Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 năm trước

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:00BỘ PHIM CÔNG CHUỐNG HOÀNG CHÂU PHẦN 2 TẠM CHÍNH
00:21Xin đa tạ trời cao đất rộng, dân mệnh dịu kì đưa ta đến với nhau
00:28Kể từ khi có em, mọi thứ trong đời ta bỗng quá nhiễm màu
00:33Bao khổ đau cùng bao niềm hạnh phúc, cùng dệt nơi rực rỡ một bức tranh ký ức
00:46Xin cám ơn những làng gió, những cơn mưa làm mát dịu không gian
00:52Cám ơn ánh mặt trời chói lọi, xua tan màn đêm lạnh lẽo, sự ấm khắp muôn nơi
01:00Từ khi có em, thế giới bỗng trở nên đẹp đẹp, mọi thứ trong đời ta bỗng chốc quá linh hồn
01:08Bao bước đường cùng nhau khiêu vạt, bao phê lưu lạc khắp mọi miền
01:13Thời gian dư có lúc ngừng trôi, còn mãi bên ta bao niềm vui ngọt ngào say đắm
01:20Cho dù có một ngày kia bể cạn đá mòn, bầu trời cao đảo hôn rơi, mặt đất bao la rạm nước
01:28Thì chúng ta vẫn mãi mãi bên nhau ca hát, mãi mãi tay ấm dai kè, cùng đi khắp chốn nhân doan
01:50Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn ánh sáng, cảm ơn bóng đêm
02:03Từ khi có em, thế giới bỗng trở nên đẹp đẹp, mọi thứ trong đời ta bỗng chốc quá linh hồn
02:10Bao bước đường cùng nhau khiêu vạt, bao phê lưu lạc khắp mọi miền
02:17Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn ánh sáng, cảm ơn bóng đêm
02:23Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:27Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:33Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:37Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:40Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:43Cảm ơn bóng, cảm ơn gió, cảm ơn bóng đêm
02:47Cảm ơn bóng
03:13Á á á á á.
03:16Á á á á á.
03:18Á á á á á á.
03:20Á á á á á á á á.
03:23Á á á á á á á á á.
03:26Hệ trang quảng hậu nâng nung, đừng làm thế.
03:30Hệ nói mọi người dừng ngay, nếu không sẽ to chuyện đấy.
03:33Quảng hậu nâng nung, đừng làm thế mà.
03:38Dám nói không được với ta nha.
03:41Dung nhiễu máu, dạy giấu luôn cái con A đầu này cho ta.
03:44Dạ.
03:46Không được, không được đánh. Buông người ta ra. Buông ra.
04:04Hoàng thương giá đau.
04:06Hoàng thương giá đau.
04:09Các người làm gì thế này?
04:11Dừng ngay.
04:14Hoàng thương, Hoàng thương may mắn.
04:17To gàn.
04:18Các người dám động tới Hương Phi nương nương.
04:20Không muốn sống nữa phải không?
04:22Lôi ra chém đầu hết.
04:25Hoàng thương thay ân, Hoàng thương thay ân.
04:29Hoàng thương thay ân.
04:32Hoàng thương.
04:33Thần thiết phục mệnh Thái hậu thay áo cho Hương Phi.
04:36Chẳng lẽ Hoàng thương cũng chống lại Thái hậu hay sao?
04:40Chẳng lẽ làm thế là sai?
04:41To gàn.
04:43Hoàng hậu, hôm nay người dám lột áo Hương Phi, đấm phải lột da người mới được.
04:53Huy rồi.
05:04Hương Phi, chị không sao chứ?
05:09Sao?
05:11Sao rồi? Vẫn còn sống à?
05:16Thưa Hoàng A Mã, không ai chết cả.
05:18Có bị thương không? Có đau lắm không?
05:21Mau truyền Thái Y.
05:23Dạ.
05:26Có sao không?
05:27Tôi không sao.
05:31Hoàng A Mã, đừng lo, con không sao.
05:35Người phải hứa với tôi là không được chết.
05:37Cho dù con gặp oan ức bao nhiêu cũng không được nhảy lầu.
05:45Các người, cút hết đi.
05:46Để Tiểu Yến tử và tử Bi trong ngon Hương Phi.
05:49Từ nay, cái nào dám mò tới Bảo Nguyệt Lô sinh sự,
05:52đấm sẽ lấy đầu các người.
05:53Cút.
05:57Cút.
06:03Nàng không sao chứ?
06:07Sao? Nhảy lầu à?
06:10Nàng dám cứng cổ thế à?
06:12Các người không có cách gì thay nổi một cái áo được sao?
06:16Thần Thiếp quá là bí lúi.
06:18Con à đầu Tiểu Yến tử kia đưa ngay Hoàng Thượng tới.
06:21Hoàng Thượng quát tháo ong song, khiến Thần Thiếp sợ mất mật.
06:27Xin Thầy Hậu hãy che chở cho.
06:29Hoàng Thượng còn phát một lời rằng sẽ đem lột da Thần Thiếp.
06:32Nhà vua này lâu nay làm sao ấy?
06:34Đầu tiên là nhìn gà quá khuốt phóng ngay một Hoàng Châu công chúa.
06:38Sau đó lại nhìn vàng quá thao phóng luôn một tử Bi công chúa.
06:42Bây giờ lại mơ mơ hồ hồ say mê một Hương Phi nương nương.
06:46Ba đứa ấy đã làm lúng tung bắt nhau cả cái Hoàng Cung này lên.
06:51Đó chẳng phải là phúc đích của Đại Thanh chúng ta,
06:53cũng chẳng phải là hồng phúc cho nhà vua.
06:57Bẩm Thầy Hậu, có vài lời mà nô tì không biết có nên nói ra chăng?
07:03Cứ nói.
07:05Hoàng Thầy Hậu, hai công chúa kia chung một con đường, tất cả chúng ta đều biết.
07:11Nhưng Hương Phi đến từ xứ Hồi Thương lại cũng cùng một vượt với hai công chúa.
07:15Chuyện này quá là kỳ lạ vô cùng.
07:18Ngày hôm nay Hương Phi nương nương nhảy lầu tử tử,
07:21Hoàng Châu công chúa xá thân cứu Hương Phi mà chẳng hề hơn gì cả.
07:25Chuyện ấy lại càng lạ.
07:27Nô tì thấy rằng ba kẻ ấy quấn quýt mê hoặc hoàng thượng,
07:33quá là trái đạo lý lắm mà.
07:39Việc này đúng là hơi khác rồi.
07:44Tình Nhi, theo ý con thì chuyện này thế nào?
07:49Bẩm Thái Hậu, theo con thì việc này đơn giản hơn nhiều à.
07:55Thế là ý gì đây?
07:57Dạ, hai công chúa đến từ chốn nhân gian,
08:00tất nhiên là phải khác với những công chúa trong chốn Hoàng Cung.
08:04Hương Phi nương nương đến từ Hồi Thương,
08:06quy cụ phép tách ác cũng không giống trong Hoàng Cung này.
08:09Tất nhiên cả ba người lại có một chỗ giống nhau.
08:12Đó là chẳng giống một ai trong Hoàng Cung này cả.
08:15Con thấy chính cái khác khác giống giống đó đã gắn bó ba người với nhau.
08:20Thế mà có khi ngay chính trong Cung,
08:22người ta gặp gỡ nhau dĩ tức đã hiểu được lòng nhau.
08:29Cho nên con thấy trong Cung này hình như cũng có khác đấy à.
08:34Cái gì mà trong thâm Cung,
08:36ngày ngày gặp nhau chưa chắc đã hiểu nhau.
08:39Tình Nhi của ta bây giờ cũng không hiểu.
08:43Có điều Tình Nhi nói nghe cũng phải.
08:47Có thể chính chúng ta đã nhìn nhận sự việc thành ra quá phức tạp.
08:51Kỳ thực nó lại vô cùng gián đơn.
08:55Vậy theo Tình Nhi,
08:57việc Hương Phi không chịu thay đổi xì mì,
09:00gián cái mệnh của ta,
09:02thì nên khu sử như thế nào mới được đấy?
09:05Bẩm, Hoàng Thái Hậu.
09:07Hôm nay con thấy hai công chúa ở hòa biên giới xì mì hai màu.
09:11Một người màu đỏ, một người màu vàng.
09:15Còn Hương Phi nương nương dẫn trang phục hồi tộc trắng tinh.
09:19Thật là một cảnh vô cùng đẹp mắt à.
09:23Con nghĩ, nếu trong Hoàng Cung này
09:25có một cô nương trang phục hồi cương thoát ẩn, thoát hiển,
09:28thì chắc chắn là Hương Phi sẽ thay đổi xì mì.
09:31Trong Hoàng Cung này, có một cô nương trang phục hồi cương thoát ẩn, thoát hiển,
09:35sẽ tu điểm thêm cho cung định.
09:37Khiến chúng ta cảm thấy giống như ở Tây Việt vậy.
09:40Nhi Thuy có phải càng vui hơn hay không ạ?
09:43Này Thái Hậu dứt định bắt tội họ,
09:45e rằng sẽ tổn hại hòa khí trong Hoàng Cung mất.
09:48Phải, Tình Nhi nói đúng lắm.
09:52Nếu chỉ vì một bộ xì mì mà làm tổn thương tình mẫu tử,
09:56thì quá là chuyện chẳng nên chút nào.
09:59Này, hay bỏ qua chuyện này đi.
10:01Còn cái việc nhàm vua định lột da người,
10:04chính ngươi có thể nói rõ hơn ai hết.
10:06Chỉ cần chúng ta không truy xét Hương Phi nữa,
10:09thì chắc nhàm vua cũng không đến nổi lột da của người đâu.
10:16Đã tạo Hoàng Thái Hậu chỉ dạy.
10:23Chính Hoàng Thái Hậu đã bảo phải lột áo Hương Phi,
10:25rồi bây giờ lại nói rằng không truy cứu.
10:28Vì mấy câu nói của Tình Nhi đã làm thay đổi hẳn tình thế,
10:31chắc chắn Tình Nhi này cũng đã bị mua chuột rồi.
10:36Và bẩm theo Nô Tì thì rõ ràng,
10:39Tình Nhi đã bị thu phục,
10:41cho nên cứ mục mật danh dách bên giữa Hương Phi với hai công chúa kia.
10:46Nô Tài không hiểu bài thơ nó đọc,
10:48nhưng mà ý tư của nó thì nhìn thấy rõ ràng lắm mà.
10:52Tài sao lại trở nên như thế?
10:54Tài thật không thể nào hiểu nổi.
10:56Tình Nhi mới trở về chưa bao lâu,
10:58suốt ngày ở bên Hoàng Thái Hậu,
11:00hầu như chẳng đặt chân tới Thấu Phương Trai.
11:03Vì thì bọn chúng thông đồng với nhau vào lúc nào mới được chứ.
11:07Chính thế mới biết hai công chúa kia thật là thần thông quản đại,
11:10lợi hại không kể xuyết.
11:17Được.
11:19Lợi hại à?
11:23Chúng ta hãy đấu trí một phe.
11:26Vâng.
11:57Nghĩ xem, biết đâu chúng ta gặp quả mà lại quá may.
12:00Hoàng A-ma hiện đang ở bên ngoài,
12:02tôi sẽ ra khuyên cao người,
12:04ít nhất cũng tạm thời không tinh động tới chị.
12:06Nhưng mà chị cũng phải trấn tĩnh lại đi,
12:08đừng có làm những chuyện mất hồn như mới vừa rồi.
12:11Hãy nghĩ tới Nhi đã,
12:13chị định làm cho anh ấy chết khiếp luôn đó sao?
12:15Hôm nay nếu không gặp tôi,
12:16thì chắc chị thăng thiên mất rồi.
12:19Đúng là tôi giận quá, quá điên.
12:21Từ bé tới giờ tôi chưa bao giờ phải chịu nhu cầu.
12:23Tôi biết.
12:24Thả chết chứ không chịu nhu cầu.
12:26Câu này tôi đã học rồi mà.
12:30Thả chết còn hơn phải chịu nhu cầu.
12:32Tôi chưa học câu này.
12:34Chớp rồi, chớp rồi.
12:35Tôi sẽ dạy thành ngữ Trung Quốc dần dần cho chị nhé.
12:39Chị ở đây bí hàm hương,
12:40để em đi dò ý của Hoàng A-ma.
12:45Sao?
12:46Hương Phi có đỡ chưa?
12:48Không.
12:49Hương Phi có đỡ chưa?
12:51Sao?
12:52Hương Phi có đỡ chưa?
12:53Hoàng A-ma, tốt nhất là cha chưa nên vào.
12:55Tại sao?
12:56Thay vì các cuốc tuy Hương Phi đã uống rồi,
12:59nhưng tâm thần vẫn chưa bình phục.
13:01Hiện vẫn còn bị chấn động quá mạnh.
13:03Tiểu Yến tử thì đang thăm hỏi chuyện trò cho Hương Phi vui vẻ.
13:06Nếu cha vào sẽ căng thẳng lắm đấy.
13:08Biết đâu lại bị sốc nữa.
13:10Chị hãy quay về nghỉ ngơi đi,
13:12để con với Tiểu Yến tử trong non nơi này được không?
13:15Con dám chắc là nàng không liều mình lần nữa chứ.
13:17Đó chỉ tại trong lúc bị hạ nhục quốc hận quá,
13:20mất lý trí thôi.
13:21Bây giờ có con với Tiểu Yến tử ở đây,
13:23chắc sẽ không xảy ra điều gì đâu.
13:25Hoàng A-ma,
13:26thật sự con cảm thấy Hương Phi nương nương so với chúng ta,
13:30giống như người ở hai cõi đời.
13:32Chắc chắn khó lòng hòa điều với kiểu cách hoàng cung.
13:35Nếu Hoàng A-ma thật lòng yêu mẹ,
13:37sao lại không cho Hương Phi trở về bán quán đi?
13:40Hương Phi nói thế à?
13:41Hương Phi chẳng nói gì cả,
13:43chính con cảm thấy thế thôi.
13:45Mà thật ra,
13:46ai cũng dễ nhận thấy như vậy.
13:49Hương Phi cô độc quá,
13:50cô tịch quá,
13:53lại bị Hoàng Thế Hậu cùng Hoàng Hậu
13:55làm cho một vé hồng día lên mây,
13:57quá thật là đáng sợ.
13:59Đứng trước Hoàng A-ma,
14:00Hương Phi quá đổi căng thẳng,
14:02con thấy người ấy hiện nay thật đáng thương lắm.
14:06Thôi được,
14:07Trẩm sẽ quay về nghỉ ngơi,
14:09mọi việc ở đây giao cho hai đứa trồng coi.
14:16Tử bi kính tiễn Hoàng A-ma.
14:28Ngũ A-ca may mắn,
14:29Phúc đại gia may mắn,
14:30dậy đi.
14:31Tiểu thương,
14:32Ngũ A-ca cùng Vĩ Khang theo gia tới đấy.
14:40Thế nào rồi?
14:41Xảy ra một việc kinh thiên không?
14:43Thế nào rồi?
14:44Xảy ra một việc kinh thiên động địa,
14:45ta nghe các thái giám cùng công nữ đang xì xào bàn ta.
14:48Nói thì về mới biết,
14:49hôm qua Hoàng Hậu đánh náu Bảo Nguyệt Lâu,
14:51bức Hương Phi phải nhảy lầu tự tử.
14:53Nghe tin mà rụng rời cả chân tay,
14:55có ai bị tai bạ gì không?
14:57Cũng còn may còn may,
14:58chăng đừng lo nắng quá.
15:00May mà Tiểu Hiến Tử đã đề phòng,
15:01kịp bấy người qua cửa sổ cứu được Hương Phi,
15:03nếu không thì chúng ta đã bức Hương Phi rồi.
15:05Còn biết anh nói với nhị đang ra sao đây?
15:08Còn em nữa, có sao không?
15:10Bảo Nguyệt Lâu cao như thế,
15:11có bị thân tích gì thì phải nói ra ngay,
15:13đừng có lầm bộ.
15:15Sao các anh lại quảng hốt thế?
15:17Kinh công của em khá lắm mà,
15:18bị thương làm sao được?
15:19Các anh không nhìn thấy đâu.
15:21Véo một cái em bấy qua cửa sổ,
15:23nhòi người theo ôm chặt lấy Hương Phi,
15:25từ từ hạ xuống đất,
15:27lại còn lắng vòng tròn mấy vòng,
15:29chẳng ai hề hứng gì.
15:30Nếu gặp sư phụ thì nhớ kể nhé.
15:33Ta thấy hay tạm thời giấu nhị đang cái đã.
15:36Anh ta bảo Nguyệt chắc chắn chịu không nổi đâu.
15:38Đúng đúng đúng, chưa nên nói dối,
15:40không thể tiết lộ điều gì,
15:41mọi người phải giữ bí mật, đúng.
15:47Nhưng hiện nay Hoàng Hậu đã bị bẻ mặt trước Hương Phi,
15:50chắc chắn từ giờ về sau sẽ còn kiếm cớ
15:52gây nguy khốn cho Hương Phi.
15:53Nếu không mau chóng tìm cách rú Hương Phi ra khỏi cung,
15:56liệu có được bình thân không?
15:58Phải rồi,
15:59cảnh ngộ của Hương Phi thật chẳng khác gì anh em chúng ta,
16:01lo lắng hoạn nạn đầy mình,
16:03Hoàng Ngạc Ngương muốn gây chuyện,
16:05Hoàng Thế Hậu luôn bối lông tìm giết,
16:07lại còn thêm một đức vua,
16:08mà ăn chắn thấy bạn của không ra thù.
16:12Đúng vậy,
16:13thế sao các anh không mau chóng đưa Hương Phi
16:15trốn ra khỏi cung đi?
16:16Đừng có dội bài,
16:17tôi thấy vẫn còn hy vọng nơi Hoàng A Mã.
16:20Liệu Hoàng Thượng có chịu tha Hương Phi không?
16:22Hôm qua em đã dò ý người,
16:24có cảm giác Hoàng A Mã đã xúc động,
16:25qua chuyện đãi náo giờ rồi,
16:27chắc chắn Hoàng A Mã cũng lung này lắm,
16:29chắc người nhận thấy cảnh
16:30vợ đàn con lũ thật ra chẳng sung sướng gì.
16:35Trong khi, như anh đã nói,
16:37trên đời, chẳng việc gì là không thể xảy ra,
16:39nhân định thắng thiên,
16:41việc do người liệu mà.
16:42Đúng.
16:43Mà thôi nhớ đây đi,
16:44hai thành ngữ này hay dùng lắm đó,
16:46nhân định thắng thiên,
16:47việc tùy người liệu.
16:48Anh có bị tẩu quả nhập ma không,
16:49mà suốt ngày cứ theo đằng sau hối
16:51người ta học thành ngữ.
16:52Tẩu quả nhập ma,
16:54em biết câu tẩu quả nhập ma,
16:55có gì khó đâu,
16:57chứ nào cũng có ngày em sẽ nói chuyện 4 chữ,
16:59cho mọi người nghe nấu ruột luôn.
17:05Tẩu quả nhập quỷ
17:23Đây là gì nào?
17:25Tẩu quả nhập quỷ.
17:27Công chúa ơi, thiệt tình.
17:29Hoàng thượng bây giờ sai tiểu lộ tử tới,
17:31mời các vị lên ngựa thư phòng.
17:33Ngươi nói các vị là những ai?
17:35Tức là 4 người,
17:36Hoàng Châu công chúa,
17:37Tử Bi công chúa,
17:38Ngũ A-ca,
17:39cả Phúc đại gia nữa.
17:41Tẩu quả nhập quỷ
18:01Các ngươi biết trầm cho gọi có việc gì không?
18:04Như thần không biết.
18:06Thần cũng không biết.
18:11Thật lòng mà nói,
18:12kể từ khi Hoàng Thái Hậu trở về cung,
18:14đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện,
18:16khiến trầm đây cũng chẳng vui vẻ gì.
18:18Chuyện riêng tư của các con
18:20vẫn luôn luôn canh cánh trong lòng trầm.
18:22Hôm qua,
18:23Tử Bi cùng Tiểu Yến Tử
18:25có công cứu được Hương Phi,
18:26trầm đã ghi nhớ cả.
18:29Chỉ có điều là
18:30các con chẳng đứa nào được Hoàng Thái Hậu yêu quý,
18:33khiến trầm cứ phải dằn dặt khôn ngôi.
18:37Xin Hoàng A Mã,
18:38bớt phiền muộn,
18:39con đã hiểu rồi.
18:40Từ nay trở đi,
18:41con sẽ đăng lui tới Tử Ninh Cung,
18:43sớm thăm tối biến
18:44để Hoàng Thái Hậu vui lòng.
18:47Lại nghĩ tới chuyện thành hôn phải không?
18:49Thành hôn thì việc gì
18:50phải tới Tử Ninh Cung?
18:51Ta thấy Hoàng Thái Hậu rõ ràng
18:53có ý can trở hôn nhân của em
18:54có đến cũng vô ích thôi.
18:57Con ấy mới chính là nỗi phiền hà lớn nhất của trầm.
19:01Chẳng phải hai đứa đang dạy
19:03thành ngữ cho trầm,
19:04rồi lấy cả bài vở nữa.
19:06Dạ phải, dạ phải.
19:09Trầm.
19:13Hôm nay,
19:14kỹ sư phụ giao cho ta
19:15một bài văn quá kỳ lạ.
19:18Có phải con đã biết ra cái này không?
19:24Dạ phải.
19:25Con hãy đọc lên cho mọi người cùng nghe đi.
19:29Thôi,
19:30có lẽ đừng nên đọc.
19:32Trầm bảo đọc thì phải đọc đi.
19:34Mau lên.
19:40Vậy con đọc nha.
19:42Bài văn này có tựa đề là
19:44Uống nước như người...
19:46Hoàng A Mã,
19:47xin cha đừng có quỡ con.
19:49Kỹ sư phụ ra đề kỳ quá
19:51con loay hoay hồi lâu mới hiểu rằng
19:53ẩm thủy chính là uống nước đấy.
19:55Vậy khi rõ ý rồi
19:57thì con đã biết những gì nào?
20:00Ai cũng phải uống nước.
20:04Buổi sáng phải uống nước.
20:06Buổi trưa phải uống nước.
20:08Buổi tối phải uống nước.
20:10Thấy khác tất nhiên là phải uống nước.
20:12Không khác cũng có thể uống.
20:15Lạnh thì uống nước nóng.
20:17Nóng thì uống nước lạnh.
20:19Mùa xuân phải uống nước.
20:21Mùa hạ phải uống nước.
20:23Mùa thu phải uống nước.
20:25Mùa đông cũng uống nước.
20:27Đàn ông phải uống nước.
20:29Đàn bà cũng uống nước.
20:33Chó cũng phải uống nước.
20:35Mèo cũng phải uống nước.
20:37Bởi thế người cũng phải uống nước.
20:41Tất cả đều uống nước.
20:47Ôi trời ơi!
20:49Con uống nước cái kiểu ấy
20:51chắc dìm chết mất khổng phu tử.
20:53Dìm chết luôn kỹ sư phụ.
20:55Dìm chết cả Trẩm luôn.
20:57Được rồi, đằng sau cái bài này
20:59còn có một câu nữa.
21:00Con có biết không?
21:01Phía sau còn một câu nữa.
21:04Con hãy nói lại câu ấy cho Trẩm nghe đi.
21:12Nóng lạnh tự biết.
21:17Nóng lạnh tự biết.
21:26Nóng lạnh tự biết.
21:28Lạnh mềm con nhện.
21:30Cái gì?
21:31Lạnh mềm con nhện?
21:32Chắc phải nóng bóng chuồn chuồn có phải không?
21:34Trẩm phải phạt con một trăm trượng.
21:36Hoàng à mẹ ơi!
21:37Chuyện học vấn này sao mà khó khăn quá đi.
21:39Khát nước thì cứ việt uống.
21:41Văn vi vẻ làm gì?
21:42Thế chẳng phải là tào lao.
21:44Con đã đem tất cả chuyện ướt nước mà con nghĩ ra được
21:47dứt lên giấy.
21:49Con muốn dứt dài thêm một thế
21:51nhưng ngặt nổi hay nhiều chữ không biết dứt.
21:53Cũng may là mới lạc thảo.
21:55Nếu không chắc con đã dìm ngập cả thành Bắc Kinh này rồi.
22:07Hai đứa đang dạy tiểu diễn tử có phải không?
22:10Dạ phải.
22:11Nhưng chỉ dạy thành ngữ thôi à.
22:14Vậy thì Trẩm sẽ hỏi về thành ngữ.
22:18Ôi trời lại thành ngữ.
22:20Ôi Hoàng thượng.
22:22Mới chỉ dạy sơ sơ thôi à.
22:25Vậy thì Trẩm sẽ hỏi những chỗ sơ sơ.
22:29Lần trước Trẩm ra câu
22:31dương phụ âm dị
22:33là nịnh trước phẳng sau
22:34con đã đối lại là lăn nhăn bắt nhau.
22:38Dương phụ âm dị
22:41có nghĩa là lúc gặp chuyện nguy cấp quá
22:44thì con dê phải chui ngay vào khe núi đá
22:46còn con chim ân thì sát khí đằng đằng
22:48ghê đánh kẻ thù à.
22:52Thế đấy.
22:53Dạ có cái khe núi đá
22:55cho con chui quách vào đó cho xong.
22:57Dạ nếu có khe núi đá thật
22:59thì con thích chui thử lắm à.
23:03Ta hỏi tiếp đây.
23:05Tam thập nhi lập nghĩa là gì?
23:08Tam thập nhi lập?
23:11Chi lập nào thế nhỉ?
23:14Chứ lập trong đứng nghiêm đứng thẳng
23:16là ba mươi người đứng xếp hàng à.
23:20Ba mươi người đứng xếp hàng à?
23:22Khá, khá thật.
23:25Thích còn bất chấp thủ đoạn là gì?
23:28Cái này con biết à
23:29nghĩa là hai người đánh nhau
23:30mà một người tay yếu xìu à
23:32chưa bẻ ra gãy.
23:35Chính tay con mới là chưa bẻ ra gãy thì có.
23:37Thích còn câu hiểu dĩ đại nghị
23:39chắc con không thể không biết chứ.
23:41Hiểu dĩ đại nghị cái gì?
23:43Trời ơi, tức là...
23:45tức là con kiến nhỏ gặp con kiến lớn
23:47đánh nhau một trận à.
23:52Trời ơi, hiểu dĩ đại nghị
23:54mà nói là con kiến nhỏ gặp con kiến lớn.
23:57Trời ơi, dễ sợ.
24:02Hiểu dĩ đại nghị thật là dễ sợ.
24:06Vậy còn câu ngủ thể đầu địa có nghĩa là gì?
24:10Con biết.
24:12Con biết.
24:13Là gì?
24:15Có nghĩa là con gây ra một chuyện cười
24:18khiến cái nắm người nắng ra mà cười
24:20rồi bỏ lưỡi cả xuống đất à.
24:27Chẩm đây tuy trăm mối tơ vò
24:29đã mang bao chuyện
24:30mà lối cắt nghĩa thành ngữ lạ kỳ của con
24:33đã khiến cho chẩm được một trận chuyện.
24:35Nhưng mà nhớ rằng
24:36nếu Hoàng Thế Hậu mà nghe kiểu này
24:38chắc con sẽ gãy luôn cánh tay đấy.
24:41Con muốn chẩm làm sao với con mới phải đây?
24:44Sai hết rồi sao?
24:45Chẳng đúng chữ nào à?
24:48Cái theo con có đúng không?
24:50Hoàng A Mã, xin đừng rầu lòng nữa.
24:53Chúng con sẽ góp sức lại
24:55giúp tiểu yến tử học hành.
24:56Chắc dần già sẽ khá.
24:59Thôi được, các con hãy cứ việc gắn sức đi.
25:02Chẩm thấy đây quả là một công trình lớn đây.
25:09Thôi, không bằng chuyện học hành của tiểu yến tử nữa.
25:24Điều mà chẩm nói với người lần trước
25:26đã suy ngẩm hẳn hoi chưa?
25:29Tôi Hoàng Thượng.
25:31Tốt nhất là con phải nghĩ tới nơi tới chúng.
25:35Thôi hãy bằng bạc với tử Bì.
25:39Hoàng A Mã nói thế là gì?
25:41Người muốn anh phải suy nghĩ về chuyện gì?
25:44Không có gì đâu.
25:45Sao lại không có gì?
25:46Rõ ràng là có.
25:47Sao anh này không nói ra?
25:48Chắc lại hay bắt em đi hỏi Hoàng A Mã.
25:50Anh nói đi.
25:54Nhĩ Khang.
25:55Anh là người kém thẳng thẳng
25:56dứt lấy chuyện gì cũng cứ úp úp mở mở
25:58chắc hẳn là có gì bí mật
25:59hay là gây nên chuyện gì phiền toái bên ngoài
26:01về nhà muốn giấu tử Bì.
26:04Tôi có chuyện gì đâu.
26:05Chớ nói nhảm.
26:08Tôi thấy Hoàng A Mã dường như chẳng nói đùa đâu.
26:11Lần trước người đưa ra chuyện này
26:13chỉ giống như gợi ý.
26:14Còn lần này có lẽ đã thành một quyết sách rồi.
26:16Tôi nghĩ anh có thể...
26:19Hay là cứ nói đi.
26:21Đừng giấu tử Bì.
26:22Việc gì mà gợi ý với quyết sách?
26:24Tôi đây chẳng cần việc cả.
26:25Làm gì có cái lý?
26:26Người trong cuộc chưa ngã ngủ mà.
26:28Nhưng đó là chuyện gì mới được chứ?
26:30Anh làm em hồi hộp.
26:31Tôi không biết.
26:32Nhưng đó là chuyện gì mới được chứ?
26:34Anh làm em hồi hộp quá.
26:35Hay là lại có chuyện mắc nợ phong lưu.
26:37Nợ phong lưu nào?
26:39Tôi không thể nói ở đây được.
26:41Hãy trở về đi.
26:42Tôi sẽ nói rõ đầu đuôi.
26:47Hoàng thượng muốn điều gì?
26:48Anh cứ nói ra đi.
27:03Bây giờ anh có thể nói mọi chuyện được rồi đấy.
27:09Thế nào rồi cơ?
27:10Hoàng thượng truyền gọi các anh chị có việc gì thế?
27:19Xin cáo lỗi.
27:20Mọi người có thể lui ra một chút được không?
27:22Tôi đang muốn nói chuyện riêng với tử Bì.
27:24Không được.
27:25Tôi cũng phải nghe bí mật chứ.
27:26Thôi đi mà.
27:32Đi nào.
27:33Đi nào.
27:35Đi nào.
28:00Trước tiên,
28:01trước hết nàng phải tin ta.
28:04Đây chỉ là một gợi ý của Hoàng thượng.
28:06Chúng ta cũng mới nghe Hoàng thượng nói cách đây hai ngày.
28:09Lúc đó ta đã từ chối rằng không thể nào như thế được.
28:12Ta chẳng hề đồng tình việc đó.
28:14Không ngờ ngày hôm nay Hoàng thượng lại nhắc lại.
28:17Ta muốn tìm một dịp để bày tỏ khẩn thiết với Hoàng thượng.
28:21Ta đã bảo đề rồi đó.
28:22Còn phần chính của chuyện là gì?
28:26Là...
28:29Là...
28:32Nói mau đi, là gì thế?
28:34Đừng làm em sợ.
28:35Là...
28:37Là Tình Nhi.
28:40Tình Nhi thế nào?
28:41Nói mau đi.
28:43Hoàng thượng muốn nói về Nga và nữ anh.
28:46Đem Tình Nhi đến nước cho ta.
28:52Tử Bì, em hiểu ta mà.
28:54Trong lòng ta ngoài em ra,
28:56thì cũng dẫn lại cả em.
28:58Ngay đến kiếm tỏa, ta còn không dám nhận muốn chia lại Tình Nhi.
29:03Việc này chẳng phải do ý của ta.
29:05Ta không bao giờ đồng tình như thế.
29:07Chúng ta cũng chẳng biết gớ sao lại mọc ra một phương cách như vậy.
29:10Nhưng ta đã kiên quyết phản đối chuyện này.
29:12Nhất thiết không thể nào nghe theo cái ý định đó được.
29:15Chẳng trách gì hôm ấy Hoàng A Mã có nói với em rằng
29:18phải biết khoan dung, biết nhìn xa một chút.
29:20Bây giờ thì em hiểu cả rồi.
29:23Sao?
29:25Hoàng thượng cũng gợi ý với em rồi sao?
29:28Cái mà chàng còn dám nói với em rằng
29:30không có quá khứ với người ấy.
29:32Ta nào có quá khứ gì đâu.
29:34Chỉ có quá khứ với nàng mà thôi.
29:36Quá khứ U U Cóc, quá khứ Tông Nhân Phụ,
29:38quá khứ Học Sĩ Phụ, quá khứ lúc Hoàng thượng bị hành thích.
29:41Không gì có thể sánh được với những quá khứ ấy.
29:47Nàng đừng có giận ta. Ta có lỗi gì đâu chứ.
29:50Nếu nàng giận, thì chẳng biết làm sao đi.
29:53Từ khi nhìn thấy Tình Nhi lần đầu tiên,
29:55em đã biết rằng giữa chàng với người ấy có một cái gì đó.
29:59Các người đừng có lừa dối tôi.
30:00Mỗi khi hai người gặp nhau, thật là hạ lùng lắm.
30:03Tôi là nữ, tôi biết mà.
30:05Thế mà tôi đã yêu thương chàng, xin đừng lừa dối em.
30:08Nghi ngờ ta như thế chứ là xỉ nhục ta đấy.
30:12Trước đây, người đã làm như bịt miệng tôi.
30:15Bây giờ lại thấy nữa.
30:16Người biết rõ ràng mỗi lần nổi giận là tôi chẳng còn cách nào.
30:19Đã đến nước này rồi, bất tức với khổ sở như thế,
30:22hãy tha cho tôi đi.
30:23Hãy đến với Tình Nhi đi.
30:25Chẳng việc gì phải khó sử đâu.
30:26Đằng nào thì Hoàng Thái Hậu cũng không ưa tôi.
30:30Nàng có còn biết phải trái nữa không?
30:31Tôi không biết, không cần biết.
30:33Đã tới nông nỗi này, còn gì là phải trái nữa?
30:35Tôi cũng chẳng cần phong thái, chẳng cần độ lượng, chẳng cần trong xa.
30:38Tôi không cần, không cần.
30:44Nàng không cần gì.
30:46Tôi không cần ta nữa sao?
30:48Tôi làm sao dám giới tới chàng?
30:50Chẳng ai lắm mới nhận được nha.
30:52Đến được nơi này, tôi thở một mình còn hơn là phải chia sẻ chàng với Tình Nhi.
31:02Lúc ở Âu Cốc, nàng đã từng nói cho dù phải làm thế hay làm thiếp hay là nô tì, nàng cũng cam lòng.
31:09Lúc ấy, chưa thấy cơ sở này trước mắt, bức xúc mà nói ra như thế thôi.
31:16Ngày gặp một Tình Nhi thông tuệ, thanh tú, linh lợi, đầm thắm như thế.
31:21Tôi ghen tức với người ấy đến phát điên lên được.
31:23Tôi không cần gì, không muốn gì nữa đâu.
31:26Không cần, không cần.
31:31Ta đã yêu thương nàng tới tan xương nát thịt.
31:34Làm sao nở lòng để nàng làm thế thiếp?
31:36Ta nói thế là cố ý để nàng thể nghiệm cái điều duy nhất mà ta vẫn hay khẳng định đó.
31:47Ta đã yêu thương nàng tới tan xương nát thịt.
31:50Làm sao nàng làm thế thiếp?
31:52Ta nói thế là cố ý để nàng làm thế thiếp.
31:54Làm sao nàng làm thế thiếp?
31:56Ta nói thế là cố ý để nàng làm thế thiếp.
31:58Làm sao nàng làm thế thiếp?
32:00Ta nói thế là cố ý để nàng làm thế thiếp.
32:02Làm sao nàng làm thế thiếp?
32:04Ta nói thế là cố ý để nàng làm thế thiếp.
32:06Làm sao nàng làm thế thiếp?
32:08Ta nói thế là cố ý để nàng làm thế thiếp.
32:10Làm sao nàng làm thế thiếp?
32:12Ta nói thế thiếp để nàng làm thế thiếp.
32:15Ngày Grooming
32:21Con đường của chúng ta gian năn quá,
32:24cứ chưa hết sống gió này thì lại gặp nhanh phong ba khác…
32:28Nhưng mà, nàng hãy an tâm,
32:30ta vẫn là Nhĩ Khang Ngày Nào,
32:32trong lòng ta chỉ có 1 mình nàng.
32:36Còn chuyện của tình nhiên, chúng ta sẽ ba mặt 1 lời.
32:39Cũng như mỗi lần gặp phải chuyện trở ngại trước đây,
32:42Tôi vẫn tin chắc rằng nhân định thắng thiên
32:47Chàng với người ấy không có quá khứ thật chứ
32:50Không hề có quá khứ nào cả
32:59Đúng thế chứ
33:00Hoàng A-mã để nêm tình như chỉ hôn cho Nhĩ Khen
33:03Tại sao lại thế?
33:04Hoàng A-mã, anh không nghe lầm chứ
33:06Làm sao mà nghe lầm được
33:08Hôm trước Hoàng A-mã đã nói với Nhĩ Khen ngay trước mặt chúng tôi
33:12Người còn nói Nhĩ Khen phải cùng lúc có cả Nga Hoàng cùng với nữ anh
33:15Hoàng gì? Anh gì? Thế nghĩa là thế nào?
33:18Hoàng A-mã lại đính hôn tới chuyện, đính hôn lui
33:22Có thể lắm chứ
33:23Nhiều lúc bởi nguyên do gì đó
33:25Hoàng A-mã còn quang thưởng miễn nhân cho các đại thần đó yên bề gia thích
33:29Mà các đại thần ấy cũng chẳng dám trái mệnh nhà vua
33:32Họ còn phải tay bắt mặt mừng nước nhé
33:35Họ còn phải tạ ơn Hoàng ơn hấn hở đón nhận đấy
33:38Thế à? Cái gì mà có hai đầu lớn, có phải là hai cái đầu cùng to?
33:42Không phải, hai đầu lớn ở đây nói là hai người vợ cùng ngôi thứ không phận lớn nhỏ
33:47Làm sao có thể thấy được?
33:49Nhĩ Khen đã có tưởng gì hai người đã thề non hẹn điện
33:52Nhĩ Khen thân thật có vợ khác, làm gì là có tội đấy
33:55Hoàng A-mã đã quyết một bề, Nhĩ Khen cũng khó lòng thoái thái
33:58Ngô A-ca, Nhĩ Khen thiếu gia có chấp nhận chưa?
34:02Vậy cái ấy có còn thay đổi được nữa hay không?
34:05Tình nhị công chúa là người có thân phận cao quý lắm hay không?
34:08Sao lại có thể làm người hai đầu lớn cùng với tỷ thư?
34:11Phải, Nhĩ Khen còn có kim tỏa, thế cũng đã là hai vợ rồi
34:15Ngày lại thêm tình nhị, không khéo lại giống như là Hoàng A-mã
34:19Theo tôi thấy, chắc là Nhĩ Khen đã bắt mắt tình nhị để thoái Nhĩ Khen
34:23Ê, đừng có quấy đầy người ta, Nhĩ Khen hiện đã ung bú đầy đầu rồi
34:32Nhĩ Khen đã thề thốt nạn
34:40Trong chuyện này em nhất thiết không được mềm lòng mà chấp thuận
34:44Hoàng A-mã đã muốn Nhĩ Khen trở về bàn bạc với em
34:47Chứng tỏ rằng việc này vẫn còn có thể thương lượng nữa
34:50Mà như Vĩnh Kỳ đã nói, Hoàng A-mã tuy có quyền định đoạt chuyện này
34:54Nhưng nếu Nhĩ Khen cứ sống chết chối từ thì Hoàng A-mã cũng sẽ hết cách, hay không?
35:00Nhĩ Khen đã thề thốt nạn lời rằng nhất thiết sẽ cử tuyệt việc sắp đặt này
35:04Nhưng mà em vẫn hồi nghi
35:06Bởi lẽ Hoàng A-mã đã rành rõ về em với Nhĩ Khen quá, thì cứ sao lại nở sắp đặt như thế?
35:14Tiểu thư à, em nhớ lại một chuyện, nhưng chẳng biết có nên nói hay không
35:20Có gì mà không nên, nói mau đi
35:23Em nhớ cái hương hai chị bị Hoàng Thái Hậu nhốt trong buồn tối
35:28Lúc trời mới sáng, em đến từ Ninh Cung dò la tin tức, nhưng...
35:34Em nhìn thấy Nhĩ Khang Thiếu Gia với Tình Nhi trò chuyện ở sau tàu giả sơn
35:40Tình công chúa chạy biệt ra, trên mặt đầm đề nước mắt, vội bỏ đi luôn
35:45Sau đó Nhĩ Khang Thiếu Gia cũng đi ra
35:48Bởi lúc đó đang nóng lòng thứ hai chị, nên em thấy hơi lạ mà không dám hỏi hàng nhiều
35:53Nhưng giờ đây nhớ lại, càng nghĩ càng thấy thế nào ấy
36:00Em biết đấy là không thể tin cậy được mà
36:04Nhưng em không thể nào hiểu nổi, bởi vì Nhĩ Khang Thiếu Gia từ khi quen biết tiểu thư tới nay
36:10Trong lòng chỉ có mỗi một tiểu thư, chứ không ai khác đâu, vậy làm sao thích người khác được?
36:16Em nói là yêu thích, trực giác của em là Nhĩ Khang thích Tình Nhi phải không?
36:20Em không có trực giác gì đâu, em chỉ cảm thấy một cô nương cao quý như Tình Nhi
36:26Là hồng nhân trước mặt Hoàng Thái Hậu, lẽ nào lại đi thập thòm với Nhĩ Khang Thiếu Gia
36:33Nhưng về sau em lại nghĩ
36:37Hay là Nhĩ Khang Thiếu Gia nóng lòng muốn cứu các chị quá, cho nên phải cầu cứu Tình Nhi công chúa
36:44Chàng đã lừa dối ta
36:47Và cứ mật mật nói với ta rằng không hề có quá khứ
36:51Nếu không có quá khứ kia, thì cớ sao Tình Nhi lại nứt mắt lầm điện
36:55Cũng chẳng chạy đến tàu giả sơn với nhau làm gì, tiểu thư, chứ đừng có giận
37:02Từ khi biết Nhĩ Khang, tôi thật là cả tin
37:06Nói sao tôi tin vậy
37:09Bây giờ nghĩ lại, tôi quả thật là ngốc ngách
37:13Cũng tại em, tại em tất cả
37:16Kim Toả làm cái gì thế?
37:18Chuyện này có cần gì tới em đâu
37:21Kỳ thật, chị không biết đâu
37:23Trong lòng của em cũng đau buồn lắm
37:26Em có là gì đâu mà dám truy hỏi tới cùng
37:30Chẳng qua chỉ là một kẻ a đầu mà thôi
37:34Cho dù sau này có là người của Nhĩ Khang
37:37Em đây cũng chỉ là một cái bóng
37:39Em làm gì có quyền ghen tuông chứ
37:42Em
37:45Ghen tuông
37:48Cái bóng
37:51Trời ơi
37:53Tôi đã làm gì thế này
37:56Tí sợ bất dục vật thi ư nhân
38:00Ta đã thời ơi với cảm xúc của em quá
38:05Ta quá là tội lỗi
38:08Tử Vy, đừng có buồn khổ cả
38:11Nhĩ Khang phụ bạc em, không yên với ta đâu
38:25Trưởng tác lữ
38:27Công chú Tử Vy trời mới sáng đã sai ngươi chờ ta đây
38:31Công chú bảo có việc hệ trọng cần bàn, mời Thứ Gia vào ngay
38:37Thứ Gia
39:08Thứ Gia
39:10Thứ Gia
39:34Thứ Gia
39:35Nhĩ Khang Thứ Gia tới rồi
39:40Nhĩ Khang
39:41Anh phải biết điều
39:42Không được phụ bạc Tử Vy
39:44Tôi là chị em với Tử Vy
39:45Nếu ai khinh rẽ Tử Vy tôi sẽ tính nợ như người đó
39:47Biết chưa
39:52Nhĩ Khang Thứ Gia
39:54Để tôi với Tiểu Yến Tử ra ngoài
39:55Xin anh chị cứ biệt chuyện trò
39:57Tôi sẽ gắt cửa cho
40:10Em làm sao thế
40:17Hôm qua chúng ta đã nói rõ ràng đâu đó
40:19Lại mới có chuyện gì nữa đây
40:22Mà sao em lại tái mặt
40:25Sao chẳng nhìn ta
40:29Chẳng nói dối
40:31Ta dối nàng chuyện gì
40:34Chuyện của Tình Nhi
40:36Chẳng bảo rằng chẳng có quá khứ gì
40:38Thế mà em biết chắc chắn rằng
40:40Hai người đã từng quyến luyến với nhau
40:43Em đã tin rằng như thế
40:44Sao lại nở lừa dối em
40:48Lại có người nào nói điều nhảm nhí với em thế
40:52Điều nhảm nhí à
40:54Chẳng dám bảo thế là nhảm nhí sao
40:56Tôi định dối em những chuyện gì nữa đâu
41:01Tôi chẳng hề có gì đáng gọi là quá khứ thương yêu ai
41:05Nếu nàng cứ cố tình căng dặn ta
41:09Thì đúng là có một gốc như thế này
41:12Mùa đông ba năm dài trước
41:14Hoàng Thái Hậu tới chùa Bích Dân ở hương Sơn An Chay
41:18Cả Tình Nhi cũng đi theo
41:22Có một hôm
41:23Hoàng Thượng sai ta đến Bích Dân tự mang đồ dùng cho Thái Hậu
41:27Lên tới trên núi thì bỗng nhiên tuyết rưa dày đặc
41:30Không thể trở xuống được nữa
41:31Đêm tối thì mưa tuyết lạnh
41:33Mà trăng lại quá đẹp
41:35Ta ngồi ở hồi sảnh trong đại điện xem tuyết ngắm trăng
41:39Sau đó Tình Nhi cũng ra ngồi ngắm cảnh nói chuyện cho vui
41:43Ta cảm thấy vô cùng chinh ngạc được biết rằng
41:46Tình Nhi đã đọc rất nhiều sách
41:48Thế là đã ngồi nói chuyện cả một đêm
41:51Từ thi từ cao phú cho tới triết lý nhân sinh
41:57Thế sau
41:58Thế sau cái gì
41:59Trước đây chàng không hề nói
42:01Hôm qua cũng không nói ra
42:05Ta sợ nàng ngộ nhận rồi lại suy nghĩ lung tung
42:08Cho nên không nói đó thôi
42:10Chính là ta thấy rằng chuyện ấy chẳng có gì hệ trọng cả
42:13Nếu ta lại trân trọng chuyện đó mà đem kể cho nàng
42:17Cùng nhau ngồi hồi sảnh xem tuyết ngắm trăng chuyện trò suốt cả một đêm
42:21Thế mà bảo là chưa có chuyện gì sao
42:23Em hỏi liền liền mấy mận thế mà chàng chẳng hề nói
42:26Em hỏi liền liền mấy mận thế mà chàng chẳng hề nói
42:29Vậy chúng ta đối với nhau có còn thực thà nữa hay không?
42:32Sau đêm hôm đó
42:33Thế nào hai người lại chẳng gặp gỡ hẹn hò nhau trong cung
42:36Ở chỗ hoàng thái hậu
42:37Làm gì chẳng có chuyện cuối mắt đầu mày với nhau
42:40Nàng chẳng nên suy diễn cho mọi sự to tác như thế làm gì
42:44Tử Bi trong lòng ta là một cô nương dịu dàng hoài nhã độ lượng
42:48Chẳng lẽ nay lại trở nên hẹp hoài gây gắt thế
42:52Bây giờ chẳng mới nhận ra em là kẻ không dịu dàng không độ lượng, phải không?
42:56Phải
42:57Em là kẻ nhỏ nhang, so đo, chi ly, ích kỷ
43:00Không đáng cho chàng thương yêu
43:02Vậy hãy đi cưới hỏi tình nhi đi
43:05Chàng đã quay thường em như thế
43:06Thì em xin đi khỏi cuộc đời của chàng
43:09Nào nói thật hay nói đùa
43:11Đi đi
43:12Cái chẳng bao giờ nghe gì nữa
43:13Không muốn bị mắc lừa
43:15Chàng hãy lo cho kim tỏa
43:16Không được nói bất cần mà phải tội đó
43:18Chàng đã nợ người ta vô khối
43:20Này nếu lại rường rẩy kim tỏa tôi sẽ căm giận chàng
43:23Nàng nói điều gì nghe lạ tai thế
43:25Cứ ý như là ta đi treo gạo tình nhi không bằng
43:29Ta đã hò hẹn với nàng, đã nhận lo cho kim tỏa
43:32Chẳng lẽ ta lại là một kẻ nhân vụi ngứa hảo khắp nơi thế sao
43:36Nàng hiểu lầm ta như thế sao xứng với một tử viên mà ta đã hết lòng thương yêu
43:40Tôi không xứng vì thế chẳng dám giới cao
43:43Được
43:51Ư
43:55Tiểu thư, tử viên, tiểu thư
43:58Làm sao, có chuyện gì thế
44:00Thấy Nhĩ Khang thiếu da, mặt tái xanh đi thẳng luôn, không thèm nhìn lại
44:03Hai người làm sao thế
44:05Làm sao
44:08Mọi chuyện kết thúc rồi
44:10Sao lại kết thúc rồi
44:12Chính Hoàng thượng đã đính hôn cho hai người, tại sao lại chấm dứt chứ
44:16Có nhiều việc mà Hoàng A Mã cũng không thể lo hết được
44:19Nếu hai người còn biết thương tôi, xin hãy đừng bao giờ nhắc tên Nhĩ Khang nữa
44:25Kim Toả, còn em vẫn phải đi theo người ta đấy
44:29Tiểu thư nói gì mà lạ thế
44:31Chị không theo, làm sao lại bảo em theo
44:33Em chỉ là một con a đầu thôi
44:37Xin tiểu thư đừng nói thêm gì nữa
44:39Người ta giận lên, nói chẳng đúng nữa đâu
44:41Chờ khi nào ngui giận, chúng ta hãy nói chuyện
44:50Cảm ơn em
44:51Thôi nào thôi nào, làm sao mà đến nông nỗi này
45:18Chẳng phải anh luôn trầm tỉnh hơn tôi đó sao
45:20Ý tư của các cô nương anh cũng thấu hiểu hơn tôi cơ mà
45:24Có còn nhớ chuyện Thái Liên không
45:26Chỉ là một cô nương gặp nạn mà chúng ta cứu giúp trên đường đi
45:29Nhưng mà Tiểu Yến tự nổi giận lấy đá ném vào đầu tôi
45:32Lúc đó anh với Nhĩ Thái cũng đi trách móc tôi
45:35Bây giờ thì thật là cắt cớ, anh lại gặp ngay phải một tình yêu
45:39Dù anh chẳng động chạm gì tới nhưng lại vẫn bị buộc vào chuyện hôn nhân
45:43Anh bảo tự bi làm sao mà chịu cho thấu đây
45:46Cô bé nói nặng với anh vài lời chẳng qua chỉ là ghen tuôn mà thôi
45:50Anh đã không nhường nhịn thì chết
45:52Làm sao tôi đây không giận được
45:54Hai đứa đã cùng nhau vượt qua biết bao sóng gió
45:57Mà còn chưa nên tri âm tri kỹ thử hỏi làm sao sống chung cả một đời
46:01Còn nói gì đến núi mài mòn trời đất nhập một mới giả biệt nhau
46:05Kỳ thực anh cũng không trách thứ gì nữa
46:08Cô bé cũng gặp biết bao tay hơn
46:10Trước đây là một tái á, may sao có Nhĩ Thái đứng ra giải nguyên cho anh
46:14Bây giờ lại một Tình Nhi
46:16Ai có thể cứu anh được nữa đây
46:19Tự bi biết làm sao bây giờ
46:21Không lẽ bảo cô bé vui vẻ hớn hở, hành tâm nguyện ý đón nhận Tình Nhi
46:25Không phải, tôi không bao giờ cần có Tình Nhi
46:28Đáng lẽ tự bi phải hiểu tôi, phải cùng nhau đứng về một bên
46:31Phải nghĩ tới ngày sau chứ
46:33Chẳng nên cãi giả, mắc lỗi vô cớ
46:36Tôi đã phân vô gãy cá lưỡi mà vẫn bị ngộ nhận
46:39Làm sao mà không tức
46:42Được rồi, nghe tôi nói đây
46:48Hồi kia là rầm rồi
46:50Hoàng A Mã cho phép hai chị em ra ngoài cung
46:53Để tôi bàn với Tiểu Yến tử khuyên giữ tự bi cùng đi thăm Nhĩ Đan
46:57Đến hội bưng lâu rồi, anh hãy tìm dịp chuyện trò với tự bi nhé
47:01Phải giải thích, được chưa
47:04Tôi chẳng hơi đâu mà phân buộc
47:06Tự bi đã công nhiên nói thẳng rằng đã giả biệt cuộc đời tôi
47:10Này bắt tôi phân xin lỗi đi à
47:15Cứ hỏi, có còn ra hồng người nữa không
47:17Còn đáng là trang nam tử trong trời đất không
47:40Không sao đâu, chỉ là một câu trò
47:43Nhưng tôi cũng là một con người
47:47Có một cô gái, cô gái có một chút tự bình
47:50Cũng có một chút bình tĩnh
47:53Có một cô gái, cô gái có một chút bình tĩnh
47:57Cũng có một chút bình tĩnh
48:00Tôi là cô gái đó
48:06Tôi là cô gái đó
Bình luận

Được khuyến cáo