Advertising Console

    Sầu lẻ bóng 2 - Dương Hồng Loan

    Reposter
    15 322 vues
    Từ khi mất nhau rồi, tim tôi thành sỏi đá,
    Đêm đêm chập chờn trong giấc ngủ.
    Nghe mình như dòng suối trôi vào khoảng vắng hư vô,
    Vết thương trong hồn đã như khô.

    Người ơi ! Mấy ai ngờ ! Ra đi rồi là hết,
    Ra đi là vùi chôn tất cả,
    Chôn vùi đôi hình bóng nhân tình sớm tối bên nhau.
    Những đêm tâm sự tay gối đầu.

    Ai ! Ai ! Bảo thời gian không biến đổi ?
    Khi thề nguyền trăm năm vẫn yêu tôi hỡi người ơi !
    Ai ! Ai ! Cầm tay tôi mãi không rời ?
    Ôi ! Lời nói ngọt ngào trên đầu môi.

    Tôi ! Tôi hiểu thời gian như cánh nhỏ,
    Chim trời một khi khôn lớn bay đi với mộng mơ,
    Tôi ! Tôi hiểu xưa tôi quá tin đời, nên giờ sống lẻ loi.

    Còn đây lá thư tình, mang theo làm hành lý,
    Tôi xin bằng lòng ôm nỗi khổ.
    Ghi vào trong nhật ký như là vết tích đau thương,
    Bước đi âm thầm với phong sương.

    Và xin cảm ơn người bao nhiêu chuyện lừa dối,
    Nhưng khi người đành tâm chối bỏ.
    Ân tình tôi còn giữ như một thoáng nắng mong manh,
    Chút hương kỷ niệm hai đứa mình...