Một sáng mùa thu, lữ khách già về thăm xóm cũ Đường đất cỏ cây xưa hững hờ đôi gót Liếc dừa còn đây nhưng chiếc cầu đã gãy Lòng miên man xui khiến lữ khách buồn
Một sáng cũng mùa thu đã lâu rồi phần tư thế kỷ Bỏ xóm làng ra đi giữa mùa chinh biến Đứa nhỏ trẻ nằm trong nôi chết vì lửa khỏi Niềm cô đơn nơi xứ lạ quê người
Nhớ bao nhiêu là nhớ hồi chuông ngân nức nở Ngỡ như là giấc mơ Thoáng buồn chợt dư âm tìm đến Hương cũ có ai quên Để mà làm chi nước mắt rơi trong lòng Lá vàng còn đây mà lá xanh đã rụng rôi
Từ đó mùa thu lữ khách già bỏ đi đi mất Trời đất ngẩn ngơ thương cũng buồn lay lắt Tháng ngày vội đi qua những người trong xóm Cảm thông nên thương xót lữ khách già
Be the first to comment