Advertising Console

    Tự tình quê hương - Dương Hồng Loan

    Repost
    1 734 vues
    Ai đi ! Xa vắng mờ mịt trùng dương ơi ! Người ơi !
    Xa xôi phương trời lưu lạc ơi ! Người ơi !
    Người ơi ! Hãy mau quay về, Em ngày đợi ngóng trông.
    Người ơi ! Hãy mau quay về, cho thỏa lòng nhớ mong...

    Câu lý ai ca trên ruộng đồng, mang đậm tình quê,
    Khơi dậy lòng ta kỷ niệm xưa, bao năm ngỡ quên.
    Cầu bắc qua sông đưa người về tìm phút vui xưa,
    Ba miếng khô sặc vài ly đế nghe ấm tình quê.

    Thương quá quê hương xa nghìn trùng nay tìm về thăm,
    Thăm lại dòng sông con đò xưa, bao năm cách xa.
    Từng bước xôn xao, tim bồi hồi nhìn bóng quê hương,
    Ôi ! Những con đường dừa soi bóng, nghiêng nghiêng vào làng.

    Miền tây... Gạo trắng nước trong,
    Vang vang câu hò mặn mà xao xuyến lòng ta.
    Thuyền ai ! Qua bến Bạc Liêu xin ngừng giây lát nghe câu vọng cổ xuân tình.

    Xa cách quê hương bao ngày rồi, nay tìm về thăm,
    Sông Hậu Cần Thơ, Ninh Kiều ơi ! Quê hương mến yêu.
    Đường cũ thân quen xa lạ rồi, từng dấu chân xưa,
    Quán cóc bên đường chiều mưa xuống ai ! Say một mình.