.
42:46Vậy thì con bé đi đâu? Làm gì còn chỗ nào nữa?
42:49Con bé vẫn không nghe máy à?
42:50Vâng, vẫn tắt máy ạ.
42:55Dương Cha ạ? Con xem nào, có phải Dương Cha không bố?
42:59Dương Cha, không phải sao, là Dương Yên.
43:02Thì ra là Dương Yên.
43:04Ừ, Dương Yên à?
43:07Chưa, vẫn chưa thấy gọi về.
43:11Con nghe chị kể rồi bố ạ.
43:13Thấy bảo Dương Cha đi làm.
43:17Bố phải nói chuyện đó với cả con chứ sao bố không nói gì?
43:22Vẫn chưa gọi được ạ?
43:25Chưa thấy gọi về à?
43:28Con cũng thử gọi cho bạn của Dương Cha rồi.
43:31Nhưng họ bảo dạo này không gặp Dương Cha.
43:34Vâng, con biết rồi.
43:36Con bé về thì bố báo cho cả con nữa nhé.
43:40Vâng.
43:45Có chuyện gì thế nhỉ?
43:47Anh thấy cả ngày hôm nay bố khổ tâm không tập trung làm việc được.
43:51Hay về bên nhà nhỉ?
43:53Bây giờ sao?
43:56Mẹ.
44:02Các con định không ăn tối à?
44:06Chắc hôm nay Dương Yên không ăn được thật ạ.
44:09Con định lát nữa vắt cho cốc nước cam.
44:13Còn con?
44:14Con ư?
44:15Con thì lúc chiều con ăn bữa phụ rồi nên chưa thấy đói.
44:18Anh xuống ăn đi.
44:20Xuống ăn rồi lên.
44:22Em không ăn được thì làm sao anh ăn được chứ?
44:28Anh đừng thế nữa xuống đi.
44:31Mẹ đang đợi đây này, nhanh lên.
44:34Con không thấy đói thật mà.
44:37Con không thấy đói gì cả.
44:39Đứng nhìn hai đứa thế này, cả mẹ xoay mặt vào tường còn hơn.
44:43Xuống ngay đi.
44:45Mẹ, cả hai đứa xuống ngay đi.
44:49Hai cái đứa này.
44:54Đồ ngốc.
45:02Nghén thì vẫn phải ăn.
45:06Mẹ không ăn thì con cũng không được ăn.
45:09Thế cũng được à?
45:11Con nghĩ đến chuyện em bé trong bụng bị đói à?
45:16Nó sẽ khó chịu lắm đấy.
45:20Mẹ, vì thế nghĩ cho em bé thì cố mà ăn đi.
45:34Biết là phải bổ sung nhiều sắp và canxi rồi chứ?
45:38Và cả chất đạm nữa.
45:42Trong quá trình phân chia tế bảo thì cần nhất là chất đạm.
45:47Ăn thêm cả đậu phụ đi.
45:49Mẹ.
45:51Còn nữa, ăn tối xong thì nên ăn cà chua chứ không phải can.
45:55Cà chua tốt cho hệ biễn dịch hơn.
45:58Mẹ, không cần thế đâu.
46:00Mẹ đang quan tâm đến cháu mẹ chứ không phải con.
46:04Vâng.
46:06Còn nữa,
46:08về lễ cưới của hai đứa.
46:11Lễ cưới ạ?
46:13Thế định không đổ chức lễ cưới cứ sống thế này à?
46:17Hôm nào mẹ sẽ đi gặp mẹ con tuổi bàn bạc.
46:21Con nói trước đi.
46:23Bài ghê gớm nên mẹ không dám nói đâu.
46:28Gì thế?
46:29Sao không trả lời?
46:31Con cảm ơn mẹ.
46:33Con cảm ơn mẹ.
46:35Thôi được rồi.
46:37Mẹ làm thế không phải vì con đâu.
46:39Mẹ làm vì mẹ đấy.
46:41Con cảm ơn mẹ.
46:42Công nhận chỉ có mẹ mãi đứng về phía con.
46:44Thôi đi.
46:45Từ giờ mẹ không để bị lừa đâu.
46:47Con nói thật đấy.
46:48Con yêu mẹ.
46:49Thôi đi.
46:50Mẹ đã hạ quyết tâm đặt số chấm hết cho mối tình đơn phương dai dẳng này rồi.
46:54Vì thế đừng làm mẹ miềm lòng.
Hãy là người đầu tiên nhận xét
Thêm nhận xét của bạn

Được khuyến cáo