Tường Vy Munier-Michel thất lạc cha mẹ từ khi mới sinh ra. Nhưng số phận kỳ diệu sau đó đã bù đắp, mang đến cho em hai gia đình.
Trưa nắng một ngày đầu tháng 8, giữa khu nghĩa địa ở ấp Phú Long, xã phú Ngãi, huyện Ba Tri, tỉnh bến Tre, cách TP HCM hơn gần hai tiếng chạy xe ôtô về hướng nam, một người phụ nữ Việt Nam đậm người, nước da nâu bánh mật với khuôn mặt phúc hậu, cõng một cô bé gầy gò, dò dẫm len qua những ngôi mộ. "Con nhẹ như một chú khỉ con vậy", chị Khổng Thị Thu Trang trêu cô con gái trên lưng. Theo sát bên cạnh họ là một người phụ nữ phương Tây tóc vàng tên Agnès Munier-Michel. Hai người phụ nữ, một Pháp và một Việt, đều là mẹ của Tường Vy Munier-Michel. Họ không nói cùng một ngôn ngữ nhưng chia sẻ chung một tình yêu với cô con gái 15 tuổi.
"Khi tôi mang thai Vy được hơn 6 tháng, bác sĩ bệnh viện huyện chẩn đoán con bé bị bệnh não úng thủy bẩm sinh và khuyên tôi nên bỏ vì nếu sinh ra, thai nhi cũng không sống sót được", chị Trang, ngồi trên tấm phản trong gian giữa ngôi nhà một tầng ở Bến Tre, kể với VnExpress.
Không nỡ bỏ con, vợ chồng chị lén lên bệnh viện Từ Dũ, TP HCM vì nghĩ rằng "người ta sẽ cứu được con mình". Tuy nhiên, các bác sĩ ở Từ Dũ cũng chỉ có thể cố gắng trấn an và chuẩn bị tinh thần chị chờ ngày sinh.
Đêm ngày 6/5/2003, chị Trang đau bụng dữ dội và được đưa vào phòng mổ. "Cô đừng cố rặn nữa, rặn nữa phù cổ tử cung, cô chết đó", ê-kíp trực hoảng hốt kêu lên. Sợ con ngạt, chị Trang bỏ ngoài tai lời của bác sĩ và dùng hết sức đưa con ra ngoài. Lúc chào đời, Tường Vy mới được 7 tháng 10 ngày. Lần đầu tiên nhìn thấy con, chị Trang chỉ nhớ hình ảnh đứa bé gái "tím ngắt, mắt nhắm nghiền và nhỏ xíu".
Tường Vy ngay sau đó được đưa vào lồng kính. "Một hôm, chồng tôi đi thăm con về, mặt buồn hiu. Tôi hỏi liệu các bác sĩ có cứu được con mình không? Ông bảo họ vẫn đang cố gắng", chị Trang rơm rớm nước mắt. Đến ngày xuất viện, chị mới biết con gái không sống sót. Không nỡ bỏ vợ nằm một mình ở bệnh viện để đưa xác con về quê chôn cất, chồng chị dằn lòng ký vào đơn đồng ý bỏ con và cho phép bệnh viện hỏa táng cô bé. "Sau khi ký xong, ông ấy như người mất hồn cả ngày nằm vạ vật trên ghế đá", chị Trang nghe người nhà của sản phụ cùng phòng kể lại.
Rồi hai vợ chồng thu xếp đồ về quê với cậu con trai sống xa cha mẹ hơn một tháng. "Thôi coi như con bé không có duyên với mình", họ tưởng rằng số phận như vậy đã an bài.
Sống sót kỳ diệu
Tường Vy Munier-Michel (phải) sau ca mổ năm 2014, hồi 4 tuổi (phải, dưới) và chụp cùng cha mẹ người Pháp và các anh chị em. Ảnh: NVCC.
Tháng 11/2007, Agnès Munier-Michel vượt hơn 10.000 cây đến Việt Nam xin con nuôi. Và khi người phụ nữ Pháp 50 tuổi nhìn thấy cô bé 4 tuổi mắt đen láy ngơ ngác chơi ngoài sân trung tâm bảo trợ trẻ em Gò Vấp, bà gần như bật khóc. "Lần đầu tiên gặp con bé, tôi đã thốt lên rằng Chúa đã cho chúng tôi một món quà, con bé quá đỗi dễ thương! Tôi yêu con bé ngay từ cái nhìn đầu tiên". Nhìn lại quá khứ, Agnès cho rằng số phận đã mang cô bé đến với gia đình bà. Cô bé đó chính
Bình luận