Advertising Console

    Ca dao em và tôi - Quang Linh

    Repost
    35 541 vues
    Cắt nửa vầng trăng, Cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ
    Chặt đôi câu thơ, Bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chéo lướt sóng
    Đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu
    Để cùng hát khúc dân ca quê mình
    Để tôi sống giữa bao nhiêu ân tình
    Bao ân tình mộc mạc làng quê
    Trưa nắng hè, gọi nhau râm ran tre xanh
    Cùng em khóa chiếc áo tơi ra đồng
    Dù trời đổ nắng chang chang vẫn quàng
    Để nghĩa tình đừng nhạt đừng phai
    Thương nhau rồi đứng cởi áo cho ai
    Thuyền tình tôi cứ lênh đênh dòng trôi
    Và người con gái tôi yêu nơi làng quê
    Có ai ngờ chân lấm bùn mà tôi ngỡ gót chân tiên ư ừ …

    Để nghe tiếng sáo thênh thang cánh cò
    Đã có lần em giận hờn tôi
    Đêm ra đồng, em đổ ánh trăng vàng đi
    Nào ngờ chẳng chút nguôi ngoai hương buồn
    Vầng trăng lại sáng trong hơn đầy đồng
    Câu ca rằng hết giận rồi thương
    Áo nâu sòng em nhuộm tình tôi
    Nào đâu dễ có phôi pha thời gian
    Còn đây mãi khúc ca dao em và tôi
    Chốn quê nghèo ta có mình
    Một ngày bằng mấy trăm năm hỡi người