Advertising Console

    Người em xóm đạo - Trường Vũ

    Repost
    8 752 vues
    Ngày xưa tôi có người yêu rất đẹp ở xóm đạo,
    Những buổi tan trường thường hay tìm nhau xây mơ ước ngày sau.

    Hặt cành hoa trắng thiết tha tôi cài lên trên áo lụa xanh xỏ lá,
    Say sưa trao nhau kỷ niệm phút ban đầu,
    Tình ta sẽ dài lâu như hoa trắng không phai màu.

    Một hôm tôi đến tìm em để từ giã lên đường,
    Gửi lại phố phường chuyện đôi mình thương mai xa cách ngàn phương.

    Cuộc đời sương gió chiến chinh nơi miền xa qua những vùng xa lạ quá,
    Quê hương bao la những chiều đóng quân ven rừng,
    Gặp hoa trắng ngày xưa thương em nói sao cho vừa.

    Nhưng có ai đâu ngờ, một chiều mưa lộng gió, người em đã ra đi,
    Không nói lời biệt ly, trường xưa giờ vắng bóng, xóm đạo hết chờ mong.

    Ôi ! Xót thương vô bờ, giặc về gieo sầu nhớ, mang theo xác em thơ,
    Bao ước hẹn ngày xưa, chuyện vui buồn hai đứa, giờ còn riêng mình tôi.

    Về đây hoa lá cỏ cây cũng buồn theo tháng ngày,
    Trở lại xóm đạo còn đâu người yêu, ôi hoang vắng đìu hiu.

    Nhặt cành hoa trắng, thiết tha tôi cài lên trên nấm mộ xanh cỏ lá,
    Em ơi ! Em ơi ! Nhớ hoài nhớ nhau muôn đời,
    Vì chinh chiến ngược xuôi nên em cách xa tôi rồi.